Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 9

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 9 – Trò bịp vỡ lở

Tháng sáu Giang Nam trời nóng nực đến quả thực khiến người ta khó mà chịu đựng, mãi đến khi qua thời gian nặng nề nhất một đêm này, sắc trời vừa mới chiếu lên hào quang, trong phòng vẫn còn giống như lồng hấp người không thể ở nổi. Càng đừng nhắc tới trên người ta còn đè ép một nam nhân cả người nóng hầm hập nhớp nháp, trong cơ thể lại chôn thứ càng nóng hơn da y.

Vật kia vẫn còn đang gắng sức từng đợt từng đợt đâm vào trong cơ thể ta, mỗi một lần đều va chạm tới mức ta toàn thân đong đưa giống như thuyền nhỏ trên đỉnh sóng biển sắp bị lật úp, đầu choáng đến trời đất quay cuồng, trước mắt toát ra từng đợt ánh vàng, buộc lòng phải hai tay hai chân đều bám chặt y, tránh cho bị va chạm đến thịt nát xương tan.

Theo sự tiến vào lần này sâu hơn lần khác của y, từng tiếng rõ ràng, va chạm mang theo tiếng nước lép bép vọng lại trong phòng, tựa như cái tát vang dội vỗ vào mặt ta. Từ chiều hôm qua đến bây giờ, ta giống như tiện thụ nằm trên chiếc giường này bị người ta một lần lại một lần tiến vào, trên người đâu đâu cũng vẩy đầy dịch thể đục ngầu dính dớp tanh nồng, hơn phân nửa trong đó còn là của chính ta.

Một tên công bốn, mà lại để công năm đè không nói, ngay cả sức bền cũng không hơn y! Y vẫn còn công thành chiếm đất trên người ta, thứ kia của chính ta cũng đã run rẩy phun ra chất lỏng nửa trong suốt, tê liệt ngã vào trong bụi cỏ phía dưới.

— Có điều bàn về chiều dài và kích cỡ, quả nhiên vẫn là của ta mạnh hơn y.

Y lại chôn vào thật sâu, lần này sâu hơn lần trước, đâm đến mức toàn thân ta co rút vô lực một lúc, gần như không bám víu được y nữa, tay dọc theo sau gáy ướt mồ hôi của y trượt xuống, không có sức lực co quắp trên giường. Hậu đình cũng từng đợt co rút, càng thêm rõ ràng cảm nhận được thứ thô cứng nóng như lửa khiến người ta giận sôi bên trong tràng đạo kia.

Chờ khi y rút khỏi cơ thể ta, hai chân ta đã không thể khép lại được, hậu huyệt cũng cũng không thể khép lại, khi co rút liền có một luồng chất lỏng mang theo nhiệt độ cơ thể từ giữa khe mông chảy ra, nhuộm phía dưới thân một mảng trắng muốt sền sệt.

Trên mặt ta bỗng nhiên chợt lạnh, hai hàng nước mắt liền theo khóe mắt chảy rơi vào trong tóc. Cũng không phải là vì đau đớn, khuất nhục, thù hận, ngay cả chính ta cũng không biết vì sao rơi lệ. Trong đầu ta trống rỗng, lại chỉ cảm thấy trước mắt càng ngày càng mơ hồ, buộc lòng phải mở to hai mắt, giữ những thứ chất lỏng không thể chờ đợi sắp tràn ra khỏi hốc mắt ấy trong mắt.

Tiển Băng Nhận leo qua, ửng hồng trên mặt chưa rút, vẻ mặt cũng đã khôi phục trấn tĩnh. Hơi thở ấm áp của y phun thẳng vào mặt ta, đôi môi đỏ hồng hơi sưng phủ lên mắt ta, liếm khô từng giọt nước mắt tràn ra khi nhắm mắt, lại cắn vành tai ta, cúi đầu bên tai ta nói: “Hồng Tụ nói đúng, yêu đều là làm mà ra, khiến cho thân thể ngươi không rời khỏi được ta cũng tốt.”

Là công đều nghĩ như vậy, đáng tiếc ta lại không phải thụ. Cho dù làm bao nhiêu lần, ta cũng không thể nào ở dưới người khác, Tiển Băng Nhận, tâm tư của ngươi nhất định là sẽ vô dụng.

Ta vẫn nhắm hai mắt, chỉ có thể bằng nhĩ lực biết y từ trên giường ngồi dậy, đứng trên mặt đất một lần nữa mặc quần áo vào. Cho đến lúc này y cũng không đổi cho ta một bộ quần áo để có thể gặp người, lại chỉ lấy tấm khăn trải giường rách quay đầu quấn ta giống như quấn hành lý, ôm chặt vào lòng, nhẹ nhàng trèo cửa sổ mà ra.

Dọc theo đường đi chúng ta giẫm lên một đôi đạo sĩ Trùng Dương cung, một chưởng môn Hằng Sơn phái, còn có vô số đệ tử tự xưng Hải Sa bang, Cự Kình bang, Trường Sinh hội, Cực Lạc đạo, cuối cùng phá vỡ lớp lớp vòng vây, đánh tới chuồng ngựa của Phượng Hoàng sơn trang.

Trong chuồng ngựa đó sớm có một phu xe Tiển Băng Nhận thu xếp buộc xong xe, người lại không biết là chểnh mảng nhiệm vụ hay là chờ quá lâu, đã cuộn tròn ngủ say trên ghế xe. Tiển Băng Nhận một cước đạp tỉnh hắn, ôm ta chui vào thùng xe, dặn bảo phu xe này lên đường đi về phía Hàn Độ sơn trang bên cạnh Tây hồ tìm kiếm vị Bách Hiểu Sinh giang hồ kia.

Nhân vật chính nhân vật phụ trong tiểu thuyết đam mỹ của chúng ta, ngoại trừ tác giả quá mức trọng khẩu, cơ bản là không có nhu cầu sinh lý đại tiểu tiện các loại. Dù cho ăn uống cũng chỉ là thỉnh thoảng tác giả viết để thúc đẩy tình tiết hoặc là dùng để điều hòa, cho dù một quyển sách từ lời nói đầu đến kết thúc một miếng không ăn cũng không sao.

Nhu cầu sinh lý duy nhất, chính là OO. Bảy lần sói một đêm vậy coi như cái gì, theo đuổi của chúng ta, đều là 24×7! Đương nhiên, tốt nhất là ta 24×7 trên người kẻ khác, đừng như bây giờ bị kẻ khác 24×7. (24×7=một tuần bảy ngày một ngày 24 giờ đều có thể cung cấp phục vụ cho ngươi)

Dọc theo con đường này, Tiển Băng Nhận giống như là mở ra cánh cổng tân thế giới, từ trên xe đến trên giường, từ trên giường đến trên xe, ngoại trừ chút thời gian ngắn ngủi ra vào cửa khách sạn, ta trên cơ bản đều dính cùng một chỗ với y. Mặc dù ta vẫn là một công phẩm đức kiên định, thế nhưng thân thể lại dần dần quen nếp, chỉ cần y hơi đụng một cái liền có phản ứng, toàn thân xụi lơ như bùn, còn mẫn cảm hơn lúc trúng xuân dược ngày trước.

Ta có loại dự cảm xấu, tác giả này sẽ không đâm lao theo lao, để ta công chuyển thụ, làm CP phụ với Tiển Băng Nhận chứ?

Trong suy đoán thấp thỏm bất an của ta, Hàn Độ sơn trang rốt cục đến, ta cũng phải gặp Bách Hiểu Sinh giang hồ trong truyền thuyết.

Chính thức phải gặp người, Tiển Băng Nhận khôn ngoan có chút lương tâm thay bộ quần áo cho ta, một lần nữa cũng chải lại tóc. Mặc dù vẫn còn lưng ê chân đau đi không nổi đường, rốt cuộc vẫn khôi phục vài phần phong thái uy nghi thân là giáo chủ ma giáo. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 9”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 8

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 8 – Cái gọi là điềm báo mơ gấu

Ta không kịp nhìn bên ngoài tới là ai, xoay người lên giường, khép bình phong lại, bút nhúng đầy mực nước trong tay tập trung chân khí, hóa thành vũ khí sắc bén như thanh thép, hướng về phía cửa bay thẳng ra ngoài. Ném xong bút, ta tùy tay lại phá mấy cái ván giường xuống làm như ám khí. Bộ dạng quần áo xộc xệch như vậy tuyệt đối không cho người khác nhìn thấy, cho dù thấy, cũng không thể để hắn sống sót ra ngoài!

Cửa lại có thể truyền đến một tiếng nức nở véo von — đến là nữ nhân? Có thể đi vào được thư phòng Tiển Băng Nhận, không phải thân thích nhà y thì là nữ nhân của y, chỉ cần bắt nữ tử này, muốn rời khỏi nơi đây lại càng thuận lợi hơn chút. Thật sự không được, còn có thể lột quần áo của nàng ta thay tạm, chung quy tốt hơn không có gì che thân thế này.

Tâm tư ta mới thay đổi, còn chưa có đứng dậy, cửa đã truyền đến tiếng Tiển Băng Nhận: “Hồng Tụ, ngươi trước đợi đã, gã bây giờ quần áo xốc xếch, để ta đi vào trước thay cho gã…”

Nữ tử kia nói chuyện có chút ngang tàng, không thèm nói dối với Tiển Băng Nhận: “Cút! Ta không dễ dàng có một màn diễn như vậy, ngươi còn muốn ló mặt theo? Ta với Ngọc Lam Yên hẳn là đơn độc gặp nhau, không liên quan đến ngươi!”

Ngươi xem xem, ta lúc ấy đi thật tốt, đều là họ Tiển này rảnh rỗi sinh nông nỗi, bị mắng rồi phải không? Thật sự là xứng đáng. Nghe hắn bị nữ tử này mắng, trong lòng ta cũng thoải mái không ít, miếng gỗ siết trong tay khẽ đặt trên giường, từ khoảng cách bình phong nhìn lén tình hình gian ngoài.

Nàng kia võ công không yếu, một cước liền đá Tiển Băng Nhận ra ngoài, thuận tay đóng cửa lại chốt then cửa, từng bước một đi về phía bên giường. Tới đúng lúc, ta lén vận nội lực trên tay, bày dáng linh xà nhả độc, chỉ đợi nàng đi tới liền nhảy ra từ trong giường, một phát tóm nữ tử này.

Nào ngờ nàng ta mới đi vài bước liền dừng lại chỉnh đốn xiêm y, hai hàng lông mày nhẹ nhàng nhíu lại, cắn cắn môi, hai hàng châu lệ liền rơi xuống, ngay sau đó thay vẻ mặt như khóc như tố cáo, như oán như hâm mộ, trong ghen ghét chứa thâm tình, trong thâm tình mang theo tự thương cảm tự xót xa, hướng về phía cái giường lớn này bắt đầu than van: “Ngọc, ngọc thần y, ta biết ngươi ở bên trong… Ngươi không dám gặp ta một lần sao?”

Âm thanh này, vẻ mặt này nghe mà người ta nổi cả da gà. Lại nhớ tới biểu hiện nàng một cước đá Tiển Băng Nhận ra khỏi cửa vừa rồi, ta liền toàn thân rét run. Nàng thấy ta không ra ngoài gặp nàng, lại cắn cắn môi vẻ tủi thân nặng thêm ba phần: “Ngọc thần y, ta biết Tiển đại ca thích ngươi, thế nhưng ta từ nhỏ lớn lên cùng y, mười mấy năm nay vì y…”

Nàng biểu diễn vừa hát vừa sáng tác, còn hay hơn cả tuồng hát trên đài. Ta từ nhỏ sinh trưởng ở Tây Vực, cũng chưa từng thấy việc đời gì, nhất thời còn có chút xem mê mẩn, ngay cả trong cửa sổ phía sau cổ thổi gió vào cũng không để ý.

Chờ khi ta để ý, gió đã bị người chặn lại, người chặn gió còn có chút lương tâm choàng bộ quần áo cho ta, không, ta cúi đầu nhìn xuống, không phải quần áo, là một cái khăn trải giường.

Không cần quay đầu lại ta cũng biết, lại là Tiển Băng Nhận.

Lấy một cái khăn trải giường rách đã muốn trói ta lại, hay là nghĩ ta đã quên sỉ nhục y lúc nãy lột quần áo ta? Không có cửa đâu, bức tranh của ta kia cũng dính được gần một trượng rồi… Không, ta phải lột quần áo trên người y, gậy ông đập lưng ông! Ta một phen vén khăn trải giường lên, đang muốn đánh nhau với y, nữ tử đang khóc bên ngoài kia đã tự đánh tới, trong miệng lạnh lùng quát: “Tiển Băng Nhận! Ngươi dám phá ta? Lão nương hôm nay không thể không đập xương ngươi!”

Nàng mười đầu ngón tay nhọn, đều để móng tay dài hai ba tấc, bị cào sợ không phải chỉ hủy dung. Ta vội vàng lui về phía sau, nhường một chỗ trống để cho nàng nhảy lên giường, lại quấn chặt khăn trải giường che giấu thân thể. Không ngờ nữ nhân kia đi vào lại không đánh nhau với Tiển Băng Nhận, ngược lại vẻ mặt hung hãn lao thẳng về phía ta, khiến Tiển Băng Nhận ngăn lại.

Hai người đánh nhau, bốn con mắt lại đều đảo quanh trên người ta. Ta sợ hai người lúc trước đều là diễn trò, đợi lát nữa sẽ liên kết đối phó ta, vội vàng lật ra khỏi giường, rơi xuống bên bàn sách sẵn sàng đón địch. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 8”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 7

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 7 – Giam cầm

Tóm lại là để y đi xuống trước thu hút sự chú ý của đám người trong bạch đạo đó, ta lại thừa dịp loạn trốn đây; hay là trực tiếp đi xuống, lúc bọn họ chưa kịp phản ứng trốn đây? Nhưng mà lưu lại nơi này xem trò hề của Tiển Băng Nhận cũng rất không tệ, dọc theo con đường này y đều giả bộ đại hiệp trách trời thương dân xem trò cười của ta, nay cũng coi như phong thủy xoay vần, chuyện xui xẻo cũng có lúc rơi xuống đầu y.

Có lẽ là ta mỉm cười nhìn y như thế khiến y hiểu lầm cái gì, y đột nhiên kéo cánh tay ta về phía ngực y, đôi môi ẩm nóng tiến tới bên miệng ta.

Hỏng bét, mấy ngày nay để y lôi kéo thuận tay, ngay cả tính cảnh giác cơ bản cũng đánh mất! Có điều ta cũng không phải là lúc nội lực tán loạn mặc người ta muốn làm gì thì làm, lật tay liền đánh về phía bụng dưới y. Hai người cách nhau quá gần, một chưởng này của ta chưa đến nơi đã bị y vươn tay đón lấy, nội lực giao nhau lại là cân sức ngang tài, dư lực chấn động đến mức hộp xe cũng di chuyển, đám nhân sĩ bạch đạo bên ngoài ấy càng thêm nhiệt tình tăng vọt, ta cũng nghe thấy tiếng huýt sáo rồi.

Cái tay kia của Tiển Băng Nhận giam chặt năm ngón tay ta, rất nhanh khẽ nói bên tai ta: “Bách Lý giáo chủ, lúc này ngươi giận dỗi với ta cái gì chứ? Đám người bên ngoài đó nhưng đều là người trong chính đạo, nếu biết ngươi là giáo chủ ma giáo, nhất định sẽ… Ừm, mặc dù không thể giết ngươi, nhưng cũng sẽ không cho ngươi yên.”

Đúng vậy, chính đạo ma giáo có thể nói không đội trời chung, nhưng bọn họ giết được ta sao? Nơi này có thể đánh một trận với ta chỉ có Tiển Băng Nhận, khác chẳng qua là người qua đường Giáp mà thôi, không hề có sức chiến đấu nha! Có điều độ tín nhiệm nhân phẩm của ta đối với Tiển Băng Nhận không cao, chưa biết chừng y liền muốn tung ta ra hấp dẫn thù hận, chính mình tránh được chỉ trích của mọi người, hóa giải oán niệm không được lên sàn của bọn họ.

Nhưng nếu đã không chết, khác lại sợ cái gì? Dù cho thực sự sẩy tay rơi vào trong tay đám người kia, hừ hừ, lời nói khó nghe, chung quy sẽ không lớn hơn nhục nhã mấy ngày nay chịu trong tay y. Trước mắt là cơ hội rời đi tốt nhất của ta, nếu như mất cơ hội này, hãm sâu bên trong trận địa địch, còn là không theo tình tiết chạy vào trong tay kẻ thù, tương lai sẽ vô cùng đáng lo lắng.

Trong lòng ta tự có tính toán, lá mặt lá trái nói với y: “Tiển minh chủ nói phải, bản tọa cũng không phải hạng người ham sống sợ chết, ngươi cứ nói ra thân phận của bản tọa, đến lúc đó mặc những người đó xử trí bản tọa như thế nào, bản tọa cũng tuyệt không liên lụy ngươi là được.”

Chân mày y lại nhíu chặt hơn, giả bộ đối xử chân thành nói với ta: “Bách Lý giáo chủ, chúng ta bây giờ là châu chấu trên một sợi dây thừng, ta chạy không được ngươi cũng bay không được, ngươi cần gì phải nói những lời tru tâm này chứ? Thành ý của ta đối với ngươi trời đất chứng giám, cho dù ngươi không tin, cũng không cần coi ta thành hạng tiểu nhân bán vợ cầu vinh này…”

Đợi chút, ngươi nói cái gì? Ai là vợ ngươi! Cùng với loại người này ta còn có thể lại nuốt giận ư? Nuốt vào nữa thật sự sẽ thân bại danh liệt rồi!

Ta há mồm liền muốn mắng y, ai ngờ minh chủ võ lâm không biết xấu hổ này lại dám chặn miệng lên, còn với lưỡi vào — ký ức trong thanh lâu lúc trước còn khắc thật sâu vào trong đầu ta, tính phản xạ mà toàn thân run run, xém có loại cảm giác bị dọa sợ, ngã về phía sau, ngược lại bị đè giữa y và thùng xe, tư thế càng thêm khó coi.

Ô… Giải thích không thông… Cuống lưỡi kéo đến sắp tê cứng, tên khốn này không cần thở à?

Lẽ nào lại như vậy, ta đường đường giáo chủ ma giáo sao có thể sợ y? Ta cố gắng mở miệng, đang muốn hung hăng cắn xuống cho y một bài học, ngang hông bỗng nhiên tê rần một cái, khí lực toàn thân đều giống như bị người ta rút đi, không đỡ nổi thân thể, lệch cả người trên cánh tay y. Y lúc này mới buông miệng ta ra, khóe miệng còn mang theo chỉ bạc thật dài khiến người ta mắc ói, thở hồng hộc nói với ta: “Bách Lý giáo chủ, phiền ngươi phối hợp một chút. Ta biết ngươi luôn không chịu nghe lời của ta, lúc này đơn giản dùng chút thủ đoạn, cũng là cử chỉ bất đắc dĩ.”

Dứt lời lại chà nước miếng sạch sẽ trên miệng ta, từ trên người cởi xuống một cái áo choàng ngoài trùm đầu ta bao lại, đồng thời ôm ngang ta lên giống như ôm tiểu thụ, lúc này mới đá văng cửa xe. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 7”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 6

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 6 – Hai công cùng nhau về nhà

Ta biết, võ công mới là gốc rễ chỗ dựa tại thế giới đam mỹ võ hiệp. Nhớ năm đó lúc ta có võ công, thống lĩnh hàng vạn hàng nghìn đệ tử ma giáo, quyền sinh sát trong tay, uy phong bực nào? Sau đó bị người hạ độc mất võ công, đầu tiên là tiểu thụ cũng có thể điểm huyệt của ta, còn hạ xuân dược đè ta ngã xuống giường, bây giờ lại bị một công năm thân phận còn thấp hơn ta thượng!

Nhìn từ quá khứ tới hiện tại, thật khiến cho người ta đau xót trong lòng.

Càng đau xót là, ta bây giờ còn chưa về được ma giáo, thậm chí ngay cả lưu lại ám hiệu thông báo cũng không thể. Tiển Băng Nhận kia cứ lởn vởn bên cạnh ta, ăn mặc ở đi lại toàn bộ do y ôm đồm tất cả, ngay cả cơ hội nhân tiện đi tiểu chạy trốn cũng không có. Thân thể ta đỡ hơn một chút, y liền trực tiếp mướn chiếc xe rời khỏi Tây Vực, kéo ta đi về phía Trung Nguyên.

Cơ sở ngầm của ma giáo chúng ta đều dùng làm cái gì? Giáo chủ bị người ta kéo chạy khắp thế giới, cũng không một ai qua đây liếc mắt nhìn! Đám ăn hại không thể lên sàn lộ diện là cũng không làm cái quái gì này, khi nào ta trở lại trong giáo, nhất định dạy dỗ tử tế bọn chúng một lần. Nên biếm thì biếm, nên phạt thì phạt, cho bọn chúng biết ma giáo là ai làm chủ! Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 6”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 5

Công bốn, xin đi theo tình tiết

    • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
    • Chuyển ngữ: Yappa

Chương 5 – Minh chủ võ lâm

Ta và Tiển Băng Nhận ấn chức vụ mà nói, là kẻ địch thủy hỏa bất dung; dù cho chưa nói phân biệt hắc bạch, hai chúng ta trước khi lên sàn cũng hoàn toàn không cùng xuất hiện, thật sự không biết y vì sao muốn cùng đi với ta. Có điều y vừa muốn đi, đúng lúc thu hút chú ý của ảnh vệ kia, hai người có qua có lại giao thủ tại chỗ, cũng tiện ta rời đi.

Cửa bị bọn họ ngăn chặn đi không được, ta liền trèo cửa sổ. Cũng may ta nhiều năm luyện võ thân thể linh hoạt, không dựa vào chút nội lực ấy cũng thoải mái trèo ra ngoài, vọt ra cửa viện, lao nhanh phía Hồng Hương uyển.

Phòng này hóa ra không phải trong trấn, mà là xây tại chân một ngọn núi hoang, xung quanh không người cư trú. Đi thẳng hai ba dặm mới trông thấy xa xa một con đường nhỏ, chắc là thông về phía trong trấn. Cũng không biết bọn họ làm sao tìm được một nơi lụp xụp như thế ở lại — có điều Ngọc Lam Yên buổi tối luôn không ở đó, cũng có thể là đặc biệt tìm gian phòng bỏ hoang trông giữ ta, để tránh có người nhìn thấu hành tàng của bọn họ, cứu ta ra.

Thật sự là bi ai, vốn ta mới hẳn là người cướp nam bá nữ, nhưng lại để cho người khác bắt cóc. Việc này nếu là những người bạch đạo đó biết, không biết sẽ chỉ trích ta sau lưng như thế nào, ma giáo từ trên xuống dưới cũng không ngóc đầu lên được theo ta.

Hừ! Quân tử trả thù, mười năm chưa muộn. Đợi đến lúc có đất diễn tiếp theo của ta, ta trực tiếp mang theo đệ tử ma giáo dùng công quỹ đi các quốc gia Tây Vực du lịch một vòng, du một năm rưỡi mới trở về, làm cho đám nhân vật chính và ưng trảo này sốt ruột đi!

Đi tới đi lui, phân thân vừa rồi bởi vì bị thương mà uể oải không phấn chấn của ta lại ngẩng đầu lên, trên mặt thiêu đến nóng rực, bước chân cũng hơi lảo đảo. Ta ấn huyệt thái dương từng bước một lết về phía trước, trong tai một mảnh ầm vang, lại mơ hồ dường như có người gọi tên ta đằng sau.

Tiếng gọi tên ta đó càng lúc càng lớn, càng lúc càng gần, có phần không giống ảo thính. Chẳng lẽ là người trong ma giáo tới đón ta? Không thể nào, bọn họ không dám gọi thẳng tên ta, hay là ảnh vệ của Ngọc Lam Yên kia? Vậy nhưng không dễ xử, ta bây giờ đã mất sức lực một trận chiến, thực sự rơi vào trong tay bọn họ… Ôi! Không dễ dàng mới thoát ra, chẳng lẽ ta không trốn khỏi tình tiết chết người này ư!

Đang lúc nghĩ đến nỗi lòng rối loạn, một bàn tay đột nhiên vỗ lên vai ta, ta lấy làm kinh hãi, quay đầu lại thấy áo trắng tung bay, liền nghe thấy một âm thanh trong trẻo vang lên bên tai: “Bách Lý giáo chủ, ngươi vẫn ổn chứ?”

Là Tiển Băng Nhận?

Y không phải nên cùng Ngọc Lam Yên dạo giang hồ, thuận tiện chờ công chính quy cải trang vi hành tới đoàn tụ với Ngọc Lam Yên sao? Chẳng lẽ y là muốn thừa dịp ta một mình giết ta, lại đập tan ma giáo?

Ta chờ muốn vận công chống lại dám chắc cũng vô dụng, dứt khoát thản nhiên một chút, không đề phòng chút nào đối diện y.

“Tiển minh chủ, ngưỡng mộ danh tiếng đã lâu. Không biết minh chủ tìm ta có chuyện gì?”

Y nhìn chằm chằm ta một lúc, nhíu mày, hỏi ta: “Bách Lý giáo chủ, ngươi thật là bị bọn họ bỏ thuốc bắt cóc tới đó, thiếu chút nữa bị Ngọc Lam Yên mê gian?”

Ngươi biết nói không? Không biết nói thì đừng nói được không? Đâu có công để thụ mê gian, truyền ra ta còn làm người thế nào? Không được, không thể võ mồm với loại kẻ ngốc này, sẽ kéo thấp đẳng cấp của ta.

Thấy ta không phản ứng y, y cũng hơi ngộ ra, biết ta là chướng mắt y, liền khụ một tiếng nói: “Ta không phải đến làm khó ngươi, chúng ta mặc dù thuộc hai đạo hắc bạch, nhưng ta xem Bách Lý giáo chủ ngươi… cũng không giống người xấu.”

Đó là thời gian ngươi biết ta quá ngắn, dài sẽ biết, ta là đại ma đầu thiên hạ đệ nhất.

Y còn nói thêm: “Ngươi như bây giờ, đi chưa đến thanh lâu đã độc tính dâng trào, chỉ sợ tương lai hại cả đời. Ngọc Lam Yên bị thương không nặng, bây giờ lại có ảnh vệ đó ở bên, ta kẹp giữa bọn họ cũng vô dụng. Chẳng thà ta đưa ngươi qua, chờ độc tính của ngươi giải, chúng ta tiện thể trao đổi chuyện hai đạo chính tà giang hồ ra một cái điều lệ.”

Lời này của y nói rất khẩn thiết, quả thật cũng có chút đạo lý. Có người chịu làm gậy cho ta chính là cầu còn không được, ta liền đồng ý với y cùng đi về phía trước. Y không quen nơi này, dọc theo đường đi toàn dựa vào ta chỉ điểm, đi ước chừng một khắc đồng hồ, liền đến gian thanh lâu đó.

Vừa vào cửa ta liền đẩy y ra, kêu tú bà gọi Lục Yêu mỹ nhân đệ nhất nơi này tới đánh đàn, lại kêu ba bốn thanh quan nhân mỹ mạo đến giải dược tính thay ta. Tiển Băng Nhận loại đại hiệp chính phái này đâu từng thấy tình cảnh dạng này, liên tục bảo tú bà không cần gọi tiểu quan tới.

Không gọi tiểu quan, chẳng lẽ ngươi cho ta thượng? Ta thò tay móc ra một thỏi bạc nhét vào, tú bà, nàng vui đến mức xoay người liền đi lên gọi người. Hai thiếu nữ mỹ mạo chào đón tới đỡ chúng ta, Tiển Băng Nhận liền nghiêm cái mặt quan tài phất người đi, vừa thấy chính là con non, có điều ta còn phải dựa vào y đỡ, tạm thời không so đo với y.

Chắc là y xem ta đã sắp không được, tùy ý kéo ta vào gian phòng không có người, liền ném ta lên trên giường, chính mình trốn ra cửa. Ta nằm trên giường, chỉ nghe thấy bên ngoài mơ mơ hồ hồ có tiếng nói, nửa ngày cũng không có người tiến vào, thật sự nhịn không được, liền mặt hướng trong giường nằm nghiêng, dùng sức kéo đứt đai lưng, một tay luồn vào trong quần, xoa cây gậy thô cứng lửa nóng ấy.

Quần sớm ướt một mảng, may mà áo khoác màu đen, xem không rõ. Chẳng qua là dược tính này vô cùng mãnh liệt, chính ta mặc dù cũng vuốt mấy lần rồi, nhưng chỉ là căng càng thêm khó chịu, thế nào cũng làm không ra, gấp đến độ ta chỉ biết cuộn người vào, hai chân cọ xát chặt chẽ.

Càng cọ càng là khó nhịn, toàn thân ta đều giống như hỏa thiêu, không khí hít thở cũng có vẻ cực kỳ khô nóng, trước mắt cũng mơ hồ một mảnh tựa như sương trắng, thấy không rõ mọi thứ. Sức trên tay ta lại lớn hơn chút, chỉ cảm thấy càng thêm đau đớn, đang ngóng trông tiểu quan nhanh chút qua đây, liền cảm thấy đầu vai mát lạnh, có người lật ta từ phía sau lưng, lật ta xoay một cái, một khuôn mặt không tệ, chính là có thể nhìn ra đã có tuổi liền phóng đại trước mắt ta, hai mảnh môi hôn thẳng lên, một thứ ướt mềm trắng muốt theo đó trượt vào trong miệng ta.

Cũng xem như là chờ được. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 5”