Tàng tình – Quyển 1 – Chương 2

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhị chương

Dưới chân núi, mùi máu mơ hồ chưa tan. Gió núi rít gào, bén nhọn chói tai, hệt như ma quỷ rên rỉ.

Lăng Thanh dựa vào ấn tượng tìm được địa phương đã ký hiệu ban ngày.

Dời chạc cây đi, người kia vẫn còn nằm ở nơi đó. Lăng Thanh rất nhẹ thở ra, giơ tay lên sờ sờ mặt nạ trên mặt, sau đó mới đi tới ngồi xổm người xuống.

Sáu năm trước hắn đã biết được cái tuyệt diệu trong võ nghệ của Yên Vân Liệt, có lẽ cũng chỉ có luyện được tới cảnh giới tuyệt diệu như thế, mới có thể thoát thân dưới loại tình huống đó.

Mượn ánh trăng yếu ớt xuyên thấu qua cành lá rậm rạp chiếu xuống, thấy máu ở bả vai Yên Vân Liệt đã khô, đưa tay đang muốn xé y phục chỗ vết thương của hắn, bất ngờ, đối phương bỗng nhiên mở mắt, mâu quang sắc bén, đồng thời giơ tay không bị thương lên.

Lăng Thanh phản ứng cực nhanh ưỡn thẳng nửa người trên trốn về phía sau, song đã quá muộn, chỗ cần cổ giống như bị ong mật đốt một cái, lúc dùng tay đi sờ chỉ có một điểm đỏ sẫm trên đầu ngón tay. Không biết là ám khí gì, suy đoán hẳn là mảnh như lông trâu, gặp máu liền hóa.

Có lẽ trên đó còn có độc…

“Người nào?” Yên Vân Liệt đã tay che vết thương ở bả vai ngồi dậy, trong con ngươi thâm trầm che giấu lạnh thấu xương khiến người ta sợ hãi.

Lăng Thanh không có lên tiếng, duy trì tư thế nửa người trên thẳng mà nửa quỳ trên mặt đất, chỉ là con mắt nhìn về phía cái bọc rơi trên mặt đất kia, vừa rồi trong lúc tình thế cấp bách chỉ lo né tránh, bọc từ trong tay rơi xuống, thuốc trị thương bên trong đều rớt ra.

Yên Vân Liệt theo tầm mắt của hắn cũng nhìn về phía trên đất, nhìn thấy mấy bình sứ kia, ngón tay dính một chút bột thuốc vẩy ra ngửi ngửi, lập tức vẻ phòng bị trên mặt hơi thu lại, “Đây là… kim sang dược (1)?”

Thanh âm thuần hậu giấu trong bóng đêm dày đặc, có loại mê hoặc nói không nên lời, lại mang mấy phần uy hiếp không cho kháng cự lại.

Lăng Thanh nuốt ngụm nước miếng, sau đó tận lực giảm thấp giọng nói xuống, “Yên giáo chủ đã còn có khí lực đả thương người khác, có lẽ là vết thương trên người đã không còn đáng ngại, cũng có thể không cần những thứ thuốc trị thương này nữa.” Nói xong đang muốn vận công thử xem phía trên thứ vừa rồi có mang theo độc như mình nghĩ hay không.

“Đừng vận khí, sẽ tăng nhanh tốc độ ‘Thanh Phong’ chạy toàn thân.” Yên Vân Liệt quát bảo ngưng lại.

Quả nhiên là châm độc, Lăng Thanh nghĩ thầm. Chỉ có thể tĩnh khí ngưng thần, đưa tay điểm mấy chỗ đại huyệt trên người, rồi mới từ trong sườn giày lấy ra chủy thủ, hướng về phía chỗ cổ cắt định bụng phóng máu độc ra, mặc dù biết có lẽ đây chỉ là uổng phí khí lực.

Ai ngờ mũi chủy thủ vừa mới kề lên cổ, đột nhiên một thân ảnh sát lại gần…

“Đã là Yên mỗ hiểu lầm, vậy nên để Yên mỗ phụ trách.”

Tiếng nói rơi ở bên tai hắn, tay nắm chủy thủ bị bàn tay giữ lại, hơi thở ấm áp lướt nhẹ qua bên tai, mang theo huyết tinh trên người đối phương cùng với cái lạnh lẽo của sương đêm, sau đó thứ gì đó mềm mại ẩm ướt dán lên cần cổ…

Ám hương trầm, đê mê hồi, một hòn đá rơi xuống nước, sóng gợn lăn tăn.

Lăng Thanh cứng đờ tại chỗ, cả người đứng ở đó giống như đầu gỗ, đôi môi ẩm dán lên da thịt chỗ cổ, xoay qua, mút vào, cử động quá quá ái muội khiến cho Lăng Thanh nhất thời không biết phải làm sao, đầu trống rỗng đã quên phản ứng. Chỉ chốc lát sau, đầu Yên Vân Liệt hơi rời đi, nghiêng mặt qua nhả một búng máu, Lăng Thanh giờ mới hiểu được đối phương là đang làm cái gì.

“Được rồi…” Yên Vân Liệt dịch đầu qua, dùng tay áo lau lau miệng, “Độc tính của ‘Thanh Phong’ tuy mạnh nhưng phát tác rất chậm, mặc dù khả năng còn có dư độc nhưng không đến mức tổn thương đến tính mạng, chỉ là trên người bản tọa không mang thuốc giải, ngày nào liên lạc được với thuộc hạ của bản tọa sẽ sai người đưa thuốc giải tới, xin hỏi tôn giá (2) xưng hô như thế nào?”

Lăng Thanh bởi vì thất thần cho nên không có nghe rõ Yên Vân Liệt đang nói cái gì, chỉ nghe được hắn hỏi mình gọi là gì, chữ “Lăng” theo bản năng đang muốn ra khỏi miệng, lại đột nhiên ngừng…

Giật giật môi, Lăng Thanh bình tĩnh mà nói: “Tại hạ họ Tần, tên một chữ Lâm.” Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 1 – Chương 2”

Tàng tình – Quyển 1 – Chương 1

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Đệ nhất chương

Lần đầu tiên Lăng Thanh trông thấy Yên Vân Liệt, khi đơn độc hỗn chiến với một đám mã tặc, tay áo xé gió, kiếm rít như ngâm.

Vãn Nguyệt công tử Lăng Thanh, người trong chốn giang hồ biết được ít nhiều, một thanh Quy Mộng kiếm mảnh như ngón tay, mỏng như cánh ve, kiếm pháp Vãn Nguyệt gia truyền nhẹ nhàng tiêu sái, luận võ mặc dù chưa tới cảnh giới cao nhất, song đối phó với chừng mười tên mã tặc cũng là dư dả.

Lăng Thanh lúc này, tuổi chưa đến nhược quán (1), vẻ lông bông của thiếu niên còn chưa mất đi, đối mặt hơn mười đại hán ác hình ác trạng, khóe miệng chứa nụ cười, trường kiếm sáng bạc kiếm hoa lượn lờ, mà tay nắm vỏ kiếm thủy chung giấu sau người, một tay ngăn địch, xê dịch thoát ra, chiêu thức hoa lệ.

Tình thế đã nghiêng về một phía, ngay vào lúc đó, Lăng Thanh nghe được một chuỗi tiếng vang của chuông bạc, đồng thời đất bằng một trận gió nổi lên, đất đá bay mù trời, hình bóng mê loạn, Lăng Thanh chỉ nhìn thấy một thân ảnh từ bên cạnh xẹt qua. Rồi gió ngừng ảnh dứt, đám mã tặc kia gục xuống như núi đổ, đều là cổ bị vật sắc cắt, máu phun ra tung toé.

Đây là võ nghệ bậc nào?

Lăng Thanh duy trì tư thế muốn ra hay không, sững ra xong mới chú ý tới người đứng không cách mấy thước trước mặt mình.

Đó là một nam tử xem ra chỉ không lớn hơn mình mấy tuổi, một thân đen thâm trầm như đêm, thêu hoa văn kim tuyến, gấm thượng hạng dưới ánh mặt trời mơ hồ lưu chuyển ánh sáng ngọc như vân tự thủy.

Ngũ quan nam tử đoan chính cương nghị, mày kiếm tựa nhuộm mực, con mắt sáng ngời như đầy sao, mũi cao thẳng, môi mỏng nhếch lên cười như có như không, con ngươi giống như nước hồ đen sâu thăm thẳm, vừa ngắm ngắm không thấy đáy, mị hoặc giống như muốn hút người ta vào.

Lăng Thanh biết nhìn chòng chọc người khác như thế trông rất thất lễ, nhưng lại không cách nào dời tầm mắt ra.

Người nọ nhưng cũng không để ý, mặc hắn xem, nhất thời hơi thở hỗn loạn chứa đầy máu tanh cũng bình tĩnh lại, đủ loại hoa lá cành bên cạnh vang xào xạc, trên người đối phương mơ hồ kéo tới khí thế bức người.

Ngay khi con mắt Lăng Thanh không chớp nhìn hắn, nam tử đột nhiên làm ra một chuyện khiến người ta bất ngờ, ygiơ tay lên dùng giữa ngón tay nhẹ lau đi giọt máu dính trên gò má Lăng Thanh, sau đó vê vê đỏ tươi ở ngón tay, ý cười nghiền ngẫm.

Động tác này rất chậm, chậm rãi giơ tay lên, chậm rãi đưa tới, chậm rãi lau vết máu trên mặt hắn… Lăng Thanh có đủ thời gian hoàn hồn để né tránh. Thế nhưng hắn hoàn hồn, lại không hề né tránh, chỉ cứ như vậy lăng lăng nhìn đối phương đưa tay qua.

Ngón tay hơi có chút thô ráp mơn trớn trên mặt, có chút đường đột, có chút ái muội, tuy là đụng chạm ngắn ngủi, vẫn có thể cảm nhận được nhiệt độ dưới ngón tay y, tay áo thêu hoa văn rắc rối phất một cái qua trước mặt, lưu lại vài hơi thở nhàn nhạt như trầm hương.

“Lộng hoa lưu hương, hương phong không tự tán; cúc thủy vãn nguyệt, nguyệt ảnh bất cấm lưu…” (2) Thanh âm của nam nhân trong trong trầm trầm, để lộ vững vàng không hợp với niên kỷ y, y nói, giọng điệu cơ hồ có chút hài hước, “Vãn Nguyệt kiếm pháp quý ở nhẹ nhàng phiêu dật, chém loạn giết loạn như ngươi còn ‘ỷ phong vãn nguyệt’ thế nào? Không bằng… đổi tên gọi là Phách Nguyệt kiếm pháp thì hơn.” (3)

Ầm ầm một tiếng, Lăng Thanh chỉ cảm thấy một tia chớp bổ trúng đỉnh đầu. Nghĩ hắn ở trên giang hồ tuổi trẻ thành danh, bao nhiêu tiền bối cao nhân, hiệp sĩ hào kiệt đều tiếng khen không dứt đối với kiếm pháp của hắn, đến nay còn chưa từng bị người nói như thế. Lăng Thanh nhất thời thần sắc đại biến, gương mặt đen tựa như đáy nồi.

Đối phương không để bụng, ngược lại giống như nhìn thấy một sự vật gì đó thú vị, hứng thú dạt dào ngập tràn khuôn mặt. Lăng Thanh đang muốn phát cáu, bỗng không trung lại truyền tới một trận tiếng vang thanh thúy như vỡ, Lăng Thanh hơi ngẩng đầu một cái, liền thấy một người đạp gió mà đến.

Khinh công người tới không tầm thường, mặc một thân bạch y như tuyết ngưng sương, vạt áo như gió tóc đen tung bay, đợi đến gần một chút, liền thấy chân của hắn bước trên bụi cây nhẹ nhàng nhảy, sau đó nhanh nhẹn dừng ở trước mặt Lăng Thanh, tiếng leng keng lanh lảnh đến từ một chuỗi chuông bạc thắt ở bên hông hắn, sợi dây nối vào nhau.

Khuôn mặt mỉm cười, sóng mắt lưu chuyển, nếu nói mỹ nhân như ngọc cũng không cách nào hình dung cái tốt đẹp của người này, Lăng Thanh chưa từng thấy người bộ dạng tinh xảo lại tốt như vậy, còn lại là một nam tử, không khỏi than nhẹ một tiếng trong lòng.

Nam tử áo trắng còn chưa đứng vững, đã bị người áo đen đưa tay kéo vào trong lòng mình, rồi sau đó trong mắt sủng nịch nhìn hắn, “Không phải bảo ngươi chờ một lát, nơi này bẩn…”

Nam tử bạch y dựa vào trong ngực hắn, hơi ngẩng đầu, rồi mới giơ tay lên dùng tay áo thay hắn lau thái dương, thanh âm mềm nhẹ, “Yên tả sứ tới chỗ nào, Linh Quân cũng muốn theo cùng.”

Nam tử áo đen đưa tay điểm điểm chóp mũi hắn, “Là ngươi quấn người nhất!”

Lăng Thanh nhìn trước mắt hai người liếc mắt đưa tình, thái dương nổi gân xanh, con mắt đảo qua, thấy thắt lưng hai người đều rủ xuống một khối mộc bài hình dài màu tối cỡ bàn tay, phía trên có hai chữ “Thiên Tuyệt”, Lăng Thanh bỗng nhiên cả kinh, lại vừa nghĩ người tên là Linh Quân kia xưng hô nam tử áo đen là Yên tả sứ…

Chẳng lẽ là —

Từng nghe Tương Tây có núi, tên Thiên Tuyệt, trên núi trú một môn phái, là Thiên Tuyệt giáo. Thiên Tuyệt giáo xây giáo trăm năm, xưa nay thần bí, vì giáo chúng ấy hành tung quỷ bí, giỏi độc nuôi cổ, lại không vãng lai với nhân sĩ chính đạo, mà lại thường xảy ra chuyện trái với đạo nghĩa, vì vậy người trong giang hồ hay xưng Thiên Tuyệt giáo là ma giáo.

Giang hồ nghe đồn giáo chủ Thiên Tuyệt giáo hiện đã không còn quản sự, sự vụ lớn nhỏ trong giáo đều do tả sứ Yên Vân Liệt một tay xử lý…

Lăng Thanh nhíu mày suy nghĩ, nếu trước mắt người này được xưng là Yên tả sứ, chẳng lẽ hắn chính là…?

Đang khi Lăng Thanh cúi đầu, nghe bên tai có người cười sang sảng, “Phách Nguyệt công tử, Yên mỗ có hẹn với giai nhân, thứ cho không phụng bồi, cáo từ trước.”

“Ngươi?!”

Lăng Thanh cầm kiếm tiến lên đang muốn đòi kiến giải, Yên Vân Liệt đã đảo ống tay áo, bỗng chốc bão cát mê mắt giống như khi y đến, đợi cho trận gió này qua, đã không thấy bóng người. Lăng Thanh giận mà không có chỗ phát, nghiến nghiến răng, rút kiếm chém hai cái vào thân cây bên cạnh, chưa hết giận, lại đạp một cước, cành lá rơi xuống rào rào giống như trời mưa.

Giận phát xong, người cũng bình tĩnh một chút, Lăng Thanh đứng sững ở trước cây một lúc, đột nhiên ngơ ngẩn xoa lên nơi Yên Vân Liệt chạm qua vừa rồi.

Nơi đó… lại như thiêu như đốt.

Lúc đó trong hoàng cung, tổng quản thái giám đại nội Cao Chi Nhất bị phát hiện chết trong phòng mình, trạng thái chết kinh khủng, nguyên nhân cái chết kỳ quặc.

Mấy ngày sau, phó tổng quản thái giám Hoắc Hiền thăng chức tổng quản đại nội.

Hoắc Hiền mười tuổi tiến cung, giờ đây đã hơn ba mươi năm, nhiều năm giao thiệp trong cung đình, tự có một bộ bản lĩnh nhanh miệng xem sắc mặt người khác, trước khi Cao Chi Nhất chết đã rất được hoàng đế sủng hạnh, sau khi Cao Chi Nhất chết thay thế địa vị lại càng khiến cho người trong hậu cung dỗ đến phục phục tùng tùng. Song Hoắc Hiền lại thấy vậy vẫn chưa đủ, kết bè kết cánh bên ngoài, nhiễu loạn triều chính.

Mấy năm từ đấy về sau, hoạn đảng chuyên quyền, triều đình náo động bất an… Tiếp tục đọc “Tàng tình – Quyển 1 – Chương 1”

Tàng tình – Quyển 1 – Văn án+Trích đoạn

Tàng tình

  • Tác giả: Nga Phi
  • Chuyển ngữ: Yappa
  • Mục lục

Văn án

Sáu năm trước gặp nhau, một câu trào phúng trêu tức, thân ảnh của người nọ quấn không đi;

Sáu năm sau gặp lại, hắc y, tuấn mã, dáng người của y lại xông vào mi mắt hắn.

Song, hắn là Vãn Nguyệt kiếm Lăng Thanh, người nọ thì lại là đứng đầu Thiên Tuyệt giáo,

Đối lập giang hồ, khiến cho hắn chỉ có thể giấu khuôn mặt bình thường cùng thân phận chân thật,

Lấy cơ hội giải độc cùng Yên Vân Liệt phóng ngựa giang hồ, đạp ca (1) mà đi.

Đom đóm lạo xạo dưới miếu thờ đêm trăng, nụ hôn không thể vãn hồi dưới Thập Quân sơn,

Cái gọi là tình căn thâm chủng, cho đến lúc này mới hiểu được…

Chú thích
(1) đạp ca: chỉ những cặp đôi nắm tay nhau đi du xuân