Bàn Ti động số 38 – Chương 169

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất lục cửu chương – Vừa thấy hoa đào

Đưa thiệp đi, chuyện này, chẳng khác nào thành kết cục đã định.

Đến lúc này ta ngược lại thoải mái, Hôi Đại Mao buổi tối sai người làm một bàn đồ ăn ngon lớn, còn tự mình xuống bếp nướng cho ta một món, tay nghề của hắn cũng không phải đặc biệt tốt, thế nhưng hắn biết ta thích ăn nhất là mức độ gì.

Khẩu vị của ta tốt làm cho Hôi Đại Mao nhìn trân trân, lúc hắn đơm canh cho ta nhịn không được nhỏ giọng hỏi: “Sư phó, thật ra người ra vẻ bi thương, lòng lại thực sự vui vẻ phải không?”

Được, Hôi Đại Mao tiến bộ rồi, cũng biết ăn nói.

Trong miệng ta nhai thịt, duỗi chân ra hung hăng giẫm lên mu bàn chân hắn, sau đó còn dí hai cái.

Vẻ mặt hắn quái dị, mím chặt miệng, thả lại cái môi múc canh, nhỏ giọng nói thầm: “Bị nói trúng tâm sự liền động thủ động cước, rất không có phong độ.”

Phượng Nghi dường như không nghe thấy cái gì, hắn ăn ít, hơn nữa thanh đạm, một phần cháo là xong, nhưng thật ra dễ nuôi.

Ta xuống bếp không phải việc lớn, nhiều lắm có thể có thể đem sống làm thành chín, mấy năm nay đều là mười ngón không dính nước mùa xuân, dù sao Phượng Nghi muốn cưới ta, cũng không phải vì có người giặt quần áo nấu cơm.

Ta cắn cái môi ngẩn ra một lúc, lại tiếp tục.

Chẳng lẽ ta thật sự là trong lòng vui vẻ sao?

Khụ, cái này… ai biết.

Dù sao, Phượng Nghi tự nhận là cái bánh nướng lớn, còn đuổi theo vội vàng uy hiếp ta nuốt cái bánh này…

Ta cảm thấy ta đây một đứa ngốc, rất nhiều chuyện nghĩ không ra.

Chẳng lẽ đây là người ngốc có phúc ngốc sao? Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 169”

Bàn Ti động số 38 – Chương 167+168

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất lục thất chương – Thì ra ta là một cái bánh

Giờ khắc này, khuôn mặt vô tư mà dịu dàng, xinh đẹp của Phượng Nghi giống như thần.

Ánh nắng nhợt nhạt, ánh tuyết óng ánh.

Bốn phía yên tĩnh như thế. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 167+168”

Bàn Ti động số 38 – Chương 166

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất lục lục chương – Tiểu tuyết sơ tình

Chúng ta thường nói, có người thực cơ trí kiên nghị, cầm được, bỏ được.

Thế nhưng gặp phải khó khăn phức tạp thực sự, ai có thể thoải mái cầm lấy, có thể quả quyết bỏ xuống?

Ta nếu có thể quyết đoán trong khoảnh khắc, ta cũng không phải là ta.

Phượng Nghi cũng không nói thêm gì, hắn để quần áo lại chỗ ta.

Ta ôm cái hộp gỗ kia ngủ mấy đêm, bộ áo cưới này đẹp giống như mộng ảo, thêu phía trên tinh mỹ quý giá, tay xoa lên, quần áo mềm mại trơn mịn, giống như đang sờ gợn nước.

Quần áo này… Còn có tình ý của Phượng Nghi, làm cho ta tự ti mặc cảm.

Quần áo tốt lắm, hắn tốt lắm.

Ta không tốt.

Lúc ta nắm tay Phượng Nghi, thường xuyên nhớ tới ngày trước.

Bộ dáng Lý Kha nói chuyện, xấu hổ, lúc chúng ta ở chung một chỗ, nụ cười hàm súc mà ôn hòa của hắn, nhưng tính tình của hắn rất cố chấp…

Lý Kha đã trở thành một đoạn quá khứ, thế nhưng đoạn quá khứ ấy, bởi vì mấy chục năm sau đó hắn làm bạn trông chừng, biến nặng trịch, đè tại ngực ta.

Ta nói cho chính mình. Lý Phù Phong bây giờ, không phải là Lý Kha. Hắn là một người khác, có cuộc sống trải qua hoàn toàn mới, chừng hai mươi năm. Hắn nhớ lại chuyện kiếp trước, nhưng không có một lần nữa có được tình cảm giống như kiếp trước.

Được rồi… Thuyết phục người khác thì dễ, khuyên bản thân lại rất khó.

Việc tại đỉnh Đông Dương hiện tại cũng nhiều. Mặc dù phần lớn tộc nhân của hắn đi phía nam trú đông, thế nhưng vẫn có tộc nhân rải rác tới. Thu xếp đồ ăn mỗi ngày cho nhiều cái tàu há mồm như vậy cũng không phải là chuyện dễ dàng. Ờ, về điểm ấy, hắn cũng không cần ta trợ giúp, mặc dù ta vốn đã chuẩn bị để giúp hắn.

Phượng Nghi lúc ta tỏ vẻ có thể giúp việc, thong dong điềm tĩnh cầm tờ danh sách cho ta xem.

Ta nháy mắt mấy cái, thứ trên đây… Ờ, được rồi, trước không nói phía trên viết cái gì, so với danh sách thế nhưng đủ dài ha — kéo cuộn một vòng quanh gian phòng của ta còn có dư.

Phía trên đều là đủ loại lương thực dự trữ. Chủng loại nhiều số lượng lớn… Ta thấy chính mình thiếu chút nữa biến thành mắt nhang muỗi, xem mà đầu óc choáng váng còn chưa có xem hết một mẩu.

“Ta nói, chàng khi nào tồn nhiều thế này…” Ta quả thực hoài nghi Phượng Nghi có phải không làm vua trăm loài chim, đổi nghề muốn làm thương nhân lương thực hay không.

Nhìn xem trên đây viết.

Gạo đen năm vạn thạch (1), đậu tương mười vạn thạch, đậu ván hai vạn thạch, hạt kê năm mươi vạn thạch, lúa mạch năm mươi vạn thạch, thóc năm mươi vạn thạch…

Phía dưới còn có đậu đỏ đậu xanh hạt sen hạt thông gạo nếp măng khô nấm chân giò hun khói khoai lang cá khô củi dầu lá trà cùng với mỡ muối tương giấm vân vân…

Oa, ngần này thứ hắn giấu chỗ nào chứ? Như vậy, như vậy, mấy thứ này đừng nói mấy con chim của đỉnh Đông Dương ăn, cho dù trên dưới già trẻ Bàn Ti động chúng ta cùng ôm giúp đỡ bọn họ ăn, ăn một trăm tám mươi năm cũng không thành vấn đề.

“Ừ, thỉnh thoảng thường nghĩ, phòng trước vô hại.” Phượng Nghi nói: “Có một số là từ trước kia khi gặp phải năm mất mùa dự trữ, có thì lại là từ chỗ khác lấy được, dần dần tích tiểu thành đại…”

Ta nói cho chính mình phải trấn định, không nên thất thố.

Thế nhưng, thật sự không có cách nào… liên tưởng Phượng Nghi xinh đẹp, cao quý, ưu nhã với Hôi Đại Mao ra sức tích đồ.

Ta vốn tưởng rằng tích đồ chỉ là đặc tính của chuột. Thế nhưng ta đã quên, rất nhiều loài chim cũng có loại bản năng này. Khi thức ăn dồi dào tích trữ để chuẩn bị ăn khi trú đông hoặc là nuôi con… Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 166”

Bàn Ti động số 38 – Chương 165

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất lục ngũ chương

Dù cho ta có không tình nguyện hơn nữa, vẫn không thể không đạt thành hiệp nghị với Tam Thất. Nàng đổi Tam Lục lại cho chúng ta, mà chúng ta thả nàng.

Căn cứ ý nghĩ lòng phòng người không thể không có, ta nhỏ giọng hỏi Phượng Nghi: “Nếu như khi nàng đổi Tam Lục về động đậy cái gì… Khụ, chàng có biện pháp gì phòng bị không?”

Phượng Nghi mỉm cười không nói.

Ta nghĩ có hắn tự mình giam giữ, Tam Thất đùa giỡn không được trò gì. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 165”

Bàn Ti động số 38 – Chương 164

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất lục tứ chương – Đổi hồn

Ta có đôi khi cảm thấy, ta người này rất ngốc.

Thế nhưng phần lớn thời gian, người đối xử với ta như đồ ngốc, đều không chiếm được lợi gì từ ta —

Ờ, tỷ như hiện tại.

Tam Lục, hoặc nói, thoạt nhìn là Tam Lục, nét mặt của nàng, giống như một kẻ ngốc.

Bất quá khi nhìn Phượng Nghi, ánh mắt của nàng không đồng dạng như vậy.

Có thương tiếc, có oán hận, có… ừm, đây không phải là ánh mắt của Tam Lục.

Đây là ánh mắt của Tam Thất.

Hoặc nói, là ánh mắt của Điệp Ma.

Ôi, loại xiếc biến thân biến biến biến này, Phượng Nghi giả dạng làm Hôi Đại Mao đã lừa gạt ta một lần, sau đó ta mấy ngày qua đương khi thần kinh quá nhạy cảm, nàng lại biến thành Tam Lục…

Không đúng!

Ta ngẩng đầu, nàng biến thành Tam Lục, ta có thể nhìn không thấu, xem Phượng Nghi tuyệt sẽ không nhìn không ra.

Vì cái gì, Phượng Nghi cũng không có vạch trần nàng? Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 164”