Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 4

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 4 – Anh hùng cứu mỹ nhân… nhầm rồi…

Sau khi tiểu công uống xuân dược chỉ có một kết quả, chính là muốn cưỡng gian tiểu thụ, ta đương nhiên cũng không ngoại lệ. Huống chi trước mắt ngồi chính là thụ chính quy Ngọc Lam Yên ta vừa gặp đã yêu cầu còn không được? Mồ hôi theo tóc ta nhỏ lên trên quần áo, chỉ chốc lát sau đã làm ướt cổ áo, phía dưới vừa căng vừa đau, dưới vạt áo dựng một cái túp lều nhỏ. Ngọc Lam Yên ngậm chiếc đũa tại đối diện, híp hai mắt, rất có thâm ý cách mặt bàn ra sức nhìn xuống, tay ngọc thong thả, lại bắt đầu nới lỏng cổ áo của chính mình.

Nếu ta chỉ là một người bình thường, nhất định sớm không kiềm chế dục vọng của mình nữa, trực tiếp nhào tới đền bù nguyện vọng lâu nay. Nhưng phía sau ta còn đứng toàn bộ ma giáo, ta không thể bởi vì xúc động nhất thời của mình, kéo ma giáo lên con đường diệt vong tác giả đã thiết lập!

Ta lập tức lật ngược bàn, tránh ghế dựa ghế băng hộp đựng thức ăn trên mặt đất, nhằm phía mảnh ván cửa vừa hẹp vừa nát, dường như nhẹ nhàng đụng một cái là có thể rơi xuống. Ngay khi ta sắp xông về phía giếng nước trong viện tưới lửa dục trong lòng, phía sau bỗng nhiên phất đến một luồng gió lạnh lẽo u ám hết sức quen thuộc.

Ngọc Lam Yên!

Hạ xuân dược cho ta còn chưa đủ, ta không theo phát triển tình tiết phi lễ hắn, lại muốn châm ta ngất làm lại sao? Không thể!

Làm như ta không biết hướng đi của tình tiết ư? Màn này ta căng lắm cũng chỉ có thể rơi vào cảnh cưỡng gian chưa thực hiện được, còn phải vì thế kết mối thù hận không chết không thôi với công hai thụ khống, công năm thích chõ mũi vào chuyện người khác, chôn vào tiết tử lật đổ ma giáo.

Ta mặc dù thật sự là cầm thú, một ma giáo lớn như thế, và tiểu thụ vĩnh viễn không thể nào giành được, bên nhẹ bên nặng ta cũng phải phân rõ!

Ta lập tức nghiêng người tránh châm này, một chưởng ầm mở cổng, chờ mong ảnh vệ đợi bên ngoài kia phát hiện tình hình bây giờ của chúng ta, từ trong tay công bia đỡ đạn lửa dục công tâm ta đây cứu chủ nhân của hắn ra. Ngọc Lam Yên nhất quyết không tha đuổi theo, từng bước ép sát, ngăn ta bên trong gian nhà tranh này, ảnh vệ bình thường chỉ cần ra cửa là có thể trông thấy kia lại không biết trốn đi đâu.

Không thể ngờ được một thụ xuyên việt lấy tỏ vẻ dễ thương bán thịt duy trì sự sống võ công lại có thể cao như thế. Ta cùng dây dưa với hắn không biết bao lâu, lại không thể bước ra khỏi cửa phòng một bước, ngược lại bị ép đến từng bước tới gần giường lớn chiếm cỡ phân nửa gian phòng nhỏ này.

Đáng hận! Nếu không phải ta trúng độc quá sâu, công lực chưa khôi phục, lại đang lọt trong tình trạng đòi mạng nhất của một nam nhân, dù tới ba người Ngọc Lam Yên cũng ngăn không được ta…

Thời gian càng lâu, đầu óc ta cũng càng không rõ ràng, huyết khí toàn thân dường như đều hướng về phía bên dưới, thân pháp cũng càng loạn, kết quả là chỉ có sức đỡ lại không còn khả năng đánh lại, chỉ có thể miễn cưỡng đứng trước giường không ngã. Trên mặt Ngọc Lam Yên cũng có chút sốt ruột, tay trái vươn đến chỗ cổ áo mình đẩy một cái, áo khoác xanh nhạt mở rộng, lộ ra áo chẽn trắng như tuyết và xương quai xanh tinh xảo lả lướt bên trong.

Hắn lại là muốn sắc dụ ta!

Ta nhất thời hít thở không thông, khó mà khống chế hai mắt của mình, ánh mắt như bị dính trên cổ tuyết trắng và da thịt ấy. Tâm thần nhất thời thất thủ, trên tay lập tức lộ ra sơ hở, trên chân tê rần, đã là trời đất quay cuồng, bị Ngọc Lam Yên đặt trên giường. Cú ngã này làm cho thần trí ta tỉnh táo hơn một chút, mắt thấy khởi đầu kiếp này xui xẻo gần ngay trước mắt, ta cũng không kịp thương tiếc người trước mắt, càng không kịp để ý nơi đòi mạng của bản thân kia, vận nội lực toàn thân, một chưởng vỗ về phía Ngọc Lam Yên.

Một chưởng này quả nhiên ép hắn mấy phần, có điều ta cũng không còn sức lực gì nữa, chỉ bày tư thế phòng thủ, thật ra toàn thân gần như đã xụi lơ, mồ hôi không ngừng chảy ra, dính đến toàn thân ướt đẫm, trước mắt cũng vì vướng giọt mồ hôi mà thấy không rõ thứ gì.

Ta mệt đến thở không ra hơi, Ngọc Lam Yên cũng không đỡ hơn chỗ nào. Hắn vốn cũng không sở trường dùng võ công, quần nhau với ta lâu như vậy, nội lực cũng có chút hụt hơi, chỉ bằng một chút sức lực chống không có ngã mà thôi. Mặc dù không ngã, hơi thở của hắn cũng hơi nặng nề, áo lót tán loạn, mảng lớn da thịt lộ bên ngoài, không biết là vì ngượng ngùng hay là nóng cũng có màu hồng nhạt, đôi mắt quyến rũ liếc ta một cái, sẵng giọng:

“Ngươi không thể nghe theo ý đồ sáng tác của tác giả một lần à? Công năm đã ở bên ngoài chờ lên sàn hai canh giờ rồi, người ta cũng không vô trách nhiệm sửa loạn tình tiết giống như ngươi!”

Khóe mắt ta thoáng nhìn về phía ngoài cửa, quả nhiên có một góc áo trắng như tuyết vung vẩy bên cạnh khung cửa, rung rất lợi hại, không biết là gió thổi hay là chủ nhân gấp đến độ vẫn nhảy lên. Có lẽ người này chính là công năm lên sàn còn muộn hơn ta — minh chủ võ lâm Tiển Băng Nhận. Hai người bọn họ đều ngóng trông ta nhanh chóng áp đảo Ngọc Lam Yên, để cho Tiển Băng Nhận đi ra anh hùng cứu mỹ nhân, giẫm lên giáo chủ ma giáo ta đây thượng vị. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 4”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 3

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 3 – Xuân dược

Ta vẫn nhìn theo hắn biến mất rất lâu, mới có thể kiềm chế được đau đớn thất tình, từ trên giường trở mình xuống đất, đi vào một đôi giày không biết có phải của ta hay không, lảo đảo đi về phía ngoài phòng.

Trong viện chỉ có một gian nhà cỏ nhỏ rách nát, ngay cả bếp cũng là lộ thiên. Cổng lại không mở, Ngọc Lam Yên là chạy đi đâu?

Nhưng mà hắn không có ở đây cũng tốt, nội tức của ta không thể dâng lên, võ công của hắn lại không yếu, nếu thật sự bắt gặp, sợ là khó rời khỏi nơi này. Lúc này mặt trời đã xuống núi, trong phòng cũng không đốt đèn, ta thừa dịp trời tối theo tường viện đi tới cửa, đang muốn mở cửa, liền nghe thấy trên đầu vang tiếng sột soạt, một bóng đen bỗng nhiên từ ngoài tường xông ra.

Có mai phục!

Hừ, bọn họ quả nhiên không chịu thả ta trở về. Ta cười lạnh một tiếng, liền giẫm lên một cái cối đá trong viện, bình tĩnh nhìn từng bóng đen từ chỗ đó nhảy vào trong viện. Người áo đen không nhiều không ít, vừa đúng bảy người, vây ta chính giữa, nhưng không động thủ. Đầu lĩnh khom người thi lễ với ta, hạ giọng cười nịnh nói:

“Giáo chủ, ngài sớm như vậy đã gọi chúng ta ra nghị sự? Y thuật của thần y kia thế nào, có thể chữa khỏi tật tim của giáo chủ không?” Âm thanh này rất quen thuộc, chỉ nghe một câu là biết, là La Việt đường chủ Thiên Toàn đường.

Ta không khỏi kinh ngạc hỏi: “Ngươi sao lại ở chỗ này, chẳng lẽ bảy vị đường chủ đều tới?”

Hắn đắc ý nói: “Còn không phải, giáo chủ có thể ở cạnh tiểu thụ kia, những giáo chúng chúng ta đây cũng vui mừng thay cho ngài đấy. Về sau chúng ta liền nghĩ, dù sao mấy ngày này ngài dám chắc phải triệu chúng ta qua đây tìm cách đưa Ngọc Lam Yên về tổng đàn chúng ta, cho nên vẫn canh bên ngoài, đỡ cho giáo chủ ngài muốn tìm chúng ta còn phải phóng ám hiệu…”

Ta sao lại có một đám thuộc hạ không có não như thế! Ma giáo dính vào Ngọc Lam Yên, kết cục đã định trước chính là bị tiêu diệt hoàn toàn! Ngay cả ta cũng không dám phóng túng tâm ý của mình, bọn họ lại còn đắc chí, cảm thấy giáo chủ ta đây kề được nhân vật chính là chuyện tốt đẹp bằng trời!

Được rồi, về đến giáo sẽ giáo dục lại, đừng để người ngoài nhìn nhìn toàn thể ma giáo chúng ta chỉ số thông minh đều thấp như thế.

Thế là ta đứng lên, nắm lấy cổ tay La Việt: “Bản tọa bị người hạ độc, bây giờ không thể vận dụng nội lực, phải về giáo trị liệu. La Việt, ngươi cõng bản tọa trở về!”

La Việt chấn động toàn thân, hai mắt liền lóe ra ánh sáng nhỏ vụn, nhìn ta đang muốn nói gì, bên cạnh lại truyền đến một thanh âm già nua, là Khai Dương đường chủ Xích Lực Tử lớn tuổi nhất trong số bảy vị đường chủ: “Giáo chủ không thể mà!”

Cái gì không thể! Ta cũng lười nhìn lão già không hiểu chuyện này, chỉ dặn bảo La Việt xuất phát. Chẳng ngờ Xích Lực Tử lại kéo La Việt lại, bộ dáng trung tâm vì chủ khuyên ta: “Giáo chủ, ma giáo chúng ta đất diễn vốn đã ít, chỉ có một mình ngài nhích tới vị trí công bốn, cũng không có mấy lần cơ hội có thể ló mặt cùng tiểu thụ. Ngài nếu như lại không cố gắng, ma giáo chúng ta sau này còn có cơ hội lên sàn ư? Chẳng lẽ cứ không ai biết đến vùi lấp trong bối cảnh?”

Lên sàn, lẽ nào còn quan trọng hơn tính mạng? Lão già này quả thật cho rằng bản tọa không dám phế truất lão? Ta hung hăng vỗ một chưởng lên cái cối xay, hơi đau. Ngay sau đó vẻ mặt ta càng thêm lạnh lùng, uy nghiêm lãnh đạm dặn bảo sáu vị đường chủ còn lại kia: “Lời Xích đường chủ, bản tọa sẽ coi như chưa từng nghe thấy, sau này nếu lại có người nhắc loại chuyện vô căn cứ này trước mặt bản tọa, chắc chắn nghiêm trị không tha! La Việt! Lập tức cõng bản tọa về giáo!” Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 3”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 2

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 2 – Nhân vật chính chuyên nghiệp

Nghị sự đường của ma giáo mặc dù đều phải đặt trong sơn động mịt mù tăm tối, nhưng nơi ta sống hàng ngày lại là sân tương đối tinh xảo. Lầu gác trong sân giao nhau thưa dày, kèo nhà chạm trổ, tùng xanh đá lạ, còn có một bãi đất trống lớn để người dùng luyện công. Mặc dù ta chưa có đệ tử đích truyền, nhưng bình thường cũng sẽ chỉ điểm một chút võ công chúng đường chủ và đệ tử cấp thấp.

Có điều hôm nay ta nổi giận trên cuộc họp, sau khi trở lại sân thì không ai dám tới tìm ta nữa. Vừa vặn thừa dịp cơ hội này, ta cũng phải luyện võ công cho tốt. Ma giáo tương lai tán loạn, nguyên nhân hàng đầu đương nhiên là tác giả đặt ta thành một kiểu người bi tình như vậy, nhưng cũng có vài phần là bởi vì võ công của ta không thể áp đảo mọi người.

Phải biết trong thế giới đam mỹ võ hiệp này, đầu mối chính mặc dù là đam mỹ, bối cảnh nhưng là võ hiệp đứng đắn.

Tổng cộng nguyên văn có mấy nhân chính nhân vật phụ như thế, võ công của công chính quy đương nhiên là có cộng thêm ngón tay vàng, công hai lại kiêm BOSS phản diện, trừ công chính quy không có địch thủ nào nữa. Còn công ba… Công ba này là ai ấy nhỉ? Trong thiết lập quả thật có công ba, nhưng vừa không có tên cũng không có miêu tả bề ngoài, về sau ta xem đi xem lại 32 chương trước năm sáu lần, cũng không nhìn ra nhân vật phụ nào có manh mối là công ba… Chẳng lẽ đất diễn của y đều ở phía sau, lên sàn còn muộn hơn ta?

Không đề cập tới công ba, sau này còn có một công năm đấy.

Công năm còn là một minh chủ võ lâm. Ai không biết, võ công của minh chủ võ lâm bình thường đều cao hơn giáo chủ ma giáo một chút? Dù cho thấp cũng thấp không bao nhiêu. Vả lại minh chủ võ lâm yêu làm nhất chính là làm ngược lại với ma giáo chúng ta, không biết có bao nhiêu giáo chủ ma giáo đều chết dưới quỷ kế của minh chủ võ lâm.

Trên đời này còn có nhiều người võ công trên ta như vậy, ta cho dù không quấy nhiễu tiểu thụ, muốn dẫn dắt ma giáo độc chiếm giang hồ cũng là không dễ.

Ôi, trước luyện võ đi! Ta dặn bảo các đệ tử quan sát kỹ tuyến đường xuống núi, không cho bất luận kẻ nào ra vào ma giáo, sau đó liền bế quan khổ tu ma môn đại pháp. Lần bế quan này liền bế nửa tháng, vừa vặn bỏ lỡ đoạn tình tiết ma giáo chúng ta phái người bắt cướp tiểu thụ. Bỏ lỡ lần này, ma giáo chúng ta sẽ có thể đỡ kết hai cường địch, cũng đỡ tổn thất mấy đệ tử tâm phúc.

Sau khi xuất quan lúc lại nghị sự với đệ tử toàn giáo, nhìn những đệ tử lẽ ra đã chết trong đoạn tình tiết này vẫn còn khom người đứng trang nghiêm trước mặt ta, nghe chỉ thị để ma giáo phát triển của ta, tâm tình của ta vô cùng tốt. Vì thế sau khi lần nghị sự này kết thúc, ta không phẩy tay áo bỏ đi nữa, mà dặn bảo người sắp đặt tiệc rượu, khao thưởng công lao đường chủ trói buộc được đám đệ tử.

Trên núi cũng không có món ngon hiếm lạ gì của Trung Nguyên, chẳng qua là một chút rượu mạnh cùng với thịt nướng đặc sản Tây Vực. Ma giáo chúng ta theo quy củ Tây Vực dùng chế độ ăn phần riêng, ta tự xếp một bàn tại thủ tọa, người còn lại theo thứ tự ngồi thành hàng phía dưới. Ma giáo mặc dù có tiền, tổng đàn tuy rằng ngay tại Tây Vực, nhưng trong giáo ta ngay cả một Hồ cơ cũng không có! Tới rót rượu toàn bộ đều là nam đệ tử mặc áo đen, người nào người nấy dáng người không thú vị, mặt mũi đáng ghét.

Đợi sau khi bản giáo xưng bá thiên hạ, ta nhất định phải hưởng thụ thật tốt một lần cuộc sống ngu ngốc ao rượu rừng thịt, lại xây một cái hậu cung rộng lớn, nuôi mấy trăm mấy ngàn người đẹp. Khi đó lại có loại tiệc rượu này, nhất định phải sai vũ cơ hiến vũ, ca kĩ hát ca, rót rượu ít nhất cũng phải loại mỹ nhân như đầu bảng Lục Yêu của Du Lâm trấn dưới núi!

Ta vừa uống vừa nghĩ đến tam cung lục viện trong tương lai, chỉ chốc lát sau đã có chút lâng lâng, đệ tử hầu rượu qua qua qua lại trước mắt cũng dần dần thuận mắt hơn, chẳng qua là mặt mày hơi có chút không rõ, nhìn thế nào cũng không thấy rõ tướng mạo. Ta buông chén rượu, ngoắc ngón tay với hắn: “Ngươi là đệ tử đường nào? Qua đây, để bổn tọa nhìn cho rõ.”

Tên đệ tử kia cúi đầu đi về phía ta, nhịp bước không nhanh không chậm, mỗi bước đều có độ dài bằng nhau. Nhưng ta lại cảm thấy hắn càng đi càng chậm, chờ khi hắn đến trước mặt ta, không chỉ mặt mũi hắn, ngay cả toàn bộ cơ thể hắn trong mắt ta cũng mơ hồ. Ta là uống say sao?

Không, không phải say, là có người bỏ thuốc trong rượu của ta! Trong lòng ta cả kinh, cố nâng chân khí, lại cảm thấy chỗ khí hải đan điền có một đợt đau đớn như đao cắt, trước mắt tối sầm, ngay cả một chút bóng dáng mơ hồ cuối cùng cũng nhìn không thấy.

Khi tỉnh lại đã không biết là lúc nào, nhưng xung quanh hương thơm ấm áp, thanh tĩnh an bình, tuyệt không giống như sơn động ướt lạnh khói lửa lượn lờ kia của ma giáo chúng ta. Ta cẩn thận thu hơi thở lại, nhắm mắt ngưng thần, vẫn làm bộ như hôn mê bất tỉnh, chỉ bằng cảm nhận ánh sáng và xúc cảm dưới thân xác định giờ vẫn là ban ngày, mà ta hiện tại đang nằm trên một cái giường không xem như thoải mái, còn đắp một cái chăn bông không biết đã bao lâu không phơi nắng.

Trong phòng im lìm không tiếng động, hẳn là không có ai. Ta lại nhắm mắt giả bộ một lát, cuối cùng không nén được hiếu kỳ đối với tình cảnh của mình, mở mắt ra. Quả nhiên giống như suy đoán của ta lúc trước, ta đang nằm trong một gian nhà tranh nhỏ bốn bề lọt gió, dưới thân nằm chính là một tấm ván giường gỗ nứt, trong phòng cũng không có ai trông coi.

Đương nhiên là không cần trông coi, bởi vì nội lực của ta đã bị phong bế, mỗi lần vận công trong bụng liền đau đớn không chịu nổi, suýt nữa là lại bất tỉnh. Ta nhịn đợt đau này, vịn mép giường từ từ ngồi dậy. Vừa ngồi vững người, cánh cửa đột nhiên “két—” một tiếng, ánh mặt trời liền theo khe cửa tiến vào. Vào gian phòng này cùng ánh mặt trời đầy đất ấy, còn có một thiếu niên mặc áo xanh nhàn nhạt.

Thiếu niên kia trên mặt mang theo nụ cười không lo không nghĩ đạp ánh sáng mà vào, hai mắt cong cong, nước da trắng như tuyết nõn nà, quanh người bị ánh sáng mặt trời phác họa một quầng sáng màu vàng. Trong tay hắn nâng một bát nước thuốc, bước đi nhẹ nhàng về phía ta, đồng thời mở miệng kêu ta một tiếng: “Ngươi tỉnh rồi?”

Người này, người này chính là thụ chính quy, con đẻ duy nhất của tác giả — Ngọc Lam Yên!

Chỉ nhìn một cái, trái tim ta đã không do chính ta khống chế, nảy lên kịch liệt, đập bên tai ta từng tiếng như trống nặng đánh, mà đôi mắt này chỉ biết tham lam nhìn dung nhan thanh tú đẹp đẽ từng bước tới gần của người nọ, cùng với quầng sáng nhân vật chính vô hình trung tỏa ra, nhưng lại lóa mắt như thế.

Tinh thần bị cướp mất, trái tim bị lay động.

Trong miệng ta đắng ngắt, hốc mắt hơi nóng lên. Ta hiểu, đây là quán tính tình tiết không cách nào chống cự.

Cho dù ta lúc trước từng nghĩ bao nhiêu lần tuyệt đối không thể yêu tiểu thụ này, nhất định phải tách quan hệ khỏi đám nhân vật chính, nhưng thực sự vừa thấy mặt, sự việc cũng không do ta làm chủ nữa, từ thời khắc Ngọc Lam Yên bước vào, ta liền dường như sa vào một thế giới khép kín, trước mắt chỉ có một người này, xung quanh tất cả đều không thể lại lọt vào tai mắt ta.

Ta cố hết sức của ta giãy giụa, ý đồ chống cự mở màn của vận mệnh đáng buồn này, cũng cố ý nhắm mắt không nhìn hắn, dùng âm thanh ác nghiệt nhất cự tuyệt hắn tới gần: “Lập tức thả bản tọa!”

Sau khi nhắm mắt, ta trái lại càng nhạy bén cảm thấy bước chân của hắn dịch lại gần. Hắn cầm bát thuốc đặt tại chỗ không xa bên tay ta, ngón tay còn mang theo độ ấm của thuốc xoa gáy ta — không đúng, hắn đây là muốn làm gì! Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 2”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 1

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 1 – Ma giáo phương tây

Về tình tiết quyển sách này và tính toán sau này của cá nhân ta, ta đã suy nghĩ thật lâu. Nguyên do kéo cho tới hôm nay mới biểu đạt nội tâm với các vị độc giả, là vì — đúng vậy, chỉ nhìn một cách đơn thuần số chương tiết ta lên sàn mọi người sẽ biết, ta là một nhân vật phụ, nhưng lại không phải nhân vật phụ rất chủ yếu.

Nếu nói hoàn toàn không quan trọng, vậy cũng không tính.

Tốt xấu ta cũng là một nhân vật phụ có tên có họ có thân phận có lời thoại, thậm chí còn có mô tả bề ngoài. Trong văn Mary Sue (1) một nhược thụ ngực phẳng quá trình NP kết cục 1V1, vốn cũng chỉ có một mình thụ chính quy mới là con đẻ tác giả. Ngay cả công chính quy cũng chỉ là một nhân vật đất diễn nhiều chút mà thôi, huống chi ta theo như đất diễn và quan hệ với tiểu thụ tính toán xa gần, mới chỉ là công bốn đấy?

Hơn nữa ta còn là công bia đỡ đạn phản diện — chính là cái loại nhân vật bi kịch hi sinh bản thân tác thành vầng sáng nhân vật chính vạn người mê của tiểu thụ, cùng với tôn lên bàn tay vàng và số lượng phần mềm hack của công chính quy ấy.

Càng đáng buồn là, ta còn không phải cái loại đại BOSS phản diện từ lời nói đầu chiến đấu đến kết thúc ấy — nhân vật này bị sư phụ kiêm công hai của nhân vật chính đoạt đi mất rồi. Nghe xem, giữa công hai và công bốn, còn thiếu công ba đấy! Nếu không ta ngay cả địa vị nhân vật phản diện cũng sẽ giành thua người ta.

Giải thích của tác giả đối với việc này là: Công hai là sư phụ của nhân vật chính, còn từng có gút mắc cảm tình với phụ thân nhân vật chính, khai thác khai thác có chiều sâu hơn, nhân vật cũng lập thể đầy đặn hơn, so với ta dạng nhân vật phản diện loại hình mặt nạ ít ỏi này, cũng càng có thể khơi ra xung đột kịch bản, mang đến cũng đủ cao trào lớn.

Xung đột kịch bản trên người ta không nhiều bằng y, cho nên đành phải làm một công bia đỡ đạn bi tình trong nóng ngoài lạnh, phụ cả thiên hạ chỉ khuynh tình vì một mình tiểu thụ, cuối cùng vì hắn lỗ vốn thủ hạ hại sinh mệnh, còn ngay cả bàn tay cũng chưa được nắm.

Nghe nói loại công bi tình này bây giờ còn có không ít độc giả thích, nhưng vậy thì để làm gì?

Thay vì hi sinh kính dâng vì tiểu thụ để đến mức độc giả cũng không nhìn được mà rơi lệ không đáng cho ta, ta còn không bằng dứt khoát cách đôi nhân vật chính này xa một chút, mang theo huynh đệ ma giáo chúng ta qua mấy ngày lành diễu võ dương oai trên giang hồ. Cho dù cả đời không lên sàn trong sách này, không độc giả nào biết được ta là ai, ít nhất đời này ta sống được tự do, chết không thiệt.

Đúng rồi, vừa rồi đã quên giới thiệu, ta thật ra là một giáo chủ ma giáo.

Nói lên ma giáo tổ chức giang hồ rất truyền thống này, phàm là trong văn dính dáng chút đến võ hiệp đều nhất định sẽ xuất hiện. Vô luận là đoàn kết chặt chẽ sau lưng nhân vật chính, cuối cùng thu được nhân vật chính vào giáo, làm Minh giáo mà nhân vật chính diện lên sàn như trong “Ỷ Thiên Đồ Long ký”; hay là giáo phái phản diện cỡ nhỏ thi nhau mọc lên, không ngừng cống hiến tác dụng cho nhân vật chính thăng cấp và mở bàn đồ mới như trong “Thục Sơn kiếm hiệp truyện”, đều là nhân tố quan trọng thúc đẩy tình tiết.

Với lại ma giáo chúng ta cũng là tổ chức giang hồ gặp chuyện không may nhiều nhất, người chết nhanh nhất. Đặc biệt giáo chủ ma giáo, ngươi từng nghe nói giáo chủ ma giáo có kết cục tốt chưa?

Sinh mệnh con người là có hạn, sinh mệnh của giáo chủ ma giáo so với mong muốn của người bình thường còn ngắn hơn chút. Cho nên ta dự định vùi sinh mệnh có hạn vào sự nghiệp phát triển ma giáo vô hạn, mà không phải lằng nhà lằng nhằng với một thụ khuyết tật trí tuệ bất nam bất nữ — thụ chính quy này còn là một nữ xuyên nam — lẳng lơ, ai cũng có thể làm chồng, cuối cùng còn vì thụ và công chính quy của hắn kia lỗ vốn sinh mệnh và sự nghiệp của chính mình.

Lời than phiền thì nói trước bấy nhiêu đi.

Bởi vì ta không phải nhân vật chính, góc nhìn của tác giả rất ít sẽ chuyển tới phía ta. Lúc này là ta lần đầu lên sàn, để biểu hiện uy phong của ma giáo ta, tính cách cay nghiệt tà mị của ta, do đó làm nổi bật chỗ vạn người mê của thụ nhân vật chính, tác giả mới có thể đặt cảnh tượng vào bên trong ma giáo ta, cho ta cùng các huynh đệ ma giáo cơ hội một lần đơn độc lên sàn.

Thừa dịp tình tiết còn chưa có chính thức triển khai, ta vẫn là tự giới thiệu đơn giản trước.

Ta tên là Bách Lý Phong Cương, thân phận là giáo chủ ma giáo. Ma giáo này là một giáo phái khá truyền thống, luôn luôn phát triển tại Tây Vực, tên đơn giản như Bái Hỏa giáo, Minh giáo linh tinh, tác giả cũng lười nghĩ, dứt khoát trực tiếp xưng ma giáo càng tiện hơn.

Để đề cao xuất thân của ta, làm đẹp bề ngoài của ta, giáo chủ ma giáo ta đây có một phần tư huyết thống Quy Từ, một phần tư huyết thống Đại Nguyệt Chi, còn có một phần tư huyết thống Đại Thực, một phần tư cuối cùng mới là huyết thống người Hán. Bởi vậy ta sinh cao to tuấn lãng, ngũ quan sâu sắc, làn da trắng như tuyết, hoàn toàn phù hợp Mary Sue mà tác giả cần. Có điều tiểu thụ người Hán thuần chủng xuất thân Giang Nam càng trắng nõn xinh đẹp hơn ta, chúng ta là nhân vật phụ, bất kể từ phương diện nào, cũng không thể đè nổi bật của nhân vật chính.

Lại nói thủ hạ của ta:

Giáo chúng ta tổng cộng có bảy phân đường, do đường chủ chia nhau xử lý công việc, các đường phân biệt đặt tên theo Bắc Đẩu thất tinh (2). Phía trên bảy vị đường chủ, còn tuân theo truyền thống bố trí vài vị trưởng lão võ công cao cường không quản chính sự, bình thường mỗi người đều đóng cửa tu luyện, không để ý tới giáo vụ. Khi nào tình tiết cần bọn họ lên sàn, tác giả mới có thể tỉ mỉ đặt ra thân phận bản lĩnh của bọn họ.

Đương nhiên, bởi vì ta chỉ là công bia đỡ đạn, trong số những thủ hạ này phải có một tên phản đồ cấu kết đại BOSS công hai, để khi ta say đắm tiểu thụ thật sâu xúi giục toàn giáo chống lại ta, làm cho ta vì bảo vệ tiểu thụ mà chết — cái này cũng phải ghi nhớ, chờ ta dứt được quan hệ với tiểu thụ, liền khai mạc một lần hoạt động chỉnh đốn tác phong trong giáo, tìm ra nằm vùng ẩn sâu giữa giáo chúng này.

Thời gian ta ở đây phàn nàn cùng độc giả đã lâu, tình tiết cũng tới lúc chính thức triển khai. Ta phải về bên trong cảnh tượng của tình tiết, lại từ từ thay đổi đất diễn của chính mình, tìm cách rút lui toàn thân khỏi văn Mary Sue xui xẻo này. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 1”