Tiêu Tương thủy sắc – Chương 2

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ nhị chương – Không nhớ lại

Hồ nước trong veo, một người ngồi trên tảng đá ven bờ, ngâm hai chân giữa hồ nước lạnh. Ngâm một hồi, người này giơ lên một chân, tiếp đó từ trong bọc hành lý bên cạnh tìm ra một cây kim châm, sau đó nhẹ nhàng gạt đi bọt nước phía trên, trên mắt cá chân trần có một vòng vết sẹo rõ ràng.

Băng bó kỹ một chân, Mạc Ức đưa chân còn lại khỏi mặt nước, sau đó khêu bọt nước trên chân, mà chỗ mắt cá chân này cũng đồng dạng có một vòng vết sẹo rõ ràng. Loại này giống vết sẹo ở chỗ cổ tay Mạc Ức, theo động tác hắn lúc ẩn lúc hiện.

Một đầu tóc dài màu bạc dùng một cái dây màu trắng cột lấy tóc, Mạc Ức trượt phần tóc trước mắt ra sau lỗ tai, mà khuôn mặt Mạc Ức lại một chút cũng không có vẻ già nua giống tóc hắn, hình ảnh phản chiếu trong nước là khuôn mặt tái nhợt nhưng ôn nhu: một đôi mi tựa như đã từng được cắt sửa cong vút, thon dài; hai tròng mắt đen láy, lông mi dày ở dưới mắt Mạc Ức tựa hồ có thể che đậy toàn bộ đôi mắt, mắt hai mí càng khiến cho lông mi cong hơn, vểnh lên; mũi thanh tú; môi vừa phải, chỉ là sắc môi kia có chút sạm, hai gò má hãm sâu làm lộ ra sắc mặt không khỏe mạnh.

“Khụ khụ”, ho nhẹ mấy tiếng, Mạc Ức băng bó xong một chân khác lấy giầy rơm ở bên cạnh đi vào. Rửa tay trong nước, Mạc Ức nhìn khung cảnh bốn phía xung quanh một chút, trên mặt lộ ra nụ cười yếu ớt hài lòng. Lại ho khan mấy tiếng, Mạc Ức từ trong bọc lấy ra lương khô, vừa ăn vừa nghĩ an thân ở nơi nào. Thấy bờ bên kia hồ hình như có một sơn động, Mạc Ức rất nhanh ăn xong lương khô trong tay đứng dậy bỏ bọc vào trong sọt trúc, đi hướng sơn động kia.

Xô bụi cây sang hai bên, Mạc Ức quả nhiên phát hiện một sơn động, tuy rằng không lớn, nhưng làm một chỗ dung thân thì cũng hoàn toàn có thể. Buông cái bọc xuống, Mạc Ức bắt đầu đứng lên thu dọn, hắn đã đi mấy ngày, cuối cùng cũng tìm được một nơi có thể ở lại, Mạc Ức thật cao hứng.

Sắp xếp ước chừng một canh giờ, Mạc Ức cuối cùng dọn sạch sẽ sơn động. Mấy cành cây khô nhặt được ở bên ngoài sắp xếp hảo, sau đó lót một chiếc chăn ở trên, Mạc Ức làm được một cái giường đơn giản cho chính mình. Từ trong sọt trúc lấy ra một cái nồi sắt, một cái chén gỗ, rồi một đôi đũa cùng một chiếc thìa, Mạc Ức lại rất nhanh nhấc nồi lên, chất củi thành đống. Ngồi ở đám cỏ dại lót trên mặt đất, Mạc Ức nhìn chỗ mới của chính mình, tuy rằng đơn sơ, cũng hắn tự tay bố trí. Nhìn ra cửa, Mạc Ức cũng không vì không có cánh cửa mà lo lắng, mà thuần thục lấy ra từ trong bao y phục một gói giấy, sau đó vẩy bột trong gói lên cửa, vẩy lên bột này, sâu, chuột và dã thú sẽ không đi vào trong động này.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 2”

Hồng phúc dao – Chương 1

Hồng phúc dao

Đệ nhất chương

“Chủ tử! Chủ tử!” Thanh âm lo lắng truyền đến, sau đó Vương Thuận nhi hoảng hốt chạy tới quỳ một cái trên mặt đất nói, “Chủ tử, quốc công té xỉu!” Lời này vừa mới dứt, người đang ở trong sân chơi với chú chó chậm chạp quay lại.

“Lập tức tiến cung!” Tiểu công tử được gọi là chủ tử sắc mặt tái nhợt nâng vạt áo lao đi.

Trên đường phố buổi trưa người đến người đi, đột nhiên một hồi tiếng vó ngựa từ xa đến gần, người trên đường vừa thấy người dẫn đầu lập tức lùi sang hai bên. Người trên ngựa căn bản mặc kệ cử chỉ của mình gây ra bao nhiêu rối loạn, trong lòng chỉ nghĩ lập tức tiến cung, vì thế bỏ qua quan đạo rộng lớn, chọn đường dân gần nhất.

Mấy con ngựa tạo nên một trận khói rồi biến mất ở cuối phố, thấy người đã chạy xa, đám người thở gấp mới lập tức khôi phục trật tự bình thường, dường như vô cùng quen thuộc với màn này, không ai oán giận, cũng không có người chửi bới, chỉ nghe mơ hồ có người nói: “Trong cung này lại xảy ra chuyện gì? Trông tiểu vương gia rất gấp gáp.”

“Sợ là quốc công lại bị bệnh đi.” Lập tức có người tiếp lời. Lắc đầu thở dài một tiếng, mọi người đều vội vàng đi.

Lúc này, trên lầu tửu lâu Phúc Lâm lớn nhất kinh thành, một người dựa bên cửa sổ nhàn nhã uống rượu, trên khuôn mặt tuấn mỹ mang theo vài phần lãnh ý, trong mắt vô ba lại hiện lên mấy phần tà nịnh, mạt cười nơi khóe miệng kia chẳng những không cho người ta cảm thấy thân thiết, trái lại có loại cảm giác hoảng sợ. Bên cạnh hắn ngồi mấy người, ngoại trừ hắn đang uống rượu ra, mấy người này cũng không hề động đậy, ngay cả bát trước mặt cũng đều sạch sẽ, mặc dù trên bàn bày rất nhiều đồ ăn.

“Người kia là ai?” Nam tử hỏi một câu, thanh âm thanh nhã dễ nghe, câu hỏi tựa như tùy ý lại rước lấy lườm mắt của những người khác. Khẩu âm nam tử có chút kỳ lạ, nghe cũng không phải nhân sĩ kinh thành. Mấy người cùng lúc lắc đầu, sau khi nhìn thấy nụ cười nơi khóe miệng nam tử, bọn họ đứng dậy hành lễ sau đó ly khai tửu lâu. Nam tử tựa như có chút thoả mãn, rót đầy rượu tiếp tục uống, móng tay trong suốt khẽ lóe lên ánh sáng bạc. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 1”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 1

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ nhất chương – Lễ tế

“Hoàng thượng, nô tài bên cạnh thái thượng hoàng Lâm Toàn báo lại, nói thái thượng hoàng mấy ngày nay thân mình có chút không khoẻ.” Trong ngự hoa viên, thái giám tổng quản Trương Chính nhỏ giọng bẩm báo phía sau hoàng thượng đang nhắm mắt trầm tư, “Hoàng thượng có đi xem thái thượng hoàng hay không?”

“Hôm nay là mùng mấy?” Hoàng đế Lưu Hoài Diệp không mở mắt hỏi.

“Bẩm hoàng thượng, hôm nay là mùng chín tháng bảy.” Trương Chính hạ mắt, che lại một tia thâm ý trong mắt, cung kính rót đầy trà cho hoàng thượng, sau mới nhắc lại, “Hoàng thượng, bên thái thượng hoàng…”

“Mùng chín…” Lưu Hoài Diệp lúc này mới chậm rãi mở mắt ra, ngón tay lần đến miệng chén, nhìn gốc cây trong hoa viên phía trước lộ vẻ bất ngờ, trước giờ trong hoàng cung không xuất hiện dâu tây dại.

“Trương Chính, xem dâu tây đó đã chín chưa, nếu chín, hái cho trẫm mấy quả lại đây.” Lưu Hoài Diệp cầm lấy một miếng điểm tâm cắn một ngụm, nói với Trương Chính phía sau, như căn bản không có nghe được chuyện về thái thượng hoàng.

Trương Chính trả lời một tiếng “Dạ”, liền vội vàng chạy đi, cẩn thận tìm tòi một phen, Trương Chính hái xuống mấy quả dâu tây to, đang chuẩn bị phân phó nô tài phía dưới lấy đi rửa sạch, chợt nghe hoàng thượng nói: “Đừng rửa, mang lại đây.” Trương Chính lại vội vàng đi tới trước mặt hoàng thượng, đặt mấy quả dâu tây lên khăn trên bàn bên cạnh hoàng thượng.

Lưu Hoài Diệp cầm lấy một quả dâu tây, cũng không có lập tức ăn, mà giơ lên trước mắt nhìn, sau một hồi lâu, Lưu Hoài Diệp đột nhiên nói: “Trẫm còn nhớ rõ hắn yêu nhất ăn loại dâu tây dại này, thường nói dâu tây trẫm đặc biệt làm cho hắn rất chua, không thể ăn.” Tựa như nghĩ tới cái gì, thần sắc Lưu Hoài Diệp vốn có chút lạnh nhạt đột nhiên nở nụ cười.

“Cũng không phải vậy sao, Bạch chủ tử thích ăn đồ chua ngọt, nhưng lại sợ thứ rất chua này.” Trương Chính hiểu rõ hắn mà hoàng thượng nói là ai, thuận theo hoàng thượng nói.

“Trương Chính, còn lại ngươi phái người trông cho tốt, ngày mốt trẫm mang cho hắn, thiếu một quả, trẫm duy chỉ hỏi ngươi.” Lưu Hoài Diệp ăn dâu tây trong tay, giọng điệu lại khôi phục lạnh nhạt.

“Dạ, hoàng thượng.” Trương Chính thấy hoàng thượng ngừng miệng, vội lại gói kỹ mấy quả trên bàn.

“Bên thái thượng hoàng ngươi đến Thái Y viện, bảo bọn họ phái người đi xem, nếu không phải bệnh nguy kịch, đừng tới phiền trẫm.” Lưu Hoài Diệp nói xong, lại nhắm hai mắt lại.

Trương Chính đối với quyết định của hoàng thượng cũng không có biểu lộ gì kinh ngạc, chỉ im lặng đi xuống phân phó người đi truyền lời.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 1”