Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 48

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập bát chương

“Cha, chẳng lẽ kẻ xấu kia vẫn còn đang tìm cha sao?” Thượng Quan Tả Dực nghiêng đầu nhỏ, mang theo nghi vấn nói.

“Ừm! Cha cũng không biết. Sau khi nghe lén được anh trai được Đọa Thiên an táng xong, cha không kịp thương tâm, vì thực hiện nguyện vọng của anh, liền mang theo bà vẫn còn đang bệnh, cùng với khoản tiền tiết kiệm anh lưu lại cho cha, suốt đêm trốn khỏi thành phố ấy. Mặt khác, Đọa Thiên là một tổ chức rất bí mật. Hình như đều là nơi quan chức cấp trên, cùng một số trùm xã hội đen tiêu khiển. Vì thế tài liệu bên trong rất khó tra được. Năm ấy lúc cha vào trong đó làm việc, bởi vì vị thành niên mà không có chứng minh thư, vì thế cha báo tên giả, hơn nữa cha chỉ là một nhân viên tạm thời, ngày đó lại không có người khác ở đấy. Cho nên bọn chúng hẳn là rất khó tra được cha. Còn về sau phát sinh cái gì, cha không rõ lắm.” Thượng Quan Thập suy nghĩ rồi giải thích.

“Vạn nhất kẻ xấu kia tìm tới làm sao bây giờ?” Thượng Quan Tả Dực nghiêm trang hỏi.

“Cũng đã qua mười mấy năm rồi! Người ta đã sớm bỏ qua, không cần nghĩ nữa!”. Thượng Quan Thập vừa nói, vừa cưng chiều xoa xoa đầu nhỏ của hai đứa. Trong lòng cậu lại nói: Yên tâm đi! Dù cho bọn chúng tìm tới, cha cho dù là liều mạng, cũng sẽ bảo vệ hai con chu toàn.

“Cha, con rốt cuộc cũng hiểu cha vì sao lại không tiếp nhận chú Giang. Vậy cha nên cự tuyệt chú ấy thế nào đây?” Thượng Quan Hữu Dực đột nhiên hỏi, vẻ mặt lo lắng rõ ràng.

“Ừm! Cha vẫn còn đang suy nghĩ a! Vừa không xúc phạm tới hắn, cũng không thể cứ tiếp tục như thế. Bởi vì thời gian kéo càng dài, tổn thương lại càng lớn. Cha phải quyết đoán một chút, lại suy nghĩ thật kỹ một lúc! Các con không cần phải bận tâm!” Thượng Quan Thập cau mày, nghiêm túc trả lời câu hỏi của Thượng Quan Hữu Dực. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 48”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 47

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập thất chương

Thượng Quan Thập lệ rơi đầy mặt, không ngừng tự trách. Hai nhỏ hai lớn trong phòng ngoài phòng, khiếp sợ một câu cũng nói không nên lời. Rốt cuộc, Thượng Quan Tả Dực khôi phục bình tĩnh trước Thượng Quan Hữu Dực vội vã hỏi: “Cha, cha không phải trẻ bị bỏ rơi sao? Sao lại toát ra một anh trai? Về sau thế nào? Về sau đã xảy ra chuyện gì? Nói mau a!”

Nghe được tiếng thúc giục của Thượng Quan Tả Dực, Thượng Quan Thập lại lâm vào bên trong hồi ức thống khổ, thì thào nói: “Về sau a… Cha ôm Dạ đã tỉnh táo lại, nghe từng câu từng chữ, cố sức giải thích của hắn. Hắn nói với cha, ngay từ đầu, hắn cũng không dám xác định cha chính là em trai của hắn. Sau một lần vô tình, hắn thấy bớt hình con bướm sau lưng cha, hắn mới xác định ta chính là em trai hắn đã thất lạc mười sáu năm ấy. Sau đó, hắn ghé vào bên tai cha, nói một chuỗi mật mã két bảo hiểm ngân hàng, liền ngã xuống trong lòng cha, không còn đứng dậy nữa… Hung thủ kia dường như vẫn muốn tiếp tục, cũng không muốn buông tha cha. Thế nhưng cha ngay lúc đó, bởi vì kích thích bởi máu, lại thêm kinh ngạc mãnh liệt cùng bất an, cha dâng lên một cỗ dũng khí… Cha phế hung thủ kia…” Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 47”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 45+46

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập ngũ chương

Thượng Quan Thập trầm mặc hồi lâu, cuối cùng cũng mở miệng nói chuyện. Tiếng cậu kiên định vang lên khắp phòng bệnh rộng lớn, nối tiếp mà lan rộng ra, tỏa khắp trong phòng ngoài phòng, trong lòng hai nhỏ hai lớn.

“Cha, không biết cái gì là yêu. Bởi vì ngay từ đầu, cha không có thời gian đi suy nghĩ những thứ xa xỉ ấy. Dù cho tới bây giờ, cha cũng cảm thấy mình không cần. Mặc dù cha không biết yêu, nhưng cha biết đó là một loại tình cảm sẽ làm tổn thương người khác, vì thế cha sẽ không để cho chính mình đi đụng tới những gì sẽ mang đến thương tổn. bởi vì cha từ khi bắt đầu sinh ra vẫn luôn phải trải qua, đủ loại thương tổn mà bên ngoài mang đến, cho nên cha sẽ tự động tránh khỏi hết thảy những gì ẩn chứa phần tử nguy hiểm. Các con nói cha trốn tránh cũng được, yếu đuối cũng thế. Cha chính là không có cách nào đi thay đổi, loại thói quen đã ăn sâu đến tận xương tủy này.” Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 45+46”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 44

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập tứ chương

Thượng Quan Thập bởi vì hoảng loạn, mà không có để ý tiếng vang ngoài cửa. Sau một lúc cậu suy tư, đỏ mặt hỏi: “Theo các con, cha nên làm như thế nào mới không làm thương tổn tới Giang Hoa?”

“Cha, cha là muốn cự tuyệt chú Giang sao? Người ta chính là đã đợi cha rất nhiều năm nha! Vì sao? Chung quy vẫn phải có một lí do chứ!”. Thượng Quan Hữu Dực tuy rằng ngoài miệng hỏi như vậy, nhưng tiểu ác ma trong lòng bé lại đang kêu: Đồng ý đi! Đồng ý đi! Cho hai ông ba ngu ngốc ngoài kia chút kích thích đi!

“…” Thượng Quan Thập sau một hồi trầm mặc, ảo não giải thích: ” Cha biết, chú ấy đã đợi cha bảy năm. Có điều chú ấy đối với cha mà nói, đích xác là một người bạn tốt hiếm có. Cha cho tới bây giờ cũng chưa từng nghĩ tới, giữa bọn cha sẽ tồn tại gì đó ngoài bạn bè. Vì thế… Nhưng là, cha lại không muốn thương tổn chú ấy, chú ấy là một người tốt đến như vậy! Cha không đành lòng, vì thế cha rất mâu thuẫn. Các con nói, cha nên làm cái gì bây giờ?”

“Cha, cha vì sao khẳng định cha không thương chú Giang vậy? Cha đã từng hỏi trái tim của mình chưa? Hay là trong lòng cha đã có người khác tồn tại, nên không chứa được chú Giang!” Thượng Quan Tả Dực phân tích kỹ càng.

Nghe xong lời của Thượng Quan Tả Dực, Thượng Quan Thập cúi đầu, tay trái nhẹ nhàng mà xoa trái tim của chính mình, thì thào lẩm bẩm: “Cha đã từng hỏi trái tim của mình chưa ư…” Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 44”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 43

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ tứ thập tam chương

Thượng Quan Thập mơ màng màng màng vượt qua cả buổi sáng. Lúc nghỉ trưa, cậu đi tới phòng bệnh của đứa con Hữu Dực. Cậu phát hiện Hiên Viên Diệu và Nam Cung Diễm sớm bị hai đứa nhóc phái ra ngoài làm nhiệm vụ, mà những người khác hình như cũng chưa tới. Vì vậy, cậu bắt đầu cùng với con trai bảo bối, cũng gọt hoa quả cho bọn chúng.

“Cha, con muốn ăn là táo, không phải cam, cũng không phải chuối tiêu, lại càng không phải là lê. cha đã lấy sai đến ba lần rồi!” Tiếng Thượng Quan Hữu Dực không kiên nhẫn lại vang lên.

“Cha, con cũng muốn nói một câu. Cha xem xem quả lê của con! Phân lượng quả lê này sao càng gọt càng ít vậy! Con phải ăn như thế nào đây!” Thượng Quan Tả Dực ở một bên cầm một nửa quả lê so với hột lê lớn hơn không được bao nhiêu phàn nàn nói.

“Xin lỗi, xin lỗi! Cha phân tâm, lần này nhất định sẽ gọt được, cam đoan không sai nữa!” Thượng Quan Thập giơ tay phải lên thề.

Thấy bộ dáng cha mất hồn mất vía, Thượng Quan Tả Dực và Thượng Quan Hữu Dực liếc mắt nhìn nhau, lắc lắc đầu nhỏ, trăm miệng một lời nói: “Quên đi, chúng con không ăn nữa!”. Trong lòng bọn chúng lại nghĩ: Cha, cha nếu như lại gọt tiếp nữa, không đem tay của mình gọt luôn mới là lạ nha! Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 43”