Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
3 chương, coi như là quà năm mới ^^
Đệ lục thập thất chương
Mắt Tiểu Lục vừa lật, trực tiếp hôn mê bất tỉnh.
Ta nghi hoặc, chẳng lẽ đến đây là cừu gia của Tam Lục.
“Đi, đi xem.”
Chưa đi đến sảnh, ta liền biết là ai đến đây.
Chả trách Tiểu Lục bị dọa thành như vậy.
Bất quá hắn tại sao tới đây chứ?
Người chắp tay đứng ở trong sảnh kia, cho dù Tam Lục thấy, cũng không có cách nào.
Phượng Nghi.
Thiên địch đối đầu của chúng ta tới.
Ta và Tam Lục liếc mắt nhìn nhau, đi lên phía trước, cùng nhau nhẹ nhàng thi lễ: “Bái kiến Phượng tiền bối.”
“Ừm,” hắn hừ một tiếng trong lỗ mũi, trong một đôi mắt phượng màu sắc rạng rỡ, sắc mặt cũng không tốt lành.
“Không biết tiền bối giá lâm. Là có cái gì…”
“Một tiểu bối trong tộc ta. Ở trong trang của các ngươi.”
Hả?
Ta ngẩn ra. Lập tức phản ứng kịp.
Mẹ ơi. Thì ra là vì con gà cảnh tinh ấy a.
Hắn nhận được tin thật nhanh. Ta bên này mới vừa mang con gà kia về. Hắn bên kia liền tìm tới cửa.
Gà là đồng tộc của hắn… Ơ, đúng, gà cũng coi như loài chim, mọc cánh mọc móng vuốt, thì tính là loài chim, đương nhiên thuộc quản lý của phượng hoàng, nói là tiểu bối trong tộc, cũng không có gì không ổn.
Chẳng qua là chính ta… luôn xem gà vịt ngan thành đồ ăn, nhất thời không liên tưởng được với Phượng Nghi.
“A, là như vậy, tiền bối đừng hiểu lầm.” Ta vội vàng giải thích chuyện hươu tinh bị giết, sau đó nói nàng bây giờ còn ngủ say chưa tỉnh.
“Thì ra như vậy…” Phượng Nghi hơi trầm ngâm: “Tín hiệu cầu cứu nàng phát ra ta vừa vặn nhận được, sau đó một đường tìm đến đây.”
Thở phào một cái, cũng may hắn hiểu lí lẽ, không vu là chúng ta làm quái hại mệnh.
“Ta mang tiền bối đi xem đi.” Tốt nhất chạy nhanh đem củ khoai lang nóng phỏng tay, không, con gà rừng nóng phỏng tay này, ném về cho hắn, dù sao cũng là tộc nhân của hắn, chúng ta cũng giảm đi phiền phức can hệ. Thật sự là, ai mà lại muốn giữ các ngươi đám lông dẹt mỏ nhọn này ở nhà chứ.
“Không vội.” Hắn nói: “Ngươi. Mang ta đi xem thử thi thể của hươu tinh đi.”
Hả?
Bị hắn nhắc tới ta ngạc nhiên nhìn lại.
Tìm ta làm chi? Sao không tìm Tam Lục dẫn ngươi nha… A đúng, Tam Lục không biết chỗ, không phải nàng chôn mà… Thật sự là không hay ho, ta tự tìm phiền toái!
Thật muốn vả vào mồm mình hai cái.
Tam Lục dùng một loại ánh mắt “ngươi gây họa tự ngươi thu thập” nhìn chằm chằm ta, giống như rắn độc nhìn chòng chọc ếch.
Ta biết ta biết, nàng cũng là côn trùng có cánh thôi. Thấy điểu vương đương nhiên toàn thân không thoải mái.
“Vậy, tiền bối đi theo ta đi…”
Đi tới cửa sảnh ta còn uổng công vô ích cầm hai cái ô, bản thân dùng một cái, đưa cho hắn một cái. Hắn giương mắt nhìn ta, cũng không đưa tay ra nhận ô.
Ngu ngốc, thiếu đầu óc, thật sự là vẽ rắn lại thêm chân.
Ta tự mắng mình trong bụng… Chẳng lẽ hắn bậc đạo hạnh này còn cần ô che sao?
Ta đang muốn thu về, trên tay lại nhẹ một cái, hắn nhận ô qua. “Đi thôi.”
Đi theo Phượng Nghi lên đường cũng không tất bản thân phải phí khí lực. Chưa đến mấy dặm trong nháy mắt tới ngay, ta chỉ vào nấm mồ vừa mới được chôn kia: “Chính là nơi này.”
Ta đứng ở một bên, hoàn toàn cho rằng kế tiếp nhất định lại muốn xới đất đào bùn. Bất quá vẫn là ta kiến thức thiển cận, Phượng Nghi chỉ đứng một lát trước nấm mồ, nghiêm túc liếc mắt nhìn, liền quay đầu lại, vừa thấy biểu tình của ta, nhất thời nhíu mày: “Ngươi đứng xa như vậy làm gì?”
“Ưm… Con hươu chết đó rất đáng sợ.”
Phượng Nghi gật gật đầu, xem như là đã tiếp nhận lời giải thích này.
“Các ngươi gần đây phải cẩn thận hơn.”
“Ngươi nhìn ra cái gì?”
“Ma khí.”
“Hả?”
“Tuy rằng đã chết hơn sáu canh giờ, thế nhưng một luồng ma khí trên thi thể hươu chưa tan. Việc này không phải ác quỷ tinh quái bình thường gây nên. Chẳng qua là…”
Ta biết chẳng qua là của hắn là bởi làm sao.
Chữ ma này, không đơn giản như thế.
Thế gian này. Nhiều là người, thú, quỷ, quái, yêu, tinh, cũng có tiểu tiên, bán tiên… Chính là, thần và ma. Đó là một khái niệm khác.
Thần không hỏi thế tục, ma không thể nhập nhân gian.
Giết hươu tinh, là ma gì nhỉ?
Ma này lại là từ đâu tới đây chứ?
“Ngươi đi theo ta.”
Hắn đi về phía trước, ta không biết hắn muốn đi chỗ nào, khó chịu không hé răng đi theo phía sau hắn.
Bản lĩnh súc địa thành thốn (1) của phượng vương quả nhiên bất phàm, ta đi theo phía sau hắn, cảnh vật quanh người mơ hồ thay phiên, thân hình che dù của hắn ở phía trước, ta là thi triển toàn lực mới có thể đi theo.
Đã đi được rất xa. Hắn rốt cuộc muốn dẫn ta đi đâu đây? Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 67~69”