Tiêu Tương thủy sắc – Chương 7

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ thất chương – Không đường lui, lui không đường

“Ca… Ca…” Lam Khuyết Dương trong cơn mê man càng không ngừng gọi, khăn đặt trên trán được người cầm lấy, vò nhẹ trong nước lạnh, sau khi vắt khô lại đặt lên.

Sắc trời tối sầm xuống, Lam Khuyết Dương sốt từ từ lui trầm trầm thiếp đi, nhưng chân mày vẫn nhíu chặt lại như trước. Thấy thân mình Lam Khuyết Dương cuối cùng cũng không còn nóng như lửa nữa, Mạc Ức đứng lên bưng nước ấm ra ngoài. Đổ nước, Mạc Ức ngồi trên ghế đá trong sân, ngẩng đầu nhìn bầu trời trăng tròn.

Sáng sớm tỉnh lại sau khi “trốn” ra ngoài, đi đến cửa thành hắn lại quay về. Không phải bởi vì lo lắng cho Lam Khuyết Dương, mà là… hắn chợt cảm thấy được trốn hay không trốn lại có gì khác nhau? Đã ba năm nay, bọn họ không biết hắn còn sống, Lam Khuyết Dương cũng tìm được hắn rồi, hiện tại, nếu biết hắn chưa chết, làm sao có thể mặc hắn chạy thoát. Mà thôi, mà thôi, hắn mệt rồi, thật sự mệt rồi, hắn khi đó không chọn tự sát chính là ôm một tia hy vọng với bọn họ, mà hiện tại, trái tim hắn sớm đã không còn vương vấn, dũng khí kết thúc chính mình hắn vẫn phải có.

Mặc dù một ngày chưa ăn cơm, Mạc Ức lại một chút cũng không cảm thấy đói, lấy ra sáo trúc ba năm nay vẫn luôn ở cùng mình, Mạc Ức từ từ nhắm hai mắt thổi lên…

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 7”

Hồng phúc dao – Chương 6

Hồng phúc dao

Đệ lục chương

Ngủ một giấc, Lưu Tích Tứ thấy được sức lực toàn thân đều đã trở lại, cơn sốt cũng không biết khi nào hạ, thấy ba người quỳ gối bên giường, Lưu Tích Tứ chộp lấy một chiếc gối ném qua, “Đừng để cho bổn vương ở trên giường đã tức giận, đứng lên! Bổn vương còn chưa có chết đâu, quỳ cái gì mà quỳ.”

“Vương gia, thuộc hạ đêm qua bảo vệ chủ nhân chưa tận lực!” Ba gã ám vệ dập đầu thỉnh tội.

“Thôi đi thôi đi, cái gì mà bảo vệ chủ nhân chưa tận lực, bổn vương bị thương sao?” Lưu Tích Tứ xuống giường trước tiên là uống một cốc nước lớn, “Công phu Ly Nghiêu kia các ngươi cũng rõ ràng, hắn muốn đến muốn đi, trong cung ngoại trừ phụ hoàng và phụ vương ai có thể ngăn được? Bổn vương mới vừa khỏi bệnh, các ngươi đã chọc tức ta. Phái người đem nước nóng với đồ ăn sáng lại đây, bổn vương dùng xong bữa muốn tắm rửa một chút, sau đó đi thỉnh an.”

“Dạ, vương gia!” Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 6”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 6

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ lục chương – Năm xưa

Qua một đêm phát tiết, Mạc Ức, cũng chính là Bạch Tang Vận còn sống vẫn không nói với Lam Khuyết Dương một câu. Hắn mỗi ngày lặng yên nhìn ngoài cửa sổ, lặng yên ăn cơm, uống thuốc, có thể nói hắn chưa từng mở miệng, tâm hồn hắn giống như từ lâu đã không còn trong cơ thể, lưu lại chỉ là cái xác.

Mặc dù mỗi ngày đều đúng hạn dùng cơm, uống thuốc, nhưng Mạc Ức lại ngày càng gầy đi, Lam Khuyết Dương nhìn trong mắt, lo trong lòng. Hắn không biết nên làm thế nào để đại ca khôi phục lại, cũng không biết nên giải thích thế nào với đại ca, ở hắn xem ra, giải thích tất cả cũng không thể bù lại những đau khổ mà đại ca đã từng phải chịu.

Đêm nay, thừa dịp đại ca uống thuốc ngủ, Lam Khuyết Dương như những ngày qua từng đêm đi tới phòng đại ca. Lúc trước, hắn đều là trông đến nửa đêm liền đi, nhưng từ sau khi đại ca đêm đó gặp ác mộng, hắn liền cùng đại ca đến tận lúc bình minh. Ngồi bên giường đại ca, Lam Khuyết Dương đem tay đại ca đang để ở ngoài chăn nhẹ nhàng đặt vào, ngày trước, đại ca thường xuyên đối với hắn như vậy.

Lúc này, Mạc Ức trở mình, Lam Khuyết Dương lập tức ngừng lại, đợi sau khi đại ca ngủ ổn định, hắn mới một lần nữa giúp đại ca sắp xếp lại đệm chăn.

Hơn nửa tháng qua, Lam Khuyết Dương cũng gầy đi rõ ràng, hắn căn bản không rảnh có lẽ nói căn bản không muốn chăm sóc chính mình, hắn muốn chỉ làm thế nào để đại ca mau chóng khôi phục, làm thế nào có thể sớm rời khỏi đại ca, không để đại ca lại thấy mình, lại thương tâm khó chịu.

Dựa vào bên giường, Lam Khuyết Dương chợp mắt nghỉ một chút, trong đầu nghĩ ngày mai nên làm cho đại ca cái gì, để đại ca có thể ăn nhiều chút. Bỗng nhiên, Mạc Ức lại không an ổn mà rên rỉ, Lam Khuyết Dương vội mở mắt nhìn sang, cũng nhẹ nhàng chậm rãi mà ôm đại ca vào trong lòng.

“Khuyết Dương… Khuyết Dương cứu ta…” Mạc Ức đang trong cơn ác mộng bối rối muốn bắt lấy cái gì, lúc này có gì đó ấm áp đặt trong tay hắn, Mạc Ức một phen liền gắt gao bắt lấy, cũng không ngừng hô.

“… Ca…” Lam Khuyết Dương kinh sợ sững sờ nắm tay ca, tưởng là chính mình nghe lầm.

“Khuyết Dương… Đau quá… Đau quá…” Mạc Ức trở mình đến một nơi làm cho hắn cảm thấy được an toàn, lại kêu lên, thanh âm trở nên cực kỳ thống khổ, “Khuyết Dương… Ghê tởm… Khuyết Dương… Cứu ta…” Mạc Ức mơ thấy cái gì đó, chân mày nhíu chặt lại.

“Ca… Ta ở đây… Ca… Xin lỗi… Khuyết Dương đã tới chậm.” Lam Khuyết Dương vừa buồn vừa vui ôm chặt lấy đại ca, khẽ nói bên tai đại ca.

“Khuyết Dương… Giết hắn… Giết hắn… Ghê tởm…” Thanh âm Mạc Ức thấp xuống, mà khóe mắt đã hiện ra bóng nước.

“Được, ca… Ta giúp ngươi giết hắn, ta nhất định giết hắn.” Dường như nghe ra “ghê tởm” theo như lời Mạc Ức có ý gì, trên mặt Lam Khuyết Dương lộ ra cái nhìn khát máu.

“… Khuyết Dương… Vì sao? Vì sao phải giết ta…” Thanh âm Mạc Ức khàn khàn lên, thân mình cũng bắt đầu phát run, “Khuyết Dương… Khuyết Dương… Vì sao? Hoài Diệp… Khuyết Dương… Vì sao…”

“Ca… Xin lỗi… Xin lỗi..” Lam Khuyết Dương ôm Mạc Ức, thống khổ rơi lệ, “Ca… Ngươi là tất cả của Khuyết Dương… Khuyết Dương… giấu giếm ca, nhưng…” Lam Khuyết Dương dùng hết toàn lực ôm chặt Mạc Ức, thương tâm kêu, “Ca… Đấy không phải ta… Người giết ngươi… không phải ta… không phải… không phải Khuyết Dương…” Không phải ta… nhưng, vậy cũng có gì khác nhau, tổn thương ngươi sâu nhất, vốn là ta.

“Khuyết Dương… Hoài Diệp… Cứu ta… Đau…” Đau đớn chậm rãi tan đi, lại rì rầm mấy tiếng, Mạc Ức khôi phục yên lặng trong lòng Lam Khuyết Dương, nhưng lại nắm thật chặt lấy tay Lam Khuyết Dương.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 6”

Hồng phúc dao – Chương 5

Hồng phúc dao

Đệ ngũ chương

“Trẫm lúc trước sai các ngươi phụ trách an toàn của vương gia, các ngươi phụ trách cho trẫm chính là như thế sao?!” Trong phòng Lưu Hoài Diệp lớn tiếng chất vấn mấy người đang quỳ gối trước mặt, “Vương gia đi ra ngoài có một hồi, các ngươi có thể để cho nó mang bệnh quay về!” Nhìn thấy người nằm trên giường đang sốt cao, Lưu Hoài Diệp vừa tức vừa lo.

“Thuộc hạ đáng chết! Thỉnh hoàng thượng trách phạt!” Nhóm ám vệ quỳ trên mặt đất cúi đầu nói.

“Hoài Diệp.” Bạch Tang Vận đang ở bên giường giúp nhi tử thay khăn mở miệng, “Tính tình Tích Tứ ngươi phải biết, nó muốn làm cái gì ai có thể ngăn được? Nếu thật muốn trách cũng chỉ có thể trách ta đây làm cha mà thân mình không tốt, bằng không thân mình nó cũng không đến nỗi yếu hơn người khác.”

“Tang Vận…” Lưu Hoài Diệp ngồi xuống ôm người yêu, “Sao có thể trách ngươi?” Hắn sợ nhất người này nghĩ bậy.

“Các ngươi đều đi xuống đi.” Bạch Tang Vận cũng không muốn trách phạt bất luận kẻ nào. Nhóm ám vệ không có đứng dậy, vẫn quỳ trên mặt đất, sau khi nghe được hoàng thượng mở miệng lúc này mới lui ra ngoài. “Đừng nói cho phụ hoàng, chỉ nói Tích Tứ mấy ngày này xuất cung chơi đi.” Bạch Tang Vận lại phân phó, nếu để cho phụ hoàng biết Tích Tứ bị bệnh… chỉ sợ rồi lại ngã xuống một người.

“Ta đã phái người đi thăm dò nguồn gốc Ly Nghiêu kia, sáng nay người kia vào phủ Tứ nhi, nghe nói là Tứ nhi để hắn vào ở.” Lúc Lam Khuyết Dương nói lời này, lộ ra lửa giận rõ ràng.

Bạch Tang Vận lại không có lo lắng giống Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương như thế, nói: “Chắc hẳn người nọ khiến cho Tứ nhi hứng thú, nếu không theo như tính tình Tứ nhi thế nào lại để cho một người lạ vào ở, dù cho thật sự là muốn đáp tạ người ta.” Nhi tử này của hắn thủ đoạn đáp tạ người khác chỉ có một loại, chính là lấy ra ngân phiếu.

“Rốt cuộc người nọ là người phương nào, ta nghĩ hắn không có ý xấu với Tứ nhi, chúng ta từ từ nhìn được rồi, cũng đừng căng thẳng như thế.” Trong lòng Bạch Tang Vận rất minh bạch, với thân phận của nhi tử, không ai lại ngu ngốc đi đụng vào nó, “Dù sao thân phận Tứ nhi đều là ở đây.”

“Bất kể nói như thế nào vẫn là cẩn thận chút thì hơn, dù sao Tứ nhi còn nhỏ.” Tâm tư Lưu Hoài Diệp và Lam Khuyết Dương giống nhau, chỉ có điều bọn họ cũng sẽ không nói trước mặt Bạch Tang Vận, nháy mắt ra dấu với nhau, Lưu Hoài Diệp nói, “Tang Vận, ta đi Đông cung, ngươi về trước nghỉ ngơi, thân mình ngươi hiện tại cũng không so được với ngày xưa, Tích Tứ bên này có đám nô tài hầu hạ rồi.” Nhìn thấy đứa con yêu đang mê man, Lưu Hoài Diệp lại là một cỗ lửa giận, Tích Tứ có bệnh từ khi sinh ra, nếu nó cực độ mệt sẽ lên cơn sốt, bọn họ vốn tưởng rằng nhiều năm bổ thang như vậy đã tẩm bổ cho thân mình nhi tử, không nghĩ còn phải tiếp tục tẩm bổ thêm nữa.

“Cũng tốt, ta vừa lúc có việc nói cùng Triệt nhi.” Bạch Tang Vận đứng dậy chuẩn bị trở về, nghĩ đến dưỡng tử, mi hắn nhíu lại.

“Tang Vận…” Lam Khuyết Dương ôm hắn, “Đừng quên thân mình ngươi hiện tại.” Bạch Tang Vận nhìn mắt tiểu nhi tử, đi theo Lam Khuyết Dương trở lại tẩm cung bọn họ. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 5”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 5

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ ngũ chương – Ác mộng

Trong phòng tối đen, tiếng thở dốc vang lên dồn dập. Mạc Ức nhắm chặt hai mắt, mồ hôi không ngừng từ trán hắn chảy khắp người. Mạc Ức rơi vào ác mộng, khóe mi nhăn lại, hai tay vì gắng sức nắm chặt mép chăn mà xương tay nổi lên.

………

“Ha ha ha… Bạch Tang Vận, ngươi cho là Lưu Hoài Diệp, thái tử đại ca kia của bổn vương bình thường không để bất luận kẻ nào vào mắt là thật xem ngươi như người một nhà sao? Ngươi đừng ngu dốt, với thân phận thương nhân của ngươi làm sao đáng giá để hắn tự hạ thân phận suốt ngày cùng ngươi một chỗ. Bạch Tang Vận, bổn vương cũng không giống hắn đạo đức giả như vậy, hôm nay bổn vương để cho ngươi hiểu được hắn vì sao lại đối xử với ngươi đặc biệt như thế…” Nam nhân tiến đến bên tai hắn, từng câu từng chữ chậm rãi nói ra thực tình, phản ứng của hắn làm cho nam nhân càng thêm cuồng tứ cười ha hả.

………

“Bạch Tang Vận… Nhìn không ra, tư vị của ngươi thật đúng là không tồi, bổn vương hưởng qua một lần đã nghiện, không biết đại ca của ta kia phải chăng sớm đã hưởng qua tư vị của ngươi… Hẳn là bởi vì thế này, hắn mới không nỡ giết ngươi…” Vẫn là nam nhân kia, chỉ có điều lần này không ở trong địa lao, mà là ở trên giường nam nhân, hắn không biết nam nhân vừa nói kia đã luật động trên người hắn lần thứ mấy, ngoại trừ đau, hắn cảm giác gì cũng không có, duy nhất chính là nghĩ, hắn vì sao vẫn còn sống.

………

“Bạch Tang Vận, ngươi yên tâm, bổn vương không có hứng thú với nam nhân, bất quá, bổn vương cũng không định cứ như vậy buông tha ngươi, ai cho ngươi ngày thường được đi cùng đại ca gần như vậy, còn phá hủy mấy chuyện buôn bán của bổn vương, ngươi nói, bổn vương nên đối xử với ngươi như thế nào đây?” Không phải là nam tử khôi ngô kia, nam nhân lần này bộ dạng thực nhã nhặn, ngữ điệu cũng thật chậm rãi. Nam nhân nắm lên mái tóc dài của hắn, kéo hắn từ mặt đất lên, ghé vào lỗ tai hắn nhẹ giọng nói cái gì đó, sau đấy… trong tay nam nhân đã có một thanh chủy thủ, tiếp đó, tấm chăn che phủ trên thân thể hắn bị nam nhân giật ra, chủy thủ trên tay nam nhân ở trên người hắn quẹt một đao, máu… thật nhiều máu… làm đỏ thân hắn, đỏ mắt hắn…

………

“Bạch Tang Vận, ngươi cũng thật ngu xuẩn. Lam Khuyết Dương kia chính là người Triều Thiên giám phái đến theo dõi bên cạnh ngươi, mấy năm nay, nhất cử nhất động của ngươi đều trong mắt phụ hoàng cùng đại ca ta, ngươi cũng không ngẫm lại, phụ hoàng của ta là người ra sao, đại ca của ta lại là người thế nào? Bọn họ sao có thể yên tâm đẻ ngươi quản lý việc buôn bán cho triều đình như thế, huống chi, ngươi vẫn là một người đáng ra sớm phải chết.” Nam tử nhã nhặn lần này đem một ít muối vẩy vào miệng vết thương của hắn, khi nhìn thấy hắn vì thống khổ mà kêu gào, nam nhân tỏ ra thực hưng phấn.

………

“Bạch Tang Vận, ngươi đã biết hết thảy, vậy trẫm không thể giữ ngươi lại. Hoài Diệp mềm lòng, cho ngươi sống nhiều năm như thế, trẫm không thể để ngươi hủy nó, hủy giang sơn của trẫm… Hoài Đức, niệm vì ngươi là cốt nhục của trẫm, trẫm giữ lại cho ngươi đầy đủ thi thể.” Người mặc hoàng bào vừa nói xong, một khuôn mặt lạnh lùng, nam tử cùng hắn sống đã năm năm đâm thanh kiếm vào ngực hắn, cùng cả Lưu Hoài Đức phía sau hắn…

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 5”