Bàn Ti động số 38 – Chương 18

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập bát chương – Đạo sĩ cũng là thiếu niên tốt

Đám đạo sĩ xem ra môn quy rất nghiêm, lúc tới phòng ăn ăn cơm rồi lại có mấy người đạo sĩ quở mắng Lý Kha, nói hắn hồ nháo, còn nói lúc về phải hung hăng phạt hắn, Thanh Liên đạo sĩ kia nói: “Phạt hay không phạt trở về rồi hãy nói, ngày mai chúng ta lại đi, tiểu Kha cứ ở lại Lạc Vân quan, không cho đi loạn xông loạn. Bằng không, nếu là có cái gì ngoài ý muốn, chúng ta phải nhìn mặt Thanh Bảo sư đệ như thế nào?”

Hắn lên tiếng, những đạo sĩ khác liền không nói cái gì nữa.

Xem ra, Thanh Liên đây là người dẫn đầu tốp đạo sĩ này.

Ta mong đợi bọn họ nhiều lời một chút, ta được thừa cơ nghe thêm một số tình hình, thế nhưng bọn đạo sĩ tuân thủ tín điều ăn không nói, lúc ăn cơm một chữ không nói, sau khi cơm nước xong lại đều tự về phòng, Lý Kha và đạo sĩ Thanh Vân kia một gian phòng, hắn tất nhiên cẩn thận, ta cũng tuyệt đối không dám lộn xộn một bước, thành thành thật thật nằm ở trong hà bao của hắn. Thanh Vân kia lại giáo huấn tiểu đạo sĩ mấy câu, còn thuận miệng hỏi hỏi hắn dọc theo đường đi có gặp phải cái gì khó khăn phức tạp hay không, Lý Kha nhất nhất trả lời, sau đó động tác cực nhanh hướng bên trong hà bao nhét vào một cái gì đó.

Ta không thấy rõ là cái gì, thế nhưng trước tiên ngửi thấy một cỗ hương mặn.

Ta liếm liếm, thì ra là hạt đậu phộng mặn luộc.

Hì, tiểu đạo sĩ thật có lòng, còn sợ ta bị đói, lại còn lén giấu hạt đậu phộng cho ta.

Ta chính là yêu quái, đừng nói không ăn một bữa, ngay cả một năm không ăn, cũng đói không chết được ta.

Nhưng tâm ý của hắn ta vẫn là thực cảm động.

Nuốt nuốt nước miếng, phỏng chừng Thanh Vân đạo sĩ kia nghe không được, ta mở lớn miệng hướng đậu phộng cắn xuống, từng chút, không tiếng động nhấm nuốt.

Ừm, mặn.

Có chút nước thì hay hơn.

Ta từng chút từng chút không tiếng động gặm hơn phân nửa đậu phộng, một ngày hôm nay trải qua quá nhiều, đây cũng giằng co nửa đêm, ta cũng rất mệt mỏi, nghe hai người trong phòng đều ngủ, ngáy rất nhỏ kia hẳn là Thanh Vân, Lý Kha mỹ thiếu niên đáng yêu như thế cũng sẽ không ngáy ngủ. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 18”

Bàn Ti động số 38 – Chương 17

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập thất chương – Yêu tinh nhào vào đám đạo sĩ

A? Ta có thể động? Vừa rồi ta lùi một bước nhỏ a!

Xem ra thời hạn pháp thuật Tử Hằng làm đã hết, vì thế định thân của ta cũng được giải trừ.

Ta quay đầu nhìn trái nhìn phải, làm sao đã quên, còn có lão rùa a! Ta không biết phương hướng nhưng nó nhất định biết.

“Quy đại ca, Đào Hoa quan là ở hướng nào?”

Nó trừng mắt ta, nhìn mãi không thôi.

“Ta thật sự có việc gấp a! Ngươi cũng biết sợ rằng có đạo sĩ tới quấy rối, ta phải trở về giúp chứ! Thêm người luôn thêm một phần lực nha!”

Nó vẫn là không hé răng.

Ta giận từ tim lên ác từ gan ra: “Ngươi nếu không nói, coi chừng ta lấy tảng đá đập bể cái đầu rùa của ngươi. Là tự ngươi nói, mai của ngươi cứng, nhưng đầu thì không cứng.”

Hắn vẫn là không nói lời nào.

Ta cúi người xuống, cạnh bờ sông cái khác không nhiều lắm nhưng đá là nhiều nhất, ta tìm một viên to bằng quả hạch đào, hai chân trước gắp lên, cân nhắc lại buông xuống, đổi sang viên to bằng quả phỉ, hướng lão rùa quơ quơ: “Thấy không? Sợ chưa? Hừ hừ, mau nói cho ta biết phương hướng.”

Lão rùa ngay cả mí mắt cũng không động, chỉ là trong mắt lộ ra vẻ buồn cười cùng bất đắc dĩ.

Ta đột nhiên nhớ tới: “Này, ngươi không phải là không thể nói chuyện đấy chứ?”

Trong mắt lão rùa là một bộ mừng như điên ngươi rốt cuộc đã hiểu ==!

Ta thở dài, ném hòn đá nhỏ xuống.

Thẻ bài gỗ đào trong người cũng không có, ta cũng không biết là lúc đi ra quên mang, hay là trong khi hoảng loạn quăng ở nơi nào.

Ta chưa từng đi quá xa, bây giờ phải làm sao bây giờ? Tiểu đạo sĩ không có khí phách dùng bùa chạy như bay, bỏ lại ta một mình ở chốn hoang sơn dã lĩnh tìm không ra phương hướng.

Đúng rồi, Ngao Tử Hằng nói để lão rùa cõng chúng ta hướng tây, vậy, Đào Hoa quan bây giờ hẳn là ở phía đông.

Đâu là đông?

Hướng mặt trăng mọc hẳn là đông đi?

Ta khẽ cắn môi, quay đầu lại nói với lão rùa: “Quy đại ca, ném ngươi một mình chỗ này không tốt lắm, bất quá ta nghĩ chung quanh đây hẳn là chỉ có giun rắn nho nhỏ, trời lại tối, không có nhiều nguy hiểm lắm… Ờ, ta phải về Đào Hoa quan trước!”

Ta từ một chiếc lá nhảy đến một chiếc lá khác, vừa bật vừa nhảy rất nhanh tiến lên phía trước.

Ta nghĩ phương hướng của ta hẳn là không có sai, chân chạy đã sắp muốn đứt, trong gió thổi tới hương hoa đào.

Có hương, vậy chắc không sai!

Mặt trăng không biết từ khi nào đã biến mất giữa tầng mây, ta lại chạy một đoạn, tại sao lại cảm thấy có chút không đúng lắm.

Nhìn ngọn núi bốn phía, đúng vậy, nơi này hẳn là cửa vào sơn cốc của Đào Hoa quan.

Nhưng là, nhìn thì thấy địa hình không đúng.

Rừng cây nơi này, còn có một cái khe suối thật dài, có miệng cốc hơi hẹp, tại sao đều không thấy?

Xa xa nhìn lại, nơi này một mảnh mênh mang, cỏ dại sinh trưởng tốt, xa xa có gốc cây nghiêng mọc trong hoang dã.

Đào Hoa quan đâu? Sơn cốc đâu?

Cho dù giống như tiểu đạo sĩ nói, Đào Hoa quan đại họa lâm đầu, quan chủ cùng đồng môn đều gặp nguy hiểm, vậy, vậy cũng không thể đem địa hình sông núi cũng đều thay đổi nha!

Chẳng lẽ là ta đi nhầm hướng? Bằng không làm sao có thể toàn bộ sơn cốc đều không thấy chứ?

Bỗng nhiên cách đó không xa có người cao giọng nói: “Bên kia có yêu khí! Đi qua xem!”

“Vâng!” Bốn năm người đồng thời lên tiếng trả lời.

Hỏng bét, chẳng lẽ là đạo sĩ? Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 17”

Bàn Ti động số 38 – Chương 16

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập lục chương – Lão rùa cố chấp thực muốn mạng

“Này, cá nhỏ, ngươi để ta trở về!”

Sắc mặt tiểu ngư tinh nặng nề, căn bản không để ý tới ta nói cái gì.

Ta cùng tiểu đạo sĩ bị mang ra khỏi động phủ của Ngao Tử Hằng, tiểu ngư tinh vội vàng mang chúng ta đến ven đầm Bích Thủy, đưa cho một lão rùa: “Đưa bọn họ đi, đi hướng tây, càng xa càng tốt.”

Cá nhỏ lúc này nói không phải là lời nói của thủy tộc bọn hắn ta có thể nghe hiểu, lão rùa thập phần kinh ngạc, chậm rì rì hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

“Không nên hỏi, ngươi đưa bọn họ đi, tốt nhất tìm một chỗ trốn đi, xem ra nơi này của chúng ta sắp không yên ổn. Công tử còn để ta đi báo tin cho cái đồng bạn khác, khởi động ba vòng trận, mọi người toàn bộ phải cẩn thận.”

Lão rùa cũng không hỏi nhiều, cõng tiểu đạo sĩ và ta, lên bờ liền bò về phía tây.

Không phải chứ… Tốc độ của nó làm sao lại nhanh như vậy?

Ta tuy rằng gấp muốn chết, vẫn là nhịn không được nghi hoặc hỏi: “Quy đại ca, ngươi tại sao có thể bò nhanh như vậy?”

“Lúc không có việc gì đương nhiên bò từ từ,” Hắn vừa rất nhanh hướng phía trước vừa nói: “Có việc đương nhiên phải nhanh. Nhện con, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

“Ta cũng không biết a. Quy đại ca làm ơn, ngươi bỏ chúng ta xuống đi, ta còn muốn quay về Đào Hoa quan!”

“Không được, nếu là phân phó của công tử, vậy ta nhất định phải đưa các ngươi đi.”

“Quy đại ca van cầu ngươi, ta thật sự có chuyện quan trọng phải về Đào Hoa quan a!”

“Không được.”

“Quy đại ca…”

“Không được.”

“Van cầu ngươi…”

“Không được…”

“Lão rùa ngươi đồ bại não đồ cứng đầu ngươi XXOO#%$^@%@^!”

Lão rùa chậm rì rì nói: “Mai của ta đúng là cứng, nhưng đầu thì không cứng…”

“…” Nếu như ta có thể có tuyệt chiêu động một tí là ói máu như vai nữ chính ngôn tình, ta nhất định phải ói mấy ngụm, còn muốn ngay ngắn ói lên mai lão rùa, để bày tỏ tâm tình bi phẫn của ta! Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 16”

Bàn Ti động số 38 – Chương 15

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập ngũ chương – Bao vây bắt nạt tiểu đạo sĩ

Tiểu đạo sĩ từ từ tỉnh dậy, phản ứng đầu tiên cư nhiên lại là trước sờ cổ áo sau sờ đai lưng, đều sờ xong hết mới buông khẩu khí, ngay sau đó dùng ánh mắt hồ nghi kinh ngạc quan sát chúng ta.

Phản ứng đầu tiên của hắn là có ý gì? Chẳng lẽ hắn hoài nghi ta hay là Ngao Tử Hằng thừa dịp hắn hôn mê phi lễ hắn? ==#

Hắn cho hắn là ai vậy chứ?

Chúng ta cho dù là sắc tình cuồng cũng sẽ không chọn đối tượng như vậy.

Đạo sĩ và yêu tinh là quan hệ thiên địch lẫn nhau a, với lại bình thường đều là đạo sĩ hãm hại bọn ta.

Nguyên tắc đầu tiên của yêu tinh, yêu quý sinh mệnh, rời xa đạo sĩ!

Ta bây giờ có chút hối hận tại sao lại muốn cứu hắn. Rõ là tự tìm phiền toái. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 15”

Bàn Ti động số 38 – Chương 14

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập tứ chương – Con nhện làm người học đi

“Cái này thì…” Con chim bảnh chọe cười khiến ta vừa nhìn đã cảm thấy có vấn đề, quả nhiên hắn nói tiếp: “Mặc dù ta đã nhiều năm không ăn nhện, thế nhưng trong sườn núi Phượng Hoàng chim chóc thích ăn côn trùng vẫn là không ít. Bởi vậy, bị rất nhiều đám chim chóc muốn nuốt tươi ngươi cùng nhau nhìn như hổ rình mồi, nhờ đó mà tu vi nhanh chóng tăng lên, hóa thành hình người thành công, cũng không phải là chuyện gì hiếm lạ.”

Hả?

Bởi vì sợ bị ăn, cho nên khả năng tiềm tàng bộc phát thoát khỏi hình dạng con nhện?

Đúng nha, ta hiểu rồi.

Vì sao ta vừa nhìn thấy Phượng Nghi đã cảm thấy toàn thân không được tự nhiên.

Bởi vì hắn đứng đầu chuỗi thức ăn, mà ta đứng ngay dưới hắn.

Hèn chi… Chuột thấy mèo dám chắc cũng là toàn thân không được tự nhiên, đây là bản năng, thiên tính…

Cách suy nghĩ của ta ngay từ đầu đã không phải là của con nhện, cho nên ta vẫn không nghĩ tới nguyên nhân này. Nếu như ta hoàn toàn là một con nhện, lần đầu tiên trông thấy con chim bảnh chọe này có lẽ sẽ hiểu ngay.

“Vậy ta tại sao lại ngất đi?”

Con chim bảnh chọe dùng một loại ánh mắt như thương hại một đứa ngốc nhìn ta: “Ngươi biến hình quá nhanh, thân thể không chịu nổi. Vừa rồi rót cho ngươi chút nước thuốc điều chế từ nước linh tuyền. Bây giờ cảm thấy thế nào?”

“Ờ, tàm tạm…”

Ta kéo nhẹ y phục rất khó coi trên người mình. Ta từng nghe các sư tỷ nói, sau khi biến hình y phục trên người là dựa theo yêu thích cùng năng lực của chính mình mà biến thành, nhưng bộ của ta hiện giờ…

Ợ, là nên nói thưởng thức của ta quá kém hay là năng lực siêu thấp?

Ta bị chuyện đã xảy ra ngày hôm nay đánh vào đầu choáng choáng váng váng, cũng không biết mình là như thế nào rời khỏi sườn núi Phượng Hoàng quay về Đào Hoa quan. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 14”