Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 13

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập tam chương

“Ừ! Là tôi…” Nam Cung Diễm nhìn người trước mắt cơ hồ nét động lòng người vẫn không có gì thay đổi, nén tình cảm mãnh liệt trong lòng xuống, mỉm cười trả lời.

“…” Thượng Quan Thập không muốn nói thêm, duy trì im lặng, ánh mắt phân tán. Cậu không dám nhìn hướng Nam Cung Diễm, cậu sợ, sợ Nam Cung Diễm sẽ từ diện mạo đứa con nhìn ra chút gì. Bởi vì bọn họ thật sự là quá giống nhau! Lúc này cậu chỉ hy vọng người trước mặt này nhanh biến mất một chút là được.

Dựa vào cảm ứng mẫu tử liên tâm, Tả Dực cùng Hữu Dực đồng thời cảm nhận được cảm giác sợ hãi của cha. Thế là hai đứa bọn chúng len lén trao đổi ánh mắt một cái, Hữu Dực không vui nói: “Cha! Đi thôi! Con với anh đều bụng đói xẹp lép rồi! Cha không phải còn muốn đi tảo mộ bà nội sao! Nhanh lên đi! Chú Giang còn đang ở bãi đỗ xe chờ chúng ta đấy!”

Tiếng nói không vui của Hữu Dực, đúng lúc cho Thượng Quan Thập một lý do để rời đi. Cậu lập tức thở dài một hơi, mỉm cười nói với Hữu Dực: “Hữu Dực, con trước tiên nói tiếng cảm ơn với chú này, sau đó chúng ta đi!”, dù sao hắn cũng là ba của con a! Câu này chỉ là trong đầu Thượng Quan Thập mà không thể nói ra.

Thượng Quan Hữu Dực phụng phịu, hắn không phải là một trong hai người đàn ông không có trách nhiệm kia sao? Mình vì sao phải nói cám ơn chứ! Có điều sau khi bé thấy ánh mắt nghiêm khắc của cha, thỏa hiệp nhìn về phía Nam Cung Diễm, lòng mặc dù không muốn vẫn nhỏ giọng miễn cưỡng nói hai chữ “Cám ơn”.

Nam Cung Diễm mỉm cười nhìn đứa bé trai đang giận dỗi này. A! Làm sao lại quen mắt như thế chứ! Còn đứa kia, cũng thực quen mặt a! Hai đứa bọn chúng là sinh đôi, sao lại không giống nhau vậy? Nam Cung Diễm cúi đầu yên lặng suy nghĩ, không nhận ra hai đứa bé trai kia đã kéo người cha thân yêu của bọn chúng đi. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 13”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 12

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập hai chương

Hôm nay là ngày giỗ bà, buổi trưa sau khi tan học, Tả Dực cùng Hữu Dực tay nắm tay, đi về hướng phòng làm việc của cha. Trên hành lang bệnh viện thỉnh thoảng truyền đến tiếng nói.

“Nhìn kìa, nhìn kìa, hai đứa con của bác sĩ Thượng Quan tới kìa, rất đáng yêu a!”

“Bác sĩ Thượng Quan đẹp như thế, con đương nhiên đáng yêu rồi!”

“Bác sĩ Thượng Quan y thuật không những rất cao, người cũng thực hoà nhã! Anh ấy chính là ‘y tá’ trong mắt bệnh nhân nhỏ đấy?”

“Bác sĩ Thượng Quan tuy rằng là nam, nhưng so với phụ nữ trông còn xinh đẹp hơn! Thực đẹp mắt a!”

“Bác sĩ Thượng Quan thuộc loại xinh đẹp dụ thụ đi! Đương nhiên là phải tương xứng với người dễ nhìn! Tớ thấy phối với bác sĩ Giang Hoa không tồi a!”

“Vậy hai đứa nhóc là con ai? Còn bác sĩ Giang Hoa kia là ai?” Âm thanh ghen tuông từ đằng sau một nữ y tá vang lên.

“Đương nhiên là thai song sinh của bác sĩ Thượng Quan Thập khoa nhi. Còn bác sĩ Giang Hoa! Người theo đuổi bác sĩ Thượng Quan!” Vừa nói xong, nữ y tá theo bản năng xoay người lại, nhưng chỉ nhìn thấy một đạo bóng dáng đã đi xa, nhưng hình như hướng đi là khoa nhi. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 12”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 11

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập nhất chương

Vào lúc cậu đang một mình sầu não, ông cháu ba người bọn họ trong phòng khách bắt đầu tranh luận. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 11”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 10

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập chương

Bảy năm sau, giờ nghỉ trưa của một ngày nào đó, Thượng Quan Thập ngồi trong phòng làm việc, tỉ mỉ hồi tưởng lại mọi chuyện xảy ra mấy năm qua, tuy là thỉnh thoảng cũng cau mày, nhưng khóe miệng lại luôn chứa một tia hiểu biết mà mỉm cười hạnh phúc.

Nhưng qua mấy năm, phiền não của cậu lại vì sự lớn lên của hai anh em mà tăng dần. Bọn chúng là song sinh khác trứng, hơn nữa càng lớn càng giống hai người kia. Ban đầu cố gắng muốn quên đi sự tình hoang đường đó, nhưng chỉ cần vừa nhìn thấy khuôn mặt hai anh em thì lại nhớ tới. Có điều là, cậu phát hiện ba hình như đã bắt đầu nghi ngờ. Nhưng may mắn là, ông vẫn im lặng, không nói gì.

Chớp mắt, Tả Dực và Hữu Dực đã 7 tuổi, bọn chúng trưởng thành tương đối sớm, cho nên cậu không có phủ nhận với hai đứa, sự thực là cậu sinh bọn chúng. Thế là bọn chúng bất chấp sự phản đối mạnh mẽ của cậu, quyết định như sau: lúc ở nhà gọi cậu là mẹ, lúc ở bên ngoài gọi cậu là cha. Mỗi lần phản đối, cậu đều vì số phiếu ít hơn mà thảm bại. Cậu chỉ có một mình, có thể đấu với bà cháu ba người bọn họ sao? Ai! Đối mặt với biểu tình chực khóc mà bọn chúng cố ý giả bộ, cùng chiêu bài phải có đầy đủ thành viên trong gia đình, cậu chỉ còn cách tước vũ khí đầu hàng. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 10”

Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 9

Đôi cánh mà tôi muốn có

  • Tác giả: Rbao0000
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ cửu chương

Thượng Quan Thập đứng trong phòng làm việc chuyên môn của giáo sư Lương, ngơ ngác nhìn kết quả kiểm tra, trong lòng không cách nào bình tĩnh lại. Cậu đã được chứng thực chuyện mang thai hơn một tháng. Cậu thật sự không biết nên dùng biểu tình gì đối mặt với sự tình bất ngờ này. Tiếp tục đọc “Đôi cánh mà tôi muốn có – Chương 9”