Công bốn, xin đi theo tình tiết
- Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Chương 9 – Trò bịp vỡ lở
Tháng sáu Giang Nam trời nóng nực đến quả thực khiến người ta khó mà chịu đựng, mãi đến khi qua thời gian nặng nề nhất một đêm này, sắc trời vừa mới chiếu lên hào quang, trong phòng vẫn còn giống như lồng hấp người không thể ở nổi. Càng đừng nhắc tới trên người ta còn đè ép một nam nhân cả người nóng hầm hập nhớp nháp, trong cơ thể lại chôn thứ càng nóng hơn da y.
Vật kia vẫn còn đang gắng sức từng đợt từng đợt đâm vào trong cơ thể ta, mỗi một lần đều va chạm tới mức ta toàn thân đong đưa giống như thuyền nhỏ trên đỉnh sóng biển sắp bị lật úp, đầu choáng đến trời đất quay cuồng, trước mắt toát ra từng đợt ánh vàng, buộc lòng phải hai tay hai chân đều bám chặt y, tránh cho bị va chạm đến thịt nát xương tan.
Theo sự tiến vào lần này sâu hơn lần khác của y, từng tiếng rõ ràng, va chạm mang theo tiếng nước lép bép vọng lại trong phòng, tựa như cái tát vang dội vỗ vào mặt ta. Từ chiều hôm qua đến bây giờ, ta giống như tiện thụ nằm trên chiếc giường này bị người ta một lần lại một lần tiến vào, trên người đâu đâu cũng vẩy đầy dịch thể đục ngầu dính dớp tanh nồng, hơn phân nửa trong đó còn là của chính ta.
Một tên công bốn, mà lại để công năm đè không nói, ngay cả sức bền cũng không hơn y! Y vẫn còn công thành chiếm đất trên người ta, thứ kia của chính ta cũng đã run rẩy phun ra chất lỏng nửa trong suốt, tê liệt ngã vào trong bụi cỏ phía dưới.
— Có điều bàn về chiều dài và kích cỡ, quả nhiên vẫn là của ta mạnh hơn y.
Y lại chôn vào thật sâu, lần này sâu hơn lần trước, đâm đến mức toàn thân ta co rút vô lực một lúc, gần như không bám víu được y nữa, tay dọc theo sau gáy ướt mồ hôi của y trượt xuống, không có sức lực co quắp trên giường. Hậu đình cũng từng đợt co rút, càng thêm rõ ràng cảm nhận được thứ thô cứng nóng như lửa khiến người ta giận sôi bên trong tràng đạo kia.
Chờ khi y rút khỏi cơ thể ta, hai chân ta đã không thể khép lại được, hậu huyệt cũng cũng không thể khép lại, khi co rút liền có một luồng chất lỏng mang theo nhiệt độ cơ thể từ giữa khe mông chảy ra, nhuộm phía dưới thân một mảng trắng muốt sền sệt.
Trên mặt ta bỗng nhiên chợt lạnh, hai hàng nước mắt liền theo khóe mắt chảy rơi vào trong tóc. Cũng không phải là vì đau đớn, khuất nhục, thù hận, ngay cả chính ta cũng không biết vì sao rơi lệ. Trong đầu ta trống rỗng, lại chỉ cảm thấy trước mắt càng ngày càng mơ hồ, buộc lòng phải mở to hai mắt, giữ những thứ chất lỏng không thể chờ đợi sắp tràn ra khỏi hốc mắt ấy trong mắt.
Tiển Băng Nhận leo qua, ửng hồng trên mặt chưa rút, vẻ mặt cũng đã khôi phục trấn tĩnh. Hơi thở ấm áp của y phun thẳng vào mặt ta, đôi môi đỏ hồng hơi sưng phủ lên mắt ta, liếm khô từng giọt nước mắt tràn ra khi nhắm mắt, lại cắn vành tai ta, cúi đầu bên tai ta nói: “Hồng Tụ nói đúng, yêu đều là làm mà ra, khiến cho thân thể ngươi không rời khỏi được ta cũng tốt.”
Là công đều nghĩ như vậy, đáng tiếc ta lại không phải thụ. Cho dù làm bao nhiêu lần, ta cũng không thể nào ở dưới người khác, Tiển Băng Nhận, tâm tư của ngươi nhất định là sẽ vô dụng.
Ta vẫn nhắm hai mắt, chỉ có thể bằng nhĩ lực biết y từ trên giường ngồi dậy, đứng trên mặt đất một lần nữa mặc quần áo vào. Cho đến lúc này y cũng không đổi cho ta một bộ quần áo để có thể gặp người, lại chỉ lấy tấm khăn trải giường rách quay đầu quấn ta giống như quấn hành lý, ôm chặt vào lòng, nhẹ nhàng trèo cửa sổ mà ra.
Dọc theo đường đi chúng ta giẫm lên một đôi đạo sĩ Trùng Dương cung, một chưởng môn Hằng Sơn phái, còn có vô số đệ tử tự xưng Hải Sa bang, Cự Kình bang, Trường Sinh hội, Cực Lạc đạo, cuối cùng phá vỡ lớp lớp vòng vây, đánh tới chuồng ngựa của Phượng Hoàng sơn trang.
Trong chuồng ngựa đó sớm có một phu xe Tiển Băng Nhận thu xếp buộc xong xe, người lại không biết là chểnh mảng nhiệm vụ hay là chờ quá lâu, đã cuộn tròn ngủ say trên ghế xe. Tiển Băng Nhận một cước đạp tỉnh hắn, ôm ta chui vào thùng xe, dặn bảo phu xe này lên đường đi về phía Hàn Độ sơn trang bên cạnh Tây hồ tìm kiếm vị Bách Hiểu Sinh giang hồ kia.
Nhân vật chính nhân vật phụ trong tiểu thuyết đam mỹ của chúng ta, ngoại trừ tác giả quá mức trọng khẩu, cơ bản là không có nhu cầu sinh lý đại tiểu tiện các loại. Dù cho ăn uống cũng chỉ là thỉnh thoảng tác giả viết để thúc đẩy tình tiết hoặc là dùng để điều hòa, cho dù một quyển sách từ lời nói đầu đến kết thúc một miếng không ăn cũng không sao.
Nhu cầu sinh lý duy nhất, chính là OO. Bảy lần sói một đêm vậy coi như cái gì, theo đuổi của chúng ta, đều là 24×7! Đương nhiên, tốt nhất là ta 24×7 trên người kẻ khác, đừng như bây giờ bị kẻ khác 24×7. (24×7=một tuần bảy ngày một ngày 24 giờ đều có thể cung cấp phục vụ cho ngươi)
Dọc theo con đường này, Tiển Băng Nhận giống như là mở ra cánh cổng tân thế giới, từ trên xe đến trên giường, từ trên giường đến trên xe, ngoại trừ chút thời gian ngắn ngủi ra vào cửa khách sạn, ta trên cơ bản đều dính cùng một chỗ với y. Mặc dù ta vẫn là một công phẩm đức kiên định, thế nhưng thân thể lại dần dần quen nếp, chỉ cần y hơi đụng một cái liền có phản ứng, toàn thân xụi lơ như bùn, còn mẫn cảm hơn lúc trúng xuân dược ngày trước.
Ta có loại dự cảm xấu, tác giả này sẽ không đâm lao theo lao, để ta công chuyển thụ, làm CP phụ với Tiển Băng Nhận chứ?
Trong suy đoán thấp thỏm bất an của ta, Hàn Độ sơn trang rốt cục đến, ta cũng phải gặp Bách Hiểu Sinh giang hồ trong truyền thuyết.
Chính thức phải gặp người, Tiển Băng Nhận khôn ngoan có chút lương tâm thay bộ quần áo cho ta, một lần nữa cũng chải lại tóc. Mặc dù vẫn còn lưng ê chân đau đi không nổi đường, rốt cuộc vẫn khôi phục vài phần phong thái uy nghi thân là giáo chủ ma giáo. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 9”