Bàn Ti động số 38 – Chương 116

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất nhất lục chương – Khi chúng ta biến thành phú ông

“Những thứ này đều là…”

Đầy mắt đỏ đỏ xanh xanh, trang sức lóng lánh, còn mang theo mùi thơm xông vào mũi.

Hương son phấn sáp bôi tóc tinh dầu.

Phượng Nghi quăng ra lại là những thứ này? Cũng may một ít tơ lụa gì gì đó rơi xuống đất trước, sau đó đám vụn vặt này mới đổ ra, nếu không cái hộp cái bình sứ, sò nho nhỏ kia thế nào cũng bị nát bấy rồi.

“A, vàng bạc tiền tài!” Chu Anh Hùng và con tê tê cùng kêu lên.

Con nhím đang ngủ mơ bỗng nhiên xoay người ngồi dậy: “Tiền tài? Ta muốn!” Hô xong nằm bùm xuống ngủ tiếp.

Ta trợn mắt há hốc mồm.

“Mấy thứ này…”

Chiếu ta xem cũng không là cái gì đáng giá mà. Ngón tay ta hơi cong, một chiếc hoa cài đầu nhảy vào trong tay ta.

“Hoa bạc bọc vàng à…” Cũng không phải vàng ròng, không đáng giá.

Tỉ lệ đá khảm phía trên cũng rất bình thường.

Tay áo Phượng Nghi trống rỗng, dưới đất cũng đã chất đầy, dưới chân chúng ta tất cả đều là những thứ đó, chôn cả chân mình.

Chu Anh Hùng xé một mảnh vải quấn lên người, đó là cuộn sa tanh đỏ thẫm rắc vàng, làm nền cho cái mặt heo đen của hắn, vậy hiệu quả… lực sát thương quá mạnh mẽ! Con tê tê còn mò châu báu từ dưới đất choàng lên người hắn: “Lão đại, cái này! Lão đại, còn có cái này!”

Nào là trân châu dây chuyền mã não treo một đầu một thân hắn, Chu Anh Hùng nhất thời lắc mình một cái thành một cái bóng đèn hào quang bắn ra bốn phía.

Ta cười ha ha, Phượng Nghi cũng không khỏi mỉm cười.

Nụ cười của hắn… rất ôn hòa, giống như một cơn gió nhẹ lướt qua, phất trên mặt người, vén từng sợi tóc người ta lên…

Ta ngẩn ngơ một lát, vội vàng hoàn hồn.

Ảo giác, khẳng định là ảo giác! Ta cũng không phải chưa từng thấy Phượng Nghi cười, trước kia hắn cũng từng cười, mỗi lần nhìn đến. Ờ, ta bản năng phản ứng rất muốn nâng tay che kín mắt! Oa, đây cũng quá chói mắt! Giống như mặt trời nhỏ!

Thế nhưng hiện tại, có lẽ là bởi vì tướng mạo của hắn đã thay đổi, cho nên thoạt nhìn không có lực sát thương như trước đây. Do đó ngay cả nụ cười khẽ cũng từ nắng gắt ngày hè biến thành gió nhẹ ngày xuân… Khác biệt này cũng không nhỏ đâu.

“Ngươi thích hay không?” Hắn hỏi ta.

Ta lắc đầu: “Những thứ này, ta cũng có rất nhiều. Hôi Đại Mao thích tích đồ, những thứ này cũng tích không ít. Bất quá ta không thích thứ rườm rườm rà rà, đeo một đầu những thứ cài móc này vừa nặng lại không tiện hoạt động.” Ta nhớ tới có lần nhìn thấy một nhà giàu dạy con gái, cô gái kia đáng thương, đi đường trên thân phải không lắc không lư, đầu đội sách với mâm nhỏ luyện, chính là vì về sau nếu như chải búi tóc cao mang đầy đầu đồ trang sức cũng không lắc lư không rơi. Trên váy còn đeo ngọc, khi bước đi cũng không thể để cho ngọc lắc lư. Bước đi phải nhỏ nhẹ… Phụ nữ sống đến mức độ này, thật sự là chịu tội.

“Ừ, đơn giản thanh lịch cũng tốt.” Phượng Nghi nói.

Ta sửng sốt, sau đó nghĩ… hắn là đang khen ta sao? Là đang khen ta sao?

Ta phải làm bộ dạng khiêm tốn, hay là thẹn thùng, hay là coi như không có gì?

Nhưng trên thực tế ta chỉ nghĩ những thứ vớ vẩn này, nghĩ cũng không ngắn… Phản ứng của ta mà Phượng Nghi nhìn thấy, nhất định là bộ dạng ngẩn người.

“Đúng rồi, chẳng lẽ những người đó không phát hiện rương của bọn họ rỗng sao?”

Phượng Nghi nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Ta nhét không ít cát bùn vào, tám phần sẽ không nhẹ, ngược lại sẽ nặng.”

Ờ, ngươi giỏi…

Xuất môn với Phượng Nghi không thể nghi ngờ là một chuyện rất… {f, dùng rất ít sức, hắn thực vạn năng. Ăn mặc ở đi lại đều không phải lo lắng — Được rồi, vốn chúng ta cũng đều không là phàm nhân, không cần phí tâm tư vì chút chuyện vặt này. Thế nhưng, ta hình dung không được, có lẽ là tâm tính không giống đi? Có chỗ dựa, có nơi cậy nhờ, có cảm giác an toàn… giống như Chu Anh Hùng bọn họ, là có thể gào khóc kêu to đi đánh cướp, tuy rằng mất mặt mũi. Thế nhưng lại thu hoạch lớp vải lót dày như thế…

Hự, ta sao lại cảm thấy loại cảm giác này của ta có thể dùng bốn chữ để hình dung — Cáo mượn oai hùm…

Đây là mượn oai phượng, so với oai hùm còn lợi hại hơn.

Đến chiều mưa rơi nhỏ hơn một chút. Tùy tiện ăn chút lương khô, Chu Anh Hùng và con tê tê còn có con nhím tỉnh lại sau đó chia của chia đến vui quên trời đất. Mỗi người bao hai cái bọc lớn, nhưng dưới đất vẫn còn đồ đầy đất.

“Quên đi, không dùng đến, lại chuyển về cho bọn hắn là được.” Ta vẫn tương đối có lương tâm, đây coi là trộm hay là cướp đây? Dù sao trong lòng ta rất bất an.

Phượng Nghi không nói cái gì, vung tay áo, những thứ đó lại trống rỗng toàn bộ không thấy nữa.

Chu Anh Hùng ba người bọn họ thất vọng mất mát, ôm thật chặt gói đồ trong tay mình không buông. Xem ra dường như sợ hãi Phượng Nghi phất tay một cái, sẽ biến thứ trong tay bọn họ không còn. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 116”

Bàn Ti động số 38 – Chương 114+115

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất nhất tứ chương – Ghi chép hiểu biết về ma vực (Tam)

Chu Anh Hùng vừa nói chuyện, bụng của hắn còn vừa ùng ục ùng ục đệm nhạc cho hắn.

Hắn có bộ dáng hơi xấu hổ, mặt da heo đen xì cư nhiên cũng có thể nhìn ra màu đỏ.

Đỏ đen đỏ đen.

Ta lần mấy miếng bánh trăm quả phân cho bọn hắn ăn.

Có bánh trăm quả của ta lót bụng, Chu Anh Hùng nói tới mức nước miếng tung bay hứng thú dạt dào. Ta bị Điệp Ma mà hắn nói gợi lên tâm sự, cũng rốt cuộc nghe không vào.

Điệp Ma…

Ôi, Tam Thất nếu như cũng ở ma vực, vậy nàng có phải cũng là Điệp Ma hay không? Lại hoặc là, nàng và Điệp Ma mà Chu Anh Hùng nói này… liệu có liên hệ gì hay không?

Phượng Nghi ấy à, ta vẫn cảm thấy hắn quá ngạo mạn, đối với người nào cũng một bộ coi thường, bất quá hắn bây giờ cố ý khách sáo, cư nhiên cũng có thể vô cùng bình dị gần gũi, hỏi cũng vừa đúng, làm cho Chu Anh Hùng thao thao bất tuyệt biết thì sẽ nói nói thì nói hết…

Thật là lợi hại nha… Quả nhiên người có khả năng không gì làm không được.

Chu Anh Hùng là người hầu của chúng ta, nhưng hắn còn có hai người hầu nhỏ nữa, lại nói tiếp tựa hồ còn có chút phái đoàn, một tên co đầu rụt cổ chính là con nhím, một tên khác là con tê tê… Ờ, đều là loài rất đặc sắc. Hơn nữa hai tên này rõ ràng dung lượng não tương đối nhỏ, Chu Anh Hùng nói một câu thì bọn họ mới nhúc nhích, không nói thì không biết tự nhúc nhích. Tỷ như Chu Anh Hùng giới thiệu ta và Phượng Nghi, hai vị này về sau đều là của chủ nhân chúng ta, nhớ rõ phải nghe lời chủ nhân nói, giúp chủ nhân làm việc cho tốt. Vị này chính là nữ chủ nhân… Vị này chính là nam chủ nhân…

Thế là ông hầm ông hừ này ngoan ngoãn cúi người chào, ta thấy thế nào cũng cảm thấy bọn họ hành cái lễ này giống như đang cáo biệt với di hài. Sau đó đồng loạt cao giọng hô: “Chào nam chủ nhân! Chào nữ chủ nhân!”

Phì! Một miệng trà của ta tức khắc phun ra ngoài.

Lời này nói… thật ra không sai. Thế nhưng nghe lên, sao lại không được tự nhiên như thế chứ!

Chờ Phượng Nghi ép thứ trong bụng Chu Anh Hùng không sai biệt lắm. Chu Anh Hùng miệng khô lưỡi khô vẻ mặt uể oải mà chạy đến góc phòng tiếp tục co ro. Ta nhìn Phượng Nghi. Cảm giác hắn rất có công lực bóc lột của nhà tư bản lòng dạ hiểm độc.

Vốn ta còn dự bị mồi: chỉ điểm chỉ điểm công phu cho Chu Anh Hùng. Thu lưu hắn không thể chỉ sai hắn ra sức làm việc cũng phải cho chút ngon ngọt có phải không? Thế nhưng ngon ngọt bây giờ có, Chu Anh Hùng lại không có sức mạnh anh hùng kia để mà tiếp nhận cái ngon ngọt ấy.

Ôi, đáng thương mà.

Thế nhưng ta một mặt thông cảm với hắn, mặt khác cư nhiên còn cảm thấy ti tiện mừng thầm trong lòng!

Bởi vì rốt cuộc bị Phượng Nghi gây sức ép không chỉ một mình ta! Đây là một sự kiện hạnh phúc cỡ nào chứ!

Chu Anh Hùng à! Người cùng bị nạn nha!

Nhìn thấy Chu Anh Hùng bây giờ rất giống thấy được ta ngày hôm qua, hôm nay, và ngày mai… Ta chính là như vậy bị Phượng Nghi từ khinh bỉ, đến trêu đùa, đến lời nói cay nghiệt đến bây giờ… Đầu óc choáng váng, sụp đổ một cái, là cũng vô lực phản kháng. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 114+115”

Bàn Ti động số 38 – Chương 112+113

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất nhất nhị chương – Ghi chép hiểu biết về ma vực (Nhất)

Ta lập tức nhảy lên, Phượng Nghi mở mắt ra, nói: “Ngươi đợi trong phòng, giăng võng lên, ta đi xem.”

“Ta đi cùng ngươi.”

Hắn liếc mắt nhìn ta: “Ta sẽ không liên lụy đến ngươi.”

Vừa nãy lúc đang ăn cơm ta tranh thủ đi ra ngoài một lát, hắn không có hỏi ta đi đâu, tám phần là cho rằng ta đi tiểu tiện, thật ra ta lại không làm chuyện tốt…

Lần trước hạ tơ quấn tại Mai sơn là vô ý, lần này ta là cố ý.

Chúng ta ra cửa, cây đuốc dầu dùng để chiếu sáng lên tường đất đối diện tựa hồ lộ ra ánh sáng ảm đạm hơn khi chúng ta đi vào một chút.

Thanh âm vừa rồi rất nhanh, giống như thứ gì bị đánh ngã… Bất quá, kỳ quái không phải là thanh âm vật nặng rơi xuống đất ấy, mà là thanh âm khác phát ra ngay trong khách điếm dưới đất này.

Đó là một cỗ thanh âm kỳ quái, giống như tiếng gió… Không, không giống tiếng gió. Cái loại thanh âm mơ hồ, vù vù này… giống một đám cánh dài gì gì đó tụ tập cùng một chỗ.

Ta và Phượng Nghi rất nhanh nhìn nhau, đồng thời nhớ lại!

Võng nhện của ta khẽ rung ra phía ngoài, khúc quanh ở hành lang bỗng nhiên lao ra một đám gì đó đen nghìn nghịt, ào ào đụng vào trên võng của ta, võng tơ màu bạc bị đụng phập phồng, giống như ngoài khơi cơn lốc lấn tới bắt đầu khởi động.

Một sợi tơ bắn ra lại thu về, đầu kia trói, rõ ràng là một con thất tâm nga!

Ta bây giờ cũng sắp bị chứng sợ hãi thiêu thân rồi. Vừa thấy bộ dáng con thiêu thân đen xì cánh nát đầu nhọn kia, liền theo bản năng run cầm cập.

“Thả chúng nó đi qua.”

“Hả?”

Ta mặc dù không hiểu. Bất quá nghe lời Phượng Nghi không sai. Võng nhện bắn một cái, những con thiêu thân ấy bị văng ra ào ào. Sau đó võng nhện khua lên một trận gió, thổi mạnh những con thiêu thân này xẹt qua bên cạnh chúng ta. Chúng nó cũng không có quay đầu lại tìm phiền toái, nhào thẳng về phía đầu kia hành lang. Đám thiêu thân bị tơ nhện của ta trói vỗ cánh loạn một trận trong hành lang. Hình như cánh bị tổn thương một chút. Bất quá cũng miễn cưỡng đuổi kịp bầy thiêu thân cùng nhau bay đi.

“Đám thiêu thân này…”

“Về phòng trước.”

Ta cài then cửa, lại hạ một tầng phong bế, mới quay đầu lại.

“Chẳng lẽ… là Tam Thất nàng…” Ta cảm giác tim mình đập cực nhanh.

Phượng Nghi không trả lời ta, chỉ nói: “Đám thiêu thân này cũng không vào phòng… Nếu ở trong phòng đóng chặt cửa sổ thì không có việc gì.”

Quan trọng không phải là việc này, mà là Tam Thất có phải cũng ở nơi này, đám thiêu thân ấy có quan hệ với nàng hay không.

Tam Thất nàng, nàng thật là một thành viên của ma vực sao? Hay là bởi vì duyên cớ nào đó mà rơi vào ma vực chứ?

Trong lòng ta rối bời. Thế nhưng Phượng Nghi lại căn bản không đếm xỉa tới muốn nói lại thôi của ta, chỉ nói: “Đừng lo chuyện bao đồng loạn, ngủ đi.”

“Cái gì?”

“Thất tâm nga vốn phổ biến tại ma vực, mặc dù đám vừa rồi hơi lớn một chút, bất quá cũng không có gì.”

Nhưng vẻ mặt của hắn rõ ràng là có cái gì mà!

Vậy bảo ta sao mà ngủ được chứ! Việc này… Việc này…

Ôi, thế nhưng việc này ta có năng lực làm gì đây?

Nếu như Tam Thất thật sự ở nơi này. Vậy ta, có thể giết nàng sao?

Ta nhìn nhìn tay mình, cười khổ.

Ta biết ta không xuống tay được.

Ta ngồi bên giường phát ngốc một hồi, chán nản nằm xuống.

Có đôi khi cảm thấy bản thân đã rất lợi hại, thế nhưng ngay sau đó lập tức sẽ bị hiện thực đả kích.

Thật ra…

Thật ra cuộc sống ngày qua ngày năm qua năm, công lực tăng trưởng, còn không có nhiều bằng bể dâu. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 112+113”

Bàn Ti động số 38 – Chương 111

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất nhất nhất chương – Vừa uống rượu vừa xem phim

Đừng nhìn nơi này là khách điếm địa động, làm ăn còn rất không tồi, chúng ta muốn hai gian phòng cạnh nhau, theo như con chuột điếm tiểu nhị kể, đây là hai gian phòng cạnh nhau cuối cùng, ngoài ra chỉ còn lại hai ba gian trên mái lẻ tẻ.

Cùng chờ hắn, ta nâng tay khởi động thiên chu võng, nhỏ giọng nói với Phượng Nghi: “Chúng ta còn ở lại làm gì?”

Chúng ta hẳn là phải vội vàng tìm đường về Mai sơn hoặc là quay về Bàn Ti động chứ, Phượng Nghi cư nhiên không nhanh không vội, hắn cho là chúng ta tới ma giới chơi ba ngày sao?

“Ngươi có biết đi đâu tìm phương pháp trở về không?”

“Ta thì không biết, nhưng ngươi hẳn là biết nha. “

Thiên chu võng có thể ngăn cách chúng ta,, đứng ở ngoài võng, cho dù dí sát tai vào cũng không nghe được thanh âm của chúng ta.

Chê cười, thiên chu địa võng của ta nếu như ngay cả chút thanh âm cũng không ngăn được, thật sự phí công bao nhiêu năm suy nghĩ của ta.

“Ta biết, bất quá nếu đến đây, không tìm hiểu một chút hẵng trở về sao?”

Phượng Nghi cười cười, nụ cười của hắn bây giờ không tuyệt lệ như trước đây, nhưng cũng rất tuấn tú, thậm chí… có chút cảm giác chất phác.

Ảo giác, đây nhất định là ảo giác, cái từ chất phác này qua một ngàn tám trăm năm nữa cũng không có khả năng kéo được quan hệ với Phượng Nghi a.

Dịch dung giả dạng này của hắn thật ra rất… Khụ, rất đủ sáng tạo. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 111”

Bàn Ti động số 38 – Chương 109+110

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Từ chương này bắt đầu chuyển sang một chặng mới trong truyện. Ngoài ra đừng quên là có 2 chương nhé ^^

Đệ nhất linh cửu chương – Khi chúng ta bị lạc phương hướng

Từ trong khe núi ngẩng đầu, có thể nhìn thấy rõ ràng ánh sáng nơi đỉnh núi.

Giống như nơi đó trang trí một viên dạ minh châu rực rỡ.

“Này, ngươi không biết làm thế nào đi ra ngoài sao?” Ta nhỏ giọng oán giận.

Chúng ta bị vây trong cái mê cung này đã hơn nửa canh giờ, Phượng Nghi khi vừa bắt đầu tiến vào đã nói quy tắc trò chơi mê cung — Không cho dùng pháp lực, phải dựa vào phán đoán phương hướng của chính mình đi ra ngoài.

Thế nhưng ta vốn tưởng rằng Phượng Nghi là con chim biết đường, đi một cái mê cung nho nhỏ còn không phải là một bữa ăn sáng?

Thế nhưng chúng ta bây giờ càng vòng tựa hồ cách rời càng xa, ngay cả đường cũng sắp nhìn không thấy, nơi nơi đều là cây dại cỏ dại, mọc thịnh vượng càn rỡ, ta nghiêm trọng hoài nghi chúng ta là lạc đường.

“Quên đi,” Ta muốn nói chúng ta đừng gắng gượng nữa, vẫn là thoát ra trở về đi thôi: “Ta…”

“Không được! Ta không tin ta hôm nay lại ra không được!”

Ôi! Hắn còn so đo hăng hái với cá mê cung này.

“Ngươi trước kia chưa từng đi qua?”

“Mai Tiêu khẳng định đã sửa lại bố trận, hoàn toàn không giống với trước kia. Ngày trước chỉ là Ngũ Hành trận bao Thái Bình trận, biến hóa bên trong lại là Ninh Vi trận. Bây giờ hoàn toàn khác. Nhất định là hắn mấy năm nay lại suy nghĩ ra trận pháp mới.”

À. Cái này khó trách. Hèn chi ta cũng nhìn không ra manh mối gì.

Nếu chỉ là hai cái trận pháp bao nhau đơn giản, vậy một chút cũng không khó. Lại làm chút cây che các loại cũng đơn giản. Thế nhưng biến hóa trung gian lại bất đồng, cái này có chút mất công. Phải biết rằng loại trận pháp này bao nhau, hiệu quả sinh ra cũng không phải một cộng một bằng hai, mà là thành luỹ thừa gấp bội.

Giống như nói. Một cái trận là năm kiểu biến hóa, một cái trận khác là tám loại biến hóa. Như vậy hai loại trận pháp bao nhau, không phải mười ba loại biến hóa, mà là vượt quá bốn mươi loại biến hóa. Tổ hợp dãy số đã làm người nhức đầu, càng thêm chán ghét chính là hai loại biến hóa mới sinh ra còn có thể lại chuyển hóa. Bàn Ti động của ta đã từng muốn làm một cái phòng ngự phức tạp một chút. Bất quá bằng dung lượng não và căn bản tri thức trận pháp đáng thương về điểm này của ta, có thể lăn qua lăn lại làm một cái Thổ Thạch trận hoàn chỉnh cũng không tồi.

Được rồi, Phượng Nghi thích làm khổ thì để hắn tự làm khổ.

Ta im lặng không nói đi theo phía sau hắn.

Lại rẽ hai ngả, lại tìm được đường. Thế nhưng ta biết rõ, tìm thấy đường không có nghĩa là con đường này chính là lối thoát, rất có thể vẫn là đường rẽ.

“Ngồi xuống nghỉ một lát đi.” Không dùng pháp lực thuần hao tổn thể lực, nhện vô luận như thế nào cũng hao không quá chim phượng hoàng. Ta ngồi xuống trên một tảng đá bình thường bên đường. Phượng Nghi quay đầu lại nhìn ta, ta thực vô tội nhìn hắn.

Không thể bởi vì hắn dỗi, ta cũng gãy chân theo chứ.

Hắn lại không nói gì, chỉ tỉ mỉ nhìn hai mắt của ta, đột nhiên toát ra một câu: “Thật ra ngươi trông… cũng xem như tướng mạo đoan chính, mắt rất tròn.”

Ta…

Ta thật muốn một đầu đâm vào cây ngất xỉu.

Hắn chững chạc đàng hoàng như thế, dường như đang khen người, nhưng ta nghe lại chẳng thấy thú vị tẹo nào.

Người này khẳng định rất ít khen người! Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 109+110”