Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ tứ thập tứ chương – Đại mộng đã qua ba trăm năm
Trước mắt mơ hồ là đường ngày xưa, hoa đào nở vô cùng sum suê, một góc trời này đều ánh thành màu hồng nhạt.
Ta xoay đi xoay lại trong rừng, tìm không thấy đường đi ra ngoài.
Mơ hồ nghe thấy cách cây hoa có người khe khẽ nói, thanh âm tựa hồ quen tai, nhưng lại phân không rõ rốt cuộc là ai.
Trong lòng ta càng gấp, mê trận hoa đào kia càng lộ vẻ rắc rối, càng không có manh mối.
Ta lên tiếng muốn kêu, nhưng miệng lại thế nào cũng mở không ra.
Trong lòng quýnh lên, cảm thấy trên lưng nóng ran, lại không ra mồ hôi.
Ta bây giờ là cái gì? Là người? Là quỷ? Hay là yêu?
Ta là đã chết, hay là còn sống?
Ta ở địa phương nào?
Lúc lại một lần nữa cố gắng, bỗng nhiên cảm thấy hai mắt đau nhức, ánh sáng mạnh mẽ như kiếm sắc đâm vào trong mắt.
Ta híp mắt, cúi đầu rên rỉ một tiếng, chỉ cảm thấy thanh âm của mình khàn khàn mười phần khó nghe, tự giật nảy mình, thiếu chút nữa cho rằng không phải là thanh âm mình phát ra.
Ta nằm trên một bệ đá, đỉnh đầu là nham thạch màu xám phẳng lì.
Ta hơi quay cổ hướng hai bên, đây là gian sơn động, sâu mà rộng, tường động bóng loáng, khô ráo sạch sẽ. Bên cạnh đầu ta bày một ngọn đèn nhỏ, một điểm lửa chỉ to bằng hạt đậu tương, màu sắc lại là màu xanh có chút quỷ dị.
Đây là nơi nào?
Ta cố sức chống xương cốt mình, từ từ từ từ vịn vào bệ đá, ngẩng cổ, ngồi dậy.
Động tác chỉ đơn giản như thế, đã làm ta mệt thở không ra hơi, điểm đen và điểm trắng trước mắt giao thoa lấp lánh, trong động cực tĩnh, chỉ nghe thấy thanh âm ta thở gấp hồng hộc hồng hộc.
Hai chân của ta dính vào nhau, làm cả người mềm bổ xuống đất.
Cú ngã này đích thực nặng, ta đau nước mắt vòng quanh trong mắt, thiếu chút nữa sắp rớt xuống.
Thân thể giống như… tất cả đều là ghép lại từ đá, động tác nhẹ nhất làm cũng tốn sức vô cùng.
Ta vịn vào đất, chậm rãi lại một lần nữa bò người lên. Hai chân không có một chút khí lực, hơn nữa cơ hồ là hoàn toàn không nghe sai khiến, muốn nâng chân phải lên hướng phía trước, thế nhưng dùng hai lần lực cũng không nâng được, lần thứ ba ta dằn lòng, thúc giục chân lực đan điền, một cỗ nhiệt lưu ấm áp thông thẳng đến trên đùi, kết quả một cước này là ra ngoài — thẳng tắp đá lên trên thạch bích, đau đến mức ta gào khóc kêu, nước mắt lần này là thực sự chảy ra. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 44+45”