Tàng tình – Quyển 4 – Phiên ngoại 2

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Phiên ngoại nhị – Quấn tơ

Phật nói: Phàm là tất cả chúng sinh chưa giải thoát, đều sẽ tuần hoàn lặp đi lặp lại trong lục đạo, đây là “luân hồi”.

Mà cái gọi là giải thoát, chính là chỉ thoát khỏi ràng buộc, dùng giới là sơ thiện, định là trung thiện, tuệ là hậu thiện, như thế sản sinh thiền định gắng đạt tới diệt khổ, sau cùng mới thoát khỏi lục đạo luân hồi.

Đông Ly, ngươi nếu bị trói buộc, bản vương tất sẽ không tự mình giải thoát, ngươi nếu vào a tì địa ngục, bản vương sẽ lấy cái chết theo cùng!

Đông Ly Mộ Vân mơ màng tỉnh lại, ngẩng đầu nhìn hướng ngoài cửa sổ, phát hiện mình vốn là muốn nhắm mắt lại chợp mắt một lát, không ngờ nhắm mắt lại vậy mà ngủ đến khi mặt trời chìm xuống phía tây.

Động động cần cổ vì một thời gian dài giữ một tư thế mà trở nên có chút cứng ngắc, bưng trà lạnh trên bàn uống một hớp, bên ngoài liền có người gõ cửa, dè dặt thử hỏi, “Hầu gia ngài tỉnh rồi?”

“Ừ, chuyện gì?”

Đông Ly Mộ Vân đứng dậy mở cửa, liền thấy hạ nhân đứng ở ngoài cửa đang dùng tay áo lau đi khuôn mặt đầy mồ hôi, vẻ mặt nôn nóng ban đầu, sau khi nhìn thấy hắn mở cửa đi ra, lập tức đổi thành mừng rỡ giống như gặp được cứu tinh

“Hầu gia ngài đã tỉnh, Kỳ phu nhân đến đã lâu…”

Đông Ly Mộ Vân không khỏi nghi hoặc, “Không phải nói Kỳ phu nhân đến là lập tức gọi ta sao?”

Hạ nhân vẻ mặt khó xử, “Vương gia biết ngài đang ngủ trưa sai chúng nô tài đừng quấy rầy ngài, nhưng chưa qua thời gian chén trà, lại muốn chúng nô tài đến xem ngài đã tỉnh lại chưa? Cứ đi đi lại lại, cũng được mấy chục lần rồi…”

Đông Ly Mộ Vân khẽ cười vỗ vỗ bả vai hạ nhân, đi thẳng về phía phòng ngủ của Triệu U.

An Dương vương phủ ở kinh thành chính là phủ đệ năm đó Triệu U ở khi vẫn còn là hoàng tử, bên trong phủ trang trí trang nhã, lầu các chằng chịt thú vị, sau khi hoàng huynh y đăng cơ, những hoàng tử khác được phong vương phải rời khỏi kinh thành đi đất phong của chính mình, Triệu U lại ỷ vào cùng một mẹ với hoàng đế, cực kỳ được thái hậu sủng ái, có thể ở lâu trong kinh.

Giờ đây tiểu vương gia năm đó mọi người đều cho rằng chỉ là một tên bất cần đời, không thành người tài, vẫn còn ở trong kinh thành, không chỉ không bị đuổi về đất phong, còn thêm một thân phận nhiếp chính vương, làm cho không người nào không thổn thức.

Người chân chính có thủ đoạn đều là thâm tàng bất lộ, từ một loại ngoài mặt nhìn không ra, nhưng khi biết đến cũng đã quá muộn.

Còn chưa đi tới phòng ngủ của Triệu U, đã nghe thấy nơi đó truyền đến từng tiếng kêu thảm thiết khàn khàn, hơi có chút thê lương, thị nữ cùng hạ nhân đều bị đuổi ra chờ ngoài cửa, các thị nữ tất cả đều là vẻ mặt không đành lòng, hạ nhân thì lòng hiếu kỳ lớn hơn, níu khe cửa nhìn vào trong.

Nhìn thấy Đông Ly Mộ Vân đi tới, có thị nữ khẽ ho một tiếng, mấy hạ nhân kia xoay người lại, thấy là hắn, liền khôi phục quy củ, cung kính đứng hai bên.

Đông Ly Mộ Vân đang muốn vươn tay đẩy cửa đi vào, thị nữ bên cạnh muốn ngăn cản hắn lại muốn nói rồi thôi, Đông Ly Mộ Vân quay đầu, “Làm sao vậy?”

Thị nữ hơi cúi đầu, “Vương gia không cho người đi vào…”

Khóe môi Đông Ly Mộ Vân nhếch lên, “Vương gia các ngươi sĩ diện, đương nhiên không muốn để người khác nhìn thấy tình cảnh bi thảm hiện giờ của y.” Nói xong cũng không gõ cửa, liền mở thẳng cửa đi vào.

Triệu U bên trong vừa định thốt ra tiếng kêu đau, tầm mắt quét tới người mở cửa tiến vào, một tiếng kia còn chưa ra khỏi miệng đã bị y miễn cưỡng nén lại.

“Kêu lên sẽ đỡ hơn.” Nguyễn Tố Tuyết lại lấy một cây ngân châm hơ trên lửa, sau đó nhắm ngay huyệt vị đâm thẳng xuống.

“Ưm—!” Triệu U bỗng nhiên siết chặt nắm tay, cơ bắp toàn thân đều đang run rẩy, cả người đã giống như là mới vớt ra trong nước, đợi khi trận đau đớn thấu xương này qua đi, hơi dịu một chút, mới mạnh miệng cãi lại, “Chút đau ấy bản vương còn có thể chịu được… A!”

Đông Ly Mộ Vân cũng không bóc trần y, đi đến bên cạnh y, tầm mắt rơi lên đùi mà Nguyễn Tố Tuyết đang châm cứu cho y. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Phiên ngoại 2”

Tàng tình – Quyển 4 – Chương 19

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập cửu chương

“Tên con ta đã nghĩ…” Yên Vân Liệt khẽ ngẩng đầu lên nói: “Phượng Chứ, Lăng Phượng Chứ… Hi vọng nó sau này lớn lên có thể giống ngươi, quân tử như ngọc, đoan chính tựa trúc, ôm hiệp nghĩa và nhiệt huyết tràn ngập, tuấn dật tiêu sái, cầm kiếm giang hồ.”

Biểu tình vẫn căng thẳng trên mặt Lăng Thanh hơi giãn ra, cúi đầu đối mặt tầm mắt của Yên Vân Liệt, khóe miệng nhẹ nhàng giương lên, “Ngươi là sợ hai đứa nhỏ nếu đều giống như ngươi, sau này theo phía sau giải quyết nợ phong lưu của chúng nó cũng không kịp sao?”

Tư Tần chỗ khác không giống Yên Vân Liệt, háo sắc ngược lại kế thừa mười phần mười, đợt trước lúc không ai chăm Tư Tần, chỉ có Linh Quân cùng Vệ Vũ giúp chiếu cố, đặt Tư Tần và tiểu Linh Đang mỹ nhân trên một cái giường, một lát sau đã gặm người ta đầy mặt nước bọt.

Hơn nữa Tư Tần vừa thấy Linh Quân cùng Hoài Điệp, ánh mắt ấy cười thành hai trăng rằm, đủ loại phương pháp khoe mã đều dùng, chỉ vỉ làm cho đối phương có thể ôm bé, còn nhỏ tuổi quả là thành tinh rồi. Vì thế Linh Quân đã hạ lời, nghiêm lệnh cấm Tư Tần tới gần tiểu Linh Đang nhà bọn họ nửa bước, chỉ tiếc bây giờ Tư Tần còn chưa biết đi.

Biết hắn là đang đùa mình, Yên Vân Liệt lại không vui vẻ, cũng không trái lại đùa hắn giống như bình thường, mà là nghiêm túc, “Ta lại hi vọng chúng nó đều có thể giống ngươi… Tên của Tư Tần ta cũng nghĩ kỹ, Hồng Vũ, vừa vặn bổ sung cho nhau với Phượng Chứ.”

Lăng Thanh ngẩn người, lập tức trên mặt hiện ra một tia cảm động, nháy nháy mắt, đáy mắt trong suốt ánh nước, lấp lánh hai cái, cuối cùng vẫn không rơi xuống, chỉ hơi quay đầu đi.

Yên Vân Liệt nhìn hắn, liền cảm thấy trong lòng ê ẩm, lúc Lăng Thanh ở bên mình, rất ít khi yêu cầu gì, mặc dù thân phận của hắn không bình thường, rất nhiều thứ mình có thể cho hắn đã sớm có, thế nhưng những thứ còn lại ấy, hắn cũng không hay nhắc.

Như là tình hay yêu, dường như trong lòng Lăng Thanh, tư tình vĩnh viễn đứng sau đại nghĩa.

Nhưng trên thực tế cũng không phải là như vậy, không đề cập tới không có nghĩa là chưa từng nghĩ, không nói cũng không có nghĩa là hắn không cần, cho dù luôn luôn lấy đạo nghĩa làm đầu, luận nhân chi thường tình hắn cũng không thua bất cứ người nào trên thế gian.

Đây là Lăng Thanh…

Là người y yêu, người cùng bản thân trải qua sinh tử, thai nghén con nối dõi, sẽ bên nhau, theo nhau suốt đời…

Yên Vân Liệt cúi đầu, cách áo khẽ hôn một cái trên bụng nhô ra của hắn, nghĩ tới hình ảnh vừa mới nhìn thấy phía sau bình phong, nơi nào đó phía dưới lại không thể kiềm chế bốc cháy lên.

“Ban nãy ở phía sau bình phong không thấy rõ ràng… Bây giờ vừa nghĩ tới…” Nói xong ngẩng đầu, ánh mắt khát cầu nhìn Lăng Thanh, tay ấn chỗ ngực, “Chỗ này của ta bây giờ đập ‘thình thịch’ đến lợi hại… Ngươi nói ta có phải bị bệnh hay không?”

Lăng Thanh không đáp y, tựa hồ hoàn hồn từ trong sững sờ, lại lập tức rơi vào xoắn xuýt, có lẽ là dục hỏa tại đáy mắt Yên Vân Liệt đốt quá trắng trợn, vì thế cũng buông cảnh giác, giơ tay lên đến chỗ buộc trên áo, dừng một chút, sau đó chậm rãi rút ra…

Áo chẽn làm từ thiên tàm ti nhẹ nhàng thoáng khí, giống như nước tách ra hai bên, lộ ra thân thể bên dưới, nhìn không sót cái gì.

Hai người đã lâu không đụng chạm đối phương, mặc cho lửa dục tình hoàn toàn cắn nuốt lẫn nhau, Lăng Thanh lúc đầu còn có chút mất tự nhiên, nhưng khi dục vọng ngay phía trước bị Yên Vân Liệt nắm trong tay kỹ xảo xoa nắn, cũng thả lỏng hơn.

Tựa hồ hiểu Yên Vân Liệt cũng không thèm để ý, vì vậy dục vọng bị trói buộc mấy tháng, một khi thả ra, cũng có chút ý vị thu lại không được, nhưng trong phóng túng và tùy ý, động tác của Yên Vân Liệt vẫn là cực kỳ cẩn thận.

“Ưm…”

Lăng Thanh nằm nghiêng trên giường, ngẩng đầu lên khẽ nói một tiếng, Yên Vân Liệt sáp lại, nhốt rên rỉ của hắn giữa môi lưỡi.

Phía sau bị dịu dàng mạnh mẽ xỏ xuyên, côn thịt đỏ rực chậm rãi rút ra, lại vùi sâu vào, Lăng Thanh như có chút chịu không nổi lắc lắc đầu.

Khóe miệng Yên Vân Liệt mỉm cười dán lên thái dương hiện đầy mồ hôi của hắn, dưới eo càng ra sức, “Lại nhịn nhịn, chúng ta cùng nhau…” Tay nắm dục vọng của hắn cũng càng kỹ xảo.

“Đừng ra bên trong… A!”

Yên Vân Liệt ôm hắn đâm vào thật sâu, sau đó rút ra, đồng thời dịch thể nóng hổi nhớp nháp rơi trên lưng, bản thân Lăng Thanh cũng co giật một trận, nam căn bị Yên Vân Liệt nắm trong tay nảy lên, phun ra dịch tình.

Mùi tanh nồng, chậm rãi tản ra trong giường, Lăng Thanh mặc dù vừa mới tắm, nhưng lúc này không chỉ một thân mồ hôi còn dính dịch của cả hai, nhớp nháp không dễ chịu chút nào, thế nhưng thích ý và biếng nhác sau khi phát tiết thấm vào toàn thân, làm cho hắn cũng không muốn nhúc nhích, chỉ thở hổn hển.

Yên đại giáo chủ bị nhịn rất lâu cuối cùng cũng ăn được, mặc dù không ăn được quá no, nhưng vẫn cảm thấy mỹ mãn ôm Lăng Thanh, lại cọ xát đùa hắn hồi lâu, mới đứng dậy múc nước lau sạch sẽ trên người Lăng Thanh, lại giúp mặc vào y sam miễn cho hắn cảm lạnh.

Làm xong tất cả phát hiện Lăng Thanh đã ngủ, vốn tính xoay người đi, nhưng đi hai bước lại dừng, về bên giường cởi ủng, động tác cẩn thận sợ đánh thức Lăng Thanh rồi lên giường, nằm xuống bên cạnh hắn.

Mùi tình dục sớm đã nhàn nhạt tan đi, nhưng một chút tơ tình kéo xa chảy dài, lại tựa như cuốn hai người càng chặt. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 19”

Tàng tình – Quyển 4 – Chương 18

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Chương này lại được gặp bé Tư Tần rồi, yêu ơi là yêu ấy :x

Đệ thập bát chương

Xe ngựa dừng ở cửa Vãn Nguyệt sơn trang, lục lạc bốn góc trong gió xuân Giang Nam hơi rung, thanh âm “leng keng, leng keng”, thanh thúy xa xăm.

Quản gia mở cửa lớn ra, đập vào mắt chính là hành lang gấp khúc quanh co, bình phong bóng sen, gió nhẹ mang theo ấm áp thổi một ao nước xuân, dấy lên từng gợn sóng tròn, tơ liễu tung bay, như họa như dệt.

Tiếng trống bỏi kèm theo giọng nói dọc theo hành lang truyền tới.

“Tư Tần ngoan, nhớ thường đến chơi nhé!”

Tư Tần mặc một bộ áo khoác đỏ thẫm thêu chữ phúc tơ vàng, trên đầu đội mũ đầu hổ, trên chân còn đi hai chiếc hài đầu hổ, thân thể nhỏ tròn xoe, đáng yêu nói không nên lời, đang cầm cái trống bỏi Lăng Thanh mua trước khi đi Ung châu chơi. Lăng lão phu nhân ôm bé, vẻ mặt nuông chiều.

“Mẹ, lần này con xuất môn, ước chừng phải nửa năm sau mới trở về, người và cha chú ý thân thể.”

“Biết rồi.” Lăng lão phu nhân cười đáp một câu, lại chỉ lo đùa Tư Tần, “Tư Tần sau khi về nhà có nhớ bà không?”

Tư Tần còn chưa hiểu chuyện, từ cũng nói không được mấy, đương nhiên không hiểu lời của Lăng lão phu nhân, chỉ nở một nụ cười, lắc lắc trống bỏi, dùng thanh âm mềm nhũn kêu, “Bà… Bà… Có bánh bánh… Bánh bánh…”

Lăng Thanh cũng không khỏi nở nụ cười, “Mẹ à, mới mấy ngày, mẹ cũng đã làm hư nó rồi.”

Lăng lão phu nhân nghiêng đầu trừng Lăng Thanh một cái, “Trẻ con đương nhiên là phải chiều, huống hồ Tư Tần của chúng ta đáng yêu như thế.” Sau đó nói với Tư Tần, “Con nói có phải không, tiểu Tư Tần, phải thường đến thăm bà nhé.” Hoàn toàn một bộ thích đến trong tâm khảm.

Tư Tần không biết có nghe hiểu hay không, cố sức gật gật đầu, kết quả mũ đầu hổ trên đầu lệch sang một bên.

Yên Vân Liệt đứng ở cửa, thấy Lăng Thanh bọn họ đi ra, liền đón, thi lễ với Lăng lão phu nhân, “Vãn bối bái kiến Lăng lão phu nhân.” Nói xong liền vươn tay đón Tư Tần, “Nó rất nặng, vẫn là vãn bối đến ôm đi.”

Tư Tần vừa thấy Yên Vân Liệt liền kêu “Cha, cha” nhào vào trong lòng Yên Vân Liệt, cọ cọ, sau đó lại quay đầu như có chút không nỡ nhìn Lăng lão phu nhân, cái miệng nhỏ lẩm bẩm, “Bánh bánh…”

Khóe mắt Lăng lão phu nhân đỏ lên, sau đó quay đầu lại gọi, “Thúy nhi, Thúy nhi!”

Nha hoàn xách theo một hộp đựng thức ăn vội vội vàng vàng chạy tới, “Lão phu nhân, đến đây.”

Lăng lão phu nhân nhận lấy cái hộp đựng thức ăn ấy, đưa tay nắm tay nhỏ bé mũm mĩm của Tư Tần, “Những cái bánh ngọt này đều là bà tự tay làm, lưu trữ ăn dọc đường, sau này nếu như còn muốn ăn, cứ tới tìm bà…” Nói xong ngẩng đầu, giao hộp đựng thức ăn cho Yên Vân Liệt, “Yên giáo chủ, Tư Tần nhà ngươi thật là đáng yêu, ngươi xem ta cũng không nỡ để nó đi.”

Yên Vân Liệt mỉm cười, “Ta sẽ thường mang Tư Tần đến xem lão nhân gia ngài.”

“Ôi, ôi…” Lăng lão phu nhân không ngớt nói, mặc dù luyến tiếc, còn muốn nhìn thêm Tư Tần hai cái, lại giục bọn họ, “Nơi này đầu gió, mau mang Tư Tần vào vào trong xe ngựa, phong hàn thì không tốt.”

Yên Vân Liệt gật đầu, lại lần nữa thi lễ một cái với Lăng lão phu nhân, liền một tay ôm Tư Tần một tay xách hộp đựng thức ăn xoay người đi về phía chỗ xe ngựa.

Lăng Thanh đỡ Lăng lão phu nhân, giọng điệu mang theo chút oán giận, “Mẹ à, hồi bé cũng không thấy mẹ thương con như thế.”

Nói xong lại bị Lăng lão phu nhân trừng mắt một cái, “Con hồi nhỏ nghịch ngợm muốn chết, nào có đáng yêu như Tư Tần?” Sau đó lại thở dài, “Lăng Thanh à, con cả ngày vào nam ra bắc bên ngoài, lúc nào mang một nàng dâu về cho mẹ, sinh một tôn tử tôn tử đáng yêu như thế, cho mẹ ngậm kẹo đùa cháu là được rồi.”

“Mẹ, con…” Lăng Thanh muốn nói cái gì, ngập ngừng, lại nuốt về.

Bên xe ngựa, Yên Vân Liệt đặt Tư Tần và hộp chứa bánh ngọt vào trong xe ngựa, lúc đứng dậy, lời nói của Lăng Thanh và mẫu thân hắn theo gió lọt vào trong tai y.

Vì thế lơ đãng nhớ lại những lời Nguyễn Tố Tuyết nói với Lăng Thanh khi đó tại nơi đóng quân Ung châu ấy.

“Ngươi chẳng lẽ không có suy nghĩ tương lai sao? Hiện tại đã có một Tư Tần, lập tức lại sắp có một đứa nữa, chuyện đứa nhỏ, quan hệ của ngươi cùng Yên Vân Liệt… tính vẫn giấu giếm tiếp như thế?”

“Có lẽ ngươi nên suy nghĩ một chút, không vì chính ngươi, cũng nên vì lai lịch tụi nhỏ có một cách nói, không phải tất cả mọi người đều có thể hiểu được như ta…”

Chính mình tùy tính quen, người của Thiên Tuyệt giáo từ trước đến giờ cũng không quan tâm ánh mắt người đời, nhưng lại không thể đòi hỏi Lăng Thanh cũng giống như mình, hơn nữa nhìn ra được, Lăng lão phu nhân rất thích Tư Tần, không chỉ có bởi vì Tư Tần đáng yêu, trong này xác xác thực thực có liên hệ huyết mạch, là cảm tình chí thân mới có. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 18”

Tàng tình – Quyển 4 – Chương 17

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập thất chương

Trong đường ngầm bên kia, Yên Vân Liệt ôm Lăng Thanh đi một trận quanh co khúc khuỷu, không có bản đồ cũng không biết bây giờ mình đang ở đâu, tiếng nước thật ra đã nghe không thấy.

Yên Vân Liệt đặt Lăng Thanh xuống đất, lấy hỏa chiết tử ra chiếu chiếu bốn phía, phát hiện trên tường có ngọn đèn liền thử đốt, không ngờ còn có thể sáng.

Ngọn lửa bằng hạt đậu chiếu không xa lắm, ánh sáng lờ mờ, chỉ có thể nhìn thấy hai đầu địa đạo là một mảnh đen tuyền. Yên Vân Liệt ngồi xổm xuống trước người Lăng Thanh, nghiêng đầu, trong mắt tràn đầy tình yêu quan sát hắn, nhìn hồi lâu, đưa tay ra vuốt vuốt tóc bên mái hắn, lúc này mới giải hôn huyệt của hắn.

Lăng Thanh tỉnh lại, mờ mịt một lúc mới ý thức được mình đang ở đâu, nhìn thấy Yên Vân Liệt trước mặt, giơ tay lên chính là một chưởng đi qua, sau đó muốn đứng dậy, Yên Vân Liệt một phen kéo hắn.

“Buông tay! Ta muốn đi cứu Đông Ly đại ca!”

“Lăng Thanh!”

Yên Vân Liệt mắt thấy sắp không kéo được hắn, xoay người đè Lăng Thanh dưới thân.

Một thân công phu của Lăng Thanh thi triển không được, liền đá chân vung nắm đấm về phía Yên Vân Liệt, Yên Vân Liệt bị đánh mấy cái, nhưng không chịu buông tay.

Lăng Thanh giãy giụa đến hết cả hơi sức, cuối cùng cũng dừng tay chân lại, nằm ở đó thở dốc ngụm lớn, Yên Vân Liệt hơi buông ra một chút, nhưng vẫn dùng khuỷu tay chống mặt đất, giam hắn giữa khuỷu tay mình.

“Đông Ly Mộ Vân làm như vậy luôn có dụng ý của hắn, ngươi bây giờ trở lại, chẳng phải là uổng hảo ý của hắn?”

Lăng Thanh thở phì phì nhìn về phía y, trong mắt còn bốc lửa, nhưng nghe Yên Vân Liệt nói xong dần dần tỉnh táo lại, chỉ là biểu tình trên mặt trên mặt rất khổ sở.

“Hi vọng Đông Ly đại ca không sao.”

Yên Vân Liệt gật gật đầu, “Chúng ta cũng phải mau chút rời khỏi nơi này, lăng mộ này xem ra sắp sụp rồi.” Tiếng “ù ù” vừa rồi còn nghe không được lập tức vang lên, tựa hồ tại chỗ ngay phía sau bọn họ không xa.

Lăng Thanh nghĩ nghĩ, không phản đối, lúc đang muốn đứng dậy, để ý vết thương trên mặt Yên Vân Liệt, là vừa rồi mình quá suốt ruột đánh, không khỏi vươn tay vuốt lên.

Yên Vân Liệt bị cử động này của hắn khiến cho sửng sốt, lập tức hiểu biểu tình của Lăng Thanh, vươn tay đè tay hắn lại, cười nói, “Ngươi ra tay từ trước đến giờ cũng không có chừng mực, vẫn cảm thấy đánh bị thương mặt ta mới có thể làm cho ngươi yên tâm?”

Lăng Thanh đỏ mặt, ánh mắt lóe lên một cái, khẽ nói, “Xin lỗi… Nhất thời suốt ruột, không để ý nhiều như vậy.”

Khóe miệng Yên Vân Liệt càng cong hơn, sáp vào một chút, “Ngươi hôn ta một cái, ta sẽ không nhớ trong lòng.”

Cách một bức tường, truyền đến tiếng vang rất lớn, không biết là cái gì đổ xuống, ngay cả mặt đất cũng bị rung chuyển.

Yên Vân Liệt thấy Lăng Thanh không có phản ứng, liền đứng lên từ trên người hắn, vốn chính là trêu ghẹo hắn, y biết Lăng Thanh da mặt mỏng, loại chuyện chủ động này hắn thế nào cũng sẽ không làm. Nghĩ như vậy muốn vươn tay kéo Lăng Thanh đứng dậy, trước mặt lại có một cái bóng đè lên, ngay sau đó hai cánh môi mềm mại dán lên mình, hơi lạnh, mang theo ẩm ướt.

Yên đại giáo chủ phong lưu tiêu sái lưu tình khắp nơi, sợ rằng kiếp này cũng chưa từng trải qua chuyện ngây thơ như thế. Lăng Thanh chỉ dán môi lên, ngừng lại, sau đó liền lập tức thối lui, toàn bộ quá trình nhanh đến y còn chưa kịp phản ứng cũng đã kết thúc.

Yên Vân Liệt liếm liếm môi, tia lạnh còn lưu phía trên, y có phần ý chưa tận, kéo Lăng Thanh không cho hắn đứng lên, dùng giọng điệu hơi vô lại nói: “Ừm, ta còn nhớ một chút đấy, ngươi nếu không hôn lại một cái?” Sau khi bị Lăng Thanh hung hăng trừng mắt, mới ỉu xìu đứng lên từ dưới đất. Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 17”

Tàng tình – Quyển 4 – Chương 16

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ thập lục chương

“Chuyện của Lăng Thanh các ngươi biết được từ đâu thì không biết.” Yên Vân Liệt thay thế Lăng Thanh nói tiếp, “Nhưng ngươi lợi dụng thân phận Tạ Thiên Cơ từ trong miệng Lăng Thanh biết quá khứ của ta và hắn, cũng mượn cơ hội dẫn ra ma chướng trong lòng Lăng Thanh.”

“Trên đời này ảo thuật có thể khống chế nhân tâm không phải là Nhiếp Hồn của Thiên Tuyệt giáo thì là gì, mà Nhiếp Hồn lại chỉ truyền giáo chủ các đời, đã Thiên Tuyệt giáo là nhánh của Thiên Chính Thánh giáo, không có lý do ta biết mà giáo chủ Thiên Chính Thánh giáo không biết… Vừa vặn vì ngươi nghĩ hết phương pháp muốn dẫn ra ma chướng trong lòng Lăng Thanh, vì vậy mới khiến cho chúng ta nổi lên hoài nghi đối với nguồn gốc và thân phận của ngươi.”

“Vì sao?”

Lăng Thanh trả lời hắn, “Bởi vì Yên Vân Liệt từng nói, phương pháp duy nhất để vượt qua ma chướng chính là tin tưởng…” Nói xong nhìn về phía Yên Vân Liệt, “Ta tin Yên Vân Liệt, mặc dù y có đôi khi vì tư dục sẽ liều lĩnh, nhưng ta tin thị phi trước mắt, y sẽ không lại sai lần nữa…

“Khi đó ở trong doanh địa, cổ trên người Yên Vân Liệt đột nhiên không chịu khống chế xông về phía ta, là bởi vì trong khi ta bị Điện Dao dẫn rời khỏi đây tranh đấu với hắn, hắn dùng dải lụa hạ mồi có thể dụ dỗ cổ, làm cho cổ hưng phấn không khống chế được trên Thái Thượng Vong Tình của ta, vì vậy ta vừa tiếp xúc gần Yên Vân Liệt, cổ trên người y đều vọt về phía ta. Đây thoạt nhìn giống như là Yên Vân Liệt điên cuồng không khống chế được phóng cổ tập kích ta.”

“Có thể khống chế cổ của Thiên Tuyệt giáo, lại biết sử dụng Nhiếp Hồn, trên đời này ngoại trừ Yên Vân Liệt ra cũng chỉ còn lại một người khác, đó chính là giáo chủ Thiên Chính Thánh giáo có cùng nguồn gốc với Thiên Tuyệt giáo.”

Tiết Ký Phong có bộ dáng không cam lòng, “Như vậy đêm hôm đó cũng là các ngươi đang diễn trò.”

Thế là trên mặt Yên đại giáo chủ treo nụ cười đắc thắng, gật đầu một cái rất lớn, “Ngươi có thể dùng Nhiếp Hồn với Lăng Thanh, vì sao bản tọa không thể dùng với ngươi?”

Vì diễn kịch cho hắn xem, tình đến nơi sâu thẳm cũng không biết lúc đó là thật, tóm lại màn tình sự giam cầm mà phóng túng trong doanh trướng, khiến cho Yên đại giáo chủ bây giờ hồi tưởng lại nội tâm vẫn còn rít gào.

“Yên Vân Liệt!” Tiết Ký Phong trầm mặt cả giận nói, “Ngươi thân là giáo chủ phân giáo, dám ngỗ nghịch bản tọa?!”

Yên đại giáo chủ bày ra thái độ thờ ơ như không rất đáng đánh, “Lăng Thanh nhà ta đã thay ta hạ lệnh làm cho Thiên Tuyệt giáo thoát ly Thiên Chính Thánh giáo…” Sau đó lại rất bất đắc dĩ, “Cũng không thể bảo giáo chủ ta đây lại lật lọng chứ? Huống hồ, ngươi ở trên địa bàn của chúng ta, sao có thể cho ngươi mọi chuyện đều như ý?”

Trên khuôn mặt Yên Vân Liệt đắc ý. “Biết ban nãy một chưởng kia của ngươi đánh vào chuông, vì sao lại không có phản ứng? Bởi vì sau khi ta thấy được báo cáo liền sai giáo chúng trên Thiên Tuyệt sơn làm hết khả năng hủy diệt cái chuông ấy, sau đó dùng Nhiếp Hồn lừa ngươi vào tròng, cho ngươi cảm thấy mưu kế của mình thành công. Bản vẽ lăng Diễm đế ngươi chỉ lấy được bản đồ, vì để cho ngươi tự lộ tẩy, chúng ta lại làm bộ không yên lòng chín đỉnh, quyết định xuống lăng kiểm tra, cố ý mang ngươi tiến vào…”

Trong động thoáng cái an tĩnh lại, Tiết Ký Phong chỉ yên lặng đứng ở nơi đó nhìn bọn họ, Lăng Thanh và Đông Ly Mộ Vân nắm thật chặt tay nâng kiếm, người hai phe cứ như thế giằng co trong chốc lát, chân Tiết Ký Phong lui về phía sau một chút, vừa lúc đá vào một món đồ bạc trên mặt đất, vang nhỏ một tiếng “cạch”, hai bên đồng thời ra chiêu.

Tiết Ký Phong tung người nhảy lên, hai tay quẹt bên cạnh, hai đạo chưởng phong chia ra quét về phía Yên Vân Liệt và Lăng Thanh, Yên Vân Liệt đứng ở nơi đó chỉ quét tay áo xuống đã hóa giải chưởng phong.

Lăng Thanh đang muốn vung kiếm ngăn cản, ai ngờ Đông Ly Mộ Vân một bước ngăn trước mặt hắn, quay đầu lại, “Ở đây giao cho đại ca là được.” Liền nắm kiếm cùng với Yên Vân Liệt hai người đồng thời vây công Tiết Ký Phong.

Tiết Ký Phong lúc trước vẫn bảo lưu võ công, đám người Lăng Thanh cũng có lần cho rằng võ công của Tiết Ký Phong thiên về bình thường, nhưng sau khi Yên Vân Liệt giao thủ với hắn, báo cho biết bọn họ võ công của Tiết Ký Phong cũng không dưới y, lúc này Đông Ly Mộ Vân và Yên Vân Liệt hai người cùng nhau vây công hắn, nhìn từ chiêu thức của Tiết Ký Phong, hắn ứng phó không tốn sức chút nào.

Cổ tay Lăng Thanh khẽ lật, đang định tiến lên, một dải lụa đỏ đâm xiên qua, bỗng chốc cuốn lấy kiếm của Lăng Thanh, Lăng Thanh quay đầu lại, vừa thấy là hắn, không khỏi cười lên, dùng giọng nói có chút vô lại trêu ghẹo hắn, “Vị mỹ nhân này, ngươi giao thủ với ta nhiều lần như thế, không phải không biết ngươi căn bản đánh không lại ta chứ?”

Kiếm trong tay móc, lụa đỏ bất ngờ bị rút chặt, dưới chân Điện Dao bất ổn cả người bị kéo theo ngã về phía trước, Lăng Thanh đưa kiếm sang tay trái, dưới chân khẽ nhón, vận khinh công đi qua, cánh tay dài vươn ra, đón chắc lấy Điện Dao, khóe miệng vẫn là nụ cười mỉm điềm đạm ấy, “Hay là… thật ra ngươi thích ta?”

Bên kia Tiết Ký Phong đang muốn một chiêu đánh về phía ngực Yên Vân Liệt, nghe thấy thanh âm của Lăng Thanh, chân lảo đảo, chưởng kia rơi vào vai Yên Vân Liệt, không thể thương tổn được y, trái lại bị y dùng nội lực chấn bắn ra.

Điện Dao hoàn hồn, phát hiện mình lại bị Lăng Thanh trêu đùa, trên mặt quẫn đến đỏ bừng, giơ tay lên lật chưởng muốn đánh về phía Lăng Thanh, không ngờ tay Lăng Thanh nâng hắn buông lỏng, đồng thời dùng khinh công lui khỏi người hắn, Điện Dao “a” một tiếng kêu sợ hãi, ngã ngồi dưới đất.

Điện Dao đứng lên từ dưới đất, thu lụa đỏ về, sau đó rung về phía Lăng Thanh, Lăng Thanh đang muốn dùng kiếm chặn, lại ngửi thấy mùi lưu huỳnh, thầm nghĩ không ổn, thu kiếm xoay người, nâng khí nhảy ra.

Lụa đỏ ấy đánh vào chỗ hắn vừa đứng, nổ vang một tiếng “ầm”, tia lửa văng khắp nơi, xen lẫn vàng bạc ngọc khí bị nổ bay, khói thuốc tràn ngập cản trở tầm mắt mấy người.

Lụa đỏ của Điện Dao quét tới chỗ nào, nơi đó liền vang lên một trận nổ vang, Lăng Thanh liên tục lui đến rìa động, trong sương mù ngăn trở tầm mắt đột nhiên mấy dải lụa đỏ đồng thời đâm về phía hắn.

Lăng Thanh nghiêng người né tránh, liền thấy mấy dải lụa đỏ ấy bởi vì lực đạo quá lớn đâm thẳng vào vách núi, Lăng Thanh vội vàng thối lui, nhưng sau tiếng nổ vang lại nghe thấy một vài tiếng nước.

Mấy người khác cũng nghe thấy thanh âm, An Dương vương đi tới, phát hiện nham trên vách đá bởi vì thuốc nổ Điện Dao dùng mà chấn ra một khe nứt, nước này chính là từ khe nứt đó tràn vào, nhưng vết nứt đó còn đang “răng rắc, răng rắc” vỡ về hai bên và phía trên.

“Không xong, đằng sau gian mật thất này chính là sông ngầm dưới đất.” Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 4 – Chương 16”