Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhất nhị nhất chương – Mọi người cùng nhau đến ăn mì
Gió nhẹ thổi vào mặt, ta đột nhiên có loại liên tưởng kỳ quái.
Nếu như đây là kiếp trước, cùng một chỗ với một mỹ nam như Phượng Nghi… Được rồi, tuy rằng mỹ nam dịch dung, nhưng thoạt nhìn vẫn là rất thuận mắt.
Ừm, hắn lái xe BMW, ta ngồi, hóng gió.
Ờ, đương nhiên, chúng ta cưỡi đây là ngựa tồi rất xấu của ma giới khu này, ta cũng không phải ngồi bên cạnh hắn, mà là ngồi trước mặt hắn, phong cảnh xung quanh cũng không được đẹp lắm.
Bất quá tâm tình ta cũng không tồi, có lẽ bởi vì hai ngày nay chúng ta không chỉ diệt trừ ma tám mặt, còn thuận tay trừ luôn mấy đám cường phỉ, bới móc mấy chỗ động yêu ổ yêu.
Ta vừa rất bồng bà bồng bềnh, vừa rất âm u nghĩ, ta rốt cuộc có thể hiểu được tâm tính của đám đạo sĩ. Đặt chính mình vào một vị trí trừ ma vệ đạo or thay trời hành đạo, tâm tình làm các chuyện thoải mái không như bình thường!
Ma vực cũng vậy, thế gian con người cũng thế, đều có người bình thường, những người này trước mặt yêu ma quỷ quái cơ hồ không có năng lực tự bảo vệ mình gì, ta bắt đầu cảm thấy ma vực, thật ra chính là một nhân gian không có sự tồn tại của đạo sĩ. Yêu quái nhân gian thì yếu thế, mà nơi này lại không kiêng nể gì. Mọi người cầu sinh tồn trong cân bằng mỏng manh giữa yêu và yêu này.
Thật đáng buồn.
Thế nhưng, bọn họ đều đã quen rồi.
Nơi chúng ta đi qua ngày hôm qua, cũng xem như là rất thái bình. Cuộc sống của người nơi đó rất khổ, quanh năm ăn không đủ no, thu hoạch đánh cá săn bắt dệt vải đều phải nộp lên trên cho một đại yêu trên núi phụ cận, có đôi khi còn phải đưa thiếu nữ xinh đẹp lên núi… Đương nhiên, sau khi đưa đi, chưa từng có người thấy các nàng trở về.
Thế nhưng khi Chu Anh Hùng một bộ lòng đầy căm phẫn muốn đi biểu dương chính nghĩa cho người ta, người trong thôn trái lại cực lực ngăn cản.
Bọn họ nói, hiện tại yêu quái này mặc dù rất tham, thế nhưng dù sao mọi người ngần ấy năm cũng qua được. Hắn cũng sẽ không đại khai sát giới hoặc là lại đề thêm yêu cầu gì lớn hơn nữa, vì thế người trong thôn mặc dù cuộc sống khổ sở, vẫn là gian nan cắn răng chống đỡ tiếp. Thế nhưng nếu như chúng ta đi giết hắn, vạn nhất giết không được chọc giận hắn, vậy thì hỏng bét. Hơn nữa, cho dù là giết chết hắn, nơi này sơn thủy tốt, còn có thể có yêu quái khác lại tới chiếm lấy, đến lúc đó cảnh ngộ của bọn họ nói không chừng còn không bằng như bây giờ.
Chúng ta trầm mặc.
Sinh tồn như vậy, thật sự là…
Chúng ta cũng không nói lại. Ra khỏi thôn, Chu Anh Hùng ngốc nghếch hỏi: “Vậy chúng ta có đi giết yêu quái kia hay không?”
Hắn mấy ngày nay trừ yêu trừ đến nghiện.
Chủ yếu là, trong động yêu nhất định sẽ có chút chiến lợi phẩm, mấy thứ này ta cũng không cần, Phượng Nghi lại không để ý, đương nhiên đều thuộc về bọn hắn. Ta còn tìm một cái túi dệt nhỏ trong hồ lô của mình cho hắn. Mặc dù là một cái túi dệt nhỏ, thế nhưng chứa được không ít đồ. Ít nhất chiến lợi phẩm Chu Anh Hùng bây giờ cướp được đều nhét vào, buộc ngang hông vừa nhẹ lại vừa thuận tiện. Thứ này không tốt bằng hồ lô Phượng Nghi cho ta, bất quá cũng coi là đồ tốt chuẩn bị khi lữ hành. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 121+122”