Hồng phúc dao – Chương 12

Hồng phúc dao

Đệ thập nhị chương

“Ha…” Duỗi lưng, Lưu Tích Tứ ngồi dậy trên giường, bên người đã sớm không có người, hắn cũng không thèm để ý, hắn cảm thấy chính mình có chút phóng túng đối với Ly Nghiêu, ngẫm lại, trong lòng có chút tư vị không phải, vậy cũng không giống hắn, lại cho phép kẻ khác leo lên trên đầu mình.

Trời nóng, màn không buông, Lưu Tích Tứ thấy người quỳ gối bên giường, không để ý, tự xuống giường, sai người bưng tới nước rửa mặt. Chậm rãi ăn điểm tâm, uống chén trà, lại chơi với chú chó một lúc, Lưu Tích Tứ mới một lần nữa trở lại phòng ngủ, nằm trên giường mềm đá đá người đang quỳ trên mặt đất.

“Lão Nhất, ngươi thế nào lại bắt chước không nghe lời? Bổn vương đã nói, đừng có sáng sớm lại quỳ cạnh giường bổn vương, bổn vương còn chưa có chết đâu, ngươi quỳ như vậy là có ý gì? Thật mong bổn vương sớm chết sao.”

“Thuộc hạ không dám.” Lão Nhất mặc thường phục dập đầu nói, “Thuộc hạ phạm lỗi lớn, thỉnh vương gia trách phạt.”

“Lỗi? Ngươi làm cái gì?” Trong mắt Lưu Tích Tứ hiện lên suy đoán, nhưng rất nhanh thu hồi.

“Thuộc hạ… Thuộc hạ đêm qua không khống chế được… đụng vào… người của vương gia.” Giữa lời nói của lão nhất mang theo tức tối, rốt cuộc đêm qua hắn là bị hạ dược lúc nào.

“Cái gì?! Ngươi… Ngươi tên khốn này, đụng vào Liên Y?!” Phẫn nộ của Lưu Tích Tứ làm lão Nhất vô cùng ngạc nhiên, chẳng lẽ không phải vương gia hạ dược hắn?

“… Dạ, thuộc hạ đáng chết!” Lão Nhất lại dập đầu một cái.

“Lão Nhất ơi lão Nhất, nhìn không ra a, ngày thường trong mấy người các ngươi thì ngươi thận trọng nhất, nếu không bổn vương cũng sẽ không gọi ngươi lão Nhất, không nghĩ bổn vương chỉ là bảo ngươi đưa một người đi, ngươi nhưng lại… Ngươi thật đúng là to gan lớn mật, Liên Y chính là thanh quan, bổn vương còn chưa có hưởng qua, ngươi đã ra tay. Nếu không phải bổn vương đêm qua thân mình khó chịu, làm sao bảo ngươi đưa người!” Lưu Tích Tứ “giận giữ” đạp mạnh lão Nhất.

“Thuộc hạ đáng chết, thỉnh vương gia trách phạt!” Lão Nhất cũng hồ đồ, dù có cho hắn mười cái mật hắn cũng sẽ không đụng vào người của vương gia.

“Hừ! Quên đi,” Lưu Tích Tứ ngồi xuống, “Đứng lên đi, Liên Y cũng bất quá là một tiểu quan, dù gì bổn vương cũng sẽ đổi người, hắn đã không còn sạch, bổn vương cũng sẽ không đụng tới hắn. Ta hỏi ngươi, ngươi đêm qua có làm người ta bị thương không.”

Lão Nhất nắm chặt hai nắm tay, nghẹn một lúc lâu mới nói: “Thuộc hạ đêm qua lỗ mãng… làm bị thương.” Rốt cuộc là loại xuân dược nào, lại làm hắn mất khống chế, không phải vương gia thì là ai?

“Ngươi làm bị thương người ta liền chạy? Tuy nói Liên Y kia là người trong lâu, nhưng ngươi thế này cũng là làm mất mặt bổn vương, người khác không biết còn tưởng rằng người trong quý phủ bổn vương đều là đồ khốn vô tâm vô phế (1) đấy. Đi, phái người đưa chút thuốc qua, chờ vết thương của hắn tốt lên lại đưa hắn về.” Lời này Lưu Tích Tứ nói mà không chút để ý, làm như thái độ đối với lão Nhất cũng không sinh khí. Nhưng hắn nói xong lời này, lão Nhất lại không đáp lại, sắc mặt lần đầu tiên hiện ra vài phần do dự.

“Thế nào, chẳng lẽ ngươi bảo bổn vương tự mình đi?” Lần này Lưu Tích Tứ không vui.

“Dạ, vương gia.” Lão Nhất rốt cuộc lĩnh mệnh.

“Vẫn còn,” khi lão Nhất sắp đi, Lưu Tích Tứ nói, “Thân phận của ngươi đặc thù, Liên Y… Bổn vương không muốn để cho người trong cung biết, ngươi đón hắn về chỗ ngươi đi, chờ hắn khỏe, ngươi tự mình đưa hắn trở về.”

“… Dạ…” Lời nói của vương gia hợp tình hợp lý, cho dù không muốn, lão Nhất vẫn là đáp ứng… Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 12”

Hồng phúc dao – Chương 11

Hồng phúc dao

Đệ thập nhất chương

Nhìn thấy Ly Nghiêu, Lưu Tích Tứ không cười, không có chút nào sợ hãi đối với Ly Nghiêu kia, một tay giữ đầu Trúc nhị, chính là định tiếp tục uống rượu, ngay khi môi hắn gần chạm tới Trúc nhị, Trúc nhị bị người kéo ra, cơ thể như con diều đứt dây bay về phía sau, một người bay ra cứu trước khi Trúc nhị rơi xuống đất. Trên lầu nhất thời im lặng, ngoại trừ Lưu Tích Tứ, Lưu Mặc Huyền cùng Trúc nhị, những người khác đều ngừng lại, sợ hãi nhìn Ly Nghiêu cùng Lưu Tích Tứ.

“! Xoảng!” Bầu rượu trong tay Lưu Tích Tứ rơi xuống phía sau Ly Nghiêu, rượu bắn lên người Ly Nghiêu.

“Ly Nghiêu! Bổn vương đã nhiều lần nhịn ngươi, ngươi liền coi như bổn vương sợ ngươi đi.” Lưu Tích Tứ sinh khí, chưa bao giờ sinh khí như vậy.

Bên mép Ly Nghiêu mặc dù mang theo nét cười, nhưng đôi mắt đã có chút biến sắc, hắn đi một bước đến trước mặt Lưu Tích Tứ, nói: “Vương gia muốn biết uống rượu như vậy có gì lạc thú?”

“Đúng thế thì sao!” Lưu Tích Tứ ngửa đầu, trong mắt bốc hỏa, châm biếm mà nói, “Chẳng lẽ còn phải được ngươi đồng ý?” Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, coi hắn Lưu Tích Tứ là ai!

“Cũng chưa đến mức đó, ” Ly Nghiêu ngồi xuống chỗ Trúc nhị ngồi trước đấy, lấy ra một bầu rượu khác, rót một ly, “Vậy để Ly Nghiêu đến hầu hạ vương gia, thế nào?”

“Ngươi?” Lưu Tích Tứ mang theo ánh mắt soi mói dạo một vòng quanh người Ly Nghiêu, giống như đối đãi tiểu quan lấy cây quạt nâng mặt Ly Nghiêu lên, “Dung mạo vậy cũng miễn cưỡng vừa mắt, nhưng dáng vẻ ngươi vậy… không bằng ba phần của Trúc nhị, ngươi nói… bổn vương sẽ chọn ai?” Trúc nhị lại bị kéo vào hoảng sợ nhìn vẻ mặt Ly Nghiêu mất nét cười.

“Vương gia, xảy ra chuyện gì?” Nghiêm Thụy nhận được tin tức y phục có chút không chỉnh tề chạy lên lầu hỏi, phía sau là mấy tên quan binh, “Hạ quan nghe nói có người tìm vương gia làm phiền.”

“Đúng là có người tìm bổn vương làm phiền.” Lưu Tích Tứ lui ra phía sau hai bước, “Bắt hắn lại, đưa vào đại lao, một tháng sau lại thả hắn ra, để hắn về sau coi chừng chút, đừng tưởng rằng tính tình bổn vương tốt.”

“Dạ, vương gia.” Quan binh tiến lên giữ lấy Ly Nghiêu, Lưu Tích Tứ tưởng rằng hắn sẽ phản kháng, nhưng Ly Nghiêu chỉ là đứng lên nhìn hắn một cái liền đi theo quan binh, nhưng khi đi ngang qua Trúc nhị, khóe miệng lại nhếch lên một mạt cười, Lưu Tích Tứ nhìn thấy, chưa kịp chờ hắn nói cái gì, liền nghe Lưu Mặc Huyền nói, “Tích Tứ, ta muốn đêm đầu của Trúc nhị, ngươi chọn người khác đi.”

“Hừ!” Lưu Tích Tứ ngồi xuống bực mình uống rượu, mãi sau khi Ly Nghiêu bị mang đi, hắn mới lại nở nụ cười, “Mặc Huyền, ngươi đoạt người của ta, ngươi nên bồi ta như thế nào?” Thực tưởng rằng hắn không biết giữa hai người kia có trò mèo gì sao.

“Bồi ngươi? Không dám, trong lâu này ngươi thích ai, ta giúp ngươi bao hắn, đến khi ngươi chán mới thôi, thế nào?” Lưu Mặc Huyền từ trong ngực móc ra một xấp ngân phiếu đặt lên trên bàn chờ Lưu Tích Tứ chọn người.

“Vương gia, ngài vậy không phải đoạt bát cơm của hạ quan sao? Bạc này phải lấy ra cũng nên là hạ quan lấy ra.” Nghiêm Thụy đang chuẩn bị thu hồi ngân phiếu của Lưu Mặc Huyền giúp hắn, lại nghe Lưu Tích Tứ nói, “Bạc của ngươi bổn vương sẽ cho ngươi lấy ra, nhưng riêng hắn, không ai có thể giúp.” Cầm lấy ngân phiếu của Lưu Mặc Huyền, Lưu Tích Tứ phẩy phẩy, “Mặc Huyền, ngươi sao lại có nhiều bạc như vậy? Ta tò mò a.”

“Ta lúc bận rộn muốn chết ở Vận phường ngươi còn đang ngủ trong cung, ngươi sao biết được.” Lưu Mặc Huyền cảm thán số mệnh tốt của Lưu Tích Tứ, thân mình hắn sao không yếu như Tích Tứ vậy.

“Ngươi đã có tiền như thế, ta cũng không khách khí.” Hạ ngón tay, Lưu Tích Tứ nói với tú bà, “Tìm ba tiểu gia đẹp nhất trong lâu cho bổn vương, bổn vương muốn bao một tháng, nhớ kỹ, phải sạch sẽ.”

“Khụ khụ…” Lưu Mặc Huyền bị Lưu Tích Tứ hù mà sặc nước miếng, “Tích Tứ, sao ngươi.” Ba người… Hắn làm như mình là thái tử cùng Vận Vanh à.

“Ngươi quản ta được sao.” Đạp Lưu Mặc Huyền một cước, Lưu Tích Tứ chuẩn bị đi, “Đưa người đến quý phủ của bổn vương, bổn vương về trước. Tính xem bao nhiêu bạc, trực tiếp tìm Huyền vương gia đòi.”

“Dạ, vương gia, ta lập tức đưa người đến.” Tú bà mặt mày hớn hở đáp lại.

“Này, Tích Tứ, ngân phiếu của ta cũng đã cho ngươi, sao vẫn còn đòi ta.” Lưu Mặc Huyền mặc kệ, hắn có tiền cũng không có thể tiêu như vậy, bị cha hắn biết, còn không bị mắng chết.

“Hừ, bạc này là tiền bổn vương đem Trúc nhị cho ngươi, về phần tiền bao người, ngươi đương nhiên phải tính riêng ra.” Xếp ngân phiếu, Lưu Tích Tứ quạt cây quạt đi xuống lầu, Lưu Mặc Huyền bị nghẹn nói không ra lời.

“Vương gia, bạc này hạ quan thay vương gia đưa ra, hôm nay bạc của tiểu vương gia vốn cũng là nên do hạ quan đưa.” Nghiêm Thụy lại tiếp lời. Lưu Mặc Huyền cười rộ lên, khi ánh mắt giao nhau, mọi việc trong lòng hiểu rõ không cần nói ra. Nhưng mà hai người đều rõ ràng, bạc là bạc, quan là quan, nên như thế nào vẫn là như thế. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 11”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 11

Tiêu Tương thủy sắc

Ồ lá la~
Có anh được ăn đậu hũ XD~

Đệ thập nhất chương – Tắm

Từng luồng nước nóng theo miệng rồng được chạm trổ từ bạch ngọc chảy xuống, ngâm mình bên trong dục trì (1) rộng, Lưu Hoài Diệp giúp Mạc Tang Ức gội đầu. Gội mái tóc dài rồi dùng trâm cài tóc cố định xong, Lưu Hoài Diệp hôn xuống đầu vai Mạc Tang Ức, nói: “Tang Ức, hai ngày nay có gì muốn nói với ta không?”

Mạc Tang Ức vừa nghe, cơ thể nhẹ rung một chút, lập tức mở miệng: “Không có a.”

Lưu Hoài Diệp thở dài, từ phía sau ôm thân mình gầy yếu vào ngực, âm thanh dụ dỗ hỏi: “Tang Ức? Chẳng lẽ là phiền đến ta? Bằng không tại sao có việc cũng không nói cho ta biết?”

“Hoài Diệp…” Mạc Tang Ức nghe vậy có chút bối rối xoay người, “Hoài Diệp, ngươi nói vậy là có ý gì? Ta sao lại phiền ngươi?”

Lưu Hoài Diệp một tay đè ngực Mạc Tang Ức, có chút không vui mà nói: “Không phải sao? Bằng không trong lòng ngươi đây đã có sự, vì sao không nói cho ta biết?”

“Hoài Diệp, ta không sao, chính là… có chút buồn.” Mạc Tang Ức hạ mắt, nghĩ thầm có phải Khuyết Dương nói gì đó hay không.

“Tang Ức, ta biết ngươi đã lâu như vậy, trong lòng ngươi có sự ta sao lại nhìn không ra? Chỉ là ngươi đã không muốn nói, ta cũng sẽ không hỏi ngươi, nhưng hai ngày nay tinh thần ngươi càng ngày càng không tốt, ta sao có thể để ngươi cứ nghĩ ngợi lung tung?” Tựa vào cạnh bể, Lưu Hoài Diệp nhẹ nhàng dùng sức ôm lấy Mạc Tang Ức, để hắn dựa vào người mình.

“Tang Ức, ngươi là người quan trọng nhất đối với ta, có chuyện gì mà không thể nói với ta? Kỳ thực, ngươi không nói, ta cũng có thể tra ra, nhưng ta hi vọng ngươi có thể chính miệng nói cho ta biết. Tang Vận, đối với ta, ngươi không cần giấu giếm bất luận chuyện gì, ngươi chỉ cần tin ta là được.”

Vuốt ve vết sẹo sớm đã nhạt màu sau lưng Mạc Tang Ức, Lưu Hoài Diệp nhìn chăm chú đôi mắt hắn, thanh âm trầm thấp mà ôn nhu.

“Hoài Diệp… Ta… vì sao có thể gọi thẳng tục danh của ngươi?” Đối với một trong những người nhớ được sau khi tỉnh lại, Mạc Tang Ức vẫn là dứt bỏ băn khoăn mà hỏi.

“Bởi vì ta ngươi vốn đã gọi nhau như thế rồi.” Lưu Hoài Diệp nghĩ tới chuyện gì đó, nở nụ cười, “Ta ngươi đã từng ước định: ‘bất luận ta có thân phận gì, ta ngươi trọn kiếp này đều phải giống như trước, ta gọi ngươi ‘Tang Ức’, ngươi gọi ta ‘Hoài Diệp’, cho dù ta đăng cơ làm hoàng đế, ước định này cũng tuyệt đối không thay đổi.”

“Vậy… Tóc của ta…” Mạc Tang Ức không quên lời nói của những người đó rằng tóc của hắn nếu là màu đen, thì giống Bạch Tang Vận đã chết kia như đúc, hắn… chẳng qua chỉ một thế thân mà thôi.

“Tóc của ngươi trước đây đương nhiên không phải màu trắng, ngươi bị thương, cũng không biết là có chuyện gì, tóc cũng từ từ biến thành màu trắng, nhưng mà khi đó ngươi còn đang hôn mê, vì thế cũng không rõ ràng lắm.” Lưu Hoài Diệp sớm đã biết xảy ra chuyện gì, nói ra một phần sự thật.

“Vậy… ‘Bạch Tang Vận’ kia là ai?” Hỏi đến đây, Mạc Tang Ức chỉ cảm thấy trong lòng đau nhói lên.

Nhận ra phản ứng của Mạc Tang Ức, Lưu Hoài Diệp trong mắt sâu thoáng tối sầm, sau đó nở nụ cười: “Ha hả, ngươi nha, Tang Ức, nói cho ta biết, vì sao muốn biết hắn là ai vậy?” Xoa nhẹ làn môi không hề đỏ hồng của Mạc Tang Ức, thanh âm Lưu Hoài Diệp thấp xuống.

“… Hoài Diệp… Ta… là thế thân của hắn sao?” Mạc Tang Ức hạ mắt, không dám nhìn biểu tình của Lưu Hoài Diệp, có chút bất an mà hỏi. Ngay sau đó, môi Mạc Tang Ức bị hôn lên, Lưu Hoài Diệp chưa bao giờ đối xử như vậy trước mặt hắn lại hôn lên môi hắn, lực đạo hơi mạnh mẽ buộc Mạc Tang Ức phải mở miệng đón lấy.

“Hoài Diệp…” Có chút kinh hoảng với hành động của Lưu Hoài Diệp, Mạc Tang Ức giãy dụa, đổi lại là sự cướp đoạt càng thêm mãnh liệt của người nọ.

“Ưm…” Thân mình bắt đầu nóng lên, Mạc Tang Ức dần dần vô lực yếu ớt trên người Lưu Hoài Diệp.

Buông người đã có chút động tình ra, Lưu Hoài Diệp cũng không có gì biến đổi mở miệng: “Tang Ức, nhớ kỹ, ngươi không phải thế thân của bất luận kẻ nào, ngươi là người quan trọng nhất trong cuộc đời Lưu Hoài Diệp ta.”

“Hoài Diệp…” Mạc Tang Ức khẽ thở ngẩng đầu nhìn, ở đáy mắt Lưu Hoài Diệp nhìn thấy chính là sự khẳng định, là kiên quyết.

“Tang Ức… Toàn bộ quá khứ, ngoại trừ ta cùng Khuyết Dương ra, ngươi tất cả đều đã quên. Nhưng với ta mà nói, ngươi quên lại không phải là chuyện xấu. Tang Ức, quá khứ, ta không bảo vệ ngươi tốt, mới để ngươi bị thương, sau này, ta muốn khóa ngươi bên người, không lại để ngươi chịu nửa phần thương tổn.” Lưu Hoài Diệp lần này khẽ hôn xuống đôi mắt Mạc Tang Ức vẫn còn tràn ngập nghi hoặc, “Tang Ức, không cần phải lo Bạch Tang Vận là ai, cũng không cần phải nhớ những chuyện mà ngươi đã quên đi, chúng ta bắt đầu lại được chứ?” Thiên hạ không phải không có lời đồn, hắn phải đề phòng hết thảy.

Mạc Tang Ức có chút hỗn loạn, theo như lời nói của Hoài Diệp hắn nghe ra trước đây bản thân hắn nhất định đã từng phát sinh ra một chuyện, mà chuyện này, Hoài Diệp cùng Khuyết Dương cũng không muốn hắn biết, mà hắn lại hoàn toàn quên chuyện này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì…

“Tang Ức, nếu ngươi thật muốn biết, ta bây giờ liền nói cho ngươi.” Lưu Hoài Diệp bỗng nhiên thỏa hiệp mà lui một bước nói.

Cầm lấy tay Lưu Hoài Diệp không tự giác dùng sức, Mạc Tang Ức nhìn chằm chằm Lưu Hoài Diệp, qua hồi lâu có phần thoát lực quay về phía người hắn thấp giọng nói: “Hoài Diệp, nếu ta đã quên, thì thôi, ta… không muốn biết…” Không thể nói rõ vì sao, hắn đột nhiên có chút sợ hãi biết chuyện trước đây, nếu Hoài Diệp cùng Khuyết Dương đã không muốn hắn nhớ lại, vậy hắn vẫn là không biết được rồi. Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 11”

Hồng phúc dao – Chương 10

Hồng phúc dao

Đệ thập chương

Trong Nghênh Hoan lâu cảnh tượng phi thường náo nhiệt, là đại thanh lâu đệ nhất trong kinh thành, còn chưa đến đêm, trước lâu đã ngựa xe như nước. Trong Nghênh Hoan lâu không chỉ có hoa khôi phong tao quyến rũ, còn có cả công tử tuấn tú ôn nhuyễn như ngọc, chỉ cần ngươi đưa bạc ra, sợ gì không có người cho ngươi chọn lựa, lại đừng nói mỗi đêm ca múa hát tại chỗ, các cô nương công tử, khiến cho những người không có tiền vào trong lâu lạc thú một đêm cũng có thể nghiện, để con mắt thỏa mãn một phen, khi về già vẫn có thể tiêu hồn trong mộng. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 10”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 10

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ thập chương – Tang chi ức

“Hoàng thượng… Tới giờ rồi.” Trời vừa sáng, Trương Chính nhỏ giọng khẽ gọi trước màn. Một lát sau, nghe được trong giường phát ra tiếng động.

Lưu Hoài Diệp vuốt cơ thể đã bớt sốt của Tang Ức, lau đi mồ hôi lạnh trên trán hắn, tránh cho hắn không bị phong nữa. Cẩn thận đặt người bên cạnh sang một bên, Lưu Hoài Diệp ngồi xuống khoác thêm y phục, xoa xoa nửa người không có cảm giác của mình. Đợi sau khi luồng tê dại đã qua đi, Lưu Hoài Diệp cẩn thận xuống giường.

“Sốt của Tang Ức vừa mới lui, hôm nay bảo đám nô tài phụ trách hầu hạ cẩn thận chăm sóc, phân phó ngự thiện phòng làm chút cháo thịt, lúc nào cần phải có ngay, để hắn ở trong phòng nghỉ một ngày, không có sự cho phép của trẫm không được cho hắn ra ngoài.” Đi ra khỏi nội thất, Lưu Hoài Diệp vừa được thái giám theo người hầu hạ mặc y phục, vừa phân phó Trương Chính bên cạnh.

“Dạ, hoàng thượng, nô tài đã nhớ.” Trương Chính đưa tấm khăn ẩm lên cho hoàng thượng, trong lòng nghĩ một hồi an bài người nào thích hợp đến chăm sóc vương gia.

“Trương Chính, truyền ý chỉ của trẫm, trong cung bất luận là chủ tử hay nô tài, nếu để trẫm nghe được nửa câu có liên quan tới Tang Ức, bọn chúng cũng đừng hy vọng được ở trong cung.” Lưu Hoài Diệp sắp xếp ổn thỏa lại phân phó một câu.

“Dạ, hoàng thượng.” Trương Chính lập tức lĩnh mệnh, đi theo bên người hoàng thượng nhiều năm, hắn hiểu rõ không ở trong cung theo như lời hoàng thượng, cũng không phải là đuổi khỏi cung.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 10”