Bàn Ti động số 38 – Chương 121+122

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất nhị nhất chương – Mọi người cùng nhau đến ăn mì

Gió nhẹ thổi vào mặt, ta đột nhiên có loại liên tưởng kỳ quái.

Nếu như đây là kiếp trước, cùng một chỗ với một mỹ nam như Phượng Nghi… Được rồi, tuy rằng mỹ nam dịch dung, nhưng thoạt nhìn vẫn là rất thuận mắt.

Ừm, hắn lái xe BMW, ta ngồi, hóng gió.

Ờ, đương nhiên, chúng ta cưỡi đây là ngựa tồi rất xấu của ma giới khu này, ta cũng không phải ngồi bên cạnh hắn, mà là ngồi trước mặt hắn, phong cảnh xung quanh cũng không được đẹp lắm.

Bất quá tâm tình ta cũng không tồi, có lẽ bởi vì hai ngày nay chúng ta không chỉ diệt trừ ma tám mặt, còn thuận tay trừ luôn mấy đám cường phỉ, bới móc mấy chỗ động yêu ổ yêu.

Ta vừa rất bồng bà bồng bềnh, vừa rất âm u nghĩ, ta rốt cuộc có thể hiểu được tâm tính của đám đạo sĩ. Đặt chính mình vào một vị trí trừ ma vệ đạo or thay trời hành đạo, tâm tình làm các chuyện thoải mái không như bình thường!

Ma vực cũng vậy, thế gian con người cũng thế, đều có người bình thường, những người này trước mặt yêu ma quỷ quái cơ hồ không có năng lực tự bảo vệ mình gì, ta bắt đầu cảm thấy ma vực, thật ra chính là một nhân gian không có sự tồn tại của đạo sĩ. Yêu quái nhân gian thì yếu thế, mà nơi này lại không kiêng nể gì. Mọi người cầu sinh tồn trong cân bằng mỏng manh giữa yêu và yêu này.

Thật đáng buồn.

Thế nhưng, bọn họ đều đã quen rồi.

Nơi chúng ta đi qua ngày hôm qua, cũng xem như là rất thái bình. Cuộc sống của người nơi đó rất khổ, quanh năm ăn không đủ no, thu hoạch đánh cá săn bắt dệt vải đều phải nộp lên trên cho một đại yêu trên núi phụ cận, có đôi khi còn phải đưa thiếu nữ xinh đẹp lên núi… Đương nhiên, sau khi đưa đi, chưa từng có người thấy các nàng trở về.

Thế nhưng khi Chu Anh Hùng một bộ lòng đầy căm phẫn muốn đi biểu dương chính nghĩa cho người ta, người trong thôn trái lại cực lực ngăn cản.

Bọn họ nói, hiện tại yêu quái này mặc dù rất tham, thế nhưng dù sao mọi người ngần ấy năm cũng qua được. Hắn cũng sẽ không đại khai sát giới hoặc là lại đề thêm yêu cầu gì lớn hơn nữa, vì thế người trong thôn mặc dù cuộc sống khổ sở, vẫn là gian nan cắn răng chống đỡ tiếp. Thế nhưng nếu như chúng ta đi giết hắn, vạn nhất giết không được chọc giận hắn, vậy thì hỏng bét. Hơn nữa, cho dù là giết chết hắn, nơi này sơn thủy tốt, còn có thể có yêu quái khác lại tới chiếm lấy, đến lúc đó cảnh ngộ của bọn họ nói không chừng còn không bằng như bây giờ.

Chúng ta trầm mặc.

Sinh tồn như vậy, thật sự là…

Chúng ta cũng không nói lại. Ra khỏi thôn, Chu Anh Hùng ngốc nghếch hỏi: “Vậy chúng ta có đi giết yêu quái kia hay không?”

Hắn mấy ngày nay trừ yêu trừ đến nghiện.

Chủ yếu là, trong động yêu nhất định sẽ có chút chiến lợi phẩm, mấy thứ này ta cũng không cần, Phượng Nghi lại không để ý, đương nhiên đều thuộc về bọn hắn. Ta còn tìm một cái túi dệt nhỏ trong hồ lô của mình cho hắn. Mặc dù là một cái túi dệt nhỏ, thế nhưng chứa được không ít đồ. Ít nhất chiến lợi phẩm Chu Anh Hùng bây giờ cướp được đều nhét vào, buộc ngang hông vừa nhẹ lại vừa thuận tiện. Thứ này không tốt bằng hồ lô Phượng Nghi cho ta, bất quá cũng coi là đồ tốt chuẩn bị khi lữ hành. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 121+122”

Bàn Ti động số 38 – Chương 120

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất nhị linh chương – Thiện ác đến cùng sẽ có báo

Phượng Nghi bắn ra một bụi lửa, thiêu đốt gã.

Một đám khói đen, đang cháy. Vô luận nó giãy giụa như thế nào, gào thảm như thế nào, cũng không thể thoát khỏi, khói đen này bị Nam Minh Ly Hỏa của Phượng Nghi từng chút từng chút cắn nuốt đốt sạch.

Khi khói đen cuối cùng cũng tiêu tan hầu như không còn, trong nháy mắt ta nghe được vô số tiếng gào thét kêu thảm chói tai, nỉ non khóc thương… khiến người ta sởn tóc gáy, trong đó bao hàm đau thương vô tận khó có thể hình dung.

Một tiếng vang nhỏ, rất nhiều ảo ảnh mờ mịt từ trong hỏa diễm bay ra ngoài. Nam nhân, nữ nhân, lão già, trẻ nhỏ…

Này đó… Này đó đều là oan hồn bị ma tám mặt ăn người nuốt ăn không thể siêu sinh sao?

Những ảo ảnh ấy quẩn quanh chúng ta, ta mờ mịt nhìn bọn họ, cảm thấy… trong lòng chua xót khổ sở.

Trước kia ta lúc nào cũng tránh suy nghĩ những chuyện này. Thật ra không chỉ là ma vực, ngay cả thế gian chúng ta, phương pháp tu luyện dùng đủ loại tà ác tàn nhẫn cũng không phải số ít. Thế nhưng ta trước đây luôn luôn… theo bản năng tránh né những thứ đó.

Ta không phải người bảo vệ đạo, hoàn toàn tương phản, loại yêu tinh xuất thân thấp hèn như ta đây chính là mục tiêu các đạo sĩ hòa thượng muốn hàng phục đối phó. Ta cảm thấy ta là chính phái, thế nhưng ta với những tên kia… lại là cùng một loại.

Loại mâu thuẫn này làm cho ta cảm thấy…

“Tam Bát.”

“Hử?” Ta quay đầu nhìn Phượng Nghi.

“Ngươi xem cái kia.”

Phương hướng hắn chỉ, là một bóng dáng bé trai lớn tầm bảy tám tuổi. Không biết có phải nhân tố tâm lý của ta hay không. Ta cảm thấy khi ánh mắt của chúng ta tập trung vào, đứa bé kia tựa hồ hơi ngượng ngùng, lại mỉm cười biết ơn.

“Lần đầu tiên ta gặp phải ma tám mặt ăn người này, gã chính là bộ dáng ấy. Ta bắt được gã ăn thịt người, gã khổ sở năn nỉ, nói mình là trúng một loại độc, không thể khống chế hành vi của mình. Ta lúc ấy nửa tin nửa ngờ… Nhưng ta nghĩ có lẽ chính là nguyên nhân đó. Cứ như vậy để lỡ, gã tìm cơ hội chạy thoát. Về sau ta gặp được phụ mẫu thân của đứa bé này. Mẫu thân nó cũng điên rồi. Phụ thân cả ngày cầm khế ước nhà đáng giá nhất trong nhà, khẩn cầu khắp nơi. Cầu người báo thù thay hắn, giết chết ác ma ăn nhi tử của hắn, ăn láng giềng của hắn, ăn không biết bao nhiêu người kia.”

Trong thanh âm của Phượng Nghi có một loại đau thương xót xa ta chưa từng phát hiện ra trên người hắn, còn có… tự trách cùng hối hận.

“Ta lúc ấy…” Hắn dừng một chút, nói: “Ta thu thù lao của phụ thân nó, thế nhưng lại vẫn tìm không được tăm tích của ma tám mặt… mãi đến hôm nay.”

A. Chẳng trách.

Ta vừa rồi vẫn kỳ quái. Phượng Nghi một người yêu cầu hoàn mỹ như vậy, cũng không phải là địch thủ rất khó đối phó. Vì sao muốn dùng loại phương pháp này tiến vào trong ổ yêu quái…

Chuyện này, với hắn mà nói, ý nghĩa bất đồng.

Hắn không muốn lại có gì sơ sẩy và ngoài ý muốn. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 120”

Bàn Ti động số 38 – Chương 119

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất nhất cửu chương – Vậy mà còn nhịn được thì có gì không nhịn được

Ta và Phượng Nghi bị trói chặt như thế… Ợ, không hề có khoảng cách, lưng dán lưng, ừm, chân dán chân…

Dáng người Phượng Nghi thật tốt nha, hơn nữa cái này, bản thân nhận xét, không gầy chút nào, rất… rất…

Ta hình dung không được.

Cũng không phải cường tráng mạnh mẽ, cũng không phải nhỏ gầy yếu ớt, vậy là cái gì đây?

Đột nhiên có một từ nảy ra: Gợi cảm?

Phi phi!

Ta vội vàng bỏ rơi ý tưởng kia. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 119”

Bàn Ti động số 38 – Chương 118

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất nhất bát chương – Đường Tăng heo Tôn Ngộ Không

Trong mộng, ta thấy được sự tình trước kia.

Ta kiếp trước, chỉ là một người không xuất sắc lắm. Đầu óc bình thường, diện mạo bình thường, thần kinh vận động cũng không phát triển, tóm lại, từ nhỏ đến lớn cũng vô duyên với cái loại chuyện làm náo động như vậy.

Thậm chí ngay cả kiểu chết cũng rất bình thường, tai nạn xe cộ mà thôi… Trong một thành thị ngày nào mà không xảy ra mấy vụ tai nạn xe cộ chứ? Báo chí nhắc tới, có lẽ chỉ biết nói một câu, khu nào đó đường nào đó một cô gái gặp phải tai nạn xe cộ bỏ mình ngay tại chỗ, chỉ một câu nói như vậy đã xong.

Ta chỉ may mắn, bản thân trên không có cha mẹ phải phụng dưỡng, dưới không có đứa trẻ gào khóc đòi ăn nào mà nóng ruột nóng gan.

Biến thành con nhện, tâm lý chênh lệch lớn, thế nhưng được đến đâu, hay đến đó thôi. Cho dù không vui, chẳng lẽ sau khi tự sát còn có thể lại đổi một cái túi da khác sao? Vậy nếu như lại đổi thành con rệp con muỗi con ruồi thì làm sao? Vậy còn không bằng con nhện đâu…

Cuộc sống từng ngày trôi qua, tất cả bên cạnh cũng sẽ không phải bất biến… Hội ngộ người mới, chuyện mới, học được bản lĩnh mới, có được kinh nghiệm đời người mới, ờ, được rồi, là kinh nghiệm đời nhện.

Ta nhìn thấy Lý Kha, hắn đứng trên đỉnh núi Thục sơn, xuất chúng hơn người, ôn hòa cười với ta.

Ta cảm thấy hắn ở ngay trước người ta, thế nhưng đưa tay ra lại chạm không được đến hắn.

Đến khi thật vất vả đuổi đến gần, vươn tay có thể chạm đến, nhưng thân ảnh của hắn giống như băng tuyết tan nhanh như gió dưới ánh nắng chói chang, trong nháy mắt, hóa thành bọt nước.

Ta thất vọng đứng tại chỗ.

Sau đó, ta liền cảm thấy, có người đứng phía sau ta. Khí tức của người kia làm cho người ta rất thả lỏng, rất yên tâm.

Ta từ từ quay đầu lại.

Vốn ta tưởng rằng đứng sau lưng hẳn là Tử Hằng. Thế nhưng… không phải vậy. Ta đã đoán sai.

Đứng sau lưng ta chính là Phượng Nghi.

Hắn trang phục nhẹ nhàng, diện mạo tuấn mỹ, tư thái giống như tiên nhân.

Ta cứ ngẩn ra như vậy nhìn hắn. Có lẽ người trong mộng lúc nào cũng thực ngốc. Trong lòng ta đối với hắn vẫn có kính sợ rất sâu. Rất muốn vắt chân mà chạy. Thế nhưng chân giống như đóng đinh trên mặt đất, di thế nào cũng không nhúc nhích.

Ừm. Có điều hắn trong mộng, thoạt nhìn dễ thân hơn một chút.

Dù sao trong mộng mà thôi, ta đánh bạo hỏi hắn: “Ngươi thực sự thích ta sao? Chúng ta nhưng một chút không xứng, nếu như tương lai ngươi đột nhiên phát hiện ta cái gì cũng tệ, lại một cước đá ta đi, vậy làm sao bây giờ?”

Hắn mỉm cười, nhẹ giọng nói một câu, ta không nghe rõ, bên tai tựa hồ có tiếng gió, thổi tản mát thanh âm của hắn.

Ta muốn đến gần một chút, nghe rõ ràng hắn nói cái gì.

Hắn lại nói một lần, nhưng ta vẫn nghe không rõ. Trong lòng càng gấp, càng muốn nghe được.

Ta lại cất bước về phía trước, kết quả thật sự một tay nắm lấy hắn!

Ta nắm rất chặt… Ừm. Xúc cảm rất chân thật…

Hở? Chân thật?

Ta trong giây lát bừng tỉnh, mắt trợn to.

Phượng Phượng Phượng Phượng Phượng… Phượng Nghi khi nào, nằm bên cạnh ta rồi?

Hơn nữa tay ta, đang nắm rất chặt cổ áo hắn! Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 118”

Bàn Ti động số 38 – Chương 117

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất nhất thất chương – Người ta nói: Sao cướp nhau quá gấp

Phượng Nghi lạnh lùng hừ một tiếng, Chu Anh Hùng nhìn lại, run run, vội vã bắt đầu qua loa tìm kiếm tài vật dưới bàn trên bàn, lại lấy lòng kéo ghế dài qua: “Chủ nhân ngồi!”

“Hợ…”

Lần này ánh mắt mọi người trong điếm, lại đều từ trên người Chu Anh Hùng chuyển dời đến trên người Phượng Nghi..

Không biết những người đó là xem thử chủ nhân của đồ ngốc này trông như thế nào, hay là muốn xem thử con heo tinh khoe giàu này có phải có một chủ nhân càng thêm khoe giàu hay không, tóm lại, những ánh mắt đó làm cho Phượng Nghi cực kỳ khó chịu.

Bất quá có tiền mở đường, rất nhiều chuyện đích xác tiện hơn không ít.

Tỷ như rượu và thức ăn, rất nhanh liền bưng lên. Không biết cái tửu lâu này vốn là tác phong như thế, hay là nhìn chúng ta giống một đám nhà quê từ nông thôn đến, bảy đĩa tám chén bê lên đều là thịt cá, đĩa cũng to, bát cũng lớn. Nhất là thịt ở giữa kia, nướng đỏ au thơm ngào ngạt mỡ màng… Hơn nữa cái đựng đồ ăn kia giống như một cái chậu nhỏ, phân lượng tràn đầy.

Ta thật không dám ăn thứ của ma vực, ta chung quy cảm thấy những thứ kia dường như đều đã trải qua ô nhiễm hạt nhân… Ăn có thể sẽ không có lợi cho cơ thể, bất quá Phượng Nghi gắp lên một miếng thịt xem thử, sau đó bỏ vào trong bát của ta, nói: “Là thịt dê, có thể ăn.”

“À há…”

Ta thử một miếng, hầm nát rữa.

Chu Anh Hùng bọn họ ban đầu còn có chút câu nệ, tỏ vẻ muốn ngồi ăn ở bàn biên cạnh, Phượng Nghi nhàn nhạt nói: “Ăn cơm xong còn phải lên đường, đừng để lỡ chuyện.”

Mà lại nhìn đức tính hiện tại của Chu Anh Hùng… Tay trái một đùi dê, tay phải một miếng thịt béo — Cừ thật, thịt kia nếu không phải tám lạng thì cũng là một cân.

Tướng ăn của con tê tê Tiểu Tam nhi và con nhím Tiểu Tứ nhã nhặn hơn, Chu Anh Hùng còn nốc thêm hai chén rượu lớn, một tay kéo vạt áo, lộ ra lồng ngực lông tơ đen bóng, ăn thế gọi là đỏ da thắm thịt này, kia gọi là bọt thịt bay ngang này…

Ta thật sự là hết chỗ nói rồi, bưng lên một món canh chay, Phượng Nghi ra hiệu ta có thể uống. Vì thế ta chan cho hắn nửa bát, chính mình chan một bát.

Chu Anh Hùng bọn họ đánh cướp nếu là có phân nửa dũng mãnh như khi ăn cơm là được rồi, lúc này mới bao nhiêu lâu? Có mười phút chưa? Trên bàn đã giống như gió cuốn mây tan, cơm canh sạch sẽ, một mảnh chén bát ngổn ngang.

Chu Anh Hùng vừa ác hình ác trạng xỉa răng, vừa thét to: “Tiểu nhị, tính tiền!”

Sắc mặt của tiểu nhị bây giờ đã biến đổi vô cùng nịnh nọt, cười nói: “Các vị ăn ngon, uống ngon. Hân hạnh, tổng cộng là..”

Chu Anh Hùng keng một tiếng quăng ra một thỏi vàng: “Không cần thối lại!”

Tiểu nhị đang cầm vàng cười chỉ thấy răng không thấy mắt, sức lực lười biếng đối phó vừa rồi một chút cũng tìm không ra. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 117”