Bàn Ti động số 38 – Chương 145

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất tứ ngũ chương – Mưa gió thất thường khó dự đoán

Người ám toán ta, rõ ràng là ta từng gặp tại chỗ Tử Hằng, thị nữ tên là Yên Song kia!

Thải Mai sư cô nhìn kỹ cây kim dài trong tay, cười lạnh nói: “Rất có tiền đồ nha, chơi độc chơi đến trước mặt ta.”

Ta cũng sáp qua xem, ừm, phía trên hẳn là dùng độc mầm khoai lạnh, độc này với ta mà nói không đau không ngứa, cho dù bị độc, cũng nhiều lắm đánh hai cái ngáp, ngủ một giấc thôi. Ta tương đối hiếu kỳ chính là, thiên chu võng của ta không có phòng được triệt để cây kim mảnh này, chỉ là tan mất đại bộ phận lực đạo của nó.

“Đây là kim thấu cốt… Thứ này cũng không thấy nhiều tại tiên giới.” Thải Mai sư cô đi về phía trước bước nào, Yên Song kia run run lui về phía sau bước đó, gương mặt ấy đã không còn bộ dáng thanh tú lúc đầu, nước mắt nước mũi, còn dính vết máu, thoạt nhìn chật vật không chịu nổi.

“Thải, Thải Mai tiên cô, ta, ta cũng là vâng mệnh người ta, không phải, không phải ta… Đừng, đừng giết ta…”

“Hiện tại biết sợ? Hả? Vừa nãy làm cái gì?”

“Ta không thể, không thể… Phu nhân chúng ta bảo ta…”

“Hờ, ta liền biết tiện nha đầu này mưu đồ bất lương.”

Thải Mai sư cô vung tay, cái kim dài kia đâm thẳng vào bả vai Yên Song, nàng kêu thảm một tiếng, đầu ngả sang bên cạnh.

Ta nháy mắt mấy cái: “Đã chết?”

“Dọa hôn mê.” Thải Mai sư cô oán hận nói: “Muốn chết nào có dễ dàng như vậy? Lại nói, như vậy cho nàng chết thật ra tiện nghi nàng. Ta phải lưu trữ mạng của nàng, giao nàng cho chỗ Hình Thiên tiên quân. Ít nhất để nàng ở trong tù băng trăm tám mươi năm. Vả lại, nàng nếu là chết, thì không dính líu được đến họ Đổng nữa.”

“À há.”

Ta ném ra một đạo dây tơ nhện trói chặt Yên Song kia lại, nàng vẫn không nhúc nhích cuộn tròn bên chân chúng ta, hoàn toàn mất đi khả năng cử động.

Chờ chúng ta quay đầu lại nhìn tình hình chiến đấu. Được. Đã toàn rối loạn. Toàn trường chỉ có một người còn đứng ngoài vòng tròn, chính là đại sư huynh của Tử Vi cung kia. Mọi người của Linh Tuyền cung, kể cả họ Đổng cùng đại sư tỷ của nàng cũng đã cuốn vào bên trong đám sương mù ấy.

Thải Mai sư cô nháy mắt nhìn ta. Ta ngầm hiểu, tiếp tục thúc giục tơ nhện của ta.

Phượng Nghi thấp giọng hỏi ta: “Có bị thương không?”

“Không có. Ta vẫn ổn.”

Tơ nhện tương đương với tay của ta, mắt của ta.

Sương mù dày đặc tuy rằng ngăn trở tầm mắt, thế nhưng cũng không ngăn được cảm giác.

Ừm, Linh Tuyền cung người đông thế mạnh, Tử Vi cung thì lại có một đại sư huynh pháp lực cao cường pháp bảo nổi trội đè trận, đánh nhất thời là khó phân thắng bại. Ta quay đầu nhìn Tử Hằng. Ánh mắt của hắn lại hướng về phía khác, dựa tay đứng ở nơi đó, bóng dáng có chút cô đơn, dường như chuyện xảy ra tại đây hắn không mảy may quan tâm, giống như không có nửa điểm quan hệ với hắn.

Phương hướng hắn nhìn…

Phượng Nghi nắm tay ta, thấp giọng nói: “Bên kia là phương hướng Tử Vi cung.”

À há…

Chỗ Tử Vi cung, hiện gờ nhất định cũng không yên ổn đi?

Rốt cuộc trận tranh đoạt này ai thắng ai thua đây?

Trong lòng ta cảm giác được chán ghét bản năng, bất luận ai thắng ai thua, nói chung không có quan hệ lớn với ta.

Còn Tử Hằng? Trong lòng hắn hi vọng thế nào?

Giữa sương mù dày đặc thỉnh thoảng có ánh sáng kiếm quang bắn ra, ta còn ngửi thấy mùi máu tươi.

Động tĩnh tơ nhện truyền về, họ Đổng cũng tựa hồ bị thương, thế nhưng vết thương cũng không nặng, chẳng qua là nội tức cản trở, khiến năng lực hành động của nàng giảm bớt nhiều. Thế nhưng lại thêm tơ nhện và độc của ta, tình hình của nàng sẽ không tốt lắm, phi kiếm cơ hồ hoàn toàn không chịu khống chế, đồng môn nàng tựa hồ khí thế cũng càng ngày càng yếu, Tử Vi cung thanh thế đại thịnh.

Vị đại sư huynh của Tử Vi cung kia trấn định tự nhiên khống chế cờ Phong Vân canh giữ một bên, sau một lúc lâu, hắn ném cờ đi, lại thu về, sương mù dày đặc đầy mắt tức khắc biến mất không thấy, tình thế trong sân vừa xem hiểu ngay.

Người của Linh Tuyền cung có mấy người đã ngã xuống đất sinh tử không biết, còn lại cũng cơ hồ mỗi người mang thương, dựa lưng vào nhau khổ sở chống đỡ, trận pháp của Tử Vi cung lại không thấy tán loạn.

Thắng bại đã liếc qua thấy ngay rồi.

“Ừ, Giang Ngọc Thành rất có tiền đồ nha.” Thải Mai sư cô nói: “Xem ra cung chủ tương lai của Tử Vi cung, nhất định không phải là hắn còn là ai.”

“Chính là người dùng cờ Phong Vân ấy?”

“Đúng là hắn.”

Tóc đại sư tỷ của Linh Tuyền cung kia bị mất hơn nửa bên, bên kia rối tung, thoạt nhìn giống một bà điên, nàng một tay vịn cột đá hỏng, tường sáng màu đỏ hộ thân cũng không có rực rỡ như ban nãy, có vẻ tối hơn rất nhiều, giống như ánh lửa ngọn nến sắp tắt.

“Thật hèn hạ…” Thanh âm của nàng khàn khàn trầm thấp: “Tử Vi cung các ngươi chẳng những sử dụng mánh khoé như vậy, còn âm thầm hạ độc tính kế! Tử Vi tiên quân từ trước đến nay rêu rao bản thân nhân nghĩa hiền hòa, thì ra chính là cách nhân nghĩa hiền hòa như thế! Ta hôm nay xem như mở mang kiến thức.”

Giang Ngọc Thành không nhanh không chậm, một mặt chỉ điểm đồng môn bao quanh người của Linh Tuyền cung, một mặt lạnh nhạt nói: “Quá khen. Tử Vi cung ta làm việc từ trước đến nay chữ lí đi đầu, cũng không ngang ngược áp bức. Chẳng qua là nhân nghĩa này, cũng phải xem là đối với người nào, Linh Tuyền cung các ngươi một môn trên dưới đều có danh điêu ngoa độc ác, với các ngươi nói nhân nghĩa cái gì? Các ngươi hiểu được cái gì gọi là nhân nghĩa sao? Huống hồ chúng ta không có hạ độc tính kế, vu tội bừa bãi cũng không cần lôi ra.

Oa, người này thoạt nhìn hào hoa phong nhã, miệng nhưng thật ra rất không tha cho người ta nha.

Bất quá, ta thích! Mắng giỏi!

Những nữ nhân của Linh Tuyền cung này nhìn chính là làm cho người ta không vừa mắt, bốn chữ điêu ngoa độc ác không thể chuẩn xác hơn. Bên chân của ta chính là chứng cứ điêu độc rõ ràng… Hợ?

Ta bỗng nhiên cảm thấy không đúng, cúi xuống xem xét tình hình Yên Song kia.

Không hô hấp không mạch đập, linh phách cũng đã sắp tan.

“Chuyện này…” Ta ngẩng đầu nhìn Phượng Nghi: “Nàng, nàng đã chết?”

“Không có khả năng.” Thải Mai sư cô nói: “Độc tính trên cái kim này quyết không nhanh muốn mạng người như thế, lại nói, ta đâm chính là mạch huyệt hối tuyền, độc khí sẽ không khuếch tán…”

Nhưng lời của nàng cũng nói không được nữa.

Ta đoán được một khả năng: “Nàng có phải… trước khi tới ám toán chúng ta, cũng đã… ừm… hay không…”

Thường nghe nói chuyện như vậy. Một số tử sĩ trước khi chấp hành nhiệm vụ cũng đã uống thuốc độc, sau đó vô luận hành động này có thành công hay không, dù sao bọn họ là nhất định phải chết.

Thải Mai sư cô oán hận nói: “Nhất định là bị Linh Tuyền cung động tay chân trước rồi… Kỳ quái, nàng vì sao lại đối phó với con?”

“Ợ, nàng vừa rồi nói là…” Họ Đổng sai khiến.

Bất quá, ta và họ Đổng có thâm cừu đại hận gì sao? Dường như… Tuy rằng ta căm hận nàng, thế nhưng lại chưa từng xé rách mặt khắc khẩu với nàng mà. Nàng đối phó Tiểu Tâm, cũng là hướng về phía Tử Hằng… Nếu như nàng muốn cho Yên Song ám sát, ta cảm thấy thế nào cũng chưa đến lượt ta mà?

Thải Mai sư cô thở dài: “Quên đi, chết thì chết đi, cho dù nha đầu này tới Hình Thiên cung nói cái gì, người của Linh Tuyền cung cũng có phương pháp chối sạch.” Nàng kéo ta đứng lên: “Đừng cứ nghĩ chuyện này, cho dù không có nàng, chúng ta muốn thu thập tiện nha đầu họ Đổng, vậy cũng là dễ như trở bàn tay. Trở về đưa thi thể nha đầu này đi Hình Thiên cung, cũng có thể thêm tội trạng cho Linh Tuyền cung.”

Không phải…

Lời tuy nói như vậy, nhưng ta cảm thấy rất kỳ quái.

Họ Đổng… Vì sao hận ta như thế?

Ta quay đầu nhìn Tử Hằng, hắn lại bỗng nhiên giương mày dài, tựa hồ nhìn thấy chuyện gì làm hắn phấn khởi.

Ta theo hắn ánh mắt nhìn lại, phía đông nam biển mây rất xa, áng sáng tím phóng lên cao, bỗng nhiên nở rô.

Phượng Nghi nắm thật chặt tay ta, ánh mắt nhu hòa mà trầm tĩnh: “Đừng lo, là Tử Vi cung thắng. Linh Tuyền cung lần này vây cánh hao tổn rất nhiều không nói, khí thế cũng nhất định giảm đi. Bởi vậy, Ngao gia chắc chắn sẽ không khăng khăng giữ mối quan hệ với Linh Tuyền cung. Tử Hằng ít nhất… sẽ không lại bị cái gông này trói buộc.”

Ta khe khẽ thở ra: “Thật không? Như vậy… Thật tốt…”

Ta là cao hứng thay cho Tử Hằng, thế nhưng, không biết vì sao, giữa cao hứng này lại có tia lo lắng âm thầm…

Dường như… Ta chung quy cảm thấy, chuyện này, có chút quá thuận lợi.

Linh Tuyền cung cứ như vậy thất bại, họ Đổng cũng nhất định sẽ giống như lời sư cô, chúng ta muốn vê tròn đập bẹp nàng cũng được!

Xa xa truyền đến tiếng chuông ảm đạm, một tiếng, lại một tiếng.

“Ừ, Chính Hòa tiên quân đã gặp mặt Hình Thiên tiên quân.” Thải Mai sư cô mặt mày hớn hở: “Hai bên đồng thời ra tay, Linh Tuyền thánh mẫu khẳng định chắc chắn thất bại. Hèn chi Giang Ngọc Thành tính trước kỹ càng như vậy, thì ra lôi kéo được chỗ dựa vững chắc mạnh như thế.”

Chính Hòa tiên quân… Không phải là Chính Hòa cung mà Phượng Nghi mang ta đi sao?

Thì ra là việc này.

Tay bị Phượng Nghi cầm cảm giác hơi hơi siết chặt, ta lấy lại tinh thần, trong thanh âm của Phượng Nghi giấu không được sự quan tâm: “Nàng sao vậy?”

“Không sao…” Ta nói như thế nào đây? Chính là cảm thấy thay đổi bất ngờ này quá nhanh, làm người ta không kịp nhìn thấu?

Vẫn là ta cảm thấy thế sự vô thường, nhất thời phong quang vô hạn, ngay sau đó liền thất bại thảm hại.

“Chúng ta có thể báo thù trút giận cho Tiểu Tâm sao?” Ta nhỏ giọng hỏi.

“Không thành vấn đề, ta đi nói một tiếng với Chính Hòa tiên quân là được, người của Linh Tuyền cung nhất định sẽ tạm thời giam giữ tại chỗ hắn, chờ bảy ngày sau mới đưa đến Hình Thiên cung, buổi tối ta mang nàng qua.” Phượng Nghi dừng một chút, còn nói: “Chỉ là, phải lưu một cái mạng của nàng ta. Phải biết tiên nhân có tội, nhất định phải đến Hình Thiên cung thẩm vấn định tội, nàng không thể tự tiện đả thương tính mạng nàng ta.”

“Ta biết.” Ta cắn răng, sau đó cười lạnh hì hì: “Nhất định sẽ lưu một cái mạng của nàng.”

Bất quá, còn có chuyện.

“Tử Hằng đâu? Hắn có thể bỏ bà vợ xấu này chứ?”

Phượng Nghi nhìn thấy xa xa ba người Ngao gia đi về phía bên này, chút ý cười nơi khóe miệng rất nhạt, mang theo chút bất đắc dĩ, mang theo chút khinh thường: “Người Ngao gia không thể khôn khéo hơn, lúc này… Cho dù Tử Hằng không muốn bỏ vợ, bọn họ cũng nhất định sẽ buộc hắn lập tức vạch rõ ranh giới với Linh Tuyền cung.”

Người của Tử Vi cung áp tải người của Linh Tuyền cung rời đi, các thần tiên đang xem cuộc chiến cũng phần lớn giải tán. Nhất thời, chỉ để lại Quan Vân đài lộn xộn, chứng minh vừa nãy ác đấu từng phát sinh tại đây.

Thải Mai sư cô vung tay áo xua tay, giải từng bố trí ban nãy.

Nàng sử dụng độc thu phát thành thạo, nặng nhẹ tùy mình, thật sự mạnh hơn ta rất nhiều.

Ta một đường đi một đường nghĩ, Thải Mai sư cô nói không sai, cho nên vừa rồi Yên Song chết, nhất định không phải nàng xuống tay nặng, mà là có người trước đó hạ thủ với nàng ta.

Nghi vấn của ta mơ mơ hồ hồ nổi lên trong lòng, bất quá, buổi tối đi Chính Hòa cung, ta sẽ đòi một đáp án với họ Đổng. Nàng cho dù không thừa nhận, ta cũng có rất nhiều biện pháp đối phó nàng!

Bàn Ti động số 38 – Chương 144

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất tứ tứ chương – Đả thương người ta sau lưng có xem là hảo hán?

Ta lại quay đầu nhìn Phượng Nghi, hắn không cần ta mở miệng đã biết ta muốn nói gì, mỉm cười:

“Chỉ cần nàng có thể bảo đảm bản thân an toàn, nàng muốn làm gì ta cũng không ngăn cản nàng.”

Mắt ta sáng lên, ngụ ý, Phượng Nghi ủng hộ ta chơi xỏ họ Đổng kia!

Thải Mai sư cô lại kéo ta một phen: “Thời cơ chưa tới đâu, con gấp cái gì.”

Ta biết, hiện tại họ Đổng còn chưa có động thủ, nàng đứng tại vị trí sau một đám người dồn trận xem chiến, thần tiên đánh nhau rốt cuộc không giống bình thường, những kiếm quang rực rỡ giống pháo bông bắn ra tán loạn. Ta vừa không dấu vết tung ra tơ nhện, vừa âm thầm cổ vũ cho Tử Vi cung! Tuy rằng ta cũng không có giao tình gì với Tử Vi cung, cũng không biết bọn họ. Thế nhưng bọn họ đối nghịch với Linh Tuyền cung, tục ngữ nói, kẻ địch của kẻ địch chính là bạn bè mà. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 144”

Bàn Ti động số 38 – Chương 143

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất tứ tam chương – Đấu võ đấu võ!

Ta quay về ngồi xuống, một mặt thấp thỏm một mặt còn cảm thấy có chút hưng phấn.

Ừm, vừa nghĩ tới có thể sẽ loạn lên, ta có cơ hội hành hung họ Đổng báo thù thay Tiểu Tâm, ta liền cảm thấy ngực nóng lên lòng bàn tay đổ mồ hôi.

Nhìn nhìn Phượng Nghi rất trấn định bên cạnh, lại nhìn nhìn Thải Mai sư cô vẻ mặt điềm nhiên như không… Ờ, công phu trấn định của ta rất không tới nơi tới chốn, vẫn cần tu hành nhiều nhiều hơn nữa.

Tử Hằng đang nói chuyện với một trưởng giả mặc hắc bào, thanh âm của hắn cũng không cao, vì thế nghe không rõ lắm. Bất quá thoạt nhìn, tựa hồ hắn giống như đang cho người đối diện nọ chỗ tốt gì, cho nên người kia không ngừng vuốt râu, cười tủm tỉm, gật đầu.

Ừm, họ Đổng tựa hồ cũng chú ý mật thiết hành động của Tử Hằng. Phía sau nàng, người của Linh Tuyền cung đã lườm giận với Tử Vi cung, phóng đao mắt, cố gắng làm biểu tình xem thường đối phương, thoạt nhìn rất muốn dùng ánh mắt và biểu tình khoét lóc thịt đối phương… Trong lòng ta hiện lên cảm giác hoang đường cổ quái, những con cháu thần tiên này, và những người hoặc là yêu ta thấy ở nhân gian, ở ma vực ấy, thoạt nhìn căn bản không có gì khác nhau lớn, quần áo đẹp hơn chút, khuôn mặt dáng người xinh hơn chút, thế nhưng, các loại biểu hiện của bọn họ, căn bản không có vẻ gì là cao quý xuất trần hoặc là thanh tâm quả dục.

Hai chữ thần tiên này vốn trong cảm nhận của ta là vừa cao thượng vừa vĩ đại, nhưng hiểu biết những ngày qua, khiến cho hai chữ này giống như hai tòa núi băng phơi dưới ánh nắng chói chang, rất nhanh tan ra, sắp hoàn toàn biến mất.

Thần tiên có gì đặc biệt hơn người? Cũng lòng dạ hẹp hòi tranh quyền áp lợi tâm hắc thủ lạt, cũng không có khác với quyền quý trần gian. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 143”

Bàn Ti động số 38 – Chương 142

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất tứ nhị chương – Tiên hội Quan Vân

Chẳng qua là một đêm… Tử Hằng thoạt nhìn lại… không giống.

Ta phát giác hắn có chút bất đồng, thế nhưng, lại trì độn nhìn hắn nửa ngày, mới phát hiện, hắn thay đổi chỗ nào.

Không phải mặt mày tiều tụy, không phải thân hình cô độc…

Tóc mai Tử Hằng, làm sao có thể, tóc mai xám bạc này, là có chuyện gì xảy ra?

Ta chỉ từng nghe nói một đêm đầu bạc, thế nhưng… Đây cũng là lần đầu thấy.

Ta thà cả đời không phải nhìn loại chuyện này mới tốt, nhất là… loại chuyện ấy, phát sinh trên người bằng hữu ngươi quan tâm, coi trọng, ngươi lại chỉ có thể nhìn, chỉ có thể…

Giúp không được gì…

Chân ta không tự chủ được đi qua, vẫn là Tử Hằng thấy ta trước, sau đó Phượng Nghi quay đầu.

“Tới rồi?” Không biết nên nói như thế nào.

Trong lòng… cảm thấy rất khổ sở.

Phượng Nghi nắm tay ta đứng một bên, mặc dù từ tối hôm qua đến bây giờ vẫn bôn ba bận rộn, thế nhưng hắn trông vẫn khí vũ hiên ngang, không có nửa phần thái độ uể oải.

Thải Mai sư cô, ta, còn cả Phượng Nghi và Tử Hằng, bốn người chúng ta ngồi xuống tiệc, vị trí cũng không dễ thấy. Quan Vân đài tên là đài, nhưng thực ra địa bàn rất lớn, lại là hòn đảo độc lập trong mây, ao hoa sen, hành lang gấp khúc, cầu nhỏ, giả sơn, hoa viên, đình thủy tạ mái hiên rộng. Thải Mai sư cô nhỏ giọng nói với ta: “Con nhìn kỹ, người nào ngồi gần người nào, bọn họ phần nhiều xuất thân cũng gần, có chuyện cũng sẽ cùng nhau tương trợ.”

Ta ngó nghiêng xung quanh, nhỏ giọng hỏi: “Vậy ngồi xa, thậm chí là ngồi phương hướng hoàn toàn đối lập… quan hệ cũng rất tệ sao?”

“Vậy cũng không nhất định.” Có người đi qua trước chỗ ngồi của chúng ta không xa, chào hành lễ với Thải Mai sư cô. Thải Mai sư cô mỉm cười gật đầu, thoạt nhìn chững chạc hơn so với lúc ở nhà: “Con cháu của Ngao gia, có đôi khi cũng tới hội Quan Vân, có điều bọn họ ngồi bên kia.”

Ta theo phương hướng Thải Mai sư cô chỉ quay đầu nhìn… Ừm. Bên kia cũng ngồi vài người, nữ có nam có. Quần áo rực rỡ sáng rõ, thoạt nhìn rất là sôi nổi. Một trong đó trên trán còn có cái sừng… Ta tò mò nhìn chằm chằm cái sừng kia nửa ngày — Ta quen biết Tử Hằng lâu như vậy, thế nhưng ta lại chưa từng thấy trên đầu hắn có sừng hay không đâu. Nếu như có, sẽ có hình dạng gì? Là giống sừng sơn dương, hay là giống sừng hươu hơn?

Đúng rồi. Cảnh ngộ của Tử Hằng, có nói với người của gia tộc hắn hay không? Những người đó có giúp hắn hay không? Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 142”

Bàn Ti động số 38 – Chương 141

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất tứ nhất chương – Học vấn về hạ độc

Một đêm này, ánh đèn cả đêm không tắt.

A, ta cảm thấy ta và Thải Mai sư cô thật sự là… thật sự là… ờ, ngưu tầm ngưu, mã tầm mã!

Ợ, từ miêu tả này là không hay lắm, thế nhưng ta vẫn nghĩ không ra từ nào khác! Tóm lại, chúng ta gặp nhau hận trễ, rốt cuộc tìm được người tri kỷ! Ta lấy ra hết phương thức mình có thể hạ độc thỉnh giáo Thải Mai sư cô, bị nàng phê là thủ đoạn dã man, nguyên thủy, phương pháp đơn giản thô bạo. Hạ độc nữ nhân hẳn là phân loại, đúng bệnh hốt thuốc. Tỷ như đối với ai đó phải như thế nào như thế nào, đối với loại khác phải như thế nào như thế nào, ta nghe như thức tỉnh, đột nhiên hiểu ra.

Ừ, chỉ một thủ đoạn hạ độc không dễ thành công, hẳn là đồng thời thực hiện, trong nước trong không khí trên tường… Chỉ dùng một loại độc thuộc tính cho dù người khác trúng phải cũng rất dễ giải, nếu như thuộc tính bất đồng… Tỷ như bên trong âm hàn kỳ thực còn quấn quýt độc tính phá hoại tổ chức huyết dịch… Như vậy giải một cái cũng sẽ tăng thêm một cái khác, hoặc là dây da dây dưa căn bản khỏi nghĩ tới triệt để trừ tận gốc… Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 141”