Bàn Ti động số 38 – Chương 108

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất linh bát chương – Dắt đến Bắc Kinh vẫn là trâu

Bức tranh vải tơ kia treo lên, Hứa Minh Loan thoạt nhìn hơi khinh thường thêm không phục, bất quá nàng không nói thêm gì. Lại nghe một thủ khúc, bỗng nhiên một người tới gần bức vải tơ ấy thất thanh nói: “Cảnh trong bức vải này có thể động a!”

Hắn đưa tay ra sờ, người bên cạnh cũng kinh hô một tiếng theo.

Rừng trúc trên vải hạ mưa, hắn vươn tay, cư nhiên bị giội một tay nước.

Phượng Nghi quay đầu lại, thấp giọng nói: “Ngươi đã luyện hóa xong thủy linh châu?”

“Không có…” Ta có chút bối rối, ta cũng không thể tưởng được lực lượng của mình bây giờ biến thành dạng gì. Bởi vì từ lần trước sau khi bế quan, ta còn chưa có chân chính khảo nghiệm mình đã làm được đến bước nào.

Sau khi người nọ lên tiếng càng nhiều người chen qua nhìn bức vải kia, một người khác đưa tay chạm vào hoa văn đóa hoa phía trên: “A! Cánh hoa này mềm, thơm quá, nha! Khép lại rồi!”

“Đây là lực của thổ linh châu…” Thanh âm của Phượng Nghi khẽ chỉ một mình ta có thể nghe được.

“Thật khó lường…”

“Đây thật là thần công tạo hóa nha…”

Ánh mắt những người đó lại nhìn ta, có tán thưởng, có là lộ ra một loại vẻ mặt đương nhiên “Thì ra là thế” “Hèn chi”, ngay lập tức bất đồng với loại ánh mắt đánh giá, phỏng đoán, hoài nghi ban nãy ấy.

Thật sự là rất hiện thực, tất cả dựa vào thực lực mà nói. Có thực lực bọn họ liền thừa nhận ngươi, không thực lực…

Vẻ mặt của Hứa Minh Loan thực phức tạp, ta liếc nàng một cái, thấp giọng hỏi Phượng Nghi: “Vị Hứa cô nương kia là tộc nhân của các ngươi? Ta thấy nàng đối với ngươi có thể có…”

Phượng Nghi liếc mắt nhìn ta, ánh mắt ấy làm cho ta lập tức ngoan ngoãn câm miệng.

Ta vội vàng nhắc nhở chính mình. Không thể đắc ý quên hình, không thể hếch mũi lên mặt. Hắn ngữ khí ôn hòa là biểu hiện giả, không phải thay đổi tính cách, ngàn vạn lần không thể tùy tiện với hắn.

Hỗn loạn nhốn nháo một phen, đám thị nữ đưa lên một mâm điểm tâm trắng như tuyết.

“Đây là ngọc túy hoa dương, các vị mời bình luận một chút.” Mai Tiêu khách khí mỉm cười, bất quá toàn trường đều cảm thấy như đón gió xuân trong nụ cười này của hắn.

Còn có thứ tốt ăn. Tiên hội này đến không uổng.

Ôi, Phượng Nghi và người ta là hai thái cực.

Ta nhìn nhìn khay trước mặt ta. Khay màu trắng như tuyết, thìa cũng vậy, điểm tâm bên trong là..

A, ta nếm ra được!

Là tào phớ.

Trong chua ngọt có một luồng hương rượu, tào phớ mềm trơn vào miệng liền tan, thật sự là mỹ vị. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 108”

Bàn Ti động số 38 – Chương 107

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất linh thất chương – Vội dệt dệt dệt dệt dệt vải

Ta giống như con mèo bị giẫm phải đuôi, lập tức toàn bộ tinh thần đề phòng.

Ác ý của nữ nhân này quá rõ ràng, chính là hướng về phía ta mà tới.

Nàng đi đến giữa sân, cách chỗ ngồi của chúng ta không xa, kéo vạt áo hướng về phía bên này thi lễ, lễ này dám chắc không phải là hướng về phía ta, bất quá Phượng Nghi cách ta gần như vậy, nàng hành lễ với hắn cũng chẳng khác nào hành lễ với ta, ta yên tâm thoải mái ngồi.

Hứa Minh Loan mở miệng nói chuyện, thanh âm cực kỳ nũng nịu êm tai: “Tiểu nữ tử cũng có một điệu múa, nguyện cùng thưởng thức với chư quân đang ngồi.”

Nàng là muốn thị uy sao?

Con ngươi Hứa Minh Loan xoay động, nói: “Còn phải mời Mai cư sĩ thay ta gảy đàn đệm nhạc.”

Mai Tiêu cười, vẫy tay lệnh thị nữ ôm đàn tiến lên: “Ngươi gảy đàn cho Hứa cô nương.”

Biểu tình của Hứa Minh Loan tựa hồ hơi mất mát, nhưng nàng cũng không nói thêm gì. Nếu múa đương nhiên một người gảy đàn đệm nhạc vẫn còn chưa đủ, ngoài ra có mấy người ở đây cũng cầm nhạc khí chờ
Cô nương ôm đàn hỏi: “Không biết Hứa tiên tử muốn múa gì, khúc gì?”

Hứa Minh Loan nói: “Dùng Trăm hoa như gấm đi.”

Chẳng lẽ nàng chỉ là muốn đi ra múa sao? Tựa hồ… không có đơn giản như vậy chứ.

Tiếng nhạc cùng cất lên, tay áo màu của Hứa Minh Loan tung bay. Giữa sân chỉ có một mình nàng, nhưng trong nháy mắt lại thay phiên trăm màu, rực rỡ đầy mắt.

Rất đẹp mắt, thế nhưng ta không có cách nào toàn tâm toàn ý thưởng thức.

Váy nàng đỏ thẫm, giống hoa lựu tháng năm, đỏ làm người ta… cảm thấy mắt cũng bị màu sắc nóng rực ấy khiến cho đau nhói.

Không biết vì sao ta chỉ nghĩ đến một câu nói. Khi đỏ ửng cũng là lúc thành tro.

Mọi việc. Không thể quá mức.

Quá mức… Đỏ sẽ thành tím. Tím sẽ thành đen.

Một khúc này múa rất rực rỡ, đến cuối cùng âm nhạc đột nhiên dày đặc, Hứa Minh Loan xoay thành một bóng đỏ, tay áo rộng và làn váy tản ra, thoạt nhìn giống một đóa hoa rơi… Cũng giống màu ráng cuối cùng của mặt trời chiều trời tây.

Rất đẹp mắt, khách quan đánh giá, phải nói vô cùng đẹp mắt.

Sau khi nàng múa xong, đứng cao vút, mỉm cười nhìn quanh bốn phía.

Khí chất cũng không tồi, hoàn toàn tìm không thấy độc ác cay nghiệt khi nàng ta khiển trách ức hiếp vị Bạch Thúy Tranh cô nương phía sau núi giả ấy. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 107”

Bàn Ti động số 38 – Chương 105+106

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất linh ngũ chương – Tương phùng còn sợ là trong mộng

Tóm lại, phun trà có, rơi chén có, giẫm y phục té nhào có…

Nếu như thờêni đại này có kính mắt, như vậy bây giờ khẳng định là đã ngã vỡ miểng thủy tinh đầy đất rồi. Cho dù thời đại này chưa có kính mắt, cằm những người đó thoạt nhìn cũng đều sắp rớt lên bàn chân. Còn có người nâng tay liền cho mình một bạt tai, lại có một người hung hăng nhéo thắt lưng người bên cạnh, mà người bị nhéo kia chỉ lo ngẩn ra cũng không phản ứng chút nào!

Nét mặt mọi người bây giờ cũng có thể dùng một câu thơ để khái quát, “Tương phùng còn sợ là trong mộng”!

Đúng vậy, chuyện này quá huyền dị, quá đáng sợ, quá… quá gì gì đó!

Ta không biết chấn động này của bọn họ rốt cuộc là bởi vì trâm phượng vô cùng xấu xí cắm trên đầu ta hay là bởi vì Phượng Nghi kéo tay ta. Tiếp đón chúng ta chính là tiểu yêu hoa nhài xem như hai bên đều đã quen thuộc, nàng cả kinh ngón tay run lẩy bẩy như điên như ma. Ta chỉ sợ tiểu cô nương này cũng sắp tẩu hỏa nhập ma!

Cũng may nàng khôi phục còn nhanh hơn người khác một chút, chỉ là thanh âm nói chuyện vẫn tiết lộ tâm tính chân thực của nàng.

Thanh âm của nàng phát ra lung lay, run rẩy nói: “Phượng… đại… nhân… Vị trí của ngài vẫn… ở… chỗ… cũ…”

Phượng Nghi gật đầu, thản nhiên nói: “Tử Hằng thì sao?”

Ánh mắt tiểu yêu hoa nhài mơ hồ thanh âm ngơ ngẩn: “Ở bên cạnh ngài…”

“Ừ, cũng an trí chỗ ngồi của Đào cô nương bên cạnh ta.”

“Dạ… vâng…” Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 105+106”

Bàn Ti động số 38 – Chương 104

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất linh tứ chương – Dọa rớt quai hàm không đền mạng

Mặc dù cây trâm phượng trên đầu kia thoạt nhìn rất tầm thường, thế nhưng — Ta chung quy nhắc mãi trong lòng một câu, chó biết cắn người không kêu, cay chết người đều là ớt héo…

Cái trâm này, không có lai lịch trò trống gì khó lường chứ?

Đứng lên mới phát giác làn váy hơi dài, một cước giẫm lên, thân thể liền ngã về phía trước.

Phượng Nghi nhẹ nhàng đỡ ta một phen: “Đứng vững vàng.”

Những lời này nói dịu dàng hiếm thấy, thì ra, thì ra chim phượng hoàng cũng có một mặt khiêm tốn thân thiết như thế sao…

Bất quá chuyện này để Hôi Đại Mao cũng nhìn thấy, thật sự rất xấu hổ.

A? Hôi Đại Mao đâu?

Tiểu tử này vọt thật nhanh.

Được rồi… Tại phương diện này hắn đặc biệt có ánh mắt.

Ta cảm giác sức giãn trong không khí cực kỳ lớn, làn da cũng bắt đầu căng ra, dường như đây là một gian nhà kho tràn đầy nguy hiểm thuốc nổ dầu hỏa, nếu không nói chút gì làm gì, nhất định sắp xảy ra chuyện.

Ta khe khẽ ho khan một tiếng hắng giọng: “Bây giờ muốn đi đỉnh núi sao?”

“Ai nói phải đi sớm như thế?” Phượng Nghi nói: “Chính ngọ mới bắt đầu, đi ăn vài thứ trước, buổi sáng tìm chút giải trí tiêu thời gian, đến khi chính ngọ lại đi cũng không muộn.”

Ô, tác phong của phượng hoàng. Ngày hôm qua nghe những người khác nói, không khỏi là chờ mong, hưng phấn, chỉ sợ sáng sớm phải đi ngay đỉnh núi. Phượng Nghi lại trầm đến bình tĩnh như thế…

Phải rồi, nhân vật áp chót luôn không cần đến sớm. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 104”

Bàn Ti động số 38 – Chương 102+103

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

2 chương :D

Đệ nhất linh nhị chương – Không thể không có tâm phòng người

Trước kia có một khoảng thời gian, lời răn mình của ta là, quý trọng sinh mệnh, rời xa đạo sĩ.

Thật ra đó là ta nghĩ quá hạn hẹp. Nguy hiểm trên đời này còn rất nhiều, không chỉ mình đạo sĩ, người, yêu, thú bên cạnh… cũng phải có thể phòng thì phòng.

“Sư phó, người sao lại thở hổn hển như thế?”

“À, không có việc gì…”

Ta cắm đầu xuống giường.

Vừa rồi ta cư nhiên đi làm một chuyện…

Có lẽ là quá thuận tay, chuyện tương tự với lúc ở Già Hội sơn ta cũng từng làm, bất quá vừa rồi… Ừm, ta quả nhiên có tâm phòng người, hơn nữa phòng còn không nhẹ đâu. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 102+103”