Tiêu Tương thủy sắc – Phiên ngoại 6

Tiêu Tương thủy sắc

Phiên ngoại lục – Tùy hứng

Thắt lưng mệt rã rời được người xoa ấn, Thượng Quan Vân thỏa mãn thở một hơi, gian nan trở mình để cho cái tay kia dễ dàng giúp hắn thư giãn hơn. “Bạch đại ca… Sức tay ngươi biến lớn…” Thượng Quan Vân trong mơ hồ, chưa phát hiện cái tay trên lưng kia căn bản không phải của Bạch Tang Vận.

“Vân.” Một tiếng kêu đó gọi con sâu ngủ Thượng Quan Vân dậy. Bất thình lình ngồi dậy muốn ôm đối phương, lại đã quên thân thể của mình, kết quả lại nằm trở về.

Vệ Mạnh Hâm ôm lấy Thượng Quan Vân, hổn hển nói: “Ngươi không thể cẩn thận một chút? Thân thể ngươi bây giờ không thể so với trước kia, nếu bị thương chính mình thì làm sao?” Có thể suy ra, mấy tháng về sau hắn là đừng nghĩ được ngủ ngon.

“Mạnh Hâm, ngươi rốt cuộc đã tới, sao lại trễ như vậy a.” Thượng Quan Vân oán giận, hắn cũng đã rời cung ba tháng, Mạnh Hâm mới đến.

Vệ Mạnh Hâm thở một hơi thật sâu, nếu không phải người này có đứa nhỏ, y sẽ suy tính bóp chết hắn. “Chuyện của Trạch Yên ta có thể nói quăng liền quăng sao? Ngươi làm hoàng đế này vung tay một cái cái gì cũng không quản trộm chạy xuất cung, đáng thương ta làm cái thừa tướng đây, phải thu dọn cục diện rối rắm ngươi lưu lại.” Sờ lên bụng Thượng Quan Vân, Vệ Mạnh Hâm kỳ thực rất kích động, nơi này có con nối dõi của y.

Thượng Quan Vân cũng không cho rằng mình có lỗi. “Còn không phải bởi vì Mạnh Hâm, nếu không phải ngươi không cho ta sinh, ta cũng sẽ không chạy. Hừ! Ngươi giống như Lưu Hoài Diệp Lam Khuyết Dương không phân rõ phải trái.”

“Ta không phải lo lắng ngươi có nguy hiểm hay sao? Ai không muốn đứa nhỏ của mình.” Ôm chặt Thượng Quan Vân, Vệ Mạnh Hâm chỉ có thể dùng loại phương pháp này làm dịu nỗi khổ tương tư của mình.

“Ta cũng không phải Bạch đại ca, ta không có việc gì, hơn nữa có Mặc Mặc mà, y chính là thần y. Cơ thể Bạch đại ca hư nhược như thế Mặc Mặc cũng có thể làm cho hắn bình an sinh sản, huống chi là ta.”

Vệ Mạnh Hâm cảm thụ cú đá chân của đứa nhỏ trong bụng, tâm tình theo đó phập phồng lên xuống. “Vân, sinh con rất đau, ta sợ ngươi chịu không nổi.” Người này sợ đau nhất, hồi bé té ngã cũng sẽ khóc.

“Ưm…” Thượng Quan Vân bắt đầu có một chút lo lắng, “Lúc Bạch đại ca sinh, hình như không phải quá đau… Ta hẳn là không có vấn đề.”

Vệ Mạnh Hâm thầm nghĩ: Có lẽ nên tìm Ngũ Mặc thương lượng thương lượng, lúc Vân sinh sản có thể có phương pháp khác khiến cho hắn ít chịu khổ một chút.

“Mạnh Hâm, ta không phải là mang đứa nhỏ vì Trạch Yên, ta là vì ngươi, ta muốn một đứa nhỏ cùng với Mạnh Hâm, tốt nhất có thể giống như Tứ nhi chọc người yêu thương, cho nên đứa nhỏ này vô luận nam nữ, đều theo họ của ngươi được không?” Hắn nghĩ tới đứa nhỏ sau này kế thừa vương vị của mình, nhưng nếu như vậy, đứa nhỏ sẽ rất mệt mỏi, mà chọn thái tử hắn có thể chọn vào từ hoàng tộc.

“Không được.” Câu trả lời của Vệ Mạnh Hâm ra ngoài dự liệu của Thượng Quan Vân

Hôn Thượng Quan Vân mấy cái, Vệ Mạnh Hâm nói ra nguyên nhân. “Vân, ta biết ngươi sợ đứa nhỏ tương lai vất vả, nhưng nó không chỉ có là con ta, cũng là con ngươi. Thân phận của ta ngươi đặc thù, sau này nếu nó không thể kế thừa đế vị, chờ ngươi ta sau trăm tuổi, nó làm sao bây giờ? Vân, tha thứ cho ích kỷ của ta, ta không thể để cho đứa nhỏ của chúng ta về sau bị ai kbắt nạt, dù cho có một chút xíu khả năng cũng không được. Nếu Vân không sợ đau, vậy sinh hai đứa con vì ta đi, như thế họ của ngươi và ta đều có người thừa kế.”

Nghĩ nghĩ, Mạnh Hâm nói rất đúng, Thượng Quan Vân hôn lên hắn. “Mạnh Hâm… Ta muốn một tiểu Mạnh Hâm.” Nụ hôn mang theo chút khiêu khích, làm cho Vệ Mạnh Hâm vội vàng đẩy hắn ra.

“Vân!”

“Ta muốn…” Thượng Quan Vân lại là trực tiếp động thủ cởi nút áo của Vệ Mạnh Hâm, “Mạnh Hâm đã ba tháng không chạm vào ta.”

“Vân! Thân mình ngươi bây giờ, sao có thể!” Vệ Mạnh Hâm cố gắng muốn giữ vững chính mình, nhưng sau khi Thượng Quan Vân cởi áo lót của mình, rốt cuộc dời không nổi ánh mắt, có trời mới biết hắn muốn bao nhiêu.

“Mạnh Hâm,” Thượng Quan Vân kéo tay Vệ Mạnh Hâm qua để y sờ lên mình chính mình, “Cho ta đi, ta muốn ngươi. Ngươi điểm nhẹ chút là được rồi.” Thấy Vệ Mạnh Hâm vẫn là không có động tác, mặt hắn lộ vẻ thương tâm nói: “Có phải Mạnh Hâm chê ta mập, khó coi hay không.” Vừa mới nói xong, hắn đã bị Vệ Mạnh Hâm ấn ngã xuống giường.

“Chê ngươi? Ngươi có biết ta nhẫn vất vả bao nhiêu.” Để cho Thượng Quan Vân cảm thụ ngọn lửa cứng rắn của mình, Vệ Mạnh Hâm cởi toàn bộ y phục của hắn và mình ra, “Ta hối hận dung túng tính tình của ngươi, bây giờ là tự ăn quả đắng!” Hung dữ cắn lên cổ Thượng Quan Vân, lại đưa tới thở gấp của Thượng Quan Vân.

“Mạnh Hâm bây giờ hối hận cũng đã chậm.” Cảm thụ được âu yếm cùng nụ hôn kịch liệt nhưng không mất ôn nhu của Vệ Mạnh Hâm, Thượng Quan Vân lấy tay nhẹ nhàng vuốt ve người yêu ly biệt đã ba tháng, “Mạnh, ta nhớ ngươi, ta và bảo bảo… ưm… nhớ ngươi…”

Thời khắc thân mình bị tiến vào đó, Thượng Quan Vân si ngốc cười rộ lên. Mà nhiệt tình cùng tuyệt mỹ hắn mang theo, làm cho Vệ Mạnh Hâm khi đang trầm luân càng thêm cẩn thận bảo vệ bảo bối của hai người.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Phiên ngoại 6”

Tiêu Tương thủy sắc – Phiên ngoại 5

Tiêu Tương thủy sắc

Phiên ngoại ngũ – Bắt nạt

Bên trong tẩm cung của Bạch Tang Vận, một người miệng không ngừng ăn các loại hoa quả trong khay, áo choàng rộng thùng thình che giấu không được cái bụng nổi lên.

“Bạch đại ca, trái cây của Huệ Diệu thật nhiều, còn ăn ngon hơn Trạch Yên, ta cũng không muốn quay về Trạch Yên nữa.” Thượng Quan Vân ăn vui vẻ, Bạch Tang Vận lại là thấy kinh tâm.

“Thượng Quan, ngươi từ từ hẵng ăn, từ lúc ngươi tỉnh lại đến bây giờ đã hai canh giờ, ngươi vẫn chưa từng ngừng, cứ ăn như thế đối với đứa nhỏ cũng không tốt.” Lấy cái khay trong tay Thượng Quan Vân đi, Bạch Tang Vận quyết định khống chế sức ăn của hắn.

Thượng Quan Vân ủy khuất liếm liếm ngón tay: “Bạch đại ca, ta đói a, trong bụng luôn cảm thấy ăn không đủ no, muốn ăn.”

“Thượng Quan, có đứa nhỏ tuy nói phải ăn nhiều, nhưng như ngươi vậy đã vượt quá rồi, nhịn một chút, một canh giờ sau Bạch đại ca sẽ để cho ngươi ăn.” Đối với Thượng Quan Vân đã sắp hai mươi, Bạch Tang Vận vẫn là chỉ có phần thở dài, một đầu là đã lớn, nhưng tính tình này là nửa phần cũng không lớn, thật không hiểu Vệ Mạnh Hâm là dạy thế nào.

“Được rồi.” Thượng Quan Vân cũng biết mình ăn như vậy không là chuyện tốt gì, thèm ăn nhìn điểm tâm cùng hoa quả bị cung nữ lấy đi, hắn cảm thấy bụng lại bắt đầu kêu, “Bạch đại ca, ta cảm thấy trong bụng mang không phải là đứa nhỏ, là quỷ tham ăn.” Sờ sờ bụng bầu sáu tháng, Thượng Quan Vân hối hận quyết định lúc trước, hắn muốn sinh một em bé đáng yêu giống như Tích Tứ, có dung mạo của hắn và Mạnh Hâm, nghĩ hắn cũng cao hứng, nhưng hiện tại xem ra… “Sinh ra nhất định là con heo con.”

Bạch Tang Vận bất đắc dĩ cười: “Ngươi a, nếu sinh ra thật sự là con heo con, ngươi sẽ khóc chết.”

Thượng Quan Vân vừa nghe gật gật đầu: “Cũng phải.” Sợ thật sự sinh ra là con heo con, hắn sờ bụng nói: “Bảo bảo, phụ thân là nói bậy, con cũng không thể thực sự biến thành heo con nha.” Bạch Tang Vận lắc đầu liên tục, có một người cha như vậy, con sinh ra sẽ là dạng gì thật làm cho người ta lo lắng, còn may phụ thân của đứa nhỏ là Vệ Mạnh Hâm.

“Nước không thể một ngày không có vua, ngươi dự định khi nào khởi hành quay về Trạch Yên?” Bạch Tang Vận hỏi. Chuyện hai người này vốn là giấu, bây giờ đứa nhỏ cũng đã mang thai, hai người dứt khoát cởi mở. Vì giải quyết chuyện Trạch Yên, Vệ Mạnh Hâm dù cho biết người đang nơi này, cũng vô pháp lập tức chạy tới.

“Quay về làm chi? Lại không có chuyện gì của ta, mỗi ngày còn phải nghe những người đó lải nhải bên tai, nghe đến ta phiền, ta cũng không muốn sinh ra đứa nhỏ giống như Vận Vanh, nói chưa quá ba câu, cười cũng không biết. Ta phải sinh một bảo bảo chọc người thương giống như Tứ nhi.” Thượng Quan Vân ảo tưởng con mình có tính tình giống như Lưu Tích Tứ, thật muốn lập tức liền sinh.

“Ngươi nếu sinh một đứa giống như Tứ nhi, càng làm cho ngươi đau đầu.” So sánh với ba nhi tử của mình, Bạch Tang Vận càng thích dưỡng tử hơn, “Vẫn là giống như Hãn Triệt thật tốt, hiểu chuyện lại nhu thuận. Nếu là Tứ nhi, ngươi xem nó suốt ngày dựa trên người phụ hoàng cùng phụ vương của nó, tựa như không mọc chân, lại muốn như thế nào phải như thế đấy, Hoài Diệp cùng Khuyết Dương lại tùy nó, phụ hoàng đối với nó lại phóng túng, ta thực sợ tương lai nó biến thành bá vương.”

“Bạch đại ca, ngươi quá lo lắng.” Thượng Quan Vân lại là cực kỳ lạc quan, “Ta thấy Tứ nhi ngoan, ngươi xem nó chưa bao giờ quấn ngươi, yêu cầu đề ra trong mắt người khác xem ra tùy hứng kỳ thực không chỗ nào khó xử người ta. Cái gì có thể làm cái gì không thể làm, trong lòng Tứ nhi hiểu rất rõ. Còn có a, nó luôn cười với ngươi, thực làm cho người ta hận không thể đào trái tim ra cho nó.”

“Quên đi, ta nói không lại các ngươi.” Bạch Tang Vận thế đơn lực bạc chỉ có lại một lần nữa tự nói với mình, đối với mấy đứa nhỏ hắn phải quản nghiêm hơn một chút. Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Phiên ngoại 5”

Tiêu Tương thủy sắc – Phiên ngoại 4

Tiêu Tương thủy sắc

Phiên ngoại tứ – Nghiêm phụ khó làm

Ngày hôm đó, Bạch Tang Vận đang cùng tiểu nhi tử chơi cờ, một gã thái giám đột nhiên chạy vào, kích động nói: “Quốc công, có hai gã nô tài không hiểu quy củ chọc thái tử gia cùng vương gia tức giận, hiện giờ sắp bị đánh chết. Quốc công, ngày mai chính là tết, chuyện dẫn đến mạng người này đối với thái tử gia cùng vương gia chính là không tốt a.”

Ý ban đầu của tên thái giám này đến bẩm báo là không muốn để cho hai tiểu chủ tử phạm kỵ húy qua năm mới, nhưng nghe vào trong lỗ tai Bạch Tang Vận lại là một ý tứ khác. Hắn lập tức đứng dậy mang tiểu nhi tử liền đi, nhi tử mới tám tuổi đã tàn bạo như thế. Lưu Tích Tứ thấy phụ thân luôn luôn ôn nhuận bỗng nhiên nghiêm mặt, nhu thuận kéo phụ thân không dám lên tiếng, nhưng đưa lưng về phía phụ thân nháy mắt với một vị tiểu thái giám, tiểu thái giám đương nhiên biết ý tứ của tiểu chủ tử, đi chậm mấy bước, đợi quốc công không chú ý xoay người chạy đi hướng ngự thư phòng.

Còn chưa tới nơi, Bạch Tang Vận đã nghe được tiếng kêu rên khẩn cầu, tiếng khóc thảm thiết kia càng khiến cho hắn lạnh mặt. Bước nhanh qua, chỉ thấy trưởng tử cùng thứ tử đứng ở nơi đó, dưỡng tử Bạch Hãn Triệt khóc hô bảo bọn thị vệ đánh người dừng tay, nhưng bé bị Vận Tranh cùng Vận Vanh kéo thật chặt.

“Vận Tranh! Vận Vanh!”

Bạch Hãn Triệt muốn tránh thoát vừa nghiêng đầu nhìn thấy phụ thân, nước mắt ào ào trào ra: “Phụ thân, bảo Vận Tranh và Vận Vanh đừng đánh, phụ thân…”

Phụ thân đến, Lưu Vận Tranh cùng Lam Vận Vanh buông Bạch Hãn Triệt ra, thị vệ đang phạt côn hai nô tài cũng lập tức ngừng tay. Bạch Tang Vận ngồi xổm xuống ôm Bạch Hãn Triệt: “Triệt nhi, không sợ.” Hạ thân hai gã thái giám bị phạt trượng bị đánh đến huyết nhục mơ hồ, Bạch Tang Vận đầu tiên là sai người dẫn hai gã đi trị thương, sau đó nghiêm nghị hỏi: “Vì sao phải đánh bọn họ?!”

Lưu Vận Tranh cùng Lam Vận Vanh không trả lời, khuôn mặt giận dữ, dưỡng tử thì ôm chặt mình toàn thân phát run. Bạch Tang Vận trấn an Bạch Hãn Triệt một phen, mệnh lệnh hai vị trưởng tử theo mình trở về. Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Phiên ngoại 4”

Tiêu Tương thủy sắc – Phiên ngoại 3

Tiêu Tương thủy sắc

Phiên ngoại tam – Chọn đồ vật đoán tương lai

Một ngày này trong cung phá lệ náo nhiệt, nguyên nhân không gì khác, ba tiểu tổ tông trong cung hôm nay sinh nhật tròn một tuổi. Đây chính là chuyện lớn bằng trời, chưa nói đến ba tiểu tổ tông này được sủng ái ra sao, chỉ cần thân phận cha bọn chúng — quốc công duy nhất của Huệ Diệu — Bạch Tang Vận cùng với quan hệ của hắn và hoàng thượng là cũng đủ khiến cho trong cung ngoài cung vội vàng ngất trời. Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Phiên ngoại 3”

Tiêu Tương thủy sắc – Phiên ngoại 2

Tiêu Tương thủy sắc

Phiên ngoại nhị – Tai kiếp

Rất sớm đã nghe quốc sư nói y cả đời này sẽ chịu ảnh hưởng của một người, người nọ có mệnh cách “thất tinh tích hồng”, là người tai kiếp của y. Khi y nghe được, chỉ là cười nhạt. Người tai kiếp, Lưu Hoài Diệp y sao lại bị một người nào đó chi phối cả đời. Bất quá y mặc dù không để ý, nhưng vẫn là nghe theo ý tứ của phụ hoàng, bảo người của Triều Thiên giám đi tìm người này. Ngay từ đầu, y đối với người này còn có chút tò mò, rất muốn nhìn xem người được xưng là “thất tinh tích hồng” này, sẽ là một phen bộ dáng như thế nào, lại có yêu lực ra sao đến ảnh hưởng tới y. Nhưng tìm mấy năm cũng không có kết quả, dần dần y cũng là đã quên việc này.

Nhưng đột nhiên có một ngày, Triều Thiên giám truyền đến tin tức, nói tìm được “thất tinh tích hồng”. Khi tin tức này truyền tới tai y, đã sớm bị lộ ra, mấy hoàng đệ vẫn luôn rục rịch ngóc đầu dậy kia phái người, muốn mang “thất tinh tích hồng” đi. Nhiều năm như vậy, bọn hắn vẫn muốn đưa y vào chỗ chết.

Sai Triều Thiên giám trông chừng “thất tinh tích hồng”, y quyết định trước khi diệt trừ người nọ đi coi trộm một chút, thuận tiện nhìn xem có nên kéo lão Tam cùng lão Ngũ ra không, nếu bọn hắn không coi y là huynh đệ, y đương nhiên cũng sẽ không thủ hạ lưu tình.

Nhưng người tính không bằng trời tính, không nghĩ tới lão Tam và lão Ngũ lại còn có chút năng lực. Mặc dù thủ hạ cực lực bảo vệ y, nhưng y vẫn rơi vào đường của bọn chúng, trúng độc ngã xuống triền núi.

Nằm ở một nơi không biết tên, y độc dược phát tác toàn thân đều đang đổ mồ hôi lạnh. Nuốt thuốc giải mang theo bên mình, không biết làm sao độc kia lại rất lợi hại. Khi đó y đã nghĩ, nếu cứ như vậy chết đi, rất không cam lòng, sau đó y lại nghĩ tới “thất tinh tích hồng”, có phải là bởi vì không có sớm một chút giết người nọ, vì thế y mới có ngày hôm nay hay không? Nhưng thiên hạ không có thuốc hối hận, y thân thể càng ngày càng cứng ngắc, chỉ có thể chờ chết.

Có lẽ mạng của y còn chưa đứt, y được người cứu. Cứu y chính là một đứa nhỏ, nhưng ánh mắt của đứa nhỏ kia lại không thua gì một người đã trưởng thành. Đứa nhỏ kia nói xem như y tốt số, nếu không phải là hắn đến hái nấm dại cho huynh trưởng của hắn, chắc chắn sẽ không phát hiện ra y. Y lúc đó thầm nghĩ trong lòng: Nếu cho ngươi biết ta là thái tử đương triều, ngươi còn dám vô lễ với ta như thế hay không. Đấy là y còn không biết, đứa nhỏ cứu y này, không chỉ có thực sự dám vô lễ với y, còn có thể trở thành phụ thân chung của con y.

Tiếp tục đọc “Tiêu Tương thủy sắc – Phiên ngoại 2”