Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhất linh bát chương – Dắt đến Bắc Kinh vẫn là trâu
Bức tranh vải tơ kia treo lên, Hứa Minh Loan thoạt nhìn hơi khinh thường thêm không phục, bất quá nàng không nói thêm gì. Lại nghe một thủ khúc, bỗng nhiên một người tới gần bức vải tơ ấy thất thanh nói: “Cảnh trong bức vải này có thể động a!”
Hắn đưa tay ra sờ, người bên cạnh cũng kinh hô một tiếng theo.
Rừng trúc trên vải hạ mưa, hắn vươn tay, cư nhiên bị giội một tay nước.
Phượng Nghi quay đầu lại, thấp giọng nói: “Ngươi đã luyện hóa xong thủy linh châu?”
“Không có…” Ta có chút bối rối, ta cũng không thể tưởng được lực lượng của mình bây giờ biến thành dạng gì. Bởi vì từ lần trước sau khi bế quan, ta còn chưa có chân chính khảo nghiệm mình đã làm được đến bước nào.
Sau khi người nọ lên tiếng càng nhiều người chen qua nhìn bức vải kia, một người khác đưa tay chạm vào hoa văn đóa hoa phía trên: “A! Cánh hoa này mềm, thơm quá, nha! Khép lại rồi!”
“Đây là lực của thổ linh châu…” Thanh âm của Phượng Nghi khẽ chỉ một mình ta có thể nghe được.
“Thật khó lường…”
“Đây thật là thần công tạo hóa nha…”
Ánh mắt những người đó lại nhìn ta, có tán thưởng, có là lộ ra một loại vẻ mặt đương nhiên “Thì ra là thế” “Hèn chi”, ngay lập tức bất đồng với loại ánh mắt đánh giá, phỏng đoán, hoài nghi ban nãy ấy.
Thật sự là rất hiện thực, tất cả dựa vào thực lực mà nói. Có thực lực bọn họ liền thừa nhận ngươi, không thực lực…
Vẻ mặt của Hứa Minh Loan thực phức tạp, ta liếc nàng một cái, thấp giọng hỏi Phượng Nghi: “Vị Hứa cô nương kia là tộc nhân của các ngươi? Ta thấy nàng đối với ngươi có thể có…”
Phượng Nghi liếc mắt nhìn ta, ánh mắt ấy làm cho ta lập tức ngoan ngoãn câm miệng.
Ta vội vàng nhắc nhở chính mình. Không thể đắc ý quên hình, không thể hếch mũi lên mặt. Hắn ngữ khí ôn hòa là biểu hiện giả, không phải thay đổi tính cách, ngàn vạn lần không thể tùy tiện với hắn.
Hỗn loạn nhốn nháo một phen, đám thị nữ đưa lên một mâm điểm tâm trắng như tuyết.
“Đây là ngọc túy hoa dương, các vị mời bình luận một chút.” Mai Tiêu khách khí mỉm cười, bất quá toàn trường đều cảm thấy như đón gió xuân trong nụ cười này của hắn.
Còn có thứ tốt ăn. Tiên hội này đến không uổng.
Ôi, Phượng Nghi và người ta là hai thái cực.
Ta nhìn nhìn khay trước mặt ta. Khay màu trắng như tuyết, thìa cũng vậy, điểm tâm bên trong là..
A, ta nếm ra được!
Là tào phớ.
Trong chua ngọt có một luồng hương rượu, tào phớ mềm trơn vào miệng liền tan, thật sự là mỹ vị. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 108”