Bàn Ti động số 38 – Chương 3

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam chương – Nhả tơ dễ dệt võng khó

Triết nhân nói, trên đời này không có nhiều cái vì sao như vậy, hết thảy đều phải dựa vào chính mình đi tìm đáp án.

Chờ sao vàng trước mắt ta hết lấp lánh, ta phát hiện chính mình lại đối diện với khuôn mặt của siêu đại mỹ nhân kia.

Đối với một con nhện chỉ nhỏ bằng hạt đậu nành mà nói, khuôn mặt mỹ nhân này đích thực là rất lớn.

“Cửa đây năm ngoái cũng ngày này… Không thể ngờ được con nhện nhỏ này thật ra lại biết chữ, ngày hôm qua ta lại không nhìn ra ha.”

Có thanh âm trong trẻo nhưng cũng nhu hòa nói: “Có câu nói là nhìn người không thể xét tướng mạo, nước biển không thể lấy đấu đong, con nhện nho nhỏ, tại sao không thể biết chữ?”

Là ai đang nói chuyện?

Ta nhìn theo hướng thanh âm.

Xuống, xuống.

Xuống chút nữa.

A, thấy rồi.

Một đứa bé mặc áo khoác màu xanh đang ngửa đầu nhìn ta giãy giụa không ngừng trong tay mỹ nhân khổng lồ. Da tay của hắn trắng tựa trân châu, khuôn mặt tròn tròn giống như cái bánh bao, miệng hồng nộn, ánh mắt trong veo sáng ngời.

Đứa bé là lai lịch thế nào? Cũng thật xinh đẹp!

“Đúng rồi, con nhện này là nhện độc hiếm thấy, nọc độc rất hữu dụng.” Đại mỹ nhân cúi đầu hỏi tiểu nam hài áo xanh: “Ngươi muốn ép chút dùng hay không?”

Ép? Ép như thế nào? Chất độc khủng bố của ta còn chưa có ép ra thì ta đã bị ép dẹp thành từng mảnh rồi.

“Ta không cần dùng nọc độc loại này, trên đời có cái gì, Đông hải của ta còn có thể thiếu sao.” Bé trai nhìn vị đại mỹ nhân được xưng là Phượng tiền bối kia: “Nhưng thật ra ngươi, có phải đã lâu không ăn côn trùng, cảm thấy vô cùng nhớ hay không?”

Hả? Ăn, ăn côn trùng?

Ta run cầm cập.

Đừng nên như vậy… Cho dù ta không thích thân thể con nhện hiện tại, cũng không muốn cứ như vậy bất lực bị ăn luôn.

“Ngươi làm nó sợ.” Bé trai áo xanh giải vây cho ta: “Buông tay ra đi, ta sợ ngươi không cẩn thận bóp chết nó.”

Phượng mỹ nhân cuối cùng cũng buông tay, ta run cầm cập vội vàng gấp gáp vung ra một sợi tơ dính mình vào góc bảng đen, không dám lại thò đầu ra.

Hắn trông đúng là đẹp, ngũ quan như tô lại như vẽ, thanh tú không tỳ vết. Chính là y phục hắn quá lộng lẫy địa vị quá tôn quý đạo hạnh quá cao thâm, không phải ta một con nhện nho nhỏ có thể đụng vào.

“Má phấn giờ đây đâu vắng tá, hoa đào còn bỡn gió xuân đây…” Phượng mỹ nhân lắc lắc đầu, vung tay lên, chữ trên bảng đen tất cả đều biến mất không thấy nữa.

“Thơ này về sau không nên đọc nữa.”

A? Vì sao không nên đọc nữa?

Ta thực nghi hoặc, thế nhưng không có can đảm hỏi ra tiếng.

Hắn nếu đã nói như vậy, hẳn là có đạo lý của hắn đi.

“Nếu muốn học chữ, ta thật ra mang theo một vài cuốn sách đến.” Đứa bé nam mặc áo xanh nói: “Ta hiện tại ở nhờ Song Thanh phủ trong đầm Bích Thủy phía sau núi, các ngươi có thể tìm ta mượn sách.”

Ta chớp chớp mắt, Mẫu Đơn sư tỷ ở bên dưới nói: “Vậy đa tạ Phượng tiền bối trước.”

Hai mỹ nam một lớn một nhỏ kia cùng nhau gật đầu tỏ ý, sau đó lại đi xa, hồ ly sư tỷ ở phía dưới nói: “Mẫu Đơn tỷ, vị Phượng tiền bối kia, chính là của sườn núi Phượng Hoàng…”

“Đúng, không sai.”

“A, phượng hoàng quả nhiên không hổ là vua trăm loài chim, thật khí phái, thật là uy phong ha. Đạo hạnh của hắn cao bao nhiêu chứ? Sao hắn vừa đứng trước mặt ta, ta liền cảm thấy không dám thở.”

Một người khác hỏi: “Vậy đứa bé đi cùng hắn là?”

“Ta cũng chưa từng thấy qua, bất quá các ngươi cũng nghe thấy, hắn nói hắn là từ Đông hải tới, có lẽ là thủy tộc đi.”

Tim ta vẫn còn nhảy loạn bình bịch, Mẫu Đơn sư tỷ chỉ vào ta: “Tam Bát, chớ có biếng nhác, hôm nay cho tới trưa còn chưa có học được mấy chữ đâu, mau dạy mấy cái có ích đi.”

Có ích?

Ta tiếp tục khổ não…

Ta rốt cuộc có thể dạy các yêu tinh này cái gì đây?

Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 3”

Bàn Ti động số 38 – Chương 2

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị chương – Lớp học con nhện trong Đào Hoa quan

Sở dĩ nói, vận mệnh con người chính là kỳ diệu như thế. Lúc ngươi ra sức đuổi theo thì không chiếm được, chờ ngươi xoay người đi rồi, duyên phận lại đột nhiên từ trên trời giáng xuống, đập ngươi đến đầu óc choáng váng.

Tuy rằng tìm không thấy cái mỹ nhân kia, nhưng là đang đứng dưới tàng cây, không phải chính là con bướm với con ong mật ta ra sức đuổi cũng đuổi không kịp hay sao?

Ta vội vàng bắt kịp một lần nữa, mặt dày lôi kéo làm quen. Con bướm thì vẫn rất ôn hoà, ong mật vẫn là phớt lờ người khác.

Con bướm nói: “Đã gặp, chính là có duyên, chúng ta cùng nhau vào đi thôi.”

“A, cảm ơn! Thực cảm ơn!”

Chúng ta đi băng qua rừng đào, xa xa nhìn thấy nửa trên sườn núi có một mái nhà, mái cong được chạm trổ mỗi góc, hoa mỹ lại không mất đi thanh tịnh và đẹp đẽ. Đến gần có thể nhìn thấy chữ Đào Hoa quan trên bảng hiệu của đại môn.

“Quan chủ, đây là vải ta dùng nước suối dệt nên…”

Dùng nước dệt vải? Chẳng lẽ là ngư tinh?

“Quan chủ, đây là tinh sa (1) ta thu được, luyện đan rất thích hợp.”

Trong đội ngũ xếp hạng thật dài, ta mặt dày làm đồng bạn của con bướm và ong mật.

Bất quá vị quan chủ kia ngồi phía sau một tấm màn màu hồng nhạt, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy bóng người.

Con bướm tiến lên phía trước, quỳ gối xuống, cung kính nói: “Quan chủ, đây là áo gấm hương hoa ta may từ cánh của trăm loại hoa.”

Người phía sau tấm màn vẫn như trước không có phản ứng gì, bên cạnh có một nữ đồng mặc áo dài màu hồng phấn nhận lấy kiện áo gấm kia.

Đến lượt ong mật, đưa ra chính là một cái bình: “Quan chủ, đây là rượu mật ta dùng mật của trăm loại hoa ủ thành.”

Cái bình kia không biết làm từ chất liệu gì, nửa trong suốt, có thể nhìn thấy bên trong chỉ có non nửa bình rượu mật…

Nếu là để tặng lễ, có người nào lại tặng nửa bình rượu. Quả nhiên sắc mặt nữ đồng tiếp lễ vật kia cũng lộ vẻ hơi kinh ngạc, bất quá cũng không nói cái gì.

Nhưng là chỉ có nửa bình rượu, so với ta cũng tốt hơn nhiều.

Ta là đến tay không.

“Vậy, quan chủ đại nhân, ta… ta không có lễ vật gì, nếu không thì…” Ta đột nhiên nghĩ: “Ta đọc thơ hoa đào đi? Quan chủ chắc chắn rất thích hoa đào đúng không?”

Nữ đồng kia lộ ra biểu tình vô cùng nghi hoặc, có lẽ chưa từng thấy qua sinh vật như ta thế này, hoặc là chưa từng nghe người ta nói qua như vậy.

Có thanh âm đằng sau tấm màn nói: “Vậy ngươi đọc ta nghe thử.”

Thanh âm kia có chút khàn khàn, bất quá nghe lên, khiến cho người ta cảm thấy trong lỗ tai ngứa ngứa, rất muốn lấy cái gì gãi gãi.

Ờ, đúng rồi, thơ viết về hoa đào có bài gì nhỉ?

Mau mau mau, mau nghĩ một bài.

“Vậy, cửa đây năm ngoái cũng ngày này, má phấn hoa đào ửng đỏ hây, má phấn giờ đây đâu vắng tá, hoa đào còn bỡn gió xuân đây…” (2)

Hẳn là đọc như vậy đi? Ta nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ có một bài đấy.

“Ha hả, thật ra không có đọc sai. Cũng khó cho ngươi, loài nhện từ trước đến nay trí nhớ cũng không tốt. Ngươi có biết chữ không?”

Ta sững sờ một chút, sau đó nhớ tới lúc đi vào, ba chữ Đào Hoa quan trên thạch bích, là ta biết.

“Biết, biết.”

Người phía sau tầm màn kia khẽ cười: “Tám phần là bò ở xà nhà góc tường trường tư mà học được đi?”

Ờ, vị quan chủ này suy đoán rất có lý, nhưng mà đoán không đúng.

“Được rồi, vậy ngươi cũng lưu lại đi.”

Ta mừng rỡ, vốn là chuyện không có hi vọng, cư nhiên thành công!

“Cảm tạ quan chủ, cảm tạ quan chủ.”

Nữ đồng bên cạnh quở trách nói: “Ngươi đứng qua một bên đi.”

“A a, phải phải.”

Sinh vật tiếp sau dạng nào cũng có, đương nhiên… vẫn nên gọi bọn họ là… yêu quái. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 2”

Bàn Ti động số 38 – Chương 1

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất chương – Xuyên qua nhiều ra sáu cái chân

Đời người, thì ra chính là quá trình tương ngộ giữa sự và người.

Ta nhớ không rõ lắm, kiếp trước của ta vào lúc rối ren chịu không thấu liệu có từng cầu nguyện, thần ơi, nếu như cho ta có hơn hai cái tay thì thật tốt…

Có lẽ là có, ừ, thế nhưng ta nhớ không rõ mấy lần.

Có lẽ ta từng cầu nguyện ba, bốn lần? Hay là rất nhiều lần?

Con người thật sự không thể cầu nguyện lung tung.

Bởi vì có đôi khi nguyện vọng trở thành sự thật, kỳ thực là chuyện rất đáng sợ.

Đúng vậy, rất đáng sợ.

Đang khi ngươi bị một chiếc xe tải đánh bay, thần hồn phiêu đãng… Sau đó đột nhiên phát hiện chính mình có nhiều tới tám cái chân —

Ta khi đó kinh hãi muốn chết điên cuồng gào lên một tiếng: “Con nhện!”

Một tiếng gào này, đã bắt đầu cuộc sống mới của ta.

Đời người kiếp trước đã bị cắt đứt ngay khi ta bị xe đánh bay. Đời nhện kiếp này, ngay lúc ta còn đang trong một mảnh mờ mịt cùng sợ hãi, mở màn. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 1”