Tàng tình
- Tác giả: Nga Phi
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhị chương
Dưới chân núi, mùi máu mơ hồ chưa tan. Gió núi rít gào, bén nhọn chói tai, hệt như ma quỷ rên rỉ.
Lăng Thanh dựa vào ấn tượng tìm được địa phương đã ký hiệu ban ngày.
Dời chạc cây đi, người kia vẫn còn nằm ở nơi đó. Lăng Thanh rất nhẹ thở ra, giơ tay lên sờ sờ mặt nạ trên mặt, sau đó mới đi tới ngồi xổm người xuống.
Sáu năm trước hắn đã biết được cái tuyệt diệu trong võ nghệ của Yên Vân Liệt, có lẽ cũng chỉ có luyện được tới cảnh giới tuyệt diệu như thế, mới có thể thoát thân dưới loại tình huống đó.
Mượn ánh trăng yếu ớt xuyên thấu qua cành lá rậm rạp chiếu xuống, thấy máu ở bả vai Yên Vân Liệt đã khô, đưa tay đang muốn xé y phục chỗ vết thương của hắn, bất ngờ, đối phương bỗng nhiên mở mắt, mâu quang sắc bén, đồng thời giơ tay không bị thương lên.
Lăng Thanh phản ứng cực nhanh ưỡn thẳng nửa người trên trốn về phía sau, song đã quá muộn, chỗ cần cổ giống như bị ong mật đốt một cái, lúc dùng tay đi sờ chỉ có một điểm đỏ sẫm trên đầu ngón tay. Không biết là ám khí gì, suy đoán hẳn là mảnh như lông trâu, gặp máu liền hóa.
Có lẽ trên đó còn có độc…
“Người nào?” Yên Vân Liệt đã tay che vết thương ở bả vai ngồi dậy, trong con ngươi thâm trầm che giấu lạnh thấu xương khiến người ta sợ hãi.
Lăng Thanh không có lên tiếng, duy trì tư thế nửa người trên thẳng mà nửa quỳ trên mặt đất, chỉ là con mắt nhìn về phía cái bọc rơi trên mặt đất kia, vừa rồi trong lúc tình thế cấp bách chỉ lo né tránh, bọc từ trong tay rơi xuống, thuốc trị thương bên trong đều rớt ra.
Yên Vân Liệt theo tầm mắt của hắn cũng nhìn về phía trên đất, nhìn thấy mấy bình sứ kia, ngón tay dính một chút bột thuốc vẩy ra ngửi ngửi, lập tức vẻ phòng bị trên mặt hơi thu lại, “Đây là… kim sang dược (1)?”
Thanh âm thuần hậu giấu trong bóng đêm dày đặc, có loại mê hoặc nói không nên lời, lại mang mấy phần uy hiếp không cho kháng cự lại.
Lăng Thanh nuốt ngụm nước miếng, sau đó tận lực giảm thấp giọng nói xuống, “Yên giáo chủ đã còn có khí lực đả thương người khác, có lẽ là vết thương trên người đã không còn đáng ngại, cũng có thể không cần những thứ thuốc trị thương này nữa.” Nói xong đang muốn vận công thử xem phía trên thứ vừa rồi có mang theo độc như mình nghĩ hay không.
“Đừng vận khí, sẽ tăng nhanh tốc độ ‘Thanh Phong’ chạy toàn thân.” Yên Vân Liệt quát bảo ngưng lại.
Quả nhiên là châm độc, Lăng Thanh nghĩ thầm. Chỉ có thể tĩnh khí ngưng thần, đưa tay điểm mấy chỗ đại huyệt trên người, rồi mới từ trong sườn giày lấy ra chủy thủ, hướng về phía chỗ cổ cắt định bụng phóng máu độc ra, mặc dù biết có lẽ đây chỉ là uổng phí khí lực.
Ai ngờ mũi chủy thủ vừa mới kề lên cổ, đột nhiên một thân ảnh sát lại gần…
“Đã là Yên mỗ hiểu lầm, vậy nên để Yên mỗ phụ trách.”
Tiếng nói rơi ở bên tai hắn, tay nắm chủy thủ bị bàn tay giữ lại, hơi thở ấm áp lướt nhẹ qua bên tai, mang theo huyết tinh trên người đối phương cùng với cái lạnh lẽo của sương đêm, sau đó thứ gì đó mềm mại ẩm ướt dán lên cần cổ…
Ám hương trầm, đê mê hồi, một hòn đá rơi xuống nước, sóng gợn lăn tăn.
Lăng Thanh cứng đờ tại chỗ, cả người đứng ở đó giống như đầu gỗ, đôi môi ẩm dán lên da thịt chỗ cổ, xoay qua, mút vào, cử động quá quá ái muội khiến cho Lăng Thanh nhất thời không biết phải làm sao, đầu trống rỗng đã quên phản ứng. Chỉ chốc lát sau, đầu Yên Vân Liệt hơi rời đi, nghiêng mặt qua nhả một búng máu, Lăng Thanh giờ mới hiểu được đối phương là đang làm cái gì.
“Được rồi…” Yên Vân Liệt dịch đầu qua, dùng tay áo lau lau miệng, “Độc tính của ‘Thanh Phong’ tuy mạnh nhưng phát tác rất chậm, mặc dù khả năng còn có dư độc nhưng không đến mức tổn thương đến tính mạng, chỉ là trên người bản tọa không mang thuốc giải, ngày nào liên lạc được với thuộc hạ của bản tọa sẽ sai người đưa thuốc giải tới, xin hỏi tôn giá (2) xưng hô như thế nào?”
Lăng Thanh bởi vì thất thần cho nên không có nghe rõ Yên Vân Liệt đang nói cái gì, chỉ nghe được hắn hỏi mình gọi là gì, chữ “Lăng” theo bản năng đang muốn ra khỏi miệng, lại đột nhiên ngừng…
Giật giật môi, Lăng Thanh bình tĩnh mà nói: “Tại hạ họ Tần, tên một chữ Lâm.” Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 1 – Chương 2”