Đôi cánh mà tôi muốn có
- Tác giả: Rbao0000
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ thập tám chương
Hiên Viên Diệu và Nam Cung Diễm vẫn như trước không nói gì, duy trì im lặng. Ngay lúc Thượng Quan Thập nghĩ muốn ra cửa mà chạy, Nam Cung Diễm mở miệng nói: “Chúng tôi… đã biết sự tồn tại của đứa nhỏ!”
Nghe thấy lời nói của Nam Cung Diễm, soạt một cái, sắc mặt Thượng Quan Thập trở nên trắng bệch. Tay cậu đang vịn lấy cái bàn không ngừng run rẩy, hai mắt tràn ngập sợ hãi vô hạn nhìn về phía bọn họ, môi giật giật tái nhợt: “… Sau… Sau đấy thì sao… các anh… muốn… muốn như thế nào?”
Thấy người thương yêu bị chính mình dọa thành như vậy, Nam Cung Diễm hối hận một câu cũng nói không nên lời. Nếu sớm biết tình hình như vậy, chính mình tuyệt đối sẽ không nói thẳng vào vấn đề.
“Bọn tôi không có ý muốn cướp đi bọn chúng. Chỉ là muốn nhìn chúng nó một chút mà thôi, dù gì bọn tôi không phải là cha bọn chúng sao? Hay là… chúng cũng không biết sự tồn tại của chúng tôi?” Hiên Viên Diệu đúng lúc giải thích.
“Thực sự? Các anh thực sự sẽ không mang hai đứa nó đi?” Thượng Quan Thập kích động muốn xác nhận sự thật lại một lần nữa.
“Ừ!” Hiên Viên Diệu cùng Nam Cung Diễm đồng thời gật đầu nhận lời. Sau đó, bọn họ thấy Thượng Quan Thập nở nụ cười, nụ cười như hoa, nụ cười rạng rỡ chiếu sáng hai mắt bọn họ. Sau đấy, tiếng Thượng Quan Thập nhẹ nhàng truyền đến: “Ừ… Hai thằng quỷ biết sự tồn tại của các anh. Anh là Thượng Quan Tả Dực, em là Thượng Quan Hữu Dực. Nếu các anh tới nhìn chúng nó, tôi nghĩ bọn chúng sẽ rất vui!”. Sau khi nói xong những lời này, cậu cúi đầu, không ngừng bẻ ngón tay. Một lúc lâu, cậu bỗng nhiên ngẩng đầu, cười hỏi: “Như vậy đi! Chọn ngày không bằng gặp ngày, các anh đến nhà tôi ăn cơm trưa đi! Hôm nay Tả Dực và Hữu Dực buổi chiều nghỉ, các anh có thể hảo hảo ở chung một lúc, thế nào?” Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 18”