Hồng phúc dao
- Tác giả: Neleta
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ thập lục chương
Trời chưa sáng, Ly Nghiêu rời khỏi tẩm cung của Lưu Tích Tứ, đi trên nóc nhà chưa được hai bước đã bị một vòng ám vệ vây lại, một người nói với hắn: “Ly Nghiêu, chủ tử chúng ta cho mời.” Nói là mời, Ly Nghiêu nhưng không thể không đi. Trong đầu Ly Nghiêu rõ ràng ai muốn gặp mình, cũng không chống cự, mặc cho đầu bị miếng vải đen bịt kín, bị mang đi.
Ánh mắt lấy lại được ánh sáng, Ly Nghiêu nhìn một cái, hắn hẳn là đang ở trong địa lao, nhóm ám vệ đang coi chừng hắn, người muốn gặp hắn vẫn chưa ở. Ly Nghiêu cũng không gấp, ngồi trên chiếc ghế duy nhất trong lao chậm rãi chờ, chờ một mạch, đến canh ba.
Sau khi lâm triều, Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương xử lý chút chính sự mới đi địa lao, nhìn thấy hai người bọn họ, Ly Nghiêu đang nhắm mắt luyện công thu công lại, đứng lên, hành lễ, “Ly Nghiêu bái kiến hoàng thượng, bái kiến Khuyết vương.”
Ngồi trên ghế mềm bọn nô tài bưng tới, Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương đánh giá Ly Nghiêu tinh tế từ đầu đến chân một lần, Ly Nghiêu đứng ở chỗ kia, trên mặt không có nụ cười tàn thường ngày, vẻ mặt bình tĩnh, hắn một mực chờ hai người này triệu kiến mình.
“Ly Nghiêu, ngươi thật là to gan, hoàng cung của trẫm ngươi qua lại hằng ngày tự nhiên, xem ra, trẫm cũng phải đổi đám thị vệ kia, tiếp tục như thế, không dám đảm bảo một ngày kia sẽ có người gác đao trên cổ trẫm.” Miệng Lưu Hoài Diệp mang theo tức giận, ánh mắt nhìn Ly Nghiêu cũng là cực kỳ bất mãn.
Ly Nghiêu lại cười nói: “Ly Nghiêu có thể qua lại tự nhiên trong cung, sao thoát khỏi mắt hoàng thượng cùng Khuyết vương? Ly Nghiêu cũng có chút hiếu kỳ, vì sao hoàng thượng và Khuyết vương chưa từng ngăn cản Ly Nghiêu?”
“Nha? Nói như vậy, là trẫm dung túng kiêu căng của ngươi? Để ngươi nghĩ là trẫm cho ngươi vào cung lừa gạt?” Thanh âm Lưu Hoài Diệp thấp vài độ, Lam Khuyết Dương vẫn là không biến sắc quan sát Ly Nghiêu.
“Cũng không phải, hoàng thượng cùng Khuyết vương chẳng qua là biết được Ly Nghiêu cũng không có hại, Ly Nghiêu mỗi ngày tiến cung bất quá là để gặp Tích Tứ.” Ly Nghiêu nói mập mờ, xưng hô đối với Lưu Tích Tứ càng lộ vẻ thân mật quan tâm của hai người.
“Lớn mật! Tục danh của Hiển thân vương ngươi cũng dám gọi thẳng?” Lưu Hoài Diệp gầm lên, mà nụ cười nơi khóe miệng lại lộ ra, hắn thản nhiên hỏi, “Chẳng lẽ hoàng thượng và Khuyết vương cũng không cho phép quốc công gọi tục danh hai người ngài?”
Chưởng phong đập vào mặt, Ly Nghiêu nghiêng mình tránh khỏi, Lam Khuyết Dương ngồi bên kia cũng đã tới trước mặt hắn, Ly Nghiêu khom người né con dao của Lam Khuyết Dương, cũng không đánh trả, chỉ là không ngừng tránh né, thế công của Lam Khuyết Dương lại càng ngày càng mãnh liệt, tựa hồ muốn đưa Ly Nghiêu vào chỗ chết.
Công phu Ly Nghiêu rất cao, công phu Lam Khuyết Dương đã sớm tới trình độ lô hỏa thuần thanh (1), nhưng lại không gây thương tổn hắn được nửa phần, ngay khi Ly Nghiêu tưởng rằng Lưu Hoài Diệp cũng sẽ ra tay, Lam Khuyết Dương lại lui trở về, nói với Lưu Hoài Diệp: “Công phu hắn cũng được.”
“Hừ, công phu có được thì ích lợi gì? Tính nết vậy không tốt, sau này Tứ nhi theo hắn còn không bị bắt nạt?” Sắc mặt, cũng như giọng nói của Lưu Hoài Diệp thay đổi, nhìn Ly Nghiêu tựa như đang xem chuẩn mực con rể, lắc đầu liên tục.
“Vậy, nếu Tứ nhi sau này muốn cùng một chỗ với hắn, tính nết này còn phải rèn luyện rèn luyện.” Lam Khuyết Dương gật đầu tán thành, Lưu Hoài Diệp lại phản bác, “Tứ nhi sao coi trọng hắn được, quái gở. Trẫm thấy Tứ nhi cũng nhiều lắm xem hắn như bằng hữu chơi thân, trẫm vẫn là vừa ý khuê nữ nhà Lưu thừa tướng, thông minh lanh lợi, hợp với tính tình Tứ nhi, tuổi cũng xấp xỉ, lại chơi thân với Tứ nhi.”
“Ừm, ngươi nói cũng rất có lý, bất quá Tứ nhi còn nhỏ, hôn nhân đại sự này, hay là chừng hai năm nữa đi, nói không chừng qua một hồi nó lại coi trọng người khác.” Lam Khuyết Dương cùng Lưu Hoài Diệp hai người bên xướng bên họa, căn bản không xem khuôn mặt lạnh băng của Ly Nghiêu vào mắt.
“Hoàng thượng, Khuyết vương, không biết Ly Nghiêu làm như thế nào, các người mới nguyện giao Tích Tứ cho ta.” Cắt ngang màn đối thoại của hai người, Ly Nghiêu nói, “Đối với Tích Tứ, Ly Nghiêu sẽ không buông tay, bất luận hoàng thượng và Khuyết vương đồng ý hay không.” Nửa câu sau này, lại mang theo vài phần nguy hiểm. Người này, các ngươi cho cũng phải cho, không cho, cũng phải cho.
“Nha? Ngươi cho là nếu trẫm và phụ vương nó không đồng ý, Tích Tứ sẽ cùng một chỗ với ngươi sao?” Lưu Hoài Diệp nói xong, Ly Nghiêu quỳ xuống, đúng mực nói, “Thỉnh hoàng thượng và Khuyết vương giao Tích Tứ cho Ly Nghiêu.” Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 16” →