Tiêu Tương thủy sắc – Chương 17

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ thập thất chương – Mê loạn

Nếu không có thiên tính tự cao của Lam Khuyết Dương, giờ phút này chắc chắn sẽ cực kỳ sợ hãi, vẻ mặt không thay đổi nhìn Mạc Tang Ức, Lam Khuyết Dương thản nhiên hỏi: “Ca, ngươi nghe ai nói? Ta tại sao không biết.”

Mạc Tang Ức nhíu mi lại, nói: “Không phải nghe ai nói, là vừa mới trong mộng, có người thấy không rõ dung mạo nói.” Có chút bất an lôi kéo Lam Khuyết Dương, Mạc Tang Ức hỏi lại: “Khuyết Dương, ngươi đã từng nghe thấy ‘thất tinh tích hồng’?” Vì sao lúc nghĩ đến “thất tinh tích hồng” này đáy lòng lại có cảm giác sợ hãi không rõ nguyên nhân.

“Ca…” Lam Khuyết Dương nghiêng người đặt người kia dưới thân, cởi vạt áo Mạc Tang Ức ra, lấy đầu ngón tay sờ lên hồng lệ nhàn nhạt kia, “Ta chưa từng nghe thấy ‘thất tinh tích hồng’ gì, chắc là ca nếu cảm thấy nóng, mấy viên chí này sẽ hồng hơn chút.”

“A? Ta sao không biết còn có như vậy?” Bắt lấy tay Lam Khuyết Dương, Mạc Tang Ức không cho hắn sờ xuống nữa.

“Ca lúc tắm rửa có thể nhìn thử xem.” Lam Khuyết Dương thu tay lại, sửa sang lại quần áo của Mạc Tang Ức.

Mạc Tang Ức bán tín bán nghi, nghe Lam Khuyết Dương vừa nói như vậy, cũng không suy nghĩ thêm về chuyện “thất tinh tích hồng” kia nữa, có điều vẫn chưa buồn ngủ, Mạc Tang Ức định ngồi dậy, lại không nghĩ vừa mới ngồi dậy đã bị Lam Khuyết Dương ôm lấy.

“Ca, ngươi ngủ cùng ta một lát đi.” Lam Khuyết Dương đắp kín chăn, bộ dáng muốn ngủ.

Mạc Tang Ức nhìn hắn, cười cười, ôm Lam Khuyết Dương nói: “Được, ca cùng ngươi.”

Một lát sau, Mạc Tang Ức vốn không hề buồn ngủ lại đột nhiên cảm thấy mí mắt càng ngày càng nặng nề, sau đó liền bất tỉnh nhân sự. Mà Lam Khuyết Dương có chút buồn ngủ lại sau khi Mạc Tang Ức ngủ không lâu, hai mắt mở ra lấp lánh.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 17”

Hồng phúc dao – Chương 16

Hồng phúc dao

Đệ thập lục chương

Trời chưa sáng, Ly Nghiêu rời khỏi tẩm cung của Lưu Tích Tứ, đi trên nóc nhà chưa được hai bước đã bị một vòng ám vệ vây lại, một người nói với hắn: “Ly Nghiêu, chủ tử chúng ta cho mời.” Nói là mời, Ly Nghiêu nhưng không thể không đi. Trong đầu Ly Nghiêu rõ ràng ai muốn gặp mình, cũng không chống cự, mặc cho đầu bị miếng vải đen bịt kín, bị mang đi.

Ánh mắt lấy lại được ánh sáng, Ly Nghiêu nhìn một cái, hắn hẳn là đang ở trong địa lao, nhóm ám vệ đang coi chừng hắn, người muốn gặp hắn vẫn chưa ở. Ly Nghiêu cũng không gấp, ngồi trên chiếc ghế duy nhất trong lao chậm rãi chờ, chờ một mạch, đến canh ba.

Sau khi lâm triều, Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương xử lý chút chính sự mới đi địa lao, nhìn thấy hai người bọn họ, Ly Nghiêu đang nhắm mắt luyện công thu công lại, đứng lên, hành lễ, “Ly Nghiêu bái kiến hoàng thượng, bái kiến Khuyết vương.”

Ngồi trên ghế mềm bọn nô tài bưng tới, Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương đánh giá Ly Nghiêu tinh tế từ đầu đến chân một lần, Ly Nghiêu đứng ở chỗ kia, trên mặt không có nụ cười tàn thường ngày, vẻ mặt bình tĩnh, hắn một mực chờ hai người này triệu kiến mình.

“Ly Nghiêu, ngươi thật là to gan, hoàng cung của trẫm ngươi qua lại hằng ngày tự nhiên, xem ra, trẫm cũng phải đổi đám thị vệ kia, tiếp tục như thế, không dám đảm bảo một ngày kia sẽ có người gác đao trên cổ trẫm.” Miệng Lưu Hoài Diệp mang theo tức giận, ánh mắt nhìn Ly Nghiêu cũng là cực kỳ bất mãn.

Ly Nghiêu lại cười nói: “Ly Nghiêu có thể qua lại tự nhiên trong cung, sao thoát khỏi mắt hoàng thượng cùng Khuyết vương? Ly Nghiêu cũng có chút hiếu kỳ, vì sao hoàng thượng và Khuyết vương chưa từng ngăn cản Ly Nghiêu?”

“Nha? Nói như vậy, là trẫm dung túng kiêu căng của ngươi? Để ngươi nghĩ là trẫm cho ngươi vào cung lừa gạt?” Thanh âm Lưu Hoài Diệp thấp vài độ, Lam Khuyết Dương vẫn là không biến sắc quan sát Ly Nghiêu.

“Cũng không phải, hoàng thượng cùng Khuyết vương chẳng qua là biết được Ly Nghiêu cũng không có hại, Ly Nghiêu mỗi ngày tiến cung bất quá là để gặp Tích Tứ.” Ly Nghiêu nói mập mờ, xưng hô đối với Lưu Tích Tứ càng lộ vẻ thân mật quan tâm của hai người.

“Lớn mật! Tục danh của Hiển thân vương ngươi cũng dám gọi thẳng?” Lưu Hoài Diệp gầm lên, mà nụ cười nơi khóe miệng lại lộ ra, hắn thản nhiên hỏi, “Chẳng lẽ hoàng thượng và Khuyết vương cũng không cho phép quốc công gọi tục danh hai người ngài?”

Chưởng phong đập vào mặt, Ly Nghiêu nghiêng mình tránh khỏi, Lam Khuyết Dương ngồi bên kia cũng đã tới trước mặt hắn, Ly Nghiêu khom người né con dao của Lam Khuyết Dương, cũng không đánh trả, chỉ là không ngừng tránh né, thế công của Lam Khuyết Dương lại càng ngày càng mãnh liệt, tựa hồ muốn đưa Ly Nghiêu vào chỗ chết.

Công phu Ly Nghiêu rất cao, công phu Lam Khuyết Dương đã sớm tới trình độ lô hỏa thuần thanh (1), nhưng lại không gây thương tổn hắn được nửa phần, ngay khi Ly Nghiêu tưởng rằng Lưu Hoài Diệp cũng sẽ ra tay, Lam Khuyết Dương lại lui trở về, nói với Lưu Hoài Diệp: “Công phu hắn cũng được.”

“Hừ, công phu có được thì ích lợi gì? Tính nết vậy không tốt, sau này Tứ nhi theo hắn còn không bị bắt nạt?” Sắc mặt, cũng như giọng nói của Lưu Hoài Diệp thay đổi, nhìn Ly Nghiêu tựa như đang xem chuẩn mực con rể, lắc đầu liên tục.

“Vậy, nếu Tứ nhi sau này muốn cùng một chỗ với hắn, tính nết này còn phải rèn luyện rèn luyện.” Lam Khuyết Dương gật đầu tán thành, Lưu Hoài Diệp lại phản bác, “Tứ nhi sao coi trọng hắn được, quái gở. Trẫm thấy Tứ nhi cũng nhiều lắm xem hắn như bằng hữu chơi thân, trẫm vẫn là vừa ý khuê nữ nhà Lưu thừa tướng, thông minh lanh lợi, hợp với tính tình Tứ nhi, tuổi cũng xấp xỉ, lại chơi thân với Tứ nhi.”

“Ừm, ngươi nói cũng rất có lý, bất quá Tứ nhi còn nhỏ, hôn nhân đại sự này, hay là chừng hai năm nữa đi, nói không chừng qua một hồi nó lại coi trọng người khác.” Lam Khuyết Dương cùng Lưu Hoài Diệp hai người bên xướng bên họa, căn bản không xem khuôn mặt lạnh băng của Ly Nghiêu vào mắt.

“Hoàng thượng, Khuyết vương, không biết Ly Nghiêu làm như thế nào, các người mới nguyện giao Tích Tứ cho ta.” Cắt ngang màn đối thoại của hai người, Ly Nghiêu nói, “Đối với Tích Tứ, Ly Nghiêu sẽ không buông tay, bất luận hoàng thượng và Khuyết vương đồng ý hay không.” Nửa câu sau này, lại mang theo vài phần nguy hiểm. Người này, các ngươi cho cũng phải cho, không cho, cũng phải cho.

“Nha? Ngươi cho là nếu trẫm và phụ vương nó không đồng ý, Tích Tứ sẽ cùng một chỗ với ngươi sao?” Lưu Hoài Diệp nói xong, Ly Nghiêu quỳ xuống, đúng mực nói, “Thỉnh hoàng thượng và Khuyết vương giao Tích Tứ cho Ly Nghiêu.” Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 16”

Hồng phúc dao – Chương 15

Hồng phúc dao

Đệ thập ngũ chương

Nghênh Hoan lâu lớn nhất kinh thành bị tiểu vương gia Lưu Tích Tứ đóng cửa, trong nhất thời đầu đường xó chợ đều sôi nổi thảo luận việc này. Lưu Tích Tứ một câu “nhìn không vừa mắt”, khiến cho các đại lão gia có tiền trong kinh thành mất đi chỗ chơi đùa. Mà hơn trăm công tử cô nương trong lâu, mắt nhìn thấy không thể tiếp khách, cuộc sống sau này không có chỗ dựa. Lam Vận Vanh chưa bao giờ quản loại sự tình này, Lưu Tích Tứ muốn làm cái gì, thông thường có đạo lý của hắn, cho nên Lam Vận Vanh hoàn toàn không coi việc này xem như đại sự gì, chẳng qua là cái kỹ viện, đóng cửa thì đóng cửa. Nhưng Lưu Tích Tứ vào cung, người muốn nói giúp cho Nghênh Hoan lâu không tìm thấy hắn, chỉ có thể đến phiền Lam Vận Vanh, mà Lưu Mặc Huyền bị Lưu Tích Tứ tránh không gặp mặt cũng tìm tới y, xin y Lưu Tích Tứ giúp hắn đòi một người từ trong tay, Lam Vận Vanh nổi lên tò mò đối với hành động hiếm thấy của Lưu Tích Tứ.

“Tích Tứ, Mặc Huyền nói ngươi nhốt người của hắn trong quý phủ ngươi, đây là có chuyện gì?” Lam Vận Vanh vừa mới thỉnh an hoàng gia gia trở về thấy Lưu Tích Tứ đang ở trong ngự hoa viên cho cá ăn.

“Thái tử ca ca đâu? Sao mấy ngày rồi không gặp?” Lưu Tích Tứ làm bộ không có nghe thấy, chuyên tâm đùa với con cá.

“Hắn đi Hối Xuyên.” Lúc trả lời, ánh mắt Lam Vận lấp lánh.

“Hối Xuyên? Hãn Triệt ở Hối Xuyên sao?” Lưu Tích Tứ thông minh nghĩ tới.

“Ừ.” Lam Vận Vanh cũng không che giấu.

“Nhị ca, ta hỏi ngươi, nếu như Hãn Triệt xuất thân thanh lâu, nhưng ngại thân phận giấu giếm ngươi, sau ngươi biết được, sẽ làm như thế nào?” Nếu nhị ca trả lời cũng như Lưu Mặc Huyền, hắn liền trả người lại, sau này không quản, nếu không phải, hắn sẽ nghĩ nghĩ làm thế nào để cho Lưu Mặc Huyền lại nếm chút khổ sở.

“Làm như thế nào?” Lam Vận Vanh rõ ràng không thoải mái tưởng tượng, một lát sau hắn đáp trả, “Chuộc hắn ra, trói trên giường làm cho hắn không xuống giường được.”

“Khụ… Khụ…” Lưu Tích Tứ bị nước miếng làm cho sặc, vội lấy trà qua thuận khí, “Nhị ca, ta còn chưa khai huân đâu, ngươi đừng ở trước mặt ta nói lộ liễu như vậy.” Không hổ là huynh trưởng của mình,cũng chỉ có một ý niệm trong đầu đối với Hãn Triệt .

“Ngươi không phải hỏi ta làm như thế nào? Ta đáp.” Lam Vận Vanh đúng là một chút cũng không đỏ mặt.

“Vậy… Nếu trước khi ngươi chuộc Hãn Triệt, hắn vì ngươi không tiếp khách, bị người đánh, ngươi lại sẽ làm như thế nào?” Lưu Tích Tứ tiếp tục hỏi.

Lam Vận Vanh lúc này nghĩ cũng không nghĩ liền trả lời: “Ai động hắn, dùng chỗ nào của cơ thể động, ta liền cắt bỏ chỗ đấy của y, lâu kia… tất nhiên là sẽ không để nó giữ lại.” Khi nói lời này, trong mắt Lam Vận Vanh mang theo tàn nhẫn, có thể tưởng tượng, nếu Bạch Hãn Triệt thật sự bị người khác bắt nạt, kết cục người nọ sẽ có bao nhiêu thảm. Đáp xong, Lam Vận Vanh nghe ra một chút nói nói, “Người trong quý phủ ngươi kia có phải bị người ta đánh hay không?”

“Đúng vậy…” Lưu Tích Tứ tiếp tục cho cá ăn, ngữ điệu kéo rất chậm rãi, tựa như nói một chuyện vớ vẩn nhàm chán gì đó, “Có điều là một tiểu công tử hơi ngu ngốc, thích Mặc Huyền, giấu giếm thân phận của bản thân, không những thế, sau khi bị Mặc Huyền biết liền bị nhốt lại, muốn cơ thể người ta đã không nói, còn mặc hắn bị tú bà đánh, Trúc nhị kia cũng vì thay Mặc Huyền thủ thân mới bị đánh. Ta thấy hắn đáng thương, Mặc Huyền lại mặc kệ sống chết của hắn, liền chuộc ra, sợ sau này nhị thúc biết được giận ta. Nhị ca, tuy nói là một tiểu quan, nhưng từ nhỏ phụ thân đã khuyên bảo chúng ta, chớ lấy thân phận áp người, chớ coi khinh người khác, ta chính là nghe lời nói của phụ thân nhất, người này ta tuyệt đối sẽ không giao cho Mặc Huyền, không để bên này chúng ta giao ra, bên kia liền phải nhặt xác cho hắn, đến lúc đó, sẽ không chỉ có nhị thúc giận ta, phụ thân cũng không thể không đánh chết ta.” Lưu Tích Tứ đúng là vẻ mặt bất đắc dĩ cùng tiếc nuối, nhưng ngữ khí kia nghe như thế nào cũng cảm giác được mang theo một chút trêu cợt cùng bất mãn.

“Tùy ngươi, Mặc Huyền nếu tới tìm ta, ta liền đẩy.” Lam Vận Vanh vừa nghe nguyên nhân hậu quả, ném khẩn cầu của Lưu Mặc Huyền sang một bên, vươn vai nói, “Ta hồi phủ, làm ăn của Nghênh Hoan lâu gần đây không tệ, Vận phường còn chưa có làm ăn ở phương diện này, trở về ta cùng thái tử bàn bạc một chút, tiếp nhận Nghênh Hoan lâu, để cho những người đó khỏi đến phiền ta. Tú bà cùng quy công ban đầu ngươi nếu không thích, tìm một cái tội giam lại hoặc sung quân.”

“Đuổi khỏi kinh thành là được, đừng để cho người ta nói chúng ta lấy quyền áp người.” Rõ ràng chính là lấy quyền áp người, Lưu Tích Tứ nói xong mặt không đỏ thở không gấp, “Tìm quản sự nói một tiếng, nói bọn chúng ép người lành làm điếm, ác độc đánh người của ta.”

“Ừ.” Làm như mệt mỏi, Lam Vận Vanh lên kiệu mềm, để người nâng xuất cung, nhưng mọi người trong cung đều rõ, vị chủ tử ưa ngủ này của bọn họ, cũng là nhân vật lợi hại ngang với thái tử.

Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 15”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 16

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ thập lục chương – Lo lắng âm thầm

“Lam phường chủ.” Lưu Hoài Vinh cùng Lưu Hoài Tuyên thấy Lam Khuyết Dương đi vào, đứng lên, Lưu Uẩn Tình ở bên cạnh lại cúi đầu gọi tiếng “Khuyết Dương.”

“Vương gia, quận chúa mời ngồi.” Lam Khuyết Dương có phần lãnh đạm mở miệng, sau đó ngồi xuống, hỏi, “Không biết hai vị vương gia cùng Tình quận chúa hôm nay đến đây có chuyện gì?” Đối với ba người này, thái độ Lam Khuyết Dương chẳng hề cung kính, thậm chí có thể nói là có chút thờ ơ.

Sắc mặt của Lưu Hoài Vinh và Lưu Hoài Tuyên có chút xấu hổ, liếc mắt nhìn nhau một cái, sau đó Lưu Hoài Vinh mở lời trước nói: “Tình nhi tự mình làm chút điểm tâm, mang đến cho ngươi nếm thử.”

Lưu Hoài Vinh đẩy đẩy muội muội của mình, bảo nàng mang điểm tâm qua. Vốn, với thân phận của bọn họ, loại việc mất thân phận thế này bọn họ căn bản không thể đi làm, nhưng trận sai nhiều năm trước ấy, làm cho bọn họ mất đi tôn quý vốn có, mặc dù vẫn là quận vương, nhưng lại không có chút địa vị nào. Theo lý thuyết, bọn họ ngay từ đầu có thể trực tiếp gặp người nọ, nhưng bọn họ đều rõ ràng, ở trong này trừ phi Lam Khuyết Dương đồng ý, bằng không bọn họ ngay cả cơ hội liếc mắt người nọ một cái cũng không có.

Lưu Uẩn Tình bưng hộp đựng thức ăn đi lên phía trước, từ bên trong lấy ra một khay điểm tâm đậu đỏ tinh xảo, đặt trên bàn cạnh Lam Khuyết Dương, nhẹ giọng nói: “Khuyết Dương, ngươi nếm thử, ta đã dành hai canh giờ mới làm xong, vẫn còn nóng hổi.” Trong mắt Lưu Uẩn Tình đúng tình yêu không che đậy đối với Lam Khuyết Dương.

“Đa tạ quận chúa, tâm ý của quận chúa Khuyết Dương xin lĩnh, bất quá Khuyết Dương không thích đồ ngọt, điểm tâm này quận chúa vẫn là cầm về đi.” Lam Khuyết Dương không động đậy nhìn mắt Lưu Uẩn Tình, không đếm xỉa tới bộ dạng đau lòng của nàng, tiếp tục nói, “Hai vị vương gia, hôm nay đến chỗ Khuyết Dương, có chuyện gì, đừng ngại nói thẳng.”

Lam Khuyết Dương đã đoán được bảy tám phần, nhưng nếu đối phương không nói, hắn cũng giả bộ hồ đồ, bất quá cho dù bọn họ nói, hắn cũng sẽ không cho phép. Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 16”

Hồng phúc dao – Chương 14

Hồng phúc dao

Đệ thập tứ chương

Đối với người đột nhiên xuất hiện trong xe, trong lòng mặc dù căm tức, bất quá trên mặt Lưu Tích Tứ lại chỉ cười lạnh mấy tiếng, ngồi xuống, lệnh xe ngựa hồi phủ. Ngồi trên xe, Lưu Tích Tứ xốc màn xe lên, rất hào hứng nhìn cảnh trí đường phố hai bên, Ly Nghiêu trong mắt hắn dường như không tồn tại.

“Vương gia có thể cho Ly Nghiêu hay có gì bất mãn với Ly Nghiêu sao? Ly Nghiêu suy nghĩ mấy ngày, lại thực sự nghĩ không ra đến tột cùng nhạ vương gia mất hứng chỗ nào.” Ly Nghiêu kéo màn xe được Lưu Tích Tứ vén lên xuống, để Lưu Tích Tứ nhìn chính mình.

Lưu Tích Tứ giật lại màn xe, quay đầu, “Ly Nghiêu, bổn vương có thể nhịn ngươi một lần hai lần, không thể cứ nhịn ngươi mãi. Ngươi bất kính với bổn vương, lại thường coi nhẹ ý nguyện của bổn vương ngăn cản chuyện của bổn vương, này đó còn chưa đủ để bổn vương sinh khí sao?”

“Ly Nghiêu tưởng là một đao kia đã làm vương gia nguôi giận.” Khóe miệng treo một mạt cười, giọng Ly Nghiêu cực khẽ, trong mắt lại mang theo tà nịnh hỏi, “Hay là vương gia đối với việc Ly Nghiêu quấy nhiễu chuyện tốt của vương gia vẫn canh cánh trong lòng?”

“Bổn vương hà tất?” Đã tới phủ đệ, Lưu Tích Tứ chưa đợi thị vệ dừng ổn liền nhảy xuống xe. Thấy Ly Nghiêu theo từ trên xe xuống, mặt những người khác căng thẳng không còn chút máu.

“Trúc nhị đã chuộc về cho bổn vương chưa?” Vừa xuống xe, Lưu Tích Tứ liền hỏi, Ly Nghiêu vừa nghe, nụ cười khóe miệng càng sâu, thị vệ của Lưu Tích Tứ vây hắn bên trong, cẩn thận nhìn Ly Nghiêu.

“Bẩm vương gia, đã chuộc về đây, tiểu nhân… để hắn… hầu trong phòng ngủ của vương gia.” Trong lòng Vương Thuận nhi sợ đến kinh hồn bạt vía, Ly Nghiêu này, thật là đáng sợ. Mà khi Lưu Tích Tứ vừa mới bước được một bước, hắn đã bị người khóa phía trước, chân ly khai mặt đất.

“Vương gia!”

“Ly Nghiêu!”

Lưu Tích Tứ bị Ly Nghiêu túm lấy phi thân vào vương phủ, thị vệ cùng ám vệ ngay lập tức rút kiếm hướng Ly Nghiêu mà đi, vương gia bị uy hiếp trong phủ, đây là đại sự cỡ nào! Lưu Tích Tứ lại trời sinh can đảm, chẳng những không sợ, dùng hết thủ đoạn toàn thân muốn thoát khỏi người Ly Nghiêu, thế nhưng lại như châu chấu đá xe, tay Ly Nghiêu giữ lấy hắn vẫn không chút sứt mẻ. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 14”