Hồng phúc dao – Chương 4

Hồng phúc dao

Đệ tứ chương

Bầu trời tối đen, Lưu Tích Tứ cùng phụ vương đánh tiếng chào, thay đổi y phục hằng ngày mang theo ám vệ liền xuất cung đến thẳng “Hồng phúc khách điếm”. Ở chỗ cách khách điếm năm trăm thước, Lưu Tích Tứ nhảy lên nóc nhà, trước đó hắn đã sai người tra qua phòng chữ thiên số ba ở hướng nào, hắn cũng không định từ cửa chính đi vào. Một nhóm tám người vừa đến khách điếm, liền thấy mấy người từ cửa sổ nhảy ra ngoài, khóe miệng Lưu Tích Tứ nhếch lên mang người liền đi theo, nếu hắn không nhìn lầm, người dẫn đầu chính là Ly Nghiêu kia, thật sự là rất có ý tứ.

Lưu Tích Tứ mặc dù võ nghệ không cao cường bằng hai vị huynh trưởng, nhưng từ nhỏ được phụ vương đích thân dạy, sở trường nhất chính là ám khí cùng dụng độc. Để cho hắn lúc gặp nạn có thể thoát thân, Lưu Tích Tứ càng bị phụ vương buộc đem khinh công học thành chín phần. Tối nay, Lưu Tích Tứ đặc biệt cảm kích tính toán trước của phụ vương, mấy lần hắn thậm chí suýt nữa bị người phía trước bỏ xa. Tuy là có thể để ám vệ mang theo mình chạy, nhưng Lưu Tích Tứ dù thế nào cũng là một vương gia, không muốn đánh mất thể diện.

Đi theo một cái chính là một canh giờ, thẳng tắp ra khỏi cửa thành tới ngoài thành, cơ thể yếu ớt từ khi sinh ra làm cho dưới chân Lưu Tích Tứ càng ngày càng mềm, ngay lúc hắn gần như không theo kịp, người phía trước ngừng lại, Lưu Tích Tứ vội thu mình lại trốn trong bụi cỏ ở bên đường nhìn mấy người cách đó không xa. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 4”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 4

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tứ chương – Huynh đệ

Mở mắt, lọt vào trong tầm mắt chính là tấm màn màu xanh nhạt, đau nhức truyền đến từ phía sau gáy khiến Mạc Ức hiểu được hắn còn chưa chết, giường êm ái dày dưới thân làm hắn có cảm giác dường như đã có mấy đời. Chậm rãi ngồi xuống, Mạc Ức vừa định xuống giường, liền phát hiện áo đay trên người đã bị người đổi thành áo tơ. Qua lớp áo lót, Mạc Ức nhẹ nhàng xoa nắn chính mình, tổn hại dưới y phục… lần này liệu sẽ nhiều thêm mấy phần?

Vén màn, xuống giường, Mạc Ức chân trần giẫm lên đá xanh lạnh lẽo trên mặt đất, đẩy cửa sổ nhìn ra – ngoài phòng là một cái sân, một gốc cây đại thụ, một cái vườn, mấy bồn bạch cúc cùng một cái bàn đá – đóng cửa sổ, Mạc Ức quay người lại nhìn về phía người đẩy cửa vào.

Lam Khuyết Dương bưng đồ ăn, sau khi phát hiện đôi chân trần trụi kia, đôi mi đang thẳng nhíu lại. Đặt đồ ăn xuống, Lam Khuyết Dương tiến lên lúc Mạc Ức còn chưa kịp giãy giụa, liền đưa người nọ lên trên giường.

“Mặt đất lạnh.” Nửa quỳ ở bên giường, Lam Khuyết Dương nói một câu, nâng một chân Mạc Ức lên dùng chính tay áo mình lau sạch, lại đi vào một chiếc tất vải sạch, tiếp theo là hài mềm, sau đó làm với chân còn lại.

“Các ngươi muốn ta như thế nào, nói thẳng ra, cần gì như vậy.” Mạc Ức muốn thu chân về, thế nhưng cái tay giữ trên chân kia làm cho hắn thử mấy lần đều không thể thoát ra, buộc lòng phải mở miệng nói.

“Mặt đất lạnh.” Lam Khuyết Dương sau khi chăm sóc xong hai chân Mạc Ức, mới mở miệng, mà nói vẫn là ba chữ kia.

Mạc Ức giương mắt thẳng tắp nhìn Lam Khuyết Dương đang cúi đầu, vốn muốn hỏi đối phương rốt cuộc có ý gì, sau đấy lại nghĩ, tệ nhất cũng không thể hơn được lúc đó, hắn cần gì phải biết bọn họ đang suy nghĩ cái gì, dù sao hắn từ lâu đã một thân một mình, được bọn họ nghĩ đến là được rồi, cùng lắm chỉ là một cái chết.

“Dùng cơm đi, rồi còn phải uống thuốc.” Lam Khuyết Dương đi đến bên cạnh bàn ngồi xuống, xới cơm, quay đầu nhìn Mạc Ức.

Mạc Ức lặng yên đi tới, ngồi xuống, bưng bát ăn của mình lên. Lam Khuyết Dương sau khi nhìn hắn một hồi lâu, mới cúi đầu dùng cơm. Hai người đều im lặng mà ăn, Lam Khuyết Dương mỗi khi trong bát Mạc Ức hết thức ăn, gắp cho hắn chút đồ ăn, Mạc Ức cũng không cự tuyệt, cảnh tượng loại này trong quá khứ từng vô số lần xuất hiện giữa hai người, nhưng lúc này, tâm tình hai người cũng đã là đại bất đồng.

Uống hết bát canh, Mạc Ức buông bát đũa, Lam Khuyết Dương chờ ở một bên đứng dậy thu dọn một chút, bê đồ ra khỏi phòng, Mạc Ức đi đến bên cửa sổ, lại đẩy cửa sổ gỗ ra, một lát sau vị thuốc đông y nồng đậm truyền tới.

“Két…” Cửa mở, Mạc Ức không có quay đầu lại, vẫn là nhìn ngoài cửa sổ, Lam Khuyết Dương đặt chén thuốc đã sắc lên trên bàn, đứng tại chỗ lặng lẽ không lên tiếng nhìn Mạc Ức… Hơi nóng trong chén dần dần tan, Lam Khuyết Dương lúc này mới mở miệng nói: “Uống thuốc đi.”

Mạc Ức xoay người lại, đi tới, bưng lên chén thuốc ngừng cũng không ngừng uống hết thuốc, người nọ là cao thủ dụng độc, nếu thực cho vào cái gì, bằng kiến thức y học giản đơn của hắn làm sao có thể phát hiện, còn không bằng cái gì cũng không hỏi, không nghĩ, lúc tới thời điểm, hắn tự nhiên sẽ rõ ràng.

“Ngươi nghỉ ngơi đi.” Lam Khuyết Dương cầm lấy cái bát không, nói với Mạc Ức một câu liền đi ra ngoài. Mạc Ức ho nhẹ một hồi, cảm thấy được mí mắt có chút trầm, khóe miệng hiện lên một tia cười giễu cợt… Mê dược này vẫn là lợi hại như thế…

Cởi hài miệt ra, Mạc Ức nằm xuống, chậm rãi ngủ với cảm giác khó chịu trong ngực, ngay sau khi hắn thiếp đi, Lam Khuyết Dương đẩy cửa đi đến, rồi mới ngồi ở bên giường Mạc Ức ngưng mắt nhìn người cho dù là ngủ say cũng lộ ra một chút bi thương.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 4”

Hồng phúc dao – Chương 3

Hồng phúc dao

Đệ tam chương

Buông sách, Lưu Tích Tứ có chút mất hứng, cho đến nay còn chưa có người dám đùa bỡn hắn như vậy, sách này coi được thì đúng là coi được, bằng không hắn cũng sẽ không liền ba ngày không ra khỏi cửa vẫn nán lại trong phòng, nhưng người kia cũng không có cho hắn tất cả sách, làm cho hắn xem mỗi một nửa, tựa như ăn cơm khi mới vừa thèm ăn đã ăn xong rồi.

“Ly Nghiêu… Hừ!” Lưu Tích Tứ vỗ tay, trong phòng chợt xuất hiện một người tiến vào, quỳ gối bên cạnh hắn.

“Tối nay bổn vương muốn đi ‘Hồng Phúc khách điếm’.”

“Dạ.”

Người tới đáp một tiếng đã không thấy tăm hơi, Lưu Tích Tứ lúc này tâm tình mới tốt hơn một chút, định bụng đi xem phụ thân. Bên người hắn ngoại trừ thị vệ ngày thường đi theo hắn ra, còn có một số ám vệ, chỉ là có rất ít người biết, là phụ hoàng cùng phụ vương tự mình chọn cho hắn, mỗi lần hắn buổi tối muốn đi làm cái gì, sẽ chỉ mang theo ám vệ ra ngoài, tối nay, hắn muốn đi xem xem Ly Nghiêu kia rốt cuộc có chủ ý gì. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 3”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 3

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tam chương – Cố nhân

“Khụ khụ…” Có lẽ là do đi hơi gấp, Mạc Ức ho có phần kịch liệt. Ngồi trên một tảng đá, Mạc Ức nhấc mảnh khăn vải lên, lấy ra túi nước uống mấy ngụm, đợi hết ho khan, Mạc Ức lấy cái bánh bao vừa mua ra, liền ăn với nước.

Ngay trong nháy mắt Mạc Ức nhấc mảnh khăn kia lên, sau cái cây cách hắn không xa truyền đến một tiếng thét kinh hãi, chỉ có điều Mạc Ức không có nửa điểm võ công cũng không có nghe được, hắn cũng không cảm giác được có người vẻ mặt kích động đang theo dõi hắn. Cùng tiếng ho nhẹ không ngừng, Mạc Ức ăn xong cái bánh bao cuối cùng, lau miệng lại tiếp tục lên đường, hắn nhất định phải trở về trước khi trời tối.

Đi đi dừng dừng, Mạc Ức cuối cùng trước lúc mặt trời xuống núi về tới sơn động của mình. Dịch lớp cửa động làm từ cỏ tranh sang một bên, Mạc Ức đặt sọt trúc ở cửa động, rồi mới đi tới giường ngồi xuống. Đi một ngày đường, làm cho hắn phi thường mỏi mệt. Xoa xoa mắt cá chân mình, Mạc Ức thật sự không có khí lực lại đi nấu cơm. Cởi hài miệt (1), Mạc Ức kéo cái chăn mỏng lên trên, nằm xuống, chỉ chốc lát, hắn đã ngủ say.

Trong động im ắng, vì mặt trời xuống núi, trong động dần dần tối om, tiếng Mạc Ức hít thở đều đặn cũng không lớn, có thể nói là có chút yếu ớt. Một người cẩn thận đi đến, sau khi đảo mắt một vòng trong động, người này đi tới trước mặt Mạc Ức đang ngủ nhẹ nhàng quỳ xuống. Hắn đầu tiên là vẫn không nhúc nhích quỳ trên mặt đất nhìn Mạc Ức, tuy rằng bên trong động thực tối, người này cũng không có ảnh hưởng gì mà nhìn khuôn mặt đang ngủ của Mạc Ức. Tiếp đó, hắn nâng tay phải lên, đem tay để dưới mũi Mạc Ức, dường như để xác định Mạc Ức còn sống hay không, sau khi cảm nhận được hơi thở ấm áp kia, hắn bỗng nhiên che miệng mình toàn thân run rẩy.

“Khụ khụ…” Tiếng nhẹ giọng ho khan của Mạc Ức làm cho người bên giường lo sợ buông tay nhìn hắn, thấy hắn không có dấu hiệu tỉnh lại, người này sau khi nâng tay do dự một chút hướng huyệt ngủ của Mạc Ức điểm xuống.

Trong động sáng dần lên, Lam Khuyết Dương nhóm củi trên mặt đất. Dưới ánh lửa chiếu rọi, hắn nhìn Mạc Ức đang ngủ say không biết chán. Vuốt ve mái tóc bạc trắng của Mạc Ức, Lam Khuyết Dương khóc không ra tiếng, dần dần tiếng khóc càng lúc càng lớn. Bịt tay lên miệng, Lam Khuyết Dương cuối cùng nhịn không được khóc rống lên, ra sức ôm Mạc Ức đang vô thức vào trong ngực, “A… A…” Hắn thống khổ hô to một tiếng, nối tiếp là tiếng khóc thảm thiết.

Lam Khuyết Dương khôi phục lại bình tĩnh không còn thấy vẻ kích động cùng điên cuồng vừa rồi nữa, hắn cẩn thận bắt mạch Mạc Ức, rồi mới xốc tay áo Mạc Ức lên, sau khi nhìn tới lớp lớp vết thương phía trên, hắn cả người xương cốt phẫn nộ mà phát ra tiếng. Cởi bỏ vạt áo Mạc Ức, thấy trên người đầy vết thương, nhất là vết kiếm thương chí mạng ở ngực, Lam Khuyết Dương run rẩy sửa sang lại y phục cho Mạc Ức, sau đó liền chạy ra khỏi sơn động. Chỉ chốc lát, xa xa trong rừng cây truyền đến tiếng kêu gào như dã thú, giữa hỗn loạn là chấn vang rất nhỏ.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 3”

Hồng phúc dao – Chương 2

Hồng phúc dao

Đệ nhị chương

Dọn vào cung ở nửa tháng, Lưu Tích Tứ ở không được, không phải là cảm thấy nhàm chán, mà là hoàng gia gia ngày nào cũng nói hắn gầy, mỗi ngày bắt hắn ăn cơm nhiều gấp đôi so với ngày thường, còn chưa kể thuốc thuốc thang thang khác, làm cho hắn tưởng là có thai không phải cha hắn, mà là chính hắn. Phụ thân tự dưng mang thai, phụ hoàng cùng phụ vương liền giao phần lớn sự tình cho thái tử ca ca cùng nhị ca, canh giữ ở bên cạnh phụ thân cơ hồ một tấc cũng không rời, làm cho hắn thấy có chút ước ao.

Hắn biết hắn và các ca ca khác với người khác, “mẹ” của bọn họ là một nam tử, mà bọn họ có hai người cha. Hồi còn bé không hiểu, còn chạy tới hỏi phụ hoàng mẫu thân hắn là ai, lúc ấy phụ hoàng nói cho hắn phụ thân chính là mẫu thân hắn, khi đó hắn không rõ phụ thân như thế nào biến thành mẫu thân, đợi khi trưởng thành, hắn mới biết mình thật là được phụ thân sinh ra. Nhất là vì biết trước kia phụ thân đã từng chịu khổ, sau đó còn vì sinh bọn họ mà chịu khổ hơn, hắn cùng các ca ca lại càng không dám chọc phụ thân tức giận, sợ phụ thân bị bệnh.

Trong trí nhớ phụ thân mặc dù ôn nhuận thanh nhã, nhưng đối với bọn họ lại phi thường nghiêm khắc, ngoại trừ đối với Hãn Triệt, có lẽ là các ca ca thường thường “bắt nạt” Hãn Triệt, cho nên phụ thân hiểu rõ cậu nhất. Thân mình phụ thân không tốt, có lúc ngực lại đau nhức, hắn biết nơi đó của phụ thân từng bị thương. Chỉ có điều hắn thực sự tò mò, vì sao phụ hoàng nguyện ý cùng phụ vương chia sẻ phụ thân, mà phụ hoàng không nói cho hắn, phụ vương cũng không nói, phụ thân lại nói người cũng không biết, điều này làm cho hắn càng thêm khó hiểu. Bất quá một năm nay, hắn cũng chậm rãi nhìn ra chút ý tứ.

Mang theo thị vệ tùy thân của mình xuất cung, Lưu Tích Tứ chạy thẳng tới hiệu thuốc của Bạch Hãn Triệt. “Hãn Triệt, Hãn Triệt.” Người còn chưa tới, thanh âm đã tới rồi.

“Tích Tứ? Ngươi xuất cung?” Bạch Hãn Triệt đang ở dược gian chuẩn bị thảo dược, trên người mang hương thuốc nhàn nhạt. Hắn đi theo nhị thúc Ngũ Mặc học y đã mười năm, vốn định có thể ở trong cung chăm sóc phụ thân, lại không nghĩ bọn họ nhưng lại cho hắn mở gian hiệu thuốc. Nghĩ đến hai người kia, trong lòng Bạch Hãn Triệt có chút khổ tâm.

“Hoàng gia gia sai ngự thiện phòng chưng dược thiện, ta không chạy mới là lạ.” Phụ thân có thai, không thể ăn, rõ ràng là làm cho hắn. Lưu Tích Tứ tự châm trà cho mình, lục lọi điểm tâm.

Bạch Hãn Triệt rửa tay, trên mặt để lộ ra lo lắng, “Nhị thúc nói lúc trước phụ thân sinh sản dị thường nguy hiểm, ta rất sợ lần này phụ thân cũng có nguy hiểm.”

Lưu Tích Tứ mặc dù cũng lo lắng, nhưng an ủi nói: “Đừng lo lắng, có nhị thúc phụ thân sẽ không có việc gì đâu. Phụ hoàng nói ta lúc trước có lẽ không giữ được, sau nhị thúc lại giữ ta được? Ngươi xem, ta bây giờ thân mình thật sự khoẻ mạnh.” Ai giống hắn uống mấy chục năm bổ thang, đều sẽ khoẻ mạnh. “Hơn nữa nhị thúc cũng nói, thai lần này của phụ thân có thể sinh, vậy không thành vấn đề.”

Bạch Hãn Triệt gật đầu, nhưng hắn lại vẫn là lo lắng, may ra chỉ có đến khi phụ thân bình an sinh sản hắn mới có thể yên lòng.

“Được rồi được rồi, Hãn Triệt, đừng nghĩ những chuyện chúng ta không có cách nào. Ta nghe nói ‘Cầu Tri thư cục’ mấy ngày nay in mấy cuốn sách mới, chúng ta đi xem một cái, nếu có cuốn hay chọn hai cuốn về cho phụ thân.” Lưu Tích Tứ nghỉ ngơi đủ đề nghị, hắn hôm nay đi ra một là tránh dược thiện của hoàng gia gia, hai cũng là nghĩ muốn kéo Hãn Triệt đi ra ngoài khuây khoả.

“Được, ta đi phân phó tiểu nhị trong hiệu một cái.” Vừa nghe là chọn sách cho phụ thân, Bạch Hãn Triệt lập tức đáp lại. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 2”