Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhất lục lục chương – Tiểu tuyết sơ tình
Chúng ta thường nói, có người thực cơ trí kiên nghị, cầm được, bỏ được.
Thế nhưng gặp phải khó khăn phức tạp thực sự, ai có thể thoải mái cầm lấy, có thể quả quyết bỏ xuống?
Ta nếu có thể quyết đoán trong khoảnh khắc, ta cũng không phải là ta.
Phượng Nghi cũng không nói thêm gì, hắn để quần áo lại chỗ ta.
Ta ôm cái hộp gỗ kia ngủ mấy đêm, bộ áo cưới này đẹp giống như mộng ảo, thêu phía trên tinh mỹ quý giá, tay xoa lên, quần áo mềm mại trơn mịn, giống như đang sờ gợn nước.
Quần áo này… Còn có tình ý của Phượng Nghi, làm cho ta tự ti mặc cảm.
Quần áo tốt lắm, hắn tốt lắm.
Ta không tốt.
Lúc ta nắm tay Phượng Nghi, thường xuyên nhớ tới ngày trước.
Bộ dáng Lý Kha nói chuyện, xấu hổ, lúc chúng ta ở chung một chỗ, nụ cười hàm súc mà ôn hòa của hắn, nhưng tính tình của hắn rất cố chấp…
Lý Kha đã trở thành một đoạn quá khứ, thế nhưng đoạn quá khứ ấy, bởi vì mấy chục năm sau đó hắn làm bạn trông chừng, biến nặng trịch, đè tại ngực ta.
Ta nói cho chính mình. Lý Phù Phong bây giờ, không phải là Lý Kha. Hắn là một người khác, có cuộc sống trải qua hoàn toàn mới, chừng hai mươi năm. Hắn nhớ lại chuyện kiếp trước, nhưng không có một lần nữa có được tình cảm giống như kiếp trước.
Được rồi… Thuyết phục người khác thì dễ, khuyên bản thân lại rất khó.
Việc tại đỉnh Đông Dương hiện tại cũng nhiều. Mặc dù phần lớn tộc nhân của hắn đi phía nam trú đông, thế nhưng vẫn có tộc nhân rải rác tới. Thu xếp đồ ăn mỗi ngày cho nhiều cái tàu há mồm như vậy cũng không phải là chuyện dễ dàng. Ờ, về điểm ấy, hắn cũng không cần ta trợ giúp, mặc dù ta vốn đã chuẩn bị để giúp hắn.
Phượng Nghi lúc ta tỏ vẻ có thể giúp việc, thong dong điềm tĩnh cầm tờ danh sách cho ta xem.
Ta nháy mắt mấy cái, thứ trên đây… Ờ, được rồi, trước không nói phía trên viết cái gì, so với danh sách thế nhưng đủ dài ha — kéo cuộn một vòng quanh gian phòng của ta còn có dư.
Phía trên đều là đủ loại lương thực dự trữ. Chủng loại nhiều số lượng lớn… Ta thấy chính mình thiếu chút nữa biến thành mắt nhang muỗi, xem mà đầu óc choáng váng còn chưa có xem hết một mẩu.
“Ta nói, chàng khi nào tồn nhiều thế này…” Ta quả thực hoài nghi Phượng Nghi có phải không làm vua trăm loài chim, đổi nghề muốn làm thương nhân lương thực hay không.
Nhìn xem trên đây viết.
Gạo đen năm vạn thạch (1), đậu tương mười vạn thạch, đậu ván hai vạn thạch, hạt kê năm mươi vạn thạch, lúa mạch năm mươi vạn thạch, thóc năm mươi vạn thạch…
Phía dưới còn có đậu đỏ đậu xanh hạt sen hạt thông gạo nếp măng khô nấm chân giò hun khói khoai lang cá khô củi dầu lá trà cùng với mỡ muối tương giấm vân vân…
Oa, ngần này thứ hắn giấu chỗ nào chứ? Như vậy, như vậy, mấy thứ này đừng nói mấy con chim của đỉnh Đông Dương ăn, cho dù trên dưới già trẻ Bàn Ti động chúng ta cùng ôm giúp đỡ bọn họ ăn, ăn một trăm tám mươi năm cũng không thành vấn đề.
“Ừ, thỉnh thoảng thường nghĩ, phòng trước vô hại.” Phượng Nghi nói: “Có một số là từ trước kia khi gặp phải năm mất mùa dự trữ, có thì lại là từ chỗ khác lấy được, dần dần tích tiểu thành đại…”
Ta nói cho chính mình phải trấn định, không nên thất thố.
Thế nhưng, thật sự không có cách nào… liên tưởng Phượng Nghi xinh đẹp, cao quý, ưu nhã với Hôi Đại Mao ra sức tích đồ.
Ta vốn tưởng rằng tích đồ chỉ là đặc tính của chuột. Thế nhưng ta đã quên, rất nhiều loài chim cũng có loại bản năng này. Khi thức ăn dồi dào tích trữ để chuẩn bị ăn khi trú đông hoặc là nuôi con… Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 166” →