Bàn Ti động số 38 – Chương 13

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập tam chương – Con nhện lột xác ở sườn núi Phượng Hoàng

Chú phóng đại Tam Thất làm trên người ta đã đến lúc mất đi hiệu lực, ta lùi tám chân con nhện nho nhỏ một cái, bọn họ ngồi ta đứng, bọn họ chơi ta xem ==!

Mệnh của ta rõ là khổ a khổ, hoàng liên cũng không khổ (1) như ta a.

Kỳ thực, kỳ thực tôm khô cá tạp trong Đào Hoa quan còn nhiều mà, hắn làm chi mà toàn gây khó dễ với ta >o<?

Cả bàn cờ hạ xong, dù sao ta xem cũng không hiểu bọn họ ai thua ai thắng, dù gì quan chủ dĩ nhiên là ngữ khí ôn hoà, Phượng Nghi cũng là cười với cái vẻ mặt đáng đánh đòn ấy.

“Ngươi, qua đây.”

Ta không dám không qua…

Thế lực ác quá cường đại, không phải là ta không cốt khí a.

“Tố Tranh, đồ đệ này của ngươi cho ta mượn dùng hai ngày?”

Dùng hai ngày? A? Coi ta là cái gì? Cái bàn cái ghế? Cái chổi lau nhà? >o<~~ Ta kháng nghị, con nhện cũng là có nhân quyền!

Đúng rồi, Tố tranh là tên quan chủ sao?

Thật là thực hiển nhiên, vận mệnh của ta không nắm giữ trong tay chính mình.

Bởi vì quan chủ đại nhân không nghe thấy ta ở trong lòng kêu trời kêu đất nói không muốn không muốn, rất dứt khoát đáp ứng: “Được rồi.”

“Được rồi, đi theo ta đi.”

Ta có một loại cảm giác bị bán vào hố lửa, đi một bước ngoảnh đầu lại ba lần, nước mắt chảy thành hàng theo Phượng Nghi đi ra ngoài.

Sườn núi Phượng Hoàng cách Đào Hoa quan chúng ta rất gần, rất gần… Gần lắm…

Bên cạnh Đào lâm chỉ mười mấy bước, chính là cây ngô đồng.

Trên sườn núi Phượng Hoàng đều là cây ngô đồng, hiện giờ là mùa ngô đồng nở hoa, trong không khí một cỗ mùi hương hoa ngô đồng vô cùng ngọt ngào.

Ta không biết làm sao lại đột nhiên nhớ tới kiếp trước, hồi nhỏ, nhặt được hoa ngô đồng trên cây rơi xuống, kề sát vào chỗ nhị hoa ngòn ngọt, khi đó cùng với đám bạn, mỗi người nhặt một vốc hoa ngô đồng, ngồi dưới tàng cây mặt kề vào mà hút…

Thật sự, là chuyện kiếp trước.

Phượng Nghi ở phía trước, ta đi theo phía sau, không ngừng oán thầm hắn.

Chân dài thì giỏi lắm? Vóc người cao thì giỏi lắm? Trông đẹp trai thì giỏi lắm? Tu vi cao thì giỏi lắm?

Bộ dạng Tử Hằng người ta cũng không thua hắn, thế nhưng Tử Hằng ôn nhu săn sóc hiểu biết ý người vui với việc giúp người biết bao…

Khụ, người phía trước ta bây giờ đây chỉ là loại biểu hiện bên ngoài tô vàng nạm ngọc bên trong thối rữa…

“Ngươi tại sao vẫn rất sợ ta?”

“A?” Ta bản năng thốt ra: “Ai sợ ngươi chứ?”

“Vậy sao ngươi lúc nào cũng bộ mặt như muốn chạy thoát thân?”

Ta kiên trì nói: “Ta nào có chạy?” Không phải là không muốn, là không có can đảm.

Phong cảnh sườn núi Phượng Hoàng tuyệt hảo, có thể nói là địa phương tốt sông núi sáng đẹp, rừng sâu u tĩnh, có thể nghe được rất nhiều chim chóc đang hót véo von. Ta từng nghe nói sườn núi Phượng Hoàng có rất nhiều chim muông đậu, cũng có không ít loài chim tinh quái, đều nghe theo sai phái của phượng hoàng. Việc này rất tự nhiên, bách điểu triều phượng (2), phượng hoàng là vua của loài chim.

Nhưng là trong tiếng chim hương hoa, mồ hôi lạnh của ta lại càng chảy càng nhiều.

Không đúng… Chẳng lẽ nơi này, nơi này tương khắc với ta?

Quả nhiên họ Phượng không phải thứ tốt, địa bàn của hắn càng không phải cái địa phương gì tốt.

Ta lại đi mấy bước, tám cái chân phân nửa đang phát run phân nửa đang nhũn ra, bịch một tiếng ngã xuống đất không dậy nổi.

“Này, ngươi làm sao vậy?”

Ngay cả thanh âm trong vắt của Phượng Nghi nghe qua cũng tựa như cách hai lớp ván.

“Không… sao…”

Trước mắt ta tối sầm, hoàn toàn mất đi ý thức. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 13”

Bàn Ti động số 38 – Chương 12

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập nhị chương – Phượng hoàng trời sinh hệ ngạo kiều (1)

Một đạo sĩ!

Trong lòng ta nhất thời còi báo động kêu dài!

Sư tỷ vừa mới nói qua nơi đây vây khốn lũ đạo sĩ, trùng hợp như thế khiến cho ta đụng phải.

Ta vừa lui về phía sau, vèo một tiếng chui xuống phía dưới lá cỏ, đang vạn phần căng thẳng nhìn ra phía ngoài.

“Bùm” một tiếng, đạo sĩ kia ngay tức khắc liền ngã xuống đất.

“A?” Ta còn chưa làm cái gì, một không đánh hắn hai không giết hắn, hắn làm sao đã gục?

Căn cứ nguyên tắc các hành vi quan trọng làm yêu quái — yêu quý sinh mệnh, rời xa đạo sĩ, ta hẳn là nên mau mau tam thập lục kế tẩu vi thượng.

Nhưng là…

Ợ, ta chỉ là liếc mắt nhìn thôi.

Thật sự.

Chỉ là liếc mắt một cái.

Này… Đạo sĩ này niên kỷ không lớn lắm nha, cũng không phải là loại lão yêu đạo các sư tỷ vừa nhắc tới liền nghiến răng nghiến lợi.

Ta nằm trên lá cỏ, lá cỏ bị gió thổi khe khẽ lay động.

Sương mù hồng nhạt bồng bềnh dày đặc, thiếu niên đạo sĩ kia lẳng lặng nằm ở chỗ đó.

Tóc hắn rối tung, tóc lại rất đẹp, vừa đen vừa bóng… Ờ, cái này không phải trọng điểm.

Ngón tay hắn vô lực khẽ cong, móng tay dài không xấu, cắt đều đặn sạch sẽ, còn hơi có màu hồng phấn óng ánh.

Được rồi, đây cũng không phải là trọng điểm.

Trọng điểm là, đạo sĩ thiếu niên này thoạt nhìn, ta sao lại cảm thấy, có chút… quen mặt chứ.

A, ta nhớ ra rồi. Ta đã từng gặp một tiểu đạo sĩ lạc đường, rất xấu hổ lại còn rất bướng bỉnh, thích đỏ mặt, ta còn nghĩ cho hắn một cái biệt danh gọi là tiểu hồng kiểm đây.

Hắn đã từng nói tên của hắn, gọi là gì nhỉ? Lý gì đó?

Nghĩ không ra, vậy cứ gọi là tiểu hồng kiểm đi.

Mặt mày hắn vẫn loáng thoáng bộ dáng trước đây, nhưng là, hắn đã trưởng thành.

Với lại, nam đại thập bát biến (2), càng biến càng dễ coi.

Cổ áo trắng bên trong đạo bào của hắn được cột chặt chẽ cẩn thận, nửa nhánh hoa đào nặng trĩu rớt xuống, có mấy cánh hoa rơi xuống tóc và phía trên y phục hắn. Cách một tầng sương mù phấn nhạt, đường nét hắn lộ vẻ dị thường nhu hòa, làn da cũng phấn nộn xinh đẹp, lông mi tú lệ tựa như được vẽ lên, thật sự là…

Không giống bộ dáng đứa bé xấu xa lúc trước chút gì.

Ôi…

Ta có chút hối hận.

Thật không nên liếc mắt nhìn một cái.

Nhìn thì sao chứ, ta chẳng lẽ có thể mang hắn về giữ lại nuôi sao? Ta phỏng đoán quan chủ sẽ dễ dàng tha thứ sư tỷ sư huynh bọn họ nuôi sói nuôi hổ nuôi báo, nhưng tuyệt đối sẽ không cho phép ta nuôi một đạo sĩ ==!

Thế nhưng buông tay mặc kệ, kết cục của tiểu hồng kiểm chỉ có một.

Ta thật sự là ở thế khó xử, làm như không nhìn thấy bỏ đi? Vậy ta sau này dám chắc không ngủ được một giấc yên ổn.

Nhưng là nếu cứu…

Đạo sĩ là thiên địch của yêu tinh~!

Huống hồ ta chỉ biết ngốc ăn, sao biết cứu người chứ? Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 12”

Bàn Ti động số 38 – Chương 11

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập nhất chương – Trong núi một ngày đã mấy năm

Làm người tốt hay làm người xấu, đây thật là một vấn đề nan giải. Làm người tốt chịu thiệt không cam lòng, làm người xấu ta không đủ phần thông minh cùng bản lĩnh kia.

Đào Trực sư huynh thoạt nhìn rất tiều tụy.

Ta nhìn chòng chọc khuôn mặt hắn, hắn gầy nhiều.

Gương mặt thiếu niên lộ ra vẻ đau khổ.

Xem ra hắn đối với Mẫu Đơn sư tỷ thực quan tâm a.

Ta đây một người trời sinh không biết an ủi người khác, nhìn thấy hắn mất mát, cũng biết hắn là vì sao, nhưng ta lại không biết nên nói cái gì.

“Sư huynh, ngươi gần đây làm sao vậy?”

“Ừm, không sao.” Hắn nói: “Ta không sao.”

Ngoài miệng nói chính mình không sao, thực ra nhìn cả khuôn mặt đều viết ta rất có sao>_<~~

Ta nhìn thấy trong tay hắn nghịch nghịch một cái thẻ gỗ nho nhỏ, đương nhiên không phải tấm thẻ bài của mỗi người chúng ta, nó có hình lá cây, khắc phi thường tinh xảo, mặt trên cuống lá là một khuyên tròn, có thể xâu một cái dây qua đeo trên người.

“Cái này thật là đẹp mắt.” Ta thuần túy tìm lời để nói.

“Đây là ta khắc, khắc hai khối, ta và nàng một người một khối.” Đào Trực sư huynh thấp giọng nói: “Ít nhất ta còn nên cao hứng, nàng không có trực tiếp trả lại khối kia của nàng cho ta.”

“Ơ, đây là lá mẫu đơn sao?”

“Đúng vậy.”

“Sư huynh, ngươi…”

“Tam Bát, ngươi không cần phải nói, ta đã hiểu rồi.”

Hắn hiểu? Hắn hiểu cái gì? Ta nhưng một chút cũng không hiểu.

Ta thực sự không có gì để nói, đành phải hấp tấp bỏ lại một câu: “Sư huynh ngươi bảo trọng.” Liền chạy trối chết.

Ôi, an ủi người khác thực sự không phải sở trường của ta.

Bình thường ta cảm thấy năng lực biểu đạt của mình không thành vấn đề nha, nhưng tại sao cứ đến thời điểm mấu chốt thì lúc nào cũng ú a ú ớ, trong đầu hoàn toàn trống rỗng?

Ta nghiêm túc học mấy tờ phương pháp vận công làm thế nào dùng bụng để tu luyện kia, mặc dù Tam Lục bày tỏ xem thường với loại ăn này của ta, thế nhưng vẫn là thực kiên nhẫn giải thích cho ta thuật ngữ trên đó, thứ tự, kiến thức đường lối vận công các loại.

Ta ban đầu thì cái hiểu cái không, lúc bị Tam Lục uy hiếp muốn đem chân ta bẻ đứt một nửa, ta lập tức chuẩn bị toàn bộ tinh thần, gắng sức nghe chuyên tâm nghe bạt mạng nghe, lại có thể thực sự được ta hiểu bảy tám phần.

Kỳ thực a, Tam Lục thực ra… là người tốt rõ rành rành, nhưng bày một bộ mặt mẹ kế nói ra lời cay nghiệt, không biết chuyện còn tưởng rằng nàng là đồ tồi đang uy hiếp bức bách ta.

Mọi người đều nói người thông minh hẳn là nên khoác da dê làm chuyện của sói, nhưng Tam Lục lại là khoác da sói làm chuyện của dê…

Ngươi nói nàng không thông minh sao? Nàng nào là tu luyện nào là ủ mật trăm hoa đều nắm chắc vô cùng, ngu ngốc cũng không có ngộ tính cao như thế.

Chính là thông minh như vậy…

A, ta gõ đầu một cái, rốt cuộc hiểu rõ!

Tam Lục không phải là người!

Ta kiếp trước là người, kiếp này tuy rằng là con nhện, thế nhưng suy nghĩ vấn đề gì chung quy vẫn là không thoát khỏi ý nghĩ của con người. Thế nhưng Tam Lục nàng là từ ong mật thuần túy mà bắt đầu tu luyện a, một con ong mật đương nhiên không hiểu bao nhiêu đạo lí đối nhân xử thế, không biết ngụy trang mượn cớ che đậy…

Cho nên nói, Tam Lục như vậy, hoàn toàn là thật tình a.

Ta nằm bò trên lá cây, Tam Lục đứng ở bên cạnh ta lật lật mấy tờ công pháp kia: “Rốt cuộc đã hiểu chưa? Ít thứ như vậy mà còn phải học lâu như thế?”

“Rồi rồi.”

Tam Lục liếc mắt nhìn ta một cái, nàng biến hình khác xa không tuyệt lệ bằng Tam Thất như vậy, làn da không đủ trắng mịn, ánh mắt cũng có thể nói là không sáng như thu thủy, chính là lông mi dài còn đầy thanh tú, khuôn mặt nho nhỏ, ngón tay tinh tế, cũng không tồi.

Cánh tay kia của Tam Thất vừa nhấc lên, thì ngay cả từ non mềm như lá cỏ e rằng cũng không thể tả xiết, đôi tay của Tam Lục này thì… Ờ, tốt hơn móng gà một chút.

Thế nhưng tóm lại thì so với móng vuốt con nhện của ta vẫn tốt hơn nhiều.

Trong núi không có ngày tháng, trong Đào Hoa quan vĩnh viễn ấm áp như mùa xuân.

Tu vi của ta nhìn chung từng ngày từng ngày cũng tăng, trời nắng thì chậm chút, ngày mưa liền cao lên vèo vèo.

Ta cảm thấy ta quả thực không giống con nhện, mà giống măng… có mưa có lôi liền mọc lên vùn vụt. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 11”

Bàn Ti động số 38 – Chương 10

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập chương – Ong mật mặt lạnh tâm nóng

Chúng ta sau đó không nói gì, Ngao Tử Hằng sau khi hồi phục thể lực lại thay ta thử một phen, rồi chúng ta từ hồ Song Tháp trở về.

“Tử Hằng, hôm nay cám ơn ngươi…”

Ta cảm thấy hai chữ cám ơn không đủ để biểu đạt tâm tình của ta, thế nhưng ta cũng không thể không nói cái gì liền vỗ mông chạy đi a.

“Không có gì, ngày mai ta muốn hảo hảo suy nghĩ một chút sự tình, ngày kia ngươi lại tới tìm ta đi.”

Ta ngoan ngoãn gật đầu: “Được.”

“Nhớ kỹ chớ nói ra ngoài.”

“Ừm, ta biết.”

Hắn đặt ta không xa sân của chúng ta tại Đào Hoa quan, tự mình quay về đầm Bích Thủy.

Ta lắc lư đầu, bò đi dọc theo thềm đá. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 10”

Bàn Ti động số 38 – Chương 9

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ cửu chương – Con nhện nho nhỏ đa công dụng

Ta lập tức nhảy dựng lên: “Nói bậy nói bậy! Không phải không phải!”

“Không phải là tốt rồi.” Ngao Tử Hằng cũng thở phào nhẹ nhõm: “Là ta nói sai, ngươi đừng phiền lòng.”

Hắn một đạo áy náy, cơn giận của ta tức khắc giống như quả bóng bị xì hơi nhanh chóng xẹp xuống.

“Không có gì. Bất quá đích thực không giống với người khác. Có lần trời mưa, ta phát hiện sét đánh vào người ta, vô cùng dễ chịu… Tựa như ta có thể tiếp nhận sức mạnh lôi điện, biến thành sức mạnh của chính mình. Ta cảm thấy được ta bây giờ lợi hại hơn so với trước đây, ít nhất ta từ Đào Hoa quan chạy tới đầm Bích Thủy, trước kia phải bò rất lâu, bây giờ chỉ công phu một chén trà đã tới.”

Vẻ mặt Ngao Tử Hằng trở nên nghiêm túc: “Ngươi là nói, ngươi chẳng những không sợ sét đánh, hơn nữa… sét đánh ngược lại trở thành phương pháp ngươi tu luyện?”

Ta bởi vì vẻ mặt của hắn, trong lòng cũng không chắc chắn: “Đúng vậy… Ta cảm thấy chuyện này không phải bình thường, cho nên không dám nói với người khác…”

“Chuyện trước kia của ngươi, thật sự không nhớ được chút gì? Ngươi sinh ra ở đâu? Ngươi… có còn trưởng bối nào khác hay không…”

Ta dùng sức lắc đầu: “Một chút cũng không nhớ. Phương pháp này nếu không bởi vì hôm đó trời mưa ta nằm trên cây đúng lúc phát hiện, ta còn không biết đâu.”

Ngao Tử Hằng trầm mặc, từ vẻ mặt của hắn mà nhìn, lời của ta vừa rồi, thậm chí so với thải bổ còn làm hắn kinh ngạc hơn.

Hơn nữa ngoại trừ kinh ngạc, còn có gì đó khác.

Ta nhìn không ra hắn rốt cuộc là nghĩ như thế nào, ta chỉ là cảm giác… cảm giác bản năng rằng hắn không có ác ý đối với ta.

“Phương pháp tu luyện này của ngươi, đừng nói cho ai hết, biết không?” Hắn nghiêm túc khẽ nhắc nhở ta.

“Ừm, ta cũng chưa nói với ai, chỉ nói cho ngươi.”

“Về sau cũng không được nói cho người khác biết…”

Hắn đứng lên đi đến bên cửa sổ.

Xa xa, rong mềm mại nhẹ nhàng trôi, cá nhỏ trong nước chơi đùa, thế nhưng trong gian động phủ này lại yên tĩnh khiến cho ta không dám thở mạnh.

“Loại tình hình này, ta chưa từng nghe nói qua. Bình thường lấy thân chim thú hoa cây bước lên con đường tu hành, lôi hỏa chi kiếp đấy là kiếp số trời giáng, tuyệt đối không thể có loại tình hình như ngươi. Hoặc là, ngươi cũng không phải là con nhện bình thường. Hoặc là, trong thân thể của ngươi có chí bảo pháp khí gì đó, hay là ngươi từng dùng qua thiên linh chi bảo gì đó… Bất luận là loại nào, bị người tu hành hoặc là đạo môn biết, đều là tai ương ngập đầu ngươi, ngươi hiểu chưa?”

“Hiểu… rồi,” ta có phần bị dọa.

Ý tứ của hắn là nói, thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội. (1)

Đích thực là, loại năng lực hiếm lạ như thế này, quả thực có thể được xưng là trái với lẽ trời.

Nếu như người khác biết rồi tới tìm ta phiền toái, ta một con nhện nho nhỏ làm sao có thể ngăn cản được?

Vừa nghĩ như vậy tám chân ta cùng nhau phát run cầm cập, yếu ớt nằm lên trên bàn.

Năng lực nguy hiểm biết bao a!

Vì cái gì, vì cái gì ta lại không giống người thường như thế?

“Ngoại trừ cái này, còn có gì khác không?”

Khác?

“Hình như không có gì, chính là sau khi lôi điện đánh, vô cùng dễ chịu, trong cơ thể đều là sức mạnh, bụng cũng không đói…”

Hắn gật đầu một cái: “Ngươi lại có thể hoàn toàn không cần phương pháp tu luyện, đem những sức mạnh này kéo về để mình dùng.”

“Ừm…”

Lôi điện đánh ta, ta bị động hấp thu.

Nhưng là những sức mạnh này, ta đích xác không thể chuyển sang để dùng.

Vì thế cho đến tận bây giờ, ngoại trừ chạy nhanh nhảy cao, ta không phát hiện mình có bản lĩnh gì đặc biệt.

“Không phải như vậy… Chỉ có thể tiếp nhận sức mạnh nhưng không thể chuyển sang để tu luyện…”

Hắn nhíu mày tận lực suy tư: “Lôi điện… Lôi điện… Phương diện này ta không tinh thông, trong số những người ta biết tựa hồ cũng không có. Phượng Nghi hắn tinh thông chính là phong lực cùng hỏa lực, đây toàn là thiên phú từ khi hắn sinh ra, cũng không phải sau này tu luyện. Cừu tiền bối cũng không phải…”

Ta rất bất an: “Tử Hằng, ngươi không cần lo lắng như vậy. Ta nghĩ, có lẽ ta sẽ từ từ lĩnh ngộ…”

Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu lên: “Đi, chúng ta đi chỗ này?”

“A?”

Ta còn chưa kịp hỏi đi chỗ nào, đã bị Ngao Tử Hằng nhặt lên nắm trong lòng bàn tay rồi, sau đấy ta chợt nghe thấy bên ngoài bàn tay của hắn truyền đến tiếng gió thét gào.

A…

Ta theo kẽ ngón tay hắn nhìn ra phía ngoài, oa…

Ta đang bay!

Không, chính xác mà nói, Ngao Tử Hằng mang theo ta đang bay!

Tuy rằng có thể nghe được tiếng gió, nhưng là thân thể hắn cũng không có cái vẻ lúng túng bị luồng khí mạnh mẽ thổi quét. Ở quanh người hắn có một đạo gì đó trong suốt, cái này ngăn gió thổi vào người.

Nhưng mà vẫn có thể nghe được tiếng gió. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 9”