Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ bát chương – Phượng hoàng giả làm tiên đoán mệnh
Ta bị Phượng Nghi đặt trên cái nắp ấm trà, cũng không dám lộn xộn, các đồng môn của ta ở phía dưới hỏi đủ loại câu hỏi nghi nan trong tu luyện của bọn họ. Có vị sư huynh hỏi, cảnh giới của hắn đã qua ba năm trì trệ không tiến, mỗi lần nghĩ muốn vượt lên, thì lại thấp thỏm không yên linh khí tán loạn.
Phượng Nghi chỉ nói: “Trảm tâm ma.”
Sư huynh kia rõ ràng không hiểu, còn muốn hỏi lại, Phượng Nghi đã vung tay lên một cái rồi, để người kế tiếp tới đây.
Ta cách hắn rất gần, nước da người này trong suốt như tuyết trắng, tinh tế như ngọc bích, nhìn nghiêng bên cạnh, đầu mi như dãy núi, sóng mắt tựa thu thủy…
Hảo một mỹ nhân a.
Chỉ tiếc mỹ nhân này chỉ nên xem từ xa, không nên tới gần.
Không biết tại sao ta đối mặt với Phượng Nghi, tuy rằng hắn rất đẹp, rất ưu tú, ta thấy trong số yêu quái không có ai có thể vượt qua hắn, nhưng là ta đối với hắn, chính là không có ý tưởng ái mộ các loại gì cả.
Thật kỳ quái a…
Chẳng những không có ái mộ, còn có chút… ý tứ vì sợ hãi mà sinh hận.
Đây là tại sao vậy chứ?
Hắn chưa từng làm hại ta nha.
Đến phiên Tam Lục, nàng cung kính hỏi: “Thỉnh giáo Phượng tiền bối, năm xưa có một vu sĩ đã từng phê mệnh thay ta, chỉ nói vất vả lấy mật ủ trăm hoa, vì ai vất vả vì ai vội. Những lời này vãn bối thủy chung không giải thích được.”
“Đây vốn là mệnh.” Phượng Nghi cười, trong nháy mắt tựa hồ gió xuân phơi phới trải khắp núi rừng, thế nhưng trong nháy mắt nụ cười kia liền mất đi: “Cho dù ngươi có biết lời này là có ý gì, mệnh số sau này cũng sẽ không thay đổi.”
Chậc, lời nói này cũng cùng loại như lừa gạt xem bói lang trung viết thuốc trên giang hồ!
Lập lờ nước đôi, bốn phía không bờ. Ngươi muốn nghĩ là lời hay coi như lời hay, ngươi nếu trong lòng có nghi ngờ vậy thì làm như lời xằng bậy.
Chuyện kể rằng trước đây ba cử tử tìm một đạo sĩ đoán mệnh, hỏi tiền đồ khoa khảo, đạo sĩ giơ một ngón tay, im lặng không nói. Nhóm cử tử chỉ cho là thiên cơ bất khả tiết lộ, chờ bọn hắn đi rồi tiểu đồ đệ hỏi, đạo sĩ nói, một này, có thể lý giải như vậy. Một người thi đỗ, một người thi không đỗ, cùng nhau thi đỗ, cùng nhau thi không đỗ.
Tiểu đồ đệ xem thế là đủ rồi.
Tam Thất hỏi lại là lai lịch một loại phấn hoa của hoa địa ngục gì đó, Phượng Nghi nói cái loại hoa này trên đời vốn cực ít, muốn lấy phấn hoa càng khó hơn, bất quá cứ đi về hướng nam, có thể tìm ra.
Ta đang nghe mơ mơ màng màng buồn ngủ, bỗng nhiên ấm trà bị búng một cái, vang lên một tiếng đinh, chấn ta tỉnh lại.
“Còn ngươi?”
“Cái gì?”
Phượng Nghi cười mỉm hỏi: “Bọn họ đều đã hỏi, còn ngươi không có gì nghi nan muốn hỏi?”
Ta đích xác không có gì muốn hỏi, phương pháp tu luyện của ta thực sự là diệu chiêu của người lười, trời nếu sét đánh mưa rơi, ta liền bò vào ngọn cây nằm như chết. Nếu là trời nắng, ta liền nằm úp sấp trong phòng ngủ như chết.
Bất quá không biết vì sao, ta đột nhiên bật ra một câu: “Phượng tiền bối, ngươi nói kiếp trước kiếp này của một người, là như thế nào? Kiếp sau làm người, còn có thể nhớ được chuyện kiếp trước không?”
Hắn mỉm cười: “Điều này cũng không kỳ lạ, rất nhiều yêu ma tinh quái phi thăng thất bại, hoặc có một luồng hồn tàn có thể lại đầu thai chuyển thế, có người ở Hoàng Tuyền lộ uống canh Mạnh bà không nhớ được kiếp trước, có người nhưng lại nhớ được những gì từng trải qua.”
“Vậy,” ta còn không thông chính là: “Một người thời xưa nếu như chết, lại đầu thai có phải chỉ có thể đến thời nay hay không? Có thể còn đầu thai về ngàn vạn năm trước hay không chứ?”
Phượng Nghi nói: “Thời xưa, thời nay, kiếp sau… Những thứ này bất quá là cái luân hồi xoay chuyển, cũng không có gì không thể.”
Nói thật là, vừa rồi lúc người khác hỏi câu hỏi ta cho rằng bọn họ hỏi kỳ quái, Phượng Nghi đáp cố làm ra vẻ huyền bí.
Bất quá đến phiên mình, mới biết được có một số việc, thật sự rất khó nói rõ ràng.
Sau khi biến thành con nhện, ta tuy rằng còn nhớ rõ chuyện kiếp trước, thế nhưng lại cảm thấy rằng, xa xôi mơ hồ tựa như cách ngàn vạn năm. Mặc dù kiếp trước cha mẹ ly dị, tình thân phai nhạt, bà ngoại thương yêu ta cũng sớm qua đời, nhưng là… cũng chưa tới mức làm cho ta lúc nhớ lại, cũng nghĩ lãnh đạm giống như là chuyện của người khác. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 8”