Bàn Ti động số 38 – Chương 135

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất tam ngũ chương – Bích tỷ tỷ dưới đáy đầm nước

Phượng Nghi đưa bím tóc lên đỉnh đầu thay ta, dùng chiếc trâm đầu phượng bằng gỗ mun ấy cài.

“Ngươi hôm nay nghỉ ngơi cho tốt đi, ta và Tử Hằng muốn đi chỗ cột Thì Thần nhìn xem, nếu như buồn chán, có thể đi dạo bốn phía trong này, chỉ là phải cẩn thận, không được vượt quá cột San Hô, ra khỏi địa bàn này, đụng vào người ngoài có lẽ sẽ có phiền phức.”

“Được, ta biết rồi.”

Phượng Nghi cúi người xuống, môi nhẹ nhàng hôn bên tóc mai ta: “Lúc trời tối ta sẽ trở lại.”

Cảm giác nóng toàn thân ta lập tức sắp sôi trào, vội vàng thúc giục hắn: “Được rồi được rồi ngươi đi nhanh đi.”

Phượng Nghi mỉm cười, ống tay nhẹ nhàng bay đi ra cửa.

Ta ngồi trong phòng hơn non nửa ngày, vốn ta không tính đi ra ngoài. Phượng Nghi nói cũng rất rõ ràng, đi ra ngoài, tới địa bàn của thần tiên khác, nói không chừng sẽ có phiền toái. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 135”

Bàn Ti động số 38 – Chương 134

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất tam tứ chương – Nam lớn cưới vợ nữ gả chồng

Vị Đổng tiên cô nghe tiếng đã lâu này, ừm, hoặc là bây giờ nên xưng nàng Ngao phu nhân! Tuyệt đối là một tiểu mỹ nhân! Mặt mày linh động, môi đỏ kiều diễm, một đầu tóc đen ngay ngắn lóng lánh tựa như thấm nước, búi tóc vén lên khiến ta nhớ tới cái từ tóc mai như mây. Trên đầu nàng chỉ vấn hai trâm hoa bạch ngọc lan, trên một bên tai đeo hoa tai màu lục, trên dái tai bên kia thì lại là một viên minh châu to bằng ngón tay cái, váy dài chấm đất, vạt áo như gió. Chưa nói đã cười, vẻ mặt chiếu người. so sánh với hai thị nữ hoa si đi theo phía sau nàng kia, quả thực chính là chênh lệch thật lớn giữa thiên nga và vịt con xấu xí.

Giữa mặt mày nàng có một loại cảm giác ừm, thư thái linh hoạt, không dính khói lửa nhân gian. A, đương nhiên, nàng vốn chính là tiên cô mà, không dính khói lửa nhân gian là tất nhiên.

“Phượng huynh, mấy ngày nay ngươi đi đâu vậy? Tử Hằng vẫn rất lo lắng cho ngươi, làm việc cũng chỉ ứng phó, mỗi ngày đều nghĩ biện pháp. Ta đã nói ngươi không có việc gì! Nhìn xem, vẫn là ta nói đúng đi?”

Phượng Nghi chỉ mỉm cười, giới thiệu ta với nàng: “Vị này chính là phu nhân của Tử Hằng, vị này chính là Đào Hoa Đào cô nương.”

Cảm tạ trời đất! Phượng Nghi cuối cùng cũng nhớ đại danh của ta, không lại giới thiệu với người khác ta là Đào Tam Bát!

“Đào cô nương, chào ngươi.” Nàng cười mỉm nói với ta: “Chúng ta lúc trước chưa gặp mặt, bất quá nếu là đi cùng với Phượng huynh, cũng là vị khách quý. Lần này đến đây không cần vội đi, ở lâu mấy ngày, chúng ta có thể trò chuyện, thân cận một chút.”

Hợ… Vị Đổng tiên tử này ừm, thật sự là khéo léo, lại xinh đẹp lại biết nói chuyện — làm ta nhớ tới Vương Hi Phượng trong Hồng lâu.

“Ngài quá khách khí.” So sánh với nhiệt tình của nàng, ta càng lộ vẻ ngốc hơn: “Tới quá mạo muội… Ừm…”

“Đừng khách khí.” Nàng cười gật đầu với ta, sau đó phân phó thị nữ phía sau: “Thu dọn gian phòng cho phượng vương và Đào cô nương chưa? Đã phái người đi mời quan nhân (1) về chưa?”

Hợ… Quan nhân… Xưng hô này, ta đương nhiên hiểu, chính là chỉ Tử Hằng thôi.

Có điều, Tử Hằng đột nhiên biến thành “quan nhân” của nàng… Ta cảm thấy vậy cũng thật không được tự nhiên.

Lúc nàng nói chuyện khiến người ta có cảm giác rất chu đáo, cười nói như ngọc, hiển nhiên nàng cũng rất quen với Phượng Nghi.

“Ngươi cũng vậy, muốn đi cũng không chào hỏi. Sau tiên hội Mai sơn Tử Hằng vẫn luôn tìm ngươi khắp nơi, gần đây lại dị biến liên tiếp…”

Ta vừa nghe, vừa bẻ điểm tâm ăn.

Bánh hấp mật này không ngon lắm, nhưng váng sữa kia cũng không tệ…

“Đào cô nương, ngươi nói thế nào?”

“Hở?” Ta căn bản không biết đề tài là gì, lại vì sao chuyển tới ta, trừng mắt ngậm bánh ngọt không biết trả lời như thế nào.

“Ừm, chuyện thiên hạ, hợp lâu tất phân, phân lâu tất hợp…” Phượng Nghi không dấu vết chuyển câu chuyện ra khỏi ta, ta nhẹ nhàng thở ra. Bất quá ta nhìn thấy trên khuôn mặt hai thị nữ kia, có khinh miệt không thèm che đậy… Còn có, ừm, căm thù?

Được, ta đây mới không quan tâm.. Đi cùng một chỗ với Phượng Nghi, loại ánh mắt này ta thực sự nhìn không hiếm. Loại ánh mắt của hai tiểu nha đầu này tính là gì? Càng nóng nảy ác độc hơn cái này ta đều đã được thấy. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 134”

Bàn Ti động số 38 – Chương 133

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất tam tam chương – Con nhện nông thôn đến thành thị

Ngày dưỡng thương, chính là những ngày như heo…

Ăn rồi ngủ, tỉnh ngủ nhập định, trò chuyện, sau đó lại nhập định, ngủ tiếp…

Ngoại thương của Phượng Nghi dần dần tốt lên, sau khi vảy màu đen bong, lộ ra thịt non đỏ tươi, như thế rất tốt, chỗ đen chỗ hồng, giống như bị chốc đầu.

Phượng Nghi thúc giục ta mấy lần, nói có thể lên đường khởi hành. Ta bát phong bất động, nói cho hắn, khi nào hắn mọc ra lông chim, có thể hồi phục hình người, chúng ta mới lên đường.

Khụ, cái kem bôi da tuyết thiềm cao ngọc xoa trên người Phượng Nghi này, thơm ngào ngạt rất dễ chịu… Có chút vị kem hương cỏ. Ta chép chép miệng, cũng không phải cảm thấy ở đây buồn khổ, chính là vết thương của Phượng Nghi, thật sự khỏi rất chậm. Hắn đại đa số thời điểm đều đang ngủ, thỉnh thoảng tỉnh lại nói chuyện với ta, ta đều cảm thấy rất cao hứng.

Ta lấy một viên dạ minh châu chiếu sáng lên, xem sách trong tay. Đây là cuốn sách giải trí, kể chính là anh hùng hiệp sĩ, mỹ nữ nhu tình. Loại truyện này từ cổ chí kim đều giống nhau, dù sao YY không phải đóng thuế, tác giả muốn khoác thế nào thì nói khoác thế đó, thần công đắp trời, mỹ nữ khóc hô ôm ấp yêu thương. Ta xem cười khanh khách, thuận tay bóc giấy dầu bao bên ngoài một cái bánh ngọt, bẻ một miếng thả vào miệng.

“Ngươi có muốn ăn hay không?” Ta hỏi Phượng Nghi.

Hắn tựa vào một đống đệm bằng tơ nhện mềm mại, đầu gối bên cạnh ta.

“Có.”

Ta bẻ bánh ngọt càng vỡ thêm một chút, để trong lòng bàn tay. Cái mỏ nhọn của Phượng Nghi đến gần, mổ ăn từng chút từng chút. Chỗ da đen trên gáy hắn còn chưa có bong hết, nhưng đầu cánh đã mọc một nhúm lông nhung vàng nhạt.

Hợ, loại lông nhung này, tựa như con gà con… lông xù. mềm mại, thật sự rất đáng yêu.

Trong lòng ta nghĩ như vậy, miệng cũng không dám nói như thế. Đầu ngón tay nhẹ nhàng sờ hai cái trên đám lông mềm mại ấy. Phượng Nghi giật mình, ngẩng đầu nhìn nhìn ta. Cặp mắt kia vừa đen vừa tròn. Ta hắng hắng giọng, đưa tay về, bày ra vẻ mặt đứng đắn, khuyên hắn: “Ăn thêm một chút, ăn thêm một chút.”

Khi vết thương sắp khỏi thật ra cũng không đau, trái lại rất ngứa. Việc này ta có kinh nghiệm, nhìn thấy Phượng Nghi sau khi ngủ thiếp đi cánh hơi hơi run rẩy, tựa hồ rất muốn cọ cọ vào đâu đó cho bớt ngứa. Ta nghĩ nghĩ, gãi ngứa là không được, cũng không dám cho hắn dùng loạn thuốc gì. Vạn nhất không tốt cho vết thương là hỏng bét. Ừm… Ta móc móc trong hồ lô, tìm được một cái quạt lông chim. Hình như nghe người ta nói dùng quạt lông chim khẽ quạt cũng có tác dụng bớt ngứa.

Ta thử một chút, nâng cao cao nhẹ nhàng hạ xuống, chỉ sợ đụng vào vết thương của hắn.

Ừm, Phượng Nghi động một cái, có điều, tựa hồ thoải mái, thân thể cũng thả lỏng hơn.

Hữu dụng là được.

Ta quạt không dừng tay, quạt tới mức mỏi tay, thế là biến luôn về con nhện, đổi hai chân cầm quạt rồi tiếp tục.

Ha ha!

Ta bây giờ cuối cùng cũng phát hiện con nhện nhiều chân cũng là có chỗ tốt! Ít nhất làm việc gì cũng có thể thay phiên nhau, chân trước mệt chân sau lên, chân trái mệt chân phải lên, thật sự là mau lẹ thuận tiện!

Rất tốt rất tốt! Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 133”

Bàn Ti động số 38 – Chương 131+132

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất tam nhất chương – Phượng hoàng không lông không bằng gà

Dưới loại áp lực ngập đầu này, ta cảm giác thần kinh mình càng ngày càng căng thẳng, ý thức cuối cùng trống rỗng!

Mơ mơ màng màng, không biết qua bao lâu, bên tai lúc là tiếng gió, lúc là tiếng sóng biển, lúc là tiếng kêu thảm thiết…

Vô số thanh âm thay nhau oanh tạc, ta cảm thấy đầu óc mình cũng sắp bị nổ trung. Thế nhưng muốn thét to bảo những âm thanh này dừng lại, ta lại kêu không ra tiếng. Muốn giơ tay lên che lỗ tai… Ơ, tay ta đâu?

Ta mở mắt ra, cũng nâng lên… Hự, không phải tay, là chân nhện.

May là trên đùi không có lông rậm, nếu không chính ta bị dọa lại kêu một tiếng “Con nhện a” không chừng.

Biến về nguyên hình?

Ta bò dậy chưa kịp hoạt động chân tay liền nhìn xung quanh, sự tình trước khi hôn mê thoáng cái giống như mở van nước toàn bộ xông vào trong óc, làm cho ta có chút choáng váng, ý niệm duy nhất chính là — Phượng Nghi đâu?

Phượng Nghi ở nơi nào?

Ánh sáng cuối cùng khi đó quả thực giống như hạch nhân nổ tung, một trận gió mạnh cũng có thể thổi tan làn da, chứ đừng nói chi là gì khác.

Phượng Nghi bảo vệ ta, thế nhưng hắn đâu? Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 131+132”

Bàn Ti động số 38 – Chương 130

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất tam linh chương – Mây đen che đỉnh thành muốn đổ (Nhị)

Ngay từ đầu ta đã biết trận pháp này cũng sẽ có sét đánh! Ta chính là muốn xem thử sét này đến bao giờ mới bắt đầu đánh.

Quả nhiên mà, đạo sĩ này không có ý tốt, sét đánh ma tướng ma quân chuyện tốt như thế hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua!

Ta và Phượng Nghi từ trên cao nhìn xuống, thấy rõ ràng.

Thanh Liên đạo sĩ tuyệt đối âm hiểm, sau khi dùng phi kiếm xử lý trước hai ma tướng quân, mấy người sau hắn toàn dùng kiếm quang đối địch, hơn nữa vừa đánh vừa lui, làm cho người ta cảm thấy hắn ngoại trừ phi kiếm và pháp quyết không biết chiêu gì khác, thế nhưng mây này càng đè càng thấp, cảm giác đám mây hạ xuống thấp nhất đã sắp đè đến cột cờ tại chỗ cao của quảng trường này, sau đó đột nhiên hai tia chớp màu tím giống như rắn độc thoát ra khỏi tầng mây, thoáng cái ầm hai ma tướng có lực công kích mạnh nhất đen thành bánh khô…

Đáng thương…

Ta chỉ có thể không giúp bên nào.

Ta chính là một… ợ, con nhện yêu chính nghĩa.

Ta không cùng một đường với những người của ma vực này, cũng không phải cùng một đường với đạo sĩ.

Nói đến nói đi… Ôi, ta cũng chỉ có thể cùng con phượng hoàng trời không thu đất không quản bên cạnh này làm người qua đường.

Ta nhìn nhìn Phượng Nghi kề bên, hắn cũng ngồi ngồi nhìn rất vui vẻ nhá!

Ta sờ sờ mũi, loại nhìn người khác bị đánh nát bét, bản thân xoa tay xem náo nhiệt này… Ừm, được rồi, ta còn chưa quen, nhưng nhìn Phượng Nghi thì rất quen. Người này sống đã bao nhiêu năm? Loại sự tình này nhất định làm không ít.

Đúng rồi! Mặc dù chúng ta đều đã tới mức muốn nói cưới luận gả, ta còn chưa biết bao nhiêu về hắn đâu!

Quay về phải tỉ mỉ hỏi rõ ràng — Hắn bây giờ là kỳ thiếu niên kỳ thanh niên hay là kỳ lão niên! Đừng nhìn các yêu tinh mỗi người đều có thuật trú nhan, thế nhưng dưới lớp da mềm chưa biết chừng chính là xương cốt già! Ta cũng không thể gả cho một con chim già!

Về phần lôi điện này, các khách xem tê liệt ngã xuống toàn trường đều trong phạm vi có thể này bắt đầu phát run có lẽ yêu ma quỷ quái sợ lôi hỏa là thiên tính, ta lại không sợ hãi chút nào, chút lôi chớp ấy, thật sự không có gì đáng sợ.

Song, thủy chung không có giúp đỡ từ bên ngoài, các ma tướng lại liên tiếp bị thương bỏ mạng, vị ma quân kia, cuối cùng cũng nhúc nhích.

Hắn một thân hắc bào, ngạo nghễ mà đứng, bên hông đeo một thanh trường kiếm hình thức cổ xưa. Không khách khí mà nói, hắn đứng, thật sự là dáng người thon thả, ngọc thụ lâm phong nha. Bề ngoài thoạt nhìn đẹp hơn Thanh Liên đạo sĩ, tuyệt đối cấp bậc tiên phong đạo cốt. Ừm, đuổi kịp Tử Hằng và Phượng Nghi.

Kiếm của hắn… Ưm, Phượng Nghi bỗng nhiên khẽ động cơ thể, sau đó ngồi thẳng.

Hắn cũng không sợ bị phát hiện… Ợ, nhưng có thể phát hiện chúng ta, toàn bộ đã không nhúc nhích được. Trong quảng trường phía dưới, không ai phát hiện được chúng ta, thực sự không có gì phải sợ.

“Ngươi sao bỗng dưng lại ngồi dậy?”

“Thanh kiếm kia của ma quân, ta thật ra nhìn rất quen mắt.”

“Thật không?” Ta nói: “Không phải là Thanh gì gì Tác kia trong Thục sơn song kiếm chứ?”

Ta thề ta là nói lung tung thôi! Tuyệt đối thế! Ta tổng cộng không biết tên của mấy thanh danh kiếm. Kết quả Phượng Nghi cư nhiên kinh ngạc gật đầu nói: “Đúng vậy! Ta nhìn rất giống, bất quá kiếm chưa ra khỏi vỏ. Ta cũng chưa thể xác định có phải hay không.”

“Hả?” Ta trợn to mắt. Mèo mù vớ chuột chết cũng không vớ chuẩn như vậy chứ?

“Xem tiếp.” Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 130”