Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 18

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập tám chương

Hiên Viên Diệu và Nam Cung Diễm vẫn như trước không nói gì, duy trì im lặng. Ngay lúc Thượng Quan Thập nghĩ muốn ra cửa mà chạy, Nam Cung Diễm mở miệng nói: “Chúng tôi… đã biết sự tồn tại của đứa nhỏ!”

Nghe thấy lời nói của Nam Cung Diễm, soạt một cái, sắc mặt Thượng Quan Thập trở nên trắng bệch. Tay cậu đang vịn lấy cái bàn không ngừng run rẩy, hai mắt tràn ngập sợ hãi vô hạn nhìn về phía bọn họ, môi giật giật tái nhợt: “… Sau… Sau đấy thì sao… các anh… muốn… muốn như thế nào?”

Thấy người thương yêu bị chính mình dọa thành như vậy, Nam Cung Diễm hối hận một câu cũng nói không nên lời. Nếu sớm biết tình hình như vậy, chính mình tuyệt đối sẽ không nói thẳng vào vấn đề.

“Bọn tôi không có ý muốn cướp đi bọn chúng. Chỉ là muốn nhìn chúng nó một chút mà thôi, dù gì bọn tôi không phải là cha bọn chúng sao? Hay là… chúng cũng không biết sự tồn tại của chúng tôi?” Hiên Viên Diệu đúng lúc giải thích.

“Thực sự? Các anh thực sự sẽ không mang hai đứa nó đi?” Thượng Quan Thập kích động muốn xác nhận sự thật lại một lần nữa.

“Ừ!” Hiên Viên Diệu cùng Nam Cung Diễm đồng thời gật đầu nhận lời. Sau đó, bọn họ thấy Thượng Quan Thập nở nụ cười, nụ cười như hoa, nụ cười rạng rỡ chiếu sáng hai mắt bọn họ. Sau đấy, tiếng Thượng Quan Thập nhẹ nhàng truyền đến: “Ừ… Hai thằng quỷ biết sự tồn tại của các anh. Anh là Thượng Quan Tả Dực, em là Thượng Quan Hữu Dực. Nếu các anh tới nhìn chúng nó, tôi nghĩ bọn chúng sẽ rất vui!”. Sau khi nói xong những lời này, cậu cúi đầu, không ngừng bẻ ngón tay. Một lúc lâu, cậu bỗng nhiên ngẩng đầu, cười hỏi: “Như vậy đi! Chọn ngày không bằng gặp ngày, các anh đến nhà tôi ăn cơm trưa đi! Hôm nay Tả Dực và Hữu Dực buổi chiều nghỉ, các anh có thể hảo hảo ở chung một lúc, thế nào?” Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 18”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 17

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập thất chương

Sáng sớm ngày hôm sau, hai người tiều tụy không hẹn mà cùng đứng canh trước phòng khám của Thượng Quan Thập, gây ra nhốn nháo không nhỏ trong bệnh viện. Trên hành lang thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng các cô y tá thảo luận.

“Trời ạ! Tớ vừa rồi giật hết cả mình, có thấy hai anh chàng đẹp trai ở cửa phòng khám của bác sĩ Thượng Quan không? Tớ còn tưởng rằng hai đứa con của anh ấy một đêm trưởng thành ấy!”

“Ừ! Thấy, thấy, trời ạ! Quả thực là cực phẩm tiểu công! Có điều, bọn họ và bác sĩ Thượng Quan là có quan hệ gì nhỉ? Thực chờ mong a!”

“Này! Tớ thấy là so với bác sĩ Giang còn được hơn nha! Nói như thế nào nhỉ? Nhờ bác sĩ Thượng Quan mới có thể mỗi ngày nhìn thấy hai khuôn mặt kia a! Tuy là phiên bản thu nhỏ, nhưng mà không tệ nhé! Đổi gu một chút so sánh tốt hơn nha!”

“Ừ! Rất có lý!”

“Rất có lý cái gì chứ! Mọi người đều quên hết rồi! Không phải tiểu thuyết bất chính trên mạng bây giờ thịnh hành NP sao? Tớ thấy bác sĩ Thượng Quan và bọn họ xem ra là 4P đi! Trời ơi! không được, chỉ mới nghĩ thôi, tớ đã chảy máu mũi rồi!” Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 17”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 16

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập lục chương

Sau một hồi “tút… tút… tút…”, giọng nói trầm thấp ổn trọng của Hiên Viên Diệu truyền đến từ đầu dây điện thoại bên kia.

Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 16”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 15

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập ngũ chương

Để ý sau khi bọn Giang Hoa rời đi, tay Thượng Quan Thập xoa nhẹ mộ bia của bà bắt đầu trở nên run run, chỉ thấy khuôn mặt cậu nhẹ nhàng kề sát tấm hình của bà, nước mắt im lặng rơi xuống, lời nói vỡ ra trôi trong gió, trôi vào trong lòng Nam Cung Diễm, thổi một trận sóng, sóng to gió lớn nối tiếp nhau… Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 15”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 14

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập tứ chương

Tựa vào cửa sổ thủy tinh trong cửa hàng McDonald, bốn người ngồi vui vẻ, hai người lớn hai trẻ con, tựa như một nhà bốn người thưởng thức bữa trưa ngon lành.

Nam Cung Diễm bám theo trốn trong xe mình, lửa giận ngất trời nhìn một màn này, ngọn lửa ghen tị cháy rừng rực. Hắn tức tối cắn bánh mì trong tay, phát ra tiếng “ken két, ken két”, tựa như Giang Hoa ở bên trong chính là cái bánh mì kia. Hắn hung hăng cắn, thầm nghĩ đem người đàn ông kia lột da hủy cốt, vừa cắn vừa lẩm bẩm oán hận.

“Này! Anh cái sắc lang! Anh sao dám sờ tay tiểu Thập Thập chứ!”. Mà thực sự là khi Giang Hoa thay Thượng Quan Hữu Dực lau pho mát bên mép, thì Thượng Quan Thập đúng lúc cũng với tay đến, tay hai người vô tình chạm vào nhau mà thôi.

“Anh là cười cái gì? Toàn là cười dâm đãng. Còn cười, đấy là bà xã của tôi, ai cho anh cười với cậu ấy?” Nam Cung Diễm giống như là nhìn thấy bà xã mình hồng hạnh xuất tường (1) mà tức giận.

Lại qua một trận “ken két, ken két”, tay hắn nắm chặt bánh mì, tựa như muốn bóp cổ Giang Hoa, khát máu nói: “Hừ! Còn nhìn, nhìn nữa, tôi liền móc mắt anh, bà xã của tôi là anh có thể nhìn sao?” Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 14”