Tiêu Tương thủy sắc – Chương 52+53

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ ngũ thập nhị chương – Ngày đầy tháng

Ba ngày sau, rượu đầy tháng cực kỳ long trọng cử hành trong cung, lần này Lưu Hoài Diệp hạ lệnh kinh thành chúc mừng ba ngày, mức độ phô trương so sánh với khi trưởng tử của Lưu Hoài Diệp lúc trước ra đời có thể nói là trên trời dưới đất.

Ngày rượu đầy tháng đó, hạ lễ ba đứa nhỏ đang say ngủ nhận được chất đầy hai gian phòng, mà làm sinh phụ của đứa nhỏ, hạ lễ Bạch Tang Vận thu được càng khiến cho người ta hoa cả mắt, hết sức quý hiếm. Cùng ngày, Bạch Tang Vận mặc cung phục chính thức, từ hoàng đế Lưu Hoài Diệp tự mình ôm nhập tiệc, Lam Khuyết Dương thì canh giữ ở bên kia của hắn. Tư thế như vậy đã là báo cho mọi người biết quan hệ của ba người hắn, nhưng Lưu Hoài Diệp thân là hoàng đế nếu đã vui vẻ tiếp nhận, những người khác cũng không dám lắm miệng nói cái gì.

Lúc này đã vào đông, vết thương của Bạch Tang Vận mặc dù chưa hoàn toàn khép lại, nhưng đã có thể xuống giường đi lại, ngồi trên ghế lót đệm mềm, Bạch Tang Vận từ đầu đến cuối đều vui vẻ cười, vì con hắn, vì hai nam nhân của hắn.

Chưa đến ba mươi, hắn lại đầu đầy sợi bạc, sợi bạc này bao hàm một đoạn quá khứ làm cho hắn thống khổ, nhưng bây giờ, hết thảy tất cả lại sớm đã theo chân tâm hai người kia che chở cùng với sự ra đời của đứa nhỏ mà tan thành mây khói, lưu lại chỉ là hồi ức mờ nhạt ngẫu nhiên.

Cười và nói chuyện với chư vị đại thần tiến đến mời rượu, Bạch Tang Vận lấy trà thay rượu đáp lễ mọi người. Giữa ánh mắt lưu chuyển, Bạch Tang Vận thấy được một vị nữ tử miễn cưỡng tươi cười. Chỉ nhìn thoáng qua, Bạch Tang Vận liền quay tầm mắt lại nhìn về Trì Tuấn cùng Ngô Trác Quần nâng chén với hắn, cúi đầu uống trà, Bạch Tang Vận nói trong lòng: Tình quận chúa, xin lỗi, ta biết ngươi vẫn yêu Khuyết Dương, thế nhưng… ta là một người ích kỷ, ta mặc dù từng nghĩ muốn tác hợp ngươi với Khuyết Dương, nhưng đấy chẳng qua là tận lực làm trách nhiệm của huynh trưởng mà thôi, Khuyết Dương… Ta không muốn cũng sẽ không tặng cho bất luận kẻ nào, bởi vì, ta yêu y. Ta biết Khuyết Dương sẽ không rời khỏi ta, vì thế ta không để ý có người thích y, mà hiện giờ, Khuyết Dương lại là cha của đứa nhỏ bọn nó. Có lẽ ngươi hận ta chiếm lấy y, thế nhưng, hắn cái gì cũng có thể nhường, nhưng trên đời này có hai người, hắn là đến chết cũng sẽ không nhường.

“Tang Vận, nghĩ gì thế?” Tay trái nắm lấy cái tay đặt trên đùi của Bạch Tang Vận, Lưu Hoài Diệp thấp giọng hỏi.

Bạch Tang Vận ngẩng đầu, không để ý rất nhiều ánh mắt xung quanh, để sát bên tai Lưu Hoài Diệp nói một câu, chỉ thấy Lưu Hoài Diệp đầu tiên là thoáng sửng sốt, sau đó liền cực kỳ cao hứng ôm Bạch Tang Vận, tiếp đấy lại không ngừng gắp món Bạch Tang Vận thích ăn hướng trong bát hắn.

“Tang Vận, ăn nhiều chút, ngươi chính là phải tẩm bổ cho tốt.” Lưu Hoài Diệp hết sức có thể biểu hiện tình yêu đối với Bạch Tang Vận. Không nghĩ tới có thể ở chỗ này nghe được Tang Vận nói yêu hắn.

Lam Khuyết Dương liếc nhìn Bạch Tang Vận, Bạch Tang Vận hắn đang hỏi chính mình, không nhìn đạo ánh mắt tràn ngập ai oán kia nữa, Bạch Tang Vận thấp giọng nói: “Khuyết Dương, ta chờ ngày này chờ đã lâu.”

“Tang Vận, ngươi bây giờ làm cha rồi, cũng đừng lại tùy hứng nữa.” Lam Khuyết Dương tự mình châm trà cho Bạch Tang Vận, hắn biết có người luôn luôn đang nhìn mình, bất quá, với hắn mà nói, người hắn quan tâm chỉ có bên cạnh này, còn có ba đứa con.

“Hoài Diệp, ta đi về trước.” Bạch Tang Vận không thể ngồi lâu ăn được phân nửa chuẩn bị hồi cung, Lam Khuyết Dương vừa nghe đứng lên, “Hoàng thượng, ta bồi Tang Vận về trước.”

“Ừ, Tang Vận nên nghỉ ngơi.” Tận mắt thấy quá trình đứa nhỏ ra đời, Lưu Hoài Diệp đương nhiên biết Bạch Tang Vận bị đau như thế nào.

Lần này, Bạch Tang Vận nhìn về phía trong mắt Lưu Uẩn Tình mang theo vài phần áy náy, trong lời nói cung tiễn của các đại thần theo Lam Khuyết Dương hồi cung. Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 52+53”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 51

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ ngũ thập nhất chương – Lại một lần hồi cung

“Bạch đại ca…” Thượng Quan Vân lưu luyến không rời ôm Bạch Tang Vận không muốn đi, hôm nay Bạch Tang Vận phải hồi kinh, mà hắn cũng phải trở về.

“Tiểu Vân, chờ Bạch đại ca vô sự sẽ đi Trạch Yên xem ngươi.” Bởi vì hai người kia không cho hắn xuống giường, Bạch Tang Vận chỉ có thể nằm trên giường trấn an Thượng Quan Vân tâm tình suy sụp.

“Bạch đại ca, đây là ngươi nói, không được nuốt lời.” Sợ hai người kia ngăn trở, Thượng Quan Vân vừa nghe lập tức nói.

“Ừ, ta nói.” Không để ý tới bốn đạo ánh mắt oán giận, Bạch Tang Vận nhận lời, “Tiểu Vân, có chuyện gì, liền viết thư cho Bạch đại ca.”

“Vâng…”Canh giờ tới rồi, Thượng Quan Vân từ trên người Bạch Tang Vận đứng lên, hắn thực không muốn trở về.

“Vân.” Vệ Mạnh Hâm tiến lên ôm Thượng Quan Vân, “Bạch hầu gia, ngày nào đó đi Trạch Yên nhất định phải phái người sớm mang thư, Vệ mỗ sẽ đại lễ đón chào.” Bạch Tang Vận cười đáp ứng.

“Trang chủ…” Lôi Bưu sắp cùng đi với Thượng Quan Vân cũng là vạn phần không muốn nhìn Bạch Tang Vận, nghĩ đến phải về, hắn có chút kích động, lại có chút mất mát.

“Bưu tử, trở về xem thử, nếu ở không quen thì trở lại, nơi này của ta cũng cần ngươi giúp ta làm việc.”

“Dạ, trang chủ.”

Nghe Bạch Tang Vận vừa nói như thế, Lôi Bưu ngây ngô cười, trang chủ còn cần mình. Sau khi lại nói lời từ biệt, Thượng Quan Vân cùng Lôi Bưu không nỡ mà lên xe ngựa.

“Tang Vận, chúng ta cũng nên đi.” Lam Khuyết Dương nói, sau đó cầm một giường chăn quấn kín Bạch Tang Vận, áo bông trên người Bạch Tang Vận ngoại trừ để hắn lộ đầu ra, là bao kín hắn. Ba đứa nhỏ lại càng được cho ăn no, dùng chăn bông bao.

Trong chăn dày, Bạch Tang Vận từ chỗ kẽ hở ra hô hấp, hắn biết mình được Lam Khuyết Dương ôm lên, Lưu Hoài Diệp giữ bên người hắn đề phòng hắn ngã xuống, sau đó khe hở kia đột nhiên bị người đậy lên, hô hấp có chút khó khăn, nhưng chỉ là một hồi rất ngẳn ngủi. Sự lên xuống của cơ thể cho hắn biết mình đang lên xe, sau đó, hắn được thả lên xe có trải đệm thật dày cùng với mấy tầng da thú.

Chăn bị xốc lên, bên trong xe ngựa cực kỳ rộng rãi, ba đứa nhỏ ngủ một bên. Màn xe mặc dù bị nhấc lên, nhưng bên trong xe lại không một tia gió xuyên vào, bởi vì bên ngoài còn có một tầng màn xe bằng vải bông, xe ngựa rộng lớn lại bị phân thành hai chỗ, chính là vì sợ gió xuyên vào. Mà chỗ bên ngoài, là ngồi bà vú cùng ma ma, thứ nhất sẽ không quấy rầy đến mấy người bên trong, thứ hai thuận tiện chăm sóc hoàng tử.

“Đi thôi.” Lưu Hoài Diệp ra lệnh một tiếng, xe ngựa chậm rãi chạy. Bên trong xe ngựa mềm mại, Bạch Tang Vận lại cơ hồ không cảm giác được khó chịu mang đến khi xe ngựa lắc lư. Hắn sắp hồi kinh… Ba lần rời khỏi kinh thành… Lần này, lại thêm mấy tiểu tử kia. Vết thương ở hậu huyệt khiến cho hắn chỉ có thể nằm, ngay cả ngồi dậy cũng rất khó khăn, mỗi ngày cũng chỉ có thể ăn chút thức ăn lỏng gì đó, càng đừng nói phải mỗi ngày dùng nước nóng rửa sạch nội huyệt, sợ miệng vết thương bị bẩn. Tuy rằng có rất nhiều khổ sở, nhưng từ đút đồ ăn, mặc y phục đến xoa bóp người, lau rửa, lại đều là hai người này tự mình hầu hạ, ngay cả Lưu Hoài Diệp, cũng không cho phép người ngoài nhúng tay. Nghĩ tới đây, đau đớn của hạ thân dường như cũng không còn.

“Tang Vận.”

Nghe được thanh âm, mạch suy nghĩ của Bạch Tang Vận thu lại. Lưu Hoài Diệp cầm tay hắn nói: “Tang Vận, cám ơn ngươi sinh hạ thái tử cho ta.” Hắn tin tưởng con của Tang Vận chắc chắn sẽ là nhân trung chi long, “Sau này, tụi nhỏ gọi ngươi là cha, gọi ta phụ hoàng, gọi Khuyết Dương phụ vương, được không?”

“Hoài Diệp…” Bạch Tang Vận rất lo lắng nhìn Lưu Hoài Diệp, gọi như vậy, đây không phải là làm rõ quan hệ của bọn họ sao?

“Được không?” Lưu Hoài Diệp vẫn hỏi, Tang Vận chỉ cần trả lời được hay không là được.

Quên đi, hắn con cũng đã sinh, chuyện sau này tùy theo bọn họ đi bận tâm, “Được, gọi như vậy rất thích hợp.” Lưu Hoài Diệp và Lam Khuyết Dương rất cao hứng, người này cuối cùng nghĩ thông suốt một chút, nguyện ý ỷ lại bọn họ.

“Bất quá có chuyện chúng ta vẫn là nên nói trước thì tốt hơn.” Bạch Tang Vận giương mắt, “Đứa nhỏ này yêu thì yêu, nhưng đừng thực sự sủng lên trời, tương lai trở nên giống như những người đó ở kinh thành thì không thể được.” Người chỉ biết ăn uống hưởng lạc, cho dù là nhi tử của hắn hắn cũng không thích.

“Nghe lời ngươi là được.” Lưu Hoài Diệp nhận lời có chút có lệ, Bạch Tang Vận thở dài, xem ra hắn sau này phải làm một người cha nghiêm khắc rồi.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 51”

Hồng phúc dao – Phiên ngoại+Tiểu phiên ngoại

Hồng phúc dao

Phiên ngoại chi Hồng phúc dao

Một tiểu cô nương tám chín tuổi, toàn thân bẩn thỉu đứng trong đại sảnh, nâng đầu, vẻ mặt mất hứng. Một bé trai cao hơn nàng một đoạn, cũng bẩn thỉu bị nàng lôi kéo tay, mặt mang lo lắng muốn nói nói, nhưng trong cổ họng chỉ có thể phát ra tiếng “ú ớ”.

“Đại ca! Ngươi không cần bị mắng oan thay cho ta, chính là ta đập bể, thế nào!” Tiểu cô nương giận dữ nhìn hai người lớn trước mặt, một chút cũng không vì chuyện mình làm mà thấy chột dạ, ngược lại còn đúng lý hợp tình.

“Ba không phải đã nói con phải cẩn thận sao?! Vạn nhất tự làm bị thương con thì làm sao bây giờ? Thương nhi ngươi là quản con bé như thế nào!” Ly Nghiêu không đành lòng mắng nữ nhi, trách lên nhi tử.

“Ba, người đừng mỗi lần đều trách đại ca. Con chính là muốn đập!” Lưu Ly lớn tiếng thét lên, tiếng nói trong trẻo lộ ra lửa giận so với cha bé còn lớn hơn, “Đại ca không cẩn thận đụng phải hắn, hắn cũng dám mắng đại ca là câm điếc. Con không chỉ có muốn đập phá bàn ăn của hắn, con còn muốn đập phá người hắn!” Lưu Ly thích đại ca của mình nhất, vì thế cũng không thể chịu được nhất bị người khác ức hiếp đại ca của bé.

“Ly nhi, phụ thân không phải không cho con đập. Phụ thân là sợ con bị thương, con phải biết con không thể bị thương.” Lưu Tích Tứ nhíu mày nhìn thấy nữ nhi một thân nước nước canh canh, “Con dù gì cũng là một công chúa, có thể có một chút bộ dáng công chúa hay không.” Lưu Tích Tứ muốn khóc, hắn không chỉ không sinh ra một Dụ Đầu, ngược lại sinh ra một bá vương so với chính mình còn bá vương hơn.

“Con đã có một chút rồi.” Lưu Ly ủy khuất nói. Trong cung thì bé nữ oa duy nhất, lại không ai bảo bé học, bé đã rất nghe lời của hoàng gia gia, nhu thuận một chút, chững chạc một chút.

“Còn chưa đủ, ít nhất cũng phải giống như tôn nữ của nhà Vương đại nhân.” Lưu Tích Tứ mới vừa nói xong, liền nghe Lưu Ly kêu to, “Không muốn! Con bé đó trông thấy thạch sùng cũng sẽ khóc. Con cũng giống như nó, sau này làm sao làm giáo chủ!” Tâm nguyện lớn nhất của Lưu Ly chính là giống như ba, làm giáo chủ.

“Tùy con tùy con.” Lưu Tích Tứ buông tha cho khuyên bảo, “Mau mau đi tắm rửa, thối chết đi được. Buổi tối còn phải tiến cung đấy.”

Lưu Ly vừa nghe, kéo đại ca của bé chạy. Trên mặt đất là hai bãi canh rau.

“Vương Thuận Nhi, đi xem nhà tửu lâu kia tổn thất bao nhiêu, ngươi chiếu theo bồi thường.” Lưu Tích Tứ rất bội phục nữ nhi của mình, bé không chỉ có đập phá bàn ăn của khách nhân, còn đập phá tửu lâu của người ta. “Sớm bảo ngươi đừng dạy nó học nhiều công phu như thế, bây giờ giỏi rồi, toàn bộ chính là một nha đầu điên. Nó bây giờ mới chín tuổi, chờ nó lớn, mất hứng một cái sợ không phá tan kinh thành.”

“Ly nhi không thể bị thương, công phu càng cao nó càng an toàn.” Ly Nghiêu thở dài, nếu không phải như vậy, hắn cũng sẽ không dạy nữ nhi tập võ, làm cho nàng trở nên bộ dáng không một chút giống công chúa. Bất quá, nữ nhi là tri kỷ, tựa như người bên cạnh mình này. Bá vương thì bá vương, nhưng bé chẳng bao giờ trách bọn họ họ, trách bọn họ truyền tật bệnh này cho bé.

“Thôi thôi, dù sao ta quản không được nó. Để cho Thương nhi bận tâm thay nó đi.” Đối với Ly Thương, Lưu Tích Tứ là coi như thân sinh nhi tử. Ly Thương chưa từng để cho Lưu Ly chịu một chút vết thương. Ngẫm lại cẩn thận chín năm qua, Lưu Tích Tứ dị thường cảm khái, vì không cho nữ nhi bị thương, bọn họ là phá lệ cẩn thận, bởi vì không biết “mệnh” kia thật sự hữu dụng hay không. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Phiên ngoại+Tiểu phiên ngoại”

Hồng phúc dao – Chương 40

Hồng phúc dao

Đệ tứ thập chương

“Ly Nghiêu! Ta… Ta muốn giết ngươi!” Lưu Tích Tứ kêu quỷ khóc sói gào, Ly Nghiêu đầu đầy đổ mồ hôi ấn hắn, không ngừng trấn an, “Tích Tứ, muốn giết muốn róc thịt tùy ngươi, ngươi đừng la như vậy, tiết kiệm khí lực.” Ly Nghiêu hận nằm ở trên giường không phải là mình.

“Ai nói… Ai nói đi nhiều một chút sẽ không đau…” Lưu Tích Tứ hận không thể cầm đao chém Ly Nghiêu, “Đau chết mất! Ta… Ta muốn giết ngươi!” hại hắn không có việc gì đều đi bộ bên ngoài.

“Tứ nhi, con nhịn một chút, đã nhìn thấy đầu đứa nhỏ rồi, dùng sức!” Ngũ Mặc cũng là đầu đầy đổ mồ hôi. Một màn trước mắt làm cho hắn nhớ lại lần đó đỡ đẻ cho Thượng Quan Vân.

“Ly Nghiêu… Ta… A! Ta… nhất định phải giết ngươi! A a!” Lưu Tích Tứ cắn chặt răng sử dụng khí lực toàn thân, lúc sắp xỉu đi, hắn cảm giác được đứa nhỏ đi ra.

“Oa…” Tiếng khóc mạnh mẽ vang lên, mọi người trong phòng ngoài phòng nhẹ nhàng thở ra.

“Thật tốt quá, thật tốt quá.” Ngũ Mặc cao hứng kêu lên, “Là một bé gái! Là một bé gái!” Người ngoài phòng vừa nghe thấy, rốt cuộc nhịn không được toàn bộ chạy vào.

“Thật là một bé gái? Mau cho ta ôm một cái.” Thái thượng hoàng Lưu Tuyên mỗi tay ôm một đứa, tức chính mình không thừa tay ôm chắt gái.

“Hoàng gia gia, đem Thao nhi cùng Dụ Đầu cho ta.” Bạch Hãn Triệt ôm nhi tử cùng đệ đệ tới giao cho Lưu Vận Tranh cùng Lam Vận Vanh. Kết quả Lưu Tuyên vừa muốn đi ôm chắt gái, đã thấy chắt gái đã bị nhi tử ôm đi.

“Hoài Diệp, cho ta ôm!” Lưu Tuyên tức giận đến râu cũng nhếch lên, đi lên giành chắt gái.

“Tang Vận, mau xem. Chúng ta cuối cùng cũng có bé gái. Là cháu gái của chúng ta đấy.” Lưu Hoài Diệp cao hứng cực độ, né trái né phải tay phụ thân vươn tới. Lam Khuyết Dương ôm Bạch Tang Vận nhìn cháu gái của mình, cũng là lệ trong mắt, cuối cùng cũng có một bé gai.

“Các ngươi… Các ngươi…” Thấy không ai để ý chính hắn công thần lớn nhất, Lưu Tích Tứ một hơi suýt nữa thở không nổi.

“Tích Tứ, Tích Tứ… Đừng tức giận,” Ly Nghiêu hôn lên Lưu Tích Tứ, kích động nói, “Cám ơn ngươi… Cám ơn ngươi…” Nắm thật chặt tay Lưu Tích Tứ, nước mắt Ly Nghiêu cũng nhịn không được nữa.

“Ly Nghiêu… Đem nữ nhi của chúng ta… cướp về!” Trước khi té xỉu, Lưu Tích Tứ hạ xuống lời dữ tợn. Tiếp tục đọc “Hồng phúc dao – Chương 40”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 50

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ ngũ thập chương – Nhận người thân

Mê man gần ba ngày, Bạch Tang Vận cuối cùng cũng tỉnh lại, sinh con hao phí tất cả khí lực của hắn, nhìn thấy hai người dị thường tiều tụy nhưng lại mang theo vui sướng kia bên giường, Bạch Tang Vận cái gì cũng nói không ra, chỉ là nắm tay hai người. Bạch Tang Vận uống thuốc, ăn một chút cháo lại mê man, bất quá lúc này đây, tim Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương mới rốt cuộc trở lại chỗ cũ.

“Các ngươi lại gạt ta.” Bạch Tang Vận tỉnh lại lần nữa có chút tức giận nhìn mấy người bên giường. Mặc dù vẫn rất suy yếu, nhưng không còn nguy hiểm đến tính mạng.

“Bạch đại ca, chuyện này ta cũng không biết.” Thượng Quan Vân lập tức làm như mình vô tội, ngồi bên giường nhỏ, Thượng Quan Vân đùa trưởng tử đã tỉnh, mà đứa bé đã tỉnh còn lại kia, mặc kệ hắn đùa như thế nào, cũng không để ý tới hắn, làm cho hắn có chút thất bại, trừng mắt nhìn Lam Khuyết Dương, sao lại là tính tình của y? Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 50”