Tiêu Tương thủy sắc
- Tác giả: Neleta
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ lục chương – Năm xưa
Qua một đêm phát tiết, Mạc Ức, cũng chính là Bạch Tang Vận còn sống vẫn không nói với Lam Khuyết Dương một câu. Hắn mỗi ngày lặng yên nhìn ngoài cửa sổ, lặng yên ăn cơm, uống thuốc, có thể nói hắn chưa từng mở miệng, tâm hồn hắn giống như từ lâu đã không còn trong cơ thể, lưu lại chỉ là cái xác.
Mặc dù mỗi ngày đều đúng hạn dùng cơm, uống thuốc, nhưng Mạc Ức lại ngày càng gầy đi, Lam Khuyết Dương nhìn trong mắt, lo trong lòng. Hắn không biết nên làm thế nào để đại ca khôi phục lại, cũng không biết nên giải thích thế nào với đại ca, ở hắn xem ra, giải thích tất cả cũng không thể bù lại những đau khổ mà đại ca đã từng phải chịu.
Đêm nay, thừa dịp đại ca uống thuốc ngủ, Lam Khuyết Dương như những ngày qua từng đêm đi tới phòng đại ca. Lúc trước, hắn đều là trông đến nửa đêm liền đi, nhưng từ sau khi đại ca đêm đó gặp ác mộng, hắn liền cùng đại ca đến tận lúc bình minh. Ngồi bên giường đại ca, Lam Khuyết Dương đem tay đại ca đang để ở ngoài chăn nhẹ nhàng đặt vào, ngày trước, đại ca thường xuyên đối với hắn như vậy.
Lúc này, Mạc Ức trở mình, Lam Khuyết Dương lập tức ngừng lại, đợi sau khi đại ca ngủ ổn định, hắn mới một lần nữa giúp đại ca sắp xếp lại đệm chăn.
Hơn nửa tháng qua, Lam Khuyết Dương cũng gầy đi rõ ràng, hắn căn bản không rảnh có lẽ nói căn bản không muốn chăm sóc chính mình, hắn muốn chỉ làm thế nào để đại ca mau chóng khôi phục, làm thế nào có thể sớm rời khỏi đại ca, không để đại ca lại thấy mình, lại thương tâm khó chịu.
Dựa vào bên giường, Lam Khuyết Dương chợp mắt nghỉ một chút, trong đầu nghĩ ngày mai nên làm cho đại ca cái gì, để đại ca có thể ăn nhiều chút. Bỗng nhiên, Mạc Ức lại không an ổn mà rên rỉ, Lam Khuyết Dương vội mở mắt nhìn sang, cũng nhẹ nhàng chậm rãi mà ôm đại ca vào trong lòng.
“Khuyết Dương… Khuyết Dương cứu ta…” Mạc Ức đang trong cơn ác mộng bối rối muốn bắt lấy cái gì, lúc này có gì đó ấm áp đặt trong tay hắn, Mạc Ức một phen liền gắt gao bắt lấy, cũng không ngừng hô.
“… Ca…” Lam Khuyết Dương kinh sợ sững sờ nắm tay ca, tưởng là chính mình nghe lầm.
“Khuyết Dương… Đau quá… Đau quá…” Mạc Ức trở mình đến một nơi làm cho hắn cảm thấy được an toàn, lại kêu lên, thanh âm trở nên cực kỳ thống khổ, “Khuyết Dương… Ghê tởm… Khuyết Dương… Cứu ta…” Mạc Ức mơ thấy cái gì đó, chân mày nhíu chặt lại.
“Ca… Ta ở đây… Ca… Xin lỗi… Khuyết Dương đã tới chậm.” Lam Khuyết Dương vừa buồn vừa vui ôm chặt lấy đại ca, khẽ nói bên tai đại ca.
“Khuyết Dương… Giết hắn… Giết hắn… Ghê tởm…” Thanh âm Mạc Ức thấp xuống, mà khóe mắt đã hiện ra bóng nước.
“Được, ca… Ta giúp ngươi giết hắn, ta nhất định giết hắn.” Dường như nghe ra “ghê tởm” theo như lời Mạc Ức có ý gì, trên mặt Lam Khuyết Dương lộ ra cái nhìn khát máu.
“… Khuyết Dương… Vì sao? Vì sao phải giết ta…” Thanh âm Mạc Ức khàn khàn lên, thân mình cũng bắt đầu phát run, “Khuyết Dương… Khuyết Dương… Vì sao? Hoài Diệp… Khuyết Dương… Vì sao…”
“Ca… Xin lỗi… Xin lỗi..” Lam Khuyết Dương ôm Mạc Ức, thống khổ rơi lệ, “Ca… Ngươi là tất cả của Khuyết Dương… Khuyết Dương… giấu giếm ca, nhưng…” Lam Khuyết Dương dùng hết toàn lực ôm chặt Mạc Ức, thương tâm kêu, “Ca… Đấy không phải ta… Người giết ngươi… không phải ta… không phải… không phải Khuyết Dương…” Không phải ta… nhưng, vậy cũng có gì khác nhau, tổn thương ngươi sâu nhất, vốn là ta.
“Khuyết Dương… Hoài Diệp… Cứu ta… Đau…” Đau đớn chậm rãi tan đi, lại rì rầm mấy tiếng, Mạc Ức khôi phục yên lặng trong lòng Lam Khuyết Dương, nhưng lại nắm thật chặt lấy tay Lam Khuyết Dương.
Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 6” →