Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ tam chương – Nhả tơ dễ dệt võng khó
Triết nhân nói, trên đời này không có nhiều cái vì sao như vậy, hết thảy đều phải dựa vào chính mình đi tìm đáp án.
Chờ sao vàng trước mắt ta hết lấp lánh, ta phát hiện chính mình lại đối diện với khuôn mặt của siêu đại mỹ nhân kia.
Đối với một con nhện chỉ nhỏ bằng hạt đậu nành mà nói, khuôn mặt mỹ nhân này đích thực là rất lớn.
“Cửa đây năm ngoái cũng ngày này… Không thể ngờ được con nhện nhỏ này thật ra lại biết chữ, ngày hôm qua ta lại không nhìn ra ha.”
Có thanh âm trong trẻo nhưng cũng nhu hòa nói: “Có câu nói là nhìn người không thể xét tướng mạo, nước biển không thể lấy đấu đong, con nhện nho nhỏ, tại sao không thể biết chữ?”
Là ai đang nói chuyện?
Ta nhìn theo hướng thanh âm.
Xuống, xuống.
Xuống chút nữa.
A, thấy rồi.
Một đứa bé mặc áo khoác màu xanh đang ngửa đầu nhìn ta giãy giụa không ngừng trong tay mỹ nhân khổng lồ. Da tay của hắn trắng tựa trân châu, khuôn mặt tròn tròn giống như cái bánh bao, miệng hồng nộn, ánh mắt trong veo sáng ngời.
Đứa bé là lai lịch thế nào? Cũng thật xinh đẹp!
“Đúng rồi, con nhện này là nhện độc hiếm thấy, nọc độc rất hữu dụng.” Đại mỹ nhân cúi đầu hỏi tiểu nam hài áo xanh: “Ngươi muốn ép chút dùng hay không?”
Ép? Ép như thế nào? Chất độc khủng bố của ta còn chưa có ép ra thì ta đã bị ép dẹp thành từng mảnh rồi.
“Ta không cần dùng nọc độc loại này, trên đời có cái gì, Đông hải của ta còn có thể thiếu sao.” Bé trai nhìn vị đại mỹ nhân được xưng là Phượng tiền bối kia: “Nhưng thật ra ngươi, có phải đã lâu không ăn côn trùng, cảm thấy vô cùng nhớ hay không?”
Hả? Ăn, ăn côn trùng?
Ta run cầm cập.
Đừng nên như vậy… Cho dù ta không thích thân thể con nhện hiện tại, cũng không muốn cứ như vậy bất lực bị ăn luôn.
“Ngươi làm nó sợ.” Bé trai áo xanh giải vây cho ta: “Buông tay ra đi, ta sợ ngươi không cẩn thận bóp chết nó.”
Phượng mỹ nhân cuối cùng cũng buông tay, ta run cầm cập vội vàng gấp gáp vung ra một sợi tơ dính mình vào góc bảng đen, không dám lại thò đầu ra.
Hắn trông đúng là đẹp, ngũ quan như tô lại như vẽ, thanh tú không tỳ vết. Chính là y phục hắn quá lộng lẫy địa vị quá tôn quý đạo hạnh quá cao thâm, không phải ta một con nhện nho nhỏ có thể đụng vào.
“Má phấn giờ đây đâu vắng tá, hoa đào còn bỡn gió xuân đây…” Phượng mỹ nhân lắc lắc đầu, vung tay lên, chữ trên bảng đen tất cả đều biến mất không thấy nữa.
“Thơ này về sau không nên đọc nữa.”
A? Vì sao không nên đọc nữa?
Ta thực nghi hoặc, thế nhưng không có can đảm hỏi ra tiếng.
Hắn nếu đã nói như vậy, hẳn là có đạo lý của hắn đi.
“Nếu muốn học chữ, ta thật ra mang theo một vài cuốn sách đến.” Đứa bé nam mặc áo xanh nói: “Ta hiện tại ở nhờ Song Thanh phủ trong đầm Bích Thủy phía sau núi, các ngươi có thể tìm ta mượn sách.”
Ta chớp chớp mắt, Mẫu Đơn sư tỷ ở bên dưới nói: “Vậy đa tạ Phượng tiền bối trước.”
Hai mỹ nam một lớn một nhỏ kia cùng nhau gật đầu tỏ ý, sau đó lại đi xa, hồ ly sư tỷ ở phía dưới nói: “Mẫu Đơn tỷ, vị Phượng tiền bối kia, chính là của sườn núi Phượng Hoàng…”
“Đúng, không sai.”
“A, phượng hoàng quả nhiên không hổ là vua trăm loài chim, thật khí phái, thật là uy phong ha. Đạo hạnh của hắn cao bao nhiêu chứ? Sao hắn vừa đứng trước mặt ta, ta liền cảm thấy không dám thở.”
Một người khác hỏi: “Vậy đứa bé đi cùng hắn là?”
“Ta cũng chưa từng thấy qua, bất quá các ngươi cũng nghe thấy, hắn nói hắn là từ Đông hải tới, có lẽ là thủy tộc đi.”
Tim ta vẫn còn nhảy loạn bình bịch, Mẫu Đơn sư tỷ chỉ vào ta: “Tam Bát, chớ có biếng nhác, hôm nay cho tới trưa còn chưa có học được mấy chữ đâu, mau dạy mấy cái có ích đi.”
Có ích?
Ta tiếp tục khổ não…
Ta rốt cuộc có thể dạy các yêu tinh này cái gì đây?