Bàn Ti động số 38
- Tác giả: Vệ Phong
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhất ngũ lục chương – Thế giới này biến hóa rất nhanh
“Ta thấy được Tiểu Tâm rồi, nàng còn sống, hơn nữa công lực còn tinh tiến hơn trước đây. Nàng vốn ở chỗ đầm nước đó, vốn dĩ muốn chờ, cũng không phải ngươi, thế nhưng ngươi vừa vặn gặp phải, mà an bài của vị bá phụ kia của ta cho nàng, thời cơ cũng đã hoàn toàn chín muồi. Linh Tuyền cung thất bại thảm hại, mà ghế trống quyền lực khi nó ngã xuống do Chính Hòa cung, Tử Vi cung, cùng với bá phụ ta ba nhà phân chiếm, phần lớn những người có được danh hiệu của Thánh Linh cung, đều đã bị tước chức vụ và quân hàm phá đi tiên cốt, có người bị trục xuất, có người bị nhốt… Cây đổ bầy khỉ tan, đã không còn ai nhắc tới, không còn ai lại nhớ bọn họ.”
“Tuy rằng lòng hại người không thể có, nhưng lòng phòng người không thể không. Tam Bát, cho dù là có là người thân cận hơn nữa, cũng không được hoàn toàn giao phó tín nhiệm của mình, nói như vậy, tựa hồ là những lời lặp đi lặp lại cũ rích. Thật lâu trước kia, ta đã nói với ngươi như vậy. Thế nhưng cho đến ngày nay, ta mới biết thực sự cần nhớ những lời này chính là bản thân ta. Ta và Đổng Thục Hàm mặc dù từ ban đầu cũng không phải là vợ chồng ân ái gì, nhưng chướng ngại, hiểu lầm giữa chúng ta, đã giống như một ngọn núi không thể rung chuyển. Cho dù ta mở rộng lòng dạ tiếp nhận nàng, cũng sẽ bị từng tầng tính kế hoàn toàn hủy diệt quan hệ giữa chúng ta. Ta không giúp được nhiều, chỉ có thể khiến cho cảnh ngộ bị trục xuất của nàng thoáng dễ chịu hơn chút.”
“Ta vốn không muốn nói cho ngươi biết việc này, ta nghĩ, lấy tính cách của ngươi, có lẽ sẽ không hiểu trong này có bao nhiêu tính toán, nhưng sẽ cảm giác được trong này có vô số đau đớn. Ta chẳng qua là muốn lại lặp lại câu nói ấy, bảo vệ chính ngươi cho tốt.”
“Người sai khiến Yên Song đi ám sát ngươi, ta mặc dù không tìm được, nhưng ta nghĩ, chung quy chính là hai ba người ấy… Vô cùng có khả năng là tộc nhân của ta. Bọn họ có lẽ từ chỗ Tiểu Tâm nhận được tin tức, biết ta từng tặng thủy linh châu cho ngươi, rối rắm gút mắc trong đó, lại liên lụy tới bí mật của Ngao gia, sau khi ta biết chuyện này, ngoại trừ tức giận, còn cảm giác thấy bất đắc dĩ cùng với bi thương thật sâu.
Ta vẫn muốn làm vẻ vang cho gia tộc, ta hi vọng có thể rửa sạch những khuất nhục với kỳ thị mà xuất thân của ta mang đến. Ta hi vọng, ta có thể giống như mẫu thân ta kỳ vọng, được tộc nhân tiếp nhận, thừa nhận, coi trọng, thậm chí… Thế nhưng tất cả điều đó, dưới so sánh lợi ích khổng lồ của gia tộc, trước mặt dục vọng của trưởng lão và rất nhiều người còn khó lấp hơn cả vực sâu dưới đáy biển, mới ấu trĩ và nực cười làm sao.”
“Ta nghĩ, ta sẽ không lại ép dạ cầu toàn, cũng sẽ không lại mặc cho gia tộc bài bố.”
“Sau khi quyết định như vậy, ta cảm thấy vô cùng thoải mái, cõng gánh nặng đã sắp ngàn năm, cuối cùng cũng bỏ rơi được. Chức hàm bây giờ này mặc dù cao hơn lúc đầu, nhưng không phải là thực chức. Ta nghĩ, ta cũng sẽ không ở tại vị trí này quá lâu. Thế nhưng sau khi dứt bỏ tất cả, ta bỗng nhiên có loại cảm giác mờ mịt, không biết đi đường nào, có lẽ ngươi sẽ cười nhạo ta đi?”
“Lúc ngươi và Phượng Nghi bên nhau, cũng là có thể giao nghi vấn trong trái tim hoặc là một số lời muốn nói, tận lực đều nói ra, hiểu biết lẫn nhau, mới có thể càng thêm thân thiết và quan tâm nhau.”
“Nếu định xuống ngày cưới, đầu tiên nhất định phải cho ta biết.”
“Ý dài giấy ngắn, lời chưa nói lúc gặp lại sẽ nói rõ với ngươi. Trân trọng.” Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 156”