Công bốn, xin đi theo tình tiết
- Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Chương 19 – Các ngươi tiếp tục hiểu
Y là công ba?
Y lại là công ba?
Y sao có thể là công ba!
Giáo chủ ma giáo giống như ta đây muốn nhân tài có nhân tài, muốn thân phận có thân phận, muốn tính cách có tính cách, muốn đặc sắc có đặc sắc mới chỉ là một công bốn; ảnh vệ không hề có độ nhận biết, cả đầu tiểu thụ ngay cả nhân cách của chính mình cũng không có đó, là thế nào lên làm công ba?
Không thể nào! Y dựa vào cái gì!
Ta thật sự khó ức chế phẫn uất trong lòng, buột miệng hỏi: “Ngươi quả thật là công ba? Có chứng cớ không?” Ai chẳng biết tác giả chưa từng viết tên thân phận của công ba, cho dù là một người qua đường Giáp muốn giả mạo cũng hết sức dễ dàng, y nói y là công ba, thì thật sự là công ba?
Ảnh vệ kia nghe thấy, lại chỉ nhìn ta thật sâu, trong thần sắc hoàn toàn không có hoảng hốt bị người ta vén ra gốc gác, khóe miệng lại vẫn nhếch cười. Y bất thình lình sấn đến gần ta, một tay như diều hâu vồ thỏ tóm lấy tay phải ta, theo ngực y một đường đè xuống, đến khi đè lên một vật dù chưa hoàn toàn dựng lên, cũng đã thấy cương mãnh cực đại.
Năm ngón tay y khẽ úp lại, liền giam tay ta phía trên vật kia, cảm thụ sức nóng nó lan ra và tính đàn hồi của cơ bắp phía dưới, vẻ mặt kính cẩn như thường hỏi một câu: “Bách Lý giáo chủ, vật chứng này có tính không? Nếu như không tính, ta chỉ đành lại để ngươi xem thử nhân chứng.”
Ta không khỏi nhớ tới tình hình lúc trước bị y lăn qua lăn lại đến thần chí không rõ, khung xương suýt nữa cũng bị làm vỡ, nhất thời lại có mấy phần co quắp, cố hết sức rút tay ra, chỉ muốn cách vật kia xa một chút.
Nào ngờ tay vừa rút ra, cơ thể lại mất thăng bằng, ngã về phía sau. Ta nhớ ra gối là bằng sứ, nếu như đụng lên nói ít cũng phải nổi cục u, vội vàng dùng khuỷu tay kiếm đệm giường. Không ngờ cơ thể còn chưa có rơi xuống, một cánh tay đã ngăn sau lưng ta, lót cho ta từ từ ngã xuống gối.
Long Cửu cúi người xuống, tay phải mặc ta đè, tay trái thì từ cổ áo trượt vào, tìm kiếm hướng về chỗ bị chăn bông che lại. Theo tay y càng duỗi xuống ta mới phát hiện, phía dưới áo chẽn không có cái gì hết! Ta lúc ở ma giáo là mặc quần áo trong ba tầng ngoài ba tầng, sao phía dưới chăn bông này chỉ một tầng mỏng manh — vùng lạnh như thế, tốt xấu để lại cái quần cho ta chứ!
Lúc tay y với tới bụng dưới ta, ta cuối cùng bộc khởi, đầu ngón tay ngưng tụ nội lực, điểm thẳng về phía đãn trung khí hải trước ngực y. Tốc độ lúc này của ta đã là nhanh chưa từng có cả đời, khoảng cách gần như vậy, y dù cho có võ công cao hơn nữa, cũng tuyệt đối không thể né tránh một kích này.
Ngay khi đầu ngón tay ta đã phất đến huyệt đạo y, vùng đan điền bỗng nhiên tê rần, nội lực không thể tiếp tục duy trì được nữa, đầu ngón tay ngược lại bị bắp thịt ở ngực y cấn gần như bị gãy. Ta kinh ngạc thu tay lại, một phen xốc chăn lên, lại thấy tay ảnh vệ kia đương vỗ về chơi đùa xung quanh huyệt quan nguyên, lúc vận khí xông tới, từ mấy huyệt khí hải, quan nguyên, thiên xu đều ứ đọng cả mảng.
Ảnh vệ kia cười nói ngay bên tai ta: “Giáo chủ lần này mời thật nhiệt tình. Ta vốn còn nghĩ lặng lẽ làm trong chăn là được, có điều đã là giáo chủ càng nguyện thấy rõ một chút… Tại hạ cũng không thể không hầu.” Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 19”