Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhất tứ linh chương – Tụ hội phong vân nổi phong ba
Một chiếc khăn tay đưa tới trước mặt ta.
Ta nhận lấy nhận lấy, trên mặt mơ hồ, ta qua loa lau một phen. Phượng Nghi nhẹ tay đặt trên trên vai ta: “Bình tĩnh một chút.”
“Ta… Ta không thể! Loại sự tình này, loại sự tình này… sao lại có người ác độc như thế, chuyện này… giết chết nàng cũng không đủ! Tiểu Tâm lúc trước biến thành thế kia nhất định cũng là nàng làm hại! Nàng…”
“Nàng bình tĩnh một chút.” Tay Phượng Nghi đặt trên bả vai ta tăng thêm khí lực: “Chuyện này không đơn giản như vậy. Nàng nói rất đúng, nàng ta là không thể tha thứ, thế nhưng bây giờ nếu quả thật vọt tới chỗ Thánh Tuyền lão mẫu tìm nàng, chỉ sợ, còn trúng ý muốn của nàng.”
Ợ, ta cuối cùng xem như bình tĩnh một chút, không tự chủ được lại quay đầu, Tử Hằng vẫn ngồi trước bàn, tư thế giống như vừa rồi, không nhúc nhích. Lại vừa nhìn thấy cái bát canh kia, ta lại sấp lên lan can nôn ọe, đã nôn đến không ra thứ gì.
Tay Phượng Nghi vỗ nhẹ trên lưng trấn an, ta cảm thấy mí mắt càng ngày càng nặng, thân thể từ lan can trượt xuống dưới.
“Phượng, Phượng Nghi…”
“Không có việc gì, nàng ngủ một lát đi… Chờ nàng tỉnh chúng ta nói sau…”
“Chàng, các chàng đừng…” Ta bắt lấy tay áo hắn.
“Xuỵt, không có việc gì, không có việc gì…” Phượng Nghi để ta tựa trên bả vai hắn, khẽ nói: “Chuyện này rất phức tạp, dính dáng quá lớn, nàng không cần cuốn vào…”
Sao có thể như vậy chứ…
Ta lo lắng đối mặt cơn buồn ngủ càng ngày càng nặng nề. Tử Hằng là bằng hữu của ta, hiện giờ hắn gặp phải chuyện như vậy, ta sao có thể…
Đặt mình… ngoài chuyện này…
Thật không xong… Mỗi lần đến loại thời điểm này, ta đều không thể giúp cái gì…
Loại cảm giác này, rất đáng ghét…
Cảm giác chịu bó tay, thất vọng.
Mắt đã không mở ra được, thế nhưng ngón tay vẫn là níu vạt áo Phượng Nghi thật chặt không buông.
Ta cũng muốn đối mặt với bọn họ, chẳng sợ ta không thể giúp nhiều, ta cũng không muốn bị vứt một bên…
“Đừng bỏ lại ta…”
Loáng thoáng nghe thấy Phượng Nghi thở dài, một cỗ cảm giác mát lạnh phất qua trên mặt.
Thanh tỉnh đột nhiên tới khiến ta ứng phó không kịp. tay dùng sức quá mạnh, roẹt một tiếng, tay áo của Phượng Nghi bị ta xé một lỗ to tướng —
“Được rồi, ta đã biết.” Hắn không ngại bị ta xé rách xiêm y chút nào: “Sẽ không bỏ lại nàng, thế nhưng nàng cũng đừng xúc động.”
Ta tuyệt đối không xúc động, ta cam đoan!
Ta vừa liên tục gật đầu, vừa ngậm chặt miệng.
Nếu như chỉ biết khóc chỉ biết nôn mửa, vậy ta cũng giúp không được cái gì còn có thể kéo chân sau bọn họ.
Phượng Nghi đỡ ta đứng lên, lùi hai bước. Vung tay áo, bát canh kia theo đó biến mất không thấy. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 140”