Bàn Ti động số 38 – Chương 150

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất ngũ linh chương – Thiên lôi từng trận hạ mưa tuyết a ~~~

Lý mập mạp nhảy dựng lên, bàn tay vung lên thật cao, thế nhưng khi đánh xuống lại trật, đập thật mạnh trên bả vai Lý thư sinh, đánh hắn lảo đảo.

“Ngươi này đứa con chẳng ra gì! Ta, ta hôm nay đánh chết ngươi ta!”

Hợ, tiếng sấm to giọt mưa nhỏ, rốt cuộc là nhi tử mà, lúc đánh cũng không nỡ đánh nặng.

Cô cô của Lý thư sinh vội vàng lên ngăn, hai người một mặt đỏ một mặt trắng, một răn một dỗ, Lý thư sinh chỉ cúi đầu xuống, không nói một lời, mặc cho hai người kia tức giận mắng cũng tốt, hết lời khuyên cũng tốt, thủy chung không động đậy.

Ôi, đứa nhỏ này thật bướng bỉnh. Cáu kỉnh với người trong nhà thì cáu đi, rời nhà trốn đi thì rời nhà trốn đi đi, thế nhưng phương hướng đi rất không thích hợp, hắn hẳn là đi tìm Tam Lục, Tam Lục chắc chắn đứng ra giải quyết cho hắn, ra mặt thay hắn. Hắn chạy đến ta chỗ ta, thật sự là…

Không, hắn vì sao không đi tìm Tam Lục? Tuyệt đối không phải vì hắn tìm không ra chỗ, chẳng lẽ, chẳng lẽ Tam Lục có chuyện gì?

Ta quýnh lên, thế nhưng tay lại bị Phượng Nghi không nhẹ không nặng đè xuống.

Ta quay đầu, vẻ mặt của Phượng Nghi bình tĩnh, khiến tâm tình có chút nôn nóng của ta buông lỏng một chút.

“Lý công tử, nếu người nhà ngươi đã tìm đến, có cái gì hiểu lầm, cũng nên giải thích rõ ràng, trưởng bối trong nhà có lẽ cũng lo lắng cho ngươi, không có gì đáng ngại.”

Lý thư sinh ngẩng đầu liếc mắt nhìn, thanh âm không cao, nhưng ý tứ thực kiên quyết: “Không nhọc Phượng tiền bối lo lắng.”

Đẩy Phượng Nghi trở lại. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 150”

Bàn Ti động số 38 – Chương 149

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất tứ cửu chương – Ánh mắt khiến người ta hoảng sợ

Phía trước cửa động, chung quanh là cây tùng bách cao thẳng, đám huynh đệ chuột và đám tỷ muội nhện đứng hai bên, có thể biến thành người không thể biến thành người, tất cả đều mặc đẹp, mỗi người đều kích động khó có thể tự ức chế, từ xa nhìn lại một mảnh đầu đủ mọi màu sắc, bọn họ khi nào thì lại mê nhuộm lông? Ta đang muốn cất bước, trong đám người lôi ra một băng biểu ngữ lớn: “Hoan nghênh đại tỷ về nhà!”

Hợ… Ta sao lại có loại ảo giác, mình đột nhiên thành đại ca trùm xã hội đen? Được rồi, chúng ta đây coi như là một loại xã hội đen khác.

Ừm, cảnh này rất thô tục, bất quá ta thực hưởng thụ, còn rất cảm động.

Cảm giác về nhà thật tốt. Bên ngoài có đẹp có tốt cũng không tốt bằng Bàn Ti động của ta, tổ vàng tổ bạc không bằng tổ cỏ của mình mà.

Ta bỏ đi hóa trang của mình, Phượng Nghi cũng khôi phục tướng mạo sẵn có. Hắn khẽ mỉm cười, phong nghi ngàn vạn, khi vạn người chú mục này, nhẹ nhàng nắm một tay ta.

Hợ… Ta nghe thấy một mảnh thanh âm hút không khí, còn có tựa hồ xa xa truyền đến mấy tiếng té ngã xuống đất.

Ừm, không có khoa trương tới mức vạn người, thế nhưng ngàn người hẳn là có.

Loại tuyên cáo không nói gì này của Phượng Nghi làm cho bọn họ trầm mặc một lúc, sau đó tuôn ra một trận tiếng hoan hô ồn ào náo động hỗn loạn! Toàn bộ Bàn Ti động trên dưới đều biết vì sao trên đỉnh Đông Dương đối diện chúng ta ở một đám chim, hiện tại thấy một màn như vậy, phản ứng của mọi người thật sự là… ờ, tuy rằng rất không chỉnh tề, nhưng ta phải nói, đại đa số đều thực vui sướng, hân hoan, mừng như điên… Ừ, không sai, như vậy.

Phượng Nghi và ta tay trong tay từ giữa mọi người đi qua, không biết ai dẫn đầu, vô số giấy màu, cánh hoa, thậm chí còn có viên kẹo đã gói đồng thời ném về phía chúng ta, đúng vậy, không phải rắc, là ném! Nhất là không biết ai chuẩn bị một viên kẹo cứng lớn như búa, tiếng gió vù vù mang theo bén nhọn liền nện qua đây.

Hợ. Ta trước kia hình như có lần từng vô tình nói ăn mừng tung hoa rắc kẹo gì đó, thế nhưng, đây không phải là rắc, đây là nện mà! Hơn nữa, ai nói kích thước càng lớn lại càng tốt? Chẳng lẽ bọn họ cảm thấy cỡ càng lớn thì càng vui mừng sao?

Có điều tuy kẹo to chút, đối với chúng ta thì không thành vấn đề, mấy cái chỉ nặng có vậy trước khi đụng tới thân thể chúng ta, đã bị cương khí hộ thể và thiên chu võng ẩn hình của ta văng ra rồi, giấy màu cánh hoa nhưng thật ra ào ào rơi xuống một đầu một thân chúng ta. Bất quá mọi người Lý gia phía sau chúng ta thì hơi chật vật, không ngừng trốn đông tránh tây, có lúc có tiếng “ai u”, tiếng chửi bới lẩm bẩm truyền đến. Ta quay đầu lại liếc mắt một cái, che miệng trộm cười, quyết định không nhìn tao ngộ của bọn họ tới cùng, ai bảo bọn họ ở bên ngoài chửi bậy phá hư thanh danh của ta? Trả thù nho nhỏ của ta cũng không quá đáng chút nào.

Tiếng lầu bầu của bọn họ rất nhỏ, có lẽ là trước mắt đột nhiên xuất hiện yêu quái nhiều như vậy, bị chấn động thật sâu… Ta hiểu, tình cảnh trước mắt thật sự là nằm ngoài dự liệu của bọn họ, bọn họ cho dù hơi cuồng vọng, mấy người đối mấy nghìn, tỉ lệ rất lớn này bọn họ vẫn có thể hiểu. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 149”

Bàn Ti động số 38 – Chương 148

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất tứ bát chương – Gian tình thình lình xảy ra

Ta cảm ta luôn luôn xử sự thấp đi thiện chí giúp người… Được rồi, nói trắng ra là ta chính là nhát gan sợ phiền phức, cũng không chủ động đi gây chuyện sinh sự. Thế nhưng hiện tại, vì sao Bàn Ti động của ta bị người chặn cửa chửi bới chứ?

Thanh âm có cao có thấp có nam có nữ, tựa hồ đến đập phá, ít nhất có ba người.

Được rồi, khách quan mà nói không tính là chặn cửa, bọn họ căn bản không tới gần đại môn nhà ta, bên ngoài vòng trận pháp phòng ngự thứ hai liền bị ngăn cách, vào không được.

Bọn họ từ chỗ nào toát ra? Vừa rồi lúc có qua có lại tuần núi biểu hiện còn rất bình thường… Chứng tỏ những người này khẳng định vừa mới tới không lâu, hơn nữa có qua có lại không gặp bọn họ, phòng ngự bên ngoài mặc dù không lộ rõ, bất quá bọn họ có thể thoải mái phá giải, có thể thấy được cũng biết qua một số nguyên lý ngũ hành.

Thanh âm của bọn họ mặc dù lớn, từ ngữ lại rất đơn điệu, quay đến quay đi chỉ có cái gì mà vô sỉ đê tiện, hạ lưu đê tiện, rùa đen rụt đầu, mau mau thế nào nếu không thì thế nào thế nào…

Ta nhìn kỹ, xác định bọn họ là người, hơn nữa, ta không biết một ai. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 148”

Bàn Ti động số 38 – Chương 147

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất tứ thất chương – Gặp lại đối diện không nhận ra

Ta không biết ta ngồi ở cửa của Tử Hằng bao lâu, ban đầu chỉ là vô ý ngồi xuống, sau lại dựa vào cửa nghỉ ngơi, liền bất tri bất giác ngủ thiếp đi.

Mơ mơ màng màng, tựa hồ có giọt nước rơi xuống trên mặt ta.

Trời mưa sao? Ta nâng tay lau một phen, sau đó khi nhìn thấy người nọ đứng trước mặt ta mới tỉnh táo lại.

“Tử Hằng.” Ta xoa xoa mắt, buồn ngủ nhanh chóng rút đi: “Ngươi đi đâu vậy?” Ta nhìn nhìn bốn phía, trời chưa sáng lên, không biết giờ nào.

“Đi giải giải sầu.” Tử Hằng ngồi xuống trên thềm đá bên cạnh ta: “Ngươi đang đợi ta sao?”

Hắn ngồi xuống bên cạnh ta, ta cẩn thận đánh giá hắn một phen, trên quần áo có chút mùi ẩm ướt, hơn nữa sau khi ngồi xuống vẫn trầm mặc.

“Ngươi…”

“Ta…”

Chúng ta đồng thời lên tiếng, lại đồng thời ngừng lại.

Hắn mở miệng trước, mỉm cười, ôn hòa nói: “Ta không sao, ngươi đừng lo.”

Ta cảm thấy ta thật sự là vô dụng, trước vẻ mặt bình tĩnh như vậy của hắn, ta không nói nổi tiếng an ủi nào.

Ta thực sự là ăn nói vụng về.

Không không, không chỉ là ăn nói vụng về. Có lẽ bây giờ Tử Hằng đang muốn ở một mình, thế nhưng ta lại chạy tới thêm phiền cho hắn, làm cho hắn vào loại thời điểm này còn phải ngược lại an ủi ta bảo ta đừng lo.

“Nếu như… có cái gì ta có thể giúp được ngươi…”

“Ta biết. Ta nhất định sẽ không khách khí với ngươi mà.” Dừng một lát, hắn hỏi:”Hỉ sự của ngươi và Phượng Nghi, định làm khi nào? Chén rượu mừng này nhưng không thể bớt của ta. Ừ, mà rượu cảm ơn ông mối cũng phải mời ta uống một chén.”

“Đúng vậy… Đương nhiên, đến lúc đó nhất định sẽ nói cho ngươi.”

Sau đó, ta không biết nên nói cái gì, hắn cũng không nói chuyện. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 147”

Bàn Ti động số 38 – Chương 146

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất tứ lục chương

Lẽ ra, Linh Tuyền cung đổ, mọi người chúng ta hẳn là phải vui vẻ mới đúng. Thế nhưng…

Trên mặt mỗi người, tựa hồ đều có chút trầm trọng.

Đúng vậy, cho dù bắt họ Đổng đền mạng, Tiểu Tâm cũng không thể sống lại được, còn có đám cá nhỏ kia…

Tử Hằng cùng trở về với chúng ta, chẳng qua là sau khi trở về hắn liền một mình một người đóng cửa lại ở trong phòng, Phượng Nghi khẽ lắc đầu, cũng ngăn ta đi quấy rầy hắn.

“Để hắn yên lặng một chút đi…”

Cho dù là chí giao hảo hữu, có một số lúc… có một số việc, vẫn là cần tự mình nghĩ, tự mình phán đoán.

Ta bất mãn không vui, mặc dù lật đổ họ Đổng, thế nhưng niềm vui của Tử Hằng, cũng không về được.

“Đúng rồi, ta đến bây giờ cũng còn chưa biết nàng tên gì, ngay từ đầu đã chưa từng hỏi, về sau…” Về sau nhắc tới liền mắng, cũng không có hỏi tên.

Phượng Nghi nói: “Nàng tên là Đổng Thục Hàm.”

Tên thật ra rất đẹp, chính là người không hợp.

“Các ngươi trước kia đã quen biết nàng sao? Tâm địa nàng xấu thế, sao các ngươi lại có giao tình?”

“Nàng trước kia… cũng không phải như thế.” Tình tự của Phượng Nghi cũng không tốt lắm: “Thánh Linh cung trước kia làm việc cũng không phải ngang tàng ngạo mạn không biết nặng nhẹ như vậy, chuyện về sau… Ôi, đây cũng khó nói. Tóm lại, không có quan hệ gì với chúng ta. Nếu không phải xảy ra chuyện này, chúng ta đã về Già Hội sơn rồi.”

“À há…” Đúng vậy, chuyện bị ngoài ý muốn này cắt ngang, rất nhiều.

Trước khi ăn cơm tối hôm đó ta còn khắc đùa một cây trâm gỗ, muốn đưa cho hắn. Kết quả vừa gặp phải sự kiện kia, liền quên mất.

Cái trâm kia dùng gỗ bình thường, tay nghề của ta lại chẳng ra gì, liền khắc hoa văn đụn mây còn khắc chả cân xứng bóng bẩy gì cả. Bất quá cũng may đó là thuần thủ công, nếu đưa cho Phượng Nghi, chủ yếu là tấm lòng này thôi! Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 146”