Bàn Ti động số 38 – Chương 175

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất thất ngũ chương – Đồng sàng cộng chẩm

Ơ, trời đã sáng.

Lúc tỉnh lại ta mơ màng một lúc lâu, nằm ở đó, ngoại trừ con ngươi đảo khắp nơi, thân thể trái lại không nhúc nhích được chút nào.

Đây không phải là gian phòng ta hay ngủ, ừm, không phải gối đầu ta hay gối… cũng không phải chăn ta hay đắp.

Những thứ này không phải là trọng điểm.

Trọng điểm là, trên lưng ta gác một cái, cánh tay không phải của chính ta.

… Được rồi ta đã nhớ ra.

Ta đã kết hôn. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 175”

Bàn Ti động số 38 – Chương 174

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất thất tứ chương – Động phòng hoa chúc

Giằng co trọn một ngày, ta đang kỳ quái ta sao còn chưa có ngã lăn quay.

Về sau ta cũng hiểu, những người đó tầng tầng lớp lớp, xảo trá tai quái làm khó yêu cầu, cơ bản đều là hướng về phía Phượng Nghi. Có lẽ hắn bình thường quá cao ngạo, oán hận chất chứa rất nhiều, mọi người toàn thừa dịp hôm nay làm khó hắn, lý do không thể đơn giản hơn, tân lang quan hôm nay phải mặc người làm khó, cho dù đối phương yêu cầu vô cùng quá đáng cũng không thể trở mặt đánh người. Bất quá, bọn họ cho dù muốn làm khó, cũng phải làm khó được đã. Tỷ như có người ồn ào bảo ta giẫm một chân lên ghế để cho Phượng Nghi chui qua dưới váy… Khụ, người nọ còn chưa kịp thét lên, bị một ánh mắt của Phượng Nghi bắn qua, lập tức nín tiếng không nói. Còn có người bảo hắn biểu diễn kiếm pháp đắc ý, người này không có bị Phượng Nghi lườm, người xung quanh đã phản đối trước, nói là ngày đại hỉ không nên động đao kiếm.

Tóm lại, một ngày lộn xộn, làm cho đầu óc người ta choáng váng…

Ta cảm giác ngày này, đặc biệt dài lâu.

Bóng đêm dần dần đậm, hôm nay đặc biệt mở ra cửa sổ lưu ly, ban ngày đã qua, tuyết yên lặng bay xuống, tiền đường hậu viện giăng đèn kết hoa khắp nơi, chiếu bên trong động giống như ban ngày. Phần lớn tân khách đã cáo từ, còn có một số quan hệ thân thiết với Phượng Nghi lưu lại, tỷ như sư bá, sư cô bọn họ, còn có Tử Hằng, cả Tiểu Thương đòi kẹo ăn bụ bẫm ấy…

Tiệc rượu buổi trưa không ăn được, nhưng ta cũng không bị đói, đậu phộng táo tàu mì sợi linh tinh nhét đầy bụng, buổi tối cũng không cần gò bó, đều là người một nhà, ta một ngày thay sáu bộ cát phục, bây giờ mặc chính là một bộ váy màu đỏ tươi đơn giản nhất, chất liệu mềm mại, vô cùng thoải mái.

Bày biện hai bàn rượu, nam nữ tách ra, Phượng Nghi Tử Hằng và cả sư bá bọn họ ở phòng ngoài, ta và sư cô còn có Trương tiền bối ở trong phòng, Tiểu Thương và hai đứa nhỏ khác chạy tới chạy lui, Hôi Đại Mao vẻ mặt ánh hồng lo liệu trong ngoài, hắn mặc bộ áo choàng ngắn màu mận chín, chỗ hông thắt lụa đỏ, vừa nhìn còn có vẻ hớn hở hơn cả tân lang quan.

“A? Sao lại không ăn,” sư cô gắp một miếng măng cho ta.

“A, ta không đói lắm.” Ta cảm thấy mệt chết đi được, thật muốn nhổ hết tóc, đá bay giầy xuống, trước ngâm nước nóng xong nhào vòa giường, ngủ một giấc thật ngon.

Kết hôn thật sự là chuyện khiến người mệt mỏi, ấn cách nói của Phượng Nghi, đây đã là giản lược tất cả. Thế này đã lột da hành hạ người ta, nếu như không giản lược, vậy sẽ thế nào?

“Hì, tân nương tử có phải chờ không kịp hay không…” Trương tiền bối trêu ghẹo một 0câu.

Trử tiền bối lườm nàng một cái: “Ngươi lớn nhỏ là trưởng bối, nói chuyện điên điên khùng khùng như thế không trang nghiêm chút nào.”

“Hì, ba ngày tân hôn không lớn nhỏ mà! Với cả, ta là nói thật, tân lang quan anh tuấn như thế, tân nương tử nóng ruột cũng là chuyện đương nhiên.”

Ta cả buổi chiều đều bị những lời này trêu đi chọc lại, bây giờ cũng đã mất cảm giác. Ta không ăn uống thuần túy là buổi chiều bụng đã bị lót nhiều lắm rồi.

Phượng Nghi ở bên ngoài hẳn là cũng bị trêu ghẹo. Dù sao ta nghe thấy sư bá cười ha hả. Tử Hằng cũng khẽ cười. Còn nữa, ngoài phòng, cũng có tiếng cười. Ngoài sân, hình như cũng có tiếng cười.

Ta không ăn cái gì, lại bị nàng chuốc mấy chén rượu. Rượu này vẫn là Tam Lục tặng ta đấy. Thế nhưng nàng hôm nay lại không đến.

“Được rồi được rồi, chuốc tân nương tử say mèm, tân lang nhất định sẽ mất hứng, tên lòng dạ hẹp hòi kia, sẽ mang thù.” Sư cô bọn họ nói cười như vậy, ta chỉ biết cười ha ha theo.

Dường như mọi thứ xung quanh đều trở nên mông lung, sư cô bọn họ vừa trêu ghẹo vừa rời đi. Khắp nơi đều là màu đỏ sáng rõ mà ấm áp. Ta cũng không biết mình bị đưa về tân phòng như thế nào, đám nhện chuẩn bị một thùng nước nóng lớn, ta ngâm cả người mình bên trong, ta cảm thấy ta giống như một miếng mạch nha, trong nước ấm áp, tan thành một bãi nước đường, ngay cả một ngón tay cũng lười động. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 174”

Bàn Ti động số 38 – Chương 172+173

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Hai chương ^^

Đệ nhất thất nhị chương – Thành thân

Nắm lấy tay người.

Bên nhau đến già.

Trong mộng của ta, lại thấy hoa đào đầy trời ấy.

Chúng ta cứ như vậy nắm tay, cách cửa sổ, đứng đến tận nửa đêm.

Được, vốn Thải Mai sư cô đã sớm nói tám trăm lần phải ngủ sớm dậy sớm dưỡng tốt tinh thần, như thế rất tốt, ta cảm giác còn chưa có nằm xuống được bao lâu, mơ một giấc mộng hoa đào…

Sau đó chính là một trận tiếng huyên náo đánh thức ta. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 172+173”

Bàn Ti động số 38 – Chương 171

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất thất nhất chương – Ngày mai ta sẽ gả cho chàng

Kiếp trước bạn bè kết hôn, ta cũng sáng sớm đi trang điểm cùng, sau khi chú rể tới ấy à, ta chỉ quản xách túi đồ trang điểm, cũng không phải làm gì khác, cảm giác kết hôn hẳn là một chuyện rất đơn giản —

Đó là ý nghĩ trước đây.

Ta bây giờ chỉ ngóng trông hôn lễ mau mau tới, ngày mồng tám tháng chạp sao lại xa xôi như thế…

Thế nhưng ngày mai chính là mồng tám tháng chạp, ta lại căng thẳng.

Ngày mai, ngày mai… A, hôm qua hôm kia nghĩ tới ngày mồng tám tháng chạp còn cảm thấy rất xa xôi, vì sao bây giờ thoáng cái đã dồn đến trước mắt rồi?

Ta cả ngày đều có chút mất hồn mất vía, mở ngăn kéo ra lại quên mất mình muốn tìm cái gì, rõ ràng tóc sớm chải xong rồi, vẫn cầm lược khoa tay múa chân mấy lần, lúc ăn cơm lại, khụ, trong bát đã sớm không, ta còn và mấy miếng, Hôi Đại Mao che miệng cười trộm, lấy bát của ta đi: “Sư phó, ta lại xới cho người bát nữa.”

“A, không cần, ta ăn no rồi.”

Đến khi buổi sáng ta lần thứ N vòng quanh trong phòng, Thải Mai sư cô cũng nhịn không được

“Tiểu Đào nhi à, con có phải chờ không kịp hay không?”

Ta ngẩn ngơ còn quên phản bác, Trử tiền bối mấy người bọn họ cười ha ha, ta hoàn hồn mặt nóng bừng lên.

Trương tiền bối nói: “Được rồi, mấy người các ngươi không hiền hậu, trong lòng tiểu Đào nhi không yên, các ngươi cũng đừng chỉ chế giễu, tiểu Đào à, con thật ra không cần sợ. Phượng Nghi và con cũng không phải chưa gặp mặt đã kết hôn, ngay cả đối phương trông tròn hay dẹt cũng không biết, tân nương tử như thế mới phải sợ, con có cái gì mà sợ? Nếu như Phượng Nghi dám đối xử không tốt với con, con cứ đánh nó. Nó nếu bắt nạt con, con cứ nói cho chúng ta biết, chúng ta cho con chỗ dựa!”

Ta vừa mắc cỡ, vừa thật sự cảm động.

“Nói thật ra ta còn có chút ghen tị với nha đầu tiểu Đào đấy.” Trương tiền bối vừa chỉnh tay áo cưới vừa nói: “Nhớ năm nào ta cũng chuẩn bị cho mình áo cưới, kết quả chuẩn bị nhiều năm như vậy, nhưng gả chưa thành.”

“Được rồi. Dù sao ngươi cũng đã tuổi tác thế này rồi cũng không thể tái giá, lấy ra cho cháu dâu mặc, có gì mà luyến tiếc.”

“Đúng vậy. Ai bảo ta lúc còn trẻ không gặp phải lang quân tốt chứ!”

Mấy người bọn họ hi hi ha ha, tâm tình của ta cũng chậm rãi trầm tĩnh lại.

Bên ngoài tựa hồ có tiếng người huyên náo cách sân rất gần. Khách khứa hẳn là chưa tới đây mới đúng, ta bảo một con nhện ra xem thử, nàng rất mau trở lại: “Tỷ tỷ, là mấy vị khách nhân, đòi gặp tân nương tử đấy. Đại Mao ca đang khuyên, ừm, có điều bọn họ dường như…”

Thải Mai sư cô vụt đứng dậy: “Ai mắt không mở như thế hả? Tân nương tử muốn gặp là gặp? Ta đi xem thử!”

Nàng phất tay áo liền đi, các vị tiền bối cười hì hì cũng đi theo xem náo nhiệt.

Ta đoán chừng, bọn họ vừa đi, náo nhiệt này e rằng sẽ càng xem càng náo nhiệt.

Ôi, ngày mai ta sẽ thành thân với Phượng Nghi? Vậy, ta về sau cũng không phải là đại cô nương, phải đổi thành nàng dâu nhỏ?

Suy nghĩ một chút, thật sự cảm thấy rất không chân thực. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 171”

Bàn Ti động số 38 – Chương 170

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất thất linh chương – Thu lễ, phát tài

Ta mặc dù không thấy được mặt Phượng Nghi, nhưng lại biết hắn mấy ngày nay cũng rất bận rộn, cái khác không nói, chỉ khách khứa tới nhiều như vậy, đỉnh Đông Dương và Bàn Ti động từ trên xuống dưới toàn bộ điều động, bận rộn túi bụi, nói ví dụ, giống như nước lạnh bắn vào nồi dầu sôi, ấy gọi là loạn xì ngậu…

Chu Anh Hùng không thể giúp cái gì, Đại Mao ngại hắn chỉ toàn thêm phiền, sai hắn làm mấy việc nặng chuyển chuyển nâng nâng, hắn lại làm thực vui vẻ, ta nhìn hắn khiêng một cái rương gỗ vô cùng lớn từ cửa viện qua, vội vàng hô một tiếng: “Đại Trư, lại đây.”

“A,” hắn nhẹ chân nhẹ tay hiếm thấy buông cái rương gỗ kia, chạy đến trước mặt ta.

“Nằm yên đừng nhúc nhích!” Thải Mai sư cô đè ta một cái thật mạnh, trên tay không ngừng, tiếp tục làm… mát xa mặt cho ta.

Ta cảm thấy diện mạo của ta chỉ như vậy, có bảo dưỡng hơn nữa cũng không thành được mỹ nhân thiên tiên.

Trên mặt bôi một tầng hương ngọc cao, chỉ nghe tên, lại ngửi ngửi mùi hương này, liền biết nhất định là thứ tốt.

Chu Anh Hùng tò mò nhìn mặt ta, có lẽ bộ dáng của ta bây giờ với hắn mà nói rất mới lạ.

Ừm, đương nhiên mới lạ.

Mặc dù trước mặt của ta không có gương, thế nhưng kiếp trước nữ nhân làm mặt nạ thế nào thì ta thấy không ít.

“Trong rương kia của ngươi khiêng cái gì vậy?”

“À, là chút đồ trang trí.” Chu Anh Hùng nói: “Những thứ cần dùng để trang trí phòng tân hôn này, trang trí lễ đường này, Đại Mao bảo ta khiêng ra đằng trước.”

Ô, mấy người bọn hắn nhưng thật ra không đánh nhau thì không quen biết.

“Mệt không?”

“Không mệt!” Hắn ưỡn ngực, cười ngây ngô hai tiếng: “Chút đồ ấy xem là cái gì! Ngày lành của chủ nhân, ta cảm thấy trên người có sức lực dùng không hết ấy!”

Ta sao lại cảm thấy…

Là ta sắp kết hôn cũng không phải hắn sắp kết hôn, hăng hái giống như tiêm máu gà.

Hắn hành cái lễ với Thải Mai sư cô, đi ra khiêng cái rương lớn của hắn lên, sải bước đi.

Thải Mai sư cô cười ha ha: “Ừ, người này nhưng thật ra thú vị, tính tình thẳng thắn ha.”

“Dạ…” Ta một không thể chạy trốn hai không thể phản kháng, đành phải mặc nàng lăn qua lăn lại. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 170”