Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 7

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ thất chương

Sau khi những người khác đều lui ra, Ngũ Tử Ngang giải huyệt ngủ của nhi tử. Qua không bao lâu, Tần Gia Hựu tỉnh lại. Mở mắt ra nhìn thấy phụ thân và phụ phụ, sau khi ngẩn người, bé nhớ lại chuyện phát sinh lúc trước, lập tức nhìn bên giường, nhưng không có người bé mỗi ngày mở mắt ra một cái là có thể nhìn thấy.

Khóe miệng Tần Gia Hựu méo xệch, nước mắt ào ào chảy ra: “Phụ thân… Phụ thân… Con muốn Nhật Nhật… Con muốn Nhật Nhật… Tại sao phải đuổi Nhật Nhật đi… Oa oa… Phụ thân tại sao muốn đuổi Nhật Nhật đi…”

Ngũ Tử Ngang đau lòng muốn chết, lau nước mắt cho nhi tử, y mềm giọng dụ dỗ nói: “Tử Quân, đừng khóc, phụ thân muốn Nhật Nhật tách khỏi con là có nguyên nhân. Con nghe phụ thân nói có được không? Con trước tiên đừng khóc.”

“Oa…” Bị phụ thân ôm vào lòng, Tần Gia Hựu khóc càng đau lòng hơn.

“Tử Quân, nghe phụ thân nói cho con.” Tần Ca mở miệng, giọng điệu nhẹ nhàng hơn ban nãy không ít, nhưng vẫn nghiêm khắc như cũ.

Tần Gia Hựu lập tức nín khóc, hai mắt đẫm lệ mơ hồ nhìn phụ thân, muốn phụ thân cho bé một lời giải thích. Ngũ Tử Ngang lau lau nước mắt nhi tử, thở dài nói: “Tử Quân, con năm nay mới chín tuổi, nhưng Diêm Nhật đã sắp hai mươi tám. Chờ con qua nhược quán, gã cũng sắp bốn mươi tuổi rồi. Con mỗi ngày một lớn lên, gã lại là mỗi ngày một già đi, sau này gã còn chăm sóc, bảo vệ con thế nào?”

Tần Gia Hựu không chút suy nghĩ liền nói: “Con mặc kệ… Con muốn Nhật Nhật, con muốn Nhật Nhật… Phụ thân, nếu như Nhật Nhật già rồi, vậy, vậy để cho người khác chăm sóc con, bảo vệ con… Phụ thân, con muốn Nhật Nhật…” Từ khi có trí nhớ Tần Gia Hựu đã không rời khỏi Diêm Nhật, căn bản chịu không nổi Diêm Nhật không ở cạnh bé.

Chẳng lẽ thật sự như bọn họ suy đoán sao? Ngũ Tử Ngang không nói ra trong lòng mình là tư vị gì. Vỗ dỗ nhi tử, y nói: “Con chỉ cần Nhật Nhật, vậy con có nghĩ tới không, con trưởng thành sẽ thành thân, sẽ có hoàng hậu, phi tử của chính mình, sẽ có hoàng tử hoàng nữ của chính mình, nhưng Diêm Nhật lại cô đơn, con nhẫn tâm sao?”

“Con không muốn hoàng hậu phi tử, con muốn Nhật Nhật con muốn Nhật Nhật…” Tần Gia Hựu căn bản không biết mình nói cái gì, bé nắm thật chặt tay phụ thân, hi vọng phụ thân có thể trả Nhật Nhật cho bé.

“Tử Quân.” Thanh âm Tần Ca nghiêm khắc mấy phần, Tần Gia Hựu không dám khóc, đáng thương nhìn về phía phụ hoàng. Tần Ca dùng sức lau sạch nước mắt trên mặt nhi tử, nhân cơ hội dạy dỗ: “Con là hoàng thượng, lời con nói ra nhất ngôn cửu đỉnh. Con bây giờ chỉ cần Diêm Nhật, nhưng con có thể bảo đảm con kiếp này đều chỉ cần gã sao? Chuyện không thể bảo đảm đừng tùy tiện nói ra khỏi miệng, nếu không con bảo Diêm Nhật sau này làm sao mà chịu nổi?”

“Phụ phụ…” Tiếng khóc của Tần Gia Hựu sắp khống chế không được, bé còn nhỏ tuổi không biết nên xử lý chuyện này như thế nào, bé chỉ biết là bé không muốn Diêm Nhật rời khỏi bé.

Tần Ca dằn lòng nói: “Nếu như con thực sự cần Diêm Nhật như vậy, thật sự có thể sau này không rời không bỏ gã, vậy cho phụ hoàng và phụ thân nhìn thấy quyết tâm của con. Nếu như con làm không được, vậy không bằng sớm một chút thả Diêm Nhật tự do, để gã có thể có cuộc sống của mình. Tử Quân, con từ nhỏ phụ hoàng đã nói với con, con là hoàng thượng, mỗi tiếng nói cử động của con có thể dễ dàng quyết định vận mệnh người khác, đừng xem lời phụ hoàng và lão thái sư nói với con như trò đùa. Hôm nay phụ thân sai người đưa Diêm Nhật đi chính là bởi vì lời nói và việc làm ngày thường của con không đủ để khiến phụ hoàng và phụ thân tin con. Chính con suy nghĩ thật kỹ nên làm như thế nào, nên khiến phụ hoàng và phụ thân yên tâm làm sao.”

Tần Gia Hựu nức nở, bé rất đau lòng rất đau lòng, nhưng bé biết chuyện đuổi Diêm Nhật đi này nếu như bé không làm cái gì, phụ hoàng và phụ thân sẽ không thay đổi chủ ý. Nhưng phải làm cái gì đây? Bé còn chưa thể nào hiểu được thâm ý trong lời nói của phụ hoàng và phụ thân.

“Phụ phụ, phụ thân, nếu như con có thể chứng minh con sẽ vẫn luôn cần Nhật Nhật, hai người sẽ trả Nhật Nhật cho con?”

“Phải, nếu như con có thể chứng minh com sẽ không có mới nới cũ, con sẽ vẫn để Diêm Nhật ở bên cạnh con, phụ hoàng và phụ thân sẽ trả lại gã cho con. Nếu không thể, vậy con cũng đừng để lỡ hạnh phúc của Diêm Nhật.”

Hạnh phúc của Nhật Nhật? Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế nổi giận trong lòng, bé mới mặc kệ “hạnh phúc” của Nhật Nhật là cái gì, Nhật Nhật là của Bé! Nhật Nhật không được rời khỏi bé, ai cũng không thể khiến Nhật Nhật rời khỏi bé! “Hạnh phúc” của Nhật Nhật sao có thể quan trọng như bé!

“Phụ phụ, phụ thân, hài nhi sẽ làm cho hai người nhìn!” Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế tự mình lau khô nước mắt. Dù sao bé nhất định sẽ “cướp” Nhật Nhật về!

Ngũ Tử Ngang sờ sờ đầu nhi tử, rất sợ nhi tử oán trách y. “Tử Quân, phụ thân và phụ hoàng làm như vậy không phải là không thích Diêm Nhật, chính là bởi vì coi gã là người một nhà, cho nên mới suy nghĩ vì gã. Con còn nhỏ, con sau này sẽ gặp được rất nhiều người tốt hơn Diêm Nhật gấp trăm lần, nếu tới khi đó, con thích người khác, hoặc là con cảm thấy Diêm Nhật chướng mắt, vậy Diêm Nhật sẽ rất đáng thương rất đáng thương. Con là chủ tử, gã là nô tài, dù cho gã đáng thương, gã cũng chỉ có thể nhịn. Nhịn đến cuối cùng, chờ đợi gã cũng chỉ có chết. Con cũng không muốn Diêm Nhật chết chứ.”

Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế lắc lắc đầu, trong lòng là nghĩ đến Diêm Nhật có thể sẽ chết cực độ khổ sở. Ngẩng đầu, bé kiên định nói: “Phụ thân, nếu như hài nhi có thể chứng minh hài nhi sẽ vẫn cần Nhật Nhật, người phải trả Nhật Nhật cho con.”

“Phụ thân sẽ nói được thì làm được. Nhưng phụ thân cũng hi vọng con đừng miễn cưỡng chính mình, nếu như con miễn cưỡng chính mình hoặc là muốn tranh hơn thua với phụ thân, phụ hoàng mà nhất định phải đòi Diêm Nhật về, vậy con sẽ thực sự có thể hại gã.” Trong tư tâm Ngũ Tử Ngang vẫn không hi vọng nhi tử quá coi trọng Diêm Nhật, dù sao tựa như Tần Ca nói, Diêm Nhật lớn hơn nhi tử quá nhiều tuổi.

“Hài nhi biết.” Cảm xúc Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế ổn định không ít.

Nhìn ra nhi tử là thật nghe lọt, Ngũ Tử Ngang ôm thật chặt nhi tử, nói: “Phụ thân định từ Diêm La điện chọn hai tiểu quỷ tuổi tác xấp xỉ con tới gần người hầu hạ con, con thấy sao?”

“Nghe phụ thân an bài.” Tần Gia Hựu rất thuận theo.

“Vậy phụ thân sai bọn họ buổi tối liền tới đây.”

“Vâng.” Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 7”

Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 6

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ lục chương

Trở lại Nhân Tâm đường, Ngũ Tử Ngang theo thường lệ trước đi xem nhi tử. Nhi tử đang ăn cơm với Diêm Nhật, Ngũ Tử Ngang không lộ tiếng nói nét mặt nói mấy câu với nhi tử liền đi gian phòng của y và Tần Ca. Tần Ca còn chưa có dùng bữa, lúc Ngũ Tử Ngang bước vào Nhân Tâm đường, đã có tiểu thái giám đi truyền thiện. Nhìn thấy Ngũ Tử Ngang, câu nói đầu tiên của Tần Ca là: “Giải quyết xong rồi?”

Ngũ Tử Ngang gật gật đầu, vẻ mặt tên trộm cười nói: “Giải quyết xong rồi. Duy Châu ban đầu kiên quyết cãi lại, ta vừa nói không cho Khoa Thấm Khả Thập về Đột Quyết, hắn liền thừa nhận.”

Tần Ca trừng Ngũ Tử Ngang một cái: “Ngươi cũng không sợ Phùng Duy Châu căm ghét ngươi.”

Ngũ Tử Ngang ngồi xuống bên cạnh Tần Ca, hô to: “Ta đây là giúp bọn hắn có được không. Nếu không phải là ta ép hắn, hắn và Khoa Thấm Khả Thập còn không đâm rách tầng giấy dán cửa sổ kia đâu. Duy Châu chính là cảm giác mình già, lại là nam nhân không có cách nào sinh nhi tử cho Khoa Thấm Khả Thập, cho nên mới chết không thừa nhận. Bây giờ hắn thừa nhận có tình ý với Khoa Thấm Khả Thập, Khoa Thấm Khả Thập lại không hắn không muốn, đây không phải vừa vặn hai bên đều thích nhau sao.”

“Ta xem ngươi là thành tâm trêu chọc bọn họ.” Hắn còn không biết người này sao. Ngũ Tử Ngang cười cười vô lại, xem như là thừa nhận.

Lúc này cơm chiều đưa tới, hai người cũng không nói nữa. Đợi cơm nước dọn xong, người linh tinh lui xuống, Ngũ Tử Ngang nói rõ chuyện đã xảy ra trong Tĩnh Tâm trai cho Tần Ca. Tần Ca nghe xong nói: “Quả thực, hai người bọn họ bên nhau cũng như ta người, con nối dõi là then chốt. Nếu Khoa Thấm Khả Thập không có con nối dõi, vậy đại Đông giúp y trở thành Đột Quyết vương cũng không có chút ý nghĩa nào. Chỉ là, ngươi ép Khoa Thấm Khả Thập như vậy, Phùng Duy Châu có thể chấp nhận con y hắn sao?”

Ngũ Tử Ngang lại có vẻ không lo lắng chút nào, nói: “Duy Châu người này ta rất hiểu, nếu nói quan viên trong triều ai trung hậu thành thật hơn hắn, ta còn thật chọn không được, cũng bởi vậy ta mới để cho hắn làm Lại bộ thượng thư. Khoa Thấm Khả Thập là hắn đưa về, lại vẫn mang theo bên người, tình cảm này đương nhiên không giống nhau. Bọn hắn bây giờ hai người đã chung đụng như vợ chồng, cho dù Khoa Thấm Khả Thập phụ hắn, Duy Châu kiếp này cũng tuyệt đối sẽ không tìm thêm. Chuyện con cái là một trong những điều kiện ta đồng ý cho Khoa Thấm Khả Thập về Đột Quyết, Phùng Duy Châu biết chỉ sẽ đau lòng Khoa Thấm Khả Thập bị uất ức, mới không trách y đâu.”

Tần Ca cười, véo véo mũi Ngũ Tử Ngang: “Đúng vậy, hắn sẽ không trách Khoa Thấm Khả Thập, sẽ trách ngươi.”

Ngũ Tử Ngang nhún nhún vai: “Vậy không liên quan tới ta. So sánh với thiên hạ đại Đông, mấy đứa con lại coi là gì? Khoa Thấm Khả Thập tỏ vẻ không cần mẹ đứa con, y muốn làm vương của Đột Quyết, bên cạnh còn có mấy đứa nhỏ, chắc chắn sẽ vô cùng vất vả. Ta xem ấy à, Phùng Duy Châu vừa thấy y khổ cực như vậy, đừng nói có mấy đứa con, hắn còn không vội vàng ôm đứa nhỏ thay Khoa Thấm Khả Thập giải quyết nỗi lo về sau.”

“Ngươi cũng đã nghĩ kỹ, vậy để Khoa Thấm Khả Thập sớm một chút đi Quan Tây đi.” Ngũ Tử Ngang đã làm như vậy, Tần Ca cũng không nói nhiều, ngược lại nói: “Cần đưa phong thư cho nhị đệ ngươi không, để hắn sớm chuẩn bị.”

Ngũ Tử Ngang hơi lộ vẻ nghiêm túc nói: “Ta lập tức viết thư cho hắn. Khoa Thấm Khả Thập mặc dù ở nhiếp chính vương phủ đã nhiều năm, nhưng Đột Quyết vương là Đột Quyết vương, ta phải nói cho Tử Anh không cần quản tình riêng của Khoa Thấm Khả Thập với nhiếp chính vương phủ, muốn hắn cẩn thận quan sát Khoa Thấm Khả Thập có thể trở thành Đột Quyết vương hay không. Chuyện này không phải trò đùa.”

Tần Ca gật đầu tỏ vẻ tán thành.

Nghĩ đến còn có chuyện của nhi tử, Ngũ Tử Ngang thở dài trong lòng. Múc một bát cháo cho Tần Ca, bưng cho đối phương, nói: “Ăn xong cơm, ta kêu Tử Quân và Diêm Nhật qua đây.”

Tần Ca vừa nghe liền biết y có ý gì, nhấp một hớp cháo, hắn thản nhiên nói: “Cũng tốt, dù sao sớm muộn đều phải làm. Thừa dịp Tử Quân còn chưa có nắm quyền, liền làm đi.”

Ngũ Tử Ngang lại thở dài trong lòng, nhưng không nói gì, chuyên tâm hầu hạ Tần Ca dùng bữa.

Tiểu hoàng đế Tần Gia Hựu còn chưa biết mình sắp chịu uất ức đang “phạt” Diêm Nhật ăn hết đồ còn dư lại sau khi bé ăn xong, chơi thăm trúc. Tần Gia Hựu tiểu hoàng đế gần đây mê trò chơi thăm trúc. Diêm Nhật tự tay vót mấy trăm cây thăm bằng trúc cho bé chơi. Tiểu hoàng đế ném một bó thăm trúc trên mặt đất, sau đó dùng một cây thăm trúc khều từng cây thăm trúc rải rác cùng một chỗ một ra, nếu có cây thăm trúc động coi như thua, phải một lần nữa bắt đầu. Mà bạn chơi và đối thủ tốt nhất của tiểu hoàng đế chính là Diêm Nhật. Diêm Nhật cũng thích chơi cái này, không vì cái gì khác, chính là vì gã có thể dễ dàng làm cho mình thua, được nụ cười của hoàng đế bệ hạ.

Đang chơi vui đây, bên ngoài truyền đến tiếng Ôn Quế: “Hoàng thượng, thái thượng hoàng và nhiếp chính vương bệ hạ mời ngài qua, còn có Diêm Nhật cũng qua.”

“Hả?” Tần Gia Hựu ngẩng đầu, vẻ mặt khó hiểu, phụ thân và phụ phụ có chuyện gì muốn bé và Nhật Nhật “cùng nhau” qua?

Diêm Nhật thả thăm trúc trong tay xuống đứng lên, Tần Gia Hựu lên tiếng: “Biết rồi, ta đây sẽ qua.”

“Dạ, vậy nô tài đi bẩm thái hoàng và nhiếp chính vương bệ hạ.”

Ôn Quế đi rồi, Tần Gia Hựu kéo tay Diêm Nhật đứng lên, trề môi: “Kỳ lạ, ban nãy lúc phụ thân tới cũng không nói có việc mà.”

“Có lẽ là chuyện gì khác đi.” Diêm Nhật sửa sang lại quần áo cho hoàng đế bệ hạ, nói: “Bệ hạ, chúng ta qua đi.”

“Được.” Xếp gọn thăm trúc, Tần Gia Hựu muốn đợi lát nữa trở về tiếp tục chơi. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 6”

Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 5

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ ngũ chương

Đẩy cửa Tĩnh Tâm trai ra, liền nhìn thấy Phùng Duy Châu quỳ ở nơi đó, vừa nhìn thấy y tới, Phùng Duy Châu dập đầu, cả người thành tư thế sấp xuống. Ngũ Tử Ngang đóng cửa, Phùng Duy Châu lập tức lên tiếng khẩn cầu: “Nhiếp chính vương bệ hạ, xin ngài tha Khoa Thấm, y tuổi nhỏ không hiểu chuyện, đều là thuộc hạ dạy bảo không tận sức mới có thể khiến y làm ra tội lớn mạo phạm nhiếp chính vương bệ hạ, xin nhiếp chính vương bệ hạ nể mặt thuộc hạ trung tâm với ngài, tha y.” Nói xong, Phùng Duy Châu lại dập đầu ba cái.

Ngũ Tử Ngang đi qua ngồi xuống, thân thể Phùng Duy Châu lập tức chuyển phương hướng, đối diện nhiếp chính vương bệ hạ. Có người đẩy cửa tiến vào bưng nước trà tới cho nhiếp chính vương, sau đó lại khom người lui ra, cũng đóng kín cửa. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 5”

Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 4

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ tứ chương

Ngũ Tử Ngang hiểu tính tình Phùng Duy Châu , nếu quả thật là như y đoán, Phùng Duy Châu dám chắc nói không nên lời. Nhưng Phùng Duy Châu lại là bộ dáng rất khổ sở, Ngũ Tử Ngang cũng không đành ép hắn, nói: “Ngươi đi xuống trước, Khoa Thấm Khả Thập nhất định muốn ngươi cùng y đi Đột Quyết, vậy bản vương phải hỏi trước rõ ràng y tại sao muốn làm như vậy, sau đó bản vương sẽ tìm ngươi.”

“Nhiếp chính vương bệ hạ…” Phùng Duy Châu luống cuống, muốn nói cái gì, bị Ngũ Tử Ngang giơ tay lên cắt ngang.

“Trong lòng bản vương có tính toán, ngươi đi xuống trước đi.”

“Nhiếp chính vương bệ hạ, là thuộc hạ giáo dục không tận sức, a Thập vẫn còn con nít, không hiểu gì cả.” Mặc dù không muốn cùng Khoa Thấm Khả Thập về Đột Quyết, nhưng lời nói của Phùng Duy Châu vẫn vô cùng bảo vệ đối phương, chỉ sợ nhiếp chính vương có gì hiểu lầm Khoa Thấm Khả Thập.

Ngũ Tử Ngang gật gật đầu: “Bản vương biết, ngươi đi xuống trước đi.”

Không thể không đi, Phùng Duy Châu hành một đại lễ, khom người lui ra. Ngũ Tử Ngang quay trở lại ngồi yên, rất nhanh, cửa vừa mới đóng chưa được bao lâu bị người đẩy ra, một người đi nhanh đến.

Đi tới chỗ cách Ngũ Tử Ngang mấy bước, hắn quỳ xuống, dập đầu: “Nhiếp chính vương bệ hạ, xin ngài cho phép Phùng đại ca cùng ta đi Đột Quyết.”

Trong phòng không có ai hầu hạ, Ngũ Tử Ngang rót chén trà nóng cho mình. Bưng lên, y dùng nắp chén gạt gạt lá trà, sau đó chậm rãi uống một ngụm. Dường như rất hài lòng mùi vị của trà này, y còn rất thoải mái mà thở hắt ra.

Khoa Thấm Khả Thập quỳ ở nơi đó cúi đầu, toàn thân căng ra. Ngũ Tử Ngang uống mấy ngụm trà, lúc này mới giương mắt nhìn về phía người quỳ ở nơi đó, chậm rãi nói: “Khoa Thấm, bản vương biết ngươi là được Phùng thượng thư mang về, đối với hắn đương nhiên có loại tình cảm báo ơn. Nhưng Phùng thượng thư quản lý Lại bộ, há có thể nói đi là đi. Nếu bản vương cứ như vậy đồng ý với ngươi, vậy sau này người nào cũng có thể đến đòi đại quan triều đình về nhà với bản vương, thế bản vương còn quản lý triều đình làm sao, thay hoàng thượng san sẻ thế nào?”

Khoa Thấm Khả Thập ngẩng đầu, lưng eo thẳng tắp, ánh mắt như ngọn đuốc nói: “Nhiếp chính vương bệ hạ, ta có tình cảm báo ơn với Phùng đại ca, nhưng đây không phải là nguyên nhân ta muốn Phùng đại ca đi Đột Quyết với ta. Nếu ta chỉ là muốn báo ơn, vậy ta trở lại Đột Quyết, làm Đột Quyết vương, giải quyết nỗi lo trong lòng đại Đông, cũng chính là báo ân tình Phùng đại ca cứu ta. Ta sở dĩ muốn Phùng đại ca cùng ta về Đột Quyết, không chỉ là bởi vì hắn quả thật có thể giúp đỡ ta, càng là bởi vì ta thích hắn!” Những lời này, Khoa Thấm Khả Thập nói rất lớn, tựa hồ muốn nói cho ai phía ngoài nghe.

Sắc mặt Ngũ Tử Ngang lập tức sa sầm, buông chén trà xuống.

Khoa Thấm Khả Thập không có bị khí thế của Ngũ Tử Ngang áp đảo, trái lại kiên định hơn nói: “Nhiếp chính vương bệ hạ, ta thích Phùng đại ca, ta và Phùng đại ca đã chung đụng như vợ chồng. Ta phải về Đột Quyết, sao có thể bỏ hắn một mình ở đây. Còn xin nhiếp chính vương bệ hạ có thể tác thành!” Khoa Thấm Khả Thập dập đầu một cái.

Tay Ngũ Tử Ngang đặt trên bàn, làm ra một chút âm thanh. Âm thanh này không lớn, nhưng nghe vào trong tai người khác lại lại khiến tâm can run lên. Sắc mặt Khoa Thấm Khả Thập thay đổi, mím chặt miệng.

“Chung đụng như ‘vợ chồng’?” Ngũ Tử Ngang hừ lạnh một tiếng, “Bản vương sao lại cảm thấy là ngươi đơn phương?”

Trong mắt Khoa Thấm Khả Thập hiện lên vẻ bi thương, lớn tiếng nói: “Không phải! Phùng đại ca cũng thích ta, chẳng qua là hắn luôn cảm thấy tuổi hắn lớn hơn ta, nói cái gì mà không thể làm chậm trễ ta, không thể để ta bị người ta chê cười. Nhiếp chính vương bệ hạ! Ta thừa nhận là ta không chịu buông tay, nhưng ta dám cam đoan trong lòng Phùng đại ca có ta!”

“Có ngươi?” Ngũ Tử Ngang không động đậy nói: “Trước không nói ngươi và hắn đều là nam tử. Phùng Duy Châu là thượng thư triều này, ngươi lại là hắn cứu về. Bây giờ ngươi và hắn có tầng quan hệ này, người ngoài sẽ không quản ai thích trước, chỉ biết hắn làm quan không nghiêm, không biết giữ chừng mực.”

“Nhiếp chính vương bệ hạ!” Khoa Thấm Khả Thập gầm nhẹ, “Ngài sao có thể nói hắn như thế! Hắn làm quan nhiều năm, lại là môn sinh của ngài, ngài chẳng lẽ còn không biết hắn là người như thế nào sao? Là ta thích Phùng đại ca trước, cũng là ta khăng khăng muốn Phùng đại ca.”

“Nói như thế không phải là ngươi ép buộc hắn?” Ngũ Tử Ngang càng không có hòa nhã, “Ngươi ép buộc hắn ủy thân với ngươi, ngươi còn dám đòi người với bản vương. Khoa Thấm Khả Thập, bản vương sẽ không để cho Phùng Duy Châu theo ngươi đi Đột Quyết. Bản vương bằng lòng ủng hộ ngươi trở thành Đột Quyết vương, nhưng cũng có thể ủng hộ người khác, không phải không thể là ngươi.”

Khoa Thấm Khả Thập đứng lên, hai đấm nắm chặt: “Nhiếp chính vương bệ hạ có thể ủng hộ người khác, nhưng ta dám nói ta là người chọn lựa thích hợp nhất. Chỉ cần nhiếp chính vương bệ hạ để Phùng đại ca cùng ta về Đột Quyết, Khoa Thấm Khả Thập lấy hùng ưng trên thảo nguyên để thề, tuyệt đối không phản bội nhiếp chính vương bệ hạ!”

“Ngươi đây là đang uy hiếp bản vương sao?” Ngũ Tử Ngang lạnh lùng cười, đột nhiên thần sắc lạnh lùng hô: “Người tới!”

Thị vệ tiến vào.

“Bắt hắn cho bản vương!”

Đám thị vệ xông tới đè Khoa Thấm Khả Thập. Khoa Thấm Khả Thập không có giãy giụa, chỉ hô lớn: “Vương gia! Trái tim của ta đối với Phùng đại ca trời đất có thể chứng giám, xin vương gia tác thành!”

“Giải xuống!”

Đám thị vệ giải Khoa Thấm Khả Thập rời khỏi thư phòng. Khoa Thấm Khả Thập quay đầu lại hô to: “Vương gia! Từng chữ ta nói đều thật lòng, xin nhiếp chính vương bệ hạ tác thành!”

Khoa Thấm Khả Thập bị giải đi rồi, một tên thị vệ tiến vào hỏi: “Vương gia, xin hỏi giải y đi nơi nào?”

Trên mặt Ngũ Tử Ngang đã khôi phục yên ả, rất tùy ý nói: “Giải vào trong cung đi, tạm thời giam giữ ở ‘Tề Tâm các’.”

“Dạ.”

Tên thị vệ kia đi rồi, còn rất cẩn thận đóng cửa thư phòng lại cho vương gia. Chẳng qua lúc này Ngũ Tử Ngang vẫn có thể nghe thấy tiếng la của Khoa Thấm Khả Thập đi xa.

“… Xin nhiếp chính vương bệ hạ tác thành…”

“Két!”

Cửa bị người hoang mang đẩy ra, Phùng Duy Châu sắc mặt trắng bệch đứng ở cửa, quỳ luôn xuống: “Nhiếp chính vương bệ hạ! Xin ngài tha Khoa Thấm. Y tuổi nhỏ không hiểu chuyện, nếu lời nói của y xúc phạm ngài, còn xin ngài có thể tha thứ y.” Nói xong, Phùng Duy Châu liền dập đầu.

Ngũ Tử Ngang thản nhiên nói: “Duy Châu, tiến vào. Ngươi một quan lớn quỳ ở nơi đó dập đầu với bản vương xem là gì? Để cho người khác nhìn thấy lại thêm một tội trạng cho bản vương.”

Thân hình Phùng Duy Châu không vững đứng lên, vào thư phòng, đóng cửa lại, sau đó lại bịch một tiếng quỳ xuống.

“Xin nhiếp chính vương bệ hạ tha thứ Khoa Thấm. Thuộc hạ nguyện chịu tội thay y.”

Trong mắt Ngũ Tử Ngang thoáng qua ý cười, nhưng trên mặt lại là nghiêm túc như cũ. Y đứng dậy đi tới trước mặt Phùng Duy Châu, cũng không có cho đối phương đứng dậy, mà là hơi có vẻ không vui nói: “Bản vương mặc kệ giữa ngươi và y có chuyện gì, nhưng y cũng dám đến đây uy hiếp bản vương. Duy Châu, ngươi theo bản vương nhiều năm như vậy, nên hiểu rõ tính nết bản vương, bản vương là cái loại người có thể để người ta uy hiếp đó sao?”

Thân thể Phùng Duy Châu lung lay, vội vội vàng vàng dập đầu: “Xin nhiếp chính vương bệ hạ tha thứ y, là thuộc hạ dạy bảo không chu đáo, xin nhiếp chính vương bệ hạ tha thứ y, thuộc hạ nguyện chịu phạt thay y.”

“Bản vương còn có chuyện quan trọng, về cung trước. Còn việc chọn Đột Quyết vương, bản vương lại suy nghĩ một chút.” Nói xong, Ngũ Tử Ngang liền mở cửa đi ra, Phùng Duy Châu hốt hoảng đứng lên đuổi theo.

“Nhiếp chính vương bệ hạ!”

“Nghĩ kỹ nên giải thích với bản vương thế nào ngươi lại đến gặp bản vương.” Không quay đầu lại nói một câu, Ngũ Tử Ngang mang người rời đi. Phùng Duy Châu mềm nhũn ngồi dưới đất, đau khổ nhắm mắt lại. Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 4”

Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 3

Trầm nịch – Phiên ngoại

Đệ tam chương

Trong thư của Việt Lặc Vân Sơn không có viết đại sự gì giữa hai nước, mà là dò hỏi Ngũ Tử Ngang hắn và Ngũ Tử Hoa khi nào có thể trở về đại Đông. Ngũ Tử Hoa tưởng niệm cố hương, Việt Lặc Vân Sơn cũng cũng không thích vị trí Nữ Trinh vương. Lúc trước nếu không phải nhi tử Việt Lặc Da quá nhỏ, Việt Lặc Vân Sơn cũng sẽ không trở lại Nữ Trinh. Nữ Trinh đối với Việt Lặc Vân Sơn mà nói không phải là quê nhà, mà là nơi hắn căm thù đến tận xương tủy muốn rời đi. Đại Đông là cố hương của Ngũ Tử Hoa, lại là nơi hai người tình định, vì thế Việt Lặc Vân Sơn muốn cùng Ngũ Tử Hoa quay về đại Đông.

Việt Lặc Cống nhi tử của Việt Lặc Da năm nay đã sắp mười sáu tuổi, có thể kế thừa vương vị. Việt Lặc Vân Sơn và Ngũ Tử Hoa nhiều năm qua tình cảm không thay đổi, hai người cũng không có dự định tìm người khác sinh con, cho nên vị trí này sớm muộn là của Việt Lặc Cống. Việt Lặc Vân Sơn và Ngũ Tử Hoa đều hi vọng Việt Lặc Cống có thể sớm một chút trở về kế thừa vương vị.

Xem xong thư, Tần Ca hỏi Ngũ Tử Ngang: “Ngươi nói thế nào?”

Ngũ Tử Ngang cẩn thận nói: “Việt Lặc Cống tuy vẫn ở tại Ngũ gia, cũng chịu sâu ảnh hưởng văn hóa đại Đông, nhưng quan hệ của gã và đại Đông dù sao không như quan hệ của Tử Hoa và đại Đông. Có Tử Hoa và Việt Lặc Vân Sơn ở Nữ Trinh, có lợi cho sự ổn định của Nữ Trinh và sự trung thành của Nữ Trinh đối với đại Đông. Thế nhưng Việt Lặc Vân Sơn nói cũng không sai. Hắn không có con nối dõi, vương vị sớm muộn là của Việt Lặc Cống. Sớm một chút để Việt Lặc Cống tiếp nhận vương vị, Nữ Trinh cũng tránh được bất ổn thế cục mà tân vương đăng cơ có thể mang đến. Nhưng như vậy, Việt Lặc Cống rất có thể dưới mí mắt của chúng ta bị những thế lực bảo thủ ấy của Nữ Trinh lợi dụng. Mặc dù Việt Lặc Sở chết đã nhiều năm, nhưng Nữ Trinh vẫn còn có không ít người muốn phục hồi, thoát ly tầm tay đại Đông. Dù cho sau này Việt Lặc Cống không có suy nghĩ đó, nhi tử gã cũng khó bảo đảm không có.”

Tần Ca chậm rãi gật gật đầu, nói: “Ta cũng nghĩ như vậy. Thế nhưng khi đó nguyên nhân chủ yếu nhất để Việt Lặc Vân Sơn làm Nữ Trinh vương chính là Việt Lặc Cống quá nhỏ, để hắn tạm thay Nữ Trinh vương, đợi sau đó Việt Lặc Cống lớn lên sẽ trả vương vị cho Việt Lặc Cống. Bây giờ Việt Lặc Cống đã trưởng thành, nếu chúng ta chậm chạp không cho gã về Nữ Trinh, chắc chắn sẽ bị nói. Những bộ tộc Nữ Trinh ấy sở dĩ chịu nghe Việt Lặc Vân Sơn, cũng là cho rằng Việt Lặc Cống sớm muộn sẽ trở lại.”

Ngũ Tử Ngang thở hắt ra: “Đúng vậy. Rất nhiều thế lực phía Nữ Trinh đều là bộ hạ của Việt Lặc Da, lúc ta mang Việt Lặc Cống về đây cũng nói chờ gã lớn lên sẽ đưa gã quay lại làm Nữ Trinh vương, bây giờ cũng quả thực nên đưa Việt Lặc Cống trở về. Huống hồ Việt Lặc Vân Sơn lại rõ ràng tỏ vẻ không muốn tiếp tục làm Nữ Trinh vương nữa, nếu như miễn cưỡng tiếp ngược lại không tốt.”

Nghĩ đến một chuyện khác, Ngũ Tử Ngang càng khổ não.

“Nói đến Việt Lặc Cống, còn có tiểu tử Khoa Thấm Khả Thập ấy. Các bộ Đột Quyết từ sau khi Tra Mộc Nhĩ chết bây giờ như rắn mất đầu. Rối loạn sáu bảy năm, thế lực các bộ Đột Quyết đều bị hao mòn gần hết. Ta cảm thấy là lúc nên thống nhất các bộ Đột Quyết. Nếu không sau khi Tử Quân đăng cơ còn phải phiền não chuyện Đột Quyết.”

Tần Ca nhíu mày: “Ngươi là nói, đuổi Khoa Thấm Khả Thập về Đột Quyết, để y thống lĩnh các bộ Đột Quyết?”

Ngũ Tử Ngang gật đầu một cái, nói: “Khoa Thấm Khả Thập là cháu trai Tra Mộc Nhĩ, bản thân y lại từng sống ở Đột Quyết mười mấy năm. Bây giờ các bộ Đột Quyết không ai phục ai, cần một người Đột Quyết có thể có thể để chúng ta sử dụng thống lĩnh các bộ Đột Quyết.”

Tần Ca do dự nói: “Khoa Thấm Khả Thập mặc dù là cháu trai Tra Mộc Nhĩ, nhưng y chỉ có phân nửa huyết thống Đột Quyết, người Đột Quyết rất coi trọng huyết thống. Mặt khác, y rời Đột Quyết đã bảy năm, muốn thống lĩnh các bộ Đột Quyết đầu tiên phải tích lũy danh vọng nhất định, y trở lại như vậy, ai sẽ nghe y?”

Ngũ Tử Ngang không lo lắng chút nào nói: “Y rời Đột Quyết bảy năm, nhưng y có sự ủng hộ của đại Đông mà. Tra Mộc Nhĩ lúc trước phản bội minh ước với đại Đông, thật ra trong bộ tộc y có rất nhiều người đều không muốn. Để Khoa Thấm Khả Thập về Đột Quyết, triệu tập những người này lại, sau đó dưới sự trợ giúp của đại Đông, ta nghĩ y thống nhất các bộ Đột Quyết hẳn không phải là việc khó, ngươi đừng quên Tử Anh ở Quan Tây cũng bố trí gần bảy năm, giữa những bộ tộc ấy mặc dù cả ngày đánh tới đánh lui, ai có thể không kiêng dè Quan Tây đại tướng quân. Có sự ủng hộ của đại Đông, có sự ủng hộ của Quan Tây đại tướng quân, chỉ cần không phải bùn nhão không thể trát tường, ai cũng có thể thống nhất các bộ Đột Quyết. Hơn nữa Khoa Thấm Khả Thập đứa nhỏ này cũng không đơn giản, trông dáng vẻ mỗi ngày chăm chỉ luyện võ nghệ của y, ta cảm thấy y cũng muốn quay về Đột Quyết triển khai hoài bão. Đối với một đứa bé từ nhỏ bị người ta ngược đãi như gia súc, không có gì so với ngồi lên vương vị càng có thể báo thù rửa hận.”

Ngũ Tử Ngang nói rất có lý. Đối với Việt Lặc Cống và Khoa Thấm Khả Thập, Tần Ca chỉ thấy một lần khi hai người mới vừa vào kinh, về sau thì toàn quyền giao cho Ngũ Tử Ngang. Đã Ngũ Tử Ngang nói như thế, vậy Tần Ca cũng không hề lo ngại, nói: “Ngươi trước tiên hỏi ý kiến hai người bọn họ. Phía Việt Lặc Cống vẫn là phái mấy tâm phúc theo gã đi Nữ Trinh. Việt Lặc Cống muốn quen với thân phận mới của gã thế nào cũng cần một hai năm, bảo Tử Hoa lại kiên nhẫn một chút.”

“Ta sẽ an bài tốt.”

“Vậy ta sẽ không hỏi nhiều. Chờ ngươi có kết quả lại nói cho ta biết.”

“Được.” Tiếp tục đọc “Trầm nịch – Phiên ngoại 2 – Chương 3”