Tiêu Tương thủy sắc – Phiên ngoại 1

Tiêu Tương thủy sắc

Thời gian của phiên ngoại này là từ trước chương 1 cho đến chương 2 ^^

Phiên ngoại nhất – Song sinh hận

Trong địa lao âm u, một người bị treo ở bên trong, rủ đầu xuống nhìn không thấy mặt hắn, trên y phục rách nát dính vết máu loang lổ, máu loãng trên mặt đất còn chưa khô cho thấy hắn vừa mới trải qua một lần tra tấn. Phía trên truyền đến tiếng cửa mở, chỉ chốc lát sau tiếng bước chân rất nhỏ truyền đến, người trong lao tựa hồ không có nghe thấy, vẫn là cúi đầu, nếu không phải lồng ngực của hắn hơi hơi phập phồng, rất có thể khiến người ta cho là hắn đã chết.

Tiếng bước chân càng ngày càng gần, cuối cùng dừng ở trước mặt người này. Nhìn thấy bộ dáng của hắn, trong mắt người tới là một mảnh băng hàn, băng hàn không có một tia độ ấm. Người tới không nói gì, chỉ là đứng ở chỗ trước mặt cách người nọ mấy bước. Một lát sau, người nọ chậm rãi ngẩng đầu, khuôn mặt cũng tràn đầy máu đen nhưng lại giống người tới như đúc! Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Phiên ngoại 1”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 59

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ ngũ thập cửu chương – Vẹn toàn (Đại kết cục)

Trong phòng thỉnh thoảng vang lên tiếng cười của trẻ con, tiếng kêu khẽ “phụ thân”, cùng với tiếng người lớn đùa. Bên cạnh bàn cơm, Bạch Tang Vận ôm Bạch Hãn Triệt chôn ở cổ vai hắn, Lưu Tuyên ôm Lưu Tích Tứ đang cười không ngừng, Lưu Hoài Diệp ôm thái tử, Lam Khuyết Dương ôm Lam Vận Vanh, Lưu Hoài Uyên ngồi bên người phụ hoàng đùa với lão Tam, Ngũ Mặc thì ngồi ở bên cạnh hắn cùng nhìn Tích Tứ. Tả thúc kích động ngồi cạnh Lam Khuyết Dương lôi kéo tay nhỏ bé của Lam Vận Vanh nói chuyện.

Gia yến của hoàng thất, Lưu Hoài Diệp vẫn chưa tuyên đám người Lưu Hoài Vinh tiến cung, mà là chia làm hai nhóm, đêm nay chính là gia yến bình thường, có phụ thân, huynh đệ, người yêu và con hắn. Đêm mai, hắn mới có thể lấy thân phận hoàng đế, hoàng huynh dùng bữa với những người khác.

Tụi nhỏ đều rất ngoan, rất ít khóc nháo, ngay cả Bạch Hãn Triệt nhát gan chỉ cần được phụ thân ôm bé liền không sợ, sẽ nắm lấy tay nhỏ bé của đệ đệ cười. Lưu Hoài Diệp nâng một chén rượu lên, những người khác thấy thế cũng đều nâng chén, Bạch Tang Vận như trước lấy trà thay rượu.

“Hôm nay, trẫm rất cao hứng. Đây là gia yến lần đầu tiên trẫm từng trải qua như thế, cùng phụ hoàng, huynh đệ, người thương cùng các con trẫm, không có ưu phiền, không có những a dua nịnh hót, chỉ là cùng với người quan trọng nhất của trẫm, trẫm rất cao hứng, cũng rất vui mừng. Mấy năm qua, bất kể là trẫm hay là các ngươi, đều đã trải qua quá nhiều, cũng đều chịu đựng quá nhiều, giờ đây sau cơn mưa trời lại sáng, trẫm tin tưởng mỗi một lần gia yến về sau, trẫm đều sẽ vui vẻ như thế.”

Uống xong rượu, Lưu Hoài Diệp nhìn về phía người bên cạnh, “Tang Vận, ta có rất nhiều lời muốn nói với ngươi, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, lại chỉ nghĩ ra hai chữ, “Cám ơn”, cám ơn tất cả chịu đựng ngươi vì ta, cám ơn ngươi nguyện ý tha thứ ta, cám ơn ngươi sinh hạ con cho ta.” Nghĩ đến đủ loại trải qua của người này, thanh âm Lưu Hoài Diệp có chút khàn khàn.

“Hoài Diệp, ta cũng muốn nói cám ơn với ngươi. Cám ơn ngươi không rời không bỏ ta, cám ơn hết thảy ngươi trả giá vì ta, cám ơn ngươi làm được hứa hẹn với ta.” Bạch Tang Vận cũng không có kích động như Lưu Hoài Diệp và những người khác, hiện giờ hắn chỉ có hạnh phúc. Cùng Lưu Hoài Diệp hai người chạm cốc, Bạch Tang Vận uống hết trà.

Lưu Hoài Diệp lại nâng chén, lại là hướng về phía Lưu Tuyên. “Phụ hoàng, hài nhi rất hối hận vì những hành động với phụ hoàng, hiện giờ, hài nhi cảm tạ trời xanh để cho hài nhi có cơ hội bù đắp.” Làm cha, hắn cũng nhận thức phần tâm của người làm cha kia.

“Không, lời này nên từ phụ hoàng nói. Năm đó, phụ hoàng không để ý phản đối của ngươi làm những chuyện kia với Tang Vận. Mặc dù không phải phụ hoàng trực tiếp ra mặt, nhưng phụ hoàng cũng ngầm đồng ý.” Tay Lưu Tuyên giơ có chút run rẩy.

“Phụ hoàng, sự tình đều đã qua, hôm nay phải cao hứng.” Bạch Tang Vận mở miệng, “Phụ hoàng, người xem, Tích Tứ sắp khóc rồi.” Đều đã qua, những chuyện kia sẽ theo tiếng pháo này đi xa.

“Hoàng gia gia sai rồi, hoàng gia gia tự phạt một chén.” Thấy Tích Tứ thực sự là sắp khóc, Lưu Tuyên vội vàng uống hết rượu ôm tôn tử bắt đầu dỗ, “Tứ nhi không khóc, hoàng gia gia không bao giờ chọc Tứ nhi của chúng ta sinh khí nữa.”

“A a…” Cắn đầu ngón tay của hoàng gia gia, cái miệng nhỏ của Tích Tứ mới không mếu nữa, để cho hoàng gia gia dỗ nửa ngày mới lại cười lên.

“Hoàng huynh, Tứ nhi thật giỏi, ngươi xem nó thông minh biết bao.” Lưu Hoài Uyên dùng chiếc đũa chấm một chút thịt bón qua, “Tứ nhi, Tứ nhi bảo bối của hoàng thúc.”

“Ha ha ha…” Bạch Tang Vận bị bộ dáng của Lưu Hoài Uyên chọc cười, ôm Hãn Triệt cũng đang cười, hắn nói, “Bất kể nói như thế nào Hãn Triệt cũng là dưỡng tử của ta, dù cho các ngươi thực sự thích không được, ta cũng hi vọng các ngươi có thể đối với nó tốt hơn chút. Ở trong mắt ta, Hãn Triệt có thể so với ba tiểu tử ngoan hơn.”

Mấy người khác nghe xong nhìn nhìn lẫn nhau, sau đó gật đầu, Bạch Tang Vận đã nói đến mức này, nếu bọn họ còn thoái thác thì rất không phải.

“Khuyết Dương, làm phụ thân của đứa nhỏ, giữa ta ngươi không có gì để nói, đến, uống rượu.” Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương nâng chén uống, bọn họ có người cùng bảo vệ, con chung, hết thảy đều không cần phải nói.

“Hoài Uyên…” Lưu Hoài Diệp nâng chén lần nữa, lại bị Lưu Hoài Uyên cắt ngang.

“Hoàng huynh, hai ta cũng không có gì để nói, trừ phi ngươi đáp ứng cho ta mang theo Tích Tứ vài ngày.” Lưu Hoài Uyên ai oán khẩn cầu.

“Cái này ngươi cũng đừng nghĩ nữa.” Lưu Hoài Diệp không chút khách khí cự tuyệt, tự mình uống rượu.

“Ô…” Lưu Hoài Uyên quay đầu lại nhìn người yêu của mình, “Mặc Mặc…” Ngũ Mặc không để ý tới hắn, cúi đầu dùng bữa. Lưu Hoài Uyên thực thương tâm uống rượu, hắn rất đáng thương nha. Nhìn Tích Tứ trên tay phụ hoàng, Lưu Hoài Uyên quyết định đêm nay phải bồi tiểu chất tử ngủ, Tích Tứ sao có thể chọc người thương yêu như thế.

“Được rồi, nên nói đều đã nói, dùng bữa.” Lưu Hoài Diệp gắp một ít đồ ăn thả vào trong bát Bạch Tang Vận, nhìn hai nam nhân cùng đứa nhỏ trên tay bọn họ ở bên cạnh, Bạch Tang Vận vừa ăn vừa bón cho Bạch Hãn Triệt, nhân sinh như thế, còn có bất mãn nào nữa.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 59”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 56~58

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ ngũ thập lục chương – Cưng chiều

Trong phòng bên cạnh Vĩnh Hoài cung, Bạch Tang Vận nằm trên giường mềm, ngoại trừ ở bên tụi nhỏ, việc hắn làm duy nhất giết thời gian chính là đọc sách, cũng may tàng thư trong cung rất nhiều.

“Chủ tử, Ngũ đại nhân tới.” Một cung nhân tiến vào thông báo.

“Mau để hắn tiến vào.” Buông sách, Bạch Tang Vận ngồi dậy, nhìn thấy người tới, Bạch Tang Vận rót chén trà nóng cho đối phương, “Hôm nay trời mưa ngươi sao lại tiến cung?” Mùa đông của Huệ Diệu một khi trời mưa thì lạnh vô cùng, vì thế mấy ngày nay hắn đều làm tổ trong phòng.

“Hoài Uyên hôm nay tiến cung, ta muốn đến xem đại ca.” Từ sau khi hồi cung Ngũ Mặc ở cùng một chỗ với Lưu Hoài Uyên khí sắc so với ở lúc biên quan tốt hơn nhiều, da dẻ cũng trắng hơn một chút.

Bỏ thêm một chút than củi, Bạch Tang Vận nói: “Cũng tốt, giữa trưa cùng Hoài Uyên lưu lại ăn cơm đi, Hãn Triệt hai ngày nay mọc răng, có chút phát sốt, ngươi xem thử giúp nó.”

“Ta vừa rồi đã qua xem, kê thuốc, đại ca yên tâm, ta đã hỏi ma ma có kinh nghiệm, các nàng nói tình huống này rất bình thường, răng mọc ra sẽ không có chuyện gì.” Nhìn thấy mấy tiểu gia hỏa kia, Ngũ Mặc có thể hiểu được đại ca vì sao liều mạng cũng muốn sinh hạ đứa nhỏ.

Huynh đệ hai người trò chuyện trong phòng, từ sau khi hồi kinh ngoại trừ lên triều cùng với tiến cung nghị sự ra, Lưu Hoài Uyên cơ hồ đều ở trong phủ, cho dù là khi Ngũ Mặc bận rộn trong cung, Lưu Hoài Uyên cũng chỉ tới chỗ bộ hạ của mình uống chút rượu. Ngũ Mặc không nghĩ tới cuộc sống của Lưu Hoài Uyên ở kinh thành đơn giản như thế, cũng cảm nhận được Lưu Hoài Uyên đối với hắn bất đồng, Ngũ Mặc lòng dần yên ổn cả người nhìn qua lại là so với lúc ở biên quan còn dễ nhìn hơn, cũng không biết Lưu Hoài Uyên bắt đầu ngày ngày lo lắng.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 56~58”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 55

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ ngũ thập ngũ chương – Chuyện cũ như khói

Đè bàn tay không thành thật trên người mình lại, Bạch Tang Vận đặt sách sang bên cạnh, đêm nay Lam Khuyết Dương phải trở về xử lý trướng vụ chất đống đoạn ngày trước, chưa tiến cung, chỉ có hai người hắn cùng Lưu Hoài Diệp. Lúc ban đêm, lại không có người khác, tình dục này cũng là không bị khống chế nữa.

“Tang Vận, ta muốn hảo hảo sờ sờ ngươi.” Lời nói chẳng khác nhau lắm xuất phát từ hai người khác nhau, nhưng hàm nghĩa trong lời nói cũng không phải đơn thuần sờ sờ mà thôi.

Bạch Tang Vận cười nhẹ, buông màn mở một nửa xuống, sau đó nửa quỳ cởi bỏ cúc ở vạt áo của mình, động tác thong thả, ánh mắt có chút khiêu khích khiến cho dục hỏa trong mắt Lưu Hoài Diệp trong nháy mắt nhen lên, phần nhô ra nơi cổ họng trượt lên xuống.

Cởi áo ngủ, lại rút trù khố, Bạch Tang Vận để mình trần trụi phơi bày trước mặt Lưu Hoài Diệp. Hai cánh tay duỗi ra phía trước, đè người kia xuống Bạch Tang Vận chịu đựng cười hỏi: “Xác định… chỉ là sờ sờ?”

“Chỉ là sờ sờ… làm sao sẽ đủ.” Xoay người, Lưu Hoài Diệp sờ lên toàn thân Bạch Tang Vận, không quên kéo chăn gấm qua để ngừa người này bị cảm lạnh. Tay thuận thế đụng đến vết thương của Bạch Tang Vận, trong lòng Lưu Hoài Diệp thở dài một tiếng: Vẫn là chưa được.

“Hoài Diệp… Xác nhận có thể, vào đi.” Biết hai người này nhẫn đến thống khổ, Bạch Tang Vận mở chân ra.

Lưu Hoài Diệp cũng dời tay đi, “Không được, Ngũ Mặc nói, ít nhất phải hai tháng, ngày đó còn chưa tới đâu, ta lại nhịn nhịn, chờ ngươi hoàn toàn được rồi làm tiếp cũng không muộn.” Trên trán toát ra giọt mồ hôi lớn vì kiềm chế mà nổi lên, Lưu Hoài Diệp lấy tay cảm thụ thân hình bóng loáng của Bạch Tang Vận.

“Tang Vận…” Lưu Hoài Diệp hôn lên ngực Bạch Tang Vận, “Trên người Tích Tứ cũng có hồng chí này của ngươi, thật không biết, nó tương lai sẽ là phúc tinh của ai.” Hạ thân mặc dù nhịn đến phát đau, nhưng Lưu Hoài Diệp lại muốn hảo hảo hôn hôn thân mình người này.

“Lão Tam còn nhỏ, chuyện tương lai còn sớm mà.” Tiếp lấy nụ hôn của Lưu Hoài Diệp, Bạch Tang Vận cảm thụ được dục vọng của Lưu Hoài Diệp.

“A ưm…” Trong bàn tay, Lưu Hoài Diệp cọ tính khí của Bạch Tang Vận động lên, làm cho Bạch Tang Vận nhịn không được rên rỉ.

“Hoài Diệp…” Thở hổn hển, Bạch Tang Vận nói, “Ta giúp ngươi… Đừng như vậy.”

“Như vậy là được… Ta hôm nay muốn hảo hảo hôn ngươi.” Lại hôn lên môi Bạch Tang Vận, Lưu Hoài Diệp cứ tư thế này làm cho hắn và Bạch Tang Vận phóng ra.

Trong chăn gấm thu thập xong hai người, Lưu Hoài Diệp ôm Bạch Tang Vận đã đổ mồ hôi kéo chăn lên, vuốt thân mình đã có chút thịt dưới tay, Lưu Hoài Diệp nói: “Tang Vận, thời gian này ngươi mỗi ngày dưỡng trên giường xem ra vẫn có ích, thân mình này rốt cuộc đã có chút thịt. Sau này ngươi cái gì cũng không phải quan tâm, ta bảo Ngũ Mặc hảo hảo điều dưỡng cho ngươi, có lẽ thân mình ngươi có thể khá hơn chút. Ta nghe bọn hắn nói trong lúc ở cữ nên hảo hảo dưỡng nhất, nhưng đoạn ngày kia ngươi lại vội vàng hồi kinh, ta chỉ sợ rơi xuống tật bệnh gì cho ngươi.”

“Có thể có tật bệnh gì? Tuy là gấp rút lên đường, ta nhưng ngay cả xe cũng không xuống, trên xe các ngươi làm cho cực kỳ thoải mái, ngay cả một tia gió cũng không xuyên được vào, hồi cung ngươi phái những người đó lại cẩn thận chiếu cố, trở về lâu như vậy cũng chưa từng ho khan, ngực cũng chưa từng đau. Bây giờ ngươi và Khuyết Dương đều khỏe, con cũng khỏe, ta còn có gì để bận tâm.” Hắn biết thân thể của mình là tâm bệnh của hai người này, vì thế hắn cũng luôn cẩn thận, thuốc Ngũ Mặc kê cho hắn mặc dù đắng, nhưng hắn cũng là kiên trì uống mỗi ngày, hắn muốn bồi bọn họ đến già.

“Vậy là tốt rồi, kinh thành mặc dù không có lạnh như Thất Hà trấn vậy, nhưng mùa đông này vẫn còn lạnh, trước khi vào xuân ngươi vẫn là ở trong phòng dưỡng thật tốt, mệt mỏi thì ở bên con. Cố gắng lần này có thể điều dưỡng thân thể của ngươi, sau này không bị ốm đau quấy nhiễu nữa.”

“Ừ, ta nghe lời ngươi là được.”

Mặc dù có chút buồn, nhưng vì sau này không để bọn họ lại lo lắng cho mình, cũng vì có thể cùng bọn họ và đứa nhỏ nhiều thêm mấy năm, Bạch Tang Vận quyết định dùng khoảng thời gian này dưỡng khỏe thân thể.

“Ai…” Lưu Hoài Diệp đột nhiên thở dài, Bạch Tang Vận không rõ giương mắt, lại nghe hắn nói, “Nếu Tang Vận lúc trước đều nghe lời như vậy thật tốt, ta cũng sẽ không bị ngươi làm cho sợ đến mức suýt chút nữa mất đi nửa cái mạng, thân mình này của ngươi có lẽ đã sớm tốt rồi.” Nghĩ tới tính tình bướng bỉnh của người này, Lưu Hoài Diệp không chỉ một lần thở dài. Bạch Tang Vận cười ra tiếng, nhưng không nói cái gì, dưới chăn gấm, giữa tay hắn cùng ngón tay Lưu Hoài Diệp tương giao.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 55”

Tiêu Tương thủy sắc – Chương 54

Tiêu Tương thủy sắc

Đệ ngũ thập tứ chương – Hoan tình

Sáng sớm tỉnh lại, Lưu Hoài Diệp đã đi lên triều, cùng Lam Khuyết Dương dùng đồ ăn sáng, Bạch Tang Vận theo lệ đi cách gian thăm con, hắn không biết hai nam nhân của mình tối hôm qua làm gì, cũng không biết có một người từng tổn thương hắn chết ở trong lao. Hắn chỉ là vui sướng nhìn tam tử “bi ba bi bô” có chút tinh thần cùng với hai đứa nhỏ mở to mắt nhìn mình.

“Tang Vận, ta đã phái người buổi chiều ôm Hãn Triệt vào cung.” Lam Khuyết Dương ngồi ở một bên nhìn con ôm Bạch Tang Vận nói, thấy lão tam hình như không thoải mái muốn khóc, hắn vội vàng ôm người vào lòng, sờ sờ tã ướt, thuần thục đặt lão tam ở bên cạnh đổi tã, trên đường hồi kinh hắn đã học đổi tã cho trẻ con như thế nào.

“Tốt.” Để cho Vận Tranh nắm ngón tay của mình, Bạch Tang Vận nhìn Lam Khuyết Dương không giống với lạnh lùng ngày xưa, trong lòng cảm khái, hắn cũng không biết Khuyết Dương cũng sẽ có vẻ mặt như vậy, xem ra, có con vẫn là đúng.

“Ê ê… a a…” Tích Tứ đã đổi tã thoải mái, cầm lấy ngón tay phụ vương đưa vào trong miệng tràn đầy nước dãi, Lam Khuyết Dương nghĩ tay mình không sạch sẽ, vội vàng thu tay lại, lại thấy tiểu gia hỏa bất mãn chau mày lại muốn khóc.

“Ngoan, không khóc không khóc… Phụ vương đi rửa tay…” Vội vàng chạy đến bên chậu nước rửa sạch tay, Lam Khuyết Dương nhét đầu ngón tay vào trong tay của nhi tử. Nhìn thấy Lam Khuyết Dương, Bạch Tang Vận nở nụ cười, “Ta đã nói rồi, không thể quá sủng chúng nó, ngươi và Hoài Diệp chung quy có một ngày làm hư Tích Tứ, người ta đều nói, nhi tử phải đánh, nữ nhi mới sủng.” Con út sau khi sinh vẫn uống canh bổ, cũng vì vậy, hai người kia thực sự thương yêu bé đến đáy lòng, đối với trưởng tử cùng thứ tử cũng không sủng nịch như vậy, bất quá đấy cũng là so sánh mà nói. Mà lão Tam này, cũng không biết tính tình giống ai, vừa mới đầy tháng liền biết làm nũng với phụ hoàng, phụ vương của bé, cho tới bây giờ cũng chỉ là khẽ khóc mấy tiếng, sau khi đạt được mục đích nước mắt lập tức liền không còn, mỗi lần lại làm cho hai người kia càng vui mừng đến không thôi. Nhưng nếu chỉ có mỗi mình, lão Tam lại là đứa ngoan nhất, không khóc cũng không nháo.

“Sao có thể đánh?” Lam Khuyết Dương một tay ôm Tích Tứ, một tay cho nhi tử cắn, “Đây chính là đứa con ta thật vất vả mới có được mà, thương yêu còn không kịp.” Hắn hận mình không thể có thêm mấy cái tay, có thể ôm ba nhi tử vào lòng.

“Lúc trước ngươi cùng Hoài Diệp đều nói không muốn đứa nhỏ, sợ ta toàn bộ tâm tư đều đặt ở trên người đứa nhỏ, nhưng hôm nay xem ra lại là nói ngược, xem ngươi cùng Hoài Diệp, nào có bộ dáng nghiêm phụ, tiếp tục như vậy đứa nhỏ sợ thật sự sẽ bị làm hư.” Đối với thái độ hai người này, Bạch Tang Vận vẫn có chút bất mãn, hắn không hi vọng con của mình bị làm hư, thành đứa ăn chơi trác táng, nhất là xuất thân của đứa nhỏ vốn là khác với người ngoài.

“Con của Tang Vận há có thể bị làm hư?” Lam Khuyết Dương không cho là đúng nói, sau đó ngồi bên cạnh Bạch Tang Vận, không thể ôm, chỉ có thể kề thật sát, “Tích Tứ biết thân mình phụ thân không tốt, cho nên chưa bao giờ quấn lấy phụ thân ôm. Vận Tranh cùng Vận Vanh biết phụ thân vất vả, trừ phi đói bụng, đi tiểu, cũng là chưa bao giờ khóc, con chúng ta từ nhỏ đã biết săn sóc phụ thân của chúng nó, ngươi nói sẽ bị làm hư sao.” Lời của Lam Khuyết Dương làm cho Bạch Tang Vận bất đắc dĩ thở dài, bất quá ở điểm này, Bạch Tang Vận hiển nhiên không có được dự kiến chính xác của Lam Khuyết Dương.

“Tang Vận, đứa nhỏ ôm qua đây, ngươi nghỉ ngơi trên giường đi.” Bạch Tang Vận không thể ngồi lâu, Lam Khuyết Dương thu lại cái tay nhi tử nhả ra, đỡ người đứng lên.

“Cũng không biết còn phải nằm bao lâu.” Bạch Tang Vận nằm đến tứ chi cũng bắt đầu như nhũn ra lại thở dài.

“Sắp được rồi, nhiều lắm một tháng nữa Tang Vận sẽ có thể tùy ý đi lại như ngày thường.” Nghĩ đến khi đó, Lam Khuyết Dương cũng khẽ động trong lòng, Bạch Tang Vận hình như cũng là nghĩ tới cái gì, cầm tay Lam Khuyết Dương mang theo nước dãi rũ mắt trở lại phòng ngủ, nằm lên giường. Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Chương 54”