Hồng phúc dao – Chương 27

Hồng phúc dao

Đệ nhị thập thất chương

Từng cây ngân châm đâm vào trên tay Bạch Tang Vận, khiến hắn từ trong đau đớn tỉnh lại, Lam Khuyết Dương cho hắn uống thuốc thúc sinh, Lưu Hoài Diệp từ trên cổ tay Bạch Tang Vận bóp nát một viên hạt châu óng ánh trong suốt cỡ một móng tay để người pha vào nước lại cho Bạch Tang Vận uống xuống, đây là mười đan quả sau khi Bạch Tang Vận mang thai Lưu Hoài Diệp không tiếc số tiền lớn xin tới cho hắn, chính là chờ khi Bạch Tang Vận gặp nguy hiểm cứu hắn một mạng. Đan quả này trăm năm mới có thể sinh ra một viên, nếu như mang ở trên người như vật phẩm trang sức là có thể bảo hộ tim phổi, dưỡng thân, mà khi khẩn cấp làm vỡ pha vào nước uống một viên thì có thể cứu người một mạng. Sau khi Bạch Tang Vận hư thai, Lưu Hoài Diệp và Lam Khuyết Dương liền sai người đi tìm mười viên đan quả mà có lẽ thiên hạ chỉ vẻn vẹn có ngần ấy này.

Trong phòng, Bạch Tang Vận tỉnh táo lại dùng sức muốn sinh hạ đứa nhỏ ra, ngoài phòng, Bạch Hãn Triệt cũng vừa tỉnh lại đối với bộ dáng người chung quanh vừa mừng vừa sợ bị làm cho hồ đồ.

“Phụ thân sinh rồi?” Bạch Hãn Triệt hỏi.

“Hãn Triệt…” Lưu Vận Tranh khó nén kích động hôn lên môi Bạch Hãn Triệt, “Ngươi cũng thật hồ đồ… Ngay cả chính mình có thai cũng không biết? Mệt ngươi còn học y thuật nhiều năm như thế.” Hãn Triệt có thai, mang thai hơn một tháng, tính tính ngày đúng là mấy ngày y cùng Vận Vanh đi xem hắn kia, Lưu Vận Tranh lúc này rốt cuộc có thể nhận thức tâm tình của phụ hoàng và phụ vương trong phòng.

“Hoàng tằng tôn… Ta sắp có hoàng tằng tôn…” Lưu Tuyên là lệ già ngang dọc, không nghĩ tới hắn vào lúc sắp xuống mồ còn có thể ôm tằng tôn. Lưu Tuyên là vừa ngọt vừa vội, đứa trong phòng còn chưa có sinh hạ, đứa này lại mang thai, ngọt ngào của hạnh phúc a.

“Hãn Triệt… Ngươi… Ngươi…” Lưu Tích Tứ mở to mồm, nói không ra lời, hắn cảm thấy trước mắt của mình đang hoảng.

“Hãn Triệt, chờ phụ thân sinh rồi, ngươi phải giải thích rõ ràng cho ta.” Lam Vận Vanh ôm Bạch Hãn Triệt lên đùi, trong mắt là vui mừng khó nén, nhưng trên mặt vẫn là vì phụ thân trong phòng mà lo lắng, loại cảm giác nóng lòng và vui sướng cùng tồn tại này, Lam Vận Vanh không muốn lại trải qua một lần nữa.

“Oa…” Theo một tiếng kêu tựa như dùng hết toàn lực của Bạch Tang Vận trong phòng, tiếng khóc của trẻ con cũng vang lên theo.

“Chúc mừng đại ca, là một nam hài, xem ra thuốc sinh con này chỉ có thể sinh con trai rồi.” Ngũ Mặc cuối cùng nhẹ nhàng thở ra.

“Sinh rồi…” Lưu Tích Tứ nói một câu, trước mắt tối sầm, mất đi ý thức, trong Sùng Dương cung lần thứ hai lại rối loạn.

Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 27”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 35

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tam thập ngũ chương – Đứa nhỏ

“Khuyết Dương, ngươi giúp trẫm khuyên nhủ Tang Vận, hắn đã năm ngày không cho trẫm vào phòng rồi.” Ngồi trên ghế, Lưu Hoài Diệp bất đắc dĩ thở dài, cũng không biết Tang Vận nóng giận lại là đáng sợ như thế.

“Hoàng thượng… ‘Thiên tác nghiệt vưu khả vi, tự tác nghiệt bất khả hoạt’ (1), hoàng thượng phải biết Tang Vận rất thích trẻ con, ngươi như vậy bảo hắn sao có thể không giận.” Miệng Lam Khuyết Dương mang theo vài phần vui sướng khi người gặp họa, dù sao Tang Vận cũng không phải không cho y vào phòng.

“Lam Khuyết Dương, trẫm hôm nay nhất định phải vào phòng Tang Vận, ngươi giúp cũng phải giúp, không giúp cũng phải giúp, nếu không đừng trách trẫm sai ngươi rời kinh ra ngoài ban sai.” Lưu Hoài Diệp hạ xuống lời tàn nhẫn, ta vào không được phòng Tang Vận, ngươi cũng đừng nghĩ muốn vào.

Lam Khuyết Dương vừa nghe lạnh mặt, qua một hồi mở miệng nói: “Hoàng thượng, Tang Vận ít khi sinh khí, sinh năm ngày cũng không nhiều lắm, ngươi lại đi bồi bồi lỗi với hắn, dùng dùng thủ đoạn, không phải được rồi sao? Làm sao còn cần ta đi khuyên.”

Lưu Hoài Diệp vừa nghe cảm thấy được lý do khác trong câu nói của Lam Khuyết Dương, nhưng nghĩ đến mấy ngày nay Lam Khuyết Dương ngày ngày ở trong phòng Tang Vận, hắn lại cô đơn một mình ngủ trên giường lớn lạnh giá, trong lòng khó tránh khỏi không thoải mái. “Hừ, nếu Tang Vận vẫn cứ không đồng ý, ngươi phải tìm cách cho ta.”

“Đã biết.” Lam Khuyết Dương không tình nguyện đáp lời, sợ chính mình không cẩn thận một cái cũng làm cho người nọ tức giận, nghĩ tới đây, Lam Khuyết Dương bất mãn liếc nhìn Lưu Hoài Diệp.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 35”

Hồng phúc dao – Chương 26

Hồng phúc dao

Đệ nhị thập lục chương

“Mau! Mau!”

“Nước nóng đã bưng tới chưa! ?”

“Đừng ồn ào! Chuẩn bị thêm chút vải trắng!”

Bạch Tang Vận sắp sinh, Ly Nghiêu sau khi ôm hắn lên giường của tẩm cung liền bị người đưa ra ngoài. Đứng ở gian ngoài, tim Ly Nghiêu cũng khẩn trương lên, người vừa rồi còn đối với mình hòa nhã như vậy, hiện tại lại vẻ mặt thống khổ nằm ở bên trong. Bên thân hai người xẹt vào, Ly Nghiêu không thấy rõ diện mạo bọn họ, nhưng hai thân ảnh một vàng một đen cho hắn biết người đi vào là hoàng thượng và Khuyết vương.

“Hoàng thượng, ngài không thể vào!” Một vị thái giám ở bên trong hô, thanh âm Lưu Hoài Diệp giận dữ truyền ra, “Trẫm có thể tiến vào hay không chẳng lẽ còn phải nghe lời ngươi?”

“Nô tài không dám…”

“Hoàng thượng, đại ca bây giờ chỉ là đau bụng sinh, đứa bé đi ra còn phải một lúc, người và vương gia trước tiên bảo vệ tâm mạch của đại ca, ta sợ đại ca như lần trước chống không được.”

“Trẫm biết, Tang Vận, cắn chặt cái này, đừng cắn bị thương chính mình.”

“Tang Vận, nếu đau ngươi tóm lấy ta, đừng chịu đựng…”

Lưu Hoài Diệp và Lam Khuyết Dương ở phòng trong không ngừng nói chuyện với Bạch Tang Vận, cũng dựa theo chỉ thị của Ngũ Mặc giúp Bạch Tang Vận xoa bụng, bảo vệ tâm mạch cho hắn. Lời của hai người cùng tiếng thở dốc và rên rỉ thống khổ của Bạch Tang Vận truyền ra, mấy đứa con ngoài phòng người nào người nấy sắc mặt trắng bệch thò đầu nhìn về phía phòng trong. Bạch Hãn Triệt và Lưu Tích Tứ muốn đi vào bị ngăn lại, hai người sợ hãi khóc, nhưng lại không dám cưỡng lại mệnh lệnh của Lưu Hoài Diệp.

“Tích Tứ, đừng sợ, quốc công không có việc gì.” Ly Nghiêu lấy lại tinh thần lau đi thấm ướt trên tay, tiến lên ôm Lưu Tích Tứ. Lưu Vận Tranh và Lam Vận Vanh cũng sợ hãi thì một tả một hữu kéo Bạch Hãn Triệt.

“Tang Vận chính là sắp sinh!” Lưu Tuyên được Lưu Hoài Uyên đỡ đi tới, Lưu Tích Tứ vừa thấy liền nhào tới, “Hoàng gia gia, hoàng thúc, phụ thân sắp sinh, phụ hoàng không cho con đi vào, con muốn đi vào bồi phụ thân.” Thanh âm đau đớn của phụ thân khiến cho Lưu Tích Tứ nghe mà hoang mang lo sợ.

“Tứ nhi, đừng khóc, cha con không có việc gì, lúc trước cha con thế nhưng đã sinh ba người các con đấy. Cha con có phụ hoàng cùng phụ vương con, con cũng đừng đi vào, bọn họ cũng là e rằng làm sợ con.” Lưu Hoài Uyên ôm Lưu Tích Tứ trấn an hắn, Lưu Tuyên đối với người xa lạ xuất hiện ở trong phòng nhíu mi, nhưng trước mắt có chuyện càng quan trọng hơn, hắn ngồi xuống cùng mấy cháu trai chờ tin tức.

“Bé trai bé gái đều được, chỉ cần Tang Vận có thể bình an sinh con, ta đã thoả mãn rồi. Đứa bé này vô luận là nam hay nữ đều gọi là Thiên Tứ, đều là cháu ngoan của ta…” Lưu Tuyên gõ gậy chống, cũng nóng ruột chờ, ngẫm lại, mười lăm năm, lại có một tiểu oa nhi mũm mĩm cho hắn ôm, hắn có thể không sốt ruột sao, hắn không thể chờ đợi được muốn ôm đứa tôn tử này. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 26”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 34

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tam thập tứ chương – Về kinh

Xe ngựa chậm rãi chạy vào kinh thành, Bạch Tang Vận vén màn xe lên nhìn đường bên ngoài náo nhiệt, trong lòng muôn vàn xúc động. Hai lần rời khỏi kinh thành, lần đầu tiên làm cho hắn thống khổ, lần thứ hai cũng là không thể không đi, lần này lại trở về, hắn sẽ không rời đi nữa.

“Tang Vận, sau này ngươi nếu lại rời khỏi kinh thành, chỉ có thể là cùng đi theo ta.” Từ phía sau ôm Bạch Tang Vận, trong lòng Lưu Hoài Diệp cũng tràn đầy xúc động. Lần đầu tiên, hắn làm cho người này tan nát cõi lòng rời đi, lần thứ hai, hắn làm cho người này thống khổ rời đi, sau này, hắn sẽ không lại để cho người này chịu nửa phần ủy khuất.

“Còn có ta.”Lam Khuyết Dương bổ sung, “Tang Vận, ngươi hai lần đều rời đi trước mặt chúng ta, ta sẽ không lại để cho ngươi có lần thứ ba.”

“Ta biết, có hai người các ngươi ta sẽ không lại chịu bất luận ủy khuất gì.” Kéo tay hai người, Bạch Tang Vận cảm thấy được hết thảy trải qua đều đã từ từ tiêu tan, cuối cùng có một ngày, khi hắn nhớ tới những chuyện ấy, có thể buông được mà cười.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 34”

Hồng phúc dao – Chương 25

Hồng phúc dao

Đệ nhị thập ngũ chương

Sáng sớm, hai con ngựa nhanh chóng chạy đi hướng kinh thành, vừa tới cửa thành liền bị một đại đội nhân mã ngăn lại, đầu lĩnh chính là thái tử Lưu Vận Tranh. Lưu Vận Tranh cũng không hề khách khí nhìn Ly Nghiêu sắc mặt không được tốt, mà Ly Nghiêu tuy có chút khí nhược, lại có vẻ dị thường nôn nóng.

“Mang đi.” Nói hai chữ, Lưu Vận Tranh quay đầu ngựa, Ly Nghiêu ở phía sau nói, “Ly Nghiêu muốn gặp Tích Tứ.”

“Có người muốn gặp ngươi.” Lưu Vận Tranh quay đầu lại bỏ lại câu liền đi, Ly Nghiêu bị vây lại, không thể không đuổi theo.

Ly Nghiêu tưởng là hoàng thượng và Khuyết vương muốn gặp hắn, nhưng sau khi hắn được thái tử mang vào Sùng Dương cung — tẩm cung của hoàng đế, Ly Nghiêu bắt đầu thấy khác thường. Hắn cũng không có lập tức nhìn được người muốn gặp hắn, mà là trước tiên bị người mang vào trong Vĩnh Hoài cung tương liên với Sùng Dương cung rửa mặt chải đầu dùng cơm, sau đó còn có thái y băng bó vết thương một lần nữa cho hắn, đổi thân y phục sạch sẽ mới vào Sùng Dương cung.

Sau khi hắn ở thiên điện nhìn thấy nam tử nửa nằm trên trường kỷ, Ly Nghiêu hai đầu gối quỳ xuống, hành lễ nói: “Ly Nghiêu khấu kiến hộ quốc công.”

“Mau đứng lên, nghe nói trên người ngươi có thương tích, ngồi xuống đi.” Bạch Tang Vận ôn hòa nói, cung nữ hầu lập tức đưa đến ghế mềm, phía sau lưng còn đặt đệm mềm, giống như là cố ý chuẩn bị cho Ly Nghiêu.

Ly Nghiêu đứng lên, đưa mắt nhìn Bạch Tang Vận một cái, ngồi xuống. Hắn nghĩ tới rất nhiều loại chuyện tình mình có thể gặp phải sau khi vào kinh, duy nhất không nghĩ tới chính là người này sẽ gặp hắn.

“Triệt nhi, ngươi đi xuống đi, nếu có việc, phụ thân sẽ gọi người kêu ngươi.” Vỗ vỗ tay dưỡng tử, Bạch Tang Vận bảo hắn đi xuống trước nghỉ ngơi, cũng nói với người đứng ở bình phong bên cạnh, “Vận Tranh, ngươi cũng đừng trông nữa, đều đi xuống đi.”

“Dạ, phụ thân.” Hai người đáp lại, Bạch Hãn Triệt tò mò nhìn Ly Nghiêu mấy cái, mới đi ra ngoài, kết quả mới ra liền bị Lưu Vận Tranh sinh khí lôi trở lại Vĩnh Hoài cung. Bạch Hãn Triệt trước khi bị hôn đến suýt nữa ngạt thở, cũng không biết chính mình lại làm sao nhạ Lưu Vận Tranh sinh khí. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 25”