Hồng phúc dao – Chương 9

Hồng phúc dao

Đệ cửu chương

“Cung nghênh vương gia hồi phủ~~~”

Hừ một cái, tâm tình Lưu Tích Tứ vô cùng tốt trở lại phủ vương gia, vừa mới vào cửa, hắn liền hỏi: “Vương Thuận nhi, Ly Nghiêu đâu?

“Bẩm vương gia, Ly Nghiêu kia mỗi ngày đều ở Trúc Hiên đọc sách, ngoại trừ ngủ ra, chưa từng bước ra khỏi Trúc Hiên.” Vương Thuận nhi đối với người vương gia mời về kia là sợ hãi vô cùng, “Vương gia, Ly Nghiêu kia tiểu nhân trông dù sao vẫn cảm thấy có phần sởn tóc gáy, vương gia, ngài xem…”

“Xem cái gì!” Lưu Tích Tứ một chưởng đánh lên đầu Vương Thuận nhi, “Không làm gì trái với lương tâm, nửa đêm cho dù quỷ gọi cửa, ngươi lại không có làm cái gì có lỗi với người ta, sợ cái gì.” Trong mắt Lưu Tích Tứ , Ly Nghiêu kia cho dù làm cái gì, chỉ cần không tìm đến phiền phức cho mình, vậy không liên can tới hắn.

“Ly Nghiêu.” Tới Trúc Hiên, Lưu Tích Tứ lên tiếng gọi, mà Ly Nghiêu sớm biết hắn tới lại ngồi trên ghế mềm vẫn không nhúc nhích, chỉ có ánh mắt từ sách chuyển qua người Lưu Tích Tứ, bên cạnh hắn vẫn là có mấy người kia đi theo.

“Này, nếm thử, đây là điểm tâm của Thúy Vi lâu, so với ngự trù trong cung làm ăn cũng không tồi đâu.” Tháo cái dây buộc bằng giấy, Lưu Tích Tứ mở điểm tâm ra, cầm một miếng cho Ly Nghiêu, sau đó tự mình cầm lấy một miếng có mùi thơm mà ăn, “Phải tự lấy mà ăn, còn muốn bổn vương đút cho các ngươi sao?” Sau khi thấy Vương Thuận nhi cầm một miếng mấy người khác còn chưa cử động, Lưu Tích Tứ đẩy đẩy gói giấy, không vui nói, rõ là không hiểu quy củ của hắn.

Tùy tùng của Ly Nghiêu nhìn chủ tử của mình một cái, thấy chủ tử không phản ứng, bọn họ lắc lắc đầu, trong đầu đều cảm thấy vài phần ngoài ý muốn đối với Lưu Tích Tứ. Không nghĩ Lưu Tích Tứ sau khi nuốt thứ trong miệng xuống, cả giận nói: “Này, đây là phủ đệ của bổn vương, đã tới nơi này của bổn vương, cho các ngươi ăn thì phải ăn, không ăn thì cút đi.” Đúng là không biết điều.

Một người trong đó lại nhìn mắt Ly Nghiêu, đưa tay hướng về phía điểm tâm, chợt nghe Lưu Tích Tứ nói: “Cái có ba chấm đỏ thì không được lấy, cái đấy là vị đậu đỏ, còn cái khác thì tuỳ ý.”

“Tạ ơn vương gia.” Cầm một khối điểm tâm có bốn chấm đỏ, người này từ từ ăn, Lưu Tích Tứ thực vừa lòng, khi ở trong cung mỗi lần ăn cái gì đều là thật nhiều người cùng nhau ăn, cho nên sau khi dọn ra ngoài cung, khi tâm tình tốt hắn bảo mọi người cùng nhau ăn với mình, như thế hắn mới thấy ngon miệng. Mấy người khác cũng đều tự cầm miếng điểm tâm, sau khi Vương Thuận nhi ăn xong, lại lấy một miếng, Lưu Tích Tứ cũng không tiếc, dù gì cũng vẫn còn hai gói.

“Ly Nghiêu, bổn vương hai ngày nay trở về ở, nghe nói ngươi một mực ở trong phủ, bổn vương hai ngày này mang ngươi đi ra ngoài dạo đi, đừng để đến kinh thành một chuyến, chả xem cái gì.” Ăn điểm tâm vị đậu đỏ, Lưu Tích Tứ liếm nhân đậu đỏ bên trong từng chút một, không thấy được ánh mắt cực kỳ thâm trầm của Ly Nghiêu.

“Được.” Khép sách lại, Ly Nghiêu đã sẵn sàng.

“Chờ bổn vương ăn xong đã.” Trong đầu Lưu Tích Tứ nghĩ nhất định phải mang sư phó của Thúy Vi lâu này vào trong phủ. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 9”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 9

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ cửu chương – Dựa vào nhau

Ngoại ô kinh thành một năm sau

“Tiêu Tương thủy, thủy tiêu tiêu. Liên bồng hồ thượng diêu, ngư nhi thủy trung nhạc. Oa oa tiếu, trích nhất lạp liên tử điềm tư tư; oa oa khốc, tróc nhất điều tương ngư mạn du du; oa oa hỉ, viên viên đích diệp diệp phù phiêu phiêu; oa oa nộ, bàn bàn đích đỗ đỗ trầm điện điện, hô lạp nhất thanh lạc thủy gian.” (1)

Trên hồ Tiêu Tương mỹ lệ, thuyền đánh cá tới lui không ngớt, hài đồng trên thuyền vừa hái hạt sen, vừa xướng bài ca dao không biết ai phổ. Mấy bé trai nghịch ngợm, mông trần bơi lội chơi đùa trong nước. Cách đó không xa, một cái thuyền lớn được trang trí xa hoa thuận theo dòng nước chậm rãi đi về phía trước, mấy nhà thuyền bắt cá tò mò nhìn quanh, đoán không ra đây là chiếc thuyền nhà ai.

“Hoàng thượng, Mạc chủ tử đã dậy.” Trong thuyền, Trương Chính đang canh giữ phía trên nhẹ nhàng chạy xuống, nhỏ giọng bẩm báo với thánh thượng đang ngồi bên trong thuyền phê duyệt tấu chương.

“Nha? Hôm nay sao dậy sớm như vậy?” Lưu Hoài Diệp buông tấu chương, đứng dậy đi theo Trương Chính lên tầng hai, đi vào góc buồng.

“Tang Ức, chính là người bên ngoài làm ầm ĩ ngươi ?” Lưu Hoài Diệp ngồi vào cạnh giường, một tay ôm người nửa ngồi dậy còn chưa thanh tỉnh, một tay đỡ lấy canh sơn tra (2) Trương Chính bưng tới.

“Thôi…” Uống hai ngụm, Mạc Tang Ức liền đưa tay đẩy bát ra khỏi miệng, trên mặt hơi nhíu tựa vào trên người Lưu Hoài Diệp nói hai chữ: “Chua quá.”

“Chua quá?” Lưu Hoài Diệp liền nếm nếm chỗ Mạc Tang Ức vừa mới uống qua, sau đó cầm chén giao cho Trương Chính, “Quả thật có chút chua. Canh này hôm nay do ai làm?” Thanh âm Lưu Hoài Diệp trở nên trầm thấp.

“Bẩm hoàng thượng…” Trong lòng Trương Chính biết hoàng thượng đây là sinh khí, đang nghĩ nên trả lời như thế nào, chợt nghe một đạo thanh âm mềm mại vang lên.

“Hoài Diệp, cho vào chút đường là được.” Mạc Tang Ức mắt ngái ngủ lờ mờ tựa vào vai Lưu Hoài Diệp, một tay khoác lên bên kia Lưu Hoài Diệp, nói xong, liền ngáp một cái.

“Còn không mang đường lại đây?!” Lưu Hoài Diệp ngồi lui về phía sau, để Mạc Tang Ức có thể dựa vào thoải mái chút, lập tức phân phó.

“Dạ, hoàng thượng!” Trương Chính vội buông bát, chạy đi lấy đường. “Tang Ức, ngủ tiếp đi, trời còn sớm.” Lưu Hoài Diệp dùng tiếng nói ôn nhu khác hẳn ban nãy nói, nâng nhẹ tay ấn thái dương Mạc Tang Ức.

“Ta muốn uống canh sơn tra.” Nửa nhắm mắt, Mạc Tang Ức lầm bầm một tiếng.

Lưu Hoài Diệp nở nụ cười, nhẹ chạm một cái vào chóp mũi Mạc Tang Ức: “Được, vậy uống hết canh sơn tra lại ngủ tiếp.”

“Ưm…” Mạc Tang Ức lên tiếng đáp, che miệng lại ngáp một cái, ngôn ngữ mơ hồ mở miệng: “Hôm nay không được phạt người.” Khác với mọi người sợ hãi hoàng thượng Lưu Hoài Diệp, Mạc Tang Ức lại một chút cũng không cung kính hạ lệnh.

“… Được, ta không phạt, uống hết canh lại ngủ tiếp, trông mắt ngươi còn không mở ra được.” Lấy thang đã thêm đường, Lưu Hoài Diệp nếm nếm mùi vị thấy vừa, lúc này mới đút đến bên miệng Mạc Tang Ức, đối Mạc Tang Ức, Lưu Hoài Diệp cũng không xưng “trẫm”.

Từ từ nhắm hai mắt uống hết thang, lại uống chén trà súc miệng, Mạc Tang Ức lúc này mới lại ngủ. Qua một hồi, đợi cho người trong lòng đã ngủ rồi, Lưu Hoài Diệp nhẹ nhàng đặt Mạc Tang Ức xuống, đắp lên cho hắn cái chăn mỏng rồi lặng lẽ ra ngoài.”

“Nếu lại có lần sau, trẫm tuyệt đối không khinh tha!” Hạ bậc thềm bằng gỗ trở lại khoang thuyền tầng một, Lưu Hoài Diệp lạnh lẽo mở miệng.

Trương Chính vừa nghe lập tức đáp lại: “Dạ, hoàng thượng, nô tài liền đi phân phó xuống.” Vừa rồi nếu không phải Mạc chủ tử cầu tình, hôm nay ngự trù (3) làm thang cho Mạc chủ tử sợ là khó tránh khỏi phải chịu đau đớn về thể xác.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 9”

Hồng phúc dao – Chương 8

Hồng phúc dao

Đệ bát chương

Trong phòng dị thường im lặng, chỉ có tiếng nức nở theo thời gian cùng tiếng thở dốc thống khổ, sau khi Lưu Hoài Uyên nói ra hết thảy năm đó, Lưu Tích Tứ cảm thấy hai ngày nay mình đã chảy ra nước mắt của cả đời. Hắn giờ mới biết phụ thân chịu qua nhiều đau khổ hơn là nghe được từ chỗ phụ hoàng nhiều lắm, hắn cũng mới biết được chính mình đúng là như vậy mà được sinh ra. Lưu Vận Tranh cùng Lam Vận Vanh lại càng thống khổ nghĩ muốn đâm mấy đao trên người mình, thì ra, tóc cha vì như vậy mà bạc, thì ra… phụ thân là bị hoàng gia gia “giết”… thì ra… phụ vương là được phụ thân nhặt về, phụ hoàng là phụ thân lấy sinh mệnh chính mình đổi lấy… thì ra, bọn họ lại đúng như phụ hoàng mắng vậy, là nghiệt tử!

“Hắn như cái hũ nút, có chuyện gì cũng đặt ở trong lòng. Vô Danh sơn trang là Tang Vận trước khi gặp chuyện không may đã sai người mua, chính là để rời khỏi hoàng huynh cùng Khuyết Dương, nếu không phải xảy ra chuyện kia, Tang Vận sẽ ẩn cư cả đời, cũng sẽ không có các ngươi. Hắn là nam tử, yêu nam tử đã làm cho hắn thống khổ vạn phần, huống chi lại là hai người, hắn so với bất luận kẻ nào cũng khổ hơn, lại không thể để cho người khác biết. Một năm ở trong cung ấy, xung quanh đều truyền hắn là nam sủng của hoàng huynh, may mà hoàng huynh quản nghiêm, Tang Vận lại mất trí nhớ, mới không xảy ra rắc rối gì. Nhưng đến khi hắn nhớ lại, hắn lại đi, Khuyết Dương tìm hắn một năm mới tìm được, hồi cung, vẫn có người nói hắn, một nam nhân cần nhiều dũng khí mới có thể cam tâm tình nguyện ở trong cung cùng hai nam nhân. Càng đừng nói, với thân thể nam nhân vì bọn họ mang thai con. Nếu không phải yêu thực sâu, ai có thể không để ý tin đồn mà kiên trì tiếp tục. Mặc Mặc cũng là qua nhiều năm, mới quen được.”

Kéo hai đứa bé đang hối hận vào lòng, Lưu Hoài Uyên nói: “Vận Tranh, Vận Vanh, cái gì mà ‘Phụ thân có thể cam tâm tình nguyện hầu hạ phụ hoàng cùng phụ vương, Hãn Triệt vì sao không thể?’ ‘Chính là vì phụ thân có thể chấp nhận hai nam nhân, chúng con mới có thể đối với Hãn Triệt như thế’ ‘Chúng con đều là vì phụ thân cùng phụ hoàng phụ vương, mới có thể sinh ra như vậy’ ‘Phụ thân là vì thể diện mới không cho Hãn Triệt và chúng con cùng một chỗ’… Những câu hỗn như thế, có thể nói sao?!” Lưu Hoài Uyên vỗ khuôn mặt hai đứa một cái, nghiêm túc nói, “Về sau những lời này, nghĩ cũng không thể nghĩ! Vậy không phải để phụ thân các con tan nát cõi lòng ư!”

“Hoàng thúc… Chúng con sai rồi, chúng con chỉ nghĩ phụ thân đưa Hãn Triệt đi, nói không suy nghĩ, làm thương tổn tâm tư phụ thân.” Lưu Vận Tranh đẩy hoàng thúc ra vùng vẫy xuống giường, Lam Vận Vanh hài cũng không đi liền hướng ra phía ngoài, “Con muốn gặp phụ thân, phụ thân ngày nào tha thứ cho con, con sẽ quỳ gối ở đầu giường của phụ thân ngày ấy không đứng dậy.” Lau lệ trong mắt, Lam Vận Vanh được tôi tớ đỡ đi tẩm cung phụ thân. Lưu Tích Tứ và Lưu Hoài Uyên đỡ Lưu Vận Tranh cùng đi, Lưu Hoài Uyên biết bây giờ không cho bọn chúng gặp Bạch Tang Vận một lần, sau đấy cũng đừng nghĩ để bọn chúng yên ổn dưỡng thương. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 8”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 8

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ bát chương – Đừng nói hồn bay đoạn luân hồi

Đi vào căn phòng của mình trước kia, Mạc Ức đợi sau khi Lưu Hoài Diệp buông hắn xuống chưa nhìn những người khác trong phòng, chính là cẩn thận chạm vào bài trí bên trong. Nhiều năm như vậy, đồ đạc của hắn đều vẫn được giữ nguyên trạng, mặc dù rất ít khi quay về nhà chính, nhưng người trong thôn trang vẫn là cẩn thận bảo quản tất cả mọi thứ của hắn.

Lưu Hoài Diệp, Lam Khuyết Dương, Trì Tuấn, Ngô Trác Quần, Trương Chính cùng mấy lão phó có chút bất an nhìn Bạch Tang Vận. Trên mặt người nọ không phải loại tình cảm vui sướng sau khi trở về, mà là loại tình cảm tựa như sắp phải rời xa.

“Khụ khụ… Khụ khụ khụ…” Bỗng nhiên, Mạc Ức vốn chỉ là có chút ho nhẹ lại không ngừng ho khan dữ dội.

Đầu tiên Lưu Hoài Diệp vội vàng tiến lên nghĩ muốn giúp Bạch Tang Vận thuận thuận khí, kết quả sau khi thấy tay Bạch Tang Vận che miệng, sợ hãi kinh hô lên tiếng: “Tang Vận! Ngươi làm sao vậy?!” Những người khác vừa nghe, sợ tới mức xông tới, vừa thấy, sắc mặt đều biến đổi.

“Ca!” Lam Khuyết Dương ôm cơ thể Bạch Tang Vận có phần bất ổn đến bên giường, bắt đầu bắt mạch cho hắn, sau đó, y kinh hoàng nhìn ca, “Ca… Ngươi sao lại trúng độc?!”

“Tang Vận?!” Lưu Hoài Diệp nghe vậy, chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm.

“Hoàng thượng! Bạch chủ tử!”

“Hoàng thượng!”

“Chủ tử?!”

Trong phòng nhất thời náo loạn. Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 8”

Hồng phúc dao – Chương 7

Hồng phúc dao

Đệ thất chương

Trong phòng, Lưu Tích Tứ hai tay ôm đầu gối ngồi trên giường, ám vệ trong phòng đều bị hắn đuổi ra ngoài, hai tròng mắt sưng đỏ nhìn ra được hắn vừa mới khóc. Một người xuất hiện trong phòng hắn, Lưu Tích Tứ không ngẩng đầu, thậm chí khi đối phương đi đến bên cạnh hắn ngồi xuống, hắn cũng không phản ứng lại.

Nụ cười ở khóe miệng Ly Nghiêu lúc vừa nhìn thấy Lưu Tích Tứ đã không thấy tăm hơi, hắn đưa tay kéo tay Lưu Tích Tứ đang đặt trên đùi xuống, chuyển người sang hướng mình. Lưu Tích Tứ đánh tay Ly Nghiêu một cái, không có khí thế mà nói: “Ly Nghiêu, ngươi thực nghĩ bổn vương không dám trị tội ngươi sao?”

Nước mắt rơi xuống, giọng nói nức nở, khiến cho trong mắt Ly Nghiêu xuất hiện tàn ý, “Xảy ra chuyện gì?”

“Không có gì!” Lau lệ trên mặt, Lưu Tích Tứ chỉ chỉ cửa sổ, “Ra ngoài, bổn vương hôm nay tâm tình không tốt, ai cũng không muốn gặp.” Sau đó, hắn đã bị người ấn lên trên giường, hai tròng mắt Ly Nghiêu bắt đầu biến sắc, lạnh lẽo hỏi lại: “Chuyện gì?”

“Ly Nghiêu, ngươi thực sự không sợ chết có phải hay không?” Ngoài miệng tuy nói lời tức giận, nhưng Lưu Tích Tứ lại khóc thành tiếng.

“Chuyện gì?!” Ly Nghiêu cầm lấy tay Lưu Tích Tứ từ từ dùng sức, nước mắt Lưu Tích Tứ rơi xuống càng nhiều, hai tay che mặt mình, “Ly Nghiêu… Ta sợ… Oa oa… Thái tử ca ca và nhị ca… hôm nay làm phụ thân tức giận đến mức suýt sẩy thai… Nếu không phải… Nếu không phải hoàng thúc và nhị thúc ngăn lại… Nếu không phải ta khóc van xin phụ hoàng và phụ vương… thái tử ca ca và nhị ca… đã thực sự bị đánh chết… Ly Nghiêu… Từ nhỏ đến lớn… Phụ hoàng và phụ vương một đầu ngón tay cũng chưa từng chạm vào chúng ta đâu… Nhưng hôm nay… hôm nay… Oa… Ta sợ… Phụ hoàng nói muốn phế thái tử ca ca… nói… nếu phụ thân vạn nhất có làm sao… người… người sẽ giết thái tử ca ca và nhị ca… Thái tử ca ca và nhị ca… bị đánh cho chỉ còn lại có một hơi thở… Ta sợ… Ta sợ bọn họ sẽ chết…”

Hắn không ngờ các ca ca lại nói vậy với phụ thân, không ngờ thân thể phụ thân lại chịu không được kích thích, không ngờ phụ thân trong lòng phụ hoàng và phụ vương lại quan trọng như vậy, quan trọng đến mức mà… nếu bọn họ không phải con của phụ thân, phụ hoàng và phụ vương căn bản là sẽ không yêu thương bọn họ như thế… Lần đầu tiên nhìn thấy phụ hoàng và phụ vương nổi giận ra sao, lần đầu tiên hiểu tình cảm sâu đậm của phụ hoàng và phụ vương đối với phụ thân… Lần đầu tiên hiểu bọn họ thực không thể chọc phụ thân sinh khí, lần đầu tiên biết… phụ hoàng và phụ vương sẽ đánh bọn họ như vậy. Lo lắng lẫn sợ hãi một ngày, khiến Lưu Tích Tứ trước mặt Ly Nghiêu trút hết ra toàn bộ, hắn cũng không biết vì sao, đối với Ly Nghiêu mỗi ngày buổi tối đều vào trong cung nhìn hắn này, hắn chỉ là muốn nói ra.

Ly Nghiêu buông Lưu Tích Tứ ra, rời khỏi phòng Lưu Tích Tứ, Lưu Tích Tứ đưa tay ra, nhìn thấy cửa sổ đang mở, rơi lệ nhanh hơn.

Lưu Tích Tứ khóc mãi cũng mệt mỏi vô cùng liền như vậy nằm ở trên giường vẫn nguyên y phục mà ngủ, hắn thậm chí ngay cả chăn cũng chưa đắp, gió lạnh ban đêm từ bên ngoài thổi vào, Lưu Tích Tứ sợ lạnh co rúm lại. Ly Nghiêu vừa rồi bỏ đi lại xuất hiện trong phòng Lưu Tích Tứ, y cởi ngoại bào của Lưu Tích Tứ, đắp chăn cho hắn, lại đút cho hắn vẫn đang mê man một viên thuốc, cứ như vậy ngồi ở bên giường nhìn Lưu Tích Tứ mãi đến khi ánh trăng và sao toàn bộ dần dần biến mất.

“Ưm…” Trở mình, Lưu Tích Tứ nghĩ muốn che ánh sáng chói mắt, chui lại vào trong đệm chăn, Lưu Tích Tứ ý thức lơ mơ mới phát hiện có gì không đúng. Mở mắt ra thấy mình chỉ mặc áo lót, Lưu Tích Tứ nheo mắt lại, đêm qua… hắn nhớ rõ mình vẫn chưa thoát ngoại sam. Xốc chăn lên, Lưu Tích Tứ phát hiện ở đầu giường có mấy thứ.

Mặc kệ mấy cái chai kia, Lưu Tích Tứ trước tiên cầm thư mở ra xem, sau khi xem xong trong mắt Lưu Tích Tứ lướt qua cái gì đó, sau đó hắn lẩm bẩm nói: “Ly Nghiêu, bổn vương nhất định sẽ trị tội ngươi!” Cẩn thận thu thư vào, đặt vào trong cái hộc ngầm, Lưu Tích Tứ xuống giường kêu người bưng nước đi vào, sau khi rửa mặt rất nhanh, không cần ăn điểm tâm, Lưu Tích Tứ đến thẳng tẩm cung của phụ thân. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 7”