Bàn Ti động số 38 – Chương 86+87

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Lần này là 2 chương nhé ^^

Đệ bát thập lục chương – Nghi hoặc quấy nhiễu chung quy khó giải

Không biết Tam Lục bây giờ thế nào? Lý thư sinh và nàng đang làm gì trong động nhỉ?

Có Hôi Đại Mao, trong động hẳn là không cần ta quan tâm. Hắn bình thường thoạt nhìn ngờ nghệch, thế nhưng trên thực tế đối với câu an toàn là số một này hắn hiểu còn sâu sắc quán triệt hơn ta triệt để hơn ta.

Nếu nói trong Bàn Ti động luyến tiếc sinh mệnh nhất là ai? Hôi Đại Mao nếu nhận thứ hai, không ai dám nhận thứ nhất.

Thật sự ngủ không được, ta bò dậy đẩy cửa đi ra, băng qua hành lang. Đại sảnh trống rỗng, Phượng Nghi và Tử Hằng hẳn là cũng đều tự đi nghỉ ngơi rồi. Tử Hằng rất thích đọc sách, trong nhà vỏ ốc này ít nhất cũng có mấy cuốn sách chứ?

Ta theo hành lang tìm, quả nhiên tìm được một gian thư phòng, trước mặt là một dãy giá sách, phía trên bày đầy sách thật chỉnh tề.

Theo như thói quen xếp sách của Tử Hằng, ừm, hắn thường đọc hẳn là xếp ở bên này.

Kiếp trước đã từng rất mê mẩn tiểu thuyết ngôn tình, vừa tan học liền lao thẳng tới tiệm cho thuê sách, kinh nghiệm thuê sách trong tiệm là, càng là cuốn bị lật đến rách đến cũ, càng là sách coi được. Bởi vì có thể khiến cho rất nhiều người đều thuê nó, quyển sách ấy nhất định là rất đặc sắc.

Ta rút ra một quyển sách đóng buộc chỉ là cuốn cũ nhất trên cả cái giá, Tử Hằng hẳn là rất hay lật cuốn này.

Ta không ngồi xuống, cứ đứng trước giá sách lật xem.

Vừa lật trang sách, nét chữ thanh tú tiêu dật thẳng tắp quen thuộc vô cùng.

Ợ, đây là… đây là bút tích của chính Tử Hằng a.

Là ghi chép gì của hắn?

Ta tò mò xem tiếp. “Đầm Hắc Long vĩnh viễn tối như nửa đêm. Không thấy mảy may ánh mặt trời. Ta rốt cuộc hiểu vì sao nơi này gọi là đầm Hắc Long. Cũng không phải là năm đó tại đây giao long đen bị chém giết mà đặt tên. Mà là nơi này… đích xác hắc ám như thế.”

A?

Cái này… Cái này sao lại thấy giống như nhật ký?

Ta đây không được nhìn lén nhật ký của người khác?

A a. Chuyện này cũng không thể làm. Ta cuống chân cuống tay nhét quyển ghi chú kia về giá. Kết quả càng gấp càng nhét không vào. Đành phải trước tiên cầm lên mấy quyển bên cạnh cùng nhau để lại. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 86+87”

Bàn Ti động số 38 – Chương 85

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ bát thập ngũ chương – Thiên địa tấc vuông trong vỏ ốc

Khi Tử Hằng thấy trước đây, những con thiêu thân này chỉ lớn cỡ bướm trắng bình thường, đến chúng ta thấy hôm trước đã biến thành lớn cỡ bàn tay.

“Đám thiêu thân này hẳn là sau khi ra khỏi vỏ lập tức biết kiếm ăn, bắt cái gì ăn cái đó, đương nhiên, máu tươi ăn rất tốt. Đám thiêu thân ra khỏi vỏ tại phụ cận thôn này, sau đó tập kích thôn dân xong, lại trốn trong xác chết, làm tiếp cái vỏ bao chính mình lại. Hai lần trước chắc hẳn cũng là như vậy, chúng nó rúc vào trong vỏ, lại có huyết tinh khí của những xác chết ấy che lấp, cho nên chúng ta thế nào cũng không tìm được tung tích của nó.”

Phượng Nghi hừ một tiếng: “Trách không được Sưu Hồn đại pháp cũng vô dụng.”

A, thì ra là thế.

Vừa rồi con thiêu thân kia đích thực là từ trong thi thể người nọ dưới đất chui ra… Ọe, không thể suy nghĩ nữa, toàn thân rùng mình, ngực vừa kiềm chế vừa sôi trào muốn ói.

Thì ra không phải móc tim, là bị đám thiêu thân này ăn…

Ừ, nghĩ như vậy cũng đúng, râu của đám thiêu thân ấy cứng như thế, tiến vào thân thể không thành vấn đề, ăn lại nhanh, người một khi phát giác không đúng, lúc ấy đã không còn kịp nữa rồi. Đám thiêu thân này cũng rất giảo hoạt, không biết là vì tránh đầu sóng ngọn gió hay là vì ăn no nghỉ ngơi dưỡng sức, trực tiếp sống nhờ trong cơ thể của người bị cắn chết…

A a, không được không được, không thể suy nghĩ nữa, ta bây giờ có thể xác định ta mấy ngày nữa cũng tuyệt đối ăn không trôi thứ gì.

“Ừm, nếu không có chuyện gì, vậy chúng ta liền…”

Trở về?

Ợ, cửa động còn bị chính ta phong lên… Chẳng lẽ còn muốn mở ra rồi lại phong lần nữa? Vậy, vậy chúng ta ban nãy vòng đường phía sau núi lại bị nước giội để làm cái gì chứ? Ta chỉ nghĩ đi ra, lại không nghĩ còn phải trở về…

Thực sự là làm điều thừa. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 85”

Bàn Ti động số 38 – Chương 84

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ bát thập tứ chương – Vào nước phượng hoàng không bằng gà

Chúng ta từ một cửa động hẹp đầy lá cây dây mây chui qua, lúc sắp chui ra ta nghĩ nghĩ, vẫn là nhắc nhở bọn họ: “Cái cửa động này, là chỉ ra không vào…”

“Cái gì?”

Phượng Nghi ngạo mạn một cước liền đạp ra ngoài, sau đó hắn liền giống như một khối đá lớn, bị mạch nước ngầm không tiếng động thoáng cái liền cuốn đi, trong chớp mắt không thấy bóng dáng.

Tam Thất a một tiếng, ta mới kịp giải thích nửa câu dưới: “Bởi vì lúc đó thiết kế cái cửa động này chính là dùng để chạy thoát thân mà, chỉ có thể từ chỗ đó ra ngoài mà không thể từ nơi này lại đi vào… Mạch nước ngầm bên ngoài vốn là vô cùng siết, bị ta lại làm phép, cho nên… Bất quá đối với Tử Hằng dám chắc không thành vấn đề. Tam Thất ngươi cũng cẩn thận một chút.”

Tam Thất không nói gì, thân thể nhẹ nhàng nhảy ra phía ngoài, trong chớp mắt cũng bị dòng nước tối đen không ánh sáng cuốn đi.

Tử Hằng nói: “Ngươi trước đi, ta đi sau cùng.”

“Được.”

Mạch nước ngầm này ta từng xuống nhiều lần, hiểu rõ phương hướng tốc độ và mấy cơn xoáy làm cho người ta choáng váng đầu bên trong nó vào lúc nào và vị trí nào sẽ xuất hiện, bế khí, đầu dưới chân trên nhảy vào trong mạch nước ngầm.

Thân thể lập tức bị áp lực của dòng nước thật lớn bao lấy, tựa hồ tất cả không khí trong lồng ngực đều bị đẩy ra, ngoại trừ thả lỏng bản thân, bảo trì nội tức, thuận theo lao nhanh của dòng nước xoay tròn cùng với thế hướng xuống phía dưới, không nghĩ tới cái khác.

Chính là bởi vì như vậy, cửa ra này mới không có khả năng từ bên ngoài lại lần nữa tiến vào, chưa nói dòng nước này bản thân đã không có nhiều khả năng ngược dòng thành công, bên trong còn có pháp chú ta làm nữa, đích đích xác xác có thể làm một con đường một chiều.

Trong lỗ tai mặc dù không có nước lọt vào, lại tràn đầy tiếng nước ầm ầm, đó không chỉ là thanh âm trong lỗ tai nghe được, tựa hồ sóng âm kia cùng với sức nước trải rộng trên mỗi một tấc da toàn thân. Khi qua khoảng tầm ba phút, bỗng nhiên thân thể nhẹ hẫng, thân thể bị vọt tới một chỗ nước cạn, dòng nước biến chậm, ta vội vàng dùng cả tay chân, từ trong nước vọt lên nhảy đến tảng đá bên bờ.

Tam Thất cũng đã bắt lấy tảng đá. Ta còn đưa tay kéo nàng một cái. Phượng Nghi ướt đẫm leo lên mặt nước. Kiểu tóc vẫn rất phiêu dật tuyệt vời. Ừm… Đã hoàn toàn không thành hình…

Cái này. Có người nói phượng hoàng nhổ lông không bằng gà. Phượng hoàng vào nước đây nhưng cũng không hơn được chỗ nào đi.

Vẻ mặt hắn xanh xao. Hơi lắc lư đi lên bờ. Sau đó lập tức ngồi bên cạnh rễ cây không đứng dậy.

Mà Tử Hằng…

Người ta là long tộc mà. Dòng chảy xiết nho nhỏ như thế phỏng chừng căn bản không đáng xem. Ta chỉ trông thấy một đạo ánh sáng hình cung xanh biếc từ mặt nước bốc lên. Sau đó thân hình Tử Hằng liền xuất hiện bên cạnh chúng ta. Trên người không thấm nước. Sợi tóc phiêu dật như cũ… So sánh thế này, lộ ra Phượng Nghi càng thêm chật vật ủ rủ. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 84”

Bàn Ti động số 38 – Chương 83

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ bát thập tam chương

Ta vội vàng nhìn xuống, thế nhưng dưới con thiêu thân kia chỉ có một cái tên đơn giản, gọi là thất tâm nga, không viết gì khác. Đã không viết thứ này là lai lịch gì, cũng không viết nó có đặc tính gì.

Ta mở cửa gọi một con chuột tới, bảo chúng nó đi thạch động phía sau mang toàn bộ sách trên giá thứ ba tới. Ta nhớ phía trên cái giá kia nói tất cả đều là các chuyện liên quan đến ma đạo.

Động tác của đám chuột rất nhanh, chưa đầy một lát đã mang tới mười mấy quyển sách, ta tìm kiếm cực nhanh, thế nhưng không một quyển nào có ghi chép đề cập tới con thất tâm nga này.

Ai nha ta ngốc! Thời gian ta sống ngắn, kiến thức nông cạn, thế nhưng số năm Tử Hằng sống không ngắn, ta hẳn là đến hỏi thử hắn, nói không chừng hắn biết sự tình về con thất tâm nga này.

Ta một đêm không ngủ yên, nửa đêm về sáng dứt khoát ngồi nhập định điều tức, thật vất vả làm cho tâm lý yên ổn một chút, ánh nắng xuyên qua lỗ thủng được thiết kế đặc biệt phản xạ, bên ngoài hừng đông, phía trong động cũng dần sáng lên, đám nhện và chuột cũng nhao nhao tỉnh lại từ trong mộng, xa xa truyền đến đủ loại tiếng vang rất nhỏ, con nhện đang ra sức kết võng, đám chuột cần mẫn bắt đầu quét tước, làm các loại việc vặt vãnh… Đương nhiên, quét tước thì quét tước, mạng nhện nhưng là một cái cũng không được khêu vào, nếu không lại là một hồi tranh cãi nước bọt không lớn không nhỏ. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 83”

Bàn Ti động số 38 – Chương 82

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ bát thập nhị chương

Thứ trong vỏ kia đã ra khỏi vỏ…

Độ trong suốt của cái bọc của ta, giống như… Ừm, giống như túi mua sắm plastic màu trắng của siêu thị kiếp trước, có thể nhìn thấy khoảng ba bốn phần cảnh tượng bên trong.

Ta cũng không dám thở mạnh, vừa giăng một đạo phòng ngự cho mình, vừa hạ ba tầng cấm chế xung quanh cái bọc.

Một cục đen thùi nhào loạn trong bọc, vang ra tiếng tạp tạp kỳ quái. Ta nghe thế nào, thứ màu đen bên trong kia đang… ăn cơm?

Ta bỗng nhiên hiểu, nó đang gặm cái vỏ kia!

Tập tính này rất nhiều con đẻ trứng đều có, sau khi ra khỏi vỏ trước tiên sẽ ăn vỏ để bổ sung dinh dưỡng. Cái vỏ kia không lớn, phỏng chừng vài hớp là ăn sạch. Sau đó ta liền nhìn thấy trên bọc xuất hiện dao động kỳ lạ, dường như thứ bên trong kia đang xé cái bọc này…

Có lẽ con sâu này sau khi tiến hóa là có cánh, ở bên trong liều mạng đập.

Nhưng cái bọc của ta nó cắn không rách.

Nếu như dễ dàng để cho nó cắn đứt như thế, vậy ta mấy năm nay tu luyện này đạo hạnh này đều ném cho chó rồi.

Ta lấy lại tinh thần, vội vàng mang theo cái bọc của ta chạy vội đi tìm Phượng Nghi. Con sâu này của ta ra khỏi vỏ, con kia của hắn hẳn là cũng ra. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 82”