Tiêu Tương thủy sắc – Chương 32+33

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tam thập nhị chương – Ác và thiện

“Hoàng thượng, Thượng Quan Vân thật là tân đế của Trạch Yên, kỳ lân hí châu trên người hắn chính là cái Tang Vận chọn năm đó, với lại, hắn nói mình gọi là Quản Vân… Quản Vân — Thượng Quan Vân… Tên này không phải rất tương xứng sao?”

“Thượng Quan Vân lại chạy khỏi Trạch Yên… Vệ Mạnh Hâm kia sao lại để cho hắn rời khỏi Trạch Yên?”

“Theo ta thấy, sợ là Vệ Mạnh Hâm kia động tâm tư khác đi.”

“A, sao có thể, người khác trẫm còn khó mà nói, nhưng Vệ Mạnh Hâm, hận không thể ăn Thượng Quan Vân vào trong bụng, khóa vào khuê phòng, sao có thể có thể có tâm tư khác, nếu có, cũng là sắc tâm.”

Trong phòng, Lưu Hoài Diệp lười biếng nằm trên giường mềm, Lam Khuyết Dương mặc thường phục ngồi xếp bằng trên ghế, trên giường ngủ một người đã mê man trọn một ngày.

“Ồ? Hoàng thượng sao biết Vệ Mạnh Hâm kia có cái loại tâm tư đó đối với Thượng Quan Vân?” Lam Khuyết Dương nổi lên hiếu kỳ khó có được.

“Hừ, ngươi cho là ai cũng không để ý đến chuyện bên ngoài như ngươi, là người đều nhìn ra được ham muốn độc chiếm của Vệ Mạnh Hâm kia đối với Thượng Quan Vân, năm đó lúc Thượng Quan Vân vẫn là thái tử, hắn cùng Thượng Quan Vân đi sứ Huệ Diệu, trẫm chính là thấy rõ ràng.” Uống ngụm trà nóng, Lưu Hoài Diệp thỏa mãn nheo mắt lại, trong phòng thực ấm áp, đã lâu chưa từng thích ý như thế.

“Chiếu như vậy xem ra, Thượng Quan Vân kia sợ là trốn lầm rồi…” Vẻ mặt Lam Khuyết Dương có thả lỏng rất hiếm thấy, nội sam rộng thấp thoáng lộ ra khí lực to lớn.

“Trẫm mặc kệ có làm sao, nếu Thượng Quan Vân đã chạy trốn tới Huệ Diệu, trẫm sẽ phái người chiếu cố tốt cho hắn, để cho hắn ‘an tâm’ ở tại Huệ Diệu, cũng sẽ thay hắn ‘giữ bí mật’.” Nghe được lời của Lưu Hoài Diệp, trong mắt Lam Khuyết Dương lộ ra không hiểu.

“Không có gì kỳ quái, trẫm nhìn Vệ Mạnh Hâm kia không vừa mắt, rõ ràng chính là lão hồ ly, lại cố tình lộ ra một bộ sắc mặt chính nhân quân tử, lần này, trẫm muốn nhìn một cái, hắn tiếp tục quân tử thế nào.” Khuôn mặt Lưu Hoài Diệp vui sướng khi người gặp họa, ở cùng một chỗ với Tang Vận đã lâu, đối với cái loại người trong ngoài bất đồng này, hắn là cực kỳ không thích. Đương nhiên, hắn cũng rất muốn nhìn xem khuôn mặt luôn đeo mặt nạ kia sẽ biến thành dạng gì.

“Nếu hoàng thượng thật muốn nhìn, việc này vẫn là đừng để cho Tang Vận biết, ngươi cũng biết, Tang Vận lòng dạ mềm.” Lam Khuyết Dương lên tiếng nhắc nhở, nghĩ đến Thượng Quan Vân chưa bao giờ có hòa nhã đối với mình kia, hắn cũng coi như mình không biết chuyện này.

“Đấy là đương nhiên, chuyện này sao có thể cho hắn biết.”

Nhìn người không có ý tỉnh chút nào kia, Lưu Hoài Diệp và Lam Khuyết Dương rất ăn ý nở nụ cười.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 32+33”

Hồng phúc dao – Chương 24

Hồng phúc dao

Đệ nhị thập tứ chương

Ngày thứ hai, Lưu Tích Tứ ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao mới thức dậy, giống như một người không có việc gì bồi mấy vị lão nhân gia dùng bữa, tiếp đấy sau khi cùng với Bạch Hãn Triệt chăm sóc phụ thân nghỉ trưa, hai người trở lại tẩm cung của Lưu Tích Tứ uống trà nói chuyện phiếm.

“Hãn Triệt, mau nói nói với ta, ngươi đã đi những đâu?” Vừa vào phòng, Lưu Tích Tứ liền không thể chờ đợi được hỏi.

“Xuất kinh, ta liền vẫn đi về hướng nam, sau đó lại về phía tây, đi đến chỗ nào tính chỗ đó. Lần này đi ra ngoài, ta mới biết được Huệ Diệu lớn như thế nào, hơn nửa năm nay, ta ngay cả ba phần cũng chưa đi hết đâu.” Bạch Hãn Triệt quay về đã không còn lo âu cùng buồn khổ trước kia, cả người thay da đổi thịt. Hắn và Lưu Tích Tứ nói một mạch những gì đã nhìn thấy nghe thấy, khiến cho Lưu Tích Tứ hâm mộ không thôi.

“Chờ sau khi phụ thân sinh, ta cũng muốn đòi phụ hoàng, phụ vương, đi ra ngoài nhìn xem. Nghĩ đến ta đã lớn như vậy, ngoại trừ kinh thành và khu vực săn bắn, đúng là chỗ nào cũng chưa từng đi qua đâu, nghĩ đến trong lòng thật sự là không cam lòng, thái tử ca ca và nhị ca còn đi qua không ít nơi đấy.” Lưu Tích Tứ chu miệng lên, biểu hiện ra trọn vẹn bất mãn của hắn.

Đã nghe nói chuyện của Lưu Tích Tứ và Ly Nghiêu, Bạch Hãn Triệt thấy hắn vẫn giống như bình thường, không yên tâm hỏi: “Tích Tứ, ngươi có ổn không.” Tích Tứ khi còn bé, sinh khí sẽ vừa khóc vừa mắng chửi người, nhưng Tích Tứ lúc này lại bình tĩnh đến dọa người.

“Ta vì sao lại không ổn?” Lưu Tích Tứ cười rộ lên, “Hãn Triệt, ngươi từ nhỏ đã bị thái tử ca ca cùng nhị ca khi dễ, ngươi có khi nào thấy ta bị khi dễ chưa? Bất quá là một ngoại nhân, há có thể khiến cho ta sinh khí. Ta rất ổn, đến là ngươi, ngươi lần này trở về, sợ cũng bị hai người kia khi dễ đến chết.” Lưu Tích Tứ có thâm ý nhìn nhìn Bạch Hãn Triệt từ trên xuống dưới, làm cho Bạch Hãn Triệt mặt đỏ tới mang tai.

“Tích Tứ, ngươi học xấu.” Tính nết Bạch Hãn Triệt càng ngày càng giống Bạch Tang Vận không thể chống đỡ được lời nói không thèm giấu giếm ý tứ của Lưu Tích Tứ.

“Ha ha, Hãn Triệt, ta nói chính là lời nói thật, ngươi trông ngươi vừa trở về, thái tử ca ca và nhị ca cũng không cho ngươi nghỉ ngơi mấy ngày, liền ra tay với ngươi, ta còn tưởng Hãn Triệt ra ngoài một vòng trở về có thể lợi hại chút chứ.” Lời này của Lưu Tích Tứ chỉ đương nhiên là khác thường khi đi đứng ngày hôm nay của Bạch Hãn Triệt, cùng mặt của hai vị huynh trưởng mình xuân phong đắc ý. Mặt Bạch Hãn Triệt cũng nhanh chóng vùi vào trong chén trà, vành tai cũng đỏ lên.

“Tích Tứ…”

Nghe Bạch Hãn Triệt xin khoan dung, Lưu Tích Tứ cũng không đùa hắn, nghiêm mặt nói: “Hãn Triệt, ta luôn luôn cầm được thì cũng buông được, ngươi yên tâm đi.”

Bạch Hãn Triệt lúc này mới ngẩng đầu, yên tâm mà nói: “Tích Tứ, ngươi có thể nghĩ như vậy chính là không còn gì tốt hơn. Tựa như phụ thân nói, có lẽ trải qua chút sự tình đối với chúng ta mà nói mới là tốt.”

“Đúng vậy, phụ thân không phải là như vậy đi tới sao.” Lưu Tích Tứ thở phào, chuyện của hắn gặp phải so sánh với phụ thân quả thực là tiểu vu kiến đại vu (1), hắn cần gì phải đi hao tổn tinh thần.

Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 24”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 31

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tam thập nhất chương – Tình yêu của ba người

“Bạch trang chủ, vậy về sau thế nào?” Không nghĩ bọn họ là gặp nhau như vậy, Thượng Quan Vân thúc giục Bạch Tang Vận tiếp tục nói chuyện giữa bọn họ.

“Về sau… Về sau ta liền theo Hoài Diệp vào kinh.” Nhớ tới tâm tình ngày đó, Bạch Tang Vận cảm khái vạn phần, hắn nhưng lại thật sự cùng Hoài Diệp thành bằng hữu, thậm chí…

“Ngươi đã không chết, tin đồn này lại là sao vậy?” Đây là chỗ Thượng Quan Vân tò mò nhất.

“Năm năm trước, trong kinh phát sinh cung biến, ta bị bắt vào cung, về sau lại bị trọng thương, lúc đó đã xảy ra một chút hiểu lầm với Hoài Diệp bọn họ, vì thế rời khỏi kinh thành ba năm, lại không nghĩ bên ngoài lại truyền thành như thế.” Nghĩ đến những lời kia, Bạch Tang Vận vẫn là không ngừng được mà tức giận.

“Bạch trang chủ, ngươi thật là ‘thất tinh tích hồng’ kia sao?” Thượng Quan Vân thấy thế nào cũng không cảm thấy được người trước mắt này chính là tai kiếp mang đến cho người khác.

“Quốc sư nói người ngực có bảy viên hồng chí sẽ trở thành kiếp số của Hoài Diệp, người nọ chính là ‘thất tinh tích hồng’, ta cũng không biết mình có phải là hay không, bất quá ngực ta nhưng có bảy viên hồng chí.” Che ngực, trong lòng Bạch Tang Vận lại hiện ra lo lắng, hắn… sao đã quên chuyện này?

“Kiếp số… Bạch trang chủ, sau khi ngươi và Lưu Hoài Diệp gặp nhau, hắn đã từng bị thương, hoặc từng xảy ra nguy hiểm gì chưa?” Thượng Quan Vân đơn thuần thuận miệng hỏi.

Bạch Tang Vận ngẫm ngẫm nghĩ, lắc lắc đầu, từ sau khi hắn cứu Hoài Diệp, Hoài Diệp hình như chưa từng bị thương, về phần nguy hiểm… Hoài Diệp có phải gạt hắn hay không?

“Bạch trang chủ, quốc sư kia khẳng định là học nghệ không tinh, ta thấy ngươi không phải kiếp số của Lưu Hoài Diệp, ngược lại giống như là phúc tinh của hắn đấy, ngươi xem, ngươi xử lý Vận phường thiên hạ đều biết, sau khi Lưu Hoài Diệp đăng cơ Huệ Diệu mấy năm liên tục mưa thuận gió hoà, năm kia hắn lại thu phân nửa giang sơn Chử Ngụy quốc, trẫm… Thực làm cho người ta thấy hâm mộ a.” Thượng Quan Vân nói xong cũng thương tâm, hắn không giống Lưu Hoài Diệp anh minh giỏi giang như vậy, vì thế y… mới muốn giết hắn… thay thế sao…

“Ha ha, lời này nói có vài phần đạo lý, trẫm làm sao lại không nghĩ tới Tang Vận rất có thể là phúc tinh của trẫm đây?” Xe ngựa không biết khi nào ngừng, màn xe bị người xốc lên, trong gió lạnh, Bạch Tang Vận trừng lớn hai tròng mắt không thể tưởng tượng nổi nhìn người hẳn là nên ở xa nơi kinh thành.

“Tang Vận… Ngươi rốt cuộc đã nguyện ý trở lại.” Đưa tay ôm Bạch Tang Vận cả người cả chăn qua, Lưu Hoài Diệp mang theo người rời khỏi xe ngựa. Thượng Quan Vân còn đang trầm trong tiếng “trẫm” kia của Lưu Hoài Diệp, đợi hắn hiểu được vội xốc màn xe lên tìm kiếm thân ảnh của Bạch Tang Vận, lại chỉ nhìn thấy phía trước một chiếc xe ngựa ngược hướng với của bọn họ, trong nháy mắt đó, hắn thấy được một góc chăn Bạch Tang Vận đắp vừa rồi.

“Lưu… Lưu Hoài Diệp?!” Thượng Quan Vân tự nói, “Người nọ là Lưu Hoài Diệp?!” Đây…Đây là có chuyện gì, Lưu Hoài Diệp làm sao có thể xuất hiện ở nơi này… Thượng Quan Vân trăm mối ngờ không giải được.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 31”

Hồng phúc dao – Chương 23

Hồng phúc dao

Đệ nhị thập tam chương

Đầu ngón tay Lưu Tích Tứ gõ gõ trên bàn, thái giám cung nữ hầu hạ bên cạnh không dám thở mạnh đứng ở một bên. Cửa mở to, Lưu Tích Tứ ngồi ngay chính giữa ghế, trên khuôn mặt thích cười một mảnh băng hàn, phẫn nộ trong lòng hắn theo tiếng gõ truyền ra phía ngoài.

Muốn hỏi Lưu Tích Tứ vì sao sinh khí như vậy phải nói từ mười ngày trước hôm Lưu Tích Tứ tiến cung. Từ sau khi quan hệ của hắn cùng với Ly Nghiêu ngã ngũ, Ly Nghiêu liền chuyển vào Thanh Liễu cư của hắn. Hai người mặc dù không thể nói là như keo như sơn, nhưng cũng là cực kỳ thân mật, đám người trong phủ thấy thường thường mặt đỏ tim đập.

Đêm đó, sau khi hai người ôn tồn, Lưu Tích Tứ còn chưa phục hồi tinh thần lại từ hoan tình, thủ hạ của Ly Nghiêu đã ở ngay bên ngoài đánh một cái huýt sáo cho Ly Nghiêu. Ly Nghiêu bỏ lại câu “Ta đi một chút sẽ về”, người vẫn chưa có quay lại. Lưu Tích Tứ lúc ấy mặc dù buồn bực, nhưng hắn nghĩ Ly Nghiêu sẽ không đi quá lâu, hơn nữa hắn có an bài người bên cạnh Ly Nghiêu, hắn cũng là không quá lo lắng. Nhưng Ly Nghiêu đi chuyến này, lại thẳng tắp ra khỏi kinh, không chỉ có ra kinh, lại thêm mang theo thủ hạ của y ly khai kinh thành, còn bỏ rơi người Triều Thiên giám, chỉ lưu lại một lời nhắn, bảo Lưu Tích Tứ chờ y.

Khi Lưu Tích Tứ nhận được tin này, có thể thấy rõ ràng khiếp sợ trong lòng. Nhưng hắn không muốn nghi ngờ Ly Nghiêu, một mặt phái người tiếp tục điều tra tin tức của Ly Nghiêu, một mặt liên lạc với Thúy Thúy, để nàng chú ý Ly Nghiêu có trở về phương bắc hay không. Lưu Tích Tứ cứ như vậy ở quý phủ đợi mấy ngày, mà Ly Nghiêu lại chậm chạp không thấy bóng dáng, lại không có tin tức. Lưu Tích Tứ dưới cơn nóng giận dọn về cung. Hôm nay là kỳ hạn cuối cùng Lưu Tích Tứ cho Ly Nghiêu, nếu Ly Nghiêu vẫn chưa trở lại, bên Lưu Tích Tứ này e rằng sẽ xảy ra chuyện.

“Vương gia, thuộc hạ đã tra được tung tích nữ tử đêm đó gặp Ly Nghiêu ở ngoại ô kinh thành.” Một gã ám vệ bẩm báo.

“Người ở đâu?” Đầu ngón tay Lưu Tích Tứ gõ nhanh hơn.

“Bẩm vương gia, Ly Nghiêu an trí nàng trong nhà một người thợ săn, ở chung một chỗ với nữ tử kia còn có một nam đồng ước chừng năm tuổi.”

“Mang người về cho bổn vương!”

“Dạ!”

Theo lời nói lạnh lẽo muốn đông cứng lòng người của Lưu Tích Tứ, mười mấy tên thị vệ cưỡi ngựa chạy thẳng tới ngoại ô kinh thành. Xuyên qua mưa thu lạnh lẽo, trong phủ Hiển thân vương chập tối càng lộ vẻ rét lạnh.

Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 23”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 28~30

Tiêu Tương thủy sắc

3 chương lận, mỗi chương ở 1 trang \(≧▽≦)/
Khen ta đi nào :”>

Đệ nhị thập bát chương – Chuyện cũ trước kia (Nhất)

Trên xe ngựa, Thượng Quan Vân lui ở trong góc thỉnh thoảng nhìn trộm Bạch Tang Vận một cái, từ sau ngày đó vì Bạch Tang Vận phải về Huệ Diệu, bận rộn an bài chuyện Vô Danh sơn trang, cho nên hắn vẫn không gặp được Bạch Tang Vận, mặt khác, trong tiềm thức hắn cũng không biết nên đối mặt với Bạch Tang Vận như thế nào. Chuyện ngày đó… Nhớ tới hắn không ngừng được mà đỏ mặt, còn có một chút tâm tư nói không nên lời. Lại nhìn lén Bạch Tang Vận một cái, đã thấy đối phương đang nhìn mình, Thượng Quan Vân bối rối rũ mắt xuống, tay chân cũng không biết nên thả chỗ nào.

“Quản Vân.” Bạch Tang Vận kéo chăn bông trên người Thượng Quan Vân xuống, hắn biết Thượng Quan Vân vì sao lại như vậy, chuyện ngày đó… chắc là đã dọa đến người này.

“Quản Vân, ta chính là tiền nhiệm phường chủ của Vận phường, huynh trưởng của Lam Khuyết Dương…” Nghe Bạch Tang Vận nói như vậy, Thượng Quan Vân mặt đỏ lên, trong lòng có nghi hoặc, đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

Thấy Thượng Quan Vân ngẩng đầu lên, Bạch Tang Vận chậm rãi nói: “Khuyết Dương hắn… phụ mẫu đều mất từ nhỏ, hắn và huynh trưởng sinh đôi lúc ba tuổi bị thân thích bán cho người khác, hắn bị người trên giang hồ mua về, những người đó dạy hắn võ, sai hắn giết người cho bọn chúng, năm ấy Khuyết Dương mười hai tuổi, mấy môn phái trên giang hồ đến chỗ bọn chúng trả thù, hắn bị trọng thương, sau đó… liền gặp ta…”

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 28~30”