Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 41+42

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

2 chương, mỗi chương ở 1 trang ^^

Đệ tứ thập nhất chương

Mà lúc này Thượng Quan Thập đang ở trong phòng khám xem xét bệnh án, thế nhưng nghe được rất rõ ràng, rành mạch. Màu sắc trên mặt cũng có thể nói là như kính vạn hoa, rực rỡ sắc màu, thay đổi trong nháy mắt. Ai! Cậu ở trong lòng thở dài một hơi, trong lòng nghĩ: Hèn chi lời nói cử chỉ của Nam Cung Ngữ quen thuộc như vậy, thì ra cô chính là bản sao của mấy cô y tá ở chỗ này thôi! Không! Như vậy không tốt! Không qua bao lâu, mọi người cả bệnh viện sẽ biết Tả Dực và Hữu Dực là đứa nhỏ của hai người kia. Vạn nhất… sau khi bọn họ biết tình huống cơ thể của cậu, bọn họ sẽ dùng ánh mắt thế nào mà đối xử với cậu cùng các con của cậu chứ? Bản thân không chỉ là đàn ông, còn phát sinh tình một đêm với người đàn ông khác, cũng sinh ra đứa nhỏ! Bọn họ nhất định sẽ cảm thấy rất ghê tởm đi! Không được, cậu tuy rằng không hề gì, nhưng cậu không thể để cho người khác dùng ánh mắt khác thường đến đối xử với cậu và các con cậu được. Xem ra, cậu phải mang theo bọn chúng rời đi. Đi đâu mới được đây?

Thượng Quan Thập một mình đứng trong phòng khám, bứt tóc, không lòng dạ nào làm việc, suy nghĩ kỹ lưỡng, lập ra kế hoạch chạy trốn sau này. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 41+42”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 40

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập chương

Một đêm gian nan cuối cùng cũng trôi qua. Ánh nắng sáng sớm xuyên qua cửa sổ thủy tinh lan trong không khí tại phòng chăm sóc đặc biệt, lấm tấm, một mảnh óng ánh.

“Ưm…” Thượng Quan Hữu Dực trên giường bệnh mở mắt trong đau đớn. Đột nhiên trước mặt phóng đại hai khuôn mặt tiều tụy, dọa bé sốc. Nhìn kỹ, thì ra là Hiên Viên Diệu cùng Nam Cung Diễm. Bé khó khăn há môi, nỉ non nói: “Cha… ở đâu? Con muốn… nước…”.

Bọn họ rốt cuộc cũng nghe hiểu lời nói của Thượng Quan Hữu Dực. Nam Cung Diễm vội vàng rót một cốc nước ấm, cũng cắm ống hút vào, đút vào trong miệng tái nhợt của Thượng Quan Hữu Dực. Hiên Viên Diệu ở bên cạnh thì ôn nhu giải thích: “Cha con tối hôm qua chăm sóc con đến tận khuya, vì thế cậu ấy đang nghỉ ngơi ở bên cạnh.”. Nói xong, Hiên Viên Diệu chỉ chỉ cái giường bên cạnh. Thượng Quan Hữu Dực theo hướng ngón tay hắn nhìn lại, hiểu rõ gật gật đầu. Sau đấy bé liền mang theo một tia ánh mắt cảm kích nhìn nhìn Hiên Viên Diệu cùng Nam Cung Diễm. Tiếp đó bé nhoẻn miệng cười rồi ngủ thiếp đi… Trước khi tiến vào mộng đẹp, bé nghĩ: Xem ra hai người ba này vẫn còn dùng được. Tạm thời tôi nhận thức các người đi! Có điều, các người muốn dễ dàng theo đuổi mẹ, đấy lại là chuyện khác. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 40”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 39

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập cửu chương

“Ha ha ha…” Nam Cung Diễm nhỏ giọng cười ngây ngô mấy tiếng. Dưới sự đông lạnh có thể sánh ngang với nhiệt độ ở Nam Cực, cực chẳng đã, hắn đành phải thật cẩn thận ôm ngang Thượng Quan Thập lên, sau đó, nhẹ nhàng đặt cậu vào chỗ trống trên giường ở bên cạnh, cũng đắp kín chăn cho cậu. Nhìn khuôn mặt lúc ngủ của Thập, trong lòng Nam Cung Diễm vẫn không ngừng oán giận: Hừ! Thật là! Cơ hội khó được cỡ nào a! Mình lại không có ngại mệt, cho dù là ôm cả một đêm cũng có thể nha! Ghen thì cứ nói rõ đi! Sao lại phải đi tìm ngụy biện chứ! Mình ôm cũng không phải, thả cũng không xong. Có điều. Cơ thể Thập thơm thơm, mềm mềm, ôm thật thích nha! Ha ha ha… Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 39”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 38

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập bát chương

Trong phòng chăm sóc đặc biệt, Thượng Quan Thập ngồi bên giường của Thượng Quan Hữu Dực, nắm lấy tay nhỏ bé của Thượng Quan Hữu Dực, không tiếng động chảy nước mắt. Mà Hiên Viên Diệu cùng Nam Cung Diễm ngồi ở hai bên cậu, trong lòng bọn họ cũng chảy lệ. Bọn họ đau lòng nhìn một lớn một nhỏ đều đang bị tổn thương kia, không thể mở miệng. Bọn họ chỉ có thể vô lực nhìn, cảm thụ đau đớn mãnh liệt và tổn thương sâu sắc trong lòng Thượng Quan Thập. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 38”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 37

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tam thập thất chương

Thời gian lo lắng chờ đợi dần dần trôi, tám chín giờ đã qua, cuối cùng, cửa phòng cấp cứu mở. Một bác sĩ mặc áo blouse trắng đi ra.

Thượng Quan Thập bước nhanh tới, lo lắng dò hỏi: “Bác sĩ Vương, con tôi nó thế nào?”

“Phẫu thuật rất thành công, có điều Hữu Dực còn chưa qua giai đoạn nguy hiểm. Chỉ cần qua đêm nay, bé sáng mai có thể tỉnh lại, sẽ không có việc gì!” Bác sĩ Vương mỉm cười giải thích.

Sau đó, Thượng Quan Hữu Dực được y tá đẩy ra. Mọi người nhìn Hữu Dực băng vải xô thấm đậm máu, đau lòng một câu cũng nói không nên lời. Thượng Quan Thập ngăn y tá lại, tay run rẩy mấy lần muốn xoa khuôn mặt bé nhỏ của Thượng Quan Hữu Dực đều vì sợ chạm vào vết thương đau của bé mà lùi lại, mà không biết làm sao. Cuối cùng, nước mắt Thượng Quan Thập tràn mi trào ra, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống trên gương mặt nhỏ nhắn của Thượng Quan Hữu Dực, trong nháy mắt thấm ướt băng gạc nhuộm tơ máu trên mặt bé. Hiên Viên Diệu và Nam Cung Diễm thấy thế, bọn họ gần như cùng lúc đỡ lấy Thượng Quan Thập đang thương tâm, đau lòng giống nhau không nói cũng hiểu. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 37”