Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ ngũ thập nhất chương – Một hố một động có thiên địa
“Sư phó, chúng ta có cần mau chân đến xem hay không? Những con chim kia đang làm cái trò gì vậy?”
Ta nhìn hắn: “Ngươi là chim sao?”
“Không phải.”
“Ta cũng không phải, cho nên những con chim ấy tụ hội liên quan gì đến chúng ta, mau lên đường đi.”
Hôi Đại Mao đáp ứng một tiếng, ngựa quỷ một lần nữa gia tốc, mang theo cả cỗ xe ngựa chạy như bay về phía trước, nhanh đến tựa hồ cũng sắp bay, trong nháy mắt bỏ rơi đám chim chóc kia ở phía sau.
Có Hôi Đại Mao, biết đường không thành vấn đề. Dù cho hắn cũng không biết đường, nhưng là lại có thể tìm địa đồng tộc địa phương hỏi thăm tình hình.
“Ừm, sư phó, vừa rồi ta đã hỏi, vượt qua núi phía trước nọ, chúng ta ở nơi đó có thể đi thuyền, tiếp đó ba ngày sau là có thể đến kinh thành, đã rất gần.”
“Tốt.”
“Còn có, vừa rồi con chuột đồng tộc kia của ta nói, mấy ngày gần đây chim chóc nơi này rất nhiều, rất khác thường, mùa này cũng không phải mùa dời bắc về nam…”
“Ừ.”
“Sư phó, đồng tộc của ta nói phía trước có một ruộng dưa, chúng ta đi hái mấy quả dưa đỡ khát đỡ đói đi?”
Ta bất đắc dĩ nhìn nó: “Ngươi làm sao ngay cả ăn cũng quên không được? Ngươi rốt cuộc là chuột hay là heo thế?”
“Chao ôi, tịch cốc những thứ kia là đạo gia mới nói, ta hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt tu luyện cũng không phải là nói ta không thể ăn cái gì có đúng không, ngũ cốc dưỡng khí, trái cây dưỡng thần nha…”
Những ngụy biện này của hắn đều là xem từ đâu? Hắn thực sự là chuột tinh đi? Không phải con heo tinh gì đó biến thành? Quả thực như Thiên Bồng nguyên soái hợp lại a.
Hắn đi nhanh như chớp, giữa không trung bỗng nhiên xẹt qua một đạo điện quang sáng như tuyết, sau đó là một tiếng sấm vang muốn làm tê dại lỗ tai người ta, dường như một thứ gì đó nặng nề vỡ vụn ra trên đỉnh đầu, cái loại kinh sợ này dù cho trải qua rất nhiều lần cũng không thể đạt tới coi như không nhìn thấy. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 51~53”