Bàn Ti động số 38 – Chương 44+45

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập tứ chương – Đại mộng đã qua ba trăm năm

Trước mắt mơ hồ là đường ngày xưa, hoa đào nở vô cùng sum suê, một góc trời này đều ánh thành màu hồng nhạt.

Ta xoay đi xoay lại trong rừng, tìm không thấy đường đi ra ngoài.

Mơ hồ nghe thấy cách cây hoa có người khe khẽ nói, thanh âm tựa hồ quen tai, nhưng lại phân không rõ rốt cuộc là ai.

Trong lòng ta càng gấp, mê trận hoa đào kia càng lộ vẻ rắc rối, càng không có manh mối.

Ta lên tiếng muốn kêu, nhưng miệng lại thế nào cũng mở không ra.

Trong lòng quýnh lên, cảm thấy trên lưng nóng ran, lại không ra mồ hôi.

Ta bây giờ là cái gì? Là người? Là quỷ? Hay là yêu?

Ta là đã chết, hay là còn sống?

Ta ở địa phương nào?

Lúc lại một lần nữa cố gắng, bỗng nhiên cảm thấy hai mắt đau nhức, ánh sáng mạnh mẽ như kiếm sắc đâm vào trong mắt.

Ta híp mắt, cúi đầu rên rỉ một tiếng, chỉ cảm thấy thanh âm của mình khàn khàn mười phần khó nghe, tự giật nảy mình, thiếu chút nữa cho rằng không phải là thanh âm mình phát ra.

Ta nằm trên một bệ đá, đỉnh đầu là nham thạch màu xám phẳng lì.

Ta hơi quay cổ hướng hai bên, đây là gian sơn động, sâu mà rộng, tường động bóng loáng, khô ráo sạch sẽ. Bên cạnh đầu ta bày một ngọn đèn nhỏ, một điểm lửa chỉ to bằng hạt đậu tương, màu sắc lại là màu xanh có chút quỷ dị.

Đây là nơi nào?

Ta cố sức chống xương cốt mình, từ từ từ từ vịn vào bệ đá, ngẩng cổ, ngồi dậy.

Động tác chỉ đơn giản như thế, đã làm ta mệt thở không ra hơi, điểm đen và điểm trắng trước mắt giao thoa lấp lánh, trong động cực tĩnh, chỉ nghe thấy thanh âm ta thở gấp hồng hộc hồng hộc.

Hai chân của ta dính vào nhau, làm cả người mềm bổ xuống đất.

Cú ngã này đích thực nặng, ta đau nước mắt vòng quanh trong mắt, thiếu chút nữa sắp rớt xuống.

Thân thể giống như… tất cả đều là ghép lại từ đá, động tác nhẹ nhất làm cũng tốn sức vô cùng.

Ta vịn vào đất, chậm rãi lại một lần nữa bò người lên. Hai chân không có một chút khí lực, hơn nữa cơ hồ là hoàn toàn không nghe sai khiến, muốn nâng chân phải lên hướng phía trước, thế nhưng dùng hai lần lực cũng không nâng được, lần thứ ba ta dằn lòng, thúc giục chân lực đan điền, một cỗ nhiệt lưu ấm áp thông thẳng đến trên đùi, kết quả một cước này là ra ngoài — thẳng tắp đá lên trên thạch bích, đau đến mức ta gào khóc kêu, nước mắt lần này là thực sự chảy ra. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 44+45”

Bàn Ti động số 38 – Chương 42+43

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập nhị chương – Đào Hoa quan gió diệt mây tan

Một mảng lớn trận pháp quang võng cấu thành từ kiếm quang cùng đạo bùa, vây quanh Đào Hoa quan.

Cái loại kiếm quang xanh trắng này thoạt nhìn lộng lẫy như thế, lại mang theo một loại màu sắc kinh khủng nồng đậm sát ý.

Ở ngoài đạo trận pháp này, không ngừng có điện quang xanh tím từ trong mây đen trên bầu trời mạnh mẽ giáng xuống, đánh lên thanh bảo kiếm treo trên trời ngay giữa trận pháp kia, thế nhưng thanh kiếm ấy lại dị thường ổn định, mặc dù rung động, nhưng cũng không bị đánh đổ. Xung quanh bảo kiếm còn lưu động bốn quang châu nho nhỏ, bốn loại ánh sáng khác nhau giống như bốn cây trụ vững vàng chống đỡ thanh bảo kiếm đó.

Kiếm kia ta biết.

Không lâu trước đó chính là nó vừa mới đâm bị thương ta, thiếu chút nữa muốn mạng của ta.

Khí lạnh đêm mưa, không có bằng lạnh lẽo mà quầng sáng kia mang tới.

Ta không hao phí khí lực, trực tiếp tránh đám đạo sĩ đang đứng ở bên ngoài quang võng khống chế kiếm quang, xoay người chạy về phía đông.

Bên kia là phương hướng hồ Song Tháp. Tử Hằng là có thể gọi mây phun mưa, thế nhưng hắn cũng không phải là trời sinh biết pháp thuật đó, phải có nơi dựa vào. Mưa to như thế, hắn nhất định phải bố trí một cái trận. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 42+43”

Bàn Ti động số 38 – Chương 40+41

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập chương – Hoa tình nở tàn chỉ chớp mắt

Tia chớp hạ xuống, Lý Kha hét lên rồi ngã gục.

Đồng thời bị tia chớp đánh trúng còn có ta.

Giống như món đồ vì hết pin mà cứng đờ bất động không chơi được bỗng nhiên lấy được nguồn điện bổ sung năng lượng mới, ta lập tức liền cảm thấy thân thể này lại là của ta. Cái loại cảm giác kỳ diệu, hạnh phúc này.

Một cỗ ấm áp, giống nước… không, giống điện…

Ợ, ta cũng nói năng lộn xộn mất rồi, dù sao, là tia chớp, chính là ở trong thân thể của ta hóa thành một dạng sức mạnh như nước lưu động không ngớt.

Ta lập tức có khí lực, mạnh mẽ từ dưới đất bò dậy.

Kết quả dưới đất rất trơn rất lầy lội, ta lại bởi vì hưng phấn quá độ động tác quá mãnh liệt, vừa mới bò dậy lại là tõm một cái chụp ếch khuôn mặt hướng xuống dưới nặng nề ngã quỵ trên đất bùn.

Ơ, ta biến thành thân thể của con người rồi?

Nương bạch quang tia chớp thoáng hiện, ta nhìn thấy tay, chân, thân thể mình dính đầy nước bùn.

A, Lý Kha!

Ta gấp gáp đi đỡ hắn dậy, thân thể hắn vừa ướt vừa nặng nề, ta lớn tiếng gào thét tên của hắn, thế nhưng tiếng dông tố làm cho bản thân ta cũng nghe không được mình gào những gì.

Như vậy không được!

Vừa rồi lực lôi điện hơn phân nửa bị ta tiêu hóa, hơn nữa nhìn bề ngoài của Lý Kha, hắn hẳn là không có chịu thương quá nặng.

Ờ, nếu như đuôi tóc cuộn tròn, y phục biến thành từng mảnh không tính là thương quá nặng…

Ôi.

Ta nên nói thời gian đạo lôi điện này đến rất đúng hay là rất không đúng đây? Đánh ta sống, thế nhưng đánh Lý Kha bất tỉnh.

Ta dùng hiệu suất cao nhất của mình dò xét một chút.

Lý Kha còn sống, tim đập bình thường, chỉ là hôn mê.

Hô, hoàn hảo.

Chúng ta không không có giống Romeo Juliet, càng không giống Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài.

Ta ôm hắn gắt gao, khuôn mặt dán cùng một chỗ với hắn.

Mặt của ta nóng, mặt của hắn lạnh.

Nước mưa… không kiêng nể gì chảy trên khuôn mặt dán vào nhau của chúng ta.

Có lẽ, ngoại trừ nước mưa, còn có cái khác.

Hắn không có quên ta, hắn bị phạt tự kiểm điểm, vẫn bị nhốt lại, hắn cũng chưa từng quên ta.

Giống như ta tưởng niệm hắn, hắn cũng tưởng niệm ta. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 40+41”

Bàn Ti động số 38 – Chương 39

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập cửu chương – Hữu tình cũng khó thành một đôi

Ta thật hy vọng đây là một hồi ác mộng, rất nhanh đều sẽ qua. Hoặc là mở mắt ra, có thể thoát khỏi hết thảy này. Ta vẫn là ta vô lo vô lắng, hắn vẫn là hắn vô ưu vô lự.

Nếu như chúng ta không gặp nhau, hắn không biết một ngóc ngách trên đời có một ta, ta cũng không biết trên đời có một hắn sống ở địa phương khác nhau, có lẽ, cuộc sống của chúng ta đều sẽ đơn giản mà vui vẻ.

Đây hết thảy không phải… mộng.

Chính bởi vì ta biết đây không phải.

Biết thanh tỉnh như thế, không có biện pháp tự mình lừa mình.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn như thế, cái gì cũng không thể làm.

Ta cảm thấy, không có chuyện gì so với chuyện này còn bất đắc dĩ hơn.

Hắn lui lại trong góc tường của gian phòng này, bên ngoài mơ hồ có tiếng sấm rền vang lên. Hạt mưa đánh lên ngói phòng vang lộp bộp, thanh âm càng ngày càng gấp, càng ngày càng vang.

Tiếng mưa bù vào yên lặng trong phòng.

Thế nhưng sự trầm mặc bình tĩnh của Lý Kha, làm cho trong lòng ta càng lo hơn.

Nếu như khóc lên, có phải tốt hơn hay không?

Kìm nén, sẽ làm người ta nghẹn đến hỏng mất đi? Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 39”

Bàn Ti động số 38 – Chương 37+38

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập thất chương – Trùng phùng không phải khi vui vẻ

Tất cả đều trong nháy mắt phát sinh, sau đó kết thúc.

Ta nhất thời thế nhưng không hiểu được phát sinh chuyện gì, trước mắt quang hoa màu bạc chợt lóe, chỉ cảm thấy ngực mát lạnh sau đó lại nóng bỏng, tiếp đấy, nhìn thấy màu đỏ tươi bắn ra bốn phía tung toé.

Người mặc đạo bào màu xanh phía trước kia, không phải Lý Kha.

Cao lớn vững chãi, kiếm hoa như nước.

Ánh trăng dâng lên, chiếu trên người hắn, dường như có một tầng ánh sáng ấm áp.

Là ta từng gặp qua, sư thúc của Lý Kha, Thanh Liên. Đạo sĩ thoạt nhìn tiên phong đạo cốt, tu vi lại cực kỳ cao ấy.

Ta nâng tay lên, uổng công ấn vết thương không ngừng phun máu trước ngực.

Thì ra, máu của nhện yêu, cũng là màu đỏ…

Ta ngẩng đầu nhìn đạo sĩ kia, ta chính là không rõ một chuyện.

“Khúc này… Ngươi sao lại biết?”

“Khúc này tên là Thanh bình điệu, là ta dạy Lý Kha.”

Vậy sao? Thì ra là thế. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 37+38”