Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhất tam linh chương – Mây đen che đỉnh thành muốn đổ (Nhị)
Ngay từ đầu ta đã biết trận pháp này cũng sẽ có sét đánh! Ta chính là muốn xem thử sét này đến bao giờ mới bắt đầu đánh.
Quả nhiên mà, đạo sĩ này không có ý tốt, sét đánh ma tướng ma quân chuyện tốt như thế hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua!
Ta và Phượng Nghi từ trên cao nhìn xuống, thấy rõ ràng.
Thanh Liên đạo sĩ tuyệt đối âm hiểm, sau khi dùng phi kiếm xử lý trước hai ma tướng quân, mấy người sau hắn toàn dùng kiếm quang đối địch, hơn nữa vừa đánh vừa lui, làm cho người ta cảm thấy hắn ngoại trừ phi kiếm và pháp quyết không biết chiêu gì khác, thế nhưng mây này càng đè càng thấp, cảm giác đám mây hạ xuống thấp nhất đã sắp đè đến cột cờ tại chỗ cao của quảng trường này, sau đó đột nhiên hai tia chớp màu tím giống như rắn độc thoát ra khỏi tầng mây, thoáng cái ầm hai ma tướng có lực công kích mạnh nhất đen thành bánh khô…
Đáng thương…
Ta chỉ có thể không giúp bên nào.
Ta chính là một… ợ, con nhện yêu chính nghĩa.
Ta không cùng một đường với những người của ma vực này, cũng không phải cùng một đường với đạo sĩ.
Nói đến nói đi… Ôi, ta cũng chỉ có thể cùng con phượng hoàng trời không thu đất không quản bên cạnh này làm người qua đường.
Ta nhìn nhìn Phượng Nghi kề bên, hắn cũng ngồi ngồi nhìn rất vui vẻ nhá!
Ta sờ sờ mũi, loại nhìn người khác bị đánh nát bét, bản thân xoa tay xem náo nhiệt này… Ừm, được rồi, ta còn chưa quen, nhưng nhìn Phượng Nghi thì rất quen. Người này sống đã bao nhiêu năm? Loại sự tình này nhất định làm không ít.
Đúng rồi! Mặc dù chúng ta đều đã tới mức muốn nói cưới luận gả, ta còn chưa biết bao nhiêu về hắn đâu!
Quay về phải tỉ mỉ hỏi rõ ràng — Hắn bây giờ là kỳ thiếu niên kỳ thanh niên hay là kỳ lão niên! Đừng nhìn các yêu tinh mỗi người đều có thuật trú nhan, thế nhưng dưới lớp da mềm chưa biết chừng chính là xương cốt già! Ta cũng không thể gả cho một con chim già!
Về phần lôi điện này, các khách xem tê liệt ngã xuống toàn trường đều trong phạm vi có thể này bắt đầu phát run có lẽ yêu ma quỷ quái sợ lôi hỏa là thiên tính, ta lại không sợ hãi chút nào, chút lôi chớp ấy, thật sự không có gì đáng sợ.
Song, thủy chung không có giúp đỡ từ bên ngoài, các ma tướng lại liên tiếp bị thương bỏ mạng, vị ma quân kia, cuối cùng cũng nhúc nhích.
Hắn một thân hắc bào, ngạo nghễ mà đứng, bên hông đeo một thanh trường kiếm hình thức cổ xưa. Không khách khí mà nói, hắn đứng, thật sự là dáng người thon thả, ngọc thụ lâm phong nha. Bề ngoài thoạt nhìn đẹp hơn Thanh Liên đạo sĩ, tuyệt đối cấp bậc tiên phong đạo cốt. Ừm, đuổi kịp Tử Hằng và Phượng Nghi.
Kiếm của hắn… Ưm, Phượng Nghi bỗng nhiên khẽ động cơ thể, sau đó ngồi thẳng.
Hắn cũng không sợ bị phát hiện… Ợ, nhưng có thể phát hiện chúng ta, toàn bộ đã không nhúc nhích được. Trong quảng trường phía dưới, không ai phát hiện được chúng ta, thực sự không có gì phải sợ.
“Ngươi sao bỗng dưng lại ngồi dậy?”
“Thanh kiếm kia của ma quân, ta thật ra nhìn rất quen mắt.”
“Thật không?” Ta nói: “Không phải là Thanh gì gì Tác kia trong Thục sơn song kiếm chứ?”
Ta thề ta là nói lung tung thôi! Tuyệt đối thế! Ta tổng cộng không biết tên của mấy thanh danh kiếm. Kết quả Phượng Nghi cư nhiên kinh ngạc gật đầu nói: “Đúng vậy! Ta nhìn rất giống, bất quá kiếm chưa ra khỏi vỏ. Ta cũng chưa thể xác định có phải hay không.”
“Hả?” Ta trợn to mắt. Mèo mù vớ chuột chết cũng không vớ chuẩn như vậy chứ?
“Xem tiếp.” Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 130” →