Hồng phúc dao – Chương 22

Hồng phúc dao

Đệ nhị thập nhị chương

Đầu mùa đông ở Huệ Diệu mưa dầm kéo dài, thái hoàng Lưu Tuyên nhiễm phong hàn, Bạch Tang Vận vì bụng càng lúc càng lớn, bệnh trạng không khỏe cũng càng ngày càng rõ, giống như lần đầu tiên hắn có thai, càng đến gần kỳ sinh sản càng khó chịu. Lưu Tích Tứ, Lam Vận Vanh dọn về cung, thái tử Lưu Vận Tranh cũng từ Đông cung chuyển vào trong Vĩnh Hoài cung. Trời ảm đạm dường như biểu thị không bình tĩnh trong cung, ngay cả Lưu Tích Tứ ưa nháo cũng yên lặng hơn nhiều. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 22”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 27

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ nhị thập thất chương – Khuyết chi vận

“Trang chủ… Cái… huynh đệ kia của ngươi…” Lôi Bưu ấp ấp úng úng nói, tuy rằng Tả thúc nói cho hắn người nọ cùng trang chủ là dạng quan hệ gì, nhưng hắn thực sự không thể tin trang chủ… Khụ khụ… Người trong lòng trang chủ là nam nhân.

“Bưu tử, ngươi cũng để bụng?” Bạch Tang Vận lời này vừa ra, đã thừa nhận.

“Trang chủ… Kỳ thật… Chuyện này ta trước kia cũng từng nghe người ta nói, chỉ là chưa từng thấy mà thôi. Trong một năm nay, ta cũng chưa từng nghe trang chủ nhắc tới… ừm… huynh đệ của ngươi, cho nên…” Lôi Bưu làm bộ lau lau mồ hôi, hắn thực không nên hỏi.

“Bưu tử… Ta biết, chuyện này vốn là làm cho người ta khó tiếp nhận, lúc trước tới Thất Hà trấn này vốn chính là muốn trốn… Nhưng ai có thể nghĩ… Chạy thoát lâu như vậy, vô luận ta chạy trốn tới đâu, trốn mấy lần, đều sẽ bị hắn tìm được. Bưu tử, lần này, ta không muốn lại chạy nữa, mặc kệ người ngoài nói cái gì, chỉ cần… chỉ cần bọn họ không chê ta, ta liền đứng ở bên cạnh bọn họ.” Ngồi ở trên giường, Bạch Tang Vận ôm lò sưởi, mấy ngày nay càng ngày càng lạnh, hắn cũng càng ngày càng chịu không nổi, nhớ tới người nọ mạnh mẽ vây hắn trên giường, Bạch Tang Vận cảm thấy ấm áp trong lòng.

Bọn họ… Lôi Bưu thầm nghĩ nhất định là trang chủ nói sai rồi, lại lau lau mồ hôi, Lôi Bưu nghĩ nghĩ nói: “Trang chủ, ta là người thô lỗ, lúc trước nếu không có ngươi, ta sớm đã đói chết ở nơi này, ‘ơn một giọt nước cũng phải báo đáp cả dòng sông’, lời này, ta biết. Trong Thất Hà trấn này người nào cũng có, nhưng giống người tâm địa tốt như vậy thực sự rất ít thấy. Trang chủ, chuyện này là chuyện của bản thân người, Lôi Bưu không có vị trí để nói, nhưng là… vạn nhất ngày nào đó hắn đối với ngươi không tốt, hoặc… hoặc cưới vợ, ngươi không ở lại được nữa, liền nói cho ta biết, ta nhất định đi đón ngươi trở về, Vô Danh sơn trang này sẽ là nhà mẹ đẻ của ngươi, ta sẽ thay ngươi trông nom thật tốt.” Nhìn thấy cái bọc trong phòng, Lôi Bưu biết trang chủ là muốn cùng người nọ đi rồi. Sắc mặt người nọ không tốt, hắn thật sự không yên lòng trang chủ ở bên cạnh y, nhưng từ sau khi người nọ đến, nụ cười trên mặt trang chủ nhiều hơn, sắc mặt cũng đỏ hồng, hắn biết, trang chủ đây là cao hứng, hắn cũng thay trang chủ cao hứng, nhưng trang chủ thứ nhất không biết võ, thứ hai tính tình lại yếu đuối, hắn thực sợ trang chủ bị người nọ khi dễ.

“Ha hả, Bưu tử, có thể nghe ngươi nói như vậy ta thật cao hứng.” Bạch Tang Vận cảm kích nhìn Lôi Bưu, cùng sống chung với Lôi Bưu một năm, hắn không hi vọng vì việc này mà khiến cho hắn và Lôi Bưu bất hòa.

“Trang chủ, thân mình ngươi không tốt, nếu không chờ trời ấm lên hẵng đi.” Nghe tiếng gió ngoài cửa sổ, Lôi Bưu có chút lo lắng.

“Bưu tử, lần này, ngươi theo ta cùng về Huệ Diệu đi, gần đây sợ là sẽ có chút không yên ổn, ngươi ở chỗ này, ta không yên lòng, người trong trang ta đã để Khuyết Dương đi an bài, chờ nơi này an toàn, ngươi nếu muốn trở về, đến lúc đó lại quay về trang.”

Nghe Bạch Tang Vận nói như vậy, Lôi Bưu hơi giật mình, y không nghĩ trang chủ nhưng lại tính toán dẫn y cùng đi, nghe ra ý tứ trong lời nói của trang chủ, Lôi Bưu gật gật đầu, mặc dù trang chủ chưa bao giờ nhắc tới chuyện của hắn trước kia, nhưng một năm ở chung, y biết trang chủ không phải tới từ nhà bình thường, nhất là lần này huynh đệ của trang chủ tìm đến, trên người người nọ có ý vị của quan gia, Thất Hà trấn không thuộc về một nước nào, nếu thực sự có chuyện gì, ai cũng cứu không được Thất Hà trấn. Không có bất kỳ dị nghị gì đối với lời nói của Bạch Tang Vận, Lôi Bưu hỏi Bạch Tang Vận y nên mang theo những thứ gì đi, liền lập tức về phòng thu dọn đồ đạc. Đối với Lôi Bưu mà nói, có thể đi theo Bạch Tang Vận là phúc phận của y, nếu Bạch Tang Vận thực cứ như vậy mà đi, y không dám đảm bảo sẽ không làm hỏngVô Danh sơn trang này, Bạch Tang Vận là tâm phúc của y, y mặc dù có khả năng, nhưng không có Bạch Tang Vận ở phía sau đưa chủ ý cho y, y căn bản không thể nào xử lý tốt Vô Danh sơn trang.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 27”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 26

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ nhị thập lục chương – Dao động

“Nhị thiếu gia, thiếu gia đã tỉnh?” Cửa bị mở ra, Tả Tường giao thức ăn cho Lam Khuyết Dương nhỏ giọng hỏi.

“Chưa.” Đặt cháo vào bếp lò giữ nhiệt, Lam Khuyết Dương chỉ mặc áo đơn nhìn về phía Tả Tường đang nói.

Nghe thấy trên giường không có động tĩnh, Tả Tường đi đến trước mặt Lam Khuyết Dương thấp giọng nói: “Người lúc trước phó trang chủ mang về từ sau khi tỉnh lại đến bây giờ chưa nói một câu, chỉ khóc, cũng không ăn cái gì. Gần đây có nhiều chuyện, ta cũng không muốn nói cho thiếu gia, thiếu gia không thích gặp ngoại nhân, nhị thiếu qua xem thử đi, ta là không có cách nào ép hắn.”

Lam Khuyết Dương gật gật đầu, lúc này, trên giường truyền đến thanh âm của Bạch Tang Vận: “Tả thúc? Xảy ra chuyện gì?” Bạch Tang Vận vừa mới tỉnh lại mơ hồ nghe được trong thanh âm của Tả thúc mang theo khó xử, vén màn lên, Bạch Tang Vận nửa chống cơ thể hỏi.

“Ca, không có việc gì.” Lam Khuyết Dương thấy người tỉnh, vội bưng cháo qua ngồi vào cạnh giường để Bạch Tang Vận dựa vào hắn.

“Tả thúc? Ngươi chớ nghe Khuyết Dương, chính là người Bưu tử mang về kia làm sao vậy?” Bạch Tang Vận nghe được một phần không có để ý tới Lam Khuyết Dương trực tiếp hỏi, nếu theo như tính tình người này, nhất định là không để cho mình biết cái gì. Gần đây bận tâm với Khuyết Dương, cũng quên mất người nọ.

Tả Tường biết giấu giếm không được nói: “Thiếu gia, người phó trang chủ mang về không ăn không uống cũng không nói gì, chỉ là khóc không ngừng, ta cùng phó trang chủ cũng không có cách nào, muốn để nhị thiếu gia đi qua nhìn một cái.” Thu được ánh mắt của Lam Khuyết Dương, Tả Tường giao việc này cho Lam Khuyết Dương.

Húp xong cháo, Bạch Tang Vận cười nhìn Tả Tường: “Tả thúc, chuyện này ngươi sao có thể để cho Khuyết Dương ra mặt, người nọ bây giờ còn biết khóc, nếu Khuyết Dương đi qua, sợ là muốn khóc cũng khóc không được. Bưu tử phong hàn còn chưa khỏi, ta đi nhìn xem.” Bạch Tang Vận nói xong, Tả Tường hì hì cười hai tiếng, hắn hiểu được, nếu nhị thiếu gia đi qua, nhất định là trực tiếp bảo người ném ra ngoài trang, sao còn để hắn làm phiền đến thiếu gia.

“Ca, bên ngoài lạnh, ngươi thân mình hư, đừng đi ra ngoài trúng gió, ta sẽ không làm gì người nọ.” Nhiều lắm là đánh ngất xỉu giam lại, Lam Khuyết Dương căn bản không muốn Bạch Tang Vận đi ra ngoài, trước không nói gần đây có nhiều sự tình, thân mình yếu ớt của Bạch Tang Vận, y cũng không muốn hắn chịu chút phong nào.

“Tả thúc, ta đây không có việc gì, ngồi một lát ta liền đi qua nhìn xem, ngươi bảo người bưng một ít thức ăn qua, phái hai nha đầu thận trọng.” Biết nói không thông với người này, Bạch Tang Vận trực tiếp phân phó, Tả Tường nhìn nhị thiếu gia sắc mặt không tốt, nhận lời liền ra khỏi phòng. Có một số việc a, nhị thiếu gia tính tình có phá hư cũng không bằng được thiếu gia…

“Ca…” Lam Khuyết Dương dị thường tức giận mà hô, nhưng tay bón cháo cũng không dừng lại.

“Khuyết Dương, ca gần đây không có phương tiện, lát nữa… ngươi ôm ta đi qua đi, chờ quay về, ta ngủ tiếp một lát.” Bạch Tang Vận vừa dứt lời, trên mặt Lam Khuyết Dương liền hiện lên nét vui mừng, người này mà lại để cho y trước mặt người ngoài ôm hắn chứ, đã quên không muốn vừa rồi, Lam Khuyết Dương mặc dù không đáp lại, nhưng là không phản đối nữa.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 26”

Hồng phúc dao – Chương 21

Hồng phúc dao

Đệ nhị thập nhất chương

Đêm khuya, ngoại trừ tiếng nước hồ chảy cùng tiếng côn trùng kêu vang yếu ớt, trong khoang thuyền cực kỳ yên tĩnh. Lưu Tích Tứ mệt chết ngủ thực trầm, nằm trong lòng Ly Nghiêu, ngay cả khí lực xoay người cũng không có. Dạ minh châu bị thu vào trong ngăn bí mật, để tránh quấy rầy mộng đẹp của Lưu Tích Tứ, Ly Nghiêu lại nhờ vào nhãn lực tinh tế mà nhìn khuôn mặt khi ngủ của Lưu Tích Tứ. Xinh đẹp của Tích Tứ tối nay khiến cho y không dời mắt ra được, mà cảm giác hắn mang cho mình, càng làm cho y muốn cứ mãi nhìn hắn như thế.

Ly Nghiêu đang nhìn chăm chú Lưu Tích Tứ bỗng nhiên cẩn thận buông Lưu Tích Tứ từ trên người mình xuống, nhanh chóng đứng dậy mặc y phục rồi nhanh chóng chạy lên phía trên thuyền.

Nhận lấy kiếm từ trong tay thủ hạ, Ly Nghiêu hướng về phía mặt nước chém ra một chưởng, đáy nước lại nhảy ra mười mấy hắc y nhân. Thủ hạ của Ly Nghiêu bảo hộ xung quanh Ly Nghiêu, mà hộ vệ cho Lưu Tích Tứ cũng không thấy hoảng loạn, trong nháy mắt bảo vệ chặt chẽ chiếc thuyền.

“Bảo hộ vương gia!” Hô một tiếng với thủ hạ, Ly Nghiêu từ trên thuyền nhảy ra ngoài, đạp lên mặt nước bay hướng về phía bờ, hắn không muốn tiếng đánh nhau đánh thức Lưu Tích Tứ. Thủ hạ của Ly Nghiêu chỉ có một người đi theo, những người khác thì nghe theo mệnh lệnh của hắn, ở lại trên thuyền. Khi Ly Nghiêu rời thuyền, cách đó không xa có mấy thân ảnh đi hướng phía Ly Nghiêu.

Nhanh chóng chạy vào trong bụi lau, Ly Nghiêu chậm lại tốc độ, ngay tức khắc hắn đã bị hắc y nhân vây lại. Rõ ràng hắc y nhân tới vì Ly Nghiêu, sau khi hắn rời thuyền, toàn bộ hắc y nhân ẩn núp dưới đáy nước đuổi theo hắn tới đây.

Hắc y nhân không nói hai lời giơ đao kiếm lên liền hướng Ly Nghiêu đâm tới, trên đao kiếm là mùi tanh của chất độc. Ly Nghiêu cũng không né tránh, kiếm trong tay huy động kiếm khí đánh vào thân hắc y nhân.

Đánh nhau rất kịch liệt, võ công của hắc y nhân lần này so với lần trước càng thêm lợi hại, chiêu thức cũng càng thêm bén nhọn. Bọn họ dường như cũng không muốn giết chết Ly Nghiêu, từng đao hướng về chỗ dễ xuất huyết nhất trên thân thể Ly Nghiêu chém tới. Thủ hạ đi theo Ly Nghiêu, vừa không để cho mình bị thương, vừa đề phòng có người đánh lén Ly Nghiêu.

Hai tròng mắt Ly Nghiêu đã là màu tím sâu thẳm, móng tay óng ánh lúc một kiếm đâm tới dọc theo thân kiếm xẹt qua, quẹt vào cổ thích khách, sau đó toàn thân tránh thoát đầu kiếm đâm về phía hõm vai hắn. Ly Nghiêu biết những người này là do ai phái tới, cũng biết bọn họ vì sao muốn làm cho mình đổ máu, nhưng hắn không thể cũng sẽ không để trên người mình có thương tích.

Một tiếng huýt sáo vang lên, càng nhiều hắc y nhân từ trong bụi lau nhảy ra, khóe miệng Ly Nghiêu lại mang theo nụ cười thật sâu, cả người hắn giống như một lưỡi dao sắc bén, xé nát thích khách.

Ngay lúc máu bắn tung tóe đầy trên người Ly Nghiêu, bốn phía đột nhiên bay ra vô số mũi tên, hắc y nhân ám sát Ly Nghiêu tránh không kịp, trở thành tấm bia tên. Ly Nghiêu nhìn hướng bốn phía, tàn ác trong mắt không có vì biến cố đột nhiên tới mà tiêu tan. Mà khi hắn nghe được tiếng bước chân, quay đầu lại nhìn lại, huyết sắc trong mắt rút đi.

Lưu Tích Tứ mắt ngái ngủ mông lung quấn khăn trải giường đi lên một tảng đá, trên chân nhưng lại đi tha hài (1), nhíu mày nhìn thi thể trên mặt đất, nói: “Đi xem còn có người sống hay không, dám quấy rầy mộng đẹp của bổn vương, giết không tha!”

“Dạ!” Nhìn không thấy là ai đáp lại, chỉ biết là rất nhiều người, nhưng chỉ chốc lát sau, tiếng bước chân rất nhỏ cũng không còn, hình như đã đi xa.

Ly Nghiêu thu kiếm, đi về phía Lưu Tích Tứ, đã thấy Lưu Tích Tứ lui về phía sau hai bước, bụm mũi. “Ly Nghiêu, ngươi thối muốn chết…” Còn chưa nói xong, hắn đã bị Ly Nghiêu ôm thật chặt. Lưu Tích Tứ quyền đấm cước đá mà mắng: “Buông ta ra, Ly Nghiêu, ngươi thối muốn chết!”

“Tích Tứ…” Ly Nghiêu ôm lấy Lưu Tích Tứ hướng về phía thuyền phường chạy đi, Lưu Tích Tứ ngoài miệng mặc dù mắng, nhưng vẫn là ngoan ngoãn ôm lấy cổ Ly Nghiêu, chỉ nói câu, “Quay về rửa sạch cho ta.”

Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 21”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 25

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ nhị thập ngũ chương – Lời tình

“Hắt xì, hắt xì…” Trong phòng, mấy bồn than củi cùng lúc đốt, Lôi Bưu quấn mấy lớp chăn bông run lẩy bẩy co ro trên giường, dáng vẻ nước mắt nước mũi ứa ra bên ngoài, làm cho hắn thoạt nhìn cực kỳ nhếch nhác.

“Bưu tử, đến, mau uống hết thuốc, đổ đổ mồ hôi.” Bạch Tang Vận cầm lấy thuốc Tả Tường bưng tới đút cho Lôi Bưu uống, sau đó oán trách nhìn người bên cạnh nói, “Khuyết Dương, ngươi sao lại điểm huyệt hắn, để hắn ở bên ngoài đông cứng hơn một canh giờ, nếu không phải Tả thúc phát hiện hắn, Bưu tử sợ là đã chết cóng.”

“Biết rõ thân mình ngươi không khoẻ còn mới sáng sớm đã tới đây, ta để cho hắn thanh tỉnh thanh tỉnh.” Lam Khuyết Dương không có nửa phần áy náy nhìn Lôi Bưu trên giường, sáng sớm đã tới thì thôi, còn lớn giọng như thế, y sao có thể có thể bỏ qua cho hắn.

“Trang chủ… Hắn… Hắt xì, hắt xì… Hắn là ai vậy?!” Lôi Bưu sống dở chết dở nhìn Lam Khuyết Dương hỏi, thấy cách nói chuyện và cử chỉ của hai người, xác nhận là người cực kỳ quen biết, nhưng nếu như thế, vì sao hắn một năm nay chưa từng thấy người này.

“Bưu tử, hắn… là nghĩa đệ của ta…” Bạch Tang Vận vừa mới nói xong, liền thấy mặt Lam Khuyết Dương trầm xuống. Tả thúc ở một bên che miệng cười trộm, nhị thiếu gia cuối cùng cũng đã tìm đến đây, lần này, thiếu gia có thể thoát khỏi cực khổ. Nhưng là… hai người này chung quy vẫn cách một tầng thân phận như vậy, nhị thiếu gia vẫn còn phải khổ a.

“Hắn là huynh đệ của ngươi?!” Đánh mấy cái hắt xì, Lôi Bưu kinh ngạc hô, hắn vừa mới hô câu này, Lam Khuyết Dương trực tiếp tiến lên kéo Bạch Tang Vận bế lên, “Ca, ngươi nên đi nghỉ ngơi.” Động tác liền mạch lưu loát, không để cho Bạch Tang Vận chỗ trống để phản kháng chút nào.

“Khuyết Dương!” Bạch Tang Vận có chút sốt ruột, người này từ khi nào trở nên bá đạo như thế, vừa giương mắt nhìn, quả nhiên thấy Lôi Bưu há hốc miệng, vẻ mặt kinh sợ.

“Ta là huynh đệ của hắn, cũng là nam nhân của hắn.” Không đếm xỉa tới vẻ khiếp sợ tròng mắt đã sắp rớt ra của Lôi Bưu, Lam Khuyết Dương ôm Bạch Tang Vận liền ra khỏi phòng, vừa đi vừa nói, “Thân mình ngươi không tốt, bị hắn truyền phong hàn lại ho khan, chờ hắn khỏe lên ngươi lại gặp hắn.”

“Tả… Tả thúc… Ta… Hắt xì… Ta vừa rồi, không có nghe lầm chứ… Hắt xì hắt xì…” Lôi Bưu xoa xoa mặt mình, nhất định là hắn nghe lầm, trang chủ sao lại có nam nhân… Không không không, trang chủ vốn là nam nhân… Sao lại như nữ tử bị người ôm như vậy…

“Phó trang chủ, việc này nói ra rất dài dòng, đợi ngươi khỏi bệnh, ta sẽ nói cho ngươi nghe sau.” Biết Lôi Bưu nhất thời không tiếp thu được, Tả Tường trấn an nói.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 25”