Bàn Ti động số 38 – Chương 162+163

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất lục nhị chương – Tiễn đi đón lại

Hơ, nếu như lấy ta so với Tam Lục, đại khái bây giờ dùng một câu nói là có thể khái quát.

Đó chính là, yến tước sao biết biết chí thiên nga…

Nàng thì rất thanh cao đạm bạc, ta thì rất keo kiệt con buôn. Người ta không có việc gì liền đi du lịch, ta không có việc thì nằm trong nhà ngủ. Người ta theo đuổi chân lý, ta theo đuổi an toàn.

Ta dám nói, nếu như làm quyển tiểu thuyết viết ta và Tam Lục vào trong, Tam Lục hoàn toàn xứng đáng làm nữ chính, vừa đẹp, khí chất lại tốt, vừa si tình lại có cá tính, ta ấy à, nhiều lắm là vai phụ bình thường, lời thoại một hai câu, khi cần lôi ra để làm nền cho hình tượng rực rỡ của vai chính, ừ, trình độ như ta vậy, diễn nhân vật phản diện cũng diễn không được, nhân vật phản diện cũng phải có can đảm có kiến thức, phần lớn thời điểm còn phải rất đẹp… giống như Tam Thất.

Mặc dù tuổi ta cũng không nhỏ, nhưng ta lúc nào cũng theo thói quen, phân chia người ở trong lòng thành: người tốt, người xấu.

Ta cũng biết chuyện trên đời nào có đơn giản như vậy, người tốt và người xấu cũng đều có nhiều mặt. Thế nhưng không biết sao, có lẽ ta chính là sinh vật đơn bào như thế.

Ta bóng gió hỏi Tam Lục, chuyện của nàng với Lý Phù Phong định làm như thế nào. Tam Lục liếc mắt nhìn ta, cũng không trả lời câu hỏi của ta.

Ta cảm thấy, giấu giếm nàng, có lẽ không được. Nếu như sau này nàng biết được từ chỗ Lý Phù Phong, nhất định sẽ cảm thấy ta bây giờ có phải đang gạt nàng hay không. Thế những nếu nói với nàng, ta lại sợ phá hủy giao tình của chúng ta, lại không biết nên nên mở miệng như thế nào.

Tam Lục hẹn Tam Thất ba ngày sau, buổi tối chúng ta chen trên một cái giường ngủ, ta nói với nàng sự tình từ chia tay lần trước tới nay, Phượng Nghi cầu thân, ta tránh né, biến cố tại tiên hội Mai sơn, đoạn lữ hành tại ma vực ấy…

Tam Lục nói không nhiều lắm, đều là ta nói.

Bất quá nàng cũng nói lên vài chỗ nàng đã đi qua, người quen biết mặc dù không nhiều, lại đều rất có cá tính giống như nàng. Có người tu đạo, cũng có người thường. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 162+163”

Bàn Ti động số 38 – Chương 161

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất lục nhất chương – Bạn cũ gặp lại

Cái gọi là trừng phạt đối với mấy người Trư Anh Hùng bọn hắn, Phượng Nghi quả nhiên là tiếng sấm to giọt mưa nhỏ, thế nhưng lại phạt Chu Anh Hùng bọn hắn kêu khổ thấu trời — phạt chép sách, sao Đạo Đức Kinh.

Được rồi, tuy rằng Đạo Đức Kinh không dài, nhưng là đối với Chu Anh Hùng mà nói, bảo hắn sao một trang sách, còn khó chịu hơn so với bảo hắn đào đất một ngày làm việc nặng một ngày.

Người trông coi được chỉ định chính là Hôi Đại Mao. Đại Mao nhưng thật ra vui vẻ tiếp nhận chuyện này, bộ dáng kích động xoa tay đúng là đối lập rõ ràng với bộ dáng như cha mẹ chết của ba người Chu Anh Hùng.

Hơ, Bàn Ti động sắp náo nhiệt.

Ấn cách nói của Phượng Nghi, bây giờ chúng ta nên làm chính sự.

Thế nhưng ta chung quy cảm thấy… ờ, quá nhanh.

Hơn nữa, ừm, tuy rằng kiếp trước mọi người kết hôn là chuyện đơn giản, kiếp này lại không giản đơn, tam môi lục sính (1) ta tưởng rằng chỉ nói mà thôi, thế nhưng Phượng Nghi vừa đề ra, lại cư nhiên là tính toán tổ chức thật lớn.

“Ừm…” Ta thử thăm dò: “Chúng ta nếu như làm thật, vậy đơn giản một chút, mời người quen ăn một bữa cơm, làm cái lễ, không phải là xong?”

“Vậy sao được?” Phượng Nghi một mực phủ quyết: “Chúng ta là đường đường chính chính, như nàng nói, lại thành tựa trốn theo trai. Hơn nữa, làm thật là thế nào? Chẳng lẽ còn làm giả?”

“Khụ, việc này gấp cái gì chứ…” Bạn bè kiếp trước của ta, cũng có người yêu đương hơn mười năm mới kết hôn.

Đặt vào chúng ta, thời gian chúng ta quen biết dài, thế nhưng thời gian yêu đương lại không dài mà, nhanh như vậy liền… Ừm, tâm lý ta xoay không kịp. Lại nói, trong lòng ta còn có chút, vướng mắc khác…

“Chúng ta, lại bồi dưỡng bồi dưỡng cảm tình đi.”

“Thành thân cũng bồi dưỡng được.”

Ta bị nghẹn họng.

“Thế nhưng, bây giờ thành thân, trong lòng ta không xuôi. Ta…”

Phượng Nghi bỗng nhiên cười: “Được rồi. Ta biết nàng người này trong lòng chính là có cái cân. Người khác có lỗi với nàng, nàng coi là nhẹ. Nàng nếu cảm thấy nợ người khác, nàng liền coi vô cùng nặng. Hơn nữa luôn không bỏ xuống được. Ta không bức nàng đáp ứng bây giờ, nhưng ta lúc nào cũng sẽ hỏi nàng. Hỏi lâu, nàng cảm thấy mắc nợ ta, đến lúc đó nàng tự nhiên sẽ đáp ứng.”

“Hợ…” Người này…

Người này sao lại như thế chứ, mấy câu mà làm ta dở khóc dở cười.

Có điều nghĩ kỹ, nếu như hắn vẫn như thế, ừm, chân tâm bất biến, trung trinh như một… dây dưa tiếp với ta, cái cân trong lòng ta, thật sự sẽ bị dây dưa mà dịch qua.

Nợ gì cũng trả được, chính là nợ trong lòng khó trả.

Vì sao ta người này không làm chuyện xấu, cũng không đánh bạc chơi giai, khụ, kéo xa rồi, ta nghĩ không rõ vì cái gì ta lại luôn… luôn cảm thấy mình thiếu thật nhiều nợ tình chứ?

Càng đau đầu chính là, nợ mà không biết trả như thế nào.

Ta thở dài. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 161”

Bàn Ti động số 38 – Chương 159+160

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

2 chương nhé :3

Đệ nhất ngũ cửu chương – Gặp lại đối diện không nhận ra

Sự kiện bắt cóc này hữu kinh vô hiểm, còn thấy được quen biết cũ… Nhưng chúng ta hấp tấp xông tới đây, lại có một loại cảm giác vô lực một quyền đánh vào bông.

Chu Anh Hùng thoạt nhìn lại giống như cơn giận còn sót lại chưa tiêu: “Hừ! Mới không tiện nghi bọn hắn như thế, vừa lúc chúng ta mới đến, nhân sinh không quen, trước gặng hỏi bọn hắn, tính toán sau.”

Ta thở dài trong bụng, Phượng Nghi dùng thần giao cách cảm nói: “Nàng không tiện ra mặt, ta đi thôi.”

Ta ngẫm lại, cũng đích xác không tiện gặp Lý Phù Phong. Vừa rồi đã nói có khó khăn tìm ta giúp đấy, chỉ chớp mắt đã để cho tiểu yêu ta biết trói bọn họ lại. Ừm, bất quá Lý Phù Phong sao không dùng tơ nhện phòng thân ta cho hắn chứ? Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 159+160”

Bàn Ti động số 38 – Chương 158

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất ngũ bát chương – Người một nhà không nhận ra nhau

Ta mở giấy ra muốn trả lời thư cho Tử Hằng, mấy ngày trước khi cầm bút tay hơi run, vì thế vẫn chưa viết chữ.

Thế nhưng phát ngốc nửa ngày với giấy viết thư trắng trơn, ta lại một chữ cũng không có viết ra.

Xa xa truyền đến tiếng đàn mơ hồ.

Phượng Nghi có lẽ hôm nay hưng trí rất tốt, Hôi Đại Mao lấy ra mấy chiếc đàn hắn cất giấu mời Phượng Nghi bình phẩm, sau đó Phượng Nghi thích một chiếc trong đó, chọn ra muốn thử một lần.

Bây giờ, hắn đang đánh đàn đấy.

Ta nhắm mắt lại, nghiêm túc nghe một hồi — ừ, dễ nghe.

Ta có thể phán đoán như thế.

Người thường nghe náo nhiệt trong nghề nghe môn đạo.

Dù sao ta cảm thấy đánh đàn chuyện này ấy à, là không mất công, gảy dây đàn ngay cả tiểu hài nhi ba tuổi cũng có thể gảy, nhưng muốn gảy dễ nghe, vậy phải có thiên phú, còn phải có ngộ tính gì đó.

Ta chính là cảm thấy, từng tiếng đàn ấy, nghe lên ngân nga bên tai, nếu nhắm mắt lại nghe, cảm thấy, rất trống rỗng.

Nhắm mắt lại nhìn không thấy gì, chỉ nghe thấy tiếng đàn đang quanh quẩn.

Nghe nghe, dường như, tất cả quanh người đều không tồn tại, chính mình cũng không tồn tại. Không gian trải xa trập trùng, tiếng đàn ấy cao thấp lên xuống, giống như, gợn nước… Ừ, giống như thiên hà chúng ta cùng nhau nhìn ngày đó.

Vô số ánh sáng lóe lên, giống như những tiếng đàn này, giống như có thật nhiều giọt nước nhẹ nhàng chảy xuôi trên làn da ngươi, mang theo cảm giác mát, ừm…

Rất hưởng thụ.

Được rồi. Tuy rằng ta không hiểu những thứ này, thế nhưng ta có thể khẳng định ta không phải là trâu, Phượng Nghi về sau nếu như đánh đàn với ta tuyệt đối không phải uổng phí công phu. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 158”

Bàn Ti động số 38 – Chương 157

Bàn Ti động số 38

  • Tác giả: Vệ Phong
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất ngũ thất chương – Tiễn người tiễn đến cửa lớn

Có lẽ có động lực, dưỡng thương ngược lại có hiệu suất… Nhưng giải thích của Phượng Nghi đối với chuyện này là, bởi vì lúc ta hôn mê bất tỉnh chỉ có thể dựa vào hắn điều trị kinh mạch thay ta, cho nên rất chậm, thế nhưng chờ ta tỉnh lại, có thể tự mình vận khí điều tức, kiềm chế chân khí linh lực đi loạn, vì vậy khỏi đương nhiên cũng nhanh hơn.

Ừ, quả nhiên vẫn là chính mình đáng tin nhất. Tiếp tục đọc “Bàn Ti động số 38 – Chương 157”