Bàn Ti động số 38 – Chương 74

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất thập tứ chương

Chúng ta dọc theo đường thủy trở về. Chúng ta chính là, ta, Hôi Đại Mao.

Nhiều thêm là, Tử Hằng, Phượng Nghi, còn có Tam Thất.

Tam Thất hoàn toàn không phải hướng về phía Bàn Ti động của ta mà tới, nàng hướng về phía cái gì, người trên thuyền đều rõ ràng.

Ta đối với loại hành vi này của nàng, cảm giác… nàng là đang leo lên một ngọn núi cao ngạo mạn không thể vượt qua, thế nhưng nàng không buông tay.

Có thể lựa chọn chính mình yêu ai, hơn nữa tự do theo đuổi, muốn thực hiện phần yêu này, đây là chuyện đòi hỏi dũng khí rất lớn.

Ta làm ổ trong khoang thuyền, nghe Tam Thất hát ở bên ngoài. Tiếng ca trong mưa phùn cùng nước sông uyển chuyển dao động, dường như đang phiêu đãng.

“Lá sen quần lụa hợp màu thay, sen nở mặt người thắm sắc hây…”

Ừm, gương mặt của Tam Thất, quả thực có thể coi là phù dung ngọc diện.

Giọng ca của nàng vô cùng mềm mại thành thạo, tiếng ca thực êm tai.

Trà trộn trong ao nào thấy được, nghe ca mới biết có người đây. (1)

Tiếng ca làm cho người ta tâm tình khoái trá — Đương nhiên. Phải nghe lọt mới được.

Khúc ca này của Tam Thất đương nhiên không phải hát cho ta nghe. Mặc dù nàng luôn luôn rất ôn nhu. Thế nhưng khuôn mặt ôn nhu nhìn lâu. Cũng sẽ cảm thấy tê dại. Cảm giác giống như một cái mặt nạ.

Ta cảm thấy rất mờ mịt. Lúc đi mờ mịt. Lúc về cũng vẫn mờ mịt.

Ta tìm không thấy cảm giác an toàn.

Ta biết. Ta là một con nhện. Ta ở tại một nơi tên là Bàn Ti động. Ta phải không ngừng mà tự nói với mình. Bằng không ta vẫn sẽ cảm giác mình là một con người. Ta hẳn là ở tại… Ta nên ở nơi nào đây?

Nhà của ta, không ở trong này.

Thân nhân của ta, cũng không ở trong này.

“Sư phó, người nghe, nghe thấy không?”

“Nghe thấy.” Ta lườm hắn một cái: “Ta lại không điếc.”

“Hát thật hay.” Hôi Đại Mao tán thưởng: “Nhưng ta cảm thấy Tam Thất sư bá không giỡn.”

“Ta cũng thấy thế…” Ta bỗng nhiên chợt nhớ lời này không thể nói tùy tiện, đánh bộp một cái trên đầu hắn: “Không được nói lung tung.”

“Ta biết, ta cũng sẽ không nói trước mặt nàng.” Hôi Đại Mao nói: “Ta lại không ngốc.” Hắn đang đập vỏ quả bạch quả, hắn làm việc này đặc biệt có thiên phú, trải quả bạch quả lên trên cái bàn đá nhỏ, trải đều. Hơn mười quả, một bàn tay ấn xuống, vỏ nứt ra toàn bộ, quả bị lột ra, rất nguyên vẹn.

“Sư phó người đem bánh trăm quả của ta cho ai ăn?”

Hắn còn muốn truy cứu chuyện này.

Tối hôm đó thết đãi Lý thư sinh cùng với Mạc Thư tại miếu Tống công thôi mà. Ta nghĩ nghĩ, Lý thư sinh cũng không tính người ngoài. Hắn nếu như thành thân với Tam Lục, vậy xem như… ờ, sư tỷ phu của ta?

Xưng hô này là lạ. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 74”

Bàn Ti động số 38 – Chương 73

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất thập tam chương

Ta cảm thấy khát nước, lau mồ hôi trên đầu, đẩy cửa đi ra.

Mưa còn đang rơi.

Mưa này thật đúng là kỳ hoặc.

Ta dọc theo hành lang gấp khúc đi vào trong đình trên hồ, trên bàn cờ gần nước còn có nửa bàn dang dở, đen trắng lẫn lộn, không biết là ai hạ được một nửa để lại chỗ này. Buổi chiều chúng ta còn uống rượu ở đây, có hai bình rượu vẫn còn bên cạnh lan can không người thu dọn.

Ta tùy tay lấy ra một bình rượu, ngửi ngửi, là rượu trăm cỏ.

Ta hướng về phía màn mưa bên ngoài uống nửa nình rượu, trong lúc vô tình vừa chuyển đầu, lại nhìn thấy chỗ hành lang gấp khúc kia có một bóng trắng mơ hồ đứng ở nơi đó, không biết đã đứng bao lâu.

Lúc ta thấy nàng, nàng cũng cất bước đi về phía ta.

“Tam Thất? Ngươi không ngủ à?”

“Tiếng mưa rơi quá ầm ĩ, ngủ không được. Còn ngươi? Nửa đêm không ngủ bò dậy uống rượu?”

Ta cười cười, cũng đưa cho nàng một bình: “Lần này đi ra mang không nhiều lắm, uống gần hết rồi. Nếm thử đi, phong vị sơn dã, vị rất trong.”

Nàng nhận lấy mở nút bình ra, ngửi một ngụm hương rượu thật sâu, sau đó ngửa đầu uống một hớp lớn.

Nàng ngồi lại đây. Cùng dựa vào lan can với ta. Đón gió nghe mưa. Mưa bụi thấm lạnh rơi trên mặt trên thân. Ta ngẩng đầu lên. Nhắm mắt lại.

Trong đầu cái gì cũng không nghĩ.

“Phượng Nghi…”

Ta không muốn nghe nàng nói cái này. Thế nhưng việc này cũng không phải là ta muốn không đề cập tới là được.

“Ừm. Ta gặp Phượng tiền bối liền toàn thân không được tự nhiên. Ngươi lại mạnh mẽ hơn ta.” Ta gật đầu nói: “Ta cũng rất hâm mộ ngươi.”

“Hâm mộ ta?” Tam Thất nhẹ giọng nói: “Ta lại rất hâm mộ ngươi.”

“Hử?”

“Chán ghét cũng thế, không thích cũng tốt, ngươi luôn có thể có được sự chú ý của hắn. Hắn nhưng cho tới bây giờ chưa từng nhìn thẳng ta… Mặc kệ ta nói cái gì, làm cái gì. Tam Bát, rất nhiều khi, ta hâm mộ ngươi, hâm mộ muốn chết.”

Một trận gió thổi qua, ta giật mình đánh cái rùng mình.

Đêm dài, nước mưa… rốt cuộc vẫn là rất lạnh.

“Tam Thất. Kỳ thật… chân trời chỗ nào không có cỏ thơm…” Ta thật sự không biết khuyên người ta, nhất là loại sự tình này.

Chính ta cũng nhìn không ra, không thể quên được, lại dựa vào cái gì để khuyên nàng chứ?

Mưa to rơi vào trong hồ nước, lá sen và hoa sen bị nước bao phủ, nhìn qua một mảnh trầm mực mịt mờ.

“Quên đi. Không nghĩ những thứ đó nữa.” Tam Thất hỏi ta: “Hôm nay Tam Lục bái đường không thành, ta chung quy cảm thấy, về sau chỉ sợ sẽ có chuyện xấu.”

“Vậy sao? Ngươi chiêm đươc?”

“Không, ta trực giác như thế.”

“Trực giác thường không linh…” Ta kỳ thật muốn nói chính là, ta trực giác tốt thường không linh, xấu luôn phi thường linh nghiệm, cũng không biết đây là làm sao.

“Đúng rồi, Bàn Ti động của ngươi còn trống không? Có thể thu lưu ta một khoảng thời gian hay không?”

“Vậy thì có vấn đề gì, đương nhiên là có thể.” Bất quá: “Ngươi không bồi Tam Lục sao?”

“Nàng đã tìm được thư sinh. Còn cần ta ở trong này làm cái gì. Đương nhiên, nếu là ngươi cũng không muốn chứa, ta đây cũng không đi quấy rầy ngươi. Ta không có không thức thời như thế. Người xấu chuyện tốt, chính là sẽ bị ác báo.”

“Được rồi được rồi, về đi ngủ đi.” Ta chung quy cảm thấy lời của Tam Thất có chút quái lạ, làm cho ta không thoải mái lắm. Nhưng rốt cuộc là không thoải mái chỗ nào, ta lại không thể nói rõ được.

Tam Thất cũng ôm cái bình rượu của ta đi rồi Lúc đi nàng còn nhẹ nhàng, rất tùy ý nói câu, không biết Phượng Nghi và Ngao Tử Hằng thế nào.

Ai biết bọn họ thế nào. Bất quá hai người kia liên thủ, thiên hạ hẳn là không địa phương nào đi không được, cũng không có việc gì có thể làm khó bọn họ. Có lẽ bọn họ đang tìm ma đầu kia. Có lẽ bọn họ đã trừ ác trừ gian rồi. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 73”

Bàn Ti động số 38 – Chương 72

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất thập nhị chương

Tất cả bắt đầu, đều rất tốt đẹp.

Tất cả kết thúc… lại chưa chắc đều mỹ mãn như nhau.

Có người từng viết, đời người nếu chỉ như khi mới gặp… Nếu như đời người chỉ dừng ở khi mới gặp, mới gặp như thế có lẽ sẽ không làm người ta lặp lại hồi tưởng hoài niệm.

Tam Lục và thư sinh họ Tống kết bạn ven hồ, thư sinh thì đọc sách, Tam Lục thì luyện kiếm.

Lần thứ hai gặp mặt, thư sinh gặp sơn tặc, Tam Lục vì thế gặp chuyện bất bình, mỹ nhân cứu… thư sinh.

Trời bên ngoài lại tối đến lợi hại, sấm rền ầm ầm.

Mưa đánh lên ngói lên mái, phát thanh âm đều đều, rào rào

Tam Lục và Tống thư sinh lại gặp lần thứ ba, lần thứ tư.

Đầu tiên là ngẫu nhiên, về sau, một chuỗi ngẫu nhiên chồng chất nổi lên tình, chồng chất ra tình yêu. Tam Lục quyết tâm muốn bỏ qua một thân đạo hạnh, chỉ cầu một nhân thân, có thể cùng Tống thư sinh đầu bạc đến già. Thế nhưng… sự tình tiếp theo phát triển quả thực giống như tình tiết trong phim Hàn phổ biến. Một khắc trước đoàn tụ sum vầy, thư sinh đã chết.

Tam Lục kể chuyện kể tẻ ngắt. Thế nhưng mở đầu. Phát triển. Kết cục… đều kể rất rõ ràng dễ hiểu.

Ta nghe chuyện của người khác. Thương lại là tâm của mình.

Ta và Lý Kha… Ta bưng trà bày trước mặt lên uống một ngụm. Trà lạnh. Một loại hương vị chua chát. Làm cho người ta khó có thể nuốt xuống.

Ta bỗng nhiên đứng lên đi ra sảnh.

Ta không muốn thất thố trước mặt nhiều người như vậy.

Không biết sao lại thế này, có lẽ là thời tiết không tốt, cho nên tâm tình cũng âm u giống như thời tiết.

Phía sau có tiếng bước chân vang, ta quay đầu lại.

Tử Hằng nhẹ giọng hỏi: “Sao lại đi ra?”

“Trong phòng quá buồn.”

Hắn không hỏi tiếp nữa, cùng đứng trong đình xem mưa với ta.

“Nhìn ngươi dường như không vui vẻ lắm.”

“Chuyện ngày hôm nay, ai vui vẻ được chứ.”

“Lại nói tiếp, ta nghe nói ngươi đặt tên cho động phủ là Bàn Ti động, quả thật rất chuẩn xác.”

“Vậy sao?” Ta sao chép ra nha, nghĩ ra tên này chính là vị tiên sinh họ Ngô tên Thừa Ân. Hòa thượng béo Đường Tăng dưới ngòi bút của ông trên đường tây du, từng gặp phải một con nhện yêu, rơi lầm vào Bàn Ti động.

Bàn Ti động, vốn chính là cách gọi chung nơi ở của nhện. Ta lười phí tâm tư suy nghĩ. Lấy luôn tên kia ra dùng.

“Vốn định mau chóng cáo từ, không nghĩ tới lại gặp phải chuyện như vậy.” Ta lắc đầu: “Ôi, trước kia nghe nói một số câu chuyện nữ quỷ nữ yêu đa tình, còn luôn cảm thấy là bịa đặt, bất quá nhìn, cũng không hoàn toàn là nói bừa.”

“Phải, người có câu nói, thà làm uyên ương chẳng làm tiên. Ngay cả tiên cũng chẳng cần làm. Có thể thấy được tình yêu này, là có chỗ tốt của nó.”

“Tốt cái gì chứ, giống như thuốc phiện, không đạo lý, không công bằng. Thậm chí không thể nói lý. Chỉ cần nghiện, có mà đau khổ chờ ở phía sau.”

Hắn hỏi: “Thuốc phiện gì?”

Ta sửng sốt, vừa cười vừa giải thích: “Là thứ tương tự như ngũ thạch tán cho người dùng, lúc ấy ăn làm cho người ta cảm thấy khoan khoái tốt đẹp, phiêu phiêu như tiên. Bất quá đó là thứ đẫn khát, rất có hại đối với cơ thể.” Sau đó ta nói cho hắn biết anh túc cùng với nha phiến đại yên thổ. Tổng kết một câu: “Tóm lại đều là thứ hại người.”

Hắn cười tủm tỉm nói: “Nào có đáng sợ như ngươi nói vậy. Từ xưa đến nay từ ngữ viết cái tốt đẹp của tình cũng không ít, vô tình vô ái, vô bi vô hỉ, đó là tượng đất tượng gỗ, cho dù có thời gian ngàn năm, vạn năm, lại có ý tứ gì?”

Đằng trước đình là một hồ nước nho nhỏ, hoa sen trên mặt hồ bị nước mưa đánh thất linh bát lạc, chỉ còn cái cán trơ trụi ở đó. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 72”

Bàn Ti động số 38 – Chương 71

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất thập nhất chương

Ta có loại dự cảm… dự cảm không tốt.

Quả nhiên Tử Hằng đứng ở nơi đó không động, dế mèn huynh, xấu hổ đứng đấy.

Bỗng nhiên xa xa truyền đến một tiếng gào to, thanh âm kia quả thực… không giống thanh âm người phát ra, mà giống trời đang quang đãng bỗng nhiên đánh một tiếng sấm, chấn nhân tâm một tiếng ầm tựa hồ chợt giơ lên lại rơi xuống thật mạnh.

Ta bản năng mở lòng bàn tay ra, bắn võng tơ ra ngoài, bảo vệ quanh thân ta và Hôi Đại Mao.

Võng này khi đó dệt không lớn lắm, nhiều lắm là bảo vệ hai người.

Bất quá bên người Tử Hằng, còn có Phượng Nghi, bọn họ cũng không cần ta đến bảo hộ.

“Yêu nghiệt! Chớ có làm xằng làm bậy!”

Thanh âm này tới mau, thế nhưng người phát ra thanh âm đến còn mau hơn so với thanh âm, đất bằng phẳng nổi lên một trận cuồng phong, thổi những dải lụa đỏ kia trong nháy mắt đứt đứt bay bay đều không có hình bóng. Thậm chí tiểu nha hoàn cùng nhóc sai vặt tu vi không cao của Tam Lục cũng biến mất không ít theo gió to.

Cũng không biết là bị gió thổi đi, hay là bị hù chạy.

Loại thời điểm này ta thế nhưng nghĩ chính là một chuyện rất 囧 — Ta nói cái gió yêu mãnh liệt cát bay đá chạy này, không phải là cảnh tượng tất yếu của các yêu quái lên sân khấu trong tác phẩm văn học điện ảnh sao? Người tới này luôn mồm mắng yêu nghiệt, cỗ chính khí kia nghiêm nghị giống như kiếm sắc đánh vào mặt mà đến… Thì ra bây giờ nhân sĩ chính đạo lên sân khấu, cũng thịnh hành trước tiên nổi trận gió to thổi người đến đầu óc choáng váng mới bàn chủ đề chính?

Ợ kéo xa.

Gió ngừng, có thể nhìn thấy một lão đạo râu bạc thật dài. Mặc một bộ đạo bào tơ lụa màu tím thêu kim tước. Đầu đội mũ tử kim khảm châu. Đôi hài trên chân kia cũng là đế giầy tơ tằm thượng đẳng nhất…

Đạo sĩ này… Khụ. Một thân thực sự xa hoa. Tân nương tử cũng không mặc cầu kỳ như hắn.

Đám đạo sĩ kia bây giờ. Cũng đều vứt bỏ bần cùng đổi đi đường phú hào? Nhớ năm nào… Ta nhớ rõ đám đạo sĩ Thục sơn đều là một bộ áo bào vải, một đôi hài đế vải xanh… Cái gì nhỉ. Lý Kha cột tóc chỉ dùng một cái dây. Hình như hắn ngoại trừ trang phục vải kia. Cũng chỉ có một cái trâm gỗ. Vẫn là đồ điêu khắc thủ công mà sư phụ hắn tặng khi hắn qua sinh nhật mười mấy tuổi…

Đạo sĩ khác, có người dùng trâm gỗ, có dùng cột tóc, có dùng trâm xương… Vị đầu đính mũ tử kim khảm châu này… hắn thật sự là đạo sĩ sao? Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 71”

Bàn Ti động số 38 – Chương 70

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thất thập chương

Ta nghĩ nghĩ, ta luôn luôn rất nghèo, trong bao quần áo trong hồ lô đều không có cái gì thích hợp làm hạ lễ.

Mà cũng đúng, ta lại không biết Tam Lục sẽ làm chuyện như vậy.

Cái kia, nàng rốt cuộc cũng lộ ra bản sắc nữ yêu.

Nữ yêu thì, phải ngẫu nhiên cướp cướp dân nam nhà lành, mới có thể thể hiện bản tính của yêu a.

Bộ dáng thanh tâm quả dục giống như nàng lúc đầu, làm cho ta tưởng rằng nàng muốn xuất gia chứ.

Cách hai cái sân, có thể nghe được bên trong thổi sáo gảy đàn, trống nhạc huyên náo.

Ta cảm thấy rất không thực, giống như một trò đùa. Cho dù Tam Lục tìm được chuyển thế của Tống thư sinh, Tống thư sinh còn nhớ nàng không? Chưa bồi dưỡng một chút cảm tình liền muốn thành hôn, cái này… có phần không ổn đi?

Hôi Đại Mao phục hồi tinh thần lại, vội vàng hành lễ với Tử Hằng và Phượng Nghi. Hắn cũng rất sợ Phượng Nghi, không biết trong chuỗi thức ăn quan hệ của bọn họ có phải cũng đối lập hay không, bất quá hắn và Tử Hằng nhưng lại rất quen thuộc, vừa thấy vành mắt hắn cũng có chút đỏ hoe, hỏi han.

Chúng ta xuyên qua sân, tiếng trống nhạc càng ngày càng rõ ràng. Bên trong nơi nơi đều giăng tơ đỏ, nhìn thấy lại làm cho người ta cảm thấy rất chói mắt, rất đột ngột, cũng không có cảm giác được không khí vui mừng. Những kèn sáo chiêng trống kia cũng chỉ làm cho người ta cảm thấy vô cùng chói tai, cực kỳ ầm ĩ.

Ta cho tới bây giờ chưa từng thấy trong sơn trang này còn có nhiều người như thế, đều thay trang phục màu đỏ, đi tới đi lui rất náo nhiệt. Lúc chúng ta đứng ở ngoài sảnh, vừa vặn cửa sảnh một người thoạt nhìn giống con dế mèn kéo cuống họng kêu: “Giờ lành đến… Xin mời tân lang tân nương a—“

Ta bị giọng to của hắn làm cho hoảng sợ, khi lại nhìn hướng đại sảnh, sau tấm bình phong bên phải xoay ra bóng người màu đỏ. Tam Thất mặc một thân đào hồng nhạt, đỡ Tam Lục. Tam Lục một thân quần áo màu đỏ tươi, ta biết nàng lâu như vậy cho tới bây giờ chưa từng thấy nàng mặc màu sắc tươi đẹp như thế, tươi đẹp quả thực… giống như máu tươi. Trên đầu nàng che hồng sa, chậm rãi, từng bước một từ sau tấm bình phong đi ra. Khóe miệng Tam Thất mỉm cười, vừa nhấc mắt lại thấy được chúng ta đứng ngoài cửa sảnh, biểu tình lập tức biến thành ngạc nhiên.

Đây cũng không phải là lúc để ngẩn người.

Cũng may Tam Thất chỉ chốc lát liền hồi phục lại. Cũng không có qua đây chào hỏi trước. Mà là đỡ Tam Lục quỳ xuống trên đệm gấm đặt ngay giữa phòng lớn.

Sau đó chợt nghe có người nói: “Hiền lành chút. Mau đi qua!”

Loại thét to này cùng với bầu không khí hỉ đường bây giờ không thích hợp thậm chí là rất sát phong cảnh. Có người đẩy đẩy một hồng nhân bị trói rất chắc giống như cái bánh chưng to từ bên trái tiến vào. Trên đầu người kia đính khăn hồng. Trên người mặc hồng bào. Trên chân cũng là giày hồng. Hồng giống như Tam Lục. Ngực còn thắt một đóa hoa lụa hồng rất lớn. Thế nhưng hoa lụa thắt trên người không phải lụa hồng mà là… dây thừng!

Bên cạnh còn có thanh âm đang hô: “Này này! Các ngươi mau thả công tử nhà ta ra! Các ngươi coi trời bằng vung này… Ô ô…” Lời nói phía sau đều bị một miếng vải rách chặn lại.

Lúc này đến phiên ta ngạc nhiên.

Người, người hai trang đinh áp ra, cái bánh chưng đỏ chót bị trói chặt kia, nhưng không phải là Lý thư sinh ta mới quen không bao lâu sao? Người bị áp chặn miệng xem lễ ấy, không phải chính là thư đồng của hắn sao?

Ông trời của ta ơi… Cái này, không nghĩ tới Tam Lục cưỡng đoạt lại là người ta quen biết a.

Điều này nhưng làm cho người ta có chút ý tứ không được tốt.

Dù sao… Dù sao da mặt của ta cũng không dày như thế, nếu là người xa lạ. Ta sẽ không có nhiều cảm giác. Nhưng Lý thư sinh và chúng ta, mới cùng nhau ăn cơm, miễn cưỡng cũng xem như người quen. Nhìn hắn bị trói thành như vậy. Thật sự, ợ… Phượng Nghi sảng khoái tiêu sái đi vào sảnh, ngồi trên ghế xếp bên phải. Bên phải đại sảnh tụ tập hơn phân nửa là tiểu nha hoàn và gã sai vặt trong trang của Tam Lục, quá nửa là sâu biến thành. Chỗ ngồi bên trái cũng có mấy yêu tinh mặc gọn gàng, nhìn qua rất có tu vi xem lễ, có lẽ là Tam Lục mời đến.

Sâu nào lại không sợ chim? Phượng Nghi ngồi xuống bên phải, nha hoàn sai vặt chỗ ấy không khỏi câm như hến, kích động tránh lui, quanh người Phượng Nghi tức khắc trống một mảnh. Tử Hằng cũng đi theo ngồi qua.

Ta nhìn nhìn bên trái. Bên kia ta một người cũng không biết.

Quên đi, ta vẫn là ngồi bên phải vậy.

Ta ngồi chỗ bên cạnh Tử Hằng.

Tam Lục và Tam Thất đều nhìn sang bên này, Lý thư sinh kia cũng nhìn hướng bên này. Ta đang nói hắn sao lại không gọi không gào chứ, lúc này cách gần, trong miệng của hắn cũng bị nhét gì đó. Hai trang đinh đè ép hắn quỳ lên đệm gấm hồng bên cạnh Tam Lục. Hắn rất không muốn, đầu gối kiên cường muốn thẳng dậy. Nhưng hai trang đinh đè một mình hắn chung quy không thể đè không được a, hắn có lại không tình nguyện vẫn là bị ép quỳ xuống.

Chuyện này Tam Lục làm… cũng thật không tốt chút nào. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 70”