Hồng phúc dao
- Tác giả: Neleta
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ thập thất chương
Buổi tối sau khi tắm rửa, Lưu Tích Tứ vừa mới vào phòng, liền cầm khăn vải trong tay ném ra ngoài, bực mình nói: “Ly Nghiêu, ngươi không ở Trúc Hiên của ngươi, chạy đến chỗ này của ta làm cái gì!”
Đối với Ly Nghiêu, Lưu Tích Tứ đúng là thích, bằng không cũng sẽ không để cho y hôn, nhưng Lưu Tích Tứ lại không thể chịu được chính mình luôn là bị Ly Nghiêu áp chế. Hắn công phu không bằng Ly Nghiêu, dụng độc không bằng Ly Nghiêu, nếu ở chuyện khác còn để Ly Nghiêu chiếm thượng phong khắp chốn, sớm muộn sẽ có một ngày hắn bị Ly Nghiêu ăn gắt gao, bây giờ hắn đã có một chút cảm giác, hắn không muốn giống phụ thân và Hãn Triệt, không có tự do.
“Tích Tứ, ngươi là thực không muốn ta cùng ngươi?” Ly Nghiêu nửa nằm trên giường Lưu Tích Tứ, tóc buông dài khiến cho trong vẻ tà ác của hắn lộ ra vài phần biếng nhác, nhìn Lưu Tích Tứ đang trong cơn giận dữ.
“Không muốn! Ta thích ngủ một mình!” Tiến lên, vén chăn, Lưu Tích Tứ nghĩ muốn kéo người dậy, ngược lại bị Ly Nghiêu kéo vào trong lòng, bên tai là tiếng nói hấp dẫn, “Tích Tứ, trong lòng ngươi rõ ràng có ta, vì sao muốn giống Lưu Mặc Huyền, không chịu thừa nhận? Hơn nữa, đã quyết định quay về ở, cũng nên nghĩ đến ta sẽ không ngoan ngoãn ở trong Trúc Hiên.” Ly Nghiêu khẽ cắn vành tai Lưu Tích Tứ, chọc được Lưu Tích Tứ bắt đầu khẽ thở gấp.
“Ly Nghiêu… Ta thích ngươi thì làm sao? Ta hôm nay có thể thích ngươi, đến mai tỉnh lại ta có thể thích người khác. Ngươi nếu thực cho là ta để ngươi hôn, ngươi có thể muốn làm gì thì làm với ta, vậy ta ngày mai liền tiến cung, ngươi đừng nghĩ muốn gặp lại được ta!” Ra sức đẩy Ly Nghiêu ra, Lưu Tích Tứ hoàn toàn mặc kệ đôi mắt biến tím của Ly Nghiêu, xoay người muốn đi.
Nhưng Ly Nghiêu làm sao có thể thả hắn đi, càng kéo hắn lên giường, lần này Ly Nghiêu không dùng mạnh mẽ, mà trước khi Lưu Tích Tứ thực sự sinh khí, mềm lại thanh âm nói: “Tích Tứ, ta muốn bồi ngươi… cũng không được?” Ở trước mặt Lưu Tích Tứ, Ly Nghiêu lại một lần nữa buông tư thế, buông kiêu ngạo hơn hai mươi năm trước đây cũng không cúi đầu với người khác, bởi vì y biết, nếu muốn thực sự có được Lưu Tích Tứ, y nhất định phải buông xuống chút kiên trì.
“Ly Nghiêu, Hãn Triệt đi rồi…” Lưu Tích Tứ đột nhiên nói một câu, Ly Nghiêu nâng thân mình lên, nhìn Lưu Tích Tứ nghiêm túc hiếm thấy.
“Thái tử ca ca cùng nhị ca thích Hãn Triệt, lại bức Hãn Triệt đi, bởi vì bọn họ chung quy chỉ nghĩ tới bản thân mình, tổn thương Hãn Triệt. Ly Nghiêu, nếu ngươi cũng như thái tử ca ca bọn họ, chỉ nghĩ cho mình ngươi, không biết tôn trọng ý nguyện của ta, ta cũng sẽ giống như Hãn Triệt, cách ngươi rất xa, dù cho ta có thích ngươi, ta cũng sẽ không vì ngươi vứt bỏ chính mình.”
“Ta hiểu…” Kéo ra huyết ngọc từ nơi cổ Lưu Tích Tứ, Ly Nghiêu nắm chặt, hỏi, “Muốn biết, vì sao ngọc này là mệnh của ta sao?”
“Không muốn.” Lưu Tích Tứ kéo ngọc về nhét vào trong y sam, “Ly Nghiêu, ngươi đừng giả bộ hồ đồ với ta, ta ngươi bây giờ đang nói chính là chuyện ngươi tự ý vào phòng ta!”
Hai tròng mắt Ly Nghiêu lại chuyển sang màu đen, trong nụ cười là tà mị, lưng ngón tay lạnh buốt sờ lên môi Lưu Tích Tứ, “Tích Tứ, ta cho là ngươi hồi phủ liền ngầm đồng ý cho ta vào ở Thanh Liễu cư của ngươi, mà ta là tiểu gia của ngươi, vương gia hồi phủ, há lại có đạo lý không đến hầu hạ?” Ngoài phòng, lại có tiếng đồ vật rơi xuống.
“Tiểu gia?” Lưu Tích Tứ lộ ra ánh mắt ngả ngớn, xoi mói, “Tính tình chưa đủ dịu ngoan, bộ dáng cũng không được bằng Trúc nhị, thân hình này sao… so với bổn vương còn tráng hơn, bổn vương không có hồ đồ, làm sao chọn ngươi như thế làm tiểu gia?”
Lời này nhưng lại chọc cười Ly Nghiêu, đầu y ở trước ngực Lưu Tích Tứ trầm cười, sau lưng, một đôi tay vòng lên ôm hắn.
“Ly Nghiêu, ta không muốn như Hãn Triệt. Được thích, phải là chuyện hạnh phúc, mà hắn, lại thống khổ như thế. Ta hâm mộ phụ thân, hâm mộ phụ thân được phụ hoàng cùng phụ vương sủng, yêu như vậy… Ly Nghiêu, ngươi có thể cho ta sao? Ngươi nếu không thể, thì đừng tới trêu chọc ta, ta không phải Hãn Triệt, cũng không phải phụ thân, nếu sau này, yêu mến của ngươi khiến cho ta thống khổ, cho dù sẽ làm tổn thương chính mình, ta cũng sẽ quăng ngươi rất xa, thà làm ngọc vỡ, không làm ngói lành — Lưu Tích Tứ ta chính là như vậy.”
Lần đầu tiên nói ra lời thật lòng của bản thân với Ly Nghiêu, hai tròng mắt Lưu Tích Tứ nhìn Ly Nghiêu, nói cho hắn biết, mình là nghiêm túc.
“Tích Tứ, coi trọng ngươi, ta sẽ không buông tay, nếu ngươi muốn vui vẻ như cha ngươi vậy, ta liền để ngươi vui vẻ như thế, nếu sau này, ngươi lại thích có thứ gì khác, ta liền cho ngươi vui với thứ đó. Tích Tứ, chỉ cần là cái ngươi muốn, ta đều sẽ cho ngươi, ngoại trừ trong lòng ngươi chỉ có thể có ta, chỉ có thể luôn có ta — Ly Nghiêu ta, là như vậy.”
Vẻ mặt Ly Nghiêu, là nghiêm túc cùng kiên định Lưu Tích Tứ chưa từng thấy, cái loại kiên định tuyệt đối không buông tay.
Ngón tay quấn lên tóc Ly Nghiêu, Lưu Tích Tứ ngọt ngào cười, “Vậy ngươi bây giờ nên làm như thế nào?”
“Không biết vương gia đêm nay có cần người bồi?” Ly Nghiêu thấp hỏi.
“Tư thế ngủ của ngươi có tốt không?”
“Vương gia sao không thử xem?”
“… Vậy thử xem, không tốt, bổn vương sẽ đạp ngươi xuống giường…”
“Tùy ý vương gia.”
Đôi môi cách càng ngày càng gần, dán tại một chỗ, chưởng phong vung, ánh nến tắt, màn buông, chỉ lưu lại tiếng thở dốc cùng nhau trong màn.
Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 17” →