Tiêu Tương thủy sắc
- Tác giả: Neleta
- Chuyển ngữ: Yappa
- Mục lục
Đệ ngũ thập cửu chương – Vẹn toàn (Đại kết cục)
Trong phòng thỉnh thoảng vang lên tiếng cười của trẻ con, tiếng kêu khẽ “phụ thân”, cùng với tiếng người lớn đùa. Bên cạnh bàn cơm, Bạch Tang Vận ôm Bạch Hãn Triệt chôn ở cổ vai hắn, Lưu Tuyên ôm Lưu Tích Tứ đang cười không ngừng, Lưu Hoài Diệp ôm thái tử, Lam Khuyết Dương ôm Lam Vận Vanh, Lưu Hoài Uyên ngồi bên người phụ hoàng đùa với lão Tam, Ngũ Mặc thì ngồi ở bên cạnh hắn cùng nhìn Tích Tứ. Tả thúc kích động ngồi cạnh Lam Khuyết Dương lôi kéo tay nhỏ bé của Lam Vận Vanh nói chuyện.
Gia yến của hoàng thất, Lưu Hoài Diệp vẫn chưa tuyên đám người Lưu Hoài Vinh tiến cung, mà là chia làm hai nhóm, đêm nay chính là gia yến bình thường, có phụ thân, huynh đệ, người yêu và con hắn. Đêm mai, hắn mới có thể lấy thân phận hoàng đế, hoàng huynh dùng bữa với những người khác.
Tụi nhỏ đều rất ngoan, rất ít khóc nháo, ngay cả Bạch Hãn Triệt nhát gan chỉ cần được phụ thân ôm bé liền không sợ, sẽ nắm lấy tay nhỏ bé của đệ đệ cười. Lưu Hoài Diệp nâng một chén rượu lên, những người khác thấy thế cũng đều nâng chén, Bạch Tang Vận như trước lấy trà thay rượu.
“Hôm nay, trẫm rất cao hứng. Đây là gia yến lần đầu tiên trẫm từng trải qua như thế, cùng phụ hoàng, huynh đệ, người thương cùng các con trẫm, không có ưu phiền, không có những a dua nịnh hót, chỉ là cùng với người quan trọng nhất của trẫm, trẫm rất cao hứng, cũng rất vui mừng. Mấy năm qua, bất kể là trẫm hay là các ngươi, đều đã trải qua quá nhiều, cũng đều chịu đựng quá nhiều, giờ đây sau cơn mưa trời lại sáng, trẫm tin tưởng mỗi một lần gia yến về sau, trẫm đều sẽ vui vẻ như thế.”
Uống xong rượu, Lưu Hoài Diệp nhìn về phía người bên cạnh, “Tang Vận, ta có rất nhiều lời muốn nói với ngươi, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, lại chỉ nghĩ ra hai chữ, “Cám ơn”, cám ơn tất cả chịu đựng ngươi vì ta, cám ơn ngươi nguyện ý tha thứ ta, cám ơn ngươi sinh hạ con cho ta.” Nghĩ đến đủ loại trải qua của người này, thanh âm Lưu Hoài Diệp có chút khàn khàn.
“Hoài Diệp, ta cũng muốn nói cám ơn với ngươi. Cám ơn ngươi không rời không bỏ ta, cám ơn hết thảy ngươi trả giá vì ta, cám ơn ngươi làm được hứa hẹn với ta.” Bạch Tang Vận cũng không có kích động như Lưu Hoài Diệp và những người khác, hiện giờ hắn chỉ có hạnh phúc. Cùng Lưu Hoài Diệp hai người chạm cốc, Bạch Tang Vận uống hết trà.
Lưu Hoài Diệp lại nâng chén, lại là hướng về phía Lưu Tuyên. “Phụ hoàng, hài nhi rất hối hận vì những hành động với phụ hoàng, hiện giờ, hài nhi cảm tạ trời xanh để cho hài nhi có cơ hội bù đắp.” Làm cha, hắn cũng nhận thức phần tâm của người làm cha kia.
“Không, lời này nên từ phụ hoàng nói. Năm đó, phụ hoàng không để ý phản đối của ngươi làm những chuyện kia với Tang Vận. Mặc dù không phải phụ hoàng trực tiếp ra mặt, nhưng phụ hoàng cũng ngầm đồng ý.” Tay Lưu Tuyên giơ có chút run rẩy.
“Phụ hoàng, sự tình đều đã qua, hôm nay phải cao hứng.” Bạch Tang Vận mở miệng, “Phụ hoàng, người xem, Tích Tứ sắp khóc rồi.” Đều đã qua, những chuyện kia sẽ theo tiếng pháo này đi xa.
“Hoàng gia gia sai rồi, hoàng gia gia tự phạt một chén.” Thấy Tích Tứ thực sự là sắp khóc, Lưu Tuyên vội vàng uống hết rượu ôm tôn tử bắt đầu dỗ, “Tứ nhi không khóc, hoàng gia gia không bao giờ chọc Tứ nhi của chúng ta sinh khí nữa.”
“A a…” Cắn đầu ngón tay của hoàng gia gia, cái miệng nhỏ của Tích Tứ mới không mếu nữa, để cho hoàng gia gia dỗ nửa ngày mới lại cười lên.
“Hoàng huynh, Tứ nhi thật giỏi, ngươi xem nó thông minh biết bao.” Lưu Hoài Uyên dùng chiếc đũa chấm một chút thịt bón qua, “Tứ nhi, Tứ nhi bảo bối của hoàng thúc.”
“Ha ha ha…” Bạch Tang Vận bị bộ dáng của Lưu Hoài Uyên chọc cười, ôm Hãn Triệt cũng đang cười, hắn nói, “Bất kể nói như thế nào Hãn Triệt cũng là dưỡng tử của ta, dù cho các ngươi thực sự thích không được, ta cũng hi vọng các ngươi có thể đối với nó tốt hơn chút. Ở trong mắt ta, Hãn Triệt có thể so với ba tiểu tử ngoan hơn.”
Mấy người khác nghe xong nhìn nhìn lẫn nhau, sau đó gật đầu, Bạch Tang Vận đã nói đến mức này, nếu bọn họ còn thoái thác thì rất không phải.
“Khuyết Dương, làm phụ thân của đứa nhỏ, giữa ta ngươi không có gì để nói, đến, uống rượu.” Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương nâng chén uống, bọn họ có người cùng bảo vệ, con chung, hết thảy đều không cần phải nói.
“Hoài Uyên…” Lưu Hoài Diệp nâng chén lần nữa, lại bị Lưu Hoài Uyên cắt ngang.
“Hoàng huynh, hai ta cũng không có gì để nói, trừ phi ngươi đáp ứng cho ta mang theo Tích Tứ vài ngày.” Lưu Hoài Uyên ai oán khẩn cầu.
“Cái này ngươi cũng đừng nghĩ nữa.” Lưu Hoài Diệp không chút khách khí cự tuyệt, tự mình uống rượu.
“Ô…” Lưu Hoài Uyên quay đầu lại nhìn người yêu của mình, “Mặc Mặc…” Ngũ Mặc không để ý tới hắn, cúi đầu dùng bữa. Lưu Hoài Uyên thực thương tâm uống rượu, hắn rất đáng thương nha. Nhìn Tích Tứ trên tay phụ hoàng, Lưu Hoài Uyên quyết định đêm nay phải bồi tiểu chất tử ngủ, Tích Tứ sao có thể chọc người thương yêu như thế.
“Được rồi, nên nói đều đã nói, dùng bữa.” Lưu Hoài Diệp gắp một ít đồ ăn thả vào trong bát Bạch Tang Vận, nhìn hai nam nhân cùng đứa nhỏ trên tay bọn họ ở bên cạnh, Bạch Tang Vận vừa ăn vừa bón cho Bạch Hãn Triệt, nhân sinh như thế, còn có bất mãn nào nữa.
Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 59” →