Bàn Ti động số 38 – Chương 190

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất cửu linh chương – Sinh vật thần kỳ

Ta vận công một lát, lại lấy một cái võng tơ ra sửa, tôm thúc ngồi ở sân bóc vỏ đậu, như thế nhìn lại, Tử Hằng có lẽ cũng đã trải qua cuộc sống như thế rất lâu, thực sự là cuộc sống ở nhà, quá tiêu chuẩn, hơn nữa phi thường sống thanh bần đạo hạnh, giản dị tự nhiên…

Ta cảm thấy cái sân nhỏ này, thực sự có chút quen mắt.

Dường như, ừm, có lẽ trong mộng tưởng của ta, chính là ở trong một cái viện yên tĩnh thế này, trải qua cuộc sống yên yên ổn ổn.

Thật ra ta là rất nhàm chán, không ngừng đoán Phượng Nghi và Tử Hằng giờ đang làm gì. Lúc tôm thúc ngừng tay, bỗng nhiên ngẩng đầu, ta căn bản không nghĩ ra hắn muốn làm chi.

“Tôm thúc, sao vậy?”

“Vợ tiểu Phượng, ngươi có nghe thấy không?”

Ta có chút khó hiểu, nghe kỹ, ừ, hình như có tiếng gõ chuông, lanh lảnh sâu xa, từ phương hướng Thủy Tinh cung truyền đến.

“Tộc hội bắt đầu rồi.”

“À há.” Ta đáp một tiếng, cúi đầu tiếp tục sửa võng của ta.

Khi chuyên tâm, thời gian qua rất nhanh, tôm thúc bóc đậu xong mang đi giã, ta nhàn rỗi nhàm chán, ngắt hai lá cây của tảo biển, không biết loại tảo biển này tên là gì, rất giống cành lá liễu rủ. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 190”

Bàn Ti động số 38 – Chương 189

Chúc mọi người một năm mới vui vẻ và hạnh phúc nhé ^^

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất bát cửu chương – Yến hội khó quên

Ta cảm thấy, màn yến hội tại long cung này, có lẽ là lần náo nhiệt nhất từ trước tới nay. Có lẽ lại qua chừng trăm năm nữa, vẫn còn có người lôi ra nói!

Cho dù người khác không nhớ rõ, ta cũng nhất định sẽ không quên.

Ta một hơi móc không biết bao nhiêu sợi tơ, kết quả là, bên dưới nhất thời lộn xộn, không biết bao nhiêu người vớ lấy bầu rượu chén dĩa trên tiệc, mạnh mẽ đập về phía chủ vị chính giữa! Tư thế ấy, người mê bóng xem bóng đá ném bình ném giầy, cũng không mạnh mẽ như thế có khí thế như thế!

Lúc hai thứ đầu tiên bay tới, lão rống háo sắc còn có mấy phần nhạy bén, đầu hơi nghiêng tránh bầu rượu, lại vươn tay ngăn cái khay, đáng tiếc đồ ăn trong khay lại ngăn không nổi, ào ào rơi xuống cả người lão.

Tiếp đấy lại không tươi đẹp được như thế, trong tiếng gió vù vù, đồ tựa như hạt mưa thi nhau đập tới!

Hợ, những cái khay với chén rượu này đương nhiên không thể nào vùi dập lão, muốn cho lão bị thương nặng ấy cũng khả năng không lớn. Thế nhưng bộ dạng chật vật của lão rồng háo sắc, ấy gọi là… Khụ, trên đầu đội đồ ăn rong biển, trên vai treo thịt luộc, trên mặt trên y phục tất cả đều là canh rau, từ đầu đến chân không có chỗ nào lành.

Ánh mắt Tử Hằng lại ném về hướng ta, ta tin chắc hắn nhìn thấy chúng ta, hắn thoạt nhìn hình như có chút vui vẻ, lại có chút tựa không đồng ý.

Ta và Phượng Nghi cười lăn lộn, thiếu chút nữa ngã xuống theo trên xà nhà.

Được rồi, loại chuyện này theo như tính cách của Tử Hằng là tuyệt đối không làm được, chúng ta lần sau muốn làm cũng không thể làm ngay trước mặt hắn.

Màn yến hội này cuối cùng quỷ dị kết thúc — mấy người giả bộ bất tỉnh, mấy người giả say, mấy người ngây ra như phỗng, còn có lão rồng háo sắc nổi trận lôi đình muốn tìm người tính sổ. Lão tám phần đã đoán được là có người đang giở trò quỷ, thế nhưng lại không phát hiện ra ta với Phượng Nghi, nhắc tên của mấy người, chửi lấy chửi để, còn chỉ gà mắng chó, ngầm chỉ có người muốn mưu đồ không tốt vân vân. Cuối cùng đại công tử với mấy nữ nhân nhà lão ra khuyên, khuyên lão đi vào.

Phượng Nghi kéo ta một cái: “Đi thôi, không có gì náo nhiệt để coi. Ban ngày ngày mai bọn họ sẽ nghị sự, đến lúc đó lại tới.”

Chúng ta một đường trở về tiểu viện tử của Tử Hằng, tôm thúc còn trông đèn chưa ngủ, đương bóc vỏ một loại đậu màu xanh sẫm.

“À này, hai người các ngươi, không chào hỏi đã chạy!” Tôm thúc trông thấy chúng ta có chút giận dữ, nhưng vẫn là vui nhiều hơn giận, hỏi chúng ta đi đâu, Phượng Nghi nói mang ta đi dạo một vòng trong Thủy Tinh cung. Tôm thúc lắc đầu: “Nơi đó có cái gì đẹp mắt, mấy trăm năm cũng không đổi, càng ngày càng chướng khí mù mịt. Đúng rồi. Các ngươi ăn chưa?”

Ta sờ sờ bụng, lắc lắc đầu.

“A, các ngươi chờ. Ta đi lấy đồ ăn đến.” Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 189”

Bàn Ti động số 38 – Chương 188

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất bát bát chương

“Vừa rồi có con muỗi…” Lão thái thái hoàn hồn lại trước tiên, tay còn chưa có buông, cũng đã tìm một cái cớ cho mình. Biểu tình của lão rồng háo sắc ấy gọi là cứng ngắc, ta đoán, lấy thân phận của lão, loại kinh nghiệm bị bạt tai trước mặt mọi người này, phỏng chừng kiếp này là lần đầu tiên.

Lão thái thái hung thật! Da mặt bên trái lão rồng háo sắc nhanh chóng hiện lên mảng đỏ.

“A a, ờ…” Lão rồng rõ ràng còn chưa hoàn hồn, nhưng những người bên cạnh đã rối rít bắt đầu hòa giải. Ừ, những khách mời này ta đoán lão rồng chắc chắn không biết hết, thế nhưng không sao, địa vị của những người này đều thấp hơn lão, đều phải lấy lòng lão. Thủy Tinh cung hàng đêm mở tiệc, người quen hay không quen vui mừng uống, mỗi người mỗi ý, có người muốn nghe nịnh hót, có người đến nịnh hót người khác, có người đến mưu cầu ích lợi, có người muốn bố trí lợi dụng người ngoài…

Ta cong một ngón tay, lão rồng háo sắc bỗng nhiên giương lên tay, rầm một tiếng lật bàn tiệc của mẹ lão lên trời, khay đĩa leng keng rơi trên mặt đất toàn bộ vỡ tan tành, canh rau bắn tung toé, bản thân lão rồng, mẹ lão, và cả mấy người ngồi gần cũng bị dây!

Mấy người vẫn còn hòa giải nịnh hót hai bên giống như con vịt bị bóp cổ một chữ cũng không phun ra được — cảnh này bất kể thế nào cũng không thể lại nói là lỡ tay. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 188”

Bàn Ti động số 38 – Chương 187

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất bát thất chương – Yến hội

Thứ tự chỗ ngồi của những người này sắp xếp theo địa vị cao thấp, chỗ Tử Hằng ở vị trí thứ năm bên trái, phía trên hắn có bốn người, đương nhiên, người đầu tiên hẳn là bá phụ hắn, cũng chính là tộc trưởng Ngao gia hiện tại, vị long vương ở tại Thủy Tinh cung này. Người thứ hai ấy à, ta suy nghĩ hẳn là nhi tử của long vương này, từng nghe nói mấy lần, vị đại công tử này cũng không phải là tay mơ, người thứ ba có lẽ là huynh đệ của long vương, cũng coi là quyền cao chức trọng, năm đó tranh rất dữ với đại ca hắn, đáng tiếc cuối cùng bị thua, đành phải cúi người. Nhưng nhiều năm như vậy, long vương cũng không thể xử lý được hắn. Vậy còn một là ai đây?

Các nữ quyến càng ngày càng nhiều, trên tiệc cũng càng lúc càng náo nhiệt, có không ít nữ quyến ở hậu cung cũng đi ra, đương nhiên người có địa vị càng quan trọng, tới càng trễ, tới sớm đều là tôm tép. Ghế trống bên nữ quyến còn nhiều hơn bên trái, chừng mười chỗ đằng trước đều trống, chắc hẳn đều là mỹ nhân được sủng ái trong hậu cung. Lão long vương này thực sự là… Khụ, luôn nghe nói bộ tộc này phần lớn bản tính háo sắc… Long vương đây thoạt nhìn tuyệt đối xứng đáng cái tên!

Lại liếc Tử Hằng hai cái, hắn gầy hơn so với lúc chúng ta chia tay, bộ dáng ngồi ở chỗ đó không nói một lời, thoạt nhìn có loại… nghiêm túc xa lạ, khuôn mặt vẫn là khuôn mặt ta quen thuộc, thế nhưng khoác lên một tầng vỏ cứng.

Nên, tuyệt đối nên, cảm giác những tộc nhân kia của hắn nuốt sống người cũng không nhả xương, không chút phòng bị, ngay cả da và xương bị cắn cũng không thừa, không chút phòng bị thì còn cái gì.

Hắn ngồi ở đó, phía dưới áo choàng, là ủng thêu chỉ bạc ở miệng, các cô nương chưa lấy chồng trên tiệc bên phải, vừa muốn xem, lại không muốn người khác chú ý, nhìn lén mà tự cho là rất bí mật, lấy tay áo che mặt, lấy quạt chắn mặt, còn có người nương lúc nói chuyện ngắm loạn, thật sự là giấu đầu hở đuôi. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 187”

Bàn Ti động số 38 – Chương 186

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất bát lục chương – Ờ, mở hội mở hội

Ta thò đầu ngắm một cái một cái, lại vội rụt về.

Phượng Nghi nhìn ta: “Nàng làm sao vậy?”

Ta chột dạ…

Người bị đánh chửi kia, không phải là cung nữ muốn sai ta chạy việc không thành, vừa rồi còn tới gây chuyện sao!

“Đồ khốn! Ta bảo ngươi lười nhác! A, ngay cả lời của ta cũng không nghe, sai ngươi đưa quần áo còn dám cho ta…”

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ! Ta cũng là không có biện pháp mà, trong phòng không có ai, ta lại phải đi lấy thuốc cho Hinh Ngọc tỷ, ta sai một tiểu cung nữ đưa thay ta, thế nhưng nàng ta lại mang quần áo đi lĩnh cơm ăn…”

Hợ, ta nhìn nhìn Phượng Nghi, chúng ta vẫn nên tránh đường là tốt nhất.

Thế nhưng chưa chờ chúng ta tránh ra, phía sau truyền đến một tiếng kêu thê lương.

Ta bị dọa nhảy dựng, không để ý có phiền toái hay không, hai bước chạy đi.

Tiểu cung nữ xui xẻo kia ôm đầu ngã nghiêng. Ta trước tiên rất nhanh liếc mắt một cái, không nguy hiểm tính mạng, vậy còn may.

Mặc dù không có giao tình gì, thế nhưng nàng bị đánh lại nói cũng có nguyên nhân của ta.

Người đánh kia cầm cây gậy, cũng ngẩn ra đó, nhìn thấy ta lao tới, lại trước tiên lắp bắp giải thích với ta: “Ta chỉ định đánh nàng hai cái, ta định đánh vào lưng, không, không định đánh vào đầu.”

“Trước tiên cầm máu băng bó cho nàng đã.” Ta lại không muốn truy cứu trách nhiệm đánh người của nàng ta.

Ta có pháp thuật có thể cầm máu cho nàng, nhưng không dám dùng lộ liễu, thừa dịp nữ nhân kia luống cuống tay chân muốn băng vết thương cho nàng lặng lẽ dùng ngón tay phẩy một cái, máu lập tức ngừng, lại quấn lên mảnh vải gì gì đó, không quá đáng ngại, cũng may nàng bị đánh hôn mê, rất thuận lợi.

Thành công lui thân, Phượng Nghi giễu ta: “Lại làm người tốt đi.”

“Chao ôi, ta là chòm sao Thiên xứng mà…”

“Làm cái gì?”

Ta che miệng cười: “Đi đi, có rảnh nói tỉ mỉ với chàng.”

Thủy Tinh cung này không đẹp như nhìn qua chút nào, cũng có lông gà vỏ tỏi, cũng chướng khí mù mịt.

Ta nhỏ giọng hỏi Phượng Nghi: “Này, chàng có phải biết hậu viện lớn không có chỗ tốt, cho nên mới miễn cưỡng giữ mình trong sạch không hả?”

Phượng Nghi chững chạc đàng hoàng: “Thật ra ta miệng cọp gan thỏ, rất nghèo, người trong nhà mà nhiều, lại nuổi không nổi.”

Ta sửng sốt, lại không thể cất tiếng cười to, nghẹn vô cùng vất vả. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 186”