Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 19

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 19 – Các ngươi tiếp tục hiểu

Y là công ba?

Y lại là công ba?

Y sao có thể là công ba!

Giáo chủ ma giáo giống như ta đây muốn nhân tài có nhân tài, muốn thân phận có thân phận, muốn tính cách có tính cách, muốn đặc sắc có đặc sắc mới chỉ là một công bốn; ảnh vệ không hề có độ nhận biết, cả đầu tiểu thụ ngay cả nhân cách của chính mình cũng không có đó, là thế nào lên làm công ba?

Không thể nào! Y dựa vào cái gì!

Ta thật sự khó ức chế phẫn uất trong lòng, buột miệng hỏi: “Ngươi quả thật là công ba? Có chứng cớ không?” Ai chẳng biết tác giả chưa từng viết tên thân phận của công ba, cho dù là một người qua đường Giáp muốn giả mạo cũng hết sức dễ dàng, y nói y là công ba, thì thật sự là công ba?

Ảnh vệ kia nghe thấy, lại chỉ nhìn ta thật sâu, trong thần sắc hoàn toàn không có hoảng hốt bị người ta vén ra gốc gác, khóe miệng lại vẫn nhếch cười. Y bất thình lình sấn đến gần ta, một tay như diều hâu vồ thỏ tóm lấy tay phải ta, theo ngực y một đường đè xuống, đến khi đè lên một vật dù chưa hoàn toàn dựng lên, cũng đã thấy cương mãnh cực đại.

Năm ngón tay y khẽ úp lại, liền giam tay ta phía trên vật kia, cảm thụ sức nóng nó lan ra và tính đàn hồi của cơ bắp phía dưới, vẻ mặt kính cẩn như thường hỏi một câu: “Bách Lý giáo chủ, vật chứng này có tính không? Nếu như không tính, ta chỉ đành lại để ngươi xem thử nhân chứng.”

Ta không khỏi nhớ tới tình hình lúc trước bị y lăn qua lăn lại đến thần chí không rõ, khung xương suýt nữa cũng bị làm vỡ, nhất thời lại có mấy phần co quắp, cố hết sức rút tay ra, chỉ muốn cách vật kia xa một chút.

Nào ngờ tay vừa rút ra, cơ thể lại mất thăng bằng, ngã về phía sau. Ta nhớ ra gối là bằng sứ, nếu như đụng lên nói ít cũng phải nổi cục u, vội vàng dùng khuỷu tay kiếm đệm giường. Không ngờ cơ thể còn chưa có rơi xuống, một cánh tay đã ngăn sau lưng ta, lót cho ta từ từ ngã xuống gối.

Long Cửu cúi người xuống, tay phải mặc ta đè, tay trái thì từ cổ áo trượt vào, tìm kiếm hướng về chỗ bị chăn bông che lại. Theo tay y càng duỗi xuống ta mới phát hiện, phía dưới áo chẽn không có cái gì hết! Ta lúc ở ma giáo là mặc quần áo trong ba tầng ngoài ba tầng, sao phía dưới chăn bông này chỉ một tầng mỏng manh — vùng lạnh như thế, tốt xấu để lại cái quần cho ta chứ!

Lúc tay y với tới bụng dưới ta, ta cuối cùng bộc khởi, đầu ngón tay ngưng tụ nội lực, điểm thẳng về phía đãn trung khí hải trước ngực y. Tốc độ lúc này của ta đã là nhanh chưa từng có cả đời, khoảng cách gần như vậy, y dù cho có võ công cao hơn nữa, cũng tuyệt đối không thể né tránh một kích này.

Ngay khi đầu ngón tay ta đã phất đến huyệt đạo y, vùng đan điền bỗng nhiên tê rần, nội lực không thể tiếp tục duy trì được nữa, đầu ngón tay ngược lại bị bắp thịt ở ngực y cấn gần như bị gãy. Ta kinh ngạc thu tay lại, một phen xốc chăn lên, lại thấy tay ảnh vệ kia đương vỗ về chơi đùa xung quanh huyệt quan nguyên, lúc vận khí xông tới, từ mấy huyệt khí hải, quan nguyên, thiên xu đều ứ đọng cả mảng.

Ảnh vệ kia cười nói ngay bên tai ta: “Giáo chủ lần này mời thật nhiệt tình. Ta vốn còn nghĩ lặng lẽ làm trong chăn là được, có điều đã là giáo chủ càng nguyện thấy rõ một chút… Tại hạ cũng không thể không hầu.” Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 19”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 18

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 18 – Các ngươi hiểu

Toàn thân ta căng cứng, từ sợi tóc đến ngón chân đều đang run rẩy, thậm chí khi ngón tay ấy cắm vào trong cơ thể ta, ta cũng chưa từng nghĩ tới phải chống cự, mà là co rút bắp thịt phía dưới, dùng sức siết lấy nó, cảm thụ cảm giác thứ kia từng chút thâm nhập trong cơ thể ta, căng mở thành ruột.

Ảnh vệ lại từ phía sau lưng lật mặt ta qua, môi lưỡi ấm mềm thân mật hôn lên, da thịt trong bắp đùi bị chân y cọ, cảm giác ngưa ngứa làm ta cố hết sức muốn khép chân lại, lại bị chân và tay y chặn, chỉ có thể mặc y chơi đùa ma sát.

Ngón tay tiến vào trong cơ thể ta kia cũng di chuyển càng lúc càng nhanh, mỗi lần rút ra dường như đều mang theo nước dính nhớp, khiến tiến vào tiếp theo càng thêm thông thuận. Nhiều ngón tay hơn cũng chen vào trong cơ thể ta, bên trong bị y ấn xoa, quấy nhiễu, lần lượt rút ra sau đó đẩy vào. Cảm giác đau nhói ban đầu đã hoàn toàn tê dại, ta thậm chí không tự giác vặn xoắn thân thể lựa ý hùa theo nó, muốn thể hội nhiều hơn cái loại an ủi khác thường đó.

Ảnh vệ kia lại đột nhiên rút tay ra, cái loại cảm giác trống rỗng này khiến ta tỉnh táo trong nháy mắt, hoặc là càng mơ hồ, tay không kìm lại được duỗi về phía dưới, muốn bù lại cái loại cảm giác phong phú vừa mới mất đi đó.

Sau đó cái tay này liền bị người tóm được, quấn trên cổ y. Y lật thân thể ta qua, nhìn ta thật sâu, ngay tại chỗ gần đến mức khiến ta thấy không rõ tướng mạo y gọi ta: “Phong Cương, Phong Cương…”

Ta không biết y muốn nói cái gì, nhìn một khuôn mặt to gần như vậy chung quy cảm thấy hơi chóng mặt, liền nhắm mắt duỗi tay kia xuống phía dưới, lại bị y kéo lên, đặt cạnh mặt.

Người này thật sự là phiền, làm chi luôn muốn quấy rầy ta chứ? Ta lại không xin y làm gì. Luận kỹ thuật an ủi hậu huyệt, thật ra ta mới là chuyên gia. Chính là nghĩ đến kỹ thuật này sắp dùng trên người mình, trong lòng vẫn là có chút thê lương.

Ta lặng lẽ cuộn một chân chuẩn bị đẩy y ra, y lại bỗng nhiên buông tay ta, tóm lấy khuỷu chân ta, gác cái chân kia trên vai y. Ta chỉ cảm thấy đầu nặng gốc nhẹ, máu toàn thân đều chảy ộc về phía trên đầu, chỗ dưới eo ngược lại treo ở không trung.

Ta còn chưa kịp phản ứng, một thứ cứng rắn cực đại liền húc vào huyệt khẩu vẫn chưa hoàn toàn khép kín của ta, nhẹ nhàng chạm mấy cái bên ngoài, sau đó là thẳng tiến không lùi đâm vào. Có lẽ là công việc chuẩn bị lúc trước thích hợp, mặc dù cũng đau, nhưng cũng không có đau đớn như nghẹt thở như trước, ngược lại là cái loại cảm giác thỏa mãn trống rỗng đã lâu, cuối cùng cảm giác thỏa mãn nhận được an ủi mạnh hơn một chút.

Ta nhịn không được ngẩng đầu lên, thở hổn hển thật sâu, từ chỗ cổ họng tiết ra một âm thanh mơ hồ. Ảnh vệ kia cúi đầu cắn một cái trên trái cổ ta, lại nhẹ nhàng liếm hôn quanh chỗ đó, động tác vô cùng nhẹ nhàng, tựa như sợ cắn đau ta.

Nhưng chỗ phía dưới đó của y ngược lại không sợ làm đau ta, hai tay nắm eo ta không ngừng đâm vào thật sâu, lại rút ra, lại đi vào, mỗi một lần đều đâm làm ta toàn thân run rẩy, eo gần như sắp gãy dưới thân y, nếu không phải là bị y nắm đỡ như thế, đã sớm co quắp trên mặt đất không thể nhúc nhích.

Mồ hôi theo mặt ta chảy xuống đất, toàn thân đều là hơi nóng và chất lỏng thân thể hai người ma sát sinh ra, điểm mẫn cảm nhất trong thành ruột kia bị y nhiều lần va chạm nhào nghiền, khoái cảm nhiều đến mức khiến người ta khó mà chịu đựng hết lần này đến lần khác tập kích thần kinh ta, cán vừa mới mềm xuống không bao lâu một lần nữa dựng đứng, cọ xát trên bụng dưới cứng giống như sắt của ảnh vệ kia, phía trên một lần nữa chảy ra nước trắng đặc.

Tay ảnh vệ kia lại nắm lấy thứ nam giới cao vút của ta chinh phạt, trượt nước vừa mới phun ra. Khoái cảm xen lẫn trước sau cướp đi toàn bộ lý trí ta, ta chỉ nhớ nắm thật chặt cổ người trước mắt này, hai chân dùng sức kẹp chặt y, thúc giục y một lần lại một lần mang cho ta khoái lạc mới.

Sau đó ta cũng không nhớ y bắn trong bụng ta mấy lần, căng tới mức cái bụng vốn chỉ uống được tròn vo của ta giống như đang mang thai… Vẫn là đừng rủa bản thân như thế, ta bây giờ đã đủ thảm rồi, lại mang thai nữa, còn sao có mặt mũi làm người?

Ảnh vệ phát tiết xong cũng không lập tức rút khỏi thân thể ta, cái loại cảm giác bị lấp đầy này lúc nào cũng kích thích thần kinh của ta. Ta buồn ngủ đến cực điểm, nhưng bởi vì tận tình quá độ, nơi yếu ớt nhất cũng nhói nhói không chịu nổi, mặc dù nhắm mắt nhưng không cách nào hoàn toàn đi vào giấc ngủ. Lúc nửa mê nửa tỉnh, chỉ cảm thấy ảnh vệ ấn rất lâu chỗ mạch môn của ta, lại dường như cực vui mừng khẽ nói chút gì, nhưng chung quy không nghe rõ nội dung trong câu nói.

Lúc ta lại mở mắt trời đã sáng, hơn nữa ta cũng không phải thân thể trần truồng ngủ trong rừng cây, mà là nằm trên một chiếc giường mặc dù không được tốt lắm nhưng cũng có thể chịu đựng. Gian phòng thoạt nhìn có chút cũ nát, mọi gia cụ đều thấp bé đơn sơ, ngoài phòng nắng đẹp, xa xa không trung truyền đến từng đợt tiếng chim hót.

Tình hình này cũng thật giống mấy tháng trước, lúc ta mới bị tiểu thụ kia bắt xuống núi chuẩn bị đi theo tình tiết. Mới nghĩ như vậy, cửa đã bị im hơi lặng tiếng đẩy ra, một người áo đen bưng một bát nước thuốc chậm rãi bước qua, thật như ngày ấy tái hiện trước mắt.

Đáng tiếc người trước mắt này không phải Ngọc Lam Yên, ta cũng… Không, ta vẫn là giáo chủ ma giáo! Võ công họ Thu cao thì đã sao, y chiếm Xử La sơn thì đã sao? Giáo chủ ma giáo là Bách Lý Phong Cương ta, chỉ cần ta còn một hơi thở cuối cùng, tuyển nhân thủ khác dựng lại ma giáo cũng không phải là việc khó. Còn cơ nghiệp trên Xử La sơn — Thu Lam Tự sớm muộn sẽ chết trên tay đôi nhân vật chính đó, dù ta đấu không lại y, chẳng lẽ còn không đủ sức cầm cự đến khi quyển sách này kết thúc, lại trùng chỉnh ma giáo?

Ta nhất thời chí khí lại giương cao, hai tay chống một cái, ngang hông dùng sức, thân trên cố gắng nâng lên — lại hung hăng té xuống. Cổ tay đau giống như lửa đốt, dùng một chút lực đã nghe thấy tiếng vang canh cách, eo lại khỏi phải nói, quả thực giống như bị tảng đá lớn tươi sống nghiền gãy. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 18”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 17

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chúc mừng năm mới nha các nàng. Năm nay ta đăng chương mới vào ngày mùng 1 nà~~~

Chương 17

Góc nghiêng bỗng nhiên vươn tới một bàn tay, năm ngón tay nắm lại mở hết sức uyển chuyển, lúc khép lại, liền nắm cổ tay ta vào trong đó.

“Bách Lý giáo chủ!” Âm thanh không hề đặc sắc đó của ảnh vệ bỗng nhiên vang lên, so với bình thường trộn lẫn mấy phần phẫn nộ và bức thiết, ngược lại có chút độ công nhận: “Ngươi muốn làm gì?”

Ta rút mấy lần, nhưng không nhúc nhích tí nào, trong lòng vừa sợ vừa giận, trừng mắt lườm y một cái, quát: “Bản tọa muốn làm gì, đến được phiên một ảnh vệ nho nhỏ ngươi nhiều chuyện! Buông tay ra, nếu không bản tọa hôm nay, sẽ khiến ngươi không ra được huyệt mộ này!”

Hai mắt y trợn đến cỡ như chuông đồng, đầy mặt sắc thống thiết, dường như còn tức giận hơn ta, hai tay liều mạng nắm ta hỏi: “Đây là con của ngươi, ngươi sao có thể không quý trọng như vậy? Nếu ta có thể có một đứa con, cho dù muốn mạng của ta ta cũng vui vẻ chịu đựng. Chúng ta đám làm bia đỡ đạn này…”

“Ai là chúng ta với ngươi!” Ta tụ lực hai cánh tay, cố gắng dùng nội lực chấn y ra, thối lui hai bước đứng trước quan tài phụ thân: “Ta đường đường một công bốn, sao có thể đánh đồng với loại người qua đường Giáp bia đỡ đạn này như ngươi! Bản tọa chẳng lẽ còn nên vì cái thứ này, trở về cầu Tiển Băng Nhận…” thượng ta?

Ta bỗng nhiên nghẹn họng, nói không ra lời, trong lồng ngực phiền muộn như lấp, hai giọt nước mắt cuối cùng làm trái với ý chí ta lăn xuống bên má.

Vốn ta đang yên lành làm giáo chủ ma giáo, cũng có cha mẹ mặc dù chưa viết ra nhưng xác thực ắt tồn tại. Hơn nữa ban đầu lúc tác giả chưa làm ra người cha mới này cho ta, cha ta là một nửa huyết thống người Hán, một nửa huyết thống Nguyệt Chi; mẹ ta là một nửa huyết thống Quy Từ, một nửa huyết thống Đại Thực; từ góc độ sinh vật học, ấy là vô cùng hợp lý trao cho ta gien lai bốn nước này.

Từ khi có Thu Lam Tự người cha mới này, ma giáo của ta bị người ta chiếm không nói; thân thế làm thành Ấn hoa mai không nói; cha ta công chuyển thụ không nói; toàn bộ Bách Lý gia còn đều biến thành thể chất sinh con — đáng hận nhất là, còn biến thành thể chất sinh con xui xẻo không làm thụ sẽ chết!

Cho dù ta là một công bia đỡ đạn, kiếp này đã định trước ngay cả tay tiểu thụ cũng không nắm được, cũng tội gì hành hạ ta thế này chứ? Dựa vào cái gì tiểu thụ đến bí địa ma giáo chúng ta là có thể tìm ra bí tịch của cha ta, ta làm con đẻ cũng chỉ có thể tìm một quyển tập thiết lập chẳng biết gọi là gì?

Ta càng nghĩ càng cảm thấy bất bình trong lòng, nội lực ngưng tụ lòng bàn tay, vỗ thẳng tường đá trước mắt, chấn đến mức vách động chỗ đó vỡ vụn, nham thạch vôi khối lớn nứt toác khắp nơi, rải đầy đất. Trong lòng bàn tay ta đỏ tươi một mảng, cổ tay giống như gãy, trong lòng còn ngại chưa đủ, lại lần nữa vung ra một chưởng, muốn phát tiết ra tức giận trong lòng nương chưởng phong này.

Một chưởng này mới đến nửa đường, cánh tay lại bị người bắt được vững vàng. Khuôn mặt Long Cửu đột nhiên phóng đại trong tầm mắt ta, mang theo đồng tình thương hại khiến người ta khó mà khoan dung nhìn phía ta.“Bách Lý giáo chủ, chẳng lẽ Tiển minh chủ đối với ngươi không, không… Nhưng ta nhìn y lúc ấy vô cùng mong đợi ngươi có… Không đến mức không chịu cùng ngươi…”

Nói hươu nói vượn cái gì, ta còn không tới phiên một người qua đường giáp tới đồng tình! Ta vung cái tay đang tóm ta ra, lùi lại hai bước, ta một tay xoa trán, cúi đầu dựa bên cạnh quan tài hít thở sâu, gắng sức làm dịu bi phẫn thống khổ bất chợt trào lên.

Không, không đúng. Ta sao có thể lộ ra mặt yếu đuối như vậy trước mắt ảnh vệ của Ngọc Lam Yên? Ta thân là giáo chủ ma giáo, phải là kiêu ngạo mị hoặc, tà ác không thể nghi ngờ, nếu ảnh vệ này quay về nói tình hình bây giờ của ta với tiểu thụ, hình tượng của ta đây chẳng phải sẽ hủy toàn bộ?

Đáng tiếc lúc này giết không được y. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 17”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 16

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 16 – Nam nam sinh con

Ta vốn cho là có ảnh vệ kia giúp hay không, cũng chẳng qua chính là khác biệt vượt ngục sớm một ngày vượt ngục muộn một ngày. Dù sao đệ tử ma giáo chỉ nghe lời một mình ta, võ công Thu Lam Tự mạnh nữa, bối phận cao tới đâu, cũng chỉ là giữa đường nhảy dù tới, đường chủ phía trên bị y nhốt, đám tầng dưới cũng không phục tùng y.

Nào ngờ ông già này làm việc còn rất chu đáo, biết mình không thể điều khiển toàn bộ ma giáo, liền mang đến không ít đệ tử Lam Dương cung. Trong địa lao này, ngoại trừ giáo chúng vốn có của ma giáo ta ra, ba bước một trạm, năm bước một gác, tất cả đều là tâm phúc Thu Lam Tự phái tới giám thị ta.

Ta trọng thương chưa lành, đám đệ tử canh gác lúc trước cũng đều là chọn ngàn chọn vạn chọn thực lực thấp nhất, cam đoan tiểu thụ kia sau khi đi vào muốn trốn thế nào thì trốn thế ấy, toàn không có khả năng làm giúp sức. Muốn rời khỏi nơi đây, quả thật cũng chỉ có thể dựa Long Cửu.

Ôi, sao lại luôn cảm thấy người này vừa nhìn là vận xấu quấn thân, không đáng tin cậy chứ?

Sau đó lúc y ra ngoài điều nghiên địa hình, quỷ khóc nhè nhỏ mày ủ mặt ê tiến vào đưa chuyến cơm sáng cho ta. Có so sánh này, lòng tin của ta đối với Long Cửu lập tức tăng lên không ít. Được, thành hay không chính là y. Cùng lắm thì lại ngồi lao mấy ngày, dù sao ta đã thành nhi tử của họ Thu, y cũng không thể thực sự giết ta.

Có điều Long Cửu vẫn là rất thành công đẩy ngã thủ hạ của Thu Lam Tự, tìm được gian nhà lao đầu cùng nhất địa lao ấy — dựa theo y trở lại nói, gian nhà lao ấy ngay tại phía trong nhất địa lao, trang tu bất đồng gian khác nhiều. Bốn vách tường quét đến trắng như tuyết; trên mặt đất không có một ngọn cỏ dại nào, trải gạch đá mài; trên bàn bày mấy chậu hoa tươi, hương thơm thấm người; giường còn là giường bạt bộ (1) trải mấy lớp đệm mềm.

Đừng nói là nhà lao, kim ốc tàng kiều cũng đủ tư cách.

Đó là gian phòng tác giả đặc biệt chuẩn bị cho tiểu thụ, còn không tốt ư. Ta nghe cũng có chút ghen tỵ, dựa vào cái gì tại chỗ của ma giáo ta, bản thân ta làm giáo chủ ở nhà lao thứ cấp như thế, tiểu thụ kia còn chưa có vào đã thu dọn một gian cao cấp như vậy cho hắn?

Cho dù không nhắc tới chuyện chạy trốn, làm giáo chủ phải ngồi lao, sao không thể ngồi gian cao cấp kia? Nếu lúc trước trực tiếp vào, lật giường một cái ta có thể xuống địa cung rồi, còn cần ảnh vệ của Ngọc Lam thay ta dọn sạch chướng ngại vật?

Long Cửu hiển nhiên không thể hiểu được những phiền não cao cấp trong lòng ta này, y chỉ sợ đám canh gác bị đánh ngất xỉu đó sẽ tỉnh lại, một tay vòng quanh eo ta, đỡ cánh tay ta liền đi ra ngoài.

Địa lao cũng không xem như dài, chỉ là ta bị thương phổi, không thể đi quá nhanh, dọc theo con đường này gần như đều dựa vào người ảnh vệ kia lê qua. Vừa tiến vào nhà lao ấy, ta lập tức lấy lại tinh thần, hất ảnh vệ ra, mấy bước trượt tới trên giường, từ nóc giường xuống ván giường lần lượt sờ khắp, tìm kiếm lối ra trong truyền thuyết.

Long Cửu cũng bò lên giường tìm cùng ta, ta làm gì y làm như thế, ta sờ chỗ nào y sờ chỗ đó. Ta nghi ngờ y tìm cơ quan là giả, thật ra là ôm tâm lý ngây thơ hai người cùng đè là có thể đè sập luôn giường mà đè tại đây.

Tìm thế này xuống được đâu, đây không phải thuần túy phá đám ta ư? Ta đành phải dạy y: “Ngươi tìm từ chân giường, phàm là có chỗ đặc thù sờ sờ lần lượt. Chúng ta tìm một đầu một đuôi, cũng dễ tìm được lối ra, chen một chỗ như vậy ngược lại ảnh hưởng lẫn nhau.”

Dưới sự lãnh đạo chính xác của ta, y kéo một khuôn mặt mướp đắng chuyển tới cuối giường, ta vẫn ở đầu giường nghiên cứu đám hoa văn chạm trổ ấy. Đang lật một cái đầu hạc tiên phù điêu, giường bỗng nhiên lật qua, cũng không biết là ta sờ tới chính là cơ quan, hay là y xông bừa đánh bậy sờ được chỗ đó.

Giường lật như vậy, trước mắt ta lập tức một mảng đen kịt, cơ thể chìm xuống, liền không ngừng rơi xuống về phía bóng tối sâu hơn.

Tất cả đây tới quá nhanh, ta còn chưa kịp điều chỉnh tư thế vận khinh công chờ chạm đất, đã cảm thấy sau lưng bị người siết thật chặt, não sau cũng bị một bàn tay đè lại, mặt vùi vào một lồng ngực khoác áo vải thô.

Ảnh vệ kia ngơ ư? Ta như thế này sao vận khinh công! Y chẳng lẽ cho rằng lấy chút bản lĩnh này của mình là có thể ôm ta nhẹ nhàng chạm đất? Nếu lúc rơi xuống bị thương chân thì làm sao?

Chưa đợi há mồm mắng y, ta đã cảm thấy không vững, tư thế điều chỉnh một chút trên không trung, sau đó một luồng xung lực cực đại liền từ dưới thân truyền tới, rung động tới mức trước mắt ta hoa hết cả mắt, gân cốt tê dại. Bên tai vang lên một tiếng kêu đau nhẹ, rồi không còn bất cứ âm thanh nào khác, có điều bàn tay kia vẫn như cũ giống như cốt sắt quấn trên người ta. Ta ngọ ngoạy mấy lần, nhưng không thể động đậy chút nào, thần chí dần dần rời rạc, cuối cùng lại ngã vào trong lòng ảnh vệ kia. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 16”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 15

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 15 – Lại muốn chạy trốn

Lúc ta tỉnh lại, vẫn tư thế như lúc ngủ tựa lên người ảnh vệ kia. Hắn cũng thật là kiên nhẫn, để ta đè nửa ngày như thế cũng không bảo đổi tư thế, ngay cả ta cũng cảm thấy chân cộm hơi không thoải mái, hắn… hắn không ngại đè tới mức bắp thịt ngứa ran ư?

Nghĩ như vậy, lại cảm thấy hắn thành thật có chút đáng thương. Đám này làm ảnh vệ, công việc vất vả không nói, bình thường cũng không có cơ hội lộ mặt, thậm chí ngay cả tên của mình cũng không có, nhiều nhất cho cái danh hiệu số một số hai các loại. Dù cho Ngọc Lam Yên xem trọng hắn như vậy, thường xuyên mang theo hắn, cũng chưa từng mở miệng dù là gọi hắn một tiếng “này”, mà coi hắn thành một tấm bảng bối cảnh di động.

Thật sự là lãng phí một khuôn mặt nhân vật phụ quan trọng.

Ta nhớ lúc trước lúc trông thấy hắn bên cạnh Ngọc Lam Yên, người này luôn mang khăn che mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt và tóc mái thưa trên trán. Hắn chưa hẳn không phải không biết một đại nam nhân để tóc mái quái dị và ẻo lả biết bao, càng có lẽ là chỉ có dựa vào điểm đặc sắc này mới có thể phân biệt mình và ảnh vệ khác đi?

Có lẽ là thời gian ta nhìn trán hắn quá dài, ảnh vệ cũng mở mắt, lo lắng sợ sệt nhìn chằm chằm ta: “Bách Lý giáo chủ, ngươi làm sao vậy, chỗ nào không thoải mái?” Nói xong lại phất lên mạch môn của ta, đẩy nội lực vào trong cơ thể ta, dọc theo hai mạch nhâm đốc chậm rãi chuyển động.

Người này thật sự là Lôi Phong sống ha.

Đối với giáo chủ ma giáo không chỉ làm hỏng tình tiết phát triển, còn hại hắn vào địa lao ta đây, còn có thể không so đo hiềm khích lúc trước như thế — vết thương ta lưu trước ngực hắn kia còn thấm máu kìa — lấy ơn báo oán, giúp đỡ ta, hơn nữa không mảy may màng báo đáp, người như vậy ta quả nhiên là xưa nay chưa thấy.

Mặc dù hắn chỉ là một người qua đường giáp bình thường, nhưng tình cảm của hắn cũng cao thượng hơn đám công hai công năm này nhiều!

Trong lòng ta cảm khái không thôi, lật tay nắm lấy mu bàn tay hắn, dùng sức bóp bóp: “Nội tức của ta đã không việc gì, không cần lại hao tổn chân lực của ngươi nữa. Ngươi ta gặp lại cũng là có duyên, ta thấy tác giả không có viết tên ngươi, không bằng ngươi nói cho ta, lần tới đến phiên ta lên sàn tìm cách nói một tiếng với người khác, để tránh ngươi đến khi quyển sách này kết thúc cũng không có độc giả biết ngươi tên gì.”

Đối với một người qua đường giáp, lý tưởng lớn nhất không phải là khiến độc giả nhận ra sao? Mặc dù chính ta cũng chỉ là một công bia đỡ đạn, nhưng so với bảng bối cảnh di động thế này, vẫn là không thể coi như nhau được.

Hắn ngược lại giống như là có chút khó xử, trầm mặc nửa ngày mới khẽ đáp: “Ta vốn là ảnh vệ bên cạnh hoàng thượng, hoàng thượng sau khi gặp chủ nhân vừa gặp đã yêu hắn, bởi vì thái hậu không thể dẫn hắn về cung, lại sợ hắn ở bên ngoài bị người bắt nạt, liền ban ta cho chủ nhân…”

Ta đều biết, mấy chục chương trước đất diễn của công thụ chính quy đấy, ta đều xem rồi, nói trọng điểm được không?

Mặc dù ta thật lòng chẳng muốn nghe hắn thuật lại tình tiết, nhưng cũng có thể hiểu hắn vì sao nói dông dài như vậy — có lẽ ngoại trừ ta ra, không còn ai lại dành thời gian nghe một ảnh vệ nói chuyện đi? Ngọc Lam Yên là cái loại người chỉ cần kịch bản không sắp xếp, cũng không nói chuyện với công bốn ta đây này, cho dù là có lòng trắc ẩn cũng phải khi có đất diễn mới lộ ra, riêng tư không hẳn chịu nghe tiếng lòng của một người qua đường giáp như thế.

Hắn dầu gì cũng trị thương thay ta, ta xem như có đi có lại, nghe đi.

Kể ước chừng một canh giờ, hắn mới nói xong xuôi câu chuyện của hoàng thượng và Ngọc Lam Yên, nhìn bó đuốc rung rung ngoài lao, tinh thần như ở xa xăm nói: “Chúng ta những ảnh vệ này đều là theo họ chủ nhân. Lúc ta còn bên cạnh hoàng thượng, trong số ảnh vệ đứng hàng thứ chín, cho nên các huynh đệ cùng ban đều gọi ta Long Cửu. Về sau hoàng thượng ban ta cho chủ nhân, thì không còn ai gọi ta cái tên này nữa…”

Nói tới đây, ánh mắt hắn lại ảm đạm, một lần nữa lộ ra nụ cười khổ sở chiêu bài.

Ta cũng đã quen bộ dạng muốn chết không sống này của hắn rồi, thuận tình hỏi một câu: “Vậy sau đó thì sao? Sau khi ngươi đi theo Ngọc Lam Yên, tiểu thụ kia đòi làm cái gì mà tự do bình đẳng nhân quyền, biểu thị mình đến từ xã hội hiện đại, cuối cùng muốn lần nữa lấy cho ngươi một cái tên chính thức phải không?”

“Không sai…” Hắn bỗng nhiên ngước mắt lên nhìn ta, ánh mắt sâu xa, dường như xuyên qua ta thấy được tiểu thụ kia: “Các ngươi đều là người xuyên việt tới, cho nên chú ý giống nhau… À, tự do và dân chủ, cũng coi loại ảnh vệ không người hỏi han ta đây, đối xử như người bình đẳng…”

Được rồi chứ? Ngươi khen tiểu thụ kia vẫn chưa xong? Người khác không biết hắn là người thế nào, ta còn có thể không biết sao? Hắn hạ độc đẩy ngược mọi thứ, khi nào từng nói tự do dân chủ? Thực sự nói tự do dân chủ làm sao không tôn trọng quyền lực ta không muốn diễn trò với hắn?

Có điều ảnh vệ này thật đúng là tin ta là xuyên? Không hổ là bảng bối cảnh, tác giả có lẽ lúc thiết kế nhân vật cho hắn chỉ viết hai chữ trung thành, chưa từng viết chỉ số thông minh phải không? Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 15”