Công bốn, xin đi theo tình tiết
- Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Chương 4 – Anh hùng cứu mỹ nhân… nhầm rồi…
Sau khi tiểu công uống xuân dược chỉ có một kết quả, chính là muốn cưỡng gian tiểu thụ, ta đương nhiên cũng không ngoại lệ. Huống chi trước mắt ngồi chính là thụ chính quy Ngọc Lam Yên ta vừa gặp đã yêu cầu còn không được? Mồ hôi theo tóc ta nhỏ lên trên quần áo, chỉ chốc lát sau đã làm ướt cổ áo, phía dưới vừa căng vừa đau, dưới vạt áo dựng một cái túp lều nhỏ. Ngọc Lam Yên ngậm chiếc đũa tại đối diện, híp hai mắt, rất có thâm ý cách mặt bàn ra sức nhìn xuống, tay ngọc thong thả, lại bắt đầu nới lỏng cổ áo của chính mình.
Nếu ta chỉ là một người bình thường, nhất định sớm không kiềm chế dục vọng của mình nữa, trực tiếp nhào tới đền bù nguyện vọng lâu nay. Nhưng phía sau ta còn đứng toàn bộ ma giáo, ta không thể bởi vì xúc động nhất thời của mình, kéo ma giáo lên con đường diệt vong tác giả đã thiết lập!
Ta lập tức lật ngược bàn, tránh ghế dựa ghế băng hộp đựng thức ăn trên mặt đất, nhằm phía mảnh ván cửa vừa hẹp vừa nát, dường như nhẹ nhàng đụng một cái là có thể rơi xuống. Ngay khi ta sắp xông về phía giếng nước trong viện tưới lửa dục trong lòng, phía sau bỗng nhiên phất đến một luồng gió lạnh lẽo u ám hết sức quen thuộc.
Ngọc Lam Yên!
Hạ xuân dược cho ta còn chưa đủ, ta không theo phát triển tình tiết phi lễ hắn, lại muốn châm ta ngất làm lại sao? Không thể!
Làm như ta không biết hướng đi của tình tiết ư? Màn này ta căng lắm cũng chỉ có thể rơi vào cảnh cưỡng gian chưa thực hiện được, còn phải vì thế kết mối thù hận không chết không thôi với công hai thụ khống, công năm thích chõ mũi vào chuyện người khác, chôn vào tiết tử lật đổ ma giáo.
Ta mặc dù thật sự là cầm thú, một ma giáo lớn như thế, và tiểu thụ vĩnh viễn không thể nào giành được, bên nhẹ bên nặng ta cũng phải phân rõ!
Ta lập tức nghiêng người tránh châm này, một chưởng ầm mở cổng, chờ mong ảnh vệ đợi bên ngoài kia phát hiện tình hình bây giờ của chúng ta, từ trong tay công bia đỡ đạn lửa dục công tâm ta đây cứu chủ nhân của hắn ra. Ngọc Lam Yên nhất quyết không tha đuổi theo, từng bước ép sát, ngăn ta bên trong gian nhà tranh này, ảnh vệ bình thường chỉ cần ra cửa là có thể trông thấy kia lại không biết trốn đi đâu.
Không thể ngờ được một thụ xuyên việt lấy tỏ vẻ dễ thương bán thịt duy trì sự sống võ công lại có thể cao như thế. Ta cùng dây dưa với hắn không biết bao lâu, lại không thể bước ra khỏi cửa phòng một bước, ngược lại bị ép đến từng bước tới gần giường lớn chiếm cỡ phân nửa gian phòng nhỏ này.
Đáng hận! Nếu không phải ta trúng độc quá sâu, công lực chưa khôi phục, lại đang lọt trong tình trạng đòi mạng nhất của một nam nhân, dù tới ba người Ngọc Lam Yên cũng ngăn không được ta…
Thời gian càng lâu, đầu óc ta cũng càng không rõ ràng, huyết khí toàn thân dường như đều hướng về phía bên dưới, thân pháp cũng càng loạn, kết quả là chỉ có sức đỡ lại không còn khả năng đánh lại, chỉ có thể miễn cưỡng đứng trước giường không ngã. Trên mặt Ngọc Lam Yên cũng có chút sốt ruột, tay trái vươn đến chỗ cổ áo mình đẩy một cái, áo khoác xanh nhạt mở rộng, lộ ra áo chẽn trắng như tuyết và xương quai xanh tinh xảo lả lướt bên trong.
Hắn lại là muốn sắc dụ ta!
Ta nhất thời hít thở không thông, khó mà khống chế hai mắt của mình, ánh mắt như bị dính trên cổ tuyết trắng và da thịt ấy. Tâm thần nhất thời thất thủ, trên tay lập tức lộ ra sơ hở, trên chân tê rần, đã là trời đất quay cuồng, bị Ngọc Lam Yên đặt trên giường. Cú ngã này làm cho thần trí ta tỉnh táo hơn một chút, mắt thấy khởi đầu kiếp này xui xẻo gần ngay trước mắt, ta cũng không kịp thương tiếc người trước mắt, càng không kịp để ý nơi đòi mạng của bản thân kia, vận nội lực toàn thân, một chưởng vỗ về phía Ngọc Lam Yên.
Một chưởng này quả nhiên ép hắn mấy phần, có điều ta cũng không còn sức lực gì nữa, chỉ bày tư thế phòng thủ, thật ra toàn thân gần như đã xụi lơ, mồ hôi không ngừng chảy ra, dính đến toàn thân ướt đẫm, trước mắt cũng vì vướng giọt mồ hôi mà thấy không rõ thứ gì.
Ta mệt đến thở không ra hơi, Ngọc Lam Yên cũng không đỡ hơn chỗ nào. Hắn vốn cũng không sở trường dùng võ công, quần nhau với ta lâu như vậy, nội lực cũng có chút hụt hơi, chỉ bằng một chút sức lực chống không có ngã mà thôi. Mặc dù không ngã, hơi thở của hắn cũng hơi nặng nề, áo lót tán loạn, mảng lớn da thịt lộ bên ngoài, không biết là vì ngượng ngùng hay là nóng cũng có màu hồng nhạt, đôi mắt quyến rũ liếc ta một cái, sẵng giọng:
“Ngươi không thể nghe theo ý đồ sáng tác của tác giả một lần à? Công năm đã ở bên ngoài chờ lên sàn hai canh giờ rồi, người ta cũng không vô trách nhiệm sửa loạn tình tiết giống như ngươi!”
Khóe mắt ta thoáng nhìn về phía ngoài cửa, quả nhiên có một góc áo trắng như tuyết vung vẩy bên cạnh khung cửa, rung rất lợi hại, không biết là gió thổi hay là chủ nhân gấp đến độ vẫn nhảy lên. Có lẽ người này chính là công năm lên sàn còn muộn hơn ta — minh chủ võ lâm Tiển Băng Nhận. Hai người bọn họ đều ngóng trông ta nhanh chóng áp đảo Ngọc Lam Yên, để cho Tiển Băng Nhận đi ra anh hùng cứu mỹ nhân, giẫm lên giáo chủ ma giáo ta đây thượng vị. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 4”