Bàn Ti động số 38 – Chương 96

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ cửu thập lục chương – Đâu biết chân trời ngay bên cạnh

Có điều lời nói của Phượng Nghi, cũng cho ta hiểu một việc.

Loại thiên tính góa phụ đen của ta này, khi đối mặt với thiên địch của mình, tựa hồ không có tác dụng.

Hơn nữa độc của ta đối với phượng hoàng cũng vô dụng.

Nếu như ta muốn gả, e rằng chỉ có thể gả cho con chim này.

Có điều tưởng tượng đến… Nếu như ta gả cho hắn, vậy nửa đời sau của ta…

Ta đánh cái rùng mình.

Không thể nghĩ, quá đáng sợ.

Đừng nói ăn một bàn, ngủ một giường với hắn, chính là ngồi một phòng ta cũng toàn thân không được tự nhiên.

Bất quá ta tuy rằng nghĩ không ra dụng ý của hắn, nhưng cũng cân nhắc ra một biện pháp không xem là biện pháp.

Bế quan.

Ta phong chính mình lại, bế quan. Có thể bế bao lâu thì bế bấy lâu, Phượng Nghi nếu không phải chân tâm thành ý, vậy chắc chắn sẽ không chờ quá lâu, tự mình cảm thấy không thú vị nữa sẽ rời đi.

Hắn nếu như thật tình… Phi phi. Hắn thật tình chỗ nào chứ.

Cho dù có thật tình. Cũng sẽ không cho ta con nhện mà hắn vẫn khinh thường này chứ.

Ta lấy bốn hạt châu Tử Hằng tặng ta kia ra. Lại nghiêm túc nhìn thuyết minh sử dụng một lần. Sau đó báo một tiếng cho Hôi Đại Mao. Ta muốn bế quan. Hôi Đại Mao lộ ra vẻ mặt hiểu biết: “Phải phải. Bế quan rất tốt. Sư phó yên ổn tu luyện. Luyện mười năm tám năm mới xuất quan cũng không muộn. Chuyện trong động để ta trông nom.”

Ta hơi áy náy. Tính tình Phượng Nghi không tốt. Hôi Đại Mao chỉ sợ phải chịu khinh bỉ. Bất quá cẩn thận ngẫm lại. Phượng Nghi tuy rằng tính tình không tốt. Thế nhưng từ trước đến giờ lại không có đánh chửi khi dễ người khác. Nhiều lắm chính là cay nghiệt châm chọc. Răn dạy một phen.

Lại nói tiếp. Hắn cũng không xấu.

Chính là… Chính là cũng không tốt chỗ nào.

Ta chuẩn bị tốt phòng đá bế quan, Hôi Đại Mao từ bên ngoài phong một tầng, ta từ bên trong lại phong một tầng. Gian phòng đá này giống như gian phòng điều khiển chính trong Bàn Ti động của ta kia, nếu như trong động thực sự có gì khác thường, ta đương nhiên cũng có thể kịp thời phát hiện.

Nhìn gian phòng đá phong bế này, chỉ để lại hai lỗ thông gió trên đỉnh, soi sáng trên vách cũng là thạch tinh.

Ta nhớ tới chuyện quá khứ, lúc ta bị giam chung một chỗ với Lý Kha. Tại Vô Ưu các của Thục sơn, hắn bị giam cấm bế, ta cùng hắn.

Quãng ngày ấy… đã qua thật lâu, bây giờ nghĩ lại, dường như còn xa hơn chuyện kiếp trước.

Ta đặt bốn hạt châu phân biệt tại bốn góc phòng đá, giống như trật tự và vị trí trong hộp Tử Hằng đặt lúc đó. Sau đấy ta tự mình ngồi xuống ở chính giữa.

Bài trừ tạp niệm. Vận khí điều tức.

Suy nghĩ trong đầu dần dần giống như nước triều rút biến mất không còn.

Ta có thể cảm giác được hạt châu ở bốn phương hướng bất đồng kia, trong đó dường như có liên hệ nào đó. Rõ ràng thuộc tính lực lượng phía trên là bất đồng, thế nhưng lại dường như có thể tương thông.

Không gian ta đang ở, sau khi nhắm mắt lại mở rộng linh niệm, vốn là một cái hắc động trống trơn, bốn hạt châu kia, dần dần sáng lên bên trong ý thức của ta.

Ta có thể cảm giác được lực lượng bất đồng phía trên, kiên cường, nhu hòa. Lành lạnh, lửa nóng, đều bất đồng. Lực lượng này dường như không ngừng tuần hoàn giữa hạt châu… Không. Không chỉ là bốn hạt châu ấy.

Ta cảm giác chính mình dường như cũng biến thành một hạt châu, ừm, đây không phải ảo giác. Hào quang màu vàng nhạt, màu xanh, màu đỏ, trắng sáng trong bốn góc rõ rệt, ta lại có thể rõ ràng cảm giác được bên trong cơ thể mình là một khối ánh sáng màu tím nhạt, đều tự có khác biệt lại tương hỗ nối tiếp với bốn cỗ lực lượng kia, dường như một hộp trò chơi xếp hình đã bị quăng đi tách ra rất lâu, bây giờ lại lần nữa, dần dần hợp lại.

Hai ý niệm rõ ràng cuối cùng trong đầu ta là, Tử Hằng… bây giờ không biết ở nơi nào, có phải đã thành thân rồi hay không?

Còn có, Phượng Nghi, rốt cuộc vì sao lại cầu thân với ta chứ?

Sau đó, tất cả quy về hỗn độn. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 96”

Bàn Ti động số 38 – Chương 94-95

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

2 chương, rất thú vị nghen. Anh Phượng bắt đầu hành động rồi ^^

Đệ cửu thập tứ chương – Ngài muốn mướn một nha hoàn sao

Tuy rằng Tam Lục đi rồi, ta nhưng lại mất đi tâm tình tìm tòi nghiên cứu cái hộp hạt châu kia.

Nhất định là bảo bối quý trọng hơn so với dải Lưu Vân này đi…

Ta sờ cái hộp ấy, cảm thấy hộp nặng trịch, nâng cũng nâng không nổi.

Ta thở dài, cất hộp bên người. Sau đó mở tờ giấy đặt ở trong hộp Tử Hằng lưu lại kia ra.

Trên giấy không có viết lời tam biệt, hay là dặn dò mà ta nghĩ…

Trên giấy chỉ đơn giản viết, ta nên dùng bốn hạt châu này tu luyện như thế nào.

Ta gấp giấy lại, cũng cất đi.

Ta cảm thấy rất xót xa.

Tử Hằng cho ta, ta không có cách nào trả lại.

Ta thậm chí không nói được câu tạm biệt với hắn hẳn hoi.

Ta ngồi bên đầm nước ngẩn người, một tia nắng từ phía trên chiếu xuống, chiếu vào mặt nước. Phía trên đầm nước có hơi nước mỏng manh, bị chiếu vào giống một làn khói sáng lượn lờ.

Hôi Đại Mao đến thương lượng sự tình với ta. Ta trả lời mà không tập trung.

Thế đạo bên ngoài. Bắt đầu dần dần không yên ổn.

Dường như chỉ trong những tin tức phi điểu mang đến. Đã bao hàm rất nhiều thứ bất an.

Người chết ở nơi nào đó. Đã hạ táng. Buổi tối lại từ trong mộ bò ra. Đánh mất nhân tính. Lực lớn vô cùng. Đem người một thôn. Ngay cả người thân hàng xóm của mình. Tất cả đều giết chết.

Có nơi. Thú khắc đá bày ở nơi đó mấy trăm năm không nhúc nhích bỗng nhiên thành tinh… Còn có…

Ta gật gật đầu. Thoạt nhìn dường như còn thật sự đang nghe Hôi Đại Mao kể. Thật ra tâm thần ta lún vào trong một chỗ rất sâu trong thân thể. Không kéo ra được.

“Quả nhiên thiên hạ sắp loạn, yêu nghiệt mọc tràn lan a.” Hôi Đại Mao ra vẻ cụ non hạ kết thúc.

“Ngươi ta đều là yêu.”

“Nhưng chúng ta ngay thẳng, cũng không gây họa phàm nhân, tàn sát đồng đạo.” Hôi Đại Mao đúng lý hợp tình: “Vậy sao có thể giống nhau được, trong người có người tốt và kẻ xấu, vậy yêu đương nhiên cũng có yêu tốt yêu ác. Chúng ta chính là yêu tốt.”

“Vậy sao?” Ta sao lại không cảm thấy được chúng ta tốt chỗ nào.

“Đấy là đương nhiên.” Hôi Đại Mao dùng sức gật đầu.

“Tam Lục sư thúc của ngươi và Lý thư sinh cũng sắp cáo từ, ngươi lại đi chuẩn bị một phần quà lễ đi.”

“Nha. Biết rồi.” Hôi Đại Mao đáp ứng, bộ dáng có chuyện muốn nói lại chỉ lèo nhèo không mở miệng.

Ta hỏi: “Còn có chuyện gì?”

“Sư phó, người xem, nên đi đều đi rồi.” Hôi Đại Mao cười theo nói: “Vậy Phượng tiền bối khi nào đi?”

Ôi, lời này không nên nói như vậy, phải nói, không nên đi đều đi rồi, còn người nên đi mà lại thủy chung không đi.

“Việc này ta chưa từng hỏi, không bằng, ngươi thay vi sư đến hỏi thử ý tứ của Phượng tiền bối?”

“A a, ta không đi!” Hôi Đại Mao bỏ trốn mất dạng. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 94-95”

Bàn Ti động số 38 – Chương 91~93

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

3 chương nhớ ^^

Đệ cửu thập nhất chương – Nam lớn lấy vợ nữ gả chồng

Lộn xà lộn xộn, từng ngày qua thật nhanh.

Qua chừng mấy ngày bên ngoài cũng không truyền đến tin tức gì, theo như lời Tử Hằng bọn họ vốn nói, thời gian thiêu thân ra khỏi vỏ không dài như vậy, rất yên tĩnh, phải nói rõ là không có thiêu thân mới tái xuất hiện.

Ôi, ngẫm lại ta cũng rất không tiền đồ, tốt xấu cũng là một nhền nhện tinh mấy trăm năm đạo hạnh, lại bị mấy con thiêu thân nhỏ của ma giới dọa đến thần hồn nát thần tính như thế.

Thật ra, nếu như chỉ có mình ta, ta cũng không sợ.

Thế nhưng, cho dù tới khi nào, trần trùi trụi đi về không vướng víu (1) cũng chẳng qua là một lời hát, ai cũng không thể không vướng không víu.

Ta bây giờ có một động lớn lớn nhỏ nhỏ phải bảo vệ phải nuôi dưỡng, ta sao có thể không để ý đến sống chết của chúng nó?

Không thể.

Chính ta không sợ thiêu thân, không có nghĩa là chúng nó cũng đều ứng phó được.

Có điều chạng vạng hôm đó, ngoài động có một con chuột truyền đến tin tức, nói trên một cái trấn nhỏ cách Già Hội sơn khoảng ngoài năm mươi dặm, người lại chết hết sạch, mà kiểu chết thì chúng ta đều biết rõ…

Ta lại buồn bực! Tam Thất xú bà nương này rốt cuộc muốn gieo bao nhiêu giống? Kỳ đẻ trứng của người ta cũng chỉ sinh một lần là xong, nàng thì giỏi, một ổ một ổ nối tiếp một ổ, chưa xong cái nọ đã tiếp cái kia! Nàng không gieo họa được Bàn Ti động liền đi nơi khác tiếp tục gieo?

Mặc dù nói ta bây giờ không phải là nhân loại, người chết cũng không có quan hệ gì với ta. Thế nhưng trong lòng ta… lại cảm thấy phẫn uất khó yên.

Lòng dạ ta không thuận. Liên tiếp ném mấy đồ trong phòng mình. Đều là chai chai lọ lọ. Mặc dù nói mấy thứ không đáng giá. Thực sự luyến tiếc còn có thể lại sửa chữa. Cam đoan có thể trơn bóng như mới.

Thế nhưng ta lại cảm thấy cỗ phiền muộn trong lòng kia không chỗ giải sầu. Thế nào cũng xua không tan.

Trong động cũng có luồng áp suất thấp nho nhỏ. Tam Lục và Lý thư sinh. Còn có Phượng Nghi.

Phượng đại thần điểu trời sinh là đám tiểu yêu cả động chúng ta nên ngưỡng vọng mà tồn tại. Một pho tượng điểu đại thần kim quang lấp lánh. Hắn làm sao tiến vào động nhện của ta liền… liền gặp sao yên vậy. Nửa điểm không có ý tứ muốn cáo từ?

Tam Lục và Lý thư sinh tiếp tục cục diện không được tự nhiên của bọn họ. Mọi người nói tiểu tình lữ là oan gia vui mừng. Hai chữ oan gia này ta đã nhìn ra. Thế nhưng hai chữ tình lữ ta thế nào cũng nhìn không ra. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 91~93”

Bàn Ti động số 38 – Chương 90

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ cửu thập chương – Tình xưa nay dẹp sạch

Ngoại trừ chỗ vừa nãy ta bảo Hôi Đại Mao đi xử lý kia, lại tỉ mỉ lục soát, còn có hai chỗ nữa.

Trong thời gian ngắn như vậy, muốn tránh khỏi vô số tai mắt trong động của ta… Nàng, ợ, sinh hạ những thứ kia, lại giấu đi, thật không dễ dàng.

Hai chỗ còn lại ta tự mình đi xử lý.

Đều là nơi xó xỉnh, lật tảng đá lên là có thể nhìn thấy trong khe đá phía dưới… đều nhồi thứ đen thùi làm cho người ta buồn nôn. Tâm tình của ta càng ngày càng không tốt, ngực giống như đè nặng tảng đá, thế nhưng suy nghĩ tỉnh táo hơn vừa nãy. Bây giờ không phải là lúc phẫn hận than thở. Quan trọng là phải loại bỏ tai họa ngầm trong Bàn Ti động, còn có chính là… phải truy xét hướng đi của Tam Thất.

Ta đối phó đám này như đối phó đám thiêu thân, dùng võng bao lại, sau đó đều thiêu hủy, một chút mẩu vụn cũng không lưu lại.

Ta thậm chí cũng không liếc mắt nhìn, quá ghê tởm, một đống đông nghìn nghịt không biết có bao nhiêu cái, lúc đốt ngửi cái loại mùi cháy khét này, ngực của ta cũng cuồn cuộn muốn nôn.

Mặc dù đều đốt hai nơi này, ta vẫn… không nỡ trong lòng.

Khua tay áo xua tan không khí bẩn này, ta che miệng trở về, đi không bao xa, vẫn là nhịn không được phun ra.

Không chỉ bởi vì đám trứng ấy.

Còn cả bản lĩnh này của Tam Thất.

Ta không cách nào tưởng tượng nàng rốt cuộc vì sao lại biến thành như thế, sinh hạ đám trứng buồn nôn kia như thế nào, lại giấu kín chúng nó trong Bàn Ti động của ta như thế nào. Nếu như ta không phát giác, mà để đám thiêu thân này phá vỏ mà ra, như vậy trong Bàn Ti động của ta sẽ biến thành thế nào?

Tưởng tượng đến đây. Ta đánh cái rùng mình. Đứng thẳng.

Hoài niệm. Thương hại. Tình xưa quá khứ còn lại trong lòng đối với Tam Thất… Đều trở thành hư không.

Ta sẽ không lại ôm ảo tưởng gì với nàng.

Ta nhớ tình xưa. Nàng chôn giấu những con thiêu thân này trong Bàn Ti động. Có từng nhớ ta sao?

Ợ, phải rồi. Ta vừa nãy nôn một hồi. Chẳng lẽ nôn ra không chỉ là bã cơm. Còn cả bã cảm xúc? Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 90”

Bàn Ti động số 38 – Chương 88+89

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Lần này vẫn là 2 chương nhé ^^

Đệ bát thập bát chương – Người môi giới người bảo lãnh và người làm mai

Ta vừa nói chuyện Tam Thất khác thường, chạy đi, cái nhìn của Hôi Đại Mao nhưng khác với ta: “Sư phó, thật ra ta nói, Tam Thất sư thúc nàng đi cũng tốt.”

“Hở?” Ta bực: “Làm sao vậy? Nàng có phải… đắc tội ngươi chỗ nào hay không?”

“Sư phó, thật ra… ta cảm thấy nàng căn bản không phải cùng một loại người với người, nàng người kia nghĩ cái gì ngươi căn bản không biết, hơn nữa hai người bình thường ngay cả nói cũng không nói hết, nàng cái gì cũng không nói cho người, người cũng không biết nàng cả ngày làm trò gì. Nhớ tình bạn cũ là một chuyện, vậy cũng phải xem là đối với ai chứ. Ví như ta chẳng hạn, ta liền…”

Hắn nói chuyện đề tài rẽ hướng, bắt đầu thổi phồng chỗ tốt của mình, ta ngậm cười nghe hắn nói… Có điều, Hôi Đại Mao cũng không nói sai.

Ta và Tam Thất, thật sự… không phải cùng một loại người.

Chính ta cũng có cảm giác ấy.

Tục ngữ nói, không cùng chí hướng khó mà cùng làm việc.

Bị Hôi Đại Mao nói như thế, lo lắng của ta cũng bớt đi.

“Tam Lục nàng ở đâu?”

“Ở chỗ Không Trung đình.”

Không Trung đình áp vào bên trái, nơi đó ta nhất thời đột phát ý tưởng làm ra một nơi giết thì giờ, đó vốn là một hang động rộng lớn cực trống trải sâu xa, phía dưới rất sâu rất tối cũng có một con sông ngầm, ném tảng đá đi xuống phải nửa ngày mới có thể nghe được một tiếng nước vang mơ hồ, ta ở trên không nơi đó xây một cái đình, chỉ có mấy cái xích sắt cố định, không có đường nhỏ nhịp cầu liên thông, đốt đèn đá bốn phía, trong đình yên tĩnh thâm u, ở nơi đó thổi khúc, xướng ca, tiếng vọng thâm thúy mênh mang, kéo dài xa thẳm không dứt, quẩn quanh hơn ba ngày, quả thực giống như tiến vào một thế giới khác.

Ta đi hướng bên kia. Vừa thấp giọng hỏi Hôi Đại Mao trong động có gì khác thường hay không. Hắn trả lời tất cả như thường. Đám nhện dệt võng. Đám chuột nghiêm phòng cảnh giác. Ta kể với hắn về lũ thiêu thân kia. Hôi Đại Mao sau khi giật mình cũng cười: “Sư phó. Không phải ta nói ngoa đâu. Bàn Ti động chúng ta có thể không đối phó được cái khác. Nhưng chỉ bằng hàng ngàn hàng vạn muội tử tám chân dưới tay sư phó người. Giương võng bắt phi trùng chính là được trời ưu ái ha.”

“Mặc dù nói như thế. Có điều tuyệt đối không thể lơ là.”

Nói xong. Đã tới chỗ không có đường đi. Xa xa có thể trông thấy một quầng u ám. Ánh đèn của Không Trung đình mông lung như trăng. Trong đình có hai người. Một đương nhiên là Tam Lục. Một thì…

“Lý thư sinh biết khinh công? Lẽ nào hắn cũng tu đạo?”

“Đâu có. Hắn không biết.” Hôi Đại Mao nói.

“Vậy hắn làm sao qua được?”

“Cái này, ta nói chuyện này rất cổ quái nha, Tam Lục sư thúc cứng rắn mang hắn qua, có điều mang qua rồi, hai người lại không nói lời nào…”

Ta nghi hoặc: “Cách xa như vậy, ngươi biết bọn họ nói chuyện hay không? Chẳng lẽ ngươi… nghe lén?”

“Trong đình này một chút thanh âm bốn vách cũng vọng lại không ngừng. Bọn họ từ khi qua đây đến bây giờ chút xíu thanh âm cũng không có, vậy khẳng định là không nói chuyện.” Hôi Đại Mao biện bạch: “Lại nói ta muốn nghe còn phải tự mình đi qua nghe lén sao? Tùy tiện gọi một con nhện qua không phải…” Ta nhìn hắn, Hôi Đại Mao vội vàng xua tay: “Ta cái gì cũng chưa nói. Thật sự. Nhàn sự của Tam Lục sư thúc ta không quản, cũng quản không nổi nha.”

“Ngươi biết là được rồi.”

Nhìn hai người trong đình, một đứng, một ngồi, một lúc lâu cũng không động, cũng không nói.

Một lát sau một người ngồi xuống, nhưng người vốn đang ngồi lại đứng lên.

Tiếp tục trầm mặc.

Bọn họ đây là tính diễn kịch câm sao? Diễn kịch câm cũng phải khua khua chứ?

Hôi Đại Mao nhỏ giọng nói thầm, thanh âm cực khẽ: “Ta nói, Tam Lục sư thúc rất không dứt khoát. Nếu thực sự thích, đẩy ngã liền… gạo nấu thành cơm, vậy không phải gì cũng xong sao, khà khà, khà khà.”

Ta dùng đao mắt khoét hắn, hắn da mặt dày cười đùa với ta: “Ta nói đúng mà. Ngươi xem người ta này nào trại chủ, nào động chủ, cướp một áp trại phu nhân, diện thủ tướng công. Vậy dứt khoát gọn gàng bao nhiêu chứ…”

Ta ngay cả trừng hắn cũng lười trừng.

Hôi Đại Mao nói chuyện ấy à… Miệng chó không thể khạc ra ngà voi, trong miệng chuột cũng phun không ra lời hay.

“Quên đi, ta cũng quản không được. Vội chính sự đi thôi.”

Ta đang muốn xoay người đi, bỗng nhiên phía sau truyền đến một tiếng gọi: “Đào Hoa!”

Thanh âm kia cũng không cao lắm, thế nhưng trong cả thạch động đều quanh quẩn một tiếng ấy, Đào Hoa Đào Hoa Đào Hoa Hoa Hoa Hoa Hoa —-

Ta sửng sốt, xoay người lại.

Lý thư sinh gọi ta làm cái gì?

Có điều…

Rất kỳ quái, hắn xưa nay nói chuyện, ta liền có một loại cảm giác tim đập nhanh. Vừa rồi tiếng hắn gọi ta kia. Ta sao lại cảm thấy… giống như trong tiểu thuyết thường viết. Ngực dường như bị búa tạ đánh trúng, mạch suy nghĩ bị rung động cũng theo dư chấn không dứt.

“Có việc sao?”

Thanh âm của ta vọng lại ong ong. Nghe lên vừa bất ngờ vừa rất vô lễ, tóm lại… rất ngốc.

“Phiền ngươi, có thể mang ta qua hay không.”

“Hở?”

Ta đần ra.

Yêu… Yêu cầu này thực sự là…

Nói thật yêu cầu của hắn rất thỏa đáng, cũng không phải chuyện khó làm, có điều…

Việc này… Ta là đứng phe Tam Lục a, nàng mang người qua, bất kể nàng có tính toán gì không, dù cho nàng muốn để Lý thư sinh chết đói chết khát trong đình cũng không liên quan đến ta, ta sao có thể phá bệ của nàng chứ.

“Ừm… Lý công tử à, chuyện này thì…”

Ta vừa lung tung tìm từ, vừa kéo Hôi Đại Mao muốn xoay người chạy đi.

Tam Lục bỗng nhiên động, nàng đứng lên, một phen kẹp Lý thư sinh lên.

Đúng vậy, không phải ôm, không phải khiêng, không phải kéo.

Chính là kẹp!

Kẹp phía dưới cánh tay, nhún người một cái, từ chỗ đình qua đây.

Ợ, nhắc tới màn ấy à…

Tam Lục rất phiêu dật, rất giống một bộ phim tên là Thần thoại trước kia, Kim Hee Sun một thân bạch y, vạt áo như gió, nhẹ nhàng như tiên bay qua một khe suối sâu. Phải nói tạo hình thân thể diện mạo khí chất của Tam Lục tuyệt đối hơn xa mỹ nữ họ Kim, thế nhưng… cái này, dưới cánh tay nàng kẹp một người sống… Cái này, không thể so sánh.

Tam Lục vững vàng đứng lại, buông Lý thư sinh ra, bản thân xẹt qua bên người chúng ta đi rồi.

Khi nàng xẹt qua chúng ta, ta cũng có thể cảm giác được một luồng khí lạnh lùng nghiêm nghị đập vào mặt.

Tam Lục xem ra phiền muộn không nhẹ a…

Nhìn động tác của nàng, nhanh như thế dứt khoát như thế là có thể nhìn ra. Mặc dù nàng bình thường cũng rất nhanh rất dứt khoát, thế nhưng lúc này từ đầu đến chân đều tản ra luồng khí thế người sống chớ gần, chớ chọc ta phiền.

“Ừm, Lý công tử à… Ngươi xem chuyện này thật sự là, thật ra ta vừa rồi ấy. Là muốn tới giúp ngươi…”

Lý thư sinh liền chắp tay, cũng đi.

Lưu lại ta và Hôi Đại Mao hai mặt nhìn nhau.

Ngươi xem chuyện này nháo, chúng ta không tính toán dính vào chuyện bao đồng, thế nhưng chuyện bao đồng lại cứ dính lấy chúng ta.

Sau một lúc lâu, Hôi Đại Mao đến một câu: “Sư phó, người nói rất đúng. Không làm môi giới, không làm bảo lãnh, không làm mai cả ba đều tốt. Không chỉ việc này không thể làm, một khi gặp phải, còn phải vòng qua né tránh, cách càng xa càng tốt. Người nói chúng ta trêu ai chọc ai? Đây không phải là cái gì? Cái gì mà cá gặp họa ấy?”

Ta thở dài: “Là họa lây cả cá.”

“Ôi, dầu sao bị họa đều là cá.” Cá trong miệng Hôi Đại Mao, không cần hỏi, hai con.

Hắn một con, ta một con.

Thật ra ta mới là con bị hại chủ yếu ấy chứ.

Ta trái lo phải nghĩ nửa ngày. Đến bữa trưa, ta mới suy nghĩ cẩn thận. Không ngờ như thế, đây đều trách Lý thư sinh không tốt. Hắn nếu không gọi ta, sẽ không phiền toái đến ta! Bọn họ muốn phân muốn hợp muốn tốt muốn ầm ĩ liên quan cái quái gì đến ta chứ! Sao lại làm ta bây giờ buồn bực như thế.

Hơn nữa ăn cơm buổi trưa, chỉ mình ta tới phòng ăn, người khác không một ai tới. Hôi Đại Mao làm hết phận sự đi chỗ từng người một, trở về nói: “Phượng tiền bối nói không ăn. Tam Lục sư thúc căn bản không để ý đến ta, Lý thư sinh nhờ ta lấy hai cái bánh bao cho hắn lấp bụng là được, ừm, Ngao công tử hình như đang nhập định, bên ngoài phòng lập một tầng kết giới.”

“Được rồi. Bọn họ không đến chúng ta tự mình ăn, canh hôm nay không tồi.”

Hôi Đại Mao ngồi xuống cùng ăn cơm với ta, nói thật ra không có khách nhân ta lại thực sự ăn một bữa cơm ngon, không cần nghĩ ai ăn nhiều ai ăn ít, gắp thức ăn cho ai khuyên ai uống rượu linh tinh.

Ta và Hôi Đại Mao ăn no nê, canh uống sạch sẽ.

“A, đúng rồi.” Hôi Đại Mao bỗng nhiên nghĩ tới: “Sư phó, viện Tam Thất sư phó từng ở, có một thứ… Nhìn thấy không phải của chúng ta. Có lẽ là nàng bỏ lại, có phải đưa tới chỗ sư phó người trước không?”

“Một thứ? Nàng bỏ lại thứ gì?”

Quả thực là không có khả năng a. Tam Thất người này, kẻ khác không thể chiếm được một chút lợi lộc gì từ nàng. Nếu nói nàng mang đi thứ gì ta còn thấy đáng tin hơn, nàng nếu bỏ lại cái gì… Khụ, trừ phi là rác rưởi.

Ta cùng Hôi Đại Mao vòng qua sân, từ cửa hông vào phòng Tam Thất ở, trong phòng này rất kỳ quái, ta còn nhớ Tam Thất luôn luôn thích gian phòng thơm phức, luôn làm hoa phấn trưng cho gian phòng rất dễ chịu. Thế nhưng bây giờ trong phòng này có một cỗ… mùi tanh.

“Ừm. Chính là cái này.”

Hôi Đại Mao lấy ra chính là một cái…thoạt nhìn rất kỳ quái.

Một tầng màng rất mỏng, sao lại cảm thấy, không sợi không lụa, không tơ không vải…

Đây là thứ gì?

Hơn nữa mùi từ chỗ này phát ra.

“Đây là thứ gì?”

Hôi Đại Mao nhìn nhìn ta, sau đó lại nhìn nhìn thứ kia… Nhỏ giọng: “Dù sao không giống thứ gì tốt, còn khó ngửi như vậy.”

Hắn dường như còn có lời chưa nói ra.

Ta liếc nhìn hắn một cái, Hôi Đại Mao hơi ấp a ấp úng: “Cái này… Hình như hơi giống… thứ ấy.”

“Thứ gì?”

“Ôi trời, sư phó người không hiểu… Cái này, ta cũng không biết nói như thế nào.”

“Ngươi không nói làm sao biết ta không hiểu chứ?” Người này thật là.

“Cái này, người, người vẫn là một cô nương mà, thứ này người chắc chắn không biết…”

Hở?

Hôi Đại Mao không còn cách nào, rất nhỏ nói: “Chính là… giống… nhau thai…”

“Nhau, cái gì?”

“Ôi trời ta đã nói người không hiểu, ừm, sư phó người từng thấy chưa, ừm, cái loại màng trên bèo cỏ lau bờ sông ếch quấn quít lấy thường thường lưu lại ấy…”

“Từng…” Thấy.

Ta ngây người.

Trứng… Trứng…

Gần đây tần suất xuất hiện của cái chữ này rất cao, mà hiện tại lời nói này của Hôi Đại Mao, không phải do ta không suy nghĩ theo phương diện ấy…

Chẳng lẽ Tam Thất và đám thiêu thân đẻ trứng kia, có quan hệ gì? Nàng có phải che đậy, cất chứa thiêu thân không ngừng đẻ trứng kia không? Hay là…

Hay là…