Tiêu Tương thủy sắc – Chương 46

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tứ thập lục chương – Hai người gặp lại

Sáng sớm, Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương ức chế không được kích động liền tỉnh lại, nhìn thấy người ở giữa vẫn đang ngủ say, hai người không hẹn mà cùng sờ lên bụng người này. Nơi này có ba đứa nhỏ… là bé trai hay là bé gái, bộ dạng sẽ giống ai? Một lát sau, Bạch Tang Vận dường như có chút khó chịu xoay người, Lam Khuyết Dương vội vã giúp hắn xoa ấn thắt lưng, cuối cùng, Bạch Tang Vận hơi nhíu mi xuống.

“Vất vả Tang Vận rồi, đợi sau khi đứa nhỏ ra đời, trẫm phải hảo hảo bồi thường hắn.” Lưu Hoài Diệp cũng cẩn thận xoa ấn thắt lưng Bạch Tang Vận, trước khi đến hắn đã hỏi cặn kẽ thái y, biết người có thai nơi nào sẽ khó chịu. Chỉ là đã sắp sáu tháng, trên người người này ngoại trừ bụng lớn ra, chỗ khác trên người vẫn là không có thịt gì, điều này làm cho bọn họ thập phần lo lắng.

Lam Khuyết Dương lại xoa bụng Bạch Tang Vận, dưới bàn tay, cú đá rõ ràng truyền đến, khiến cho tim của hắn lần thứ hai lại mãnh liệt. “Hoàng thượng, con của ta ngươi đến không dễ dàng, nhưng đừng để cho bọn chúng bị nửa điểm thương tổn, nếu lại làm cho Tang Vận thương tâm, ta ngươi đâu còn có mặt mũi gặp hắn.” Sau khi đứa nhỏ ra đời chắc chắn sẽ nuôi trong cung, nhưng đối với mấy nữ nhân trong cung kia, Lam Khuyết Dương một chút cũng không yên tâm.

Lưu Hoài Diệp nghe ra ý trong lời nói của Lam Khuyết Dương, lên tiếng, “Trẫm biết, chờ sau khi hồi cung trẫm sẽ an bài.” Hắn cũng nghĩ đến, hắn sẽ không để cho con của hắn cùng với người hắn yêu lại bị tổn thương.

Có lẽ là khúc mắc trong lòng tiêu tan, cũng có lẽ là có người thương làm bạn, Bạch Tang Vận một ngày này ngủ so với những ngày qua sâu hơn, cũng lâu, lúc mặt trời sắp lên cao, hắn mới yếu ớt tỉnh lại, thấy hắn đã tỉnh, tay vẫn giúp hắn xoa ấn phần eo mới ngừng lại. Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương sớm đã thức dậy sau khi dùng qua đồ ăn sáng vẫn ở bên cạnh hắn giúp hắn thư giãn khó chịu của phần eo.

“Các ngươi khi nào dậy? Ta cũng không biết.” Để Lam Khuyết Dương đỡ mình ngồi dậy, Bạch Tang Vận xuống giường rửa mặt, hôm nay hắn ngủ rất say, tinh thần cũng tốt hơn nhiều.

“Như vậy mới tốt, thái y nói, Tang Vận phải ăn nhiều ngủ nhiều.” Lưu Hoài Diệp phất phất tay với người hầu hạ trong phòng, bảo bọn họ đi lấy đồ ăn, “Tang Vận, ta từ trong cung mang theo một ít thuốc bổ, một hồi ăn đồ ăn sáng ngươi uống một chút, ngươi rất gầy, đợi đến lúc sinh sản sợ sẽ vất vả.” Quyến luyến không rời sờ bụng Bạch Tang Vận, Lưu Hoài Diệp có hưng phấn cùng khẩn trương của người sắp làm cha.

“Hoài Diệp, Khuyết Dương,” Bạch Tang Vận xoay người nhìn hai người, “Có chuyện ta muốn thương lượng một chút với các ngươi… Trong bụng ta có hai đứa nhỏ, ta có thể khẳng định có một đứa là của Hoài Diệp, nhưng đứa kia ta không biết là của ai. Nhưng ta muốn đứa nhỏ kia… sẽ theo họ của Khuyết Dương, một là lưu một hậu sinh cho Khuyết Dương, hai… cũng miễn cho tương lai giữa hai đứa nhỏ tranh đoạt cái gì.” Ý tứ Bạch Tang Vận mặc dù không rõ ràng, nhưng Lưu Hoài Diệp và Lam Khuyết Dương đều hiểu được, sợ hai đứa nhỏ sau này tranh hoàng vị, nếu họ là họ của hai người, tương lai một đứa kế thừa đế vị, một đứa chưởng quản Vận phường.

Lam Khuyết Dương không nói gì, với hắn mà nói, đứa nhỏ họ gì cũng được, chỉ cần là do Tang Vận sinh, chính là con hắn, hắn đều sẽ thương yêu, chuyện này quan trọng nhất là xem quyết định của Lưu Hoài Diệp.

Lưu Hoài Diệp sau khi nghe được cũng không có gì biến hóa, thản nhiên nói: “Tang Vận, đứa nhỏ này đã là do ngươi sinh, muốn họ gì ngươi tự quyết định là được, ta đều nghe theo ngươi.” Với hắn mà nói, người này về sau muốn làm cái gì thì làm cái đó, hắn không chỉ có muốn sủng đứa nhỏ lên trời, càng muốn sủng “cha” của đứa nhỏ lên trời.

“Được, cứ quyết định như vậy đi.” Phản ứng của Lưu Hoài Diệp nằm trong dự liệu của Bạch Tang Vận, nhưng hắn vẫn là hôn Lưu Hoài Diệp một cái để tỏ rõ cảm động trong lòng.

“Tang Vận…” Hôn Bạch Tang Vận chủ động một hồi, Lưu Hoài Diệp có chút ảo não vuốt bụng Bạch Tang Vận, “Chờ đứa nhỏ ra đời, ngươi nên bồi thường ta cho tốt.” Trời biết, hắn sắp nghẹn điên rồi. Bạch Tang Vận cười, có chút ý xấu lại hôn lên Lưu Hoài Diệp, dù gì vẫn muốn để y bớt giận không phải sao?

“Tang Vận…” Thở dốc kéo Bạch Tang Vận ra, trên mặt Lưu Hoài Diệp là tình dục không cách nào che lấp, hắn cắn răng nói, “Tang Vận, ta sau này nhất định phải cho ngươi một tháng cũng không xuống giường được.”

Bạch Tang Vận cười ra tiếng khó có được, nắm lấy tay Lam Khuyết Dương đang sờ tới sờ lui không ngừng trên bụng hắn nói, “Ta sẽ bình an sinh hạ đứa nhỏ, ta muốn cùng các ngươi, cùng con vượt qua quãng đời còn lại.” Ngũ Mặc đã nói với hắn, sẽ để hắn bình an sinh sản, hắn tin tưởng Ngũ Mặc, tin tưởng chính mình sẽ không chết.

“Đấy là nhất định, Tang Vận.” Lam Khuyết Dương dán lên bụng Bạch Tang Vận, hắn cũng không biết tâm tình làm cha sẽ là như vậy, thời khắc nào cũng muốn nghe xem động tĩnh của con, “Tang Vận, ta lần đầu tiên cảm thấy sốt ruột như thế, hận không thể làm cho ngươi lập tức liền sinh hạ đứa nhỏ.”

“Tang Vận, chúng ta đến nghĩ nghĩ tên đứa nhỏ này được không?” Lưu Hoài Diệp hưng trí đến đây, vừa bón Bạch Tang Vận ăn cháo, vừa đề nghị.

“Ừ, nếu là con trai, gọi là gì mới tốt, nếu là con gái, lại nên gọi là gì.” Lam Khuyết Dương gật đầu xưng phải, sau đó, ba người bắt đầu thương lượng, bất quá, chuẩn xác mà nói là hai người.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 46”

Hồng phúc dao – Chương 35

Hồng phúc dao

Đệ tam thập ngũ chương

Từ chỗ Hạ Tùng đi ra, Lưu Tích Tứ u ám trở lại trong phòng mình, nhốt chính mình lại. Phái người tra là một chuyện, nhưng chân chính từ trong miệng người nghe được lại là một chuyện khác. Lưu Tích Tứ rất đau, tim siết đến lợi hại. Chuyện tình Thúy Thúy tra khác rất xa so với thực tế. Lưu Tích Tứ toàn toàn vẹn vẹn biết thân thế của Ly Nghiêu, đã biết Ly Nghiêu vì sao lại có tật bệnh kia, biết y vì sao không thích cười nhưng lại luôn luôn treo nụ cười khiến cho hắn nhìn thấy khó chịu. Lưu Tích Tứ che mắt ra sức hít sâu, hắn không thể để cho Ly Nghiêu nhìn ra manh mối gì. Hắn đau lòng cho Ly Nghiêu, nhưng hắn tuyệt đối không lộ ra trước mặt Ly Nghiêu. Đau khổ Ly Nghiêu đã phải chịu há lại vì mấy câu an ủi là có thể mất đi? Hắn sẽ không an ủi Ly Nghiêu, thậm chí sẽ không nói chuyện này với Ly Nghiêu. Nhưng hắn nên làm chút gì cho Ly Nghiêu, hắn muốn đoạt mạng của Ly Nghiêu lại, đoạt từ trong “huyễn vụ” bỏ đi kia. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 35”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 44+45

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tứ thập tứ chương – Việc ngoài ý muốn

Một tháng sau khi Lưu Hoài Diệp nhận được thư, một đại đội nhân mã xuất hiện ở Vũ Dương, đúng lúc giờ lên đèn, đường phố vốn yên tĩnh vì hoàng đế đến mà có vẻ đặc biệt nghiêm nghị cùng khẩn trương.

“Hoài Uyên, Tang Vận đâu?” Hạ xa giá, Lưu Hoài Diệp lập tức hỏi. Từ khi hắn thu được thư của Lưu Hoài Uyên đến bây giờ, đã qua gần hai tháng, đứa bé trong bụng Tang Vận cũng đã lớn gần sáu tháng, mỗi một ngày qua, tim hắn cùng với Lam Khuyết Dương cũng cùng treo lên ngày đó.

“Hoàng huynh, có chuyện ta nghĩ người nên biết trước.” Lưu Hoài Uyên cũng không mang Lưu Hoài Diệp tới chỗ ở của Bạch Tang Vận, mà là hướng về phía bên hông, ý bảo Lưu Hoài Diệp cùng hắn đi qua. Thấy thần sắc Lưu Hoài Uyên có chút ngưng trọng, lòng Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương trầm xuống. Phân phó những người khác chờ ở bên ngoài, Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương vào phòng.

“Làm sao vậy? Có phải Tang Vận đã xảy ra chuyện hay không!” Vừa vào phòng, Lưu Hoài Diệp đã tóm lấy Lưu Hoài Uyên hỏi.

“Hoàng huynh, người trước tiên đừng vội, Tang Vận hiện tại rất khỏe, bất quá có một số việc ta muốn nói trước một chút với hoàng huynh người.” Trong phòng, Lưu Hoài Uyên sau khi bảo hoàng huynh ngồi xuống, kéo Ngũ Mặc đang chờ bên trong phòng qua.

Sau khi hành lễ cấp Lưu Hoài Diệp và Lam Khuyết Dương, Ngũ Mặc nói: “Hoàng thượng, hạ quan mấy ngày trước đây lúc kiểm tra cho hầu gia, phát hiện… hầu gia mang… không phải thai song sinh.” Lời của Ngũ Mặc vừa mới nói xong, Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương liền đứng lên.

“Không phải thai song sinh? Thái y và ngươi không phải đều chẩn đoán nói là thai song sinh sao? Hay là thân thể Tang Vận xảy ra vấn đề gì?!” Lam Khuyết Dương sốt ruột, trong lòng là tư vị nói không nên lời.

“Hoàng thượng, vương gia, hầu gia mang không phải thai song sinh, mà là…thai tam sinh…” Ngũ Mặc nhìn hai người sửng sốt trong nháy mắt, bình tĩnh tâm thần lại nói một lần, “Trong bụng hầu gia, khả năng… có ba đứa bé… Chỉ là một đứa bé trong đó tâm mạch yếu hơn, vì thế lúc trước không kiểm tra ra. Sau khi hạ quan cùng mấy vị y quan khác kiểm tra cho hầu gia một lần nữa, phát hiện, quả thật có tâm mạch của ba đứa bé, nhưng mà… thân thể hầu gia yếu kém, có lẽ sẽ giữ không được một đứa.”

“Ba… Tang Vận… mang ba…” Lưu Hoài Diệp vừa mừng vừa sợ lẩm bẩm nói.

“Hoàng thượng… Chúng ta có ba đứa con…” Làm như không có nghe thấy câu nói sau cùng của Ngũ Mặc, Lam Khuyết Dương kích động bóp nát tay vịn của ghế ngồi.

“Hoàng huynh, Khuyết Dương, Tang Vận bây giờ còn chưa biết chuyện này, ta không dám nói với hắn, vạn nhất cuối cùng có một đứa con không giữ được, cũng tránh cho Tang Vận khổ sở.” Nhìn thấy biểu tình của hoàng huynh, Lưu Hoài Uyên cảm động lây, mặc dù đứa bé trong bụng Bạch Tang Vận không phải của hắn, nhưng nghĩ đến đó là cốt nhục của Lưu gia bọn họ, khi hắn lo lắng cho Bạch Tang Vận, nhiều hơn cũng là vui sướng.

“Đúng, đúng, đừng cho Tang Vận biết…” Lưu Hoài Diệp dường như lúc này mới cảm giác được hắn sắp làm phụ thân rồi, cử chỉ có phần luống cuống.

“Hoàng thượng, hạ quan có một chuyện muốn cầu.” Đột nhiên, Ngũ Mặc quỳ trên mặt đất nói.

“Mặc Mặc?” Lưu Hoài Uyên muốn kéo người lên, lại bị cự tuyệt.

“Nói.” Lưu Hoài Diệp vẫy xuống, bảo Lưu Hoài Uyên đợi một chút.

“Thỉnh hoàng thượng để cho hạ quan đỡ đẻ cho hầu gia.” Ngũ Mặc dập đầu nói. Hắn biết vạn nhất Bạch Tang Vận xảy ra chuyện gì, đến lúc đó Lưu Hoài Uyên có lẽ cũng không bảo vệ được hắn, nhưng hắn muốn tự mình đỡ đẻ cho Bạch Tang Vận.

“Mặc Mặc!” Lưu Hoài Uyên không nghĩ tới Ngũ Mặc sẽ đích thân đề ra yêu cầu này với hoàng huynh, hắn mặc dù cũng có ý để cho Ngũ Mặc đỡ đẻ cho Bạch Tang Vận, thế nhưng tình huống của Tang Vận khác với người ngoài, dù cho bọn họ biết khả năng sống sót của Bạch Tang Vận không lớn, nếu Bạch Tang Vận thực sự có bất trắc gì, hoàng thượng chắc chắn bắt thái y đỡ đẻ chôn cùng.

“Đỡ đẻ cho Tang Vận… Ngươi phải biết sẽ có hậu quả gì…” Lưu Hoài Diệp không có vì quan hệ của Ngũ Mặc cùng Lưu Hoài Uyên mà mềm khẩu khí.

“Hoàng thượng, hạ quan biết, “Ngũ Mặc lại dập đầu một cái, “Bạch hầu gia tình nguyện bỏ tính mạng của hắn cũng muốn sinh con cho hoàng thượng, hạ quan dị thường kính phục, hạ quan biết tình hình sinh sản của Bạch hầu gia có nguy hiểm rất lớn, nhưng hạ quan vẫn muốn tự mình đỡ đẻ cho Bạch hầu gia, hạ quan… không chỉ muốn lưu lại đứa bé cho Bạch hầu gia, còn muốn… còn muốn để cho hầu gia có thể bình an sinh sản.”

Lời nói của Ngũ Mặc khiến cho Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương đều kinh ngạc không thôi, Lam Khuyết Dương vội vàng mở miệng: “Ngươi là nói ngươi có biện pháp cho Tang Vận bình an sinh sản?”

“Vấn đề sinh sản lớn nhất của hầu gia chính là đứa bé sinh ra như thế nào, hạ quan hơn một tháng nay tra đủ loại y thư, cũng hiểu biết một số chuyện nam tử sinh sản, hạ quan cho rằng hầu gia có thể bình an sinh con, duy nhất cần giải quyết chính là việc cầm máu. Lúc sinh sản, nếu có thể bảo vệ tâm mạch của hầu gia, cũng mau chóng lấy đứa bé ra, lại phối hợp với phương pháp cầm máu, hầu gia có lẽ sẽ có chút chứng khí hư (1), nhưng sẽ không hại đến tính mạng, sau này lại bổ dùng thêm với đồ bổ máu là được.” Ở Ngũ Mặc xem ra, hắn không hi vọng nhất chính là người kiên cường kia chết đi.

Lưu Hoài Diệp đứng lên, đi qua đi lại trong phòng. “Trẫm đương nhiên rõ ràng điểm này, nhưng vấn đề là phải càng nhanh càng tốt, mà thân thể Tang Vận liệu có thể giữ được đến khi mất máu không, còn có, phải rạch một đao trên bụng của hắn… Cái loại đau này… Tang Vận cho dù không vì mất máu quá nhiều mà chết, cũng rất có thể sẽ bị đau mà chết!” Lưu Hoài Diệp nắm chặt nắm tay, vì người y yêu, vì đứa con sắp ra đời của y.

“Hoàng thượng, thần đã nghĩ tới kế sách ứng phó, bất quá, đến lúc đó cần Lam vương gia ra tay tương trợ.” Nói tới đây, trong mắt Ngũ Mặc tràn đầy quang mang quyết không cho phép mình thất bại.

“Chỉ cần giữ được Tang Vận và đứa bé, cần cái gì ngươi cứ việc mở miệng.” Không đợi Lưu Hoài Diệp thốt lời, Lam Khuyết Dương liền lên tiếng.

“Ngũ Mặc, chỉ cần ngươi có thể giữ được Tang Vận, chẳng sợ đứa bé kia ngươi không giữ được, trẫm liền phong ngươi làm y thủ của Thái Y viện, chưởng quản Thái Y viện, hơn nữa, trẫm cũng sẽ không phản đối chuyện của ngươi với Hoài Uyên.” Nhiều ngày lo lắng Tang Vận sẽ cứ như vậy mà rời khỏi hắn, mà lúc này nhưng lại nghe được Tang Vận có lẽ sẽ không chết, nếu không phải lo lắng đến thân phận của hắn, Lưu Hoài Diệp thật muốn hô to mấy tiếng.

“Hoàng thượng, hạ quan không cầu ban thưởng gì, hạ quan chỉ là muốn cứu mạng của hầu gia. Hoàng thượng, thân thể hầu gia từng bị thương nặng, mặc dù chuyên tâm điều dưỡng, nhưng mang thai giờ này với hắn mà nói lại là thập phần mệt mỏi, có câu nói ‘trong lòng vui vẻ thì cơ thể cũng khỏe mạnh’, hoàng thượng và vương gia lúc trước từng muốn phá thai khiến cho hầu gia thương tâm bội lần, hạ quan khẩn cầu hoàng thượng cùng vương gia trước khi hầu gia sinh sản có thể hết lòng khuyên giải an ủi hầu gia, để cho tâm tình hầu gia có thể vui vẻ, điều dưỡng thân thể đối với hầu gia, bình an sinh sản đều là trợ lực lớn lao.”

Lời nói này, Ngũ Mặc biết lấy thân phận của hắn, thực sự không nên nói, nhưng tưởng tượng đến thất vọng cùng khổ sở thỉnh thoảng lộ ra trong mắt Bạch Tang Vận, hắn liền nhịn không được nói. Nam tử mang thai vốn là phải chống chọi với phiêu lưu cực đại cùng ánh mắt khác thường của người ngoài, nếu người thương còn không thể hiểu, cái loại buồn khổ này, nghĩ đến hắn liền cảm thấy khó chịu, huống chi còn là một người như vậy.

“Biết, trẫm biết… Trẫm sẽ hảo hảo bồi lỗi với hắn… Chỉ cần hắn có thể cao hứng, bảo trẫm làm cái gì cũng được.” Rốt cuộc chờ không nổi nữa, Lưu Hoài Diệp cho Ngũ Mặc đứng lên trực tiếp hỏi Lưu Hoài Uyên, “Tang Vận ở đâu, trẫm muốn đi thấy hắn… còn cả… con của trẫm.”

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 44+45”

Hồng phúc dao – Chương 34

Hồng phúc dao

Đệ tam thập tứ chương

Dược hiệu của đan quả, cộng thêm y thuật cao siêu của Ngũ Mặc, Lưu Tích Tứ mặc dù bị thương có nặng, nhưng khôi phục cũng rất mau, đương nhiên còn phải cộng thêm sự hầu hạ tận tâm tận lực của Ly Nghiêu. Lưu Tích Tứ bị thương, lại càng hưởng thụ thương yêu cưng chiều vì nó mà dẫn tới, trước mặt Ly Nghiêu cũng động một chút là hô đau, làm cho Ly Nghiêu đau lòng. Lưu Tích Tứ không hề áy náy, trong mắt hắn, vết thương của hắn là vì Ly Nghiêu mà bị, đương nhiên phải làm cho Ly Nghiêu thương yêu mình hơn.

Bất quá, bị thương cũng mang đến cho Lưu Tích Tứ rất nhiều bất tiện. Đầu tiên, hắn phải mỗi ngày chịu đựng tự trách nhắc đi nhắc lại của Bạch Hãn Triệt cùng chỉ trích của hoàng gia gia. Lưu Tích Tứ cảm thấy mình thực oan, cũng không phải hắn bảo thái tử ca ca bọn y gạt họ, nhưng Bạch Hãn Triệt cùng hoàng gia gia không nói hai người kia, lại ngày ngày trách hắn. Hai là, Lưu Tích Tứ trơ mắt nhìn những người khác ôm Dụ Đầu hắn thích nhất khoe khoang trước mắt hắn, hắn lại vì vết thương không ôm được, hắn giận phát tiết toàn bộ bất mãn lên người Ly Nghiêu.

Hôm nay Lưu Thiên Tứ đầy tháng, Lưu Tích Tứ bị thương vốn là không thể đi, dẫu sao vết thương của hắn ở bụng, cần tĩnh dưỡng. Kết quả Lưu Tích Tứ lấy nếu không để cho hắn đi hắn sẽ không uống thuốc uy hiếp, Ly Nghiêu không có biện pháp chỉ có thể ôm hắn tới yến hội. Cái này nhưng lại tạo thành chấn động. Không vì cái gì khác mà là vì Ly Nghiêu ôm Lưu Tích Tứ tới. Đám quan viên lớn bé có mặt lúc ấy ngươi nhìn nhìn ta, ta nhìn nhìn ngươi, nghĩ thầm, hóa ra tiểu bá vương Hiển thân vương của kinh đô cũng là hoa đã có chủ rồi… Lập tức khiến cho một đám thần tử nhà có nhi nữ đấm ngực giậm chân. Tức giận tay chân của Ly Nghiêu làm sao nhanh như vậy, làm cho bọn họ mất tiên cơ. Vừa nghe xưng hô của Ly Nghiêu với đám người hoàng thượng, càng làm cho bọn họ biết nhi nữ của mình là không trông cậy vào được rồi.

Lưu Tích Tứ không ăn bao nhiêu, chỉ là không ngừng đùa đệ đệ. Thân thể bé nhỏ mềm mại của Lưu Thiên Tứ lắc lư lắc lư quay đầu lại liền vươn cái miệng nhỏ nhắn của mình tới trên mặt Lưu Tích Tứ. Lưu Tích Tứ vui sướng ngập tràn, toàn bộ yến hội liền nghe tiếng kêu của hắn, đương nhiên, còn có thanh âm cực độ bất mãn của mấy người khác. Lưu Thiên Tứ bị người ôm đi, la hét muốn tiểu Dụ Đầu hôn.

Khác với Lưu Tích Tứ vui sướng chính là vẻ mặt cả đêm của Ly Nghiêu đều lộ ra vẻ hơi trầm thấp. Nhất là khi nhìn thấy Lưu Tích Tứ thương yêu Lưu Thiên Tứ đến mức hận không thể móc cả trái tim ra, chân mày lại càng nhíu chặt lại, cúi đầu uống rượu giải sầu. Lưu Tích Tứ dường như hoàn toàn không phát hiện khác thường của Ly Nghiêu, toàn bộ tâm tư đều đặt trên người Lưu Thiên Tứ.

Lưu Thiên Tứ trong một mảnh ồn ào tiến vào giấc mộng, khóe miệng còn treo nước miếng vì cười mà chảy ra. Thấy không thể đùa đệ đệ, Lưu Tích Tứ bảo Ly Nghiêu ôm hắn về. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 34”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 43

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ tứ thập tam chương – Kiên trì cầm cự

“Tang Vận à, ta với ngươi ngày xưa không oán, ngày nay không thù, ngươi vì sao phải đối xử với ta như vậy chứ!” Bên giường, Lưu Hoài Uyên kêu thảm thiết.

“Hoài Uyên, thân là bạn tốt của ta, lúc này không phải nên giúp ta sao?” Bạch Tang Vận chẳng hề áy náy nhìn Lưu Hoài Uyên.

“Tang Vận… Ngươi… Ngươi sao hồ đồ như thế? Ngươi phải biết hoàng huynh của ta để ý ngươi bao nhiêu.” Lưu Hoài Uyên biết người trước mặt này mà đã bướng bỉnh, ngay cả hoàng huynh của mình cũng không có biện pháp.

“Ta biết, nguyên nhân chính là vì biết, cho nên càng phải lưu một đứa con cho hắn.” Vuốt bụng bầu bốn tháng lại như năm tháng, Bạch Tang Vận vui vẻ cười, bên trong, có hai đứa con, hi vọng có một là của Khuyết Dương. Về phần hai nam nhân kia, tâm tình của hắn lúc này rất phức tạp, về mặt lý trí, hắn biết mình không nên trách bọn họ, nhưng về mặt cảm tình, hắn lại không muốn nhìn thấy bọn họ.

“Tang Vận… Khó chịu sao?” Đối với Bạch Tang Vận, cảm tình của Lưu Hoài Uyên cũng thực phức tạp, cùng lúc cảm kích trả giá của hắn vì hoàng huynh, cùng lúc lại bất mãn với tùy hứng của hắn.

“Còn được, chỉ là lúc đến trên đường quá mức xóc nảy, thân mình có chút ăn không tiêu.” Không biết phản ứng của nữ tử có giống như mình hay không.

“Tang Vận… Ta đã phái người quay về kinh đưa tin.” Chuyện này hắn không có khả năng không nói cho hoàng huynh.

“… Ừ…” Xuất cung, cũng chẳng qua là kéo dài thời gian mà thôi, kéo dài tới khi hai người kia không cách nào xóa sạch đứa bé.

“Tang Vận… Lưu Tư Diệu nó… thực sự không phải cốt nhục của hoàng huynh sao?”

“Ừ…”

Hai người đều có chút trầm mặc, sau đó Lưu Hoài Uyên cười, “Ha, trong bụng Tang Vận mang nhưng chính là cốt nhục của Lưu gia chúng ta, hoàng trưởng tử của hoàng huynh đấy, theo ta thấy, đứa bé này vừa sinh ra, chắc chắn được hoàng huynh phong làm thái tử… Tang Vận, ngươi nói đứa bé sau này nên gọi ngươi thế nào đây?” Hắn nhất định phải tin, người trước mắt này sẽ không xảy ra chuyện.

“Đương nhiên là gọi ta cha rồi.” Bạch Tang Vận không mảy may nghĩ mình sẽ chết, chỉ nghĩ sinh hạ đứa bé ra.

“Tang Vận, có đôi khi ta cảm thấy ngươi rất tàn nhẫn… Không chỉ có là đối với hoàng huynh của ta, đối với Khuyết Dương… còn có đối với chính ngươi.” Lưu Hoài Uyên khàn giọng.

“Hoài Uyên, ta là một người có lòng tham, ta muốn có toàn bộ của bọn họ, muốn để cho bọn họ cả đời đặt ta trong lòng.” Có con, cả đời này mình cũng sẽ không tách ra khỏi bọn họ.

“Tang Vận… Đáp ứng ta… Nhất định phải bình an sinh hạ đứa bé… Nhất định…” Lưu Hoài Uyên khó chịu mà khàn giọng.

“Ừ, ta sẽ sinh hạ đứa bé.” Hắn nhất định phải sinh hạ đứa bé, đây là con của hắn.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 43”