Hồng phúc dao
- Tác giả: Neleta
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ cửu chương
“Cung nghênh vương gia hồi phủ~~~”
Hừ một cái, tâm tình Lưu Tích Tứ vô cùng tốt trở lại phủ vương gia, vừa mới vào cửa, hắn liền hỏi: “Vương Thuận nhi, Ly Nghiêu đâu?
“Bẩm vương gia, Ly Nghiêu kia mỗi ngày đều ở Trúc Hiên đọc sách, ngoại trừ ngủ ra, chưa từng bước ra khỏi Trúc Hiên.” Vương Thuận nhi đối với người vương gia mời về kia là sợ hãi vô cùng, “Vương gia, Ly Nghiêu kia tiểu nhân trông dù sao vẫn cảm thấy có phần sởn tóc gáy, vương gia, ngài xem…”
“Xem cái gì!” Lưu Tích Tứ một chưởng đánh lên đầu Vương Thuận nhi, “Không làm gì trái với lương tâm, nửa đêm cho dù quỷ gọi cửa, ngươi lại không có làm cái gì có lỗi với người ta, sợ cái gì.” Trong mắt Lưu Tích Tứ , Ly Nghiêu kia cho dù làm cái gì, chỉ cần không tìm đến phiền phức cho mình, vậy không liên can tới hắn.
“Ly Nghiêu.” Tới Trúc Hiên, Lưu Tích Tứ lên tiếng gọi, mà Ly Nghiêu sớm biết hắn tới lại ngồi trên ghế mềm vẫn không nhúc nhích, chỉ có ánh mắt từ sách chuyển qua người Lưu Tích Tứ, bên cạnh hắn vẫn là có mấy người kia đi theo.
“Này, nếm thử, đây là điểm tâm của Thúy Vi lâu, so với ngự trù trong cung làm ăn cũng không tồi đâu.” Tháo cái dây buộc bằng giấy, Lưu Tích Tứ mở điểm tâm ra, cầm một miếng cho Ly Nghiêu, sau đó tự mình cầm lấy một miếng có mùi thơm mà ăn, “Phải tự lấy mà ăn, còn muốn bổn vương đút cho các ngươi sao?” Sau khi thấy Vương Thuận nhi cầm một miếng mấy người khác còn chưa cử động, Lưu Tích Tứ đẩy đẩy gói giấy, không vui nói, rõ là không hiểu quy củ của hắn.
Tùy tùng của Ly Nghiêu nhìn chủ tử của mình một cái, thấy chủ tử không phản ứng, bọn họ lắc lắc đầu, trong đầu đều cảm thấy vài phần ngoài ý muốn đối với Lưu Tích Tứ. Không nghĩ Lưu Tích Tứ sau khi nuốt thứ trong miệng xuống, cả giận nói: “Này, đây là phủ đệ của bổn vương, đã tới nơi này của bổn vương, cho các ngươi ăn thì phải ăn, không ăn thì cút đi.” Đúng là không biết điều.
Một người trong đó lại nhìn mắt Ly Nghiêu, đưa tay hướng về phía điểm tâm, chợt nghe Lưu Tích Tứ nói: “Cái có ba chấm đỏ thì không được lấy, cái đấy là vị đậu đỏ, còn cái khác thì tuỳ ý.”
“Tạ ơn vương gia.” Cầm một khối điểm tâm có bốn chấm đỏ, người này từ từ ăn, Lưu Tích Tứ thực vừa lòng, khi ở trong cung mỗi lần ăn cái gì đều là thật nhiều người cùng nhau ăn, cho nên sau khi dọn ra ngoài cung, khi tâm tình tốt hắn bảo mọi người cùng nhau ăn với mình, như thế hắn mới thấy ngon miệng. Mấy người khác cũng đều tự cầm miếng điểm tâm, sau khi Vương Thuận nhi ăn xong, lại lấy một miếng, Lưu Tích Tứ cũng không tiếc, dù gì cũng vẫn còn hai gói.
“Ly Nghiêu, bổn vương hai ngày nay trở về ở, nghe nói ngươi một mực ở trong phủ, bổn vương hai ngày này mang ngươi đi ra ngoài dạo đi, đừng để đến kinh thành một chuyến, chả xem cái gì.” Ăn điểm tâm vị đậu đỏ, Lưu Tích Tứ liếm nhân đậu đỏ bên trong từng chút một, không thấy được ánh mắt cực kỳ thâm trầm của Ly Nghiêu.
“Được.” Khép sách lại, Ly Nghiêu đã sẵn sàng.
“Chờ bổn vương ăn xong đã.” Trong đầu Lưu Tích Tứ nghĩ nhất định phải mang sư phó của Thúy Vi lâu này vào trong phủ. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 9”