Hồng phúc dao
- Tác giả: Neleta
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ nhị thập thất chương
Từng cây ngân châm đâm vào trên tay Bạch Tang Vận, khiến hắn từ trong đau đớn tỉnh lại, Lam Khuyết Dương cho hắn uống thuốc thúc sinh, Lưu Hoài Diệp từ trên cổ tay Bạch Tang Vận bóp nát một viên hạt châu óng ánh trong suốt cỡ một móng tay để người pha vào nước lại cho Bạch Tang Vận uống xuống, đây là mười đan quả sau khi Bạch Tang Vận mang thai Lưu Hoài Diệp không tiếc số tiền lớn xin tới cho hắn, chính là chờ khi Bạch Tang Vận gặp nguy hiểm cứu hắn một mạng. Đan quả này trăm năm mới có thể sinh ra một viên, nếu như mang ở trên người như vật phẩm trang sức là có thể bảo hộ tim phổi, dưỡng thân, mà khi khẩn cấp làm vỡ pha vào nước uống một viên thì có thể cứu người một mạng. Sau khi Bạch Tang Vận hư thai, Lưu Hoài Diệp và Lam Khuyết Dương liền sai người đi tìm mười viên đan quả mà có lẽ thiên hạ chỉ vẻn vẹn có ngần ấy này.
Trong phòng, Bạch Tang Vận tỉnh táo lại dùng sức muốn sinh hạ đứa nhỏ ra, ngoài phòng, Bạch Hãn Triệt cũng vừa tỉnh lại đối với bộ dáng người chung quanh vừa mừng vừa sợ bị làm cho hồ đồ.
“Phụ thân sinh rồi?” Bạch Hãn Triệt hỏi.
“Hãn Triệt…” Lưu Vận Tranh khó nén kích động hôn lên môi Bạch Hãn Triệt, “Ngươi cũng thật hồ đồ… Ngay cả chính mình có thai cũng không biết? Mệt ngươi còn học y thuật nhiều năm như thế.” Hãn Triệt có thai, mang thai hơn một tháng, tính tính ngày đúng là mấy ngày y cùng Vận Vanh đi xem hắn kia, Lưu Vận Tranh lúc này rốt cuộc có thể nhận thức tâm tình của phụ hoàng và phụ vương trong phòng.
“Hoàng tằng tôn… Ta sắp có hoàng tằng tôn…” Lưu Tuyên là lệ già ngang dọc, không nghĩ tới hắn vào lúc sắp xuống mồ còn có thể ôm tằng tôn. Lưu Tuyên là vừa ngọt vừa vội, đứa trong phòng còn chưa có sinh hạ, đứa này lại mang thai, ngọt ngào của hạnh phúc a.
“Hãn Triệt… Ngươi… Ngươi…” Lưu Tích Tứ mở to mồm, nói không ra lời, hắn cảm thấy trước mắt của mình đang hoảng.
“Hãn Triệt, chờ phụ thân sinh rồi, ngươi phải giải thích rõ ràng cho ta.” Lam Vận Vanh ôm Bạch Hãn Triệt lên đùi, trong mắt là vui mừng khó nén, nhưng trên mặt vẫn là vì phụ thân trong phòng mà lo lắng, loại cảm giác nóng lòng và vui sướng cùng tồn tại này, Lam Vận Vanh không muốn lại trải qua một lần nữa.
“Oa…” Theo một tiếng kêu tựa như dùng hết toàn lực của Bạch Tang Vận trong phòng, tiếng khóc của trẻ con cũng vang lên theo.
“Chúc mừng đại ca, là một nam hài, xem ra thuốc sinh con này chỉ có thể sinh con trai rồi.” Ngũ Mặc cuối cùng nhẹ nhàng thở ra.
“Sinh rồi…” Lưu Tích Tứ nói một câu, trước mắt tối sầm, mất đi ý thức, trong Sùng Dương cung lần thứ hai lại rối loạn.