Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 24

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 24 – Làm công cũng phải thủ thân

Ta từ trên người Long Cửu rút kiếm ra, nhìn y đau đến mức toàn thân co rúm, cuối cùng hai mắt nhắm nghiền chung quy bình tĩnh, trong lòng chỉ cảm thấy một mảng trống rỗng, không nghĩ ra gì hết. Ngay cả trước mắt đứng đại địch như Thu Lam Tự cũng không để ý nữa, chỉ chống mũi kiếm trên mặt đất, hai tay giữ chặt trên thân kiếm, mới có thể chống chọi bản thân không ngã xuống.

Bóng dáng Long Cửu dính đầy máu tươi càng lúc càng mơ hồ, ta thở dốc một trận, trong tai ầm vang một mảnh, trước mắt chỉ thấy ánh vàng chớp nháy, eo dần dần khom xuống, xương ngực đã dán lên chuôi kiếm, cộm hơi đau.

Song sau cổ áo bỗng bị người dùng sức kéo, một âm thanh không nhuộm khói lửa thánh thót vang lên bên tai ta: “Kẻ phản bội chủ, chết không đáng tiếc. Ngươi đã giết y, sao còn dao động tâm chí vì y?”

Cái tay kia đột nhiên siết chặt, kéo đến mức ta đứng không vững, gần như sắp ngã vào lòng y. Âm thanh luôn luôn dửng dưng hờ hững của Thu Lam Tự lại có thể biến điệu, đầu ngón tay lạnh buốt quẹt lên thịt da ở cần cổ ta, nghiêm nghị hỏi: “Đây là gì?”

Ta hơi lảo đảo, gắng sức đứng vững, kéo khóe miệng cười một tiếng, hỏi lại y: “Các hạ có mắt, nhìn không ra đây là gì ư?”

Mày dài của y nhíu lại, vung tay ném ta xuống đất, nửa là chán ghét nửa là uất hận nhìn chằm chằm ta hỏi: “Ngươi rõ ràng nên mối tình thắm thiết với Yên nhi, vì hắn không màng sống chết, sao lại có thể chạm vào kẻ khác sau lưng hắn? Lẽ nào thị vệ kia chính là bị ngươi nắm trên tay mới phản bội Yên nhi, ngược lại trung tâm với ngươi?”

Thần sắc y mưa nắng thất thường, ánh mắt quét tới quét lui trên người ta và Long Cửu, khóe mắt co giật càng lúc càng kịch liệt. Đang khi ta cho là y sau một khắc sẽ một chưởng đánh chết ta bồi tội cho Ngọc Lam Yên, y lại một phen xách cổ áo ta, cưỡng ép đè nén cơn giận dữ lạnh lùng nói: “Tác giả lúc trước viết không sai, bản tọa sớm nên tự tay dạy dỗ ngươi, cũng không đến nỗi để ngươi biến thành bộ dáng hoang đường háo sắc bây giờ!”

Y võ công cực cao, xách nam tử cao lớn ta đây chỉ như không có gì, xuyên qua gian y quán kia, đạp lên nóc nhà, rẽ trái rẽ phải trong thành Cô Tô, cuối cùng dừng trong một ngôi lầu tại ngoại ô.

Lầu kia xây khí thế cực kỳ hùng hồn, gác mây thềm cao, uốn lượn thanh tịnh; bên trong xà khắc trụ vẽ, rèm châu lụa gấm, giống như thiên cung. Có điều ta đoạn đường này bị y lắc lư đến loạn xà ngầu, thực sự là không có sức thưởng thức loại cảnh đẹp này, vừa chạm đất là chỉ biết chống lại từng đợt buồn nôn, bước chân lung lay mấy cái mới đứng vững.

Thu Lam Tự mặt trầm như nước, vẻ không vui bộc lộ trong lời nói, sai một đám người hầu áo trắng trên nhà chính: “Ném súc sinh này vào thủy lao thanh tỉnh mấy ngày!”

Đám người kia đi đến trước mắt ta mới nhìn rõ, đều là một vài nam nữ thiếu niên mặt đẹp xuất trần, trước mặt Thu Lam Tự cũng không dám thở mạnh, đáp tiếng liền vây lên. Ta vung tay áo dài trước mặt, hiên ngang nói: “Bản tọa tự biết đi, không cần các ngươi động thủ!”

Những người đó đều dường như không nghe thấy lời ta, chỉ nhìn về phía Thu Lam Tự. Nhìn thấy y gật đầu ra hiệu, mới hoặc cúi người hoặc hành lễ với ta, có một nữ tử dẫn đường đằng trước, người còn lại thì vây ta ở giữa, người nào người nấy rút binh khí ra hướng về phía ta, quây quanh ta chậm rãi đi về phía trước.

Lần trước trong ma giáo trước tiên đã trúng một chưởng của y, lại chịu hai mươi roi, lúc này có thể lông tóc không tổn thương giam vào địa lao đã xem như là vận khí không tệ. Chẳng qua nơi này là chỗ của Lam Dương cung, đệ tử chỉ nhìn mã ngoài là biết chất lượng cao hơn ma giáo chúng ta không ít, dưới đất lại không có bí đạo tác giả tiết lộ cho ta, muốn chạy trốn chỉ e cũng vô cùng khó khăn.

Bây giờ có thể làm cũng chỉ có tiết kiệm thể lực, gắng sức phục hồi tổn thương kinh mạch. Dù sao Thu Lam Tự muốn giết ta chỉ là chuyện nhấc tay, phòng bị cũng thế, phản kháng cũng vậy đều là hành vi vô dụng, chẳng thà yên tâm chờ xem y xử trí ta như thế nào.

Đi đến cuối địa lao, chính là thủy lao Thu Lam Tự mới vừa nói, những đệ tử kia đều lùi về phía sau ta, một người trong đó mở cửa lao thay ta, ta liền giẫm thềm đá đi xuống, từng bước một đạp trong nước lạnh buốt thấu xương.

Nhiệt độ đông lạnh đến mức trái tim con người cũng sắp tê dại này, giống như hai tháng trước, ta tại bên dưới ma giáo nhảy vào cái đầm lạnh ấy. Khi đó ta không biết bơi, sau khi hốc mấy ngụm nước thì chìm luôn xuống đáy đầm, là ảnh vệ Long Cửu kia một đường kéo ta từ đáy nước bơi ra ngoài.

Lúc ấy khi nhảy xuống nước, ta còn ngóng trông từ đấy thoát khỏi Thu Lam Tự, mời chào Long Cửu làm việc thay ta, lại ngủ đông góc tối chờ sau khi quyển sách này kết thúc trùng chỉnh ma giáo; mà nay đứng giữa nước đá ngang ngực nơi này, trước mắt lại chỉ có đệ tử Lam Dương cung tay cầm dao sắc, càng không một người sẽ nói cho ta biết, nước đầm băng hàn, không có lợi đối với thân thể ta…

Ta đứng bên cạnh thủy lao, mặc cho đệ tử cùng theo vào khóa tay trên tường đá. Trong lao gợn nước trong vắt, phản chiếu bó đuốc bên ngoài, từng mảng từng mảng nhuộm mặt nước thành màu đỏ cam, nhìn lại có mấy phần ấm áp. Nhưng tự mình đứng trong nước nơi này, lại chỉ cảm thấy nước đá không ngừng ăn mòn trên người, cẳng chân đông lạnh đến chuột rút, ngực cũng ép tới mức hít thở không thông.

Ngâm trong nước lạnh như thế thêm mấy ngày, nói không chừng sẽ sảy thai, ngược lại giảm đi phiền toái uống thuốc. Nếu muốn ta cầu xin Thu Lam Tự tìm đại phu xem khoa này cho ta, ta còn thật không bằng mang theo nó chết cho xong, dù sao Lam Dương cung thế nào cũng phải phối bộ quan tài cho ta.

Trong lao không phân ngày đêm, không biết ngâm bao lâu, Thu Lam Tự cuối cùng lại nhớ tới ta, phái người một lần nữa vớt ta ra, đưa đến trước mặt y. Tuy nói Giang Nam giữa tháng chín không khác nhiệt độ giữa mùa hạ Tây Vực bao nhiêu, nhưng quần áo trên người ta tất cả đều ướt đẫm, tóc ướt sũng vắt trên lưng, gió vỗ trên đường, đông lạnh đến mức toàn thân đều đang run cầm cập.

Thu Lam Tự như cũ là một bộ áo đỏ, cao cao tại thượng nhìn ta, ánh mắt còn lạnh hơn gió thu bên ngoài, chần chừ mấy lần chỗ cổ áo ta, bèn nhíu mày quay đầu lại dặn bảo một đệ tử thân phận hình như khá cao phía sau: “Gọi người tắm gội thay quần áo cho thiếu cung chủ, lát nữa dẫn gã đến Lan các gặp ta!”

Đệ tử lớn tuổi kia liền khom người đáp một tiếng, mang theo vài người hầu áo trắng một lần nữa quây quanh ta, ai nấy im hơi lặng tiếng, cung kính dẫn ta vào phòng tắm, lại có vài nữ tử qua hầu hạ ta thay quần áo.

Ta sợ trên người còn có dấu vết lưu lại lúc trước, liền phái các nàng đều chờ sau bình phong, tự mình cởi quần áo bước vào trong ao nước nóng. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 24”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 23

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 23 – Công hai thượng vị

Ta đang thấp tha thấp thỏm chuẩn bị chạy thoát thân, Ngọc Lam Yên lại nhíu mày, chán ghét quay đầu đi, dùng âm lượng không tính là cao nhưng vừa may có thể làm cho người ta nghe rõ nói: “Tốp người giang hồ này vì lên hình thực sự là dùng mọi thủ đoạn, ngay cả trong một y quán nhỏ như thế cũng có nhân sự mai phục trước, tiện kêu chúng ta trông thấy hiện trường hắn giết người hành hung.”

Hắn hiểu lầm, ta không có ý định dẫn dắt chú ý của hắn. Nhưng ta lại không thể chạy lên bộc bạch việc này, chỉ có thể im lặng không lên tiếng đứng ở nơi đó, cách mạng che mặt tìm chỗ cửa sau. Cửa có công chính quy ngăn cản, ta tất nhiên là ra không được, nếu từ phía sau chẩn đường này đi ra ngoài, ngược lại còn có con đường sống.

Kỳ dị chính là, Ngọc Lam Yên lại không phát huy tài thánh mẫu của hắn qua đây cứu lão đại phu kia, quăng xuống câu nói đó quay đầu muốn đi — chuyện này hoàn toàn bất đồng với biểu hiện khi hắn gặp phải loại cảnh tượng này tại văn phía trước. Tình tiết quyển sách này cơ bản thúc đẩy toàn dựa vào hắn khắp nơi rước họa cứu người, cho dù là con ma men trên đường hắn cũng phải vươn tay đỡ một phen, sao hôm nay đột nhiên đổi tính rồi?

Bất kể nói thế nào, bọn họ vẫn là đi nhanh thì tốt, tốt nhất đừng xung đột với ta cái gì —

Ảnh vệ! ta đột nhiên nhớ ra, Long Cửu là đi tìm Ngọc Lam Yên, bây giờ liệu có đã theo gần đây, đã nhìn thấy ta rồi hay không?

Không, y nếu tới ngược lại đúng lúc, ta vốn cũng không nguyện tha cho y sống thêm. Trên đường này có thứ gì có thể làm vũ khí… Đúng rồi, dao cầu cắt thuốc!

Ánh mắt ta theo quầy dài nhìn vào mấy thứ công cụ sấy thuốc để đó không dùng bên trong, tâm niệm chuyển động, tinh thần đã không yên đặt lên người đôi nhân vật chính ở cửa kia, thân thể không khỏi cũng nghiêng nghiêng về chỗ đó.

Trong khi đang nghiêng ấy, trước mắt ta bỗng xẹt một cái, tầm mắt vẫn bị mạng che mặt chặn đến mức có chút lờ mờ lập tức sáng sủa, một khuôn mặt tuấn tú tỏa ra quang huy và khí chất vương bá của nhân vật chính liền xuất hiện trước mặt ta. Ta theo bản năng kéo mạng che mặt, mới phát hiện ngay cả mũ cũng đã bị công một nắm trong tay.

Y thuận tay ném mũ màn ra, một tay nâng cằm ta lên, ánh mắt lưu chuyển, thán phục nói: “Thì ra phụ nhân người Hồ là trông như thế này, dường như so với nam nhi Trung Nguyên chúng ta càng giống nam nhân hơn!”

Xem như ngươi có nhãn lực, ta là giống nam nhân hơn ngươi! Ta giơ tay lên che má, ngửa đầu tránh tay y, lùi lại mấy bước liền muốn chạy về phía sau đường.

Bước chân mới lui, cánh tay vừa rồi nhường nhưng lại đuổi theo, không cho phép cự tuyệt nắm khuôn mặt ta, tay kia cũng nắm lấy cái tay che trước mặt ta. Long Hốt Quân cười mỉm nhìn ta nói: “Mặc dù là có chút nữ sinh nam tướng, nhưng da như tuyết tóc như mực, mày ngài răng trắng, cũng coi là giai nhân khó có được. Tiểu mỹ nhân, nếu ngươi muốn nhiều cơ hội lên sàn hơn chút, thay vì giết người tại đây, chi bằng theo trẫm vào cung. Phía sau quyển sách này của chúng ta đất diễn cung đấu rất nhiều, cam đoan ngươi có thể lên sàn…”

Ta quyết ý, đang định động thủ đánh lui y, cửa lại truyền đến thanh âm mang theo nhàn nhạt phiền chán của Ngọc Lam Yên: “Ngươi bây giờ nên ‘si luyến tận xương, ngoan ngoãn phục tùng, coi mỹ nhân thiên hạ đều như thổ mộc’ với ta, đừng thấy ai là muốn làm trên giường!”

Tiểu thụ kia không nhận ra ta? Ta liếc mắt một cái về phía cửa, lập tức lại chột dạ che đầu mặt. Hắn ngay cả nhìn cũng không nhìn về phía bên này, áo xanh tiêu điều, tịch mịch nói không nên lời, cũng phong lưu nói không nên lời.

Nếu ta là công chính quy, nhất định tuyệt không nhìn người nào ngoài hắn ra, huống chi người Hồ bất nam bất nữ giống như ta đây.

Long Hốt Quân lại giống như không chút nào để ý đau lòng tịch mịch của Ngọc Lam Yên, trên mặt đắp nụ cười lỗ mãng, cũng không biết là nói cho ai nghe: “Không sao, dù gì điểm moe của trẫm chính là phúc hắc thâm tình tra công, độc giả đều thích xem trẫm hoa tâm phong lưu. Tác giả bây giờ lại chưa viết đến chỗ này, trẫm chơi đùa thêm mấy mỹ nhân trở về, sau này tình tiết cung đấu cũng có thể viết càng phức tạp đầy đủ chút nha.”

Ấn tượng của ta đối với công chính quy này càng ngày càng kém, Ngọc Lam Yên lại dường như thành thói quen y cặn bã như vậy rồi, chỉ thản nhiên nói: “Tác giả đoạn này để chúng ta show ân ái như keo như sơn, ngươi đừng không có việc gì sinh sự.”

Long Hốt Quân khẽ cười một tiếng, tay nắm ta nhưng lại tăng vài phần lực: “Cũng không phải là chỉ có thể ‘show’ ân ái. Lúc ngươi có đất diễn lên sàn thì gây họa khắp nơi, dong dong dài dài đến mức khiến người ta hận không thể bóp chết; lúc chưa có đất diễn thì kéo khuôn mặt người chết cho trẫm xem, dường như người người đều nợ ngươi. So với ngươi, chỉ cần là một người bình thường đều đáng yêu vô cùng.”

Hắn lại xoay về phía ta, mị hoặc cười cười, nhẹ giọng hỏi: “Tiểu mỹ nhân, ngươi nói có phải hay không?”

Ta nín thở theo dõi y, nội lực thầm vận tới cánh tay không kia, từ trên váy lặng lẽ tháo xuống một đóa hoa châu trang điểm. Tay y dần dần hạ xuống dưới, đầu ngón tay ta cũng đã hơi gập, cửa bỗng truyền đến âm thanh nhàn nhạt vô hỉ vô bi của Ngọc Lam Yên: “Cửa đã tụ tập rất nhiều người chờ vây xem chúng ta. Ta đi ra trước, ngươi… lúc ra đừng ôm nữ nhân đó.”

Hắn bước ra ngoài, Long Hốt Quân cũng buông tay ra, nụ cười trên mặt đã thu lại không thấy chút nào, lộ ra bản sắc cay nghiệt bạc tình. Y quay người liền đi ra phía ngoài, cuối cùng trong khi liếc mắt một cái về phía ta, trầm thấp kêu một tiếng hướng không trung: “Người tới.”

Y vừa ra khỏi cửa, hai ảnh vệ áo đen che mặt liền không biết từ chỗ nào đi ra, đối diện đi về phía ta, trong miệng cung kính xưng: “Mời phu nhân theo chúng ta về cung.”

Ta lúc này mới từ phía dưới uy áp của nhân vật chính phun ra một hơi, lại nằm trên quầy ho khan vài tiếng, phun ra ứ huyết trong lồng ngực. Lão đại phu sau quầy kia đã không biết trốn đi đâu, chỉ có hai ảnh vệ đó dần dần ép lên.

Ta nửa tựa vào quầy, nhìn trường kiếm có cán vàng vỏ kiếm da cá mập, không nhịn được kéo khóe môi cười cười, hoa châu ở đầu ngón tay bắn ra, hai đóa hoa máu liền nở ra nơi cổ họng hai người kia.

Không chờ thi thể bọn họ chạm đất, ta đã đón thế rơi bước qua chính giữa hai người, khép toàn bộ hai thanh trường kiếm vào tay.

Kiếm tốt, vào tay như thu thủy, hàn khí xâm lông tóc.

Ta nâng kiếm thử phong nhận một lần trên bàn, quả nhiên có cái sắc bén thổi lông là đứt. Có bảo kiếm này nơi tay, đối phó Long Cửu liền thêm mấy phần chắc chắn.

Không chỉ là kiếm này, còn có miếng thịt trong bụng này. Ta cũng không tin Long Cửu một ngày mấy lần bắt mạch thay ta, cũng không biết đứa bé này là của y. Hừ hừ, tâm kế giỏi, tính toán giỏi, diễn xuất giỏi, đùa giỡn ta trong lòng bàn tay lâu như vậy, còn khiến ta không biết chuyện chút nào mang thai con y — không giết tên rợ này, ta há lại có mặt mũi làm người!

Y trăm phương ngàn kế làm ta mang thai đứa bé này, nhất định vô cùng để ý. Nếu thật sự đánh không lại y, cũng không ngại nhắm về phía bụng dưới đâm một kiếm. Chỉ cần dẫn tới y phân tâm một khắc, ta sẽ có cơ hội lấy tính mạng y! Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 23”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 22

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 22 – Công một lên sàn

Không phải quân ta vô năng, mà là kẻ địch quá giảo hoạt.

Theo như thiết lập dạng động cơ vĩnh cửu đối với công trong quyển sách này, ta nếu thực sự không đồng ý, y sẽ thực sự dám làm liên tục cho đến khi ta đồng ý mới thôi.

Ta cẩn thận cân nhắc lợi hại, cảm thấy vẫn là kẻ thức thời là người tài giỏi. Chẳng qua chính là mặc trang phục nữ, mặc cũng mặc rồi, còn có gì không thể đồng ý.

Thế nhưng nghĩ thì dễ, nói ra lại không dễ như vậy, ta mấy bận mở miệng muốn nhận lời, đều bị thâm nhập bất thình lình của y đâm đến tan nát, hao hết khí lực, ra khỏi miệng cũng chỉ là một tiếng rên rỉ ngay cả chính mình cũng không rõ ý nghĩa.

Sau đó ảnh vệ khốn nạn kia liền vô cùng đắc ý tiến lùi ma sát trong cơ thể ta, nhắm một điểm mẫn cảm nhất ấy đâm lại đâm, từ trên cao nhìn xuống bộ dáng bởi vì khoái cảm quá độ co lại thành một cục, chỉ thở dốc vì tình dục của ta.

Tâm tư độc ác biết bao!

Ta há có thể khuất phục dưới loại người này!

Thừa dịp y tiết trong cơ thể ta, tạm thời không tinh lực lại hành hạ ta, ta cuối cùng tích lực đạo toàn thân, hô lên một tiếng: “Ta đồng ý!” Mặc dù dốc toàn sức lực, nhưng lúc thanh âm kia ra khỏi miệng lại là khàn khàn mơ hồ, ngay cả chính ta cũng phải phí một chút lực mới có thể phân rõ ra nói là gì.

Long Cửu cũng sáp đầu qua, hôn dày đặc má ta, muốn ta lặp lại lần nữa. Ta cúi đầu, chán ghét tránh đôi môi đè xuống của y, cực nhanh lại nói một lần “Ta đồng ý”. Y đột nhiên nở nụ cười, nửa người trên chống lên, kéo kéo thứ nửa mềm nửa cứng chôn giữa bắp đùi ta ra, hỏi bên tai ta: “Đồng ý cái gì?”

Theo cử động này của y, thứ đó lại lớn mấy phần, chống đến mức huyệt khẩu đã tê dại của ta lại đau chậm một trận. Ta lại thở hổn hển nhẫn nại một trận, mới nói ra được: “Đồng ý mặc trang phục..” Thứ trong bụng kia lại cử động mạnh một hồi, hại ta cũng hít một hơi lạnh, một câu lại không thể nói xong.

Y cúi người, môi gần như dán lên môi ta, một tay nhẹ nhàng vuốt ve trên hai má mặt ta, mập mờ nói ngay giữa răng môi ta: “Cứ nói ngươi đồng ý làm nương tử của ta…”

Việc này thực sự không thể đồng ý! Dù cho nhất thời tạm thích ứng lừa bịp y cũng được, nói ra lời này, tôn nghiêm của ta bày tại đâu? Y là công ba ta cũng là công bốn, so với y chỉ thấp hơn một cấp, nếu nói ra lời này, ta đây còn có mặt mũi nói chính mình là công ư? Ta căn bản là thành — thành nhân thê thụ!

Ta bất chấp, chỉ làm như thân thể này không phải là của mình, mặc y lăn qua lăn lại, cắn chặt răng, không lên tiếng nữa. Long Cửu khuyên lại khuyên, làm lại làm. Khi ta bởi vì chồng chất khoái cảm quá độ gần như thở hổn hển, một mặt không ngừng dùng đủ mọi góc độ xung kích chút thịt mềm ấy ở thành ruột ta, một mặt hứa hẹn bên tai ta, chỉ cần ta nói câu nói đó thì sẽ không làm nữa.

Lời nam nhân trên giường đều là không thể tin, nhưng có lời cho dù là giả cũng không thể nói. Vì thế ta kiên định bảo vệ điểm mấu chốt cuối cùng này của chính mình, vẫn không bị tiến công mãnh liệt và dụ hàng mềm giọng của y choáng váng đầu óc.

Về sau y vẫn là dừng lại, ôm ta nằm không nhúc nhích, nhẹ nhàng vuốt tóc ta, vùi đầu giữa hõm vai ta thì thào nói gì đó: “Ngươi mặc dù nhẫn tâm như vậy, ngay cả một câu hư ngôn cũng không chịu hứa với ta, ta cũng không nỡ thực sự làm ngươi bị thương…”

Đây là tiếng người ư? Có người da mặt dày như vậy nói ra lời như thế ư?

Bên ngoài một mảnh bóng đêm thâm trầm, ta cũng nhìn không thấy thần sắc trên mặt y, chỉ cảm thấy hai má y nóng hổi chôn trong hõm vai ta hơi có chút không thoải mái, trong hậu đình không có gì lại dường như có chút trống rỗng.

Loại cảm giác này hiển nhiên không bình thường. Sau đấy ta hoàn toàn tỉnh táo, ngẫm lại tình hình lúc y nói lời này, nghĩ như thế nào cũng cảm thấy không phải thật. Có lẽ là lần hôn mê nào đó có một giấc mộng kỳ quái như thế đi.

Sau đó y cũng không lại đề cập đến yêu cầu lộn xộn gì nữa, chẳng qua lại lần nữa hoá trang thành nữ tử, đội mũ màn, liền lái xe đi về phương nam.

Dọc đường phong cảnh hơi có chút quen thuộc, thành trấn cũng giống như từng ở, trong lòng ta liền sinh ra chút dự cảm xấu. Tối hôm đó lúc ăn cơm lại có thể ăn được vịt muối và đậu phụ sợi khô, mặc dù năng lực nhớ đường của ta chưa đạt tới xem qua là nhớ, thứ đã ăn lại là nếm qua sẽ không quên. Con vịt ấy giống y như mùi vị từng ăn dọc đường lúc ảnh vệ đưa ta về Xử La sơn, rõ ràng chính là đặc sản Tần Hoài!

Ta cũng ăn không trôi nữa, chỉ hỏi Long Cửu rốt cuộc muốn đi đâu. Y giấu giếm ta mấy ngày nay rồi, đến lúc này mới chịu thẳng thắn đáp: “Đi Phượng Hoàng sơn trang, chủ nhân và hoàng thượng bây giờ còn ở nơi đó đấy, đến khi đại hội võ lâm kết thúc hắn mới rời đi. Ta trước đi tìm chủ nhân lấy thuốc giải, sẽ mang ngươi tìm một nơi non xanh nước biếc ẩn cư.”

Tiểu thụ đó lại vẫn còn ở Giang Nam? Công chính quy chẳng lẽ không cần lên triều ư? Dù cho quyển sách này của chúng ta là tiểu thuyết đam mỹ, y chỉ yêu mỹ nhân không yêu giang sơn, thỉnh thoảng cũng phải về cung chờ đám đại thần hay là các vương gia ấy soán vị chứ? Một lần xuống Giang Nam xuống mấy tháng, đây cũng quá không có cảm giác khẩn trương, có phải còn định ở nơi đó ăn tết hay không?

Có người soán vị hay không tất nhiên là không liên quan tới ta, nhưng vạn nhất đến Cô Tô, không cẩn thận gặp phải Tiển Băng Nhận thì làm sao? Người này to gan lớn mật, lại có Bách Độ Sinh đó giả thần giả quỷ thay y, lúc trước đã dám lừa bịp quần chúng nói mình là nhân vật chính quyển sách tiếp theo, nếu biết sự tồn tại của đứa bé này, nhất định sẽ ép ta sinh hạ nó ra, đợi giết ta xong lại dựa vào huyết thống trên người đứa con này cưỡng đoạt ma giáo ta…

Long Cửu càng ở một bên đổ dầu vào lửa nói gì đó: “Bách Lý giáo chủ, ngươi đến Cô Tô không được tùy ý ra cửa, càng không được đổi bộ quần áo này. Dù sao ngươi là công bia đỡ đạn, mọi người nhận ra ngươi đều phải dựa vào ngươi tự giới thiệu, đeo mạng che mặt sẽ không bị người nhận ra. Vạn nhất chuyện ngươi có thai bị người ta bắt gặp, truyền tới tai chủ nhân và hoàng thượng, bọn họ thấy mới mẻ nhất định muốn tới tham quan một chút, vậy các độc giả nhưng đều sẽ biết ngươi bây giờ công chuyển thụ còn sắp sinh con.”

Không cần lấy độc giả làm ta sợ, cách lần lên sàn sau của ta còn có mấy tháng, tác giả sẽ không vô sự viết một nét công bia đỡ đạn ta.

Nghĩ như vậy lại hơi có chút xót xa trong lòng. Nhân vật lên sàn nào không hi vọng đất diễn của mình càng nhiều càng tốt? Nếu không phải tác giả nhất định bắt ta vì tiểu thụ chôn vùi ma giáo, ta cũng không đến nỗi vừa bắt đầu đã cự tuyệt đi theo tình tiết, lại càng không đến nỗi rơi vào tình cảnh như bây giờ.

Có điều việc đã đến nước này, oán giận cũng thế, ngồi chờ chết cũng thế, đều không phải là vì ta mà ra, vẫn là đi bước nào xem bước đó đi. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 22”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 21

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 21 – Trang phục nữ

“Buông tay! Ta mặc là được!”

Ta nắm chặt cái tay châm ngòi thổi gió xung quanh của Long Cửu, ngửa đầu dồn dập thở dốc. Không biết sao, thân thể ta bây giờ nhạy cảm hơn lúc trước rất nhiều, không chịu nổi chút khiêu khích nào, chỉ nhẹ nhàng xoa nắn mấy cái như thế, đã khiến ta toàn thân run rẩy, eo mềm đến không đứng nổi, con chim phía dưới ấy cũng dựng người muốn lên.

Long Cửu cố ý đặt tay ta trước ngực, lách qua hai hạt nhỏ đã cứng như đá đó vuốt ve, nhẹ nhàng thổi khí về phía vành tai ta: “Thật sự bằng lòng mặc sao? Bách Lý giáo chủ chớ miễn cưỡng bản thân, chúng ta ngày mai hẵng đi cũng kịp.”

Ta gật đầu liên tục, chỉ sợ y lại trêu chọc tiếp, ngày này sẽ vẫn phải tiêu hao trên giường. Cũng may Long Cửu cũng không trêu chọc quá mức, được ta nhận lời xong liền thu tay, bê xấp quần áo kia qua đây, bắt đầu từ áo lót, mặc vào từng món một thay ta.

Chẳng qua là trong quá trình này y lại nhân thể chiếm ít nhiều tiện nghi của ta, thật sự không thể nhắc lại.

Đổi xong quần áo giầy tất, y lại ôm ta lên ghế, không biết từ đâu lấy ra một đống trâm vòng son phấn bày trên bàn. Thứ loại này y lẽ nào cũng muốn dùng trên người ta? Ta tức giận dâng trào, nội lực vận tới trong tay, một chưởng khua về phía đống đồ đó.

Long Cửu vội vàng ngăn trước người ta đón lấy một chưởng này, vội vàng khuyên nhủ: “Ngươi lúc nãy mới đồng ý với ta, đã muốn cải trang thì phải buông được thân phận, cố gắng giả trang giống một chút. Vả lại, nếu ngươi không trang điểm, người khác thấy ngươi là có thể lập tức nhận ra Bách Lý giáo chủ ngươi nam giả làm nữ, chẳng phải là càng thêm khó xử?”

Tay ta bị y nắm chặt, nhất thời không thể động đậy, chỉ banh mặt trợn mắt nhìn. Y lại làm mềm giọng nói: “Ngươi tạm tin ta lần này, ta nhất định hóa trang ngươi đến mức ai cũng nhận không ra. Chỉ cần đến chỗ an toàn chúng ta sẽ đổi về, tuyệt đối sẽ không tổn hại danh dự ngươi.”

Ta còn có chút bất ngờ, y cũng đã buông tay ta ra, xoay người lại cầm lược thay ta chải tóc. Ta chần chờ một lúc, tự nghĩ trước mắt cũng không phải đối thủ của y, thực sự trở mặt, bị y tù ở chỗ này càng là không biết phải làm sao. Không bằng tạm nhịn cái nhục nhất thời, đợi xử lý xong miếng thịt trong bụng này, lại tính sổ ngày hôm nay với y cũng không muộn.

Ảnh vệ kia liền bắt đầu cực nhanh, quy trình kỹ thuật cũng vô cùng thuần thục, vừa trang điểm còn vừa đọc những gì đó “nguyện làm dầu chải tóc, đen nhánh xoã vai thon”; “nguyện làm chỉ kẻ mày, theo mắt huyền nghiêng ngửa” (1)… Ta ghét nhất loại không có việc gì khoe chữ này, ăn hiếp người Tây Vực không có văn hóa. Có gì tài ba, ta chưa từng đọc thơ của Đào Uyên Minh, có bản lĩnh ngươi đọc “Thơ Dâng” (2) cho ta nghe thử?

Y đương nhiên nghe không được phen chỉ trích này của ta, tự tung tự tác bôi lên đầu ta một chút dầu bôi tóc hương hoa nhài, dồn tóc dài lên hết đỉnh đầu, chất thành búi tóc; lại lau cả mặt phấn không biết tên; còn cầm con dao nhỏ cạo phân nửa lông mày ta; lại bôi trên môi ta một chút gì đó mơ mỡ; cuối cùng ngay cả mười ngón tay cũng lấy hoa móng tay nhuộm, mới chịu dừng tay.

Sau khi làm xong, y còn tựa như chưa đủ than một tiếng: “Đáng tiếc chưa từng xỏ khuyên tai, khó tránh có chút sơ hở. Bách Lý giáo chủ, ngươi mở mắt nhìn xem, có vừa lòng?”

Ta nhắm chặt hai mắt, chỉ hận không thể khép cả lỗ tai, còn phải nghe những lời bôi nhọ vô sỉ này của y. Long Cửu thấy ta không chịu để ý y, càng thêm không kiêng nể gì, ngón tay vỗ về chơi đùa qua lại trên mặt ta, khẽ cười nói: “Bách Lý giáo chủ, ngươi quả thật nên xem thử bộ dạng của mình. Có thể có giai nhân như giáo chủ trong lòng, dù cho ta một nhân vật chính cũng không đổi.”

Ngươi mới giai nhân! Cả nhà ngươi đều giai nhân! Dám không mang giày so chiều cao với ta không?

Vóc người của ta thiết lập trong mấy công cũng coi là tiêu chuẩn cao, hoàn trọn vẹn thể hiện toàn bộ xu hướng của tác giả đối với công nước ngoài. Bây giờ bắp thịt bị thương tiêu hao một chút, chiều cao nhưng không giảm, chỉ nhìn mình dáng vóc đã hơn một ảnh vệ không cảm giác tồn tại đi tuyến đường trung khuyển chẳng biết công tới nơi nào như ngươi!

Mắng y hai câu thì dễ, tên khốn này lại có thể nghe lời nói xấu thành lời khen, hà tất lãng phí một cách vô ích chút thể lực này của ta. Ta gắng sức quay đầu tránh ngón tay y, đột nhiên cảm giác cổ chân phải bị người nắm, nâng lên đặt trên mảnh vải dệt mềm mại hơi lạnh, chà chà xuống dưới nữa, chỉ cảm thấy mềm trơn rắn chắc, rất có tính đàn hồi.

Cổ chân trái cũng bị người tóm lấy, một cái vớ tơ trơn mịn cọ cọ kéo lên trên. Cái tay nắm chân ta đó còn không thành thật vuốt ve qua lại, sờ mà ta nổi cả da gà, vội vàng mở mắt ra tóm về phía đó, kêu Long Cửu buông chân ta xuống, ta tự mình đổi giày tất là được.

Khẽ động như vậy, chân phải lại lõm vào giữa đùi y, vô tình giẫm phải một nóng rực thẳng cứng. Long Cửu trầm thấp rên rỉ một tiếng, một phen ấn cái chân đó lên trên thứ đang dựng lên cọ nhẹ, tay kia thì lại nắm chân ta kề sát trước mặt y, mở miệng ngậm ngón chân cái vào, khoang miệng nóng ẩm ôm chặt ngón chân, cái lưỡi kia còn vòng quanh nó không ngừng liếm láp. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 21”

Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 20

Công bốn, xin đi theo tình tiết

  • Tác giả: Ngũ Sắc Long Chương
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương 20 – Trang phục nữ

Ta thế này mới lộ ra một hơi, xoa xoa mồ hôi lạnh sau gáy, một lần nữa ngã về giường. Nghĩ ta đường đường giáo chủ ma giáo, công bốn tác giả tự mình thiết lập vũ lực sức hấp dẫn khả năng lãnh đạo cao cấp, mà bị người vây trong gian phòng rách nhỏ gian dâm, lại không có chút sức phản kháng, còn phải giống như một tiểu thụ tam trinh cửu liệt lấy chết đe dọa mới được thanh tịnh nhất thời, cũng thật không còn mặt mũi sống trên đời này.

Nhưng nếu như chết ở chỗ này, lại có danh thanh gì tốt ư? Xem ta đây một thân nhếch nhác, còn có thứ đồ chơi trong bụng kia — yêu nhân ma giáo giống ta đây, sau khi chết khó tránh khỏi còn bị người ta vứt xác nơi hoang dã. Đến khi tháng rộng ngày dài thi thể thối rữa, lại bị người ta thấy trong bụng ta có mấy mảnh xương của trẻ sơ sinh như thế, coi ta thành bà bầu —

Ta càng nghĩ trong lòng càng lạnh, hận không thể lập tức liền rời khỏi cái nhà cỏ rách nát này, tìm đại phu kê ít thuốc cho nó ra. Vừa ngọ ngoạy ngồi dậy, cửa phòng đã bị người đẩy ra, Long Cửu lại tay nâng bát thuốc đi đến trước giường, múc một thìa nước thuốc ngậm vào trong miệng.

Chẳng lẽ y lại mớm cho ta như vậy? Vải lót cũng không có, thế nào cũng phải giữ chút mặt mũi cho ta chứ? Hai hàng lông mày của ta dựng thẳng, uy nghiêm quát: “Đem thuốc tới, bản tọa tự biết uống.”

Y như tỉnh cơn mê nhìn ta, nhíu mày nuốt nước thuốc trong miệng xuống, lại múc thìa thuốc thổi nguổi, đưa tới bên môi ta. Ta nghiêng đầu né tránh cái thìa ấy, vươn tay nhận lấy bát thuốc.

Y lại lấy bát qua, chỉ đặt thìa giữa môi ta, nửa là cầu xin nói: “Bách Lý giáo chủ, cổ tay ngươi có vết thương, không thích hợp cầm thứ nặng như vậy, trước để ta bón ngươi uống thuốc có được không? Đợi vết thương khỏi rồi, ta tuyệt đối không miễn cưỡng ngươi nữa.”

Cái thìa kia đã để thẳng ngoài môi ta, nước thuốc theo môi dưới chảy ra vài giọt, rơi xuống chăn, nhuộm một mảng vết ố màu vàng nâu. Ánh mắt Long Cửu như lửa chăm chú vào mặt ta, tay cầm thìa không nhúc nhích, dù chưa thật sự thúc ép, nhưng cũng quả thực không cho cự tuyệt.

Ta bất đắc dĩ thở dài, hơi há miệng, uống vào thìa thuốc ấy. Trên mặt y liền lộ ra vẻ vui mừng, lại múc nước thuốc, sau khi thổi nguội đưa đến bên môi ta. Bón như thế chung quy cũng hơn miệng đối miệng, ta miễn cưỡng nhịn không thoải mái trong lòng xuống, uống cạn sạch bát nước thuốc kia, liền ra hiệu ảnh vệ rời đi.

Y trù trừ một lúc, vươn tay lau một cái tại khóe miệng ta, lại liếm sạch chút nước thuốc dính trên tay ấy, ra vẻ dịu dàng thuần thiện khuyên nhủ: “Ta đi chuẩn bị một ít thức ăn tẩm bổ thân thể cho ngươi, ngươi an tâm nằm ở đây, đừng nghĩ quá nhiều. Nội công cũng tạm thời chớ luyện, công pháp ma giáo các ngươi thiên về âm hàn, không tốt cho con… cho thân thể ngươi.”

Y thấy ta không để ý tới y, bản thân cũng ngượng ngùng cảm giác mất mặt, cầm lấy bát thuốc đi ra cửa. Trong thuốc đó hình như có chút thành phần an thần, ta ngồi không bao lâu đã cảm thấy vô cùng buồn ngủ, ảnh vệ ấy lại vẫn không có vào làm phiền, cũng dứt khoát không chống cự dược lực nữa, ngả đầu yên ổn ngủ một giấc.

Một giấc này lại là yên lòng nhất mấy ngày nay, đau ngực ho suyễn cho dù trong mộng cũng thường thường quấy nhiễu ta ngày trước cũng không tái xuất hiện, khi tỉnh lại vậy mà không cảm thấy toàn thân đau mỏi, chỉ cảm thấy đầu óc thanh ninh, tâm bình khí hòa.

Chẳng qua là vừa mở mắt ra đã nhìn thấy khuôn mặt làm người ta cụt hứng của Long Cửu đó, không khỏi có chút không được hoàn mỹ. Y vốn ngồi bên giường cúi đầu nhìn ta, đột nhiên thấy ta mở mắt ra, cũng dường như có chút chột dạ, vội vàng đứng dậy đi lấy cái bát tới, bên trong truyền ra lại không phải mùi thuốc đắng chát, mà là luồng mùi thịt ngào ngạt.

“Ta nấu ít canh thịt bò, ngươi nếm thử đi. Tây Vực nơi này bò dê tuy nhiều, thức ăn thủy sản lại ít, thật ra nếu luận về bổ thân, vẫn là canh đậu đỏ cá trích tốt hơn chút…”

Ta trầm mặc nghe y nói dông dài, từng ngụm uống canh thịt đưa tới bên miệng. Nhớ ngày đó khi y đóng giả Lý Đại đưa ta về núi cũng từng ân cần hầu hạ ta như thế, một ngày ba bữa đều biến đổi đa dạng làm ra cho ta. Ai ngờ chỉ trong mấy ngày, quan hệ giữa chúng ta đã thay đổi đột ngột, biến thành như vậy.

Uống canh xong, ta liền phất tay kêu y rời đi. Ảnh vệ kia cũng hợp thời im miệng, bưng bát ra ngoài phòng — sau đó y lại lập tức xoay về trong phòng, còn cài then cửa từ bên trong. Đây cũng không phải do ta nghĩ theo hướng xấu, cài then cửa xong y liền hai ba bước tiến tới trước giường, nét mặt mỉm cười nói với ta: “Bách Lý giáo chủ, sắc trời không còn sớm, chúng ta sớm chút nghỉ ngơi đi?”

Ta cũng thật sự muốn nghỉ ngơi, nhưng cá tay ấy của ngươi là duỗi về phía nào? Nếu để ngươi lên giường, ta hôm nay mới thực sự nghỉ ngơi không được chứ?

Ta kéo chặt hai mảnh vải mỏng trước ngực ấy, nghiêm từ cự tuyệt: “Bản tọa hôm nay mệt mỏi. Có chuyện gì ngày sau hẵng nói.”

Long Cửu không lùi mà tiến, dày mặt sáp lên trên giường, duỗi tay vào trong đệm chăn, từ phía dưới sờ lên giữa hai chân ta, dùng sức xoa bóp. Chỉ một tay y đã tóm được hai cổ tay đang níu trên vạt áo của ta đè qua đỉnh đầu, thân thể nóng bỏng cọ xát trên người ta, một đầu duỗi ngón tay vào giữa hai đùi ta đùa giỡn, một đầu khẽ cười nói giữa môi ta: “Giáo chủ nói phải, chúng ta ngày sau hẵng nói.”

Ta sao lại gặp phải cầm thú thế này chứ? Nghe không hiểu tiếng người phải không? Ta là công bia đỡ đạn không phải thụ bia đỡ đạn, nơi đó không phải hố đen, không chịu nổi ngươi dùng như thế!

Ta gấp đến độ chửi ầm lên, mặc dù là bị y sức mạnh rút ra cắm vào đến mức hít thở không yên, lúc ngôn ngữ vụn nát cũng không chịu ngừng miệng. Da mặt người này cũng không biết là làm bằng gì, ta chửi như vặt thịt y, y lại dường như càng lúc càng hưng phấn, di chuyển trong cơ thể ta càng không kiêng nể gì, thần thái giữa mặt mày dạt dào, nằm bên tai ta thở hổn hển nói: “Phong Cương, ngươi nói thêm chút nữa, âm thanh ngươi bây giờ quả thật dễ nghe, khiến người ta nhịn không được muốn ngươi.”

Quá vô sỉ! Hèn chi ngươi chính là công ba, hèn chi ngươi không có cảm giác tồn tại như vậy, hèn chi ngươi cả đời làm không được tiểu thụ, chỉ nhân phẩm như thế, lên sàn nhiều độc giả cũng phải đập chết ngươi!

Y còn không cho là nhục ngược lại cho là vinh đáp: “Phải, ta và chủ nhân đã định trước không có kết quả gì, ta cũng không cầu lên sàn nhiều, chỉ cần ngươi vẫn ở trong lòng ta cũng đủ rồi. Dù sao ngươi ta đều là công bia đỡ đạn, thân phận càng xứng đôi với nhau…” Nói xong lại khẽ ấn bụng dưới ta, chầm chậm đưa vào mấy lần, cố ý kéo dài giọng nói: “Nơi này cũng rất xứng đôi.”

Nói chuyện với y quả thực là ta tự rước lấy nhục! Ta tức giận đến toàn thân run rẩy, cắn chặt răng không lên tiếng nữa, mặc y khi lật khi nâng giày vò ta cả đêm, mãi đến khi sắc trời sắp sáng mới mơ màng thiếp đi.

Ngày tháng như thế thực sự không có gì đáng nói, cơ hồ cả ngày đều trải qua trên giường, không phải uống thuốc chính là ăn đồ bổ, nếu không nữa thì chính là bị người ta ăn từ đầu tới đuôi. Tiếp tục đọc “Công bốn, xin đi theo tình tiết – Chương 20”