Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 14

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 14 – Giấc mộng kỳ lạ

Họ Thu một cước đá văng đệ tử kia ra, dặn bảo hắn nhặt cái gương lên, một cái đặt vào trong tay ta, một cái khác vẫn do chính hắn cầm chiếu về phía lưng ta. Sắc mặt y bình tĩnh âm thanh lãnh đạm, lại có một luồng uy nghi không cách nào kháng cự chứa trong đó, đừng nói quỷ khóc nhè kia, ngay cả ta nghe cũng có chút không kìm lại được cầm gương lên, soi chỗ chiếu ra trong gương đồng sau lưng —

Ta mới biết được trên vai ta vì sao đau thành như vậy. Bớt cái gì, rõ ràng là một vết sẹo vừa rồi dùng thứ gì áp lửa ra, còn sưng, nhìn không ra là hình dáng gì. Phía trên làn da bởi vì bị bỏng mà lồi lên đã bị người xát đi, lộ ra thịt mềm đỏ rực, còn có vài sợi da chết trắng bệch treo bên cạnh.

Đây là bớt hả? Ngươi còn có mặt mũi bảo ta xem ư? Dùng ngón chân suy nghĩ một chút cũng biết, đây là dấu ấn ngươi vừa sai người ủi lên cho ta! Còn là bớt hình hoa mai, đây coi là tình tiết gì, ấn hoa mai (1) ư?

Cho dù ta là nhân vật phụ, tác giả viết đến ta đây mọi thứ đều đơn giản, cũng không thể có lệ đến nước này chứ! Ngươi có thời gian xem Ấn hoa mai, xem thêm hai lần sách giáo khoa sinh học, bịa cho chót vấn đề huyết thống của ta không được sao?

Trong lòng ta rít gầm liên hồi, sắc mặt cũng dữ tợn, sát khí bốn phía, sợ tới mức tay quỷ khóc nhè kia cũng cầm không được gương nữa. Thu Lam Tự cười lạnh một tiếng, lưng quay lại đạp ra ngoài, ung dung nói: “Ngươi bây giờ biết thân phận của mình rồi? Về sau thành thật nghe bản tọa sắp xếp, bản tọa nể mặt trên người ngươi có huyết mạch tộc Thu thị ta, cũng sẽ cho ngươi vài chỗ tốt. Nếu như còn muốn giở trò gì…” Y bỗng nhiên quay đầu, ánh mắt lạnh như băng đảo qua trên mặt ta: “Chỉ sợ ngươi muốn chết, cũng không dễ dàng như vậy!”

Hừ! Ta ngẩng đầu, kiên định không sợ nhìn lại y, nhổ mấy bãi nước miếng trên mặt đất, đáng tiếc trong đó lẫn vào hơi nhiều máu, lại lộ ra tính sỉ nhục không mạnh như thế. Quỷ khóc nhè cũng đã bị đuổi ra ngoài, tại cổng không may mà khóc hô mấy tiếng, ôm gương chậm rì rì mà đi. Thu Lam Tự đứng ở cửa vẫy vẫy tay, một bóng dáng màu đen liền đi vào trong lao, bước chân phù phiếm, sắc mặt trắng bệch, lại là ảnh vệ kia của Ngọc Lam Yên.

Không chỉ có khi ta thấy y không khỏi có chút hoảng hốt, lúc y đối mặt ta cũng không tự tại lắm, lại lộ ra nụ cười khổ sở tiêu chuẩn.

Ta còn chưa đến nỗi suy bại đến kể khổ an ủi với loại người này, vội vàng quay đầu không nhìn y, chỉ nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Thu Lam Tự. Ông già kia giơ tay gọi ảnh vệ qua, chỉ ta nói: “Bên cạnh Yên nhi có người của bản tọa phụ trách hộ vệ, cũng không cần ngươi thời khắc theo bên người. Đã là hắn lúc trước kêu ngươi nhìn chằm chằm Bách Lý Phong Cương, vậy ngươi bây giờ nhìn chằm chằm gã cho bản tọa, không cho phép xảy ra bất cứ sai lầm gì.”

Ảnh vệ thê lương nhìn ta một cái, rũ mí mắt xuống, hơi cắn môi, cúi đầu đáp tiếng: “Dạ.” Sau đó ngoan ngoãn bước chân đi về phía ta, nhặt áo choàng ngoài trên mặt đất lên choàng lên thay ta, một tay xuyên qua nách ta, một tay vòng cánh tay ta qua cổ y, dùng sức nhấc ta lên.

Thu Lam Tự không lại nhìn về phía chúng ta nữa, xoay người đi ra ngoài, thân hình trong nháy mắt đã biến mất trong địa lao u ám. Ảnh vệ lúc này mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, chứa ưu sầu nói bên tai ta: “Bách Lý giáo chủ, Thu cung chủ tạm thời không cho ngươi ra khỏi địa cung này, xin ngươi nhẫn nại một hai… Ít nhất đợi vết thương đỡ hơn chút, hẵng tính toán chia tay đi.”

Thì ra bản tính nô lệ của y còn không có mạnh như vậy, không phải vừa nghe Thu Lam Tự là sư phụ tiểu thụ kia liền chịu nghe lệnh y. Bây giờ tình thế mạnh hơn người, người của ta đều không bên cạnh, ảnh vệ này cũng không đáng tin, ngoại trừ dưỡng thương, ta đích xác cũng không có chuyện gì khác có thể làm.

Ta dùng sức rút rút tay, định tự mình đi ra ngoài, ảnh vệ kia lại không thuận thế buông ta ra, mà lại gia tăng khí lực, kiên quyết ôm eo ta đi ra phía ngoài. Phen đọ sức này, vết thương trên người y lại nứt ra một chút, trước ngực thấm ra một mảng đỏ ửng. Ta cũng không tốt hơn y chỗ nào, chẳng những đau ngực đau xương, luồng chân lực chưa từng tan đi giữa kinh mạch ấy cũng nhất thời tán loạn, đau đến mức ta gần như bước chân không nổi, nửa cơ thể đều dựa lên người ảnh vệ kia.

Cũng may Thu Lam Tự không có dự định nâng cao đãi ngộ cư trú cho ta, quyết định chỗ ta ở tại một cái phòng đơn ngoài hình phòng này. Đường ngắn ngủi mấy chục bước, ta lại không biết đi bao nhiêu lâu. Đợi đến khi bị ảnh vệ kia ném lên giường sắt của phòng giam đơn thân, đã mồ hôi thấm áo kép, trên người lúc lạnh lúc nóng, thần trí cũng không tỉnh táo lắm, nắm chặt áo choàng trên người, rúc trên giường thiếp đi.

Ta mơ một giấc mộng, giấc mộng vô cùng không hay.

Trong mộng người cha không tên, không thân phận, không đất diễn, sững sờ bị tác giả viết thành thể chất nam nam sinh con cùa ta kia đang kéo ta thật chặt, khuôn mặt thấy không rõ ngũ quan tiến tới trước mặt ta, trong tay còn ôm tã lót trẻ sơ sinh, vui sướng nói với ta: “Cương nhi, mau đến xem nhi tử con, Bách Lý gia chúng ta rốt cục có hậu rồi…”

Con cái gì, không thể nào! Ta không thể nào sinh con! Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 14”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 13

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 13 – Cha con gặp nhau

Khi tỉnh lại lần nữa, ta đã thân trong sơn động mịt mù tăm tối lại ẩm ướt u ám của ma giáo chúng ta kia, mấy chỗ trước ngực đau đến nóng bừng, cổ tay cũng giống như bị cái gì siết, xương bàn tay dường như cũng sắp trật khớp. Không trung truyền đến một tiếng vung roi vang dội, lồng ngực ta lập tức mát lạnh, sau đó đau đớn sắc bén mà nóng rực dâng lên tại đó.

Ta chớp chớp mắt, một giọt mồ hôi lạnh từ trên lông mi chảy xuống dưới, liền nghe thấy một thanh âm không quen thuộc lắm vang lên bên tai ta: “Giáo chủ, ngài tỉnh rồi? Thuộc hạ vô năng, không dám cãi lệnh lão giáo chủ, làm ngài chịu khổ.”

Ta lắc đầu, mở mắt ra mới nhìn thấy người nói chuyện kia. Nhìn hơi có chút quen mặt, hình như là đệ tử dưới quyền La Việt, lúc họp từng gặp mấy lần. Trong tay hắn đang cầm roi, trên đuôi roi còn kéo vài vết máu, thoạt nhìn vừa căng thẳng vừa ép buộc, tựa như người chịu đòn là hắn.

Đúng vậy, một bên là chủ cũ một bên là chủ mới, chủ mới này lại là cha chủ cũ, hắn kẹp ở giữa, đương nhiên là thế khó xử. Ta há miệng thở dốc, cảm thấy trong miệng tanh mặn khó chịu, nói được ra lời cũng khàn khàn trầm thấp, trung khí cũng không đủ.

“Đường chủ nhà ngươi đâu?”

Hắn không ngờ ta vừa mới tỉnh lại đã hỏi cái này, nhăn mặt thành bánh bao chó không thèm (1), ngậm nước mắt đáp: “Bảy vị đường chủ đều bị lão giáo chủ phái đến Tư Quá nhai rồi, cũng không biết khi nào mới có thể thả ra. Lão giáo chủ còn nói, đợi đánh xong hai mươi roi này, sẽ nhốt giáo chủ vào địa lao làm bạn với thích khách kia. Giáo chủ, thuộc hạ vô năng…”

Vào cửa liền gạt bỏ vây cánh của ta, dùng bạo lực trấn áp ma giáo sao? Quả nhiên có vài phần giống Lý Đại nói… Lý Đại cái gì, đó là ảnh vệ của Ngọc Lam Yên. Hắn lừa ta đến đây, sợ là sớm đã biết biến cố ma giáo, chủ nhân của hắn cũng đáp thành hiệp nghị gì đó với giáo chủ mới này. Không biết ý hắn là để giáo chủ mới này trừ khử ta, thay ta làm công bốn; hay là để y hành hạ ta đến không có sức phản kháng, dễ khống chế ta đi tình tiết sau này?

Nhưng mà Ngọc Lam Yên dường như có phần tính nhầm, vị cha mới này của ta cũng không tuân thủ hiệp nghị với hắn thế nào, ngay cả người của hắn cũng đánh bị thương bắt luôn.

Ta nghĩ quá nhiều, tinh lực không có, ngực lại hơi đau, ho khan vài tiếng, còn kéo theo vài bọt máu. Đệ tử kia sợ tới mức chân tay luống cuống, nắm roi xông lại, nhưng không dám đụng vào ta. Ta ráng sức ôn hòa nhìn đệ tử biết điều này: “Ta không sao… Cũng không cần dừng tay, đánh tiếp đi, chớ để người nọ giận chó đánh mèo ngươi.”

“Giáo chủ…” Đệ tử quỷ khóc nhè của La Việt này rốt cuộc vẫn là không có quyết tâm xả thân cứu chủ, mà là khuất phục dưới dâm uy giáo chủ mới, ôm chân ta khóc một trận, vung roi lại đánh về phía ta. Sức lực cũng không phải là lớn, cũng xem như hắn có chút lương tâm. Mặc dù ta bị thương, hai mươi roi này cũng không coi là gì. Nếu so sánh, vừa rồi lúc hôn mê bị cùm trên tường, vết thương cổ tay vì thể trọng trĩu xuống còn nặng hơn chút.

Hai mươi roi này đánh xong, đệ tử kia liền ném roi, run rẩy lấy chìa khóa ra, mở gông cùm trên tay ra giúp ta. Không có điểm đỡ này trên tay, chân ta lại không đủ sức để chống đỡ thân thể, thiếu chút nữa cả đầu ngã vào trong ngực hắn. May mà ta phản ứng nhanh chóng, ổn định hạ bàn, nếu không sẽ ném mặt mũi trong mắt đệ tử của mình rồi.

Trước kia mất mặt trước mặt Tiển Băng Nhận cũng đành thôi, tốt xấu y là công năm cùng cấp số với ta, địa vị trên giang hồ cũng ngang hàng với ta. Nhưng nếu như trước mặt một đệ tử bình thường ngay cả đứng cũng không vững, vậy uy tín của ta đây ở chỗ nào? Còn lấy cái gì đối đầu người cha mới tác giả làm ra cho ta?

Trong mắt giáo chúng ma giáo, sau này cũng sẽ không lại có giáo chủ ta đây nữa.

Ta hít một hơi thật dài, ổn định thân thể, thản nhiên an ủi hắn một câu: “Đừng khóc nữa, bản tọa không sao, ngươi đi xuống trước đi.” Ngươi đi xuống ta còn có thể nhỏ giọng hừ hừ hai tiếng, ngươi ở đây ta còn phải liều chết giữ thể diện, nín nhịn rất không dễ dàng đấy.

Đệ tử ngốc còn vâng vâng dạ dạ ở đó không chịu rời đi, ngoài lao bỗng truyền đến một âm thanh trong lạnh lùng nghiêm nghị mang theo xem thường nồng đậm: “Có giáo chủ vô dụng như vậy, liền có đệ tử càng không có năng lực hơn. Ma giáo rơi xuống tay ngươi, chẳng chóng thì chày chỉ có một đường đổ nát!”

Cửa lao từ bên ngoài bị người mở ra, một thân ảnh áo đỏ như máu im hơi lặng tiếng bước vào, khẽ nhếch cằm, cực kỳ xem thường liếc nhìn ta. Người nhìn khuôn mặt chẳng qua như ba mươi, thật có thể sinh ra nhi tử lớn như ta đây? Hay là tác giả viết có ý khác, những đệ tử này hiểu nhầm ư?

Ta vội vàng lật lật mấy chương trước, thật đúng là tìm ra đoạn y chiếm lấy ma giáo. Đáng tiếc tác giả cũng chỉ viết y đến ma giáo nói y là cha ta, sau đó liền khống chế ma giáo, không viết rõ ràng lai lịch thân phận bọn họ. Bây giờ lão già còn xéo xắc ta, không thành thật thẳng thắn thân phận của mình, đây không phải là cố ý làm cho người ta sốt ruột ư?

Không có cách nào khác, chỉ làm như không biết gì đi. Ta cũng thua người không thua trận, từ trên mặt đất nhặt áo lên khoác, cũng xem thường nhìn y, lạnh lùng nói: “Ma giáo tiền đồ như thế nào tự có bản tọa bận tâm, không nhọc các hạ lo lắng. Các hạ cho dù có bản lĩnh thông thiên triệt địa, nhưng ma giáo phương tây ta đây họ chính là Bách Lý, người ngoài muốn nhúng tay nơi này, cũng không dễ dàng như vậy!”

“Miệng nói xằng nói bậy, đối với ngươi cũng không có chỗ tốt. Nếu không phải trong cơ thể ngươi chung quy còn có huyết mạch của bản tọa, bản tọa cũng lười dạy dỗ phế vật như ngươi.”

Y còn chính miệng thừa nhận, thật sự là cha ta? Ta sao lại cảm thấy không giống chứ? Cha mới không cho ta nghĩ tiếp, tay áo phất một cái, người đã ép đến trước mắt ta, một phen kéo rơi áo dài còn chưa có thắt xong, giữ chặt cánh tay ta xoay một cái về phía sau, đặt mặt ta sát tường, ngón tay lạnh như băng lưu luyến không rời chỗ xương bả vai trái sau lưng.

Ngón tay mỗi lần di chuyển một cái, liền có luồng đau đớn như dao cắt từ phần da chỗ đầu ngón tay y hạ xuống truyền đến.

Đúng rồi, từ lúc nãy chỗ đó vẫn đang đau, chẳng qua là bị phạt roi và nội thương che mất, ta vẫn không để ý. Nơi đó có vết thương? Hay là độc ảnh vệ vừa rồi hạ cho ta phát tác, ăn mòn da thịt?

Nhưng mà thời gian tay y sờ cũng có phần quá dài chút phải không? Lão già biến thái này rốt cuộc là loại người nào hả, có cha ruột động tay động chân với con trai như thế ư?

Chuyện này có thể chịu đựng được thì có cái gì không chịu đựng được, ta khí vận hữu chưởng, im hơi lặng tiếng lật tay đẩy về phía sau — tay còn chưa kề được đến người y, cổ tay đã bị người nắm chặt, một luồng chân khí dị chủng theo mạch môn tiến vào trong kinh mạch ta, đâm vào kinh mạch ta như bị xoắn đứt, bắp thịt toàn thân cũng không chịu khống chế co rút lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng như nước.

Chênh lệch giữa ta và y lại to lớn như thế.

Ta nhất thời nản chí ngã lòng, ngay cả lòng phản kháng cũng thăng không nổi, chỉ cắn chặt môi, cố hết sức tụ ý thức lại đan điền, để vận dụng nội lực chống cự lại chân khí dị chủng xâm nhập ấy. Không biết qua bao lâu, y mới hừ lạnh một tiếng, buông cái tay đang khống chế mạch môn ta ra. Ném ta xuống đất. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 13”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 12

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 12 – Cha mới

Chủ nhân? Người này rõ ràng là đệ tử ma giáo ta, chẳng lẽ người qua đường Giáp như vậy, còn có bối cảnh chiều sâu gì? Ta ngưng thần nhìn về phía hắn, trong kinh mạch âm thầm tụ lực, chuẩn bị giữ hắn lại. Lại thấy Lý Đại đưa tay về phía mặt lau mấy cái, khuôn mặt bỗng nhiên liền thay đổi, từ một khuôn mặt người qua đường Giáp bình thường biến thành khuôn mặt vai phụ quan trọng tuấn tú ưu nhã, thân hình cũng nở ra nhiều, có vẻ lưng ong cánh tay vượn vô cùng thon dài tuấn tú.

Người này là ai? Là ai phái tới? Hắn một đường đưa ta đến Xử La sơn, nhất định có mưu đồ!

Nhìn xem, đây đều là lỗi tác giả không bố trí tốt cho ma giáo chúng ta! Ta một giáo chủ ma giáo, vậy mà không biết thuật dịch dung loại biểu diễn cao cấp này! Ma giáo trong sách khác chắc chắn đều thông thạo dịch dung vân vân, sẽ không giống như ta bị người ta lừa hơn một tháng.

Trong lòng ta nghĩ mà sợ một trận. Một tháng nay để một người ngoài không rõ lai lịch theo hầu bên cạnh, nếu hắn có ý đẩy ta vào chỗ chết, giờ đây đầu ta đã khó giữ được rồi. Cho dù trước mắt nhìn không sao, chưa chừng hắn đã hạ cự độc gì đó cho ta. Ma giáo lại có giáo chủ mới có thể làm gay với tiểu thụ kia, tác giả thuận tay viết thêm một người giết chết ta cũng không phải là chuyện không thể nào!

Ta đang muốn hỏi lai lịch của hắn, bỗng nhiên trong đầu lóe lên quầng sáng, nghĩ đến ta lần trước bị người hạ dược đưa xuống dưới núi, người nọ chính là giả bộ đệ tử trong giáo ta… Chẳng lẽ vẫn là… Người này chẳng lẽ, chính là ảnh vệ tóc mái không chỉnh tề kia? Tiểu thụ ấy cũng có lão giáo chủ rồi, còn không chịu buông tha cho ta ư? Tâm thần ta lung lay, buột miệng hỏi: “Ngươi là ảnh vệ của Ngọc Lam Yên?”

Nhưng hắn không có tóc mái mà!

Hắn dường như cũng chú ý tới ánh mắt của ta không rời khỏi trán hắn, cười khổ một tiếng: “Bách Lý giáo chủ đoán không sai, ta chính là ảnh vệ từng đánh với ngươi đó.”

Hắn cười một tiếng ta liền nhận ra. Tóc mái mặc dù đã chải lên, khí thế đau khổ lại còn chưa có thay đổi, cười tựa như người ta nợ hắn bao nhiêu tiền.

Thì ra là hắn, được! Được! Được! Ta mấy ngày nay bị người ta hạ dược bị người ta cưỡng gian thiếu chút nữa từ công thành thụ, đều là hắn bắt đầu, hôm nay không giữ hắn lại nơi này hành hạ, Bách Lý Phong Cương ta uổng là giáo chủ ma giáo!

Ta không báo trước tiếng nào, trực tiếp dùng tuyệt học mạnh nhất cuộc đời, song chưởng xen lẫn gió âm minh đánh úp về phía hắn. Ảnh vệ kia cũng có mấy phần bản lĩnh, ngăn một kích trí mạng của ta, cao giọng hô: “Bách Lý giáo chủ, ngươi trúng đoạn hồn tán chủ nhân ta đặc biệt chế tạo, tại hạ nếu không thể quay về, sẽ không có ai đưa thuốc giải tới cho ngươi. Xin ngươi cân nhắc nặng nhẹ, chớ vì tức giận nhất thời, làm lỡ tính mạng của mình!”

Quả nhiên như ta đoán, dọc theo con đường này ta coi hắn như đệ tử nhà mình, chưa từng tiến hành phòng bị, hắn muốn hạ độc chẳng qua là chuyện tiện tay. Có điều, nếu nói là muốn đưa giải dược đến, vậy loại độc dược này sẽ nhất định là độc dược mãn tính, không phải vì giết ta, chỉ là để khống chế ta mà thôi.

Nhưng hắn còn khống chế ta làm gì đây? Ma giáo có giáo chủ mới rồi, đất diễn vốn của ta cũng có thể để người cha mới tới kia của ta kế thừa. Hay là, Ngọc Lam Yên gần đây cũng không xem chương mới, không biết ta thêm một người cha, còn định lấy độc dược này uy hiếp, ép ta lúc nên lên sàn xuống núi lại diễn đôi với hắn? — Với tính cách cả đầu tình tiết của tiểu thụ kia, thật là có khả năng này.

Bất luận bọn họ có ý nghĩ gì, ta bây giờ chỉ có bắt ảnh vệ này để trao đổi, không thể bỗng dưng giao tính mạng bản thân và gia đình vào trong tay kẻ khác!

Qua mấy chiêu, ảnh vệ kia thấy ta thực sự hạ sát thủ, gấp đến độ cao giọng hô: “Bách Lý giáo chủ, ngươi sao chưa nói tiếng nào đã ra tay? Ít nhất ngươi phải hỏi xem chính mình trúng là độc gì, hỏi xem chủ nhân ta có yêu cầu gì với ngươi chứ? Còn nữa ta giả mạo đệ tử ma giáo một chuyện lớn như thế làm sao làm không lộ dấu vết, ngươi phải để cho ta nói ra chứ?”

Ngươi cho rằng ta là đám ngốc nắm chắc phần thắng lại nhất định phải lên tiếng, nói chuyện với nhân vật chính kéo dài tới khi cứu tinh nhảy ra ư? Hơn nữa ngươi cũng không phải nhân vật chính, nhiều lắm là một nhân vật phụ lên sàn nhiều chút mà thôi, nói nhiều hay ít mấy câu có can hệ gì. Nếu không muốn nói không sao, chờ bản tọa bắt ngươi, phế bỏ võ công của ngươi khóa vào địa lao, nhất định thành toàn ngươi! Ta nghĩ chuyện này, trên tay càng mạnh mẽ, chưởng ảnh đầy trời ép hắn tới mức hít thở không thông. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 12”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 11

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 11 – Biến cố ma giáo

Đường về Phượng Hoàng sơn trang lần này nhanh gần một nửa so với lúc ra, dọc theo đường đi mọi người vây chặt, Bách Hiểu Sinh cũng quấn quýt ngồi chung một chiếc xe trở về với chúng ta. May mà có hắn, độ dày da mặt của Tiển Băng Nhận cũng là có hạn, ta mới được chút cơ hội nghỉ ngơi, khi tới Phượng Hoàng sơn trang, vết thương hậu đình cũng đỡ được kha khá.

Lần này phải cẩn thận thêm cẩn thận, đừng lại bị y… Không đề cập tới việc này, dù sao sau khi trở lại Phượng Hoàng sơn trang, ta liền từ ma đầu người người kêu đánh biến thành người xuyên việt đãi ngộ chuẩn nhân vật chính. Người trong bạch đạo khắp trang không chen được thấy Ngọc Lam Yên đều xếp hàng tới vây xem ta, đám đông lui tới không dứt, còn có người thắp hương tới lạy ta, tức giận đến mức ta trực tiếp ném lư hương vào mặt hắn.

Tiển Băng Nhận vừa về trang đã bị chen chúc tới chỗ Ngọc Lam Yên, không ngoài chính là thương lượng làm sao đối phó ma giáo, làm một vài động tác mập mờ, có nữa chính là đất diễn Hồng Tụ nổi máu ghen tranh thủ tình cảm hãm hại không thành bị phát hiện. Tóm lại mấy ngày nay hai người kia rất bận rộn, cũng không có thời gian tới quấy rầy ta, chính là thời cơ tuyệt hảo để rời đi. Đợi hứng thú của đám người trong bạch đạo tới tham quan ta này sút giảm một chút, thể lực của ta cũng khôi phục chút, là có thể về ma giáo.

Có thể nói là vô cùng trùng hợp, ta đang để người ta tham quan như kính chiếu ảnh, lại từ trong đám người xem ta kia phát hiện một khuôn mặt vô cùng quen thuộc — lại là một đệ tử dưới trướng Giang Bạch Tố đường chủ Dao Quang đường, mặc trang phục phái Tung Sơn, xen lẫn trong mọi người vào gian phòng của ta đây.

Lẽ nào ma giáo chúng ta cuối cùng có một đệ tử có lương tâm? Hay là đường chủ trên đầu hắn dặn bảo hắn chui vào trong bạch đạo? Ta vừa mừng vừa sợ, lại kiềm chế tỉnh bơ, nói chuyện với từng người, tưởng tượng một quyển sách sau căn bản không hề có, trong tay nhìn như tùy ý ra dấu mấy cái, truyền ra ám hiệu đặc hữu của ma giáo chúng ta, kêu đệ tử kia kiếm cơ hội tới tìm ta.

Truyền xong tín hiệu, ta liền mượn cớ lúc trước tại Tây Vực đuổi theo tình tiết bị Tiển Băng Nhận đánh bị thương lợi hại, thực sự ứng phó không nổi, mời bọn họ nắm chắc thời gian đi gặp Ngọc Lam Yên. Thời gian hắn ở Phượng Hoàng sơn trang không lâu, có thể gặp nhiều một lần là một lần, ta cũng là phải chờ tới quyển sách sau mới là nhân vật chính, bây giờ đợi bên cạnh ta cũng sẽ không được tác giả viết đến.

Lời ấy cũng đang nói trong lòng bọn họ, biển người vốn chen chúc không động đậy trong phòng rầm rầm đổ vào chính viện, cào cửa sổ của Ngọc Lam Yên. Ta khoá phòng lại, đợi không lâu, vị đệ tử ưu tú của ma giáo chúng ta kia liền lặng lẽ lẻn về. Ta vội vàng mở cửa cho hắn, thấy rõ ràng bốn phía không ai giám thị, mới lại khóa cửa nói chuyện với hắn.

“Ngươi là đệ tử dưới trướng Giang đường chủ? Tên là gì, trong giáo đảm nhiệm chức vụ dạng gì?”

Hắn theo quy củ Tây Vực chúng ta hai tay hợp ngực bái một cái, kính cẩn lễ phép đáp. “Đệ tử tại ma giáo quả thực là một đệ tử bình thường dưới trướng Dao Quang đường, tên là Lý Đại.”

À há? Lại chỉ là một đệ tử bình thường.

Nhưng mà cũng khó trách, Bạch Tố từ trước đến nay làm việc cẩn thận, nếu phái đệ tử võ công quá cao đi, một là công pháp khó mà giấu giếm được, thứ hai nếu có lòng phản bội, bí mật của ma giáo ta cũng dễ dàng tiết lộ.

Ta càng thêm ôn hòa hỏi hắn: “Lý Đại, ngươi vào giáo mấy năm, võ công học được như thế nào? Ngươi chính là phụng mệnh đường chủ lẻn vào Tung Sơn nằm vùng? Thời gian qua, có từng liên hệ với bản giáo, đường chủ các ngươi gần đây từng phát mệnh lệnh gì cho ngươi chưa?”

Nếu là Giang Bạch Tố cô nàng đấy biết sai đệ tử lẻn vào chính đạo này tới tìm ta, ta sẽ thăng nàng làm đường chủ Thiên Toàn đường, lần lượt giáng mấy đồ bỏ đi còn lại đó xuống. Nếu người này tới đây chẳng qua là trùng hợp, vậy lại xem thử lòng trung của hắn, nếu có thể giúp ta về giáo sẽ thăng chức vụ của hắn, lại truất cả bảy đường chủ kia!

Dù cho là kẻ gà gáy chó trộm cũng biết chủ lo tôi nhục, chủ nhục tôi chết, ta nuôi đám thủ hạ này nhiều năm như vậy, lại đặt giáo chủ sau đầu, thật sự là không bằng loại tất, đổi vài kẻ trung tâm hơn.

Lý Đại kia cúi đầu suy nghĩ nửa ngày, mãi đến khi ta sốt ruột gõ bàn, mới đột nhiên đầu đụng mặt đất, âm thanh như trước ép tới cực thấp, cấp bách nói: “Giáo chủ tha mạng, giáo chủ tha mạng! Ta chỉ là một quần chúng nhảy ra, để có cơ hội lộ diện nhiều chút. Chúng ta đám người qua đường Giáp không danh không hiệu không miêu tả bối cảnh bên ngoài này, không phải dựa vào chính mình nghĩ cách lên sàn nhiều chút sao? Nếu ngộ nhỡ có thể đuổi kịp cảnh tượng nào để độc giả nhìn thấy…”

Ta một chưởng làm vỡ nát bàn, hận không thể làm vỡ nát cả đệ tử vô tâm trước mắt này. Đầu hắn ấn càng thấp hơn, miệng rầm rà rầm rì biện bạch, nói việc này không phải chỉ mình hắn đang làm, nhân vật phản diện chính đạo nhân vật bối cảnh nhiều như vậy cũng thế. Hắn xem như là có đạo đức nghề nghiệp, tới trước mặt giáo chủ ta đây là ném toàn bộ thân phận bạch đạo, vẫn tuân thủ bổn phận đệ tử ma giáo. Nói càng về sau, lại nước mắt nước mũi khóc lóc kể lể:

“Giáo chủ ngài công bốn có danh có hiệu như thế còn có gì chưa đủ, giống chúng ta đây, ngay cả một cái tên tử tế cũng không có, nhiều lắm chính là lúc miêu tả cảnh tượng đến một câu ‘có một số người giang hồ vây đánh’, càng đừng nói lời thoại. Ngài bây giờ chính là công bốn, muốn lời thoại có lời thoại, muốn miêu tả bên ngoài có miêu tả bên ngoài, trong quyển sách sau lại là nhân vật chính, sao có thể thể hội bi ai của những bối cảnh quần chúng chúng ta đây chứ…”

Ta là không thể thể hội, ngươi nghĩ rằng ta còn muốn đi theo tình tiết này ư? Lên sàn hay không có ích lợi gì, sống sót mới là thực tế nhất! Ta thực sự đi theo tình tiết với tiểu thụ, giáo chúng ta về sau — đúng rồi, ma giáo sẽ coi như xong rồi, những đệ tử bình thường kia cũng có thể giống như tên trước mắt này, cùng lắm thì đổi địa điểm, tiếp tục làm người qua đường Giáp của bọn hắn… Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 11”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 10

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 10 – Nói dối thấu trời

Người xông vào đó mặc một bộ đạo bào vải bàn cờ đen trắng, đầu đội mão hoa sen, dưới cằm râu quai nón tung bay, nhìn chính là có bộ dáng người qua đường Giáp đứng đắn có đất diễn lên sàn.

Hắn cầm trong tay phất trần trộn dây thép, sắc mặt dữ tợn chỉ ta, giận dữ kêu lên: “Tiển minh chủ, ngươi vậy mà tự chịu thấp hèn, ở cùng ma đầu này!”

Hừ, ngươi mới thấp hèn, toàn phái ngươi đều thấp hèn! Y mặc dù không phải thứ gì tốt, đó cũng là y trời sinh đã tính nết không tốt, có liên quan gì tới ta? Người đứng đắn như ta đây, còn không muốn ngày ngày đến gần dâm tặc này đâu!

Tiển Băng Nhận hiển nhiên cũng không muốn ăn mắng, sắc mặt nghiêm túc, cung kính nói: “Thương Tùng đạo trưởng, việc này nội tình phức tạp, không phải một hai câu nói có thể giải thích, sau này ta tự sẽ cho các vị một câu trả lời thỏa đáng. Nhưng Hàn Độ sơn trang là chốn thế ngoại, xin ngươi chớ ồn ào ở chỗ này, để tránh quấy nhiễu Bách Hiểu Sinh tiền bối.”

Lão đạo thật đúng là cho Bách Hiểu Sinh mấy phần mặt mũi, lập tức âm thanh liền thấp tám độ, nhưng vẫn hầm hừ chỉ trích: “Minh chủ, ngươi thật hồ đồ! Mọi người từ lời nói đầu quyển sách này đã ngóng trông ngươi mang Ngọc thần y về trang để sống chung một phen, không ngờ trông gần bốn mươi chương mới trông được, nhưng lại không phải Ngọc Lam Yên, mà là đại ma đầu người người muốn giết này! Ma giáo bọn chúng có phải hạ cổ ngươi, muốn phá hoại chút ít đất diễn này của ngươi, khiến đám người trong bạch đạo chúng ta đây cũng không có cơ hội lộ diện hay không?”

Lời này nói đến từng chữ đều chỉ trích, Tiển Băng Nhận tâm thần đều loạn không thể đáp lại. Ta lại nghe không được lời này, cười lạnh một tiếng đáp: “Giỏi một tên người trong bạch đạo trung thành và tận tâm, ngươi sợ rốt cuộc là Tiển Băng Nhận đất diễn ít đi, hay là đất diễn của mình không còn? Ma giáo ta nhưng không giống với đám người trong bạch đạo lòng tràn đầy tính toán, một mực muốn mất mặt trước độc giả này, bản tọa không để tiểu thụ kia vào mắt!”

Tiển Băng Nhận bỗng nhiên kích động, xoay người đặt ta trên giường nhỏ, nắm tay ta cao giọng cười dài: “Không sai, Bách Lý giáo chủ thật sự là người hiểu biết…” Cười cười bỗng nhiên hai hàng lông mày nhíu lại, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta đường đường một minh chủ võ lâm, chẳng lẽ chỉ vì để tác giả thích, lộ mặt nhiều hơn trong sách, để các độc giả ngẫu nhiên bình luận một chút, lại phải uất ức bản thân ở bên cái loại nhược thụ ngụy (?) bạch liên hoa tâm tư thâm trầm, trong ngoài bất nhất đó? Không bằng Bách Lý giáo chủ ngươi tiểu nhân thực sự như vậy làm còn thoải mái hơn!”

Đạo sĩ kia nghiến răng nghiến lợi: “Chúng ta không cần bia đỡ đạn, chỉ muốn tiểu thụ! Tiển minh chủ ngươi nhất định là bị ma đầu này hạ dược, thần trí mơ hồ, mà lại phân bua thay loại ma đầu này, Trùng Dương cung ta cũng không thể mắt thấy ngươi làm chuyện sai lầm… Người tới!”

“Dạ!” Bên ngoài lại vang lên tiếng hô oanh liệt đều đặn, tiếng lả tả binh khí đồng thời ra khỏi vỏ cùng với ánh sáng lạnh xuyên qua cửa sổ cũng làm tai mắt người ta kinh sợ, tâm thần lung lay.

Thần sắc Tiển Băng Nhận biến đổi, híp mắt quan sát ánh bạc không ngừng chớp động ngoài cửa sổ, trầm giọng nói: “Thì ra có nhiều người đến đây như vậy. Trùng Dương cung bản lĩnh thật lớn, minh chủ ta đây đi đâu, làm gì, té ra trong lòng bàn tay tất cả các ngươi. Vậy bước tiếp theo có phải ép bản minh chủ thoái vị, Thương Tùng đạo trưởng tiện chọn người có đức hạnh tài năng khác, chủ trì kế hoạch lâu dài hay không?”

Lời này nói cực kỳ nhói lòng, Thương Tùng lão nhân cả người run lên, rút lui hai bước, lại mím chặt môi đứng lại, không chịu nhận lỗi nói: “Bần đạo nào dám có ý nghĩ này! Chuyện minh chủ mang theo ma đầu này đánh bị thương hai vị sư điệt của ta chạy trốn bốn hôm trước, Trùng Dương cung vì giữ tròn thể diện minh chủ, chưa hề nói với ai — nhưng khi đó, chúng ta cũng không biết minh chủ ngươi ôm trong lòng không phải nhân vật chính chính quy, là một công bia đỡ đạn! Nếu không phải sáng sớm hôm kia Ngọc thần y đích thân lên cổng Phượng Hoàng sơn trang xin giúp đỡ, chúng ta còn không ngờ giáo chủ ngươi, ngươi lại đem ma đầu này giả mạo hắn, lừa mọi người chúng ta đâu!” Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 10”