Công bốn, xin đi theo tình tiết
- Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Chương 14 – Giấc mộng kỳ lạ
Họ Thu một cước đá văng đệ tử kia ra, dặn bảo hắn nhặt cái gương lên, một cái đặt vào trong tay ta, một cái khác vẫn do chính hắn cầm chiếu về phía lưng ta. Sắc mặt y bình tĩnh âm thanh lãnh đạm, lại có một luồng uy nghi không cách nào kháng cự chứa trong đó, đừng nói quỷ khóc nhè kia, ngay cả ta nghe cũng có chút không kìm lại được cầm gương lên, soi chỗ chiếu ra trong gương đồng sau lưng —
Ta mới biết được trên vai ta vì sao đau thành như vậy. Bớt cái gì, rõ ràng là một vết sẹo vừa rồi dùng thứ gì áp lửa ra, còn sưng, nhìn không ra là hình dáng gì. Phía trên làn da bởi vì bị bỏng mà lồi lên đã bị người xát đi, lộ ra thịt mềm đỏ rực, còn có vài sợi da chết trắng bệch treo bên cạnh.
Đây là bớt hả? Ngươi còn có mặt mũi bảo ta xem ư? Dùng ngón chân suy nghĩ một chút cũng biết, đây là dấu ấn ngươi vừa sai người ủi lên cho ta! Còn là bớt hình hoa mai, đây coi là tình tiết gì, ấn hoa mai (1) ư?
Cho dù ta là nhân vật phụ, tác giả viết đến ta đây mọi thứ đều đơn giản, cũng không thể có lệ đến nước này chứ! Ngươi có thời gian xem Ấn hoa mai, xem thêm hai lần sách giáo khoa sinh học, bịa cho chót vấn đề huyết thống của ta không được sao?
Trong lòng ta rít gầm liên hồi, sắc mặt cũng dữ tợn, sát khí bốn phía, sợ tới mức tay quỷ khóc nhè kia cũng cầm không được gương nữa. Thu Lam Tự cười lạnh một tiếng, lưng quay lại đạp ra ngoài, ung dung nói: “Ngươi bây giờ biết thân phận của mình rồi? Về sau thành thật nghe bản tọa sắp xếp, bản tọa nể mặt trên người ngươi có huyết mạch tộc Thu thị ta, cũng sẽ cho ngươi vài chỗ tốt. Nếu như còn muốn giở trò gì…” Y bỗng nhiên quay đầu, ánh mắt lạnh như băng đảo qua trên mặt ta: “Chỉ sợ ngươi muốn chết, cũng không dễ dàng như vậy!”
Hừ! Ta ngẩng đầu, kiên định không sợ nhìn lại y, nhổ mấy bãi nước miếng trên mặt đất, đáng tiếc trong đó lẫn vào hơi nhiều máu, lại lộ ra tính sỉ nhục không mạnh như thế. Quỷ khóc nhè cũng đã bị đuổi ra ngoài, tại cổng không may mà khóc hô mấy tiếng, ôm gương chậm rì rì mà đi. Thu Lam Tự đứng ở cửa vẫy vẫy tay, một bóng dáng màu đen liền đi vào trong lao, bước chân phù phiếm, sắc mặt trắng bệch, lại là ảnh vệ kia của Ngọc Lam Yên.
Không chỉ có khi ta thấy y không khỏi có chút hoảng hốt, lúc y đối mặt ta cũng không tự tại lắm, lại lộ ra nụ cười khổ sở tiêu chuẩn.
Ta còn chưa đến nỗi suy bại đến kể khổ an ủi với loại người này, vội vàng quay đầu không nhìn y, chỉ nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Thu Lam Tự. Ông già kia giơ tay gọi ảnh vệ qua, chỉ ta nói: “Bên cạnh Yên nhi có người của bản tọa phụ trách hộ vệ, cũng không cần ngươi thời khắc theo bên người. Đã là hắn lúc trước kêu ngươi nhìn chằm chằm Bách Lý Phong Cương, vậy ngươi bây giờ nhìn chằm chằm gã cho bản tọa, không cho phép xảy ra bất cứ sai lầm gì.”
Ảnh vệ thê lương nhìn ta một cái, rũ mí mắt xuống, hơi cắn môi, cúi đầu đáp tiếng: “Dạ.” Sau đó ngoan ngoãn bước chân đi về phía ta, nhặt áo choàng ngoài trên mặt đất lên choàng lên thay ta, một tay xuyên qua nách ta, một tay vòng cánh tay ta qua cổ y, dùng sức nhấc ta lên.
Thu Lam Tự không lại nhìn về phía chúng ta nữa, xoay người đi ra ngoài, thân hình trong nháy mắt đã biến mất trong địa lao u ám. Ảnh vệ lúc này mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, chứa ưu sầu nói bên tai ta: “Bách Lý giáo chủ, Thu cung chủ tạm thời không cho ngươi ra khỏi địa cung này, xin ngươi nhẫn nại một hai… Ít nhất đợi vết thương đỡ hơn chút, hẵng tính toán chia tay đi.”
Thì ra bản tính nô lệ của y còn không có mạnh như vậy, không phải vừa nghe Thu Lam Tự là sư phụ tiểu thụ kia liền chịu nghe lệnh y. Bây giờ tình thế mạnh hơn người, người của ta đều không bên cạnh, ảnh vệ này cũng không đáng tin, ngoại trừ dưỡng thương, ta đích xác cũng không có chuyện gì khác có thể làm.
Ta dùng sức rút rút tay, định tự mình đi ra ngoài, ảnh vệ kia lại không thuận thế buông ta ra, mà lại gia tăng khí lực, kiên quyết ôm eo ta đi ra phía ngoài. Phen đọ sức này, vết thương trên người y lại nứt ra một chút, trước ngực thấm ra một mảng đỏ ửng. Ta cũng không tốt hơn y chỗ nào, chẳng những đau ngực đau xương, luồng chân lực chưa từng tan đi giữa kinh mạch ấy cũng nhất thời tán loạn, đau đến mức ta gần như bước chân không nổi, nửa cơ thể đều dựa lên người ảnh vệ kia.
Cũng may Thu Lam Tự không có dự định nâng cao đãi ngộ cư trú cho ta, quyết định chỗ ta ở tại một cái phòng đơn ngoài hình phòng này. Đường ngắn ngủi mấy chục bước, ta lại không biết đi bao nhiêu lâu. Đợi đến khi bị ảnh vệ kia ném lên giường sắt của phòng giam đơn thân, đã mồ hôi thấm áo kép, trên người lúc lạnh lúc nóng, thần trí cũng không tỉnh táo lắm, nắm chặt áo choàng trên người, rúc trên giường thiếp đi.
Ta mơ một giấc mộng, giấc mộng vô cùng không hay.
Trong mộng người cha không tên, không thân phận, không đất diễn, sững sờ bị tác giả viết thành thể chất nam nam sinh con cùa ta kia đang kéo ta thật chặt, khuôn mặt thấy không rõ ngũ quan tiến tới trước mặt ta, trong tay còn ôm tã lót trẻ sơ sinh, vui sướng nói với ta: “Cương nhi, mau đến xem nhi tử con, Bách Lý gia chúng ta rốt cục có hậu rồi…”
Con cái gì, không thể nào! Ta không thể nào sinh con! Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 14”