Hồng phúc dao – Chương 18

Hồng phúc dao

Đệ thập bát chương

Chạng vạng, Lưu Mặc Huyền tới, lúc này Lưu Tích Tứ không từ chối người ngoài cửa, mà là để người ta mời tiến vào, Lưu Tích Tứ trong hoa viên vương phủ cũng đã bảo người sớm chuẩn bị rượu và đồ ăn, tựa hồ đã sớm biết Lưu Mặc Huyền sẽ đến.

Câu nói đầu tiên khi Lưu Tích Tứ trông thấy Lưu Mặc Huyền chính là: “Mặc Huyền, đã hiểu?”

Lưu Mặc Huyền ngồi xuống, thẳng tắp mà nhìn chằm chằm Lưu Tích Tứ, khuôn mặt lộ ra mệt mỏi cùng với thần thái sung sướng của Lưu Tích Tứ tạo thành tương phản. Lưu Tích Tứ cũng không sợ Lưu Mặc Huyền trách cứ hắn, mặc kệ uống rượu dùng bữa.

“Trúc nhị hắn… có khỏe?” Một lát sau, Lưu Mặc Huyền trầm hỏi.

“Còn khá đi, không chết là được.” Lưu Tích Tứ hời hợt đáp lại.

“Tích Tứ, ta không hiểu, ta cho là ngươi vừa ý Trúc nhị, ta cho là ngươi không định nhận ta hoàng đệ này.”

Lưu Mặc Huyền vẫn cho rằng đường huynh này của hắn ngoại trừ ăn uống chơi bời, sẽ không quan tâm đến chuyện khác, nhưng chuyện lần này lại làm cho hắn nghĩ lại, bản thân chưa từng hiểu đường huynh này của mình. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 18”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 20+21

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ nhị thập chương – Tiệc rượu kết thúc

“Vương gia, đây là dược thiện lão nô bảo phòng bếp làm cho người, người ăn nhiều một chút, dược thiện này mùi vị mặc dù không ngon, nhưng có lợi đối với thân thể của người.” Từ sau lần trước nhìn thấy thiếu gia như thế, Tả Tường lại càng dụng tâm an bài ẩm thực hằng ngày cho thiếu gia.

“Tả thúc, người ngồi xuống đi, từ trước đến giờ trong phủ này ta còn chưa cùng người hảo hảo trò chuyện đâu.” Mạc Tang Ức kéo Tả Tường ngồi vào một bên, sau đó nói với hộ vệ canh giữ bên cạnh hắn, “Các ngươi không cần đều canh giữ ở chỗ này, ta cũng sẽ không ra ngoài, đi xuống dùng cơm đi, ta ở chỗ này tâm sự cùng Tả thúc.” Thấy hộ vệ vẫn không nhúc nhích, Mạc Tang Ức bất đắc dĩ nói, “Các ngươi nhìn ta, ta sao có thể nuốt trôi.” Nghe Mạc Tang Ức nói như vậy, mấy tên hộ vệ mới lùi ra xa, nhưng vẫn từ xa xa nhìn Mạc Tang Ức.

“Vương gia… Đây…” Tả Tường nhìn thấy rõ ràng nhiều hơn rất nhiều hộ vệ so với lần trước, có chút bận tâm nhìn về phía thiếu gia. Mạc Tang Ức cười khổ một tiếng nói: “Hoài Diệp hắn… hình như sợ ta chạy, lại phái nhiều người như thế trông chừng ta.” Lần thứ hai đi tới chỗ Khuyết Dương, thị vệ đi theo sau lại nhiều hơn gấp đôi, trong lòng Mạc Tang Ức biết Hoài Diệp chắc chắn đã nhận ra gì đó, chỉ là mình không nói, Hoài Diệp cũng không hỏi, nghĩ tới đây, Mạc Tang Ức có chút nhức đầu.

“Vương gia rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Tả Tường vừa nghe, cũng bất kể Mạc Tang Ức hiện giờ không nhớ hắn, vượt ra ngoài giới hạn hỏi.

Mạc Tang Ức ăn một ngụm dược thiện, xác định người chung quanh không nghe được lời hắn, mới mở miệng nói: “Tả thúc, ta… đã nhớ lại.”

Tả Tường vừa nghe, nhất thời trừng lớn hai tròng mắt, sau khi nhìn thấy ánh mắt Mạc Tang Ức bảo hắn không được làm ầm lên lập tức khôi phục thái độ bình thường, hơi quay người ngăn trở ánh nhìn phía sau, Tả Tường kích động khẽ hô: “Thiếu gia…” Trong lòng Tả Tường trăm mối cảm xúc ngổn ngang, hắn mừng rỡ vì thiếu gia đã nhớ ra mình, nhưng… hắn lại không muốn thiếu gia lại nhớ tới quãng thời gian đã trải qua kia.

“Tả thúc, Hoài Diệp và Khuyết Dương bọn họ hình như đã hơi phát hiện, ta hiện giờ không có phương tiện xuất môn, người có thể giúp ta làm vài sự tình không?” Mạc Tang Ức không nhìn Tả Tường, ăn dược thiện thấp giọng nói.

“Thiếu gia, có việc người xin cứ phân phó ta là được.” Tả Tường âm thầm bình tĩnh, giả bộ tùy tiện nói chuyện phiếm vơi Mạc Tang Ức.

Mạc Tang Ức nhìn quanh một vòng, đè thấp tiếng nói: “Tả thúc… Năm đó ta dẫn người tới Thất Hà trấn mua đất, người đã mua?”

“Thiếu gia, phân phó của người ta sao có thể không làm thỏa đáng, ta đã chiếu theo phân phó của thiếu gia mua ba trăm mẫu đất ở Thất Hà trấn, về sau thiếu gia người gặp chuyện không may, ta liền an trí những người không muốn đi trong thôn trang đến bên kia.” Tả Tường nghe thiếu gia lại hỏi chuyện này, trong lòng có kế hoạch.

“Tả thúc, ta muốn rời khỏi nơi này, người liệu có biện pháp mang ta ra ngoài?” Đối với Tả Tường từ nhỏ đến lớn chăm sóc mình, Mạc Tang Ức không chút nào giấu giếm nói ra tính toán của bản thân.

“Thiếu gia, người muốn đi khi nào?” Tả Tường không do dự hỏi.

“… Ba ngày sau…” Mạc Tang Ức giương mắt nhìn về phía Tả thúc, thấy đối phương khẽ gật đầu, hắn liền thở phào nhẹ nhõm, “Tả thúc, người cùng ta đi nhé.”

“Thiếu gia, người đi đâu, ta liền theo tới đó, đây là ta năm đó đáp ứng lão gia cùng phu nhân, thiếu gia yên tâm, ba ngày sau ta nhất định mang người ra ngoài.” Ở Tả Tường xem ra, thiếu gia hẳn nên sớm ly khai nơi này.

“Tả thúc, người lại giúp ta chuẩn bị chút thuốc…” Mạc Tang Ức khẽ nói mấy câu, đã thấy vẻ mặt Tả Tường nhất thời trở nên có phần ngây ngô, không giải thích thêm, thấy Lam Khuyết Dương đi tới Mạc Tang Ức yên lặng ăn hết dược thiện, Tả Tường đè xuống kinh ngạc trong lòng, trong đầu có phần bi thương.

“Ca, trò chuyện gì với Tả thúc thế?” Nghe người bẩm báo Mạc Tang Ức tống hết hộ vệ ra, Lam Khuyết Dương hỏi.

“Khuyết Dương, Hoài Diệp ba ngày sau muốn tới chỗ ngươi, ta muốn cùng Tả thúc học mấy món ăn, nghe Hoài Diệp nói ta còn chưa bao giờ làm đồ ăn cho các ngươi đâu.” Mạc Tang Ức đưa dược thiện chưa ăn xong tới, “Tả thúc làm cho ta quá nhiều dược thiện, ngươi thay ta ăn chút.”

“Ca, sao đột nhiên muốn nấu ăn cho chúng ta? Thân mình ngươi vừa khỏe, việc này vẫn là giao cho đầu bếp đi.” Lam Khuyết Dương giúp Mạc Tang Ức ăn dược thiện, nghe nói người này muốn đích thân xuống bếp, trong lòng phá lệ vui mừng.

“Khuyết Dương, chuyện này ngươi cũng đừng ngăn ta, ta cũng muốn cho mình chút chuyện để làm, đến lúc đó, nếu ca làm khó ăn, ngươi cũng phải cổ vũ nha.” Mạc Tang Ức tinh tế nhìn khuôn mặt Lam Khuyết Dương, dường như muốn chặt chẽ ghi tạc bộ dáng người nọ trong đầu.

“… Ừm, ca làm cái gì ta cũng ăn.” Bị Mạc Tang Ức nhìn khuôn mặt có chút nóng lên, Lam Khuyết Dương cúi đầu ăn miếng lớn. Tả Tường ở bên cạnh nhìn thiếu gia, trong lòng tràn đầy không nỡ với thiếu gia.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 20+21”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 19

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ thập cửu chương – Tâm kia ta đều biết

“Khuyết Dương, ngươi nói Tang Ức hắn… thật là đã nhớ?” Đêm khuya, Lưu Hoài Diệp ngồi ở ngoài điện hỏi Lam Khuyết Dương.

“Không biết, ta hỏi ca, hắn nói không, nhưng… ta cảm thấy ca đúng là đã nhớ.” Lam Khuyết Dương bất an đáp lại. Lưu Hoài Diệp cau mày, phòng ngàn phòng vạn, sự tình vẫn là tới bước này… Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 19”

Hồng phúc dao – Chương 17

Hồng phúc dao

Đệ thập thất chương

Buổi tối sau khi tắm rửa, Lưu Tích Tứ vừa mới vào phòng, liền cầm khăn vải trong tay ném ra ngoài, bực mình nói: “Ly Nghiêu, ngươi không ở Trúc Hiên của ngươi, chạy đến chỗ này của ta làm cái gì!”

Đối với Ly Nghiêu, Lưu Tích Tứ đúng là thích, bằng không cũng sẽ không để cho y hôn, nhưng Lưu Tích Tứ lại không thể chịu được chính mình luôn là bị Ly Nghiêu áp chế. Hắn công phu không bằng Ly Nghiêu, dụng độc không bằng Ly Nghiêu, nếu ở chuyện khác còn để Ly Nghiêu chiếm thượng phong khắp chốn, sớm muộn sẽ có một ngày hắn bị Ly Nghiêu ăn gắt gao, bây giờ hắn đã có một chút cảm giác, hắn không muốn giống phụ thân và Hãn Triệt, không có tự do.

“Tích Tứ, ngươi là thực không muốn ta cùng ngươi?” Ly Nghiêu nửa nằm trên giường Lưu Tích Tứ, tóc buông dài khiến cho trong vẻ tà ác của hắn lộ ra vài phần biếng nhác, nhìn Lưu Tích Tứ đang trong cơn giận dữ.

“Không muốn! Ta thích ngủ một mình!” Tiến lên, vén chăn, Lưu Tích Tứ nghĩ muốn kéo người dậy, ngược lại bị Ly Nghiêu kéo vào trong lòng, bên tai là tiếng nói hấp dẫn, “Tích Tứ, trong lòng ngươi rõ ràng có ta, vì sao muốn giống Lưu Mặc Huyền, không chịu thừa nhận? Hơn nữa, đã quyết định quay về ở, cũng nên nghĩ đến ta sẽ không ngoan ngoãn ở trong Trúc Hiên.” Ly Nghiêu khẽ cắn vành tai Lưu Tích Tứ, chọc được Lưu Tích Tứ bắt đầu khẽ thở gấp.

“Ly Nghiêu… Ta thích ngươi thì làm sao? Ta hôm nay có thể thích ngươi, đến mai tỉnh lại ta có thể thích người khác. Ngươi nếu thực cho là ta để ngươi hôn, ngươi có thể muốn làm gì thì làm với ta, vậy ta ngày mai liền tiến cung, ngươi đừng nghĩ muốn gặp lại được ta!” Ra sức đẩy Ly Nghiêu ra, Lưu Tích Tứ hoàn toàn mặc kệ đôi mắt biến tím của Ly Nghiêu, xoay người muốn đi.

Nhưng Ly Nghiêu làm sao có thể thả hắn đi, càng kéo hắn lên giường, lần này Ly Nghiêu không dùng mạnh mẽ, mà trước khi Lưu Tích Tứ thực sự sinh khí, mềm lại thanh âm nói: “Tích Tứ, ta muốn bồi ngươi… cũng không được?” Ở trước mặt Lưu Tích Tứ, Ly Nghiêu lại một lần nữa buông tư thế, buông kiêu ngạo hơn hai mươi năm trước đây cũng không cúi đầu với người khác, bởi vì y biết, nếu muốn thực sự có được Lưu Tích Tứ, y nhất định phải buông xuống chút kiên trì.

“Ly Nghiêu, Hãn Triệt đi rồi…” Lưu Tích Tứ đột nhiên nói một câu, Ly Nghiêu nâng thân mình lên, nhìn Lưu Tích Tứ nghiêm túc hiếm thấy.

“Thái tử ca ca cùng nhị ca thích Hãn Triệt, lại bức Hãn Triệt đi, bởi vì bọn họ chung quy chỉ nghĩ tới bản thân mình, tổn thương Hãn Triệt. Ly Nghiêu, nếu ngươi cũng như thái tử ca ca bọn họ, chỉ nghĩ cho mình ngươi, không biết tôn trọng ý nguyện của ta, ta cũng sẽ giống như Hãn Triệt, cách ngươi rất xa, dù cho ta có thích ngươi, ta cũng sẽ không vì ngươi vứt bỏ chính mình.”

“Ta hiểu…” Kéo ra huyết ngọc từ nơi cổ Lưu Tích Tứ, Ly Nghiêu nắm chặt, hỏi, “Muốn biết, vì sao ngọc này là mệnh của ta sao?”

“Không muốn.” Lưu Tích Tứ kéo ngọc về nhét vào trong y sam, “Ly Nghiêu, ngươi đừng giả bộ hồ đồ với ta, ta ngươi bây giờ đang nói chính là chuyện ngươi tự ý vào phòng ta!”

Hai tròng mắt Ly Nghiêu lại chuyển sang màu đen, trong nụ cười là tà mị, lưng ngón tay lạnh buốt sờ lên môi Lưu Tích Tứ, “Tích Tứ, ta cho là ngươi hồi phủ liền ngầm đồng ý cho ta vào ở Thanh Liễu cư của ngươi, mà ta là tiểu gia của ngươi, vương gia hồi phủ, há lại có đạo lý không đến hầu hạ?” Ngoài phòng, lại có tiếng đồ vật rơi xuống.

“Tiểu gia?” Lưu Tích Tứ lộ ra ánh mắt ngả ngớn, xoi mói, “Tính tình chưa đủ dịu ngoan, bộ dáng cũng không được bằng Trúc nhị, thân hình này sao… so với bổn vương còn tráng hơn, bổn vương không có hồ đồ, làm sao chọn ngươi như thế làm tiểu gia?”

Lời này nhưng lại chọc cười Ly Nghiêu, đầu y ở trước ngực Lưu Tích Tứ trầm cười, sau lưng, một đôi tay vòng lên ôm hắn.

“Ly Nghiêu, ta không muốn như Hãn Triệt. Được thích, phải là chuyện hạnh phúc, mà hắn, lại thống khổ như thế. Ta hâm mộ phụ thân, hâm mộ phụ thân được phụ hoàng cùng phụ vương sủng, yêu như vậy… Ly Nghiêu, ngươi có thể cho ta sao? Ngươi nếu không thể, thì đừng tới trêu chọc ta, ta không phải Hãn Triệt, cũng không phải phụ thân, nếu sau này, yêu mến của ngươi khiến cho ta thống khổ, cho dù sẽ làm tổn thương chính mình, ta cũng sẽ quăng ngươi rất xa, thà làm ngọc vỡ, không làm ngói lành — Lưu Tích Tứ ta chính là như vậy.”

Lần đầu tiên nói ra lời thật lòng của bản thân với Ly Nghiêu, hai tròng mắt Lưu Tích Tứ nhìn Ly Nghiêu, nói cho hắn biết, mình là nghiêm túc.

“Tích Tứ, coi trọng ngươi, ta sẽ không buông tay, nếu ngươi muốn vui vẻ như cha ngươi vậy, ta liền để ngươi vui vẻ như thế, nếu sau này, ngươi lại thích có thứ gì khác, ta liền cho ngươi vui với thứ đó. Tích Tứ, chỉ cần là cái ngươi muốn, ta đều sẽ cho ngươi, ngoại trừ trong lòng ngươi chỉ có thể có ta, chỉ có thể luôn có ta — Ly Nghiêu ta, là như vậy.”

Vẻ mặt Ly Nghiêu, là nghiêm túc cùng kiên định Lưu Tích Tứ chưa từng thấy, cái loại kiên định tuyệt đối không buông tay.

Ngón tay quấn lên tóc Ly Nghiêu, Lưu Tích Tứ ngọt ngào cười, “Vậy ngươi bây giờ nên làm như thế nào?”

“Không biết vương gia đêm nay có cần người bồi?” Ly Nghiêu thấp hỏi.

“Tư thế ngủ của ngươi có tốt không?”

“Vương gia sao không thử xem?”

“… Vậy thử xem, không tốt, bổn vương sẽ đạp ngươi xuống giường…”

“Tùy ý vương gia.”

Đôi môi cách càng ngày càng gần, dán tại một chỗ, chưởng phong vung, ánh nến tắt, màn buông, chỉ lưu lại tiếng thở dốc cùng nhau trong màn.

Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 17”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 18

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ thập bát chương – Đo tâm

Lưu Hoài Diệp thối lui, u ám nhìn Mạc Tang Ức, Mạc Tang Ức liếc nhìn Lam Khuyết Dương, sau đó mang theo vài phần khó xử chuyển hướng Lưu Hoài Diệp. Lưu Hoài Diệp nhìn chăm chú vào hai tròng mắt Mạc Tang Ức, muốn nhìn vào tối đen thâm trầm như giếng cổ kia. Lại sát vào, Lưu Hoài Diệp nhẹ dùng sức chế trụ hàm dưới Mạc Tang Ức, mang theo chút ngang ngạnh hôn lên, Mạc Tang Ức không thể lui được nữa, ánh mắt có chút bối rối liếc về phía Lam Khuyết Dương, lại có chút xấu hổ và giận dữ nhìn chằm chằm Lưu Hoài Diệp.

Một bàn tay chẳng biết từ lúc nào chui vào bên trong y phục, nhũ tiêm (1) ở ngực đột nhiên bị dùng sức bóp một cái, Mạc Tang Ức kêu lên một tiếng, cái lưỡi bá đạo trong nháy mắt xông vào, lực đạo hôn lên miệng đột ngột tăng thêm, dục tình của Mạc Tang Ức dần dần bị khiêu khích lên, nhưng nghĩ đến bên cạnh có một người đang nhìn bọn họ, dùng hết khí lực toàn thân, Mạc Tang nghĩ muốn đẩy Lưu Hoài Diệp ra, thế nhưng lại như bọ ngựa đấu xe, Lưu Hoài Diệp vẫn không nhúc nhích. Không dám nhìn Lam Khuyết Dương, Mạc Tang Ức cắn lưỡi Lưu Hoài Diệp, không cho hắn lộn xộn, hai tròng mắt mờ mịt tức giận trách móc người nọ, dường như phát tiết đủ rồi, Lưu Hoài Diệp rốt cuộc buông tha cho Mạc Tang Ức, nhưng thần sắc vẫn là có chút không vui.

“Tang Ức,” Giúp Mạc Tang Ức mặc áo lót vừa bị chính mình kéo ra, Lưu Hoài Diệp trầm khàn mở miệng, “Ai cũng có thể cự tuyệt ta, duy chỉ có ngươi không thể, Khuyết Dương nếu không chịu nổi, hắn sẽ đi ra ngoài, hay là nói, ở trong lòng ngươi, ta thủy chung vẫn là ngoại nhân, không quan trọng bằng hắn?” Đối với một số việc, Lưu Hoài Diệp chung quy không thể buông được, bất luận người nọ đã khôi phục bình thường hay chưa.

“Hoàng thượng, không ai có thể giống như người, coi người khác không tồn tại, huống chi ca ta vốn là người nội tâm, không thể so với những người khác bên cạnh hoàng thượng, chỉ muốn làm sao để cho người cao hứng.” Lam Khuyết Dương mặt lạnh nói, phàm là người làm cho ca hắn khó xử, cho dù là đương kim thánh thượng, hắn Lam Khuyết Dương cũng tuyệt không lùi bước. Mà vừa rồi một màn kia, càng làm cho đáy lòng hắn cực kỳ khó chịu.

“Lam Khuyết Dương, đừng nói mà không để ý đến người khác, trẫm muốn cùng người yêu thân thiết có gì không đúng, đến là ngươi, rõ ràng yêu hắn, lại còn muốn làm ra vẻ một bộ huynh hữu đệ cung (2), đừng nói ngươi không muốn cùng hắn thân cận, ngươi cũng không muốn chạm vào hắn!” Lưu Hoài Diệp đơn giản nói rõ, y sẽ không để cho người nọ lại đẩy mình ra.

“Hoài Diệp, Khuyết Dương…” Nhìn hai người có phần kiếm tuốt cung giương, Mạc Tang Ức la lên, “Không phải nói để ta tĩnh dưỡng thật tốt sao, hai người các ngươi như vậy, ta lo có thể an tâm nằm?” Hắn sợ nhất chính là hai người này vì hắn mà phát ra xung đột, nếu đúng như thế, hắn thà cách bọn họ rất xa.

“Tang Ức, vậy ta hỏi ngươi, ta với Khuyết Dương, ngươi rốt cuộc muốn ai?” Lưu Hoài Diệp trực tiếp lật bài với Mạc Tang Ức, hắn không muốn lại đi đoán tâm tư người này. Lam Khuyết Dương vừa nghe, nắm chặt tay Mạc Tang Ức, không nói gì ngưng mắt nhìn đối phương, vô luận người này chọn ai, hắn cũng sẽ không buông tay. Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 18”