Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ tam thập lục chương – Tâm sự con nhện có ai biết
Lúc ở đáy nước, ngẩng đầu cũng có thể nhìn đến ánh sao mơ hồ.
Thực mỏng manh.
Đáy nước bình thường là nhất định nhìn không thấy, đây là liên quan đến pháp thuật của Ngao Tử Hằng.
Ngao Tử Hằng đẩy cái chén đến trước mặt ta: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
“Chúng ta… gặp phải một đạo sĩ, ta trói hắn lại, sau đó, chúng ta vừa mới xoay người bỏ đi, hắn liền bị giết.”
Ta đang cầm chén trà nóng có chút phỏng tay, tự mình cũng giật mình với sự bình tĩnh trong thanh âm của mình.
“Sau đó lại tới một đạo sĩ, ra tay với chúng ta. Sư phụ vây hắn lại, chúng ta liền đến nơi này.”
Thanh âm Tử Hằng nhu hòa: “Ngươi không có giết người, không cần sợ hãi như thế.”
“Không, ta cảm thấy ta thoát không được can hệ, nếu như không phải ta trói hắn lại, nói vậy hắn sẽ không cứ bị giết chết như thế, ngay cả cơ hội chạy trốn cùng né tránh cũng không có.”
“Ngươi không cần nghĩ như vậy, gánh cái ti tiện của kẻ giết người kia lên thân mình. Ngẫm lại, đạo sĩ kia công kích các ngươi, ngươi nếu không đánh lại, chết chính là ngươi.”
Ta cúi đầu không nói gì thêm.
“Ta biết, có liên quan với tiểu đạo sĩ lần trước tới báo tin đi?”
Sự kiện kia về sau Tử Hằng cũng chưa bao giờ nhắc tới với ta, ta đương nhiên sẽ không nghĩ rằng hắn đã quên.
Hắn người này quá bình tĩnh thông minh, ta hoài nghi bên người còn có chuyện gì mà hắn không biết.
“Phải, lần trước ngươi bảo ta với hắn cùng nhau rời đi, bởi vì một chuyện, ta bị hắn mang về Thục sơn, về sau, chúng ta cùng một chỗ chờ một khoảng thời gian, hắn đối xử với ta rất tốt, rất thân mật. Sau đó sự tồn tại của ta bị sư thúc của hắn phát hiện, ta rất sợ hãi, trong lúc hoang mang không biết làm sao lại phóng độc, đạo sĩ kia ta cũng không biết sống hay chết, liền chạy về.”
“Tiểu đạo sĩ đã chết kia, ngươi biết hắn?”
“Phải, bất quá hắn đương nhiên không biết ta.”
Ta uống hai ngụm trà, cảm thấy thân thể của mình tựa hồ ấm áp một chút. Đại Mao ở bên cạnh đang vùi đầu ăn một phần mì rau trộn, là tiểu ngư tinh Tiểu Tâm đặc biệt làm cho hắn, thoạt nhìn đã hoàn toàn quên đi phiền não.
Có lẽ ta cũng nên lấy một phần mì lạnh?
Khả năng sau khi ăn no tâm tình đích xác sẽ khá lên.
“Đúng rồi, gặp phải hai đạo sĩ, tựa hồ đạo hạnh đều không được tốt lắm. Có câu thường nghe, ma cao một thước, đạo cao một trượng (1). Sao đệ tử thế hệ này của Thục sơn lại thực lực kém như vậy, còn thích chạy loạn khắp nơi?”
“Ta nghĩ, có lẽ nói không chừng chưởng môn Thục sơn có suy tính của mình.”
“Có lẽ đi.” Mặc dù ta từng là con người, thế nhưng ta lại hoàn toàn không hiểu cách suy nghĩ của đạo sĩ.
“Ngươi nghỉ ngơi một chút đi,” Tử Hằng nói: “Ta bảo các nàng thu thập gian phòng, thời gian này ngươi cũng không cần rời khỏi đầm Bích Thủy. Ta nghĩ Đào Hoa quan có lẽ sẽ lại bị đám đạo sĩ tìm phiền toái.”
Ta mệt mỏi gật gật đầu: “Được. Đại Mao cũng phải phiền toái ngươi chiếu cố.” Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 36”