Bàn Ti động số 38 – Chương 140

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất tứ linh chương – Tụ hội phong vân nổi phong ba

Một chiếc khăn tay đưa tới trước mặt ta.

Ta nhận lấy nhận lấy, trên mặt mơ hồ, ta qua loa lau một phen. Phượng Nghi nhẹ tay đặt trên trên vai ta: “Bình tĩnh một chút.”

“Ta… Ta không thể! Loại sự tình này, loại sự tình này… sao lại có người ác độc như thế, chuyện này… giết chết nàng cũng không đủ! Tiểu Tâm lúc trước biến thành thế kia nhất định cũng là nàng làm hại! Nàng…”

“Nàng bình tĩnh một chút.” Tay Phượng Nghi đặt trên bả vai ta tăng thêm khí lực: “Chuyện này không đơn giản như vậy. Nàng nói rất đúng, nàng ta là không thể tha thứ, thế nhưng bây giờ nếu quả thật vọt tới chỗ Thánh Tuyền lão mẫu tìm nàng, chỉ sợ, còn trúng ý muốn của nàng.”

Ợ, ta cuối cùng xem như bình tĩnh một chút, không tự chủ được lại quay đầu, Tử Hằng vẫn ngồi trước bàn, tư thế giống như vừa rồi, không nhúc nhích. Lại vừa nhìn thấy cái bát canh kia, ta lại sấp lên lan can nôn ọe, đã nôn đến không ra thứ gì.

Tay Phượng Nghi vỗ nhẹ trên lưng trấn an, ta cảm thấy mí mắt càng ngày càng nặng, thân thể từ lan can trượt xuống dưới.

“Phượng, Phượng Nghi…”

“Không có việc gì, nàng ngủ một lát đi… Chờ nàng tỉnh chúng ta nói sau…”

“Chàng, các chàng đừng…” Ta bắt lấy tay áo hắn.

“Xuỵt, không có việc gì, không có việc gì…” Phượng Nghi để ta tựa trên bả vai hắn, khẽ nói: “Chuyện này rất phức tạp, dính dáng quá lớn, nàng không cần cuốn vào…”

Sao có thể như vậy chứ…

Ta lo lắng đối mặt cơn buồn ngủ càng ngày càng nặng nề. Tử Hằng là bằng hữu của ta, hiện giờ hắn gặp phải chuyện như vậy, ta sao có thể…

Đặt mình… ngoài chuyện này…

Thật không xong… Mỗi lần đến loại thời điểm này, ta đều không thể giúp cái gì…

Loại cảm giác này, rất đáng ghét…

Cảm giác chịu bó tay, thất vọng.

Mắt đã không mở ra được, thế nhưng ngón tay vẫn là níu vạt áo Phượng Nghi thật chặt không buông.

Ta cũng muốn đối mặt với bọn họ, chẳng sợ ta không thể giúp nhiều, ta cũng không muốn bị vứt một bên…

“Đừng bỏ lại ta…”

Loáng thoáng nghe thấy Phượng Nghi thở dài, một cỗ cảm giác mát lạnh phất qua trên mặt.

Thanh tỉnh đột nhiên tới khiến ta ứng phó không kịp. tay dùng sức quá mạnh, roẹt một tiếng, tay áo của Phượng Nghi bị ta xé một lỗ to tướng —

“Được rồi, ta đã biết.” Hắn không ngại bị ta xé rách xiêm y chút nào: “Sẽ không bỏ lại nàng, thế nhưng nàng cũng đừng xúc động.”

Ta tuyệt đối không xúc động, ta cam đoan!

Ta vừa liên tục gật đầu, vừa ngậm chặt miệng.

Nếu như chỉ biết khóc chỉ biết nôn mửa, vậy ta cũng giúp không được cái gì còn có thể kéo chân sau bọn họ.

Phượng Nghi đỡ ta đứng lên, lùi hai bước. Vung tay áo, bát canh kia theo đó biến mất không thấy. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 140”

Bàn Ti động số 38 – Chương 139

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương này, nói thế nào nhỉ, hơi máu me một chút =.=

Đệ nhất tam cửu chương – Lá rụng ào ào như vô hạn

“Ở dưới này?”

Ta có chút căng thẳng nhìn chung quanh, bên đầm nước rất tĩnh mịch không có người khác tới, nữ chủ nhân cũng không ở.

“Ừm, ta xuống trước xem thử, nếu như, ừm, nếu như nàng không quá bài xích, thì dùng biện pháp chàng nói thử xem có thể giúp nàng hay không.

“Được, nàng đi đi.” Phượng Nghi nghĩ nghĩ, lại bồi thêm một câu: “Ta canh chừng cho nàng.”

Hợ, Phượng Nghi dùng khuôn mặt chững chạc đàng hoàng như vậy nói đùa, thật sự làm cho người ta có chút không quen.

Ta gật gật đầu, sau đó nhảy vào trong đầm nước.

Ánh sáng màu trắng nhu hòa nhàn nhạt của thủy linh châu bao lấy toàn thân, nước bốn phía đều bị tầng ánh sáng này ngăn cản.

Ơ, thế nhưng…

Quái lạ, cá trong đầm nước đâu? Lần trước lúc tới có rất nhiều cá mà?

Ta cảm thấy kỳ lạ, con cá khác ta không nhớ rõ, thế nhưng con tên là Tiểu Muội lại nhớ rõ ràng.

Ta lặn xuống đáy đầm, chậm rãi đi về phía trước hai bước, khẽ gọi: “Tiểu Tâm, Tiểu Tâm? Nghe thấy không? Ta là Tam Bát đây.”

Mấy tảng đá đắp lên kia… Tảng đá dưới đáy đầm đáy đầm này không nhiều lắm, ta sẽ không nhận sai, chính là nơi này mà.

Thế nhưng trong khe đá không có một chút động tĩnh.

Tiểu Tâm có phải cảm thấy ta rất dong dài rất đáng ghét hay không? Hợ, ta cũng đã đáp ứng nàng không nói cho người khác biết, thế nhưng Phượng Nghi… Phượng Nghi không tính là người khác.

Không đúng…

“Tiểu Tâm?”

Vẫn là không có thanh âm, ta bắn ra một sợi tơ, sợi tơ tìm một vòng lại quay về.

Trong khe đá không có gì.

Tiểu Tâm đã không ở nơi đó.

Ợ, khi đến lần trước, nàng không phải hình như bị trói buộc ở bên trong sao? Nàng đi đâu vậy? Những con cá khác trong đầm nước này lại đi nơi nào?

Trong lòng ta hiện lên dự cảm không rõ…

Ta tìm tại đáy nước, chỉ có mấy con tôm nhỏ co rúm lại giấu mình trong rong, tựa hồ là bị kinh sợ gì đó, chúng nó còn chưa có linh tính, không thể nói cho ta biết nơi này đã xảy ra chuyện gì, Tiểu Tâm và những con cá kia lại đi nơi nào. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 139”

Bàn Ti động số 38 – Chương 138

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất tam bát chương – Ham mê cất chứa của sư cô

Chúng ta vào một gian đại sảnh rộng rãi, vị trí ở giữa ngồi ba người.

Ừm, cộng thêm vị Trường Lâm sư thúc vừa nãy này, tổng cộng bốn vị trưởng bối.

May mắn may mắn, ta còn tưởng rằng sẽ phải đối mặt một phòng người.

“Cô nương này ta vừa nhìn đã thích,” trong ba người có một là vị mỹ nữ, hợ, nàng… nàng thoạt nhìn còn nhỏ hơn Phượng Nghi, mắt tròn tròn long lanh nước, làn da trắng sáng, thế nhưng lúc Phượng Nghi giới thiệu nàng, lại đích xác nói nàng là sư cô, Thải Mai sư cô cười thành một đóa hoa: “Lại đây lại đây, để ta nhìn kỹ xem.”

Ta bị nàng đánh giá có chút ngượng ngùng, nàng cũng đã vội vàng nói: “Ơ kìa, ăn mặc thế này cũng quá mộc mạc, tiểu cô nương sao có thể không chỉnh trang một chút chứ? Thường ngôn nói rất đúng, người cần y trang, Phật cần kim trang a. Đến đến, sư cô mấy năm nay chính là gom không ít thứ tốt, ta lại không nữ nhi không đồ đệ, đang suy nghĩ mấy thứ này tương lai phải làm sao đây, bây giờ vừa khéo, đến đến, con đi theo ta, tùy con chọn lựa, thích cái gì thì lấy cái đó!”

Hợ… Vị Thải Mai sư cô này thật phóng khoáng ha.

“Được rồi sư muội, biết của cải của ngươi phong phú, bất quá ngươi cũng không cần phải gấp gáp chứ, trước tiên ngồi xuống, nói chuyện một lát.” Đại sư bá của Phượng Nghi thoạt nhìn cũng có bộ dáng của một trưởng giả, râu đẹp, lông mày cũng thật dài, đuôi mày hơi rũ xuống, nụ cười hòa ái.

Thái độ của bọn họ hoàn toàn không có nghiêm nghị, cao ngạo hay là xoi mói, tâm tình của ta cũng dần dần trầm tĩnh lại. Tiểu đồng bưng trà lên, còn đưa lên đủ loại điểm tâm. Thải Mai sư giống như sợ ta bị đói, không ngừng khuyên ta ăn cái này nếm cái kia. Kết quả chưa đầy một lát bụng của ta đã bị no căng phồng, tới lúc chính thức ăn cơm trưa, bụng của ta bất kể cái gì cũng nhét không được. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 138”

Bàn Ti động số 38 – Chương 137

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất tam thất chương – Dâu xấu gặp cha mẹ chồng

“Nàng có tâm sự gì?”

Ta liền biết không thể gạt được hắn, vốn ta cũng chính là một người không giữ được chuyện trong lòng. Hai ngày nay, mặc dù có thời điểm ngây ngô cười, có đôi khi hoảng hốt, nhưng ta vẫn lại nhớ tới những gì nhìn thấy nghe thấy tại đáy đầm nước, Tiểu Tâm nàng…

Ta đã đáp ứng nàng không nói… Nhưng ta thật sự nghẹn đến khó chịu.

Ta mím miệng thật chặt, trừng mắt nhìn Phượng Nghi.

“Khó nói?” Hắn hơi hơi trầm ngâm: “Có phải chuyện có liên quan tới Tử Hằng?”

Ta ra sức gật đầu.

Phượng Nghi thật sự là rất tri kỷ!

“Vậy có thể viết ra không?”

Hở? Việc này, hình như, ta đáp ứng là tuyệt đối không nói, chưa nói tuyệt đối không viết. Thế nhưng viết ra… thật sự được chứ? Nhưng nếu như mặc kệ chuyện của Tiểu Tâm, trong lòng ta cả đời này cũng sẽ không yên, sẽ vĩnh viễn vướng mắc ở đó…

Phượng Nghi đưa giấy bút cho ta, ta do dự, Phượng Nghi có nhiều năng lực và biện pháp hơn ta, hắn có lẽ sẽ có cách giúp đỡ Tiểu Tâm…

Nghĩ như vậy, ta hạ quyết tâm, ngắn gọn nhanh chóng viết xuống chuyện thấy bên đầm nước ngày đó trên giấy, sau đó không quên thêm một câu: Chàng có biện pháp nào giúp nàng ta không?

Những lời này viết đậm hơn phần trước, chỉ sợ Phượng Nghi bỏ qua.

Phượng Nghi hỏi rất chi tiết, hỏi cả hình dạng màu sắc của gương mặt nàng hiện tại. Ta viết ra cho hắn biết từng việc trên giấy, sau đó dùng ánh mắt chan chứa mong chờ nhìn hắn.

“Đây không phải là độc.”

“Đây là cổ chú.”

“Hả?” Sách ta xem mặc dù rất loạn rất linh tinh. Nhưng đều không đề cập đến phương diện này. Cổ chú… Ờ, nghe lên cũng rất dọa người.

“Nói như vậy. Là có người hại nàng?”

“Đây là nhất định.” Phượng Nghi hơi hơi trầm ngâm: “Việc này trước đừng nói cho Tử Hằng… và cả phu nhân của hắn.”

“Ta sẽ không nói cho hắn, Tiểu Tâm không cho ta nói.”

“Ừ. Ta sẽ lưu tâm việc này, nàng không cần vội vàng, cũng đừng tự tiện làm chuyện gì… hay là nói lời gì, biết không?”

Ta nhìn hắn: “Ta cũng không phải là đầu đất, hơn nữa, ta vốn đáp ứng nàng không nói ra mà.”

“Ta cũng không phải người ngoài.” Hắn không đồng ý: “Chuyện của nàng chính là chuyện của ta, nhìn chân mày nàng nhăn thế kia. Việc này nếu mặc kệ, nàng có thể nhớ một trăm năm.”

Ta vừa vân vê vạt áo, vừa nhịn không được ngây ngô cười.

Hắn thật đúng là hiểu ta.

Có điều ta bỗng nhiên nhớ tới lời hắn vừa nói: “Ừm, nói cho phu nhân của Tử Hằng, có phải rất không ổn hay không?” Không biết vì sao, ta luôn cảm thấy cảm thấy Đổng tiên tử tựa hồ rất kiêu ngạo với thân phận của mình. Luôn luôn không dấu vết khoe khoang, hơn nữa nhìn qua dáng dấp nữ cường nhân, không phải khôn khéo giỏi giang bình thường. Chuyện Tiểu Tâm, nói không chừng nàng, ừm, có lẽ cảm kích, hoặc là…

Ta không biết vì sao vừa nghĩ lại nhớ tới tình tiết trong đại trạch môn này, thâm cung ám đấu này. Hợ, có lẽ Tiểu Tâm như vậy, Đổng tiên tử là độc thủ phía sau màn? Hợ… Ta cũng biết mình đây là nghĩ ngợi lung tung, nhưng khó tránh khỏi lại liên tưởng về phía đó. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 137”

Bàn Ti động số 38 – Chương 136

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất tam lục chương – Một tấc lưu quang sa ngân hà

Trong khe đá, có một thanh âm trầm trầm nói: “Cám ơn ngươi, tiểu muội, ta không đói bụng, chính ngươi ăn đi.”

Ta sửng sốt, thanh âm này… thanh âm này vì sao…

“Tiểu Tâm?”

Trong khe đá bỗng nhiên trầm mặc, sau đó qua một lúc lâu, thanh âm kia nói: “Ngươi là… Tam Bát tỷ tỷ sao?”

Ta nhớ ra rồi, lúc ấy trong đầm Bích Thủy… phần lớn tôm cá nhỏ có chút linh tính, đều tự nhận là họ Bích, Tiểu Tâm… Tên của nàng hẳn là Bích Tâm.

Trong lòng ta vừa hoài nghi, vừa lo lắng, còn có chút sợ hãi không hiểu vì sao, lấy ra một viên minh châu chiếu sáng. Chậm rãi đi một bước về phía trước: “Tiểu Tâm, là ngươi sao?”

“Tam Bát tỷ tỷ…”

Ta lại đi về phía trước, ánh sáng của minh châu chiếu vào khe đá, ta nhìn thấy một khuôn mặt cá cực xấu, màu xanh đen từ bên trong lộ ra, thanh âm dè dặt, còn thận trọng hơn ta: “Tam Bát tỷ tỷ, ta là… Tiểu Tâm.”

Tiểu Tâm? Ta kinh ngạc nói không nên lời.

Nàng sao lại biến thành như vậy? Nàng cũng đã có mấy trăm năm đạo hạnh, sớm cũng đã tu thành nhân thân, ta lần trước trên đường đi kinh thành còn từng gặp nàng. Thế nhưng nàng, nàng bây giờ sao lại… Cho dù nàng bởi vì nguyên nhân gì bị thương, đánh về nguyên hình, vậy nguyên hình của nàng cũng là một con cá vàng xinh đẹp chứ, sao lại là bộ dáng như bây giờ? Mắt lúng liếng xinh đẹp biến thành mụn nước sưng phù xấu xí, vảy cá mỹ lệ không thấy bóng dáng, khuôn mặt kia… khuôn mặt kia… Trời ạ, quả thực so với con cóc, không, là so với cái loại cá dơi khiến người ta buồn nôn ăn không ngon ta từng thấy trước đây còn… còn…

“Tiểu Tâm? Ngươi? Thật là ngươi sao? Ngươi sao lại biến thành như vậy?”

Ý nghĩ của ta nhất định tiết lộ ra ngoài mặt. Nàng lui lui về phía sau, lui ra ngoài vầng sáng của minh châu.

“Ta làm ngươi sợ sao?”

“Không phải vấn đề này. Ngươi, ngươi sao lại biến thành như vậy? Là trúng độc? Hay là bị thương cái gì?”

Thanh âm của nàng rất cay đắng: “Đây là ta tự làm tự chịu… Tam Bát tỷ tỷ, ngươi đến đây khi nào? Thời gian qua vẫn khỏe chứ? Ta…, công tử hắn, vẫn khỏe chứ?”

Ta há hốc miệng, nói không ra lời.

Tiểu Tâm sao lại biến thành như vậy?

“Tử Hằng hắn, biết ngươi ở trong này không? Ngươi gặp chuyện gì? Vì sao…”

“Tam Bát tỷ tỷ, ngươi cũng đừng hỏi. Tóm lại… là ta không biết lượng sức…”

Trong lòng ta rất loạn, hỏi hồi lâu nàng cũng không nói. Ta tìm tìm trên người, để lại cho nàng một ít đan dược và thức ăn. Nàng chỉ cười gượng, nói không cần, bảo ta cũng không cần lưu lại cái gì.

“Tử Hằng hắn…”

“Tam Bát tỷ tỷ. Ta cầu ngươi một chuyện! Cầu ngươi ngàn vạn lần đừng nói chuyện gặp được ta cho công tử! Ngàn vạn lần ngàn vạn lần, van cầu ngươi, nhất định đừng nói cho hắn!”

Giọng nói của nàng thê lương đau đớn. Ta ngạc nhiên không nói gì, nàng lại thêm vào một câu: “Tam Bát tỷ tỷ, ngươi đáp ứng ta, tuyệt không nói ra chuyện thấy ta hôm nay! Bằng không, ta liền lập tức đập đầu chết ở chỗ này!”

“Ngươi…” Ta vội vàng nói: “Ta tuyệt đối không nói ra ngoài. Ngươi đừng làm chuyện điên rồ.”

Nàng tựa hồ thở phào nhẹ nhõm, trầm mặc trong chốc lát, mới nói: “Ta… Ta ở trong này rất tốt, cũng không có ai có thể lại đến thương tổn ta, cách công tử cũng gần… Ta chỉ cần biết hắn ở ngay nơi không xa ta, viết chữ, đọc sách, trò chuyện… Trong lòng ta cũng rất thoải mái, có lần công tử còn đi qua bên đầm nước đấy, tiểu muội nhìn thấy hắn, còn tới nói cho ta biết, trong lòng ta rất vui…”

Nàng còn vui? Vui cái rắm!

Ta đần độn từ trong đầm nước đi ra, lại đứng nửa ngày bên bờ đầm. Con cá nhỏ kia vòng hai vòng trên mặt nước, liền vẫy đuôi lặn xuống.

Tiểu Tâm đối với Tử Hằng, ừ… Cái này không cần phải nói, cho dù ta rất ngốc cũng có thể nhìn ra được tâm tư của nàng.

Nàng có phải bởi vì biến xấu xí, cho nên mới không chịu đối mặt với Tử Hằng sao? Vậy, nàng là thế nào biến thành như vậy chứ?

Tử Hằng hẳn là không biết tình trạng hiện nay của nàng đi? Hắn là người nhớ tình bạn cũ như thế, bây giờ nấu ăn trong phủ còn dùng lão đầu bếp ban đầu, Tiểu Tâm vẫn đi theo hắn, hắn nếu như biết chuyện này, nhất định sẽ không bỏ mặc.

Bước chân ta vội vội vàng vàng, vòng qua một bụi rậm hoa cây, lại nghĩ tới một chuyện.

Vậy, chuyện Tiểu Tâm ở trong đầm nước phía sau, có người khác biết hay không? Tỷ như, nữ chủ nhân nơi này, Đổng tiên tử… Nàng có biết hay không chứ?

Bình tĩnh ngẫm lại, ta cảm thấy ta có thể hiểu được cách suy nghĩ của Tiểu Tâm. Bé gái ai không yêu tướng mạo? Biến thành xấu xí như vậy, thật sự là sống không bằng chết. Nếu như ta đổi đến tình cảnh của nàng, có lẽ, ừm… cũng sẽ lựa chọn như nàng.

Ta đứng lại, trên cây hoa trước người sau người nở đầy hoa màu hồng nhạt, bị ánh nắng chiếu vào, cánh hoa đầu cành đều thành nửa trong suốt, dường như vỏ sò mỹ ngọc khắc ra. Gió thổi qua, trong không khí tràn ngập một loại hương khí nhàn nhạt, chợt nồng chợt đạm làm cho người ta có loại cảm giác thất thường khó lường. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 136”