Bàn Ti động số 38 – Chương 195

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất cửu ngũ chương – Người tới

Nhưng lực chú ý của ta rất nhanh chuyển đến một câu khác mà Phượng Nghi vừa nói.

“Chàng nói người của ma cung cũng tới?”

“Lễ mừng có ba ngày, hôm nay chưa tới, ngày mai chắc chắn sẽ tới.”

Hự…

Muốn mặt mũi muốn phô trương, thì phải chịu đựng những chuyện phiền toái nhiều vô kể này.

“Không thể không cho bọn họ tới sao?”

“Có câu người tới đều là khách, cũng không thể đóng cửa không cho vào.” Phượng Nghi nói: “Long vương chuyển giao chuyện lớn như thế, bọn họ sao có thể không tới? Ta nếu là ma quân, nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội này.”

Ta suy nghĩ, nếu như ma cung có người tới… Hắn bỗng nhiên quay đầu, ta quay đầu nhìn theo.

Đây thật sự là… nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến.

Người của ma cung tại việc mặc quần áo trang điểm, không giống như người tu hành của những nơi khác, cho dù cách rất xa, liếc mắt một cái cũng có thể nhận ra bọn họ.

Bóng dáng đi đầu, sao lại nhìn quen mắt như thế chứ.

Tam Thất mặc một thân đen, lại khoác khăn lụa đỏ thẫm. Màu đỏ ấy tựa lửa, từ xa nhìn lại, cả người giống như sắp thiêu cháy.

Đến đâu cũng có thể gặp nàng, đây có phải “oan gia ngõ hẹp” mà tục ngữ nói hay không?

Ta vừa rồi còn nghĩ nếu người ma cung tới, liệu có phải là người ta biết hay không. Kết quả thật đúng là Tam Thất đến đây.

Eo nàng thắt rất thon, đi rất đẹp mắt. Nhưng ta chung quy lo lắng eo của nàng liệu có gãy hay không.

“Nếu nàng không muốn gặp nàng ta, chúng ta đi trước đi.”

Ta vừa định nói được, nghĩ lại một cái lại đổi ý.

Vì sao chứ, làm chuyện đuối lý cũng không phải ta, ta cớ chi phải trốn tránh nàng?

Người của ma cung lấy Tam Thất cầm đầu, cùng nhau chúc mừng Tử Hằng, cũng dâng lễ vật lên. Dục Phong nói với Phượng Nghi một câu, xoay người đi trước. Hắn vừa đi, bóng màu hồng nhạt đứng không xa phía sau hắn kia cũng di chuyển, lúc xoay người làn váy giống như mây tía uyển chuyển tản ra. Nàng đi theo sau Dục Phong, tư thái nhu hòa dịu dàng, tình cảnh ấy khiến ta nhớ tới cái từ như hình với bóng.

Người quan chủ Đào Hoa quan thích, không thể nghi ngờ chính là Dục Phong. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 195”

Bàn Ti động số 38 – Chương 194

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất cửu tứ chương – Đào Hoa

“Quan chủ…”

Vậy mà lại là nàng?

Ta nheo mắt lại, phản ứng đầu tiên là, liệu có nhìn lầm người hay không.

Không, không nhìn lầm, đích xác là nàng.

Trước kia nàng rất thần bí, thần long thấy đầu không thấy đuôi, ban đầu ta còn tưởng nàng là nam, về sau mới biết là nữ. Nàng thường thường đeo mạng che mặt, mặc áo dài vải màu trắng, chải kiểu tóc đơn giản nhất, chỉ nhìn bóng lưng, không phân biệt được.

Ta gần như cho rằng, ta sớm quên mất nàng rồi.

Lông mày nàng rất đẹp, làn da trắng, tóc như mây đen, giữa tóc cài một cành hoa đào, trên người là quần áo màu hồng nhạt, màu sắc xinh đẹp mềm nhẹ nói không nên lời.

“Mấy ngày trước đây ta nhìn thấy phượng vương, liền đoán ngươi có lẽ cũng tới.”

Ta không hé răng, thị nữ bưng rượu thướt tha đi qua bên cạnh chúng ta. Nàng chỉ chỉ đình nghỉ mát: “Ngồi một lát đi?” Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 194”

Bàn Ti động số 38 – Chương 193

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất cửu tam chương – Tro

“Ngươi nhìn không ra nguyên thể của hắn là cái gì sao?”

Ta thành thật lắc đầu.

“Dục Phong ấy à… Hắn có lẽ là tiền bối của ta cũng nói không chừng, dù sao ta khi còn bé, cũng đã nghe về hắn.”

“Tôm thúc, ngươi còn chưa nói hắn vốn là gì đâu,” ta nghĩ nghĩ, hắn chắc chắn không phải rồng, nếu phải, tôm thúc sẽ không hỏi ta câu hỏi như thế. Vậy hắn là loài nào chi nào trong thủy tộc chứ? Có thể ngồi ngay trước Tử Hằng, hắn sao có thể không phải là rồng nhỉ?

“Tộc rồng, rất phức tạp.” Tôm thúc ngồi trên bậc thang, ta ngồi ở bên cạnh hắn, nhìn hắn lấy ra hai sợi cỏ bỏ và miệng nhai. Đây có lẽ không khác thói quen người trên mặt đất thích hút chút thuốc lá sợi thuốc lào.

“Có vảy, có sừng, có móng, có thể đi, có thể bay…” Tôm thúc bẻ ngón tay đếm: “Ngươi nghĩ là gì?”

Vẫn là rồng phải không? Có điều, cũng còn có những dị thú khác, cũng là có sừng có vảy có móng…

“Vị Dục Phong tiền bối kia, hắn là kỳ lân.”

“A!” Quả nhiên rất có lai lịch ha.

Cũng như Phượng Nghi là thần điểu trời sinh, kỳ lân cũng là thần thú trời sinh đấy!

“Vị Dục Phong tiền bối này ấy à, hắn cũng coi là nửa thủy tộc, có điều luôn luôn là thấy đầu không thấy đuôi, cực ít nhìn thấy hắn, đã mấy trăm năm cũng không nghe thấy tin tức tung tích của hắn, còn có người nói hắn đã ừm… Khụ, hậu bối bây giờ đều không biết hắn.”

Nói rất đúng, ta không biết.

“Thoạt nhìn hắn và tiểu Phượng, còn cả Tử Hằng, là bạn không phải địch, như vậy cũng tốt, như vậy cũng tốt.” Tôm thúc rất vui mừng lại bỏ hai sợi cỏ vào miệng. Nhai nhai nhai.

Ta cũng rất vui mừng, nhiều bằng hữu đương nhiên là chuyện tốt, có điều Phượng Nghi trước đây chưa từng nhắc tới bọn họ còn có một bạn tốt là kỳ lân.

Có người thỉnh giáo chuyện với tôm thúc, ta thì lấy danh nghĩa thu xếp, lật loạn đống cất giấu của Tử Hằng.

Nghe nói rồng phương tây rất biết giấu báu vật, phương đông cũng thế. Tử Hằng mặc dù rất đạm bạc, rất sống thanh bần đạo hạnh, nhưng hắn vẫn cất giữ không ít. Mặc dù phần lớn trong đó ta không biết dùng làm gì.

Kinh nghiệm nói cho ta biết, vàng bạc châu báu là thứ vô dụng nhất. Càng thoạt nhìn tầm thường, không có chỗ nào đặc biệt, ngược lại có lẽ là thứ không bình thường.

Tỷ như, vỏ ốc ta cầm trong tay này.

Hơi giống cái Tử Hằng lấy ra cho chúng ta vào qua đêm lần ấy.

Có lẽ đây cũng là một cái phòng vỏ ốc có thể mở ra trời đất một tấc vuông đấy, trở về đòi hắn một cái đi.

Ta bỏ cái này vào trong hộp.

Tử Hằng về sau sẽ ở lâu trong gian phòng này sao?

Có lẽ hắn sẽ dời đến phía chính điện Thủy Tinh cung mà ở, cũng có lẽ sẽ không.

Còn có ghi chép Tử Hằng viết.

Nét chữ của hắn ta quen không thể quen hơn, thật lâu trước kia mượn sách từ chỗ hắn, còn cả yếu quyết gì gì đó hắn viết lúc dạy ta công pháp, nhìn quả thực rất quen.

Ta cầm lên lật lật, không phải là tâm đắc luyện công gì, cũng không phải là ghi chép lữ hành.

Tựa hồ là… tùy bút tâm tình.

Ta vội vàng buông, cái này không được nhìn.

Thế nhưng ta xoay người đi sắp xếp cái khác, ánh mắt còn luôn nhìn lại.

Rất giống con chuột thèm ăn, nhớ nhung một cục đường.

Mặc dù biết đường kia không ăn được, song, tò mò một chút, hướng tới một chút, chung quy không thể nói là lỗi lầm chứ?

Lúc đi ra là một Phượng Nghi lý trí như thường, sau khi trở về là một con ma men!

Ta hết sức ân cần đối với tiền bối kỳ lân đưa Phượng Nghi trở về. Hai mắt tỏa sáng truy hỏi hắn là thế nào chuốc ngã Phượng Nghi! Học mấy chiêu như thế, sau này ta dứt khoát dùng được.

Vị tiền bối này cười không đáp, nhưng thoạt nhìn hắn uống cũng không ít.

“Phượng Nghi thành thân ta không thể đến, đây coi như là quà mừng đưa bù đi.” Hắn đưa cho ta một cái hộp gỗ nho nhỏ, cáo từ rời đi.

Cỗ nhiệt khí trên thân người này — ta nhớ tới viên thuộc tính lửa trong số bốn hạt châu Phượng Nghi cho ta.

Cho Phượng Nghi uống nước, hắn ngủ say. Ta đẩy miệng hắn ra, rót vào giống như cho dế uống.

Xem đại mỹ nam say rượu, cảm giác rất tốt. Ta cũng rất muốn một lần đóng vai nhân vật, giả dạng làm nữ sắc lang tắm tắm lột lột chiếm tiện nghi, có điều người bị hại đã hôn mê bất tỉnh, tiện nghi này ta cũng không phải là chưa từng chiếm…

Ta kê gối phía dưới đầu hắn, sau đó đắp mền cho hắn.

Khuôn mặt Phượng Nghi đỏ bừng, giống như bôi rất nhiều son phấn thơm lừng thượng hạng, lông mi thật dài, đôi môi đỏ hồng. Ta nằm sấp bên giường nhìn hắn, nhịn không được vươn tayn véo một cái trên mặt hắn.

Cảm giác rất tốt!

Ta hạnh phúc muốn rơi lệ, cảm giác bắt nạt hắn đùa giỡn hắn thực sự quá tuyệt vời!

Ta nhịn không được lại véo, lại véo, ta véo ta véo ta véo véo véo…

Ợ, không thể lại véo, cũng véo đỏ bừng rồi! Mặc dù ban nãy cũng rất đỏ…

Chiếu cách véo này của ta, hai cái nữa là véo thủng hắn luôn.

Ta ở trong phòng không dám cất tiếng cười to, nín mãi cho đến khi ra khỏi phòng, mới vịn cột nhà nhỏ giọng cười trộm. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 193”

Bàn Ti động số 38 – Chương 192

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất cửu nhị chương – Tân long vương

Chúng ta vào phòng, Phượng Nghi rót nước uống cho mình trước, ta mong chờ nhìn hắn. Chờ lão nhân gia hắn uống nước xong, hồi sức, ngồi xuống, mới nói: “Tử Hằng bây giờ là long vương Đông hải.”

“Hả?” Ta trợn mắt nhìn chờ hắn hạ nốt nửa câu, Tử Hằng là thuộc hạ nào của long vương Đông hải chứ, nhưng miệng hắn đã khép lại.

Phía dưới không còn.

Tử Hằng, là long vương?

“Điều này sao có thể chứ!”

Tử Hằng bản lĩnh thì có, thế nhưng làm quyền mưu, hắn nào có khả năng ấy? Thủ hạ của hắn ngoại trừ tôm thúc e rằng không còn ai khác? Hắn vừa không có nền móng, vừa không có thế lực, lại không có…

Thế nhưng Phượng Nghi ngồi đó chắc chắn, thấy thế nào, cũng không phải là nói đùa.

Là thật sự?

Ta có vẻ 囧 囧 xác định, ta thật sự không nằm mơ, Phượng Nghi cũng không phải nhàn rỗi không có việc gì lấy loại chuyện này đùa giỡn với ta.

Thế giới này huyền huyễn!

Chẳng lẽ Tử Hằng thật ra vẫn giấu tài, ngầm chôn dã tâm, đột nhiên khí bá vương bạo phát, liền đá rớt lão rồng háo sắc xuống tự mình ngồi cái ghế ấykia?

Bên cạnh vang lên một tiếng bịch. Ta quay đầu, được, tôm thúc lão nhân gia hắn lập tức liền quỳ xuống. Không phải hướng về phía chúng ta, là hướng về phía ngoài cửa viện, lệ già ngang dọc: “Ông trời phù hộ, ông trời mở mắt! Đây thực sự là việc vui bằng trời! Ông trời phù hộ…”

Ta ngồi chỗ ấy đưa mắt nhìn Phượng Nghi, nói cho đúng, một mình ta đờ ra, Phượng Nghi vẻ mặt tự nhiên uống trà.

“Điều này sao có thể chứ.” Ta từ trong hàm răng nặn ra một câu.

Tử Hằng hắn sao có thể làm được tới long vương chứ? Sao có thể chứ? Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 192”

Bàn Ti động số 38 – Chương 191

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất cửu nhất chương – Nhất khiếu bất thông

“Tam Bát tỷ tỷ, ta biết, trước kia có một số việc, ta giấu giếm ngươi. Ngươi nếu giận ta, cũng hẳn là. Nhưng ta bây giờ thực sự biết sai rồi, ta trước đây rất nhiều chuyện làm không đúng…” Nét mặt của nàng thực sự rất chân thành, chân thành tới mức ta rất muốn trợn trắng mắt.

Tôm thúc oán hận nói: “Ngươi rốt cuộc muốn tới làm gì? Ngươi không phải rất là đắc ý, thuận buồm xuôi gió trong cung sao?”

“Tôm thúc, ta cũng là vì tốt cho công tử…”

Tốt cho Tử Hằng? Lừa ai chứ. Vì Tử Hằng mà làm ra bát canh cá kia? Vì Tử Hằng liền dựa vào người khác để tính kế hắn?

“Tam Bát tỷ, ta biết ngươi chắc chắn tức giận, nhưng ta thực sự hối hận rồi. Ngươi, ngươi đừng giận ta được không? Ai có thể không có khi đi sai bước chứ? Ta…” Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 191”